Truyện teen,Bad Boy Full
i lắc đầu não nề của Joon, JongHyun cũng thôi không hỏi thêm nữa.
- Candy, tại sao em lại bắt Ji Yeon đến đây chứ?_Joon hạ giọng hỏi.
- Command of Mr.Kim_Candy trả lời.
- Lệnh của ba anh? em có thể nói rõ hơn được không?_JongHyun tò mò.
- Tomorrow you’ll understand_cô bé cười rồi bước đến trước mặt cả 2.
- Còn bây giờ thì… nếu muốn, 2 hyung có thể qua đêm tại dây!_Candy nói rồi kéo 2 người bước vào trong nhà.
Cả 2 không nói gì mà chỉ bước theo con bé. Giờ Joon và JongHyun đang rất rối, không biết là ba của anh lại muốn gì đây. Tại sao lại bắt Ji Yeon đến đây rồi lại còn có cả TaeHee, DongWoon và Bomi, à không, bây giờ là Candy ở đây chứ? Thật ra ông ấy muốn gì? Dấu ? to đùng ấy cứ che trước mặt cậu và anh khiến 2 người không thấy được câu trả lời. Ngồi xuống ghế tại phòng khách, anh khẽ lên tiếng.
- Ji Yeon bây giờ dang ở đâu? Anh muốn gặp con bé.
- Bây giờ thì không được đâu hyung ạ, muốn gặp thì đợi mai nhé_Candy trả lời.
- Tại sao chứ?_lần này là đến lượt Joon.
- Em đã nói rồi, ngài Kim ra lệnh. Đến ngày mai, TaeHee sunbae đến thì mọi chuyện sẽ rõ. Còn giờ thì em không thể tiết lộ được_cô bé giải thích.
- Được thôi!_Joon nhún vai rồi quay sang nhìn anh. 2 thằng khẽ cười rồi đứng lên.
- Xin lỗi nhé, nhưng anh thuộc loại không biết nghe lời_dứt câu, JongHyun và Joon chạy lên lầu. Thấy thế, DongWoon liền đứng lên chặn họ nhưng lại bị Candy cản lại.
- Anh đừng lo, cứ để bọn họ lên đi_vừa nói, cô vừa cầm tách trà mà nhăm nhi. Nhìn vẻ mặt trông hớn hở kia của cô khiến Woon bó tay…
2 người kia lúc chạy được đến phòng con bé thì khựng lại vì bọn vệ sĩ đứng chắn cửa cả 1 hàng chứ không phải ít. Thầm rủa ba của mình, JongHyun và Joon đành làm liều. Toan bước đến trước mặt bọn chúng thì Joon giữ anh lại. Đưa tay vào túi quần, cậu rút ra cho anh 1 loại sung tạo khói gây mê. Chỉ cần bắn vào đối tượng là họ sẽ ngủ li bì. Hiểu ý Joon, anh đứng nắp ở 1 nơi gần đó chờ Joon đến rồi chỉ cần bắn vào bọn kia là được. Và tất nhiên… mọi chuyện đều theo kế hoạch. Trong lúc Joon làm bọn họ sao lãng thì anh bắn vào họ và khói bóc lên… mọi người ngủ li bì.
Sau khi cho bọn họ ngủ, anh và cậu bước vào trong. Mở cửa ra, đập vào mắt 2 thằng là cảnh 1 thiên thần đang nằm ngủ. Không chỉ nằm ngủ không mà khổ nổi. Chiếc áo sơ mi con bé mặt bị bung 2 nút khiến người khác có thể nhìn thấy rõ chiếc áo màu hồng nhạt bên trong. Cả 2 thằng mặt mầy đỏ chót như quả cả chua. Chợt anh quay sang lườm Joon, vì ngại nên Joon đưa tay che mắt và mặt quay về phía khác.
Nhìn con bé đang ngủ ngon lành, chợt anh lại thấy buồn. Con bé dù sao cũng an toàn, để Joon ở lại đây với nó là được. Anh nên về thì hơn. Nghĩ rồi làm, JongHyun khẽ lên tiếng.
- Tôi về đây!_dứt câu, anh toan bước đi thì bị Joon đạp 1 phát nằm dài xuống đất.
Nghe có tiếng động lớn, con bé cũng dần tỉnh giấc. Lồm cồm bò dậy, con bé dụi dụi mắt. Nhìn thấy Joon, con bé mừng rỡ nhưng chẳng hiểu sau cậu cứ quay sang phía khác và lấy tay che mắt khiến con bé khó hiểu. Sau 1 hồi lâu định thần khi nhìn xuống mới biết là cúc áo con bé bị bung ra khá sâu. Đỏ mặt, con bé vội kéo áo thắt nút lại rồi bước đến gần Joon.
- Anh đến rồi, chúng ta đi thôi. Mà… JongHyun không đến sao?_con bé tỏ ra hụt hẫng.
- Có! Mà bị anh đạp, đang nằm kia kìa_Joon chỉ tay về phía JongHyun. Con bé ngạc nhiên nhìn anh đang nằm im dưới sàn nhà.
- Sao tự nhiên anh đánh anh ấy_con bé nhăn mặt hỏi.
- Ai bảo nó đòi về làm chi, lo lắm mà còn tự cao. Bị đạp là vừa_Joon nói mắt vẫn không rời khỏi anh.
