watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 21 - Truyện teen,Bad Boy Full
Home >
Tìm kiếm

Truyện teen,Bad Boy Full

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 12:47

t đến tai cậu ta!_Woon nhấn mạnh 3 từ Kim KiBum như muốn nói với Candy điều gì đó rồi bỏ về phòng mình.

Nhìn theo Woon, Candy thở phào nhẹ nhõm. Sau vụ việc lần này, không biết cô bé sẽ làm thế nào để dám nhìn mặt hắn đây. Đúng là rắc rối thật mà…!Sau khi làm vệ sinh cá nhân xong, Candy bước xuống lầu. Căn nhà hôm nay vắng vẻ làm sao đấy. Ngồi mãi mà chẳng thấy ai xuất hiện, chán nản cô bé gọi 1 chị giúp việc ở gần đấy.

- Chị có thấy TaeHee và mọi người đâu không vậy?_Candy hỏi.
- À… cô TaeHee và những người khác đã đi Úc từ sớm rồi ạ!_chị giúp việc trả lời.
- Sao chứ? Mọi người bỏ đi mà không gọi em sao?_cô bé nhăn nhó nói.
- Tôi không biết nhưng cô TaeHee có dặn với tôi là khi cô thức dậy đưa cái này cho cô!_chị giúp việc vừa nói vừa kéo ra trong túi 1 bức thư.
- Được rồi, cảm ơn chị. Chị đi làm việc tiếp đi!_Candy cầm lấy bức thư rồi bước ra vườn.

Sau vài giây ngồi yên vị trên chiếc xích đu, người giúp việc bước ra, trên tay thì đang bưng tách café nóng phản phất hương.

- Cô Candy! Tách café của cô!_chị giúp việc nói rồi đặt hủ đường lên trên bàn cùng tách café.
- Ùm, cảm ơn chị!_cô bé nhìn ly café rồi nói.

Mở bức thư ra, Candy đọc hàng chữ nghiêng nghiêng được TaeHee viết trên giấy mà mặt mày đỏ ửng.

" Chị xin lỗi khi không gọi em cùng đi. Đáng lẽ là chị có ý nghĩ sẽ gọi em nhưng khi qua phòng, chị thấy em với Dong Woon ngủ ngon quá nên không đành gọi. Mà này! 2 đứa dạo này xem bộ hơi bị thân đấy nhé! Nhưng dù sao thì cũng lỡ rồi, em và Dong Woon hãy ở lại để nắm tình hình của JongHyun giùm chị. Hãy giữ liên lạc với nhau!
Thân! "

Đọc xong, Candy gắp bức thư lại bỏ vào túi. Nghĩ đến những gì TaeHee viết, cô bé chỉ muốn độn thổ. "Sao mà xui thế chứ không biết. Đã muốn giấu mà lại bị TaeHee bắt gặp. Nhưng kệ, dù sao chị ấy cũng không phải tuýp người rảnh hơi để đem chuyện của mình ra mà nói cho người khác biết!”. Nghĩ rồi Candy thở dài chán nản, ngay lúc đó, Woon cũng từ trong nhà bước ra. Thấy cô bé ngồi trên xích đu mà mặt cứ chốc chốc lại đỏ lên khiến hắn tò mò.

- Sao mà hôm nay lại rảnh rang ra ngồi ở đây uống café vậy?_vẫn thói quen cũ, Woon đung đưa chiếc xích đu trong khi Candy đang ngồi lên. Vốn đang ngại gặp mặt Woon mà giờ hắn ta lại đứng gần đến thế, cô bé vội đứng dậy.
- À! Xin lỗi tôi có chuyện cần đi!_dứt câu, Candy chạy về phòng. Nhìn theo cô mà Woon chỉ biết ngớ người bởi thái độ này. Nhìn trên bàn, tách café đậm đặc đang được ở trên đó.
- Em uống đậm đến thế sao? Muốn thay đổi thói quen à?_vừa nói, Woon vừa bỏ thêm đường vào ly café.

Sau vài phút đứng đó trầm ngâm với tách cafe, Woon cầm trên tay 1 sắp hình mà TaeHee nhờ hắn đưa cho nhà báo. Woon nhếch mép cười khi nghĩ đến những tấm hình trong đây.

- Chị quả thật là rất đáng sợ!_hắn nói rồi lấy xe lái đến tòa soạn báo…

Ngồi trên phòng, Candy cứ đi qua đi lại cảm thấy khó chịu trong người. Hình như là thiếu thiếu cái gì đó. Sau 1 hồi suy nghĩ chợt cô bé sáng mặt hẳn ra.

