watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 20 - Truyện teen,Bad Boy Full
Home >
Tìm kiếm

Truyện teen,Bad Boy Full

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 12:47

r />
- Này bé! Sao đi 1 mình thôi vậy? Đang có chuyện buồn sao? Có muốn cùng bọn này vui chơi không?_tên đó nói với bộ mặt trông đểu gải vô cùng. Nhìn bọn chúng mà Candy chỉ muốn buồn nôn.
- Buông ra đi, mấy người thích vui thì đi mà tìm con khác. Tôi chả có thời gian đâu!_cô bé hất tay tên đó khỏi vai mình rồi bỏ đi.
- Chà… làm giá sao? Như vậy thì bọn này càng thích chứ!_1 tên đứng chắn ngang trước mặt cô. Nhân lúc cô bé không để ý, 1 tên trong chúng vội bỏ thuốc kích thích vào trong ly rượu của cô.
- Tôi nói lần người các người có tránh ra cho tôi không?_Candy tức giận nói.
- Ôi! Làm người đẹp nổi giận rồi kìa. Thôi nhé, bọn anh đi, khi nào rảnh thì chúng ta nói chuyện tiếp nhé!_bọn chúng nói rồi chạm bàn tay bẩn thiểu của mình vào mặt Candy khiến cô bé tức điên lên.
- Bọn khốn!_dứt câu cô cầm ly rượu uống cạn ly mà không hề biết rằng, bên trong đó đã bị chúng cho thuốc vào.

Rồi chợt Candy cảm thấy choáng váng, cả cơ thể nóng bừng lên đến kỳ lạ. Loạng choạng bước đi, lần này cô lại chạm mặt với mấy tên hồi nãy theo như sắp xếp của chúng.

- Sao về sớm thế? Không ở đây chơi nữa à?_1 tên đứng chắn mặc Candy.
- Các người tránh ra!_cô yếu ớt đẩy chúng ra.
- Sao thế? Bệnh à? Bọn anh đưa em về nhé!_tên khác nắm lấy cánh tay cô kéo đi.
- Buông tôi ra! Đừng chạm bàn tay bẩn thiểu của các người vào tôi!_Candy cố vùng vẩy khỏi chúng nhưng mãi vẫn không được.
- Mạnh miệng ghê nhỉ? Tụi bây làm tao tốn thời gian quá. Lôi nó đi cho tao!_tên còn lại quát.

Ngay lập tức, bọn chúng lôi Candy đi không thương tiếc. Cố vùng vẫy, cô tìm người giúp đỡ nhưng mãi vẫn không được. Sau khi đưa cô bé ra được bên ngoài, chúng toan đưa cô vào xe thì chợt cả bọn đứng lại khi tên vừa nãy quát bọn chúng bị 1 người thanh niên giữ lại và đang "được” khẩu súng nằm ngay hộp sọ.

- Buông cô bé đó ra nếu như không muốn chết sớm!_cậu ta khinh khỉnh nói. 2 tên kia đang chần chừ vì vừa bắt được con mồi ngon như vậy lại thả ra thì quá uổng. Thấy chúng cứ im lặng cậu tiếp tục lên tiếng.
- Nếu như tao bóp còi thì thằng này sao nhỉ?_cậu đẩy sát cây súng vào đầu tên đó hơn khiến tên đó xanh mặt sợ.
- Tụi bây bỏ con nhỏ đó ra! Bộ muốn tao chết lắm à?_tên đó hét lên, ngay lập tức bọn chúng thả Candy ra rồi nhanh chóng chuồn sớm.

Cầm cây súng lên, cậu khẽ mỉm cười.

- Đúng là bọn ngu, cây súng mủ mà cũng sợ!

Dứt câu, cậu ta bước đến đỡ con bé dậy, cả người cô nóng lên, đứng cũng không vững.

- Đúng là đồ rắc rối! Bị chúng cho uống thuốc kích thích cũng không biết!_hắn bế cô bé trên tay lầm bầm mắng.
- Son Dong Woon…? Anh… đến đây làm gì?_Candy yếu ớt hỏi.
- Còn nói nữa, nếu tôi không xuất hiện đúng lúc, liệu em sẽ ra sao?_Woon bực bội đặt cô bé vào trong xe.

Không nói gì, cô im lặng ngồi trên xe cho đến khi về tới nhà. Mở cửa xe ra, Woon chờ Candy bước ra những mãi vẫn không thấy cô bước ra. Đưa đầu vào trong, hắn xem thử có phải cô đã ngủ không thì lại bị cô ôm chầm lấy cổ.