Vừa lo vừa giận, con bé bước đến gần chỗ anh. Ngồi xuống, con bé lay lay anh dậy nhưng anh chẳng có động tĩnh gì cả. Lo lắng, nó quỳ hẳn 2 gối xuống dùng 2 tay nâng đầu anh lên. Bất chợt… anh ngước lên… Và sau đó… con bé cảm giác có thứ gì đó mềm mềm nóng ấm đặt trên môi nó…
---------------------------------------------------------------------------------
Umoahahaha, tạm thời tới đây được òi, có gì 2 ngày nữa Pin post típ kaka, lo mà chuẩn bị tinh thần cho cháp tiếp y há! Cháp sau hình như là có Warning đấy! đừng có mà đọc ùi mắng Pin đấy. Pin thông báo ùi nháChợt con bé cảm nhận được có thứ gì đó nóng ấm trên môi mình. Giựt mình, con bé thấy anh đang ngồi dậy hôn nó. Đẩy anh ra nhưng không thể, 1 tay anh hiện đang giữ chặt lấy đầu con bé. Tức điên lên với tính cách cà trớn này, Ji Yeon đánh túi bụi vào ngực anh. Mặc kệ cho con bé đánh vào người như thế nào anh cũng không buông ra.
Thấy Joon cứ đứng ở đó, 1 tay còn lại của anh ra hiệu bảo cậu đi ra. Đang đứng dựa tường xem phim miễn phí thì lại bị anh đuổi. Nuối tiếc thở dài, cậu chậm rãi bỏ ra ngoài. Vẻ mặt Joon thoáng buồn nhưng cậu cẫn cố gượng cười.
- Chỉ cần em hạnh phúc, anh cũng sẽ vui…_Joon tự nói với mình khi đang bước xuống lầu…
Quay lại với cặp đôi dở hơi kia. Sau khi đợi Joon bước ra hẳn, anh mới buông con bé ra. Mắt nó đỏ hoe lên vì tức, dùng tay chùi môi, con bé đứng lên và ngay sau đó là đạp cho anh thêm 1 cú. Anh nằm xả lai xuống sàn chập 2. Lần này con bé không thèm quan tâm mà bỏ đi thẳng ra cửa. Vừa toan mở cửa ra thì chợt… con bé bị anh ôm lấy từ phía sau.
Ji Yeon đứng lặng người bởi hành động của anh. Càng lúc, anh càng siết chặt lấy nó hơn. Chợt… những giọt nước từ khóe mắt con bé rơi xuống. Quay người lại, con bé đánh túi bụi vào anh. Miệng không ngừng mắng.
- Anh là tên chết tiệt! Tại sao anh cứ mang đến cho tôi hết hạnh phúc rồi lại đau đớn chứ? Anh là đồ tôi! Muốn vứt bỏ thì anh cứ việc vứt tôi đi. Cảm thấy trống vắng thì quay lại tìm đến tôi! Tại sao anh lại chẳng bao giờ chịu hiểu cho cảm giác của tôi chứ?
Vừa khóc, con bé vừa mắng. Không trả lời, anh im lặng cho con bé đánh mình thỏa thích. Rồi… anh giữ chặt lấy 2 bàn tay nhỏ bé đang đánh những cú yếu ớt vào người anh. Kề môi lên mắt con bé, anh đang… nuốt đi những giọt nước đáng ghét cứ rơi mãi từ khóe mắt kia. Đỏ mặt vì cử chỉ ân cần dịu dàng này của anh. Con bé buông lỏng người hẳn đi.
Nuốt đi những giọt nước đấy, anh lại tiếp tục dời môi mình xuống môi con bé. Anh hôn lấy nó, lần này con bé không tránh mà hôn trả lại anh. Vòng tay qua cổ anh, con bé nhẹ nhàng trao những nụ hôn ấm áp yêu thương đến người con trai đối diện mình.
Anh trân trọng dịu dàng đón lấy từng nụ hôn ngọt ngào ấy, rồi dần… anh bế con bé tiến đến giường. Đặt nó lên nằm lên trên, vuốt nhẹ vài lọn tóc đang che đi khuôn mặt con bé, anh cúi xuống nhẹ nhàng đặt lên trán nó 1 nụ hôn.
- Anh xin lỗi, quả thật anh là 1 tên ngốc. Anh chưa bao giờ hiểu được cảm giác của em. Anh chỉ biết làm mọi việc theo cách suy nghĩ của mình. Anh tệ quá phải không? Đáng lẽ anh nên biến mất đi khỏi tầm nhìn của em thì sẽ tốt hơn! Anh…_đang nói giữa chừng, con bé đưa ngón tay đặt lên môi anh để ngăn anh không nói thêm câu nào nữa.
- Phải, anh là 1 tên ngốc, nhưng em lại yêu tên ngốc đó_con bé khẽ cười, nụ cười trông rất quyến rũ.
Không nói thêm câu nào, anh cúi đầu xuống mà hôn lên đôi môi xin xắn kia. Đưa lưỡi mình sâu vào trong, anh nghịch lấy chiếc lưỡi của nó. Cứ thể cả 2 người cứ hôn nhau. Nụ hôn đấy lại không làm anh nguôi đi sự ham muốn mà trái ngược lại. Nó càng khiến anh tham lam hơn. Anh di chuyển môi mình xuống cổ con bé rồi từ từ tháo từng chiếc cúc áo trên người con bé. Chẳng mấy chốc, chiếc áo trên người con bé đã bị anh lột ra. Càng lúc nụ hôn càng đi sâu hơn, anh hôn lên ngực con bé rồi xuống dần đến bụng. Nó cảm thấy nhột nhột nên đẩy đầu anh ra.
