Truyện teen,Bad Boy Full
?_TaeHee bước đến trước mặt cô bé đặt bàn tay mình lên má nó.
- Tất nhiên là được mà! Vì ngài Kim, em sẽ làm tất cả_Candy nói tràn đầy quyết tâm.
- Em ngốc quá! Không đơn giản như em nghĩ đâu. Em nhìn anh đây này, cũng đã thay đổi bản thân mình. Anh không còn là ChangSun của em nữa, mà là… Lee Joon. 1 Lee Joon mà mọi người đểu ghét bó_Joon nói với ánh mắt thoáng buồn.
- Hì! Không đâu, em sẽ làm được mà. Em sẽ thay đổi mình để là 1 Canady cứng rắn! Còn 1 điều nữa em muốn anh biết. Cho dù mọi người ghét bỏ anh, nhưng bên cạnh anh, vẫn luôn có ngài Kim, em, TaeHee sunbae, Luna và cả JongHyun hyung nữa!_Candy cười tươi nói.
- Em nghĩ thằng nhóc Jjong còn nhớ anh sao? Đã 7 năm rồi còn gì?_Joon xoa đầu cô bé nói.
- Hùm, thế mà cứ về đây chơi là hyung ấy toàn nhắc đến anh không đó. Nhu thế làm sao quên được?_cô bé chu môi phòng má nói trông rất yêu khiến Joon và TaeHee bật cười.
- Thôi được rồi, nếu em đã chắc chắn như thế thì hãy thực hiện tốt đấy! 2 năm nữa phài quay về với 1 con người khác tốt hơn đấy. Hẹn gặp lại_TaeHee ôm lấy cô bé rồi sau đó Joon đưa cô đi.
Tuy cả Joon và TaeHee đều được huấn luyện trở nên vô cảm lạnh lùng với tất cả mọi người. Nhưng… với Candy, cả 2 đều không thể nào đối xử như thế. Vừa là người bạn thân cũng vừa là đứa em gái họ yêu quý nhất. Joon quý cô bé, vì cô là 1 người luôn tươi cười với mọi thứ dù khó trong tình huống như thế nào đi chăng nữa. Còn TaeHee, chị quý cô là vì 1 lý do khác…
Ngày tháng như thế cứ trôi. Từ ngày đến đây, Candy đã gặp biết bao nhiêu khó khăn. Cô rất nhạy cảm, chỉ cần đụng chạm tới cô là cô sẽ khóc. Bởi thế, đã biết bao lần cô bị chỉ huy đuổi về. Cô luôn bị mọi người ở đây khinh chỉ vì… mình quá yếu ớt. Những bài tập cực khổ đó, làm sao mà cô tập cho xuể. Cô muốn thay đổi chính mình, muốn trở nên cứng rắn hơn. Và rồi, cô đã nhờ được sự giúp đỡ của 1 người để trở thành Candy của ngày hôm nay…
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chấm dứt suy nghĩ, Candy mở mắt ra đặt lại tấm ảnh về vị trí cũ.Tối hôm đó, cho dù cố ngủ như nào cũng không được. Cô cứ trằn trọc mãi mà thôi. Có lẽ cô đang lo lắng cho JongHyun và Ji Yeon. Ngày mai TaeHee sẽ đến, nhưng JongHyun đang ở đây, có lẽ… mọi việc sẽ không như kế hoạch. Chắc chắn, sunbae sẽ chọn giải quyết bằng cách khác. Nghĩ rồi cô nhắm mắt để ngủ. Nhưng vẫn không được! Tự dưng hình ảnh của DongWoon khi đối diện cô ở chỗ xích đu cứ hiện mãi. Lắc đầu ngoày ngoạy, cô cố cho mình không nghĩ đến anh ta nhưng càng cố gắng thì hình ảnh của Woon hiện ngày một rõ hơn.
- Mày bị sao vậy? Sao tự dưng lại nghĩ đến hắn ta chứ? Tên chết tiệt đó! Hắn…_đang tính rủa tiếp thì cô bé nhớ nụ hôn khi nãy, mặt cô đỏ lên như đang bị sốt. Chạm tay lên môi mình cô lại tự nhủ.
- Trong khoản thời gian trước, hắn ta chỉ hành hạ mình đủ điều. Sao lần này lại… hắn tính giở trò gì nữa đây?_Cô cứ thắc mắc cái hành động quái lạ khi nãy của Woon.
- Mặc kệ! dù sao cũng chỉ là 1 nụ hôn. Nhưng… lại là nụ hôn đầu của mình, mình chỉ muốn trao nó cho anh ấy thôi!!!_Candy xụ mặt xuống. Bất chợt cô ơới lấy con thú nhồi bông đặt ở đầu giường. Món quà mà người con trai cô thầm yêu tặng cho mình.
- KiBum ah~~~… I allway love you from the first meet. You Know my Feel?_Candy ôm lấy con thú nhồi bông đó đầy vẻ thích thú. Nhắm mắt lại trên môi cô bé cứ nở 1 nụ cười rất tươi khi nghĩ đến chàng trai kia. Và nụ cười đó cũng theo cô bé chìm sâu vào giấc ngủ…
Ánh nắng len lói qua khung cửa hắt lên gương mặt JiYeon khiến con bé tỉnh giấc. Nhẹ mở mắt ra, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt nó là gương mặt vẫn còn đang ngủ của anh. Con bé tự dưng thấy vừa ngượng vừa vui khi nghĩ đến chuyện hôm qua. Đưa tay lên, con bé chạm nhẹ vào sống mũi anh rồi vuốt dọc xuống. Bất chợt, anh mở mắt ra nắm lấy bàn tay con bé hôn lên cùng với nụ cười ranh mãnh.