- Này! Em đang làm cái trò gì thế?_hắn nhíu mày hỏi.
- Ẩm em lên!_Candy nũng ngịu nói khiến Woon đỏ mặt. Lần đầu tiên hắn thấy cô bé như vậy.
- Tự đi lên đi! Tôi không muốn xảy ra chuyện có lỗi với em!_Woon cố gỡ tay Candy ra nhưng mãi vẫn không được.
- Không! Em muốn ẩm lên cơ!_cô bé ghị chặt lấy cổ Woon hơn.

Dỡ khóc dỡ cười với tình trạng bây giờ, hắn đành phải bé cô lên. Bé cô trên tay, hắn thật sự là đang phát điên lên bởi bọn người làm trong nhà cứ nhìn 2 người họ rồi cười tủm tỉm. Tức giận, hắn quát.

- Nhìn cái gì? Lo làm việc đi. Chuyện hôm nay, tôi cấm ai nói đến. Nếu tôi mà có nghe ai bàn về việc này, các người sẽ bị đuổi việc hết đó!_hắn đe dọa, mọi người cũng im lặng quay lại làm việc.
- Shin Bomi! Em đúng là nhóc con rắc rối mà! Em làm mất hết hình tượng của tôi với mọi người rồi đấy!_vừa bế cô lên cầu thang, anh vừa nói. Candy thì cứ im lặng nghịch nghịch cúc áo hắn. Tách! 1 nút đã được cô bé cởi ra, bất chợt cô ngước lên nhìn Woon
- Dong Woon hyung!_Candy gọi.
- Gì nữa?_hắn nổi quạo.
- Em yêu anh!_cô bé nói khi Woon vừa bước vào trong phòng cô.
- Ừ! Tôi biết rồi!_hắn đặt cô lên giường nhưng vẫn trả lời.
- Dong Woon hyung!!! Em yêu anh! Thật đó!_Candy giữ chặt hắn lại không cho hắn bước đi nữa bước.
- Đồ rắc rối! Em nói như vậy chỉ vì em đang bị thuốc kích thích ngấm vào người thôi, giờ thì ngủ đi!_Woon vuốt nhẹ bờ má của cô.
- Không! Em nói thật đó! Son Dong Woon, em yêu anh!_Candy ôm lấy Woon khi hắn quay lưng bước đi.
- Em đúng thật là! Tôi cũng là đàn ông đấy! Nếu em không mau buông tôi ra thì coi chừng đó!_Woon dọa nhưng cô bé cứ ôm khu khư lấy hắn, tay thì lần mò tháo từng chiếc cúc áo hắn ra. Hết cách với Candy, Woon quay lại hôn lên bờ môi đang gọi mời của cô.
- Ngoan đi anh sẽ ở lại với em!_hắn kề môi mình sát tai cô bé sau nụ hôn đó. Ngoan ngoãn nghe lời Woon, Candy nằm xuống giường và đồng thời cũng kéo hắn theo.

Nằm trong lòng Woon, Candy đang tháo từng nút áo còn lại trên người hắn. Tự dưng Woon thấy lòng mình có cái gì đó gọi là rung động khi ở bên cô như thế này. Nếu như không kiềm chế mình lại, hắn cũng không biết mình sẽ làm gì Candy. Cố với tay đến học tủ, hắn lấy ra trong đó 1 vĩ thuốc. Lấy ra 1 viên thuốc, Woon đưa cho Candy nhưng cô bé đẩy ra.

- Không uống đâu! Em ghét uống thuốc lắm!_Candy lắc đầu ngoày ngoạy.
- Nếu em không uống tôi sẽ về đấy!_Woon ngồi dậy, ngay sau đó cô bé giữ anh lại.
- Em sẽ uống! Nhưng nếu anh cũng uống!_Candy nói với bộ mặt hết sức đáng yêu khiến hắn bật cười.
- Quả thật em rắc rối thật đấy!_Woon xoa đầu cô cười.
- Vậy là anh đồng ý rồi nhé!_ngay lập tức, cô giựt lấy vĩ thuốc trên tay Woon bỏ 1 viện vào miệng mình và truyền qua hắn bằng cách hôn. Ngạc nhiên bởi hành động này nhưng hắn cũng đáp trả lại nụ hôn có vị đáng nhưng lại rất ngọt ngào kia.
- Ghê quá!_cô bé nhăn mặt nói.
- Tôi đã uống! bây giờ tới lượt em!_Woon đưa cho Candy nhưng cô bé lắc đầu.
- Không! Dong Woon hyung phải làm giống Bomi cơ!_Candy bấm bấm tay nhìn trông rất ngộ.