- Anh giỡn kì quá… nhột lắm đó_con bé chu môi phồng má nói trong rất đáng yêu.
- Heyz… tự nhiên, em làm anh mất hứng quá đi. Bồi thường!_anh chồm người lên phía trên, kề mặt mình gần mặt con bé.
- Ơ? Sao phải bồi thường chứ? Rõ ràng là anh tham lam mà!_con bé chề môi trả lời.
- Không bồi thường thôi, anh phạt đó_trên môi anh nở 1 nụ cười ranh ma khiến con bé rùng mình.
- Từ từ đã! Muốn bồi thường thì bồi thường này!_con bé đưa 2 tay áp sát vào mặt anh rồi kéo xuống hôn.
Áp cười nhẹ rồi đáp trả lại nụ hôn của nó, cứ thế cả 2 chìm đắm trong sự ngọt ngào…
Dạo bước ngoài vườn, Candy trên môi cứ nở mãi nụ cười rực rỡ. DongWoon nhìn cô bé với ánh mắt khó hiểu pha lẫn thích thú. Dừng lại trước xích đu, cô ngồi xuống dang 2 tay ra ngước mặt lên bầu trời đầy sao hít thật sâu trong rất đáng yêu.
- Aaaaaaaa… thật là mệt mỏi quá đi mà!!!_Candy nói như trút được 1 gánh nặng nào đó.
- Mệt mỏi à? Thế sao không nghỉ đi?_Woon vừa nói vừa đẩy chiếc xích đu khiến nó đung đưa.
- Nếu được tôi cũng đã tự cho phép bản thân mình được nghỉ xả hơi rồi. Đâu đến lượt của anh_cô bé nhìn Woon nói.
- Vậy sao? Nhưng tôi vẫn còn thắc mắc, tại sao em lại cho 2 người họ ở bên nhau? Trong khi đó… chuyện đó lại là 1 sự cấm kỵ_Woon tò mò, tay vẫn tiếp tục đung đưa chiếc xích đu.
- Bởi vì… còn 1 chuyện nữa anh chưa biết. Chỉ riêng tôi mới biết sự thật đó nên… tôi muốn giúp 2 người họ được bên nhau. Dù gì, JongHyun cũng là bạn thân thuở bé của tôi còn JiYeon thì là hàng xóm gần gũi thân thiện nhất của tôi_Candy nhún vai trả lời.
- Thế à? Còn việc của mình, sao em không chịu lo làm tốt như bao việc khác chứ?_Bất chợt Woon giữ chiếc xích đu lại. Chống 2 tay lên dây xích, cậu kề mặt mình sát cô bé.
- Làm gì thế? Don’t forget, I’m superior of you!_Candy dựa người ra sau để giữ khoảng cách với cậu.
- Tất nhiên là tôi không quên. Nhưng… bây giờ thì khác! Trước mặt mọi người, em là cấp trên của tôi. But now! You’re my slave!_dứt câu, Woon kề sát mặt mình vào Candy, chỉ cần 2 chút nữa thôi, 1 nụ hôn sẽ được xảy ra. Nhưng đâu dễ gì mà cô bé chịu bị hôn như vậy, đẩy Woon ra, Candy đứng lên thì bị cậu kéo lại.
- Sao chứ? Không nghe lời à? Đúng là… người gì đâu mà thất hứa thế không biết. Có biết như thế là xấu lắm không? Hứa mà không làm?_cậu cười điểu.
- Anh… tên chết tiệt!_cô bé đứng im trước mặt cậu. Nhắm chặt đôi mắt lại, cô mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.
Nhìn cô bé hồi lâu, Woon khẽ bật cười vì vẻ mặt trẻ con này. Cặp mắt nhắm nghiền, đôi môi mím lại, má hơi phồng ra trong thoáng đỏ. Nhìn mà chỉ muốn cắn 1 phát. Không chần chừ gì lâu, Woon cúi người xuống hôn lên đôi môi đang mím chặt đó. Bởi cô có chiều cao thật sự rất khiêm tốn nên cậu phải cúi người lại khá nhiều (1m58 vs 1m80, khoảng cách không thể với tới). Rõ ràng Candy không có ý phản kháng nhưng cũng không có nghĩa là sẽ buông tay chịu trận. Môi cô cứ mím chặt mãi khiến anh rất khó khăn để đưa lưỡi mình vào trong. Biết là cô bé cứng đầu nên cậu đành dùng cách riêng của mình. Đặt tay lên chiếc khuy cài áo ngực, Woon kéo nó lên, cô bé hốt hoảng nên toan mở miệng bảo ngừng thì nhân cơ hội đấy, cậu đưa lưỡi mình vào trong và giữ chặt đầu cô lại.
Sau vài phút nghịch phá lưỡi cô bé, Woon bây giờ mới chịu dừng. Đẩy người ra khỏi cậu, Candy nắm chặt phần áo trước ngực thở dốc. Mặt cô bé đỏ chót như quả cà chua, khóe mắt long lanh vài giọt. Ngạc nhiên bởi vẻ mặt này của cô, cậu tự hỏi đâu rồi 1 Candy sắt thép mà cậu vẫn luôn thấy. Vậy mà giờ… nhìn kia, chẳng phải đang khóc sao? 1 nụ hôn, có gì là quá lắm đâu? Tuy vậy chứ nhưng Woon cũng hơi lo cho Candy.
- Này, không sao chứ?_cậu hỏi.
- Anh… đi chết đi. Đó là nụ hôn đầu của tôi đó!_Candy tức giận nói.
- Hử?_DongWoon mở to mắt nhìn cô.