- Bắt gặp có người nhìn lén nhé!_anh nói khi đặt bàn tay con bé lên mặt mình.
- Hơ… ai thèm! Làm như mình đẹp trai lắm không bằng_Ji Yeon chề môi nói.
- Hùm, thế mà cũng có người thèm đấy thôi_anh cười nghịch, đồng thời đưa tay mình vuốt nhẹ mũi con bé.
- Không dám đâu nhá_Ji Yeon bẹo má anh 1 cái rõ đau.
- Ui… nhẹ tay thôi chứ! Đâu cần phải mạnh như vậy_anh xoa xoa phần má bị con bé ngắt.
- Cho anh chết luôn cũng được nữa nói gì là nhiêu đó_con bé nói rồi rút đầu mình vào lòng anh.
Cảm giác da thịt chạm nhau khiến JongHyun và Ji Yeon có phần hơi ngại. Tuy đã nhiều lần đụng chạm nhau, nhưng chưa bao giờ cả 2 lại có cảm giác này. Nó lạ lắm…! Sau 1 hồi lâu nằm trong tư thế này, chợt con bé ngước lên nhìn anh. Thấy con bé cứ nhìn mình như có gì đó lạ lẫm lắm khiến anh buộc miệng hỏi.
- Có chuyện gì sao?
- Ùm_Ji Yeon gật đầu.
- Vậy chuyện gì? Em cứ nói đi!_JongHyun vuốt nhẹ mái tóc con bé.
- Sao anh lại có thể ở đây, à… qua đêm… với em… mà không có bất kì ai đến chứ?_con bé thắc mắc hỏi cùng với giọng điệu ngượng ngịu khiến anh khẽ cười.
- Bởi vì đây là… nhà anh mà_anh trả lời.
- Sao?_con bé ngạc nhiên ngồi bật dậy.
Tự dưng anh cứ nhìn con bé đăm đăm rồi lại cười khúc khích khiến nó nhăn nhó không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chợt… anh úp mặt lại đưa tay chỉ cơ thể không mảnh vải che thân của nó khiến con bé ngượng chín mặt. Vội đưa tay xuống kéo tấm chăn lên che lại những nơi không nên thấy của mình rồi lây con người đang nắm úp mặt cười khùng khục như tên điên kia.
- Cười cái gì chứ? Anh làm như mới thấy lần đầu đó!_con bé cố chữa ngượng.
- Không! Không phải chuyện đó, mà tại anh thấy. Hình như… càng lúc… càng đẹp ra thì phải_anh quay đầu lại nói với con bé còn phần cơ thể thì vẫn nằm úp.
- Hứ! đồ điên! Mà em hỏi thật nè!_con bé kéo anh ngồi dậy. Anh thì cẩn thận hơn nên ôm luôn tắm chăn quanh cơ thể.
- Thì nói đi anh nghe_anh vẫn cười.
- Hôm qua, DongWoon, người làm của nhà anh đó, tự dưng cứ gọi em là cô chủ. Vậy là sao? Em thật chẳng hiểu gì cả_con bé nhíu mầy nói.
- Có chuyện đó à?_JongHyun ngạc nhiên. Con bé không trả lời, chỉ gật đầu.
Cả 2 không ai nói thêm câu nào chỉ im lặng để suy nghĩ. Sau vài phút trầm ngâm, anh đi vào phòng vệ sinh. Con bé không nói gì cũng với đại chiếc áo sơ mi của anh vứt lung tung trên sàn mặc vào. Sau khi mặc áo xong, Ji Yeon bước ra ngoài ban công hóng gió. Ở đây rất gần biển, chỉ cần đi ra vài bước là sẽ đến ngay. Phòng con bé ở bây giờ lại được hướng về phía biển nên nó có thể dễ dàng mà ngắm nhìn từng đợt sóng cuộn.
Cảm nhận được mùi tanh nồng mặn mà đặc trưng của biển khi từng cơn gió phà vào mặt mình. Con bé cảm thấy lòng nhẹ nhàng hơn. Nhưng thật sự, nó vẫn còn khuất mắt trong việc đó. Tại sao con bé lại bị bắt đến đây. Còn bảo là sẽ đưa nó đến Úc. Chưa kể đến việc được Dong Woon gọi là cô chủ. Những chuyện này là sao? Chắc hẳn… họ nhằm lẫn, hoặc… có chuyện gì đó mà nó không được biết…
Đang trầm tư suy nghĩ, con bé không để ý anh đã từ trong phòng tắm bước ra và đang đứng sau lưng mình tư khi nào. Thấy vẻ mặt trầm tư của con bé, anh cảm thấy nó có gì đó thật sự rất thu hút. Nhẹ ôm lấy con bé, anh siết nó vào lòng. Dựa đầu lên vai con bé, mái tóc 2 màu nâu vàng ướt đẫm cạ vào cổ khiến nó hơi khó chịu.
- Này, đầu tóc ướt nhem vậy, ai cho phép anh ôm em? Biết ướt người hết không?_con bé mắng nhưng mắt vẫn hướng về biển.
- Anh tự cho phép bản thân mình. Ướt người sao? Có cần anh làm khô không?_JongHyun cười đểu.
- Thôi đi! Anh thì chỉ có giỏi nhiêu đó_con bé quay lại dùng ngón trỏ chỉ vào trán anh.
