watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 15 - Truyện teen,Bad Boy Full
Home >
Tìm kiếm

Truyện teen,Bad Boy Full

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 18:00

_cậu trả lời rất bình thản nhưng ánh mắt lại thể hiện điều khác.
- …

Không ai nói thêm câu nào, chỉ im lặng nhìn cậu. Chợt trong họ nổi lên 1 nỗi lo. Họ đang lo lắng về cậu và sự xuất hiện của Candy. SHINee biết rằng, đây không đơn thuần chỉ là 1 kỳ nghỉ, hay là sự trung hợp khi Candy là hàng xóm của con bé và mối quan hệ giữa Joon và cô. Nếu Candy và cậu biết nhau, ắt hẳn, cậu cũng có liên quan đến "ngài chủ tịch Kim”. Sau 1 hồi lâu không ai nói với ai câu nào, Onew mở lời.

- Candy này, em đến đây để làm gì vậy? Sao không ở bển để quản lý khu dinh thự nhà họ Kim đi? Đến đây chi vậy?_anh hỏi.
- Hỳ, em cũng là người Hàn Quốc mà, tuy không được sống ở đây từ bé. Nhưng ít nhất em cũng cần phải về thăm quê nhà chứ!_cô bé trả lời ngay lập tức không cần suy nghĩ.
- Cũng biết thế nữa à?_TaeMin nhảy vào.
- Con người mà_Candy nhún vai nói.
- Ủa? Thế nãy giờ có ai nói em là động vật đâu?_Key nhe răng cười.
- Trời, bộ hyung không biết à? Con người cũng là 1 loài động vật đó. Nhưng là động vật cao cấp hehe_Cô bé đốp chát lại liền.
- Ơ…_Key bó tay với câu trả lời của Candy nhà ta.

Và cứ thế là bọn họ nói chuyện với nhau cho đến tận khuya. Trong cuộc nói chuyện, tuy ai cũng cởi mở. Thế nhưng trong lòng tất cả mọi người đều có 1 nỗi khó chịu. Mỗi người 1 nỗi, không ai giống ai…

Tạm biệt nhau, ai về nhà nấy. Onew, MinHo và TaeMin cùng ở chung nên 3 người đi với nhau, bỏ Key đi lẻ loi 1 mình. Candy cũng về nhà, nhưng không 1 mình… mà cùng với Joon!

- Sao tự dưng con nhóc đó lại đòi gặp riêng Joon vậy ta?_MinHo ngồi ghế sau thắc mắc.
- Ùm, phải đấy! thường thì Candy đâu thích gặp riêng ai? Có gì là cậu ta đã nói toạt ra cho tất cả mọi người cùng biết rồi. Nhưng lần này thì khác, hyung có biết tại sao không vậy?_Taemin ngồi bên cạnh quay sang Onew.
- Chuyện này thì hyung cũng không rõ. Nhưng… chắc chắn là có liên quan đến JongHyung và Ji Yeon_Onew nói nhưng mắt vẫn nhìn phía trước ( lái xe mà không nhìn phía trước cho tông người à? ).
- Sao chứ?_TaeMin trợn mắt hỏi.
- Chắc mấy đứa cũng biết… Candy được xem như cánh tay trái của chủ tịch Kim chứ?_Onew trầm giọng xuống hỏi.
- Ùm_2 Min gật đầu.
- Mà ngài chủ tịch lại là ba của JongHyun. Có lẽ, ngài ấy đã phát hiện ra mối quan hệ giữa 2 người_anh nói với ánh mắt thoáng buồn.
- Thế ta làm gì để giúp họ đây?_TaeMin hạ bầu mắt thấp xuống với giọng nói nghe rất não lòng.
- Không gì cả! Chỉ đứng nhìn thôi…!_Onew trả lời.

Sau câu trả lời của anh, không ai lên tiếng nữa. Cả 3 giờ đây chỉ nghĩ đến kết cục sau này của 2 kẻ ngốc nghếch kia. Liệu họ có được hạnh phúc? Hay… là sự đau khổ mà 2 người phải hứng lấy? Thực sự… họ rất muốn giúp! Nhưng… không thể… Vì… đó là sự quyết định của Kim Shin Dong – người mà ai cũng phải cúi xuống khi gặp mặt…

-----------------------------------------------------------------------------------------------------------