- Tôi về phòng đây!_Candy uất ức bỏ đi trong sự ngỡ ngàng của cậu.
- Không phải đùa chứ? Nụ hôn đầu à?_Woon lẩm nhẩm 1 mình.
(bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ) Đặt tay lên môi mình, trên môi cậu khẽ nở 1 nụ cười tinh nghịch. Tâm trạng cậu trở nên hân hoan thoải mái. Cậu cũng chẳng rõ là vì sao lại như vậy. Nhưng cậu cho rằng… có lẽ… đó là vì Candy.
- Shin Bomi, cho dù em có yêu anh ta như thế nào… nhưng I’ll make you belong to me… forever_Woon nói cùng với nụ cười tinh quái rồi cũng bỏ vào nhà…
Bước vào phòng, Candy trút sự tức giận của mình đối với DongWoon lên cánh cửa. Cô đóng thật mạnh, không thương tiếc rồi nhảy lên giường nằm. Với lấy chiếc gối ôm, Candy nằm úp người lại và ôm cái gối đó.
- Candy à! Sao mày lại như vậy chứ? Tại sao mày lại ngu ngốc đến nổi cho hắn ta cướp đi nụ hôn đầu của mày như vậy!!! Củng tại mày ngu, tại mày tối hôm đó uống rượu với hắn ta. Nếu không… mọi chuyện sẽ không đến nổi tệ như vậy đâu!_Cô đánh túi bụi xuống giường, 2 chân đạp đạp.
Đang trong trạng thái điên tột độ, chợt… Cặp mắt cô trùng xuống. Quay người lại, với lấy khung ảnh được đặt trên bàn, cô nhìn vào tấm ảnh. Trong đó có hình 1 người đàn ông và 1 người đàn bà, trên tay bế 1 đứa bé đang cười rất tươi. Bỗng… nước mắt cô lăn ngược xuống 2 bên thái dương.
- Appa, umma! Bomi có nên tiếp tục là Candy không? Hay… con nên chấm dứt nó, và trở lại 1 Bomi của ngày xưa. 1 Bomi nhút nhát của ba mẹ, 1 Bomi rất hay khóc và là 1 Bomi… luôn có thể tươi cười thỏa thích mà không phải cứ tạo ra mặt nạ cho mình như Candy, Canady Shin này…!_dứt câu, cô ôm chặt lấy tấm ảnh và nhớ về 4 năm về trước. Ngày mà cô được giao nhiệm vụ đầu tiên và cũng là ngày khiến cô phải thay đổi con người mình
4 năm về trước tại Úc…
- Bomi! Ta nghĩ có lẽ con đã đủ lớn để nhận nhiệm vụ đầu tiên mà ta cần con thực hiện_1 người đàn ông già trông rất phúc hậu nhưng lại có chút gì đó lạnh lùng trong ông ta, nói.
- Vâng! Ngài cứ giao cho con. Con sẽ thực hiện tốt_cô bé nói đầy quyết tâm.
- Được! vậy con hãy tham gia vào khu huấn luyện để rèn bản thân mình để sau này có thể giúp ta_người đàn ông đó nói. Nghe dêndo911, cô bé và vài người có mặt ở đó thoáng ngạc nhiên và cũng không kém phần lo lắng.
- Nhưng thưa ngài Kim, con nghĩ Bomi chưa đủ cứng rắn để có thể tập luyện tại đó_người con gái đứng bên cạnh ông Kim phản đối.
- Ta biết điều đó chứ TaeHee. Bởi thế, từ nay, Bomi à, con không còn là Shin Bomi nữa, không còn là 1 cô bé nhạy cãm đụng gì khóc đó của mọi người nữa... mà là Canady Shin, 1 Canady phải luôn cứng rắn cho ta!_ông nói với vẻ vừa thông cảm vừa bắt buộc khiến Candy hơi sợ.
- Vâng! Con chấp nhận. Bởi… chính ngài và sunbae là ân nhân của con nên con sẽ luôn làm theo ý người_Candy chấp nhận mà không có điều kiện gì.
- Nhưng… Thưa ngài Bomi…_đang nói giữa chừng thì TaeHee im lặng khi ông ra hiệu không được nói thêm câu nào.
- Ta biết con lo lắng cho nó, nhưng kể từ giờ phút này, không còn Bomi nữa, con và mọi người từ bây giờ hãy tập gọi nó là Canady, nếu không gọi là Candy cũng được. Giờ ta có việc cần đi. Lee Joon, con hãy đưa Candy đến đó. Và đặc biệc, không được buông lỏng nó. Con phải kèm chặt nó hơn những người khác. Hãy nhớ lấy!_ông nói.
- Vâng thưa ngài!_Joon cúi người cung kính, ngay sau đó, ông cùng vài người còn lại có mặt ở đó bỏ đi.
TaeHee và Joon nhìn Candy lo lắng. Họ biết, nơi đó thật sự rất khắc nghiệt đối với cô bé. Tuy Candy là 1 người luôn tươi cười đầy nghị lực nhưng cũng không kém phần yếu đuối và nhạy cảm. Làm sao mà cô bé chịu đựng được. Chưa kể tới việc, hầu hết mọi người ở đó đều đã bị những bài tập khổ cực khiến cho lạnh lùng và trở nên vô cảm. 1 nơi như vậy, thật không nên cho Candy đến. Còn chưa tính đến cơ hội cô bé cũng sẽ trở thành con người như bao người khác khi ở đó. Trở nên vô cảm trước mọi thứ… như TaeHee và Joon.