- Ơ? Giỏi gì nào? Thì em bảo ướt rồi còn gì. Để anh lau cho khô còn nói gì nữa_anh vẫn ôm khư khư lấy con bé.
- Hừ, không cần, giờ buông em ra, em đi tắm_Ji Yeon gỡ tay anh ra.
- Mất hứng thật, đang thích mà cứ như vậy_JongHyun giở bộ mặt pupy của mình ra khiến con bé phì cười.
- Người gì đâu! Bộ muốn em bẩn lắm à?_con bé phồng má nói.
- Thôi, muốn tắm thì đi nhanh đi, tí anh đưa em về!_vừa nói, anh vừa lau mái tóc của mình.
Không nói thêm câu nào nữa, con bé bước nhanh vào nhà tắm. Bên ngoài anh không có gì làm nên cứ đi loanh quoanh trong phòng. Nghía lên trên bàn, anh thấy điện thoại con bé đang nằm yên vị tại đó. Chợt 1 ý nghĩ quái dị xuất hiện trong đầu anh. Loay hoay bấm điện thoại con bé, anh rà danh bạ nhưng chẳng thấy gì cả, có lẽ đây là sim mới. Nghĩ rồi anh quay lại menu rồi đi vào mục bộ sưu tập. Loay hoay 1 hồi, anh tròn mắt nhìn tấm ảnh của mình trong đó. Au… phải nói sao nhỉ? Nó quả thực, rất ư, rất ư là… cũng không biết phải nói sau (xin mời mọi người coi rồi biết hehe).
Vừa bước xuống cầu thang, bọn người làm cuối đầu chào anh rất cung kính. Nhìn bọn chúng, anh chỉ biết thở dài ngao ngán. Gì mà cuối đầu chứ? Trong cái nhà này, anh chẳng được xem ra gì cả. Đối với họ, anh còn chẳng có được cái uy của người chủ nhà. 1 con nhóc con lại được làm quản gia cho ngôi nhà to lớn này, chưa kể đến hầu hết mọi người đều nghe lời nó, còn anh thì… không! Thử hỏi, cần gì cái quy tắc nữa khi chủ nhà lại không có quyền trong nhà mình ở. Ngồi xuống ghế, anh ngán ngẩm nhìn những người đang đối diện mình. Có tất cả những người mà ba anh tin tưởng nhất đang ở đây. TaeHee, Joon, Candy, DongWoon, mọi người đều có mặt.
- Thiếu gia, đã lâu không gặp, trông cậu có vẻ vẫn ổn?_TaeHee nói khi đang nhăm nhi tách trà nóng.
- Chị không cần phải tỏ ra mình quy cũ như vậy đâu_anh nhếch mép cười.
- Tôi biết chắc chắn cậu không vui khi thấy tôi ở đây nhưng… đó là nhiệm vụ của tôi. Xin thứ lỗi khi tôi khiến cậu khó chịu_TaeHee vẫn tỏ ra phép tắc.
- Hừ… lại ông ta đúng không? Chị nên về đi. Tôi chắc chắn 1 điều rằng, tôi sẽ không bao giờ để chị đưa Ji Yeon đi_JongHyun nói đầy cương nghị.
- Vậy sao? Nếu thế thì tôi xin lỗi cậu trước. Bằng mọi giá, tôi sẽ đưa Ji Yeon đi. Và cậu… sẽ không bao giờ được gặp con bé bất cứ lần nào nữa!_chị nói với ánh mắt đầy đe dọa.
- Hay thật, ông ta rất biết chọn! Đúng là lũ chó ngoan_anh khinh khỉnh nói.
Như đánh vào điểm yếu của cả 4. Ai nấy đều thay đổi sắc mặt, nhưng tất cả đều giữ được bình tĩnh chỉ riêng Candy là không.
- Tên khốn! anh bảo ai là chó ngoan chứ?_cô bé tức giận toan đến cho JongHyun 1 trận thì bị Woon nắm chặt lại không cho đi.
- Quá rõ rồi, tôi không cần nói nữa!_anh nói với giọng lạnh tanh.
Cứ thế cả bọn cứ tranh chấp với nhau. Trong khi đó, ở trên lầu. Sau khi tắm xong, con bé đi ra nhưng chẳng thấy anh đâu thì tò mò. Mặc quần áo vào, sấy tóc cho khô con bé đi xuống dưới. Vừa ra đến phòng khách, con bé đã nghe có tiếng cãi vã. Đến gần hơn, nó ngạc nhiên khi thấy ở ngoài đó có 1 người con gái thật sự rất rất giống nó. Đã thế, ngoài đó lại có cả Candy – cô bạn hàng xóm mới chuyển đến của mình. Bất chợt, Dong Woon hướng mắt về phía con bé khiến nó giật mình. Rồi hắn ta đứng lên tiến thẳng về phía nó trong ánh mắt của mọi người.
- Cô chủ, người đã đến!_Woon cúi đầu trước con bé.
- Ơ… tôi nói rồi, tôi không phải cô chủ gì đó mà anh nói!_con bé xua tay lắc đầu.
- Bởi vì đó là em chưa biết!_TaeHee lên tiếng.
- Sao chứ? Tôi chưa biết chuyện gì? mà chị là ai?_con bé thắc mắc.
- Bây giờ chị không tiện nói, nhưng em chỉ cần biết rằng, em là… đứa em gái thất lạc của chị_TaeHee trả lời trong sự ngỡ ngàng của Joon và Jong.
- Ch… Chị, là… chị gái… của tôi?_con bé lắp bắp hỏi.
- Phải!_TaeHee gật đầu.