Lắc đầu với cô nhóc lắm chiêu này, Woon cũng đành phải làm theo. Hắn lập lại như cô, cứ thế viên thuốc cũng lọt vào trong cổ họng của cô bé. Tuy rất đắng nhưng Candy không hề buông đôi môi của Woon ra. Rồi cô ngả người xuống giường và vẫn như lần trước, cô bé kéo theo cả Woon. Đôi mắt Candy cũng dần nhắm lại, buông lỏng đôi tay mình ra, cô bé dúi đầu vào trong ngực hắn.

- Son Dong Woon… em yêu anh…!_Candy nói rồi yên giấc trong vòng tay của Woon.
- Có thật là em yêu tôi? Hay chỉ là tác dụng của thuốc?_Woon vuốt nhẹ bờ má cô bé rồi cũng dần thiếp đi bởi tác dụng của thuốc.Ngồi hướng mắt ra biển, con bé đang nhớ lại những hình ảnh của buổi sáng ngày hôm nay. Lòng nó quặng đau, nó không hề muốn rời xa anh chút nào. Nhưng… nó phải đòi lại sự công bằng cho mẹ mình, nó không muốn mẹ mình ra đi như thế. Gió biển thổi từng cơn vào cơ thể mong manh của con bé khiến nó rùng mình vì lạnh. Chợt… Ji Yeon nhớ đến vòng tay ấm áp của anh. Những lúc như thế này anh sẽ xuất hiện bên cạnh nó. Dựa tay lên thành lan can, con bé gục đầu xuống. 1 giọt nước mặt nhẹ nhàng lăn ra từ khóe mắt nó.

-JongHyun à… em… không muốn đâu!_con bé khẽ gọi tên anh.

Cạch… vừa lúc đó, TaeHee cũng mở cửa phòng nó bước vào. Nhìn con bé như vậy, chị cũng cảm thấy thương cho đứa em gái thất lạc của mình. Vốn chị cũng không muốn như thế đâu, ai bảo JongHyun cứng đầu quá làm chi. Thử ngoan ngoãn chịu nghe lời hơn, thì có lẽ cũng không đến nổi phải như vậy. Bước đến bên Ji Yeon, chị nhẹ nhàng chạm vào nó.

-Em biết hết mọi chuyện rồi đúng không?_TaeHee hỏi khi lấy chiếc áo khoác khoác lên người con bé.
-Tại sao lại là JongHyun chứ?_Ji Yeon hỏi nhưng mắt vẫn hướng về biển.
-Em đừng suy nghĩ nữa, chỉ khiến mình đau khổ thêm thôi!_chị an ủi nó.
-Làm sao mà em không suy nghĩ nữa được! Chị có biết rằng… với em… anh ấy rất quan trọng không? Làm sao mà em có thể chấp nhận được sự thật đó! Rằng… anh ấy là con của kẻ thù…?_Con bé nói khi nước mắt bắt đầu tuôn ra.
-Chị biết chứ! Chị biết em sẽ rất sock, nhưng… bây giờ tốt nhất là em đừng nghĩ gì hết. Mai chúng ta phải lên đường rồi, giữ gìn sức đi!_chị ôm nó vào lòng.
-Ùm, em muốn được yên, chị về phòng trước đi!_con bé đẩy chị ra đưa tay quẹt nước mắt.

Không nói gì, chị chỉ xoa đầu nó bước ra. Đóng cửa lại, chị thở dài. Bây giờ chị thấy lòng mình nặng quá, chị cứ cảm thấy mình đúng là người chị tồi tệ nhất. Nhưng… chị làm thế cũng chỉ vì muốn tốt cho cả 2.

-Chị xin lỗi đã khiến mọi người như vậy. Nhưng rồi… cả em và JongHyun sẽ cảm ơn chị!_TaeHee nói rồi quay bước về phòng.

Ở bên trong, con bé cứ thừ người ngồi ngắm biển. Ký ức về lần đầu gặp anh cho đến bây giờ bắt đầu ùa về trong đầu nó. Hình ảnh anh chọc phá nó, làm nó giận, khiến nó khóc, bên cạnh nó rồi yêu thương nó,… cứ thế chúng đưa nhau ùa về làm cho con bé phải bật khóc. Những việc mà anh và nó từng trải qua đã đem đến cho nó biết bao cảm súc. Có lẽ… đây là những dòng ký ức vui vẻ nhất của nó mà sẽ không bao giờ nó không quên được.