- Em có thực hiện được không đấy
- Candy, tại sao em lại bắt Ji Yeon đến đây chứ?_Joon hạ giọng hỏi.
- Command of Mr.Kim_Candy trả lời.
- Lệnh của ba anh? em có thể nói rõ hơn được không?_JongHyun tò mò.
- Tomorrow you’ll understand_cô bé cười rồi bước đến trước mặt cả 2.
- Còn bây giờ thì… nếu muốn, 2 hyung có thể qua đêm tại dây!_Candy nói rồi kéo 2 người bước vào trong nhà.
Cả 2 không nói gì mà chỉ bước theo con bé. Giờ Joon và JongHyun đang rất rối, không biết là ba của anh lại muốn gì đây. Tại sao lại bắt Ji Yeon đến đây rồi lại còn có cả TaeHee, DongWoon và Bomi, à không, bây giờ là Candy ở đây chứ? Thật ra ông ấy muốn gì? Dấu ? to đùng ấy cứ che trước mặt cậu và anh khiến 2 người không thấy được câu trả lời. Ngồi xuống ghế tại phòng khách, anh khẽ lên tiếng.
- Ji Yeon bây giờ dang ở đâu? Anh muốn gặp con bé.
- Bây giờ thì không được đâu hyung ạ, muốn gặp thì đợi mai nhé_Candy trả lời.
- Tại sao chứ?_lần này là đến lượt Joon.
- Em đã nói rồi, ngài Kim ra lệnh. Đến ngày mai, TaeHee sunbae đến thì mọi chuyện sẽ rõ. Còn giờ thì em không thể tiết lộ được_cô bé giải thích.
- Được thôi!_Joon nhún vai rồi quay sang nhìn anh. 2 thằng khẽ cười rồi đứng lên.
- Xin lỗi nhé, nhưng anh thuộc loại không biết nghe lời_dứt câu, JongHyun và Joon chạy lên lầu. Thấy thế, DongWoon liền đứng lên chặn họ nhưng lại bị Candy cản lại.
- Anh đừng lo, cứ để bọn họ lên đi_vừa nói, cô vừa cầm tách trà mà nhăm nhi. Nhìn vẻ mặt trông hớn hở kia của cô khiến Woon bó tay…
2 người kia lúc chạy được đến phòng con bé thì khựng lại vì bọn vệ sĩ đứng chắn cửa cả 1 hàng chứ không phải ít. Thầm rủa ba của mình, JongHyun và Joon đành làm liều. Toan bước đến trước mặt bọn chúng thì Joon giữ anh lại. Đưa tay vào túi quần, cậu rút ra cho anh 1 loại sung tạo khói gây mê. Chỉ cần bắn vào đối tượng là họ sẽ ngủ li bì. Hiểu ý Joon, anh đứng nắp ở 1 nơi gần đó chờ Joon đến rồi chỉ cần bắn vào bọn kia là được. Và tất nhiên… mọi chuyện đều theo kế hoạch. Trong lúc Joon làm bọn họ sao lãng thì anh bắn vào họ và khói bóc lên… mọi người ngủ li bì.
Sau khi cho bọn họ ngủ, anh và cậu bước vào trong. Mở cửa ra, đập vào mắt 2 thằng là cảnh 1 thiên thần đang nằm ngủ. Không chỉ nằm ngủ không mà khổ nổi. Chiếc áo sơ mi con bé mặt bị bung 2 nút khiến người khác có thể nhìn thấy rõ chiếc áo màu hồng nhạt bên trong. Cả 2 thằng mặt mầy đỏ chót như quả cả chua. Chợt anh quay sang lườm Joon, vì ngại nên Joon đưa tay che mắt và mặt quay về phía khác.
Nhìn con bé đang ngủ ngon lành, chợt anh lại thấy buồn. Con bé dù sao cũng an toàn, để Joon ở lại đây với nó là được. Anh nên về thì hơn. Nghĩ rồi làm, JongHyun khẽ lên tiếng.
- Tôi về đây!_dứt câu, anh toan bước đi thì bị Joon đạp 1 phát nằm dài xuống đất.
Nghe có tiếng động lớn, con bé cũng dần tỉnh giấc. Lồm cồm bò dậy, con bé dụi dụi mắt. Nhìn thấy Joon, con bé mừng rỡ nhưng chẳng hiểu sau cậu cứ quay sang phía khác và lấy tay che mắt khiến con bé khó hiểu. Sau 1 hồi lâu định thần khi nhìn xuống mới biết là cúc áo con bé bị bung ra khá sâu. Đỏ mặt, con bé vội kéo áo thắt nút lại rồi bước đến gần Joon.
- Anh đến rồi, chúng ta đi thôi. Mà… JongHyun không đến sao?_con bé tỏ ra hụt hẫng.
- Có! Mà bị anh đạp, đang nằm kia kìa_Joon chỉ tay về phía JongHyun. Con bé ngạc nhiên nhìn anh đang nằm im dưới sàn nhà.
- Sao tự nhiên anh đánh anh ấy_con bé nhăn mặt hỏi.
- Ai bảo nó đòi về làm chi, lo lắm mà còn tự cao. Bị đạp là vừa_Joon nói mắt vẫn không rời khỏi anh.