- Tôi không tin! Làm sao lại như vậy được. Ba mẹ tôi chỉ có riêng mình tôi là con gái, làm sao chị lại là chị gái của tôi!_con bé hơi bị sock vì tin này.
- Sunbae không nói dối đâu, cậu chẳng thấy cậu với TaeHee sunbae rất giống nhau sao?_Candy bước đến gần con bé.
- Không! Nếu là chị gái tôi, phải có gì đó chứng minh tôi mới tin. Trên đời này, những chuyện người giống người đâu hiếm!_con bé vẫn cương quyết không tin.
- Được! nếu cậu muốn biết, cậu đi theo tôi!_Candy nói rồi đưa Ji Yeon ra ngoài. Thấy thế, JongHyun toan đứng lên thì bị Dong Woon ngăn.
- Cậu buông tôi ra! Shin Bomi! Anh cảnh cáo em, nếu như em mà làm gì khiến Ji Yeon đau thì đừng trách anh!_anh quát trong sự tức giận.
- Cậu đừng lo, Candy sẽ không làm gì bất kính với Ji Yeon đâu_Joon nói với nét mặt chẳng có cảm xúc.
Nhìn con bé bước đi trong tình trạng như vậy, anh thật sự rất lo. Anh đang tự hỏi, những người này thật sự muốn cái gì đây? Không hẳn là muốn con bé phải rời xa anh, mà… họ có mục đích khác. Tại sao Ji Yeon lại là em gái của TaeHee? Đã thế Joon, tại sao anh ta lại không cản Bomi đưa Ji Yeon đi mà lại còn đứng về phía họ. Anh thật sự đau đầu với chuyện này...
Con bé bước đi mà lòng nặng nề. Cứ như nó đang bị 1 vật gì đó đè lên. Chuyện là như thế nào? Tại sao nó lại có 1 người chị nhưng bấy lâu nay lại không biết. Quả thực, con bé và chị rất giống nhau, không thể nào có người giống hơn. Nhưng còn việc là chị em? Nếu như thật sự, chị là chị của con bé, thì… không lẽ… nó không phải con ruột của ba mẹ mình? Không đâu! Chắc chắng nó là con của ba mẹ nó. Nhưng vậy… chị và nó có quan hệ gì với nhau? Hàng loạt câu nghi vấn cứ được con bé đặt ra. Đang mãi suy nghĩ chợt Candy đứng lại nhưng do không để ý nên con bé va phải cô.
- Cậu không sao đấy chứ?_Candy vội hỏi.
- Uhm không!_con bé lắc đầu. Rồi sau đó, cô kéo con bé đến ngồi tại 1 băng ghế gần đó.
- Chắc cậu ngạc nhiên lắm khi tớ lại ở đây đúng không?_Candy ngồi xuống đối diện với con bé.
- Uhm, cậu với họ có liên quan đến nhau à?_JiYeon tò mò.
- Ừm! không chỉ liên quan, mà bọn tớ còn có quan hệ rất đặc biệt. Có lẽ cậu biết đây là gia tộc nhà họ Kim đúng không?_Candy hỏi.
- Phải! tớ biết! nhưng… tại sao tớ lại bị đưa đến đây? Còn việc tớ được Dong Woon gọi là cô chủ, và cả là em gái của TaeHee là sao?_con bé tò mò.
- Tớ nói ra, nhưng cậu phải giữ bình tĩnh đó!_vừa nói, Candy vừa nắm lấy bàn tay con bé. Không trả lời, nó chỉ gật đầu.
- Cậu… là chị em, cùng mẹ khác ba với TaeHee sun bae!_Candy trả lời.
- Hử? Nhưng thế thì liên quan gì đến việc tớ được Woon gọi là cô chủ?_Con bé vẫn rất thắc mắc.
- Bởi vì… cậu là con gái của ngài Kim Shin Dong, là ba của JongHyun_Candy nhìn vào ánh mắt con bé trả lời như xoáy vào trong.
- Cậu… nói vậy là sao? Tớ… không hiểu!_con bé lắp bắp hỏi.
- Lúc trước, mẹ cậu là người làm ở đây. Ba TaeHee sunbae mất từ khi chị ấy chỉ 13. Mẹ cậu khi ấy vẫn còn rất trẻ. Trong thời gian bà ấy làm việc ở đây, ngài Kim đem lòng yêu bà ấy. Trong 1 lần uống say, ngài đã vào nhầm phòng của mẹ cậu và… trong lần đó, bà ấy đã mang giọt máu của ngài. Và người đó… chính là cậu. Tuy bị như thế nhưng mẹ cậu lại không hề hận ông ấy. Bởi vì Ngài Kim đã bù đắp rất nhiều cho bà, ông lại còn yêu thương TaeHee sunbae như con ruột của mình. Nhưng…_nói đến đó, Candy dừng lại.
- Nhưng thế nào? Cậu nói cho tớ biết hết được không?_con bé nói như muốn òa khóc
- Cậu có chắc muốn nghe chứ?_Candy siết chặt lấy tay con bé.
- Ùm!_Ji Yeon gật đầu.
- Nhưng khi bà ấy phát hiện ra mình đang mang giọt máu của ông, bà rất lo sợ bà Jung So Jung là mẹ của JongHyun biết. Bởi khi ấy bà ấy cũng đang mang thai Luna. Rồi bà quyết định ra đi, nhưng trước khi bỏ đi, bà đã để TaeHee lại và bảo chị ấy rằng sau này, nếu như lớn lên, chị phải nhất định tìm gặp cho bằng được cậu và hãy luôn ghi n
- Tất nhiên là được mà! Vì ngài Kim, em sẽ làm tất cả_Candy nói tràn đầy quyết tâm.