- Em gặp anh có chuyện à?_Joon hỏi khi cô bé cứ im lặng nhìn cậu.
- …_không trả lời, cô cứ im lặng mà nhìn.
- Không có chuyện gì thì anh về đây. Trễ rồi đấy!_Joon khó chịu đứng lên. Vừa quay bước đi, cô bé cất tiếng.
- TaeHee sunbae are here!_Candy nói. Joon khựng lại khi nghe những từ mà cô bé vừa thốt ra.
- Tiền bối ấy đến đây làm gì?_Joon quay lại ngồi xuống đối diện cô.
- Sunbae duties!_cô chỉ nói ngắn gọn vài từ mà đủ khiến Joon thay đổi sắc mặt.
- Ngài chũ tịch Kim à?_cậu hỏi.
- Yes! You should be careful!_Candy nói với ánh mắt rất sắc. Sắc đến nỗi có thể khiến đối phương phải lo sợ đến nỗi không dám thở mạnh.
- Tại sao chứ?_Joon ngạc nhiên khi Candy nói như vậy.
- I don’t want to hurt you. You just know it, don’t ask me any more question! Now, you can go home. Sleep well!_cô bé dừng lại với 1 nụ cười trên môi.
- Fine, if you want so!_Joon nói với vẻ lạnh lùng hiện rõ trên gương mặt rồi bỏ về.

Nhìn theo dáng đi của cậu xa dần, cô bé thở dài. Lòng nặng trĩu, bầu mắt cụp xuống trông rất buồn. Cả 2 người, Joon và JongHyun đều là bạn thân từ bé của cô, cô không muốn bất cứ ai trong 2 người phải đau. Nhưng… đây là việc mà ông Kim giao cho TaeHee. Cả 2 người này, cô cũng không thể nào phản bội và càng không dám ngăn cản. Vì cả 2 người họ, điều là ân nhân của cô. Trong 4 người, 2 người là bạn thân, đã giúp cô có được nghị lực để đứng lên mà sống đến ngày hôm nay. Còn 2 người kia đều cứu giúp cô lúc cô khó khăn nhất. Nếu không có 2 người đó, cô không biết được, liệu mình có phải là Candy như ngày hôm nay hay không. Cúi nhẹ đầu xuống, cô nghẹn ngào.

- Please forgive me…!!!

…………………………………………………………………………………………

Đã 3 ngày, phải! đã 3 ngày nay, anh không hề nói với ai 1 câu nào. LÀm việc xong thì anh về thẳng đến nhà và tự nhốt mình trong phòng cùng với rượu và bia. Mọi người rất lo lắng cho anh, đặc biệt là SHINee và Luna. Nhìn anh như vậy, cô thật sự rất đau lòng. Có lẽ cô đã sai khi khiến cho 2 người họ cãi vã. Chưa bao giờ cô thấy JongHyun như vậy. Bất cần quá… không còn là người anh mà cô đã từng biết. Tuy lạnh lùng với mọi người. Nhưng anh lại rất tươi cười với cô. Còn giờ… anh không muốn gặp ai, chỉ biết giam mình trong phòng.

- Anh hai à…!!! Hức hức… Làm ơn ra đây đi mà!!! Đừng tự nhốt mình như vậy chứ! Hức hức…_Luna vừa nói vừa khóc.
- Em… làm ơn… cho anh… yên… được không…???_anh nói với giọng lè nhè của 1 tên say rượu.
- Anh cứ như vậy… hức hức… làm sao em… hức… để yên được chứ! Anh… hức hức… có biết rằng mọi người… hức… lo lắm không?_cô cố đẩy cửa nhưng vẫn không được.
- …_anh im lặng không trả lời. Nhịn hết được, cô hét lên.
- Nếu anh còn như vậy thì em sẽ đi kiếm Ji Yeon mà đưa cô ta đến đây đấy!
- Cứ việc! để xem em làm được gì với cô ấy!_JongHyun cứng đầu trả lời.
- Anh… được thôi, nếu anh muốn vậy!_Luna tức giận bỏ đi.

Vừa đi, cô vừa lau nước mắt. Chưa bao lâu cô đến được nơi con bé làm việc.