Bước vào phòng vệ sinh, con bé dội nước vào mặt đế khiến mình tỉnh táo hơn. Nhìn vào tấm gương trước mặt, con bé cố gượng cười.

-Chúng ta bây giờ sẽ không còn là gì của nhau!_con bé tự nhủ rồi lau đi những giọt nước còn đọng lại trên mặt….
(bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
Ngồi trước cửa, anh ngước lên nhìn bầu trời đầy sao. Gió nhẹ nhàng lướt qua anh. Lạnh? Phải! lạnh lắm! Chắc giờ con bé đang rất lạnh. Nhưng kể từ bây giờ, anh đã không thể nào với tới con bé được nữa. Không thể nào dùng vòng tay này mà ôm lấy con bé. Chuyện gì đã xảy ra? Tại sao con bé lại như vậy? Anh thật không hiểu nổi, mình đã làm gì mà phải chịu đựng như vậy. Khẽ cười, nụ cười chua chát hằn lên trên môi anh. Cúi đầu xuống, anh thở dài rồi đứng dậy bước vào trong nhà…

---------------------------------------------000-----------------------------------------------

Ngắm nhìn từng đám mây bồng bềnh, con bé cụp bầu mắt xuống nặng nề. Quay sang phía bên cạnh, Ji Yeon khẽ xoa đầu Ji Shin. Thằng nhóc có lẽ vì không quen ngồi máy bay nên mệt mà đã thiếp đi từ lâu. Sáng này, khi biết tin mình sẽ đi qua Úc, thằng bé trông thật sự rất bất ngờ. Hình như Shin chẳng muốn đi chút nào, nhưng vì con bé là người thân duy nhất còn lại của nó cho nên nó cũng ngoan ngoãn đi theo. Cả đêm qua không ngủ được, con bé cũng mệt lắm. Khẽ nhắm mắt lại, Ji Yeon muốn cho đôi mắt mình được nghỉ ngơi. Đang cố gắng để chìm vào giấc ngủ, chợt 1 người con trai mặc đồng phục bước đến trước mặt nó.

-Xin lỗi đã làm phiền! Nhưng tôi có thể xem vé của quý khách được chứ?_người đó lên tiếng.
- Vâng!_con bé nói rồi rút tấm vé của mình ra đi. Cậu ta nhìn vào tấm vé 1 hồi lâu rồi nói.
-Xin lỗi nhưng hình như quý khách đã đi nhằm chuyến thì phải!_Cậu ta vừa nói vừa đưa tấm vé lại cho con bé.
-Sao? Làm gì lại có chuyện như thế! Rõ ràng đây là… Lee Joon?_con bé thốt lên khi chàng trai đó tháo nón ra.
-Ngạc nhiên lắm à?_Joon cười hỏi.
-Sao anh lại ở đây?_con bé tò mò.
-Không chỉ riêng anh, mà cả TaeHee sunbae cũng đang ở đây!_Joon nói rồi ngồi xuống ghế đối diện.
-Không phải chị ấy nói sẽ bay vào chuyến bay kế tiếp sao?_Ji Yeon nhíu mày hỏi.
-Phải! chị ấy có nói thế nhưng chị ấy lại thay đổi ý định. Với lại sợ em không ổn nên anh và chị ấy cùng đi với em_Joon trả lời.
-Vậy à? Thế con bộ đồng phục này? Anh lấy ở đâu ra vậy?_con bé lại thắc mắc.
-À! Anh mượn tạm của anh chàng tiếp viên đằng đó đó!_Joon chỉ vào bên trong buồng.
-Mượn? Hay là cướp?_con bé khẽ cười.
-Có thể xem là cả 2_Joon đùa, con bé cười to hơn.

Nhìn nó cười như vậy mà lòng cậu nhẹ hẳn. Chứ từ hôm qua tới giờ, nhìn gương mặt ủ rủ của con bé, cậu cũng buồn theo. Đưa tay lên, cậu xoa đầu nó.

-Em cười như vậy ổn hơn không?_Joon nói với ánh mắt thoáng buồn.