- Phải rồi! Café! Sáng giờ vẫn chưa uống! Chắc bởi thế nên mới cảm thấy khó chịu đây!_Candy reo lên rồi chạy vội ra chiếc xích đu.
- Vẫn còn nhỉ, nhưng hơi lạnh. Mà kệ, như vậy cũng được!_nghĩ rồi cô bé cầm tách café lên nhăm nhi.
- Hửm? Ngọt?_Candy ngạc nhiên nhìn vào. Chợt, môi cô bé cong lên tạo thành 1 nụ cười.
- Son Dong Woon… chắc chắn là anh!_Candy nói rồi lại tiếp tục thưởng thức mùi vị ngọt ngào của tách cafe.

Tòa soạn báo 12:00 PM

- Sao? Cậu nói sẽ đưa cho chúng tôi những tấm hình quý giá này mà không cần tiền hậu hĩnh à?_người đàn ông ngồi trên ghế có cương vị tổng giám đốc hỏi trong sự ngạc nhiên.
- Phải! tôi không cần tiền. Mà thứ tôi cần là các người hãy viết bài báo thật hay vào!_người con trai đưa cho ông ta những tấm hình đó nói.
- Được! Chúng tôi sẽ làm tốt, nhưng… tôi có thể biết tên cậu và địa chỉ liên lạc được chứ anh bạn trẻ? Nếu có thể, chúng ta hãy giữ liên lạc của nhau_ông ta hỏi khi thấy anh ta chuẩn bị bước đi.
- Son Dong Woon, ông chỉ cần biết như thế!_Woon nói rồi bước ra ngoài trong sự thắc mắc của ông ta. Không nghĩ đến Woon nữa, ông bắt đầu gọi người đến và bắt đầu cho bài báo nống hổi nhất của SHINee cũng như cả SM town…

Lòng vòng trong nhà mãi cũng chán, lại không có ai nên Candy nhà ta quyết định ra biển tung tăng. Nhưng… khổ nỗi cô bé không biết bơi. Nhờ người khác ra biển cùng thì ngại, bởi tính Candy vốn không thích người lạ thấy mình vui đùa mà. Nghĩ đi nghĩ lại, Woon vẫn là nhất! Ngoài Woon ra, chẳng ai có thể hiểu rõ cô hơn. Nhưng mà… cô bé lại đang ngại không dám gặp mặt Woon thì làm sao mà nhờ đi cùng? Sau 1 hồi đấu tranh lí trí, cô bé cũng quyết định là nhờ Woon đại.


Lon ton qua phòng hắn, Candy mở cửa ra nhưng lại chẳng có ai ở đó. Lại thắc mắc, cô bé chạy xuống lầu kiếm bọn vệ sĩ, những người có thể được xem là biết rõ hắn nhất, hỏi.

- Anh có thấy Dong Woon đâu không vậy?_Candy lên tiếng khi thấy 1 người đang đi gần đấy.
- À… cậu Dong Woon có việc nên đã đi rồi. Cô tìm cậu ấy gì không vậy?_tên đó tò mò hỏi.
- À không có gì đâu!_Candy lắc đầu nói.

"Hừm… Không có hắn thì mình đi 1 mình cũng chẳng sao!” Vừa đi lên lầu, Candy vừa nghĩ. Bước vào phòng, cô bé chọn 1 cái đầm voan trắng tinh ngắn trên đùi cùng chiếc nón tai bèo màu hồng nhạt trong rất nữ tính. Mặc vào, cô lướt qua lướt lại trước gương để tự ngắm bản thân. "Woa… không ngờ mặc như thế này lại khiến mình xinh hơn nhỉ”. Candy tự phởn mình trong gương vài phút rồi mới lon ton chạy ra biển…

Cầm đôi dép kẹp trên tay, cô bé đi chân trần trên cát. Sức nóng của cát cùng cái mát của biển như đang xoa dịu đôi bàn chân mềm mại của cô. Tuy đã nhiều lần đi biển khi ở Úc nhưng… Candy vẫn cảm thấy ở đây thích hơn. Có lẽ bởi đây là quê nhà nên mới có cảm giác này. Vừa đi, cô vừa nghịch sóng. Gió thổi mạnh khiến chiếc nón của cô bay đi. Nhăn mặt, cô bé chạy đi tìm chiếc nón vì đó là món quà mà TaeHee đã tặng cô vào sinh nhật năm nay. Vừa thấy nón, Candy tính cúi xuống nhặt lên thì 1 bàn tay với lấy nó. Ngước lên, cô bé tỏ ra không vui khi trước mặt mình là 1 bọn lưu manh không hơn không kém đang cầm chiếc nón của mình trên tay. Bực lắm nhưng cô bé cũng phải xin lại cái nón.

