watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 23 - Truyện teen,Bad Boy Full
Home >
Tìm kiếm

Truyện teen,Bad Boy Full

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 11:32

nhiệm phải theo sát em. Kể từ nay tôi sẽ không làm phiền em nữa. Giữa em và tôi, Candy à… chúng ta chỉ là đồng nghiệp với nhau!_Woon nói 1 tràng rồi đứng dậy bỏ đi khiến cô bé ngẩn người ra.
- Candy…?_cô bé nhìn theo dáng Woon với ánh mắt thoáng buồn.
Ngày cứ thế trôi, Candy cảm thấy trống vắng làm sao. Dạo này trong nhà chỉ có mình cô, Dong Woon thì suốt ngày đi đâu chả thấy. TaeHee dặn cô ở lại để nắm bắt tình hình của JongHyun nhưng cũng chẳng thấy động tĩnh gì. Còn về vụ scandal kia thì vẫn cứ tiếp tục rầm rộ. Nhưng cô nghe mọi người nôm na rằng là SHINee vì áp lực của bọn nhà báo nên đã tan rã. Nhưng chuyện đó chưa được công ty SM lên tiếng xác định nên không biết thực hư như thế nào. Làm 1 idol đúng là khó khắn. Bọn nhà báo thì lắm chuyện hết biết. Chuyện đời tư của người ta cũng cố moi móc ra cho bằng được. Mà nói đến chuyện đời tư, những tấm ảnh đó là do Dong Woon đưa cho họ nhưng… hắn luôn ở bên cạnh cô bé thì làm sao mà chụp được những tấm hình đó? Chắc chắn là do 1 ai khác chụp rồi đưa cho hắn. Đang trầm ngầm với những suy nghĩ cùng tách café ngoài vườn, chợt cô bé quay lại khi nghe tiếng gọi.

- Candy này, cậu làm gì mà ngồi 1 mình ở đây chán thế?_khi nhận ra giọng nói đó, mặt cô bé trở nên hớn hở hẳn lên.
- Luna!!! Bây giờ cậu mới đến. Có biết là tớ chán đến thế nào khi ở 1 mình không?_Candy chạy đến ôm chầm lấy Luna.
- Thì không biết nên bây giờ mới chịu đến!_cô cười nói.
- Ờ! mà nè, JongHyun hiện giờ ổn chứ?_Candy hỏi.
- Anh ấy về Úc rồi, mà DongWoon đâu? Sao nãy giờ không thấy anh ta?_Luna ngó qua ngó lại hỏi.
- Ai biết! Tớ đâu phải là bảo mẫu của hắn đâu mà biết. Mà… cậu vừa nói JongHyun đi Úc á? Vậy… không lẽ việc SHINee tan rã là sự thật?_cô bé tròn mắt.
- Ùm, SHINee quyết định rời công ty. Nhưng SM chưa thật sự đồng ý!_Luna nói.
- Quyết định của SHINee? Tại sao họ lại đưa ra quyết định như thế chứ? Chẳng lẽ do áp lực của bài báo?_cô bé tò mò.
- 1 phần là do nó… và phần còn lại là họ cũng muốn rời khỏi SM lâu rồi!_Luna trả lời.
- Sao chứ? Mà… chắc mọi người cũng buồn lắm nhỉ, dù sao cũng bên nhau đã mấy năm chứ có ít gì!_Candy nói với vẻ mặt tiếc nuối.
- Ừm, họ hơi buồn. Mà cũng may khi cuối cùng JongHyun cũng chịu đi qua Úc. Kế hoạch của ba và TaeHee cũng đã thành công 1 phần!_Luna nhún vai nói.
- Kế hoạch?_Candy ngạc nhiên.
- Phải! Trước khi đến đây, tớ có nghe ba nói với chị TaeHee về kế hoạch làm JongHyun từ bỏ việc làm idol và quay về Úc để tham gia vào việc quản lý công ty cho ba!_Luna trả lời.
- Vậy sao? Mà tớ vẫn còn thắc mắc tại sao cậu lại đến đây?_Candy tò mò.
- Thì tớ đến đây để ngăn cản kế hoạch đó, nhưng mà… thực sự JongHyun yêu Ji Yeon quá, tớ nghĩ tớ sẽ không có cơ hội nên thay vì ngăn chặn tớ giúp họ_cô thở dài nói,
- Cậu… nói sao? Tớ… không hiểu!_Candy nhíu mày.
- Bởi vì ba tớ không bao giờ giao con gái của ông ấy đến những nơi không được bảo đảm! Ba muốn sau khi JongHyun vào cty quản lý rồi mới yên tâm giao Ji Yeon cho ba. Việc Ji Yeon là con ba, ba đã biết từ khi JongHyun bắt đầu có quan hệ với cậu ấy_cô giải thích.
- Thế mọi việc đều trong kế hoạch mà mọi người không ai biết ngoài 2 người họ và cậu à?_cô bé tiếp tục thắc mắc.
- Không! DongWoon cũng biết, chỉ có cậu và Joon hyung là không biết thôi!_Luna nhún vai nói.
- Nếu như vậy… tớ đã mắng lầm hắn ta ư?_Candy xụ mặt nói.
- Hở? Cậu mắng Dong Woon? Hay thật, lo mà đi xin lỗi anh ấy đi!_Luna cười nói…