- Em ngốc quá! Không đơn giản như em nghĩ đâu. Em nhìn anh đây này, cũng đã thay đổi bản thân mình. Anh không còn là ChangSun của em nữa, mà là… Lee Joon. 1 Lee Joon mà mọi người đểu ghét bó_Joon nói với ánh mắt thoáng buồn.
- Hì! Không đâu, em sẽ làm được mà. Em sẽ thay đổi mình để là 1 Canady cứng rắn! Còn 1 điều nữa em muốn anh biết. Cho dù mọi người ghét bỏ anh, nhưng bên cạnh anh, vẫn luôn có ngài Kim, em, TaeHee sunbae, Luna và cả JongHyun hyung nữa!_Candy cười tươi nói.
- Em nghĩ thằng nhóc Jjong còn nhớ anh sao? Đã 7 năm rồi còn gì?_Joon xoa đầu cô bé nói.
- Hùm, thế mà cứ về đây chơi là hyung ấy toàn nhắc đến anh không đó. Nhu thế làm sao quên được?_cô bé chu môi phòng má nói trông rất yêu khiến Joon và TaeHee bật cười.
- Thôi được rồi, nếu em đã chắc chắn như thế thì hãy thực hiện tốt đấy! 2 năm nữa phài quay về với 1 con người khác tốt hơn đấy. Hẹn gặp lại_TaeHee ôm lấy cô bé rồi sau đó Joon đưa cô đi.
Tuy cả Joon và TaeHee đều được huấn luyện trở nên vô cảm lạnh lùng với tất cả mọi người. Nhưng… với Candy, cả 2 đều không thể nào đối xử như thế. Vừa là người bạn thân cũng vừa là đứa em gái họ yêu quý nhất. Joon quý cô bé, vì cô là 1 người luôn tươi cười với mọi thứ dù khó trong tình huống như thế nào đi chăng nữa. Còn TaeHee, chị quý cô là vì 1 lý do khác…
Ngày tháng như thế cứ trôi. Từ ngày đến đây, Candy đã gặp biết bao nhiêu khó khăn. Cô rất nhạy cảm, chỉ cần đụng chạm tới cô là cô sẽ khóc. Bởi thế, đã biết bao lần cô bị chỉ huy đuổi về. Cô luôn bị mọi người ở đây khinh chỉ vì… mình quá yếu ớt. Những bài tập cực khổ đó, làm sao mà cô tập cho xuể. Cô muốn thay đổi chính mình, muốn trở nên cứng rắn hơn. Và rồi, cô đã nhờ được sự giúp đỡ của 1 người để trở thành Candy của ngày hôm nay…
------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------
Chấm dứt suy nghĩ, Candy mở mắt ra đặt lại tấm ảnh về vị trí cũ.Tối hôm đó, cho dù cố ngủ như nào cũng không được. Cô cứ trằn trọc mãi mà thôi. Có lẽ cô đang lo lắng cho JongHyun và Ji Yeon. Ngày mai TaeHee sẽ đến, nhưng JongHyun đang ở đây, có lẽ… mọi việc sẽ không như kế hoạch. Chắc chắn, sunbae sẽ chọn giải quyết bằng cách khác. Nghĩ rồi cô nhắm mắt để ngủ. Nhưng vẫn không được! Tự dưng hình ảnh của DongWoon khi đối diện cô ở chỗ xích đu cứ hiện mãi. Lắc đầu ngoày ngoạy, cô cố cho mình không nghĩ đến anh ta nhưng càng cố gắng thì hình ảnh của Woon hiện ngày một rõ hơn.
- Mày bị sao vậy? Sao tự dưng lại nghĩ đến hắn ta chứ? Tên chết tiệt đó! Hắn…_đang tính rủa tiếp thì cô bé nhớ nụ hôn khi nãy, mặt cô đỏ lên như đang bị sốt. Chạm tay lên môi mình cô lại tự nhủ.
- Trong khoản thời gian trước, hắn ta chỉ hành hạ mình đủ điều. Sao lần này lại… hắn tính giở trò gì nữa đây?_Cô cứ thắc mắc cái hành động quái lạ khi nãy của Woon.
- Mặc kệ! dù sao cũng chỉ là 1 nụ hôn. Nhưng… lại là nụ hôn đầu của mình, mình chỉ muốn trao nó cho anh ấy thôi!!!_Candy xụ mặt xuống. Bất chợt cô ơới lấy con thú nhồi bông đặt ở đầu giường. Món quà mà người con trai cô thầm yêu tặng cho mình.
- KiBum ah~~~… I allway love you from the first meet. You Know my Feel?_Candy ôm lấy con thú nhồi bông đó đầy vẻ thích thú. Nhắm mắt lại trên môi cô bé cứ nở 1 nụ cười rất tươi khi nghĩ đến chàng trai kia. Và nụ cười đó cũng theo cô bé chìm sâu vào giấc ngủ…
Ánh nắng len lói qua khung cửa hắt lên gương mặt JiYeon khiến con bé tỉnh giấc. Nhẹ mở mắt ra, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt nó là gương mặt vẫn còn đang ngủ của anh. Con bé tự dưng thấy vừa ngượng vừa vui khi nghĩ đến chuyện hôm qua. Đưa tay lên, con bé chạm nhẹ vào sống mũi anh rồi vuốt dọc xuống. Bất chợt, anh mở mắt ra nắm lấy bàn tay con bé hôn lên cùng với nụ cười ranh mãnh.