- Mấy anh cho tôi xin lại cái nón. Nó là của tôi!_Candy lịch sự nói.
- Sao? Nón của cô bé à? Để từ từ bọn anh trả, gấp gáp gì!_Tên cầm nón của cô bé nói.
- Tôi đang vội, không có thời giờ đâu. Mấy anh trả lại cho tôi!_Candy bắt đầu thiếu kiên nhẫn với bọn người này.
- Muốn lấy lại à? Vậy đi chơi với bọn này đi!_tên khác nhá mắt nói khiến cô bé chỉ muốn dùng đôi dép kẹp trên tay đập vào mặt tên đó 1 phát cho bỏ ghét. Người gì đâu đã xấu lại không biết phấn đấu!
- Không trả thôi, tôi không cần!_cô bé bực bội bỏ đi thì bị 1 tên khác giữ lại.
- Ấy! không muốn lấy lại cũng được. Nhưng phải đi với bọn anh đã chứ!_tên giữ tay cô bé nói.
- Làm gì vậy? Buông tôi ra!_Candy vằng tay khỏi tên đó.
- Dữ thế cưng? Nhưng bọn anh lại thích con gái như vậy!_1 tên khác nữa vừa nói vừa nghịch mấy lọn tóc của cô bé.
- Ya…!!! Đừng đụng vào tôi!_Candy tức giận đẩy tên đó ra rồi bỏ chạy.
- Mẹ… bắt con nhỏ đó lại cho tao!_tên cầm chiếc nón Candy nói.

Ngay lập tức, bọn chúng đuổi theo cô bé. Lần này cô chết chắc. Khi nãy do thích quá mà cô đi hơi xa nhà. Nếu mà chạy từ đây đến đó, thế nào cũng không nổi. Nhắm mắt, Candy cắm đầu mà chạy. Được bao nhiêu hay cỡ đó! Chứ cô không muốn bị mấy tên vô lạy đang chạy sau lưng mình làm nhục. BẠCH!!! 1 vụ va chạm khá nặng được diễn ra. Đang bị bọn kia đuổi nay lại còn đụng phải tên khác. Chắc kì này cô bé không sống nỗi thật quá. Đang nhắm mắt nghĩ đến cố phận hẩm hiu của mình thì chợt Candy cảm nhận được cơ thể bị nhấc bổng lên.

- Này! Đồ rắc rối, em làm gì mà chạy thục mạng vậy?_giọng nói quen quen phát lên làm cô bé mở hẳn đôi mắt đang nhắm của mình lại.

Không thể nào lầm được, người mà cô vừa đụng phải là Son Dong Woon. Như bắt được vàng, mặt cô bé sáng hẳn lên. Nhưng… khi nhận ra, mình đang ngồi trên chân Woon thì mặt cô bé từ sáng chuyển sang đỏ ngạy. Hỏi sao không đỏ được khi bây giờ trông Woon thực sự rất cuốn hút. Hắn ta mặc chiếc áo ba lỗ đen ôm sát người cùng chiếc quần túi hộp màu ghi xám và áo khoác được cột trên cổ. Bảo đảm, bọn con gái mà thấy thì thế nào cũng phát rồ lên vì hắn. Thấy Candy cứ im lặng mà mặt thì đỏ khiến Woon hơi thắc mắc. Đang khó hiểu với cái biểu hiện của cô bé thì chợt có 1 tiếng hét vang lên.

- Thằng kia! Mày là ai? Đưa con bé đó cho bọn tao!_bây giờ cái bọn lưu manh khi nãy mới đến nơi.

Nhìn chúng, Woon khẽ nhếch mép cười. Kéo Candy lên, hắn đẩy cô bé đứng phía sau mình.

- Sao tôi phải đưa nào? Cô bé này là của các người à? Có ghi tên các người vào không?_Woon kênh mặt hỏi.
- Thằng nhóc con! Mày khôn hồn thì séo đi! Đó là con mồi của bọn tao!_tên cầm nón Candy nói.
- À! Thì ra mấy người là bọn không có gì làm nên đi chọc phá con gái người ta à?_Woon khinh khỉnh nói.
- Mày… không nói nhiều với mày nữa, tụi bây đánh chết nó rồi bắt con bé kia cho tao!_tên đó phát điên lên.