- Này! Cậu thật là… cẩn thận tí chứ! Vừa mới khỏi bệnh mà cứ như vậy đó, không chịu nghỉ ở nhà cho khỏe hắn đâu_So Eun lo lắng đỡ con bé khi nó chuẩn bị ngã.
- Hì, không sao đâu, chỉ là vô ý thôi mà, chứ tớ khỏe hẳn rồi_con bé vừa nói cười tít mắt.
- Phải không đó?_KyuHyun đứng bên trong quầy ló đầu ra trêu.
- Phải chứ sao không nào?_dứt lời, con bé búng ngón tay thật mạnh vào trán Kyu.
- Yaaa!!! Con bé này hôm nay ngon ta_anh cắn răn nói trông cứ như đang muốn ăn thịt con bé.
- Hehe, em lúc nào chẳng ngon… leng keng… Á, thôi nhé có khách đến rồi. Tạm thời chấm dứt ở đây nhé!_con bé cười nghịch rồi đi ra đểtiếp tục công việc phục vụ của mình khi chiếc chuông gió treo trước cửa phát ra tiếng.
- Annyoenghaseyo!!!_Ji Yeon cúi đầu tươi cười nói.
- Cô có thể nói chuyện với tôi 1 lát được chứ?_vị khách vừa bước vào nói.

Giọng nói nghe có phần hơi quen, hình như con bé đã từng nghe giọng này thì phải. Ngước lên nhìn người đứng trước mặt, nụ cười trên môi nó vụt tắt hẳn. Thay vào đó là 1 ánh mắt ngần ngại không kém phần khó chịu.

- Tôi đang bận, xin lỗi!_Ji Yeon từ chối hẳn rồi quay bước vào trong.
- Nhưng tôi thật sự cần gặp cô_Luna giữ con bé lại.
- Để làm gì chứ? Bộ những việc đó chưa đủ hay sao? Cô ghét tôi, tôi không chấp. Cô không muốn tôi "đeo bám” anh trai cô. Cô đã làm được. Giờ còn muốn gì nữa? Chẳng lẽ cô muốn phá cuộc sống của tôi luôn hay sao?_con bé xả ra 1 tràn khiến Luna hơi ngớ người 1 chút. Nhưng vài giây sau đó, cô cũng hoàn hồn lại.
- Tôi xin lỗi, có lẽ lúc đó tôi không đúng. Nhưng giờ, tôi xin cô, hãy đến gặp JongHyun lúc này được không?_cô nói với theo khi thay Ji Yeon đã bước vào bên trong.
- Để làm gì chứ?_con bé cười khẩy.
- Tôi xin cô đấy, tình trạng của JongHyun giờ tệ lắm!_Luna nói với giọng yếu ớt. Con bé chợt khựng lại khi nghe cô nói vậy.
- Tôi nói thật đấy, làm ơn đi mà!_Luna bước đến kéo tay Ji Yeon.

Không trả lời, con bé chỉ quay lại nhìn cô. Con bé thật sự cảm thấy lo cho JongHyun khi này. Trong ánh mắt và lời nói của Luna, không có gì dối trá. Khẽ gật đầu, con bé kéo tay ra khỏi cô và bước đến xin KyuHyun về sớm. Rồi cả 2 cùng đến nhà anh…Cả 2 cùng đi trên đường nhưng tâm trạng lại rất nặng nề, không ai nói với ai câu nào. Khẽ quay sang nhìn Ji Yeon, Luna có vẻ rất muốn nói cho con bé biết điều gì đó nhưng lại không can đảm. Biết là cô có chuyện gì đó muốn nói nên con bé cất tiếng.

- Có chuyện gì à?_miệng nói nhưng mắt vẫn nhìn về phía trước.
- Ùm_Luna gật đầu.
- Thế nói đi_con bé vẫn tiếp tục đi.
- Về chuyện lần trước… tôi… xin lỗi_Luna nói với giọng ỉu xìu.
- Tôi không để tâm đâu, có lẽ cô đúng. Tôi không hợp với JongHyun_con bé nói với ánh mắt thoáng buồn.
- Không đâu, không phải ý tôi là như vậy. Chỉ vì… tôi không thích JongHyun có bạn gái_Luna cúi đầu xuống nói.
- Tại sao chứ?_Ji Yeon tò mò hỏi.
- Có lẽ, khi tôi nói ra, cô… cho tôi là 1 đứa chẳng ra gì. Nhưng… tôi… vẫn muốn nói ra cho cô hiểu_Luna nói với giọng cương quyết.
- Tôi hiểu? để làm gì?_con bé thắc mắc.
- Vì… tôi muốn cô đừng giận JongHyun nữa_cô hạ giọng nói.
- …_không trả lời, Ji Yeon chỉ gật đầu.
- Bởi vì… tôi… thích… à không, mà là… yêu JongHyun!_cô ấp úng nói ới vẻ rất khó khăn.
- Hở?_con bé mở mắt to hết cở nhìn cô.
- Phải! tôi yêu JongHyun. Tuy 2 chúng tôi là anh em, nhưng tôi lại không biết tại sao mình trở nên như vậy. Tôi thật sự đúng là 1 đứa chẳng ra gì nhỉ? Cả anh trai của mình mà mình cũng yêu. Tôi… tệ hại quá…!_dứt câu, Luna bật khóc. Quay lại, con bé an ủi cô.
- Không đâu, thật ra… có lẽ vì đó là cậu quá thần tượng anh trai mình nên mới như vậy thôi. Không có gì là quá tệ đâu, rồi cậu sẽ ổn_con bé dịu dàng nói.