Không trả lời, nó chỉ cúi đầu xuống tránh không nhìn vào mắt Joon. Con bé sợ mình sẽ không kím chế được mà lại bật khóc. Nó sợ rằng Joon sẽ biết được nó đang cố tự gạt bản thân mình…

------------------------------------------000----------------------------------------

Mặt trời lên cao đến đỉnh. Tiếng sóng biển vỗ ồ ạt, cái nắng lại bắt đầu hắc lên trong không gian của căn phòng. Candy bắt đầu ngọ ngoạy cơ thể để chuẩn bị cho 1 ngày mới. Đôi mắt cô bé hé mở dần. Sau vài giây bình tâm, Candy bật người ngồi dậy. Khung cảnh bây giờ quả là khiến cô phải sock. Nhìn con người đang nằm cạnh mình mà tất cả các nút áo đã bị tháo ra. Hình ảnh của sự việc tối qua hiện về trong đầu cô bé.

Tối qua khi đang uống rượu tại Bar, cô bị mấy tên chẳng ra gì đến quấy rầy. Rồi chúng nhân cơ hội cô không để ý mà bỏ thuốc kích thích vào ly rượu của mình. Sau đó bọn chúng toan làm hại cô nhưng cũng may là có người đến cứu. Và người đó chẳng là ai khác ngoài Son Dong Woon. Tiếp theo hắn đưa cô về nhà. Trong lúc đó, thuốc bắt đầu ngấm từ từ vào cô. Rồi cũng như bao người khác khi bị thuốc ngấm, cô đã có những hành động thật là đáng xấu hổ. Nhưng cũng may Woon không phải là loại đàn ông không biết tự kiềm chế bản thân mình.

Úp mặt xuống gối, cả người cô bé đỏ lên vì ngượng. Khi đó, Woon cũng đã bắt đầu thức. Nhìn thấy Candy úp mặt xuống gối mà tự kỉ, hắn cười khúc khích vì biểu hiện đáng yêu này của cô. Ngồi dậy, Woon đưa mặt mình sát vào cô bé.

-Này! Đồ rắc rối, đang làm cái trò gì thế?_hắn nói vào tai Candy khiến cô bé đã ngượng nay còn ngượng hơn.
-Kệ tôi! Ai cần anh quan tâm!_Candy trả lởi nhưng mặt thì vẫn đang được nắm trên gối.
-Nói vậy mà nghe được sao? Nếu như tôi không quan tâm, liệu em có còn được nguyên vẹn như thế này không?_Woon chống 2 tay xuống phía sau, ngước mặt lên nhìn trần nhà.
-Ờ thì… cảm ơn! Nhưng mà… anh biết là tôi bị thuốc khiến mình trở nên như thế mà anh còn lợi dụng hôn tôi là sao?_Cô bé ngồi thẳng người dậy nói. Nhìn cô 1 hồi rồi chợt Woon quay ra phía khác.
-Làm ơn! Tối qua tôi đã cố gắng kiềm chế hết sức rồi đấy! Nếu em còn như thế thì tôi không biết mình sẽ làm nên cái gì nữa đó!_hắn nói.
-Là sao?_Candy đưa cái mặt ngố tàu ra của mình hỏi.

Sau vài giây suy nghĩ kĩ lại lời nói của Woon, cô bé nhìn xuống chiếc áo sơ mi của mình mới vỡ lẻ ra. Vài nút đã được tháo ra để hở 1 bộ ngực đầy đặn được giấu bên trong chiếc áo lót màu trắng. Vội kéo lại, Candy đỏ mặt quay sang hướng khác gài nút.

-Dong Woon này!_cô bé nói khi đã chỉnh trang lại trang phục.
-Sao?_hắn quay lại nhìn thẳng vào mắt cô.
-À… tôi… những lời tối qua… anh đừng để ý. Thật ra đó là vì tác dụng của thuốc… chắc anh cũng biết!_Candy ấp úng nói.
-Tôi biết! bởi thế nên em mới còn nguyên vẹn như vậy đấy!_Woon nở 1 nụ cười tinh nghịch đồng thời ghé sát mặt mình với cô bé.
-Anh biết thì tôi cũng mừng. Nhưng đừng cho người khác biết chuyện này được chứ? Anh cũng biết đó! Người tôi… yêu là KiBum. Nên anh hãy giữ kín giúp tôi nhé!_Candy vừa nói vừa lùi người ra sau để giữ khoản cách với Woon. Chợt nụ cười trên môi hắn tắt hẳn.
-Tất nhiên là tôi sẽ không nói. Vì người em yêu là "Kim KiBum”, nên tôi sẽ không để chuyện này l
<<1 ... 1819202122 ... 26>>

Tag:

Truyện,teen,Bad,Boy,Full

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4529 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4594 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1519