Candy hoảng hốt nắm chặt lấy cánh tay Woon. Thấy cô bé như vậy, Woon lùi người đứng gần cô hơn. 1 tay thì bỏ vào trong túi quần. PẰNG!!! Tiếng súng nổ vang làm cả bọn cúi xuống, riêng Woon thì vẫn đứng yên tư thế.

- Nếu không muốn vào đồn thì tôi nghĩ các người nên biến là tốt nhất!_Woon dọa sau khi hướng súng lên trời bắn.

Chúng nhìn Woon hớt hãi vì nghĩ hắn là cảnh sát. Quay người lại, chúng lũi thũi bước đi trong có vẻ tiếc nuối. Được vài ba bước thì Candy hét lên.

- Đứng lại!!!
- Gì nữa vậy?_Woon nhăn nhó hỏi.
- Mấy người đó lấy nón của tôi!_Candy phồng má nói.
- Heyz… mấy cái tên này!_Woon thở dài rồi bước đến cái tên vẫn còn cầm nón cô bé.
- Cái gì không phải là của mình thì đừng có giữ!_hắn trợn mắt nói, mấy tên đó không dám đáp trả chỉ lặng lặng bước đi.

Cầm chiếc nón trên tay, Woon quay lại chỗ Candy đứng rồi đội lại nón lên đầu cô bé. Đứng nhìn cô 1 lúc, chợt hắn phát hiện ra… khi cô bé mặc như vậy, trông còn xinh hơn bình thường. Nhưng… hình như vấy ngắn quá thì phải! Woon chăm chú nhìn vào cặp đùi trắng nõn nà của cô bé trước mặt mình mà chẳng thể nào trách được bọn khi nãy tính giở trò với cô. Tháo chiếc áo khoác trên cổ, Woon cúi xuống cột ngang hông cô bé để che đi cặp đùi đó. Cử chỉ ân cần dịu dàng của hắn hiến Candy lại bắt đầu đỏ mặt, tim đập loạn nhịp.

- Ăn mặc như thế mà đi 1 mình không bị mấy tên đó quấy rầy cũng uổng!_vừa thắt, Woon vừa lầm bầm mắng.
- Thì… tôi muốn thay đổi thử!_Candy xụ mặt trả lời.
- Còn cãi nữa! Nếu tôi không đến kịp em nghĩ em sẽ ra sao?_hắn giận giữ nhìn cô bé.

Thấy vẻ mặt đó của Woon, Candy cảm thấy hơi sợ. Vì đây là lần đầu tiên hắn có vẻ tức giận như vậy. À mà không! Hình như đây là lần đầu Woon có thái độ giận giữ với cô bé.
- Tôi… cảm ơn anh!_Candy cúi đầu nói khi Woon thắt xong.
- Được rồi đấy. Như thế này ổn hơn!_Woon gật gù rồi cùng cô bé dạo bước trên bờ biển.
- Sao anh biết là tôi ở đây?_Candy tò mò hỏi.
- Khi về đến nhà, có người bảo là em tìm tôi rồi sau đó thấy em đi ra biển nên tôi ra đây xem_Woon trả lời còn Candy thì chỉ thầm cảm ơn cái anh người làm đã báo cho Woon biết.
- Mà này! Sao lần nào em cũng bị người khác quấy rối thế không biết?_hắn hỏi với giọng hết sức ghen tuông nhưng Candy thì lại không biết điều đó.
- Sao tôi biết được! Chắc có lẽ vì tôi xinh quá!_cô bé cười tít mắt nói.
- Ừ! Em xinh thật!_Woon cũng khẽ cười khi nghe câu trả lời của Candy. Nghe Woon nói thế, cô bé lại bắt đầu ngượng.
- Nghịch thế đủ chưa? Muốn về hay là chơi thêm lát_Woon lại hỏi.
- Ừm, về! Bị mấy tên điên đó làm cho mất hứng rồi!_Candy chau mày trả lời.
Không nói gì, Woon chỉ im lặng bước theo Candy. Người trước kẻ sau, cả 2 cứ thế lặng lặng bước đi. Cho tới khi gần đến nhà, Candy chợt quay lại hỏi.