- Bắt gặp có người nhìn lén nhé!_anh nói khi đặt bàn tay con bé lên mặt mình.
- Hơ… ai thèm! Làm như mình đẹp trai lắm không bằng_Ji Yeon chề môi nói.
- Hùm, thế mà cũng có người thèm đấy thôi_anh cười nghịch, đồng thời đưa tay mình vuốt nhẹ mũi con bé.
- Không dám đâu nhá_Ji Yeon bẹo má anh 1 cái rõ đau.
- Ui… nhẹ tay thôi chứ! Đâu cần phải mạnh như vậy_anh xoa xoa phần má bị con bé ngắt.
- Cho anh chết luôn cũng được nữa nói gì là nhiêu đó_con bé nói rồi rút đầu mình vào lòng anh.
Cảm giác da thịt chạm nhau khiến JongHyun và Ji Yeon có phần hơi ngại. Tuy đã nhiều lần đụng chạm nhau, nhưng chưa bao giờ cả 2 lại có cảm giác này. Nó lạ lắm…! Sau 1 hồi lâu nằm trong tư thế này, chợt con bé ngước lên nhìn anh. Thấy con bé cứ nhìn mình như có gì đó lạ lẫm lắm khiến anh buộc miệng hỏi.
- Có chuyện gì sao?
- Ùm_Ji Yeon gật đầu.
- Vậy chuyện gì? Em cứ nói đi!_JongHyun vuốt nhẹ mái tóc con bé.
- Sao anh lại có thể ở đây, à… qua đêm… với em… mà không có bất kì ai đến chứ?_con bé thắc mắc hỏi cùng với giọng điệu ngượng ngịu khiến anh khẽ cười.
- Bởi vì đây là… nhà anh mà_anh trả lời.
- Sao?_con bé ngạc nhiên ngồi bật dậy.
Tự dưng anh cứ nhìn con bé đăm đăm rồi lại cười khúc khích khiến nó nhăn nhó không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chợt… anh úp mặt lại đưa tay chỉ cơ thể không mảnh vải che thân của nó khiến con bé ngượng chín mặt. Vội đưa tay xuống kéo tấm chăn lên che lại những nơi không nên thấy của mình rồi lây con người đang nắm úp mặt cười khùng khục như tên điên kia.
- Cười cái gì chứ? Anh làm như mới thấy lần đầu đó!_con bé cố chữa ngượng.
- Không! Không phải chuyện đó, mà tại anh thấy. Hình như… càng lúc… càng đẹp ra thì phải_anh quay đầu lại nói với con bé còn phần cơ thể thì vẫn nằm úp.
- Hứ! đồ điên! Mà em hỏi thật nè!_con bé kéo anh ngồi dậy. Anh thì cẩn thận hơn nên ôm luôn tắm chăn quanh cơ thể.
- Thì nói đi anh nghe_anh vẫn cười.
- Hôm qua, DongWoon, người làm của nhà anh đó, tự dưng cứ gọi em là cô chủ. Vậy là sao? Em thật chẳng hiểu gì cả_con bé nhíu mầy nói.
- Có chuyện đó à?_JongHyun ngạc nhiên. Con bé không trả lời, chỉ gật đầu.
Cả 2 không ai nói thêm câu nào chỉ im lặng để suy nghĩ. Sau vài phút trầm ngâm, anh đi vào phòng vệ sinh. Con bé không nói gì cũng với đại chiếc áo sơ mi của anh vứt lung tung trên sàn mặc vào. Sau khi mặc áo xong, Ji Yeon bước ra ngoài ban công hóng gió. Ở đây rất gần biển, chỉ cần đi ra vài bước là sẽ đến ngay. Phòng con bé ở bây giờ lại được hướng về phía biển nên nó có thể dễ dàng mà ngắm nhìn từng đợt sóng cuộn.
Cảm nhận được mùi tanh nồng mặn mà đặc trưng của biển khi từng cơn gió phà vào mặt mình. Con bé cảm thấy lòng nhẹ nhàng hơn. Nhưng thật sự, nó vẫn còn khuất mắt trong việc đó. Tại sao con bé lại bị bắt đến đây. Còn bảo là sẽ đưa nó đến Úc. Chưa kể đến việc được Dong Woon gọi là cô chủ. Những chuyện này là sao? Chắc hẳn… họ nhằm lẫn, hoặc… có chuyện gì đó mà nó không được biết…
Đang trầm tư suy nghĩ, con bé không để ý anh đã từ trong phòng tắm bước ra và đang đứng sau lưng mình tư khi nào. Thấy vẻ mặt trầm tư của con bé, anh cảm thấy nó có gì đó thật sự rất thu hút. Nhẹ ôm lấy con bé, anh siết nó vào lòng. Dựa đầu lên vai con bé, mái tóc 2 màu nâu vàng ướt đẫm cạ vào cổ khiến nó hơi khó chịu.
- Này, đầu tóc ướt nhem vậy, ai cho phép anh ôm em? Biết ướt người hết không?_con bé mắng nhưng mắt vẫn hướng về biển.
- Anh tự cho phép bản thân mình. Ướt người sao? Có cần anh làm khô không?_JongHyun cười đểu.
- Thôi đi! Anh thì chỉ có giỏi nhiêu đó_con bé quay lại dùng ngón trỏ chỉ vào trán anh.
- Ơ? Giỏi gì nào? Thì em bảo ướt rồi còn gì. Để anh lau cho khô còn nói gì nữa_anh vẫn ôm khư khư lấy con bé.