---------------------------------------------000--------------------------------------------

Dinh thự nhà họ Kim tại Úc…

- Welcome home young master!!_1 hàng người làm cúi đầu cung kính khi vừa thấy anh bước từ xe ra.
- …_không nói gì, anh bước thẳng vào trong nhà với vẻ mặt trầm lặng 1 cách bất thường.

Ngồi xuống ghế đối diện với ông Kim và TaeHee, anh cứ như 1 người vô hồn. Không nói không rằng, anh chẳng hề tỏ ra bất cứ thái độ nào với họ. Mấy ngày hôm nay, anh đã nhức đầu lắm với những chuyện xảy ra gần đây. Từ việc này sang việc khác, anh thật chẳng hiểu nỗi là chuyện gì đang xảy ra. Ngày hôm nay anh quyết định đến đây cũng là vì muốn tìm ra khuất mắt của những rắc rối này. Ngồi im lặng, anh dùng ánh mắt nhìn họ thay câu hỏi.

- Cuối cùng con cũng đến!_ông Kim lên tiếng khi ánh mắt anh cứ dừng nơi ông.
- Ba… à không, ông muốn gì thì nói đi. Tất cả mọi chuyện là như thế nào?_JongHyun hỏi.
- Luna nói cho con biết rồi sao? Vậy được thôi, ta sẽ nói. TaeHee! Con lên gọi Ji Yeon xuống đi. Còn Joon! Con đi gọi phu nhân cho ta_ông ra lệnh cho cả 2.

Không nói gì, Joon và TaeHee mỗi người 1 hướng đi gọi 2 người kia xuống. Sau khi chờ 2 người kia đi khỏi, ông mới quay lại nhìn anh.

- Con thắc mắc về việc quan hệ huyết thống của con với những thành viên trong nhà họ Kim đúng không? Con vốn không phải là con trai ta, chỉ có Ji Yeon và Luna mới đúng là con của ta!_ông nói.
- Sao?_JongHyun nhíu mày hỏi.
- Lúc trước, cách đây 21 năm trước. Khi đó, con chưa ra đời. Ta và mẹ con bị ép hôn… mà không đúng! Chỉ riêng ta là người bị ép. Bọn họ tìm đủ mọi cách để bắt ta cưới bà ấy. Rồi vào đêm nọ, khi đó ba mẹ ta tổ chức tiệc tại nhà và mời gia đình nhà họ Jung – tức bên ngoại con lúc bấy giờ đến dự tiệc. Rồi sau đó họ cho ta uống thuốc mê rồi dàn cảnh… tới sáng ta thức dậy thì mẹ con nằm bên cạnh và trên người cả 2 chẳng còn gì. Nhưng khi đó ta vẫn chưa chấp nhận kết hôn với bà ấy vì thật sự ta chẳng yêu bà ta. Rồi họ bắt ta ra đây quản lý công ty 1 chuyến, 1 tháng yên ổn ở đây ta nhận được cuộc gọi bảo là bà ấy có mang với ta. Nhưng tất cả chỉ là màn kịch, vì ta nhận được báo cáo của 1 người bạn. Sau đó, họ xin 1 đứa bứa về nuôi và bảo đó là con ta. Và đứa bé đó chính là con đấy JongHyun. Khi ta về nước, họ bắt ta cưới bà ấy. Tuy không muốn nhưng ta đã rất mệt mỏi với những trò chơi của họ nên ta đành chấp nhận! Rồi sau đó, ta gặp được JongMin - mẹ của Ji Yeon. Ta đem lòng yêu bà ấy và trong 1 lần say rượu, ta đã mắc 1 sai lầm lớn… Ji Yeon chính là sự sai lầm đó… Khi ấy, mẹ con cũng đang mang Luna. Lúc biết chuyện, bà ta thực sự tức giận và tìm mọi cách để ngăn cách ta và mẹ của Ji Yeon. Mặc dù làm mọi cách nhưng bà vẫn không thể nào ngăn được ta âm thầm giúp đỡ JongMin. Và khi Ji Yeon được ra đời, bà đã ta bắt cóc con bé rồi bỏ rơi trước cửa 1 gia đình. Trong lúc vừa mới sinh lại bị mất con nên JongMin đã lên máu sản hậu và qua đời…_ông kể cho anh nghe, ánh mặt ông lộ rõ sự đau buồn lẫn thù hận trong từng lời nói.
- Vậy… cho nên Ji Yeon nghĩ con là con của 2 người nên bảo con là kẻ thù đúng chứ?_JongHyun nhìn ông.
- Đúng thế!_ông gật đầu.
- Nếu vậy… con nên nói cho Ji Yeon biết!_JongHyun nói rồi vội đứng lên.
- Khoan đã! Nếu bây giờ con mà cho con bé biết, thế nào bà Jung cũng sẽ lại gây khó dễ cho nó. Bà ấy vẫn chưa biết con bé là con của ta và JongMin_ông nói với theo.
- Vậy… ba muốn như thế nào?_anh nhìn ông khó hiểu.
- Ta có cách của ta!_ông nói với 1 nụ cười nửa miệng khi đang kề tách trà ngang môi.