- Này! Tôi nhớ hôm qua anh cũng có hù mấy tên ở Bar bằng cây súng giả. Còn cái này, cũng là giả à?_cô bé tò mò nhưng rồi lại đỏ mặt vì nhớ đến chuyện xảy ra giữa Woon và cô hồi tối.
- Cái này là thật! tại lần trước quên không đem theo!_hắn trả lời mà vẻ mặt vẫn bình thường khiến Candy hơi khó chịu.
- Nhưng sao anh luôn đem theo súng thế?_Candy lại hỏi.
- Bởi vì tôi biết em sẽ luôn gặp rắc rối không phải sao? Shin Bomi!_Woon đưa mặt mình gần Candy khiến cô bé lại phải trở thành con tắc kè bông… again.
- Đồ điên!_cô bé đẩy Woon ra rồi chạy nhanh vào nhà. Nhìn theo Candy, hắn khẽ cười.
- Em… là đồ ngốc!_Woon nói 1 mình rồi cũng bước vào nhà…SM Entertainmet 8:00 AM…

Phịch!!! tiếng 1 vật gì đó được thẩy xuống khiến mọi người trong căn phòng khẽ giựt mình. Nhìn SHINee và anh chàng YongDeuk – người quản lý SHINee, Lee So Man tỏ ra rất tức giận.

- Cậu có biết là cậu đã làm cái gì không hả Kim… Jong… Hyun?_ông Lee gặng từng chữ nói.
- Không!_JongHyun nói như không có chuyện gì xảy ra.
- Ha… hay thật, không biết thì hãy nhìn vào đi!_ông Lee cầm tờ báo đặt ngay trước mặt anh.

Nhìn xuống, JongHyun cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹn. Tấm ảnh đó, cảnh anh hôn con bé, như chỉ vừa mới đây. Nín thở, JongHyun cố không cho mình bộc lộ cảm xúc thật sự. Lấy lại sự bình tĩnh, anh nhìn ông Lee với vẻ mặt lạnh lùng nhất có thể.

- Những tấm ảnh đó, là chuyện cũ!_anh trả lời.
- Chuyện cũ sao? Chuyện cũ của cậu nhưng lại khiến công chúng và báo chí rầm rộ lên đấy! 1 bọn nhà báo điên rồ đang bao vây cái SM Town này cũng chỉ vì chuyện cũ của cậu đấy!_ông Lee như phát điên lên bởi sự thờ ơ của anh.
- Nếu như ông cho là vậy… thì đuổi việc tôi đi!_JongHyun nói rồi lạnh lùng bỏ đi. Cả SHINee và YongDeuk cùng ông Lee như đông đá khi nghe anh bảo thế.
- Kim JongHyun! Cậu đứng lại, sao cậu lại có thể ăn nói như thế chứ?_YongDeuk hét lên khi anh bước đến cánh cửa.
- Tôi là như thế đấy! Tôi không muốn bị gò bó 1 cách quá đáng như vậy. Nếu thích, hãy kiếm 1 người nào đó khác để các người điều khiển đi! Tôi không phải là con rối!_JongHyun nói với giọng lạnh tanh rồi mở cửa bước ra. Ngay lập tức, cả SHINee cũng chạy vội theo cậu.
- Đứng lại! Các cậu mà bước ra thì tôi sẽ cho SHINee tan rã đấy!_ong Lee đe dọa.
- Ông cứ việc, bởi vì SHINee nếu vắng 1 người thì chẳng còn được gọi là SHINee nữa!_MinHo nói rồi cả bọn cùng đi ra.

Nhìn theo họ, ông Lee giận đến tím mặt. Quản lý YongDeuk im lặng nhìn theo SHINee với vẻ nuối tiếc…

Đuổi theo JongHyun, cả SHINee phải mệt mỏi vì bọn nhà báo. Họ cứ bám lấy các anh như đỉa. Đến khi thoát khỏi họ JongHyun cũng đã mất dấu. Tức điên lên với đám nhà báo này, 2 người chị muốn đạp cho bọn họ 1 phát cho bỏ ghét. Nhưng rồi ný nghĩ đó cũng vơi đi khi họ nghĩ đến chuyện JongHyun và Ji Yeon. Mọi việc của 2 người đó, cả SHINee đã biết hết. Bây giờ cái họ lo lắng nhất là JongHyun. Họ sợ JongHyun sẽ không chịu đựng được mà có những ý nghĩ ngu ngốc thì cả bọn lại khổ.

- Thật ra là có chuyện gì xảy ra vậy chứ?_MinHo nhăn nhó nói.
- 2 người đó có 1 sự hiểu lầm rất lớn!_Onew trả lời.
- Sao anh biết?_TaeMin tò mò.
- Candy, cô bé kể cho anh nghe về sự hiểu lầm của họ_Onew tiếp t
<<1 ... 1920212223 ... 26>>

Tag:

Truyện,teen,Bad,Boy,Full

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4529 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4594 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1520