- Hừ, không cần, giờ buông em ra, em đi tắm_Ji Yeon gỡ tay anh ra.
- Mất hứng thật, đang thích mà cứ như vậy_JongHyun giở bộ mặt pupy của mình ra khiến con bé phì cười.
- Người gì đâu! Bộ muốn em bẩn lắm à?_con bé phồng má nói.
- Thôi, muốn tắm thì đi nhanh đi, tí anh đưa em về!_vừa nói, anh vừa lau mái tóc của mình.
Không nói thêm câu nào nữa, con bé bước nhanh vào nhà tắm. Bên ngoài anh không có gì làm nên cứ đi loanh quoanh trong phòng. Nghía lên trên bàn, anh thấy điện thoại con bé đang nằm yên vị tại đó. Chợt 1 ý nghĩ quái dị xuất hiện trong đầu anh. Loay hoay bấm điện thoại con bé, anh rà danh bạ nhưng chẳng thấy gì cả, có lẽ đây là sim mới. Nghĩ rồi anh quay lại menu rồi đi vào mục bộ sưu tập. Loay hoay 1 hồi, anh tròn mắt nhìn tấm ảnh của mình trong đó. Au… phải nói sao nhỉ? Nó quả thực, rất ư, rất ư là… cũng không biết phải nói sau (xin mời mọi người coi rồi biết hehe).
Vừa bước xuống cầu thang, bọn người làm cuối đầu chào anh rất cung kính. Nhìn bọn chúng, anh chỉ biết thở dài ngao ngán. Gì mà cuối đầu chứ? Trong cái nhà này, anh chẳng được xem ra gì cả. Đối với họ, anh còn chẳng có được cái uy của người chủ nhà. 1 con nhóc con lại được làm quản gia cho ngôi nhà to lớn này, chưa kể đến hầu hết mọi người đều nghe lời nó, còn anh thì… không! Thử hỏi, cần gì cái quy tắc nữa khi chủ nhà lại không có quyền trong nhà mình ở. Ngồi xuống ghế, anh ngán ngẩm nhìn những người đang đối diện mình. Có tất cả những người mà ba anh tin tưởng nhất đang ở đây. TaeHee, Joon, Candy, DongWoon, mọi người đều có mặt.
- Thiếu gia, đã lâu không gặp, trông cậu có vẻ vẫn ổn?_TaeHee nói khi đang nhăm nhi tách trà nóng.
- Chị không cần phải tỏ ra mình quy cũ như vậy đâu_anh nhếch mép cười.
- Tôi biết chắc chắn cậu không vui khi thấy tôi ở đây nhưng… đó là nhiệm vụ của tôi. Xin thứ lỗi khi tôi khiến cậu khó chịu_TaeHee vẫn tỏ ra phép tắc.
- Hừ… lại ông ta đúng không? Chị nên về đi. Tôi chắc chắn 1 điều rằng, tôi sẽ không bao giờ để chị đưa Ji Yeon đi_JongHyun nói đầy cương nghị.
- Vậy sao? Nếu thế thì tôi xin lỗi cậu trước. Bằng mọi giá, tôi sẽ đưa Ji Yeon đi. Và cậu… sẽ không bao giờ được gặp con bé bất cứ lần nào nữa!_chị nói với ánh mắt đầy đe dọa.
- Hay thật, ông ta rất biết chọn! Đúng là lũ chó ngoan_anh khinh khỉnh nói.
Như đánh vào điểm yếu của cả 4. Ai nấy đều thay đổi sắc mặt, nhưng tất cả đều giữ được bình tĩnh chỉ riêng Candy là không.
- Tên khốn! anh bảo ai là chó ngoan chứ?_cô bé tức giận toan đến cho JongHyun 1 trận thì bị Woon nắm chặt lại không cho đi.
- Quá rõ rồi, tôi không cần nói nữa!_anh nói với giọng lạnh tanh.
Cứ thế cả bọn cứ tranh chấp với nhau. Trong khi đó, ở trên lầu. Sau khi tắm xong, con bé đi ra nhưng chẳng thấy anh đâu thì tò mò. Mặc quần áo vào, sấy tóc cho khô con bé đi xuống dưới. Vừa ra đến phòng khách, con bé đã nghe có tiếng cãi vã. Đến gần hơn, nó ngạc nhiên khi thấy ở ngoài đó có 1 người con gái thật sự rất rất giống nó. Đã thế, ngoài đó lại có cả Candy – cô bạn hàng xóm mới chuyển đến của mình. Bất chợt, Dong Woon hướng mắt về phía con bé khiến nó giật mình. Rồi hắn ta đứng lên tiến thẳng về phía nó trong ánh mắt của mọi người.
- Cô chủ, người đã đến!_Woon cúi đầu trước con bé.
- Ơ… tôi nói rồi, tôi không phải cô chủ gì đó mà anh nói!_con bé xua tay lắc đầu.
- Bởi vì đó là em chưa biết!_TaeHee lên tiếng.
- Sao chứ? Tôi chưa biết chuyện gì? mà chị là ai?_con bé thắc mắc.
- Bây giờ chị không tiện nói, nhưng em chỉ cần biết rằng, em là… đứa em gái thất lạc của chị_TaeHee trả lời trong sự ngỡ ngàng của Joon và Jong.
- Ch… Chị, là… chị gái… của tôi?_con bé lắp bắp hỏi.
- Phải!_TaeHee gật đầu.