Ngay lúc đó, Joon và TaeHee cũng dẫn 2 người kia xuống. Chạm mặt nhau, mỗi người 1 tâm trạng. Con bé thì lòng đầy thù hận, Joon thì não nề, TaeHee thì lo lắng còn bà Jung thì thanh thản như chẳng có chuyện gì. Bước đến phòng khách, bà Jung và cả Ji Yeon ngạc nhiên khi thấy anh đang ngồi ở đó. 1 người thì hào hứng bước đến còn người kia thì bối rối chỉ muốn bỏ đi.

- Em nên đến đó để đối diện, đừng trốn chạy!_TaeHee nắm chặt vai Ji Yeon trấn an.
- …_không trả lời, con bé gật đầu rồi từ từ bước đến.

Phải nói sao nhỉ, nó thật sự rất sợ gặp anh. Sợ không thể nào rời bỏ anh như lần trước. Sợ sẽ không giấu được cảm xúc của mình. Sợ sẽ không thể nào trả thù được cho mẹ mình. Ngồi xuống cạnh ông Kim, con bé tránh không nhìn anh vì nó biết rất rõ là anh đang nhìn nó chằm chằm. Nó sợ ánh mắt ấy của anh lắm.

(bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ) - JongHyun con về rồi đấy sao? Sao chẳng báo trước để mẹ gọi người đến đón con?_bà Jung vui mừng hỏi.
- Dù gì cũng đã về rồi, con không muốn làm phiền mọi người!_anh nói với chất giọng lạnh tanh đến rợn người.
- Ừm, mà lão gia gọi tôi có việc gì không?_bà gật đầu với anh rồi quay sang hỏi ông.
- Phải! JongHyun cuối cùng cũng chịu bỏ công việc làm idol. Cho nên tôi muốn nó thay tôi quản lý tập đoàn Dragon Black. Bà thấy sao?_ông chậm rãi nói.
- Được chứ! Thế là quá tốt rồi còn gì!_bà vui vẻ trả lời.
- Vậy Ji Yeon, con hãy theo sát bên cạnh JongHyun và giám sát nó cho ta. Nếu nó làm gì sai con cứ thông báo với ta!_ông quay sang Ji Yeon.
- Sao? Tại sao lại là con?_Ji Yeon nhíu mày.
- Ngoài con ra, ta không tin tưởng cho bất cứ ai bên cạnh JongHyun. Đây là việc đầu tiên ta nhờ con, con hãy giúp ta được chứ?_ông nhìn xoáy vào mắt con bé cứ như đang muốn đánh động tâm lý nó.
- Cô bé này là…?_bà Jung sau 1 hồi lâu nhìn Ji Yeon mới lên tiếng.
- Là em họ của TaeHee_ông Kim nói.
- Ừm! Nhưng sao mà 2 đứa lại giống nhau đến như thế cơ chứ!_bà gật gù.