Vừa lo vừa giận, con bé bước đến gần chỗ anh. Ngồi xuống, con bé lay lay anh dậy nhưng anh chẳng có động tĩnh gì cả. Lo lắng, nó quỳ hẳn 2 gối xuống dùng 2 tay nâng đầu anh lên. Bất chợt… anh ngước lên… Và sau đó… con bé cảm giác có thứ gì đó mềm mềm nóng ấm đặt trên môi nó…
---------------------------------------------------------------------------------
Umoahahaha, tạm thời tới đây được òi, có gì 2 ngày nữa Pin post típ kaka, lo mà chuẩn bị tinh thần cho cháp tiếp y há! Cháp sau hình như là có Warning đấy! đừng có mà đọc ùi mắng Pin đấy. Pin thông báo ùi nháChợt con bé cảm nhận được có thứ gì đó nóng ấm trên môi mình. Giựt mình, con bé thấy anh đang ngồi dậy hôn nó. Đẩy anh ra nhưng không thể, 1 tay anh hiện đang giữ chặt lấy đầu con bé. Tức điên lên với tính cách cà trớn này, Ji Yeon đánh túi bụi vào ngực anh. Mặc kệ cho con bé đánh vào người như thế nào anh cũng không buông ra.
Thấy Joon cứ đứng ở đó, 1 tay còn lại của anh ra hiệu bảo cậu đi ra. Đang đứng dựa tường xem phim miễn phí thì lại bị anh đuổi. Nuối tiếc thở dài, cậu chậm rãi bỏ ra ngoài. Vẻ mặt Joon thoáng buồn nhưng cậu cẫn cố gượng cười.
- Chỉ cần em hạnh phúc, anh cũng sẽ vui…_Joon tự nói với mình khi đang bước xuống lầu…
Quay lại với cặp đôi dở hơi kia. Sau khi đợi Joon bước ra hẳn, anh mới buông con bé ra. Mắt nó đỏ hoe lên vì tức, dùng tay chùi môi, con bé đứng lên và ngay sau đó là đạp cho anh thêm 1 cú. Anh nằm xả lai xuống sàn chập 2. Lần này con bé không thèm quan tâm mà bỏ đi thẳng ra cửa. Vừa toan mở cửa ra thì chợt… con bé bị anh ôm lấy từ phía sau.
Ji Yeon đứng lặng người bởi hành động của anh. Càng lúc, anh càng siết chặt lấy nó hơn. Chợt… những giọt nước từ khóe mắt con bé rơi xuống. Quay người lại, con bé đánh túi bụi vào anh. Miệng không ngừng mắng.
- Anh là tên chết tiệt! Tại sao anh cứ mang đến cho tôi hết hạnh phúc rồi lại đau đớn chứ? Anh là đồ tôi! Muốn vứt bỏ thì anh cứ việc vứt tôi đi. Cảm thấy trống vắng thì quay lại tìm đến tôi! Tại sao anh lại chẳng bao giờ chịu hiểu cho cảm giác của tôi chứ?
Vừa khóc, con bé vừa mắng. Không trả lời, anh im lặng cho con bé đánh mình thỏa thích. Rồi… anh giữ chặt lấy 2 bàn tay nhỏ bé đang đánh những cú yếu ớt vào người anh. Kề môi lên mắt con bé, anh đang… nuốt đi những giọt nước đáng ghét cứ rơi mãi từ khóe mắt kia. Đỏ mặt vì cử chỉ ân cần dịu dàng này của anh. Con bé buông lỏng người hẳn đi.
Nuốt đi những giọt nước đấy, anh lại tiếp tục dời môi mình xuống môi con bé. Anh hôn lấy nó, lần này con bé không tránh mà hôn trả lại anh. Vòng tay qua cổ anh, con bé nhẹ nhàng trao những nụ hôn ấm áp yêu thương đến người con trai đối diện mình.
Anh trân trọng dịu dàng đón lấy từng nụ hôn ngọt ngào ấy, rồi dần… anh bế con bé tiến đến giường. Đặt nó lên nằm lên trên, vuốt nhẹ vài lọn tóc đang che đi khuôn mặt con bé, anh cúi xuống nhẹ nhàng đặt lên trán nó 1 nụ hôn.
- Anh xin lỗi, quả thật anh là 1 tên ngốc. Anh chưa bao giờ hiểu được cảm giác của em. Anh chỉ biết làm mọi việc theo cách suy nghĩ của mình. Anh tệ quá phải không? Đáng lẽ anh nên biến mất đi khỏi tầm nhìn của em thì sẽ tốt hơn! Anh…_đang nói giữa chừng, con bé đưa ngón tay đặt lên môi anh để ngăn anh không nói thêm câu nào nữa.
- Phải, anh là 1 tên ngốc, nhưng em lại yêu tên ngốc đó_con bé khẽ cười, nụ cười trông rất quyến rũ.
Không nói thêm câu nào, anh cúi đầu xuống mà hôn lên đôi môi xin xắn kia. Đưa lưỡi mình sâu vào trong, anh nghịch lấy chiếc lưỡi của nó. Cứ thể cả 2 người cứ hôn nhau. Nụ hôn đấy lại không làm anh nguôi đi sự ham muốn mà trái ngược lại. Nó càng khiến anh tham lam hơn. Anh di chuyển môi mình xuống cổ con bé rồi từ từ tháo từng chiếc cúc áo trên người con bé. Chẳng mấy chốc, chiếc áo trên người con bé đã bị anh lột ra. Càng lúc nụ hôn càng đi sâu hơn, anh hôn lên ngực con bé rồi xuống dần đến bụng. Nó cảm thấy nhột nhột nên đẩy đầu anh ra.
- Anh giỡn kì quá… nhột lắm đó_con bé chu môi phồng má nói trong rất đáng yêu.