- Tôi không tin! Làm sao lại như vậy được. Ba mẹ tôi chỉ có riêng mình tôi là con gái, làm sao chị lại là chị gái của tôi!_con bé hơi bị sock vì tin này.
- Sunbae không nói dối đâu, cậu chẳng thấy cậu với TaeHee sunbae rất giống nhau sao?_Candy bước đến gần con bé.
- Không! Nếu là chị gái tôi, phải có gì đó chứng minh tôi mới tin. Trên đời này, những chuyện người giống người đâu hiếm!_con bé vẫn cương quyết không tin.
- Được! nếu cậu muốn biết, cậu đi theo tôi!_Candy nói rồi đưa Ji Yeon ra ngoài. Thấy thế, JongHyun toan đứng lên thì bị Dong Woon ngăn.
- Cậu buông tôi ra! Shin Bomi! Anh cảnh cáo em, nếu như em mà làm gì khiến Ji Yeon đau thì đừng trách anh!_anh quát trong sự tức giận.
- Cậu đừng lo, Candy sẽ không làm gì bất kính với Ji Yeon đâu_Joon nói với nét mặt chẳng có cảm xúc.
Nhìn con bé bước đi trong tình trạng như vậy, anh thật sự rất lo. Anh đang tự hỏi, những người này thật sự muốn cái gì đây? Không hẳn là muốn con bé phải rời xa anh, mà… họ có mục đích khác. Tại sao Ji Yeon lại là em gái của TaeHee? Đã thế Joon, tại sao anh ta lại không cản Bomi đưa Ji Yeon đi mà lại còn đứng về phía họ. Anh thật sự đau đầu với chuyện này...
Con bé bước đi mà lòng nặng nề. Cứ như nó đang bị 1 vật gì đó đè lên. Chuyện là như thế nào? Tại sao nó lại có 1 người chị nhưng bấy lâu nay lại không biết. Quả thực, con bé và chị rất giống nhau, không thể nào có người giống hơn. Nhưng còn việc là chị em? Nếu như thật sự, chị là chị của con bé, thì… không lẽ… nó không phải con ruột của ba mẹ mình? Không đâu! Chắc chắng nó là con của ba mẹ nó. Nhưng vậy… chị và nó có quan hệ gì với nhau? Hàng loạt câu nghi vấn cứ được con bé đặt ra. Đang mãi suy nghĩ chợt Candy đứng lại nhưng do không để ý nên con bé va phải cô.
- Cậu không sao đấy chứ?_Candy vội hỏi.
- Uhm không!_con bé lắc đầu. Rồi sau đó, cô kéo con bé đến ngồi tại 1 băng ghế gần đó.
- Chắc cậu ngạc nhiên lắm khi tớ lại ở đây đúng không?_Candy ngồi xuống đối diện với con bé.
- Uhm, cậu với họ có liên quan đến nhau à?_JiYeon tò mò.
- Ừm! không chỉ liên quan, mà bọn tớ còn có quan hệ rất đặc biệt. Có lẽ cậu biết đây là gia tộc nhà họ Kim đúng không?_Candy hỏi.
- Phải! tớ biết! nhưng… tại sao tớ lại bị đưa đến đây? Còn việc tớ được Dong Woon gọi là cô chủ, và cả là em gái của TaeHee là sao?_con bé tò mò.
- Tớ nói ra, nhưng cậu phải giữ bình tĩnh đó!_vừa nói, Candy vừa nắm lấy bàn tay con bé. Không trả lời, nó chỉ gật đầu.
- Cậu… là chị em, cùng mẹ khác ba với TaeHee sun bae!_Candy trả lời.
- Hử? Nhưng thế thì liên quan gì đến việc tớ được Woon gọi là cô chủ?_Con bé vẫn rất thắc mắc.
- Bởi vì… cậu là con gái của ngài Kim Shin Dong, là ba của JongHyun_Candy nhìn vào ánh mắt con bé trả lời như xoáy vào trong.
- Cậu… nói vậy là sao? Tớ… không hiểu!_con bé lắp bắp hỏi.
- Lúc trước, mẹ cậu là người làm ở đây. Ba TaeHee sunbae mất từ khi chị ấy chỉ 13. Mẹ cậu khi ấy vẫn còn rất trẻ. Trong thời gian bà ấy làm việc ở đây, ngài Kim đem lòng yêu bà ấy. Trong 1 lần uống say, ngài đã vào nhầm phòng của mẹ cậu và… trong lần đó, bà ấy đã mang giọt máu của ngài. Và người đó… chính là cậu. Tuy bị như thế nhưng mẹ cậu lại không hề hận ông ấy. Bởi vì Ngài Kim đã bù đắp rất nhiều cho bà, ông lại còn yêu thương TaeHee sunbae như con ruột của mình. Nhưng…_nói đến đó, Candy dừng lại.
- Nhưng thế nào? Cậu nói cho tớ biết hết được không?_con bé nói như muốn òa khóc
- Cậu có chắc muốn nghe chứ?_Candy siết chặt lấy tay con bé.
- Ùm!_Ji Yeon gật đầu.
- Nhưng khi bà ấy phát hiện ra mình đang mang giọt máu của ông, bà rất lo sợ bà Jung So Jung là mẹ của JongHyun biết. Bởi khi ấy bà ấy cũng đang mang thai Luna. Rồi bà quyết định ra đi, nhưng trước khi bỏ đi, bà đã để TaeHee lại và bảo chị ấy rằng sau này, nếu như lớn lên, chị phải nhất định tìm gặp cho bằng được cậu và hãy luôn ghi n