Không nói gì, Ji Yeon chỉ im lặng nhìn bà với ánh mắt thù hận. Chợt… trong đầu con bé lóe lên những suy nghĩ trả thù. Nếu như ở bên cạnh anh, thì việc trả thù cho mẹ mình càng dễ dàng. Nó có thể mượn chính đứa con trai yêu quý của bà mà giúp nó trả thù. Nụ cười nhẹ nhưng lại đậm chất nguy hiểm xuất hiện trên môi con bé.

- Vâng! Con sẽ giám sát JongHyun!_Ji Yeon cúi đầu nói với ông rồi ngẩn đầu lên nhìn bà…

--------------------------------------------------000-----------------------------------------------

Sau cuộc nói chuyện, ai về phòng nấy nhưng chỉ riêng JongHyun là đi theo con bé. Cạch! Mở cửa ra, Ji Yeon bước vào trong rồi vội đóng cửa lại nhưng bị anh ngăn.

- Em không cần phải như thế với anh!_anh nói khi con bé cố đẩy anh ra.
- Như thế là như thế nào?_con bé ngẩn đầu lên nhìn anh.
- Em hận anh vì anh là con của bà Jung, đúng chứ?_anh lách người qua cửa rồi đi vào trong.
- Không! Chẳng có liên quan gì đến nhau! Chỉ đơn giản tôi không thích anh nữa!_con bé vừa nói vừa lùi xuống vài bước để giữ khoảng cách với anh.
- Em không giấu anh được đâu. Anh đã biết tất cả mọi chuyện. Anh nghĩ em nên biết chuyện này, anh với bà Jung, không hề có bất cứ quan hệ gì. Anh chỉ là con nuôi của họ. Bởi thế, em làm ơn đừng tỏ ra lạnh nhạt với anh_JongHyun bước đến gần con bé.
- Sao tôi biết đó là sự thật!_con bé quay mặt sang hướng khác để tránh tiếp mặt với anh.
- Nếu em không tin, anh có thể chứng minh!_JongHyun áp sát người vào con bé.
- Thế anh hãy giúp tôi… trả thù bà ta!_con bé ngẩn đầu lên nhìn anh.
- Chuyện đó… anh không làm được!_anh lắc nhẹ đầu nói với con bé.
- Thế anh còn nói là có thể chứng minh à?_con bé đẩy anh ra.
- Muốn làm gì cũng được, nhưng việc đó thì không. Dù gì bà ấy cũng đã nuôi dưỡng anh đến từng này tuổi, anh không thể làm những việc như thế_JH kéo tay nó lại.
- Anh không làm được thì tôi cũng không thể không nghĩ đến mẹ mình. Xin lỗi ở đây tôi không tiếp anh, anh về giùm tôi_con bé quay lưng đi nói với giọng lạnh tanh.
- Em làm ơn đừng như thế với anh được không?_JongHyun ôm lấy con bé từ phía sau.
- Buông tôi ra đi, tôi với anh đã không còn bất cứ quan hệ gì!_Ji Yeon cố gỡ tay anh ra.
- Anh sẽ không buông nếu như em cứ như vậy_anh càng siết chặt lấy nó hơn.
- Anh… làm ơn… buông tôi ra đi!_con bé nói với giọng nhão nhẹt vì nước mắt.
- Em đừng tàn nhẫn với anh nữa được không? Anh xin em đó, chúng ta chẳng có thù hận gì với nhau cả. Đó là chuyện của người lớn, em hãy bỏ qua đi. Cả chị TaeHee cũng không màng đến, em đâu cần phải quan tâm!_anh cố khuyên răng con bé.
- Chuyện của người lớn, anh nói thì dễ lắm. Thử trong tình trạng của em, anh sẽ như thế nào? Chị TaeHee không quan tâm, bởi vì chị ấy được ba bù đắp rất nhiều. Còn em, anh có biết cảm giác của em không?_Ji Yeon quay lại vừa khóc vừa nói.
- Anh xin lỗi!_JongHyun nhẹ ôm con bé vào lòng vỗ về.

Cứ thế con bé khóc khóc trong lòng anh đến cả ngủ quên đi. Bế con bé đặt lên giường, anh vuốt vài lọn tóc trên trán nó.