Không nói gì, Luna nhìn Ji Yeon khẽ cười. Không ngờ người mà cô làm cho bị mắng oan uổng lại tốt như thế. Không hề tỏ thái độ xem thường nào mà lại còn rất tử tế. Quẹt đi nước mắt, cô cười nhẹ với Ji Yeon và tiếp dục phần đường còn lại…

Bước vào bên trong, con bé không nói gì mà tiến thẳng lên lầu đến căn phòng của anh. Cốc…! cốc…! Con bé gõ cửa nhưng không thấy tiếng trả lời. Vặn tay cầm, con bé cố mở ra nhưng cũng không được. Hít 1 hơi thật sâu, nó cố kiềm chế để không phải hét lên. Không phải hét lên vì tức giận, mà vì nó thật sự đang lo cho anh.

- JongHyun à, anh… mở cửa cho em được không?_con bé nhẹ nhàng hỏi.

Bên trong anh ngạc nhiên khi nghe thấy tiếng con bé, lắng nghe thật kỹ để anh chắc rằng mình không nghe lầm. Giọng con bé vẫn nhẹ nhàng vang lên. Cố đứng lên, anh loạng choạng tiến đến cánh cửa. Anh chỉ muốn được thấy nó, được ôm nó trong vòng tay mình. Quả thật là anh nhớ nó lắm, nhớ phát điên lên được. Nắm tay cầm, anh xoay 1 vòng rồi toan mở ra. Nhưng… anh chợt khựng lại, anh không dám đến gần con bé. Anh sợ lại làm nó tổn thương. Lại làm nó khóc, và 1 lần nữa, anh lại thấy… con bé đến bên Joon.

Quay lưng lại, anh ngồi thụp xuống trước cửa, ôm đầu mình lại, anh cố gắng kiềm chế để không ra gặp nó. Đầu anh như muốn nổ tung. 1 nữa lí trí thì bảo rằng anh rất nhớ con bé, rất muốn gặp nó. Còn nữa còn lại thì ngăn anh, không cho anh đến gần con bé, chỉ vì… sợ lại làm con bé đau…

Gọi mãi mà vẫn không thấy anh trả lời, nhịp tim con bé đập càng lúc càng nhanh. Nó sợ lắm, sợ anh sẽ xảy ra chuyện. Nó bật khóc khi cánh cửa mãi vẫn không mở.

- Anh… làm ơn… mở cửa đi mà…_con bé nói trong tiếng khóc.

Tim anh thắt lại khi nghe con bé khóc. Tại sao lại như thế chứ? Tại sao chuyện đó lại cứ đến với anh? Càng muốn tốt cho con bé, anh lại càng làm cho nó tệ hơn. Ngoài kia, con bé đang khóc, nhưng anh lại không đủ dũng cảm để ra ngoài mà nuốt đi những giọt nước mắt đáng ghét kia trên gương mặt của nó. Đứng dậy, quay lại phía trước. Chạm tay lên cánh cửa, anh như nghẹn lại, đang rất gần, nhưng giữa 2 người lại bị cánh cửa này ngăn cách.