- Heyz… tự nhiên, em làm anh mất hứng quá đi. Bồi thường!_anh chồm người lên phía trên, kề mặt mình gần mặt con bé.
- Ơ? Sao phải bồi thường chứ? Rõ ràng là anh tham lam mà!_con bé chề môi trả lời.
- Không bồi thường thôi, anh phạt đó_trên môi anh nở 1 nụ cười ranh ma khiến con bé rùng mình.
- Từ từ đã! Muốn bồi thường thì bồi thường này!_con bé đưa 2 tay áp sát vào mặt anh rồi kéo xuống hôn.
Áp cười nhẹ rồi đáp trả lại nụ hôn của nó, cứ thế cả 2 chìm đắm trong sự ngọt ngào…
Dạo bước ngoài vườn, Candy trên môi cứ nở mãi nụ cười rực rỡ. DongWoon nhìn cô bé với ánh mắt khó hiểu pha lẫn thích thú. Dừng lại trước xích đu, cô ngồi xuống dang 2 tay ra ngước mặt lên bầu trời đầy sao hít thật sâu trong rất đáng yêu.
- Aaaaaaaa… thật là mệt mỏi quá đi mà!!!_Candy nói như trút được 1 gánh nặng nào đó.
- Mệt mỏi à? Thế sao không nghỉ đi?_Woon vừa nói vừa đẩy chiếc xích đu khiến nó đung đưa.
- Nếu được tôi cũng đã tự cho phép bản thân mình được nghỉ xả hơi rồi. Đâu đến lượt của anh_cô bé nhìn Woon nói.
- Vậy sao? Nhưng tôi vẫn còn thắc mắc, tại sao em lại cho 2 người họ ở bên nhau? Trong khi đó… chuyện đó lại là 1 sự cấm kỵ_Woon tò mò, tay vẫn tiếp tục đung đưa chiếc xích đu.
- Bởi vì… còn 1 chuyện nữa anh chưa biết. Chỉ riêng tôi mới biết sự thật đó nên… tôi muốn giúp 2 người họ được bên nhau. Dù gì, JongHyun cũng là bạn thân thuở bé của tôi còn JiYeon thì là hàng xóm gần gũi thân thiện nhất của tôi_Candy nhún vai trả lời.
- Thế à? Còn việc của mình, sao em không chịu lo làm tốt như bao việc khác chứ?_Bất chợt Woon giữ chiếc xích đu lại. Chống 2 tay lên dây xích, cậu kề mặt mình sát cô bé.
- Làm gì thế? Don’t forget, I’m superior of you!_Candy dựa người ra sau để giữ khoảng cách với cậu.
- Tất nhiên là tôi không quên. Nhưng… bây giờ thì khác! Trước mặt mọi người, em là cấp trên của tôi. But now! You’re my slave!_dứt câu, Woon kề sát mặt mình vào Candy, chỉ cần 2 chút nữa thôi, 1 nụ hôn sẽ được xảy ra. Nhưng đâu dễ gì mà cô bé chịu bị hôn như vậy, đẩy Woon ra, Candy đứng lên thì bị cậu kéo lại.
- Sao chứ? Không nghe lời à? Đúng là… người gì đâu mà thất hứa thế không biết. Có biết như thế là xấu lắm không? Hứa mà không làm?_cậu cười điểu.
- Anh… tên chết tiệt!_cô bé đứng im trước mặt cậu. Nhắm chặt đôi mắt lại, cô mặc kệ anh muốn làm gì thì làm.
Nhìn cô bé hồi lâu, Woon khẽ bật cười vì vẻ mặt trẻ con này. Cặp mắt nhắm nghiền, đôi môi mím lại, má hơi phồng ra trong thoáng đỏ. Nhìn mà chỉ muốn cắn 1 phát. Không chần chừ gì lâu, Woon cúi người xuống hôn lên đôi môi đang mím chặt đó. Bởi cô có chiều cao thật sự rất khiêm tốn nên cậu phải cúi người lại khá nhiều (1m58 vs 1m80, khoảng cách không thể với tới). Rõ ràng Candy không có ý phản kháng nhưng cũng không có nghĩa là sẽ buông tay chịu trận. Môi cô cứ mím chặt mãi khiến anh rất khó khăn để đưa lưỡi mình vào trong. Biết là cô bé cứng đầu nên cậu đành dùng cách riêng của mình. Đặt tay lên chiếc khuy cài áo ngực, Woon kéo nó lên, cô bé hốt hoảng nên toan mở miệng bảo ngừng thì nhân cơ hội đấy, cậu đưa lưỡi mình vào trong và giữ chặt đầu cô lại.
Sau vài phút nghịch phá lưỡi cô bé, Woon bây giờ mới chịu dừng. Đẩy người ra khỏi cậu, Candy nắm chặt phần áo trước ngực thở dốc. Mặt cô bé đỏ chót như quả cà chua, khóe mắt long lanh vài giọt. Ngạc nhiên bởi vẻ mặt này của cô, cậu tự hỏi đâu rồi 1 Candy sắt thép mà cậu vẫn luôn thấy. Vậy mà giờ… nhìn kia, chẳng phải đang khóc sao? 1 nụ hôn, có gì là quá lắm đâu? Tuy vậy chứ nhưng Woon cũng hơi lo cho Candy.
- Này, không sao chứ?_cậu hỏi.
- Anh… đi chết đi. Đó là nụ hôn đầu của tôi đó!_Candy tức giận nói.
- Hử?_DongWoon mở to mắt nhìn cô.