- Mọi việc đúng thật là quá sức chịu đựng của 1 cô bé như em. Anh xin lỗi vì không làm được gì cho em!_Anh cúi đầu hôn lên má con bé rồi bước về phòng…Rào… rào… sóng biển đang ào ạt vỗ vào bờ. Hơn 1 tuần rồi kể từ ngày Woon và Candy lần cuối gặp nhau tại bờ biển này. Tự dưng… cô bé thấy nhớ hắn quá. Dạo này chẳng thấy Woon đâu, hắn cứ không chịu xuất hiện trước mặt Candy. Cô nhớ lắm những khi hắn bên cạnh cô, nhớ lúc hắn trêu cho cô giận và nhớ nhất là lần hắn cứu cô khỏi cái bọn cô hồn kia. Nếu không có hắn, không biết hôm đó cô bé sẽ ra sao. Không chỉ 1 lần, mà cả 2 lần… cô tự dưng… thấy mình có lỗi quá… Chợt… ánh mắt buồn bã của Woon nhìn cô bé ngày hôm đó lại hiện về trong kí ức cô.

- Mày sao vậy Candy? Tại sao lại cứ nghĩ đến hắn chứ!_lắc đầu ngoày ngoạy, cô bé cố xua đi những hình ảnh của Woon khỏi đầu mình.

Nhưng càng cố không nghĩ đến thì hình ảnh của Woon càng hiện về nhiều hơn. Những lời nói của Woon trong tối hôm đó cũng ồ ạt trở về. Vòng tay quanh đầu gối, Candy gục mặt lên. Lòng cô bé giờ nặng nề lắm, cô cũng chẳng biết lý do vì sao nó lại như thế. Cứ vậy, Candy ngồi im lặng trên bãi biển buổi chiều để ngắm hoàng hôn. Mặc cho cái nóng của ánh mặt trời hắt vào mình, cô bé vẫn không bước vào bóng mát. Chợt… 1 cây dù được đặt ngang mặt cô. Ngẩn lên, tim cô bé lại đập loạn nhịp.

- Ki Bum? Sao hyung lại ở đây?_Candy vừa nói vừa nhận lấy cây dù từ tay người con trai đó.
- Hey… đã bảo rồi, gọi hyung là Key, Almighty Key! Hyung không thích bị gọi trùng tên với tiền bối Ki Bum trong Suju hay Ki Bum của U-Kiss nhóm nhạc Debut sau SHINee 3 tháng! Biết chưa?_Key ngồi xuống cạnh Candy nói.
- Xì… cái gì mà Almighty Key chứ? Key Umma thì còn có lý! Haha_Candy cười phá lên.
- Cái gì? Key umma á? Cũng còn đỡ hơn cây kẹo lăng xăng như em không?_Key cười nói.
- Em mà lăng xăng thì hyung là đồ lăng nhăng đấy! _cô bé lè lưỡi nói.
- Hyung lăng nhăng với ai nào?_Key quay sang nhìn cô bé.
- Ai biết được, nhìn bản mặt của hyung thế kia thì làm sao mà đoán!_Candy trêu rồi đứng lên chạy.
- Bản mặt của hyung sao nào! Có ngon thì đứng lại đây nói rõ cho hyung nghe cây kẹo lăng xăng kia!!!_Key vừa hét vừa rượt cô bé.
- Có ngu em mới đứng lại, giỏi thì bắt em nè Key Umma lại còn lăng nhăng!_cô bé quay đầu lại trêu.
- Á à, hyung mà bắt được là em không xong đâu nhé, nhóc con!_Key nói cứ như muốn nuốt chửng luôn cả Candy.

"Hix… hix… nếu mà bị Key bắt chắc phen này sống không nỗi quá” . Vừa chạy cô bé vừa suy nghĩ. Thử hỏi không chết mới lạ, Key nổi tiếng là đáng sợ, thế mà cô bé lại còn trêu cậu như thế, không chết quả thực là quá uổng! Do mãi cấm đầu cấm cổ mà chạy nên… Bộp!!! Candy nhà ta lại xui xẻo đâm vào 1 cây cột được cắm giữa bãi biển. Ai mà lạ lùng cắm cột như thế này cơ chứ! Cơ mà sao… cây cột này lại còn biết nhút nhít. Mở dần đôi mắt đang nhắm nghiền ra, Candy chớp chớp mắt khi nhìn thấy cây cột đang nằm dưới mình không ai khác chính là Son Dong Woon. Chống 2 tay ngang đầu hắn, cô bé như bị đóng băng trong tình huống này. Còn Woon thì cứ nhìn chằm chằm vào mắt cô cứ như bất động. Cả 2 cứ thế cho đến khi có 1 cánh tay kéo cô bé lên.

- Em có sao không vậy? Có đau ở đâu không?_Key lo lắng xoay xoay cô bé vài vòng.
- Ya… em chưa có sao thì bị hyung làm cho có sao rồi đó!_Candy hét lên khi cứ bị Key

Tag:

Truyện,teen,Bad,Boy,Full

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4529 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4594 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1146