- Anh… không sao đâu, em về đi!_JongHyun nói với giọng khàn đặc bởi số rượu mà anh uống trong mấy ngày qua.
- Không! Nếu anh không ra đây thì em sẽ không về!_con bé cương quyết.
- Vậy thì anh sẽ không bao giờ ra, để xem em ở đây cho đến khi nào?_anh bên trong nói như muốn hét lên khi con bé có thái độ cứng đầu như thế.
- Cho đến khi nào anh chịu ra mới thôi_con bé hạ giọng khi những giọt nước mắt cứ lăn mãi từ khóe mắt rơi xuống bờ má.
- Anh xin em đó, em làm ơn… cho anh yên được không?_anh gục đầu lên tay cầm nói.
- Tại sao chứ?_con bé đặt tay lên cánh cửa.
- Anh là 1 thằng tồi, không xứng với em. Chuyện giữa em và Luna, con bé đã thú thật với anh. Anh… đã không tốt với em. Anh xin lỗi!_anh nói.
- Không đâu, em không trách anh, bởi anh không hề biết chuyện gì đã xảy ra giữa bọn em. Em vốn không hề giận anh, xin anh đó, làm ơn mở cửa đi mà_khẽ cười, đưa tay quẹt nước mắt, con bé giải thích.
- Anh không đáng… chúng ta… chia tay đi_dứt câu, anh khụy gối xuống, đầu dựa vào cửa.

Tim anh như tan nát khi phải nói lên câu đó. Anh cho rằng… có lẽ, như vậy là tốt với con bé. Nó sẽ không còn bị anh làm tổn thương… thêm bất cứ lần nào. Đáng lẽ… anh phải vui chứ. Vui vì từ nay anh sẽ không còn thấy con bé rơi lệ vì mình. Nhưng… lại không như thế. Anh thấy đau lắm, chẳng phải như vậy là đúng sao? Không lẽ… anh sai rồi ư? Nếu tình cảm anh dành cho con bé chỉ khiến nó cảm thấy nặng nề. Anh thà… ra đi còn hơn… Chợt khóe mắt anh cay cay, có gì đó, nóng ướt từ mắt anh rơi xuống. Anh im lặng, mặt kệ cho những giọt nước đáng ghét đó rơi thỏa thích xuống bờ má anh…

Con bé chết lặng đi khi nghe anh nói như vậy. Nước mắt lại tuôn ra nhiều hơn. Quay gót lại, con bé bỏ chạy. Trong lúc chạy xuống lầu, con bé chạm mặt Luna. Ngạc nhiên khi thấy nó khóc, cô toan giữ lại nhưng không kịp vì nó đã chạy mất…

Đau… con bé đau lắm, Tại sao lại như vậy chứ? Từ khi quen nhau đến giờ, anh với nó đã không biết có bao nhiêu vụ cãi vã. Dù tệ hại lắm, nhưng tất cả mọi chuyện lại không thể nào đi vào hồi kết như chuyện này. Chẳng lẽ, những gì mà cả 2 vượt qua với biết bao nhiêu là rắc rối bây giờ không còn ý nghĩa gì ư? Anh… với con bé… sẽ chấm dứt sao? Càng nghĩ, nó càng khóc nhiều hơn. Ngồi trên chiếc ghế ngoài công viên. Con bé cứ thế mà khóc. Vẫn như bao lần khác, cứ hễ gặp chuyện buồn là nó lại ra đây. Con bé cũng chẳng biết lý do tại sao. Chợt… 1 giọng nói quen thuộc cất lên.

- Ji Yeon? Sao em lại khóc vậy?_Joon lo lắng hỏi.
- Không… không có gì đâu_con bé lắc đầu, tay quẹt nước mắt.
- Không có gì sao lại khóc thế kia?_Joon nhíu mầy hỏi.
- Tại bụi bay vào mắt làm em đau thôi_con bé chối nhưng tiếng nấc lại càng phát ra lớn hơn.
- Anh không tin. Là JongHyun đúng không?_cậu gặng hỏi.
- Em đã nói là không phải mà_con bé vẫn khóc.
- Em thật là… nếu không phải thằng nhóc đó thì làm gì mà em khóc như thế?_cậu thở dài.
- …_không trả lời, con bé chỉ im lặng khóc.
- Thôi được rồi, anh không nhắc đến cậu ta nữa. Giờ về nhà nhé! Trời cũng gần tối rồi, anh không muốn em gặp chuyện không hay_vừa nói, Joon vừa đỡ con bé đứng lên.

Vẫn không nói gì, Ji Yeon đứng lên và theo anh về nhà. Nhìn con bé như vậy, tự dưng cậu lại thấy xót. Chắc là có chuyện gì dữ dội lắm giữa cả 2 mới khiến con bé khóc như thế. Sưng húp cả mắt lên rồi còn gì. Có lẽ… cậu nên đến thăm cái tên đáng chết làm Ji Yeon khóc 1 chuyến xem sao. Cũng đã 3 ngày không gặp, cậu cũ
<<1 ... 1314151617 ... 26>>

Tag:

Truyện,teen,Bad,Boy,Full

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4529 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4594 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 2097