- Tôi về phòng đây!_Candy uất ức bỏ đi trong sự ngỡ ngàng của cậu.
- Không phải đùa chứ? Nụ hôn đầu à?_Woon lẩm nhẩm 1 mình.
(bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ) Đặt tay lên môi mình, trên môi cậu khẽ nở 1 nụ cười tinh nghịch. Tâm trạng cậu trở nên hân hoan thoải mái. Cậu cũng chẳng rõ là vì sao lại như vậy. Nhưng cậu cho rằng… có lẽ… đó là vì Candy.
- Shin Bomi, cho dù em có yêu anh ta như thế nào… nhưng I’ll make you belong to me… forever_Woon nói cùng với nụ cười tinh quái rồi cũng bỏ vào nhà…
Bước vào phòng, Candy trút sự tức giận của mình đối với DongWoon lên cánh cửa. Cô đóng thật mạnh, không thương tiếc rồi nhảy lên giường nằm. Với lấy chiếc gối ôm, Candy nằm úp người lại và ôm cái gối đó.
- Candy à! Sao mày lại như vậy chứ? Tại sao mày lại ngu ngốc đến nổi cho hắn ta cướp đi nụ hôn đầu của mày như vậy!!! Củng tại mày ngu, tại mày tối hôm đó uống rượu với hắn ta. Nếu không… mọi chuyện sẽ không đến nổi tệ như vậy đâu!_Cô đánh túi bụi xuống giường, 2 chân đạp đạp.
Đang trong trạng thái điên tột độ, chợt… Cặp mắt cô trùng xuống. Quay người lại, với lấy khung ảnh được đặt trên bàn, cô nhìn vào tấm ảnh. Trong đó có hình 1 người đàn ông và 1 người đàn bà, trên tay bế 1 đứa bé đang cười rất tươi. Bỗng… nước mắt cô lăn ngược xuống 2 bên thái dương.
- Appa, umma! Bomi có nên tiếp tục là Candy không? Hay… con nên chấm dứt nó, và trở lại 1 Bomi của ngày xưa. 1 Bomi nhút nhát của ba mẹ, 1 Bomi rất hay khóc và là 1 Bomi… luôn có thể tươi cười thỏa thích mà không phải cứ tạo ra mặt nạ cho mình như Candy, Canady Shin này…!_dứt câu, cô ôm chặt lấy tấm ảnh và nhớ về 4 năm về trước. Ngày mà cô được giao nhiệm vụ đầu tiên và cũng là ngày khiến cô phải thay đổi con người mình
4 năm về trước tại Úc…
- Bomi! Ta nghĩ có lẽ con đã đủ lớn để nhận nhiệm vụ đầu tiên mà ta cần con thực hiện_1 người đàn ông già trông rất phúc hậu nhưng lại có chút gì đó lạnh lùng trong ông ta, nói.
- Vâng! Ngài cứ giao cho con. Con sẽ thực hiện tốt_cô bé nói đầy quyết tâm.
- Được! vậy con hãy tham gia vào khu huấn luyện để rèn bản thân mình để sau này có thể giúp ta_người đàn ông đó nói. Nghe dêndo911, cô bé và vài người có mặt ở đó thoáng ngạc nhiên và cũng không kém phần lo lắng.
- Nhưng thưa ngài Kim, con nghĩ Bomi chưa đủ cứng rắn để có thể tập luyện tại đó_người con gái đứng bên cạnh ông Kim phản đối.
- Ta biết điều đó chứ TaeHee. Bởi thế, từ nay, Bomi à, con không còn là Shin Bomi nữa, không còn là 1 cô bé nhạy cãm đụng gì khóc đó của mọi người nữa... mà là Canady Shin, 1 Canady phải luôn cứng rắn cho ta!_ông nói với vẻ vừa thông cảm vừa bắt buộc khiến Candy hơi sợ.
- Vâng! Con chấp nhận. Bởi… chính ngài và sunbae là ân nhân của con nên con sẽ luôn làm theo ý người_Candy chấp nhận mà không có điều kiện gì.
- Nhưng… Thưa ngài Bomi…_đang nói giữa chừng thì TaeHee im lặng khi ông ra hiệu không được nói thêm câu nào.
- Ta biết con lo lắng cho nó, nhưng kể từ giờ phút này, không còn Bomi nữa, con và mọi người từ bây giờ hãy tập gọi nó là Canady, nếu không gọi là Candy cũng được. Giờ ta có việc cần đi. Lee Joon, con hãy đưa Candy đến đó. Và đặc biệc, không được buông lỏng nó. Con phải kèm chặt nó hơn những người khác. Hãy nhớ lấy!_ông nói.
- Vâng thưa ngài!_Joon cúi người cung kính, ngay sau đó, ông cùng vài người còn lại có mặt ở đó bỏ đi.
TaeHee và Joon nhìn Candy lo lắng. Họ biết, nơi đó thật sự rất khắc nghiệt đối với cô bé. Tuy Candy là 1 người luôn tươi cười đầy nghị lực nhưng cũng không kém phần yếu đuối và nhạy cảm. Làm sao mà cô bé chịu đựng được. Chưa kể tới việc, hầu hết mọi người ở đó đều đã bị những bài tập khổ cực khiến cho lạnh lùng và trở nên vô cảm. 1 nơi như vậy, thật không nên cho Candy đến. Còn chưa tính đến cơ hội cô bé cũng sẽ trở thành con người như bao người khác khi ở đó. Trở nên vô cảm trước mọi thứ… như TaeHee và Joon.
- Em có thực hiện được không đấy

