watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 13 - Truyện teen,Bad Boy Full
Home >
Tìm kiếm

Truyện teen,Bad Boy Full

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 15:46

g như vậy vì sự có mặt của Luna.

Luna em gái JongHyun, cùng tuổi Ji Yeon và TaeMin.
(bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
Sau khi đón Luna ở sân bay, cả 4 đi thẳng đến nhà JongHyun. Vì hôm nay có Luna cho nên 2 Hyung nhà mềnh không gây nhau. Đơn giản bởi trong mắt cô, 2 người đều rất hoàn hảo nên không thể nào mà 2 người làm mất hình tượng của mình được. Con bé thầm cảm ơn Luna vì cứu con bé khỏi cảnh bị những - ai - kia tra tấn.

- Chào, tôi là JiYeon, rất vui được làm quen với bạn_con bé vui vẻ nhưng Luna chỉ nhìn nó rồi giả vờ thân thiện.
- Vâng! Rất vui được gặp!_nụ cười đậm chất giả tạo khiến con bé khó chịu. Mặc dù ngồi phía trước, nhưng chỉ cần nghe giọng điệu của cô, anh cũng đủ biết rằng, Luna đang rất bất cần.
- Này nhóc con, em về đây sẽ ở đâu vậy?_Joon lên tiếng khi cả xe trong tình trạng im lìm.
- Ở nhà chứ đâu, anh hỏi lạ_cô nhíu mày nói. Phì cười vì câu trả lời quá đỗi ngàn chấm của Luna, JongHyun lên tiếng.
- Ý anh ta hỏi là em ở nhà anh hay nhà họ Kim đấy!_anh tạm dịch hộ cậu.
- Xì, ra là vậy, thế mà không nói rõ_cô cười.
- Giờ thì trả lời anh nào_Joon tiếp tục.
- Thì nhà anh hai, chứ nhà appa với umma chán lắm!_Luna nhún vai.
- Hở? chẳng phải nhà JongHyun duy nhất chỉ có 1 phòng thôi à?_con bé thắc mắc.
- Thì đúng là vậy, nhưng ngoài tôi ra, không 1 ai được sử dụng căn phòng còn lại_cô nói với giọng chứng to "ta đây” ra khiến con bé hơi buồn.
- Này, nhóc con! Hôm nay ăn uống phải gì mà sao nói chuyện khó nghe thế hả?_anh nói với vẻ mặt lộ rõ vẻ không hài lòng về cô em gái ương ngạnh của mình.
- Em thấy chẳng lạ gì cả, đó giờ em vốn như vậy mà_cô trả lời trong khí mắt vẫn dán ra ngoài cửa sổ trong có vẻ như đang suy nghĩ 1 việc gì đó.

Anh và cậu chỉ biết lắc đầu vì cái tính cứng đầu khó bảo của cô. Dừng xe lại trước cửa, cả 4 đi vào trong. Sau khi ngồi nghỉ được 1 lát, anh lên tiếng.

- Hôm nay em và cả anh ở lại đây ăn nhé! Joon! ANh ra siêu thị với tôi mua vài thứ về_anh nói rồi kéo cậu dậy.
- Eh? Sao tôi lại phải đi với cậu chứ?_Joon chau mày hỏi.
- Chứ không lẽ bắt JiYeon hay Luna đi sách phụ à?_anh bắt đầu cáu.

" Hừ, muốn kiếm chuyện nữa à nhóc con!” nhìn anh 1 hồi rồi cậu cũng đứng dậy.

- Ừ thì đi!_ dứt câu, cậu đi trước rồi anh cũng buốc theo sau. Ra đến cửa, Joon quay lại nhìn anh với vẽ đam chiêu.
- Theo tôi nhớ cậu đâu ưa gì tôi, muốn gì?_anh hất hàm hỏi.

Im lặng nhìn cậu 1 lát, anh cười với bộ mặt không thể nào nói là láo hơn được.

- Thế mà tôi cứ nghĩ anh thong minh lắm đấy!_anh nói móc.
- Gì?_Joon lườm anh.
- Không thấy 2 người kia có vẻ không hợp à?_anh hỏi.
- Ờ thì có_Joon gật đầu trả lời mà mặt trong ngơ kinh.
- Vậy thì cho họ có thời gian để hiểu nhau hơn và cải thiện mối quan hệ đi!_nói rồi anh kéo cổ áo cậu đi.

Mặc dù, anh vốn biết rằng, chiều cao mình khá là khiêm tốn so với cậu. Khẽ cười với hành động rất ư là láo liếu của anh. "Người lùn mà còn ham hố!” Joon nghĩ rồi hất tay anh ra và choàng tay mình qua vai anh. Nhìn xuống cánh tay đang yên vị trên vai mình rồi lại ngước lên nhìn mặt cậu. Anh cuối người xuống rồi cười như 1 tên ngốc. Lạ lùng bởi nụ cười hiếm hoi của anh, cậu hỏi.

- Cười cái quái gì thế?
- Anh với tôi đâu thân thiết gì nhở?_anh lại ngước lên nhìn cậu.
- Ừ thỉ phãi đấy! Nhưng đó là bây giờ, còn lúc trước thì khác, Jjong à!_cậu nghiêng đầu nới rồi bỏ đi trước.

Anh cứ đứng ngớ người ở đấy. Jjong? Đó chẳng phải cái tên độc nhất vô nhị mà thuở bé anh được cậu bạn thân gọi hay sao? Vậy… tại sao Joon lại biết chứ? Chẳng lẽ…

- Lee Chang Sun!?_bất giác anh gọi khẽ tên 1 người nào đó. Mở mắt to hết cỡ, cứ như anh vừa phát hiện ra 1 điều gì đó.
- Lee Chang Sun!!!_anh gọi to cái tên đó 1 lần nữa.
- What’s wrong?_Joon quay lại cười tươi với anh.
- Đúng là anh rồi!_bất ngờ, Jong bước đến ôm chầm lấy anh.
- Gì thế này? Mới khi nãy còn hỗn láo với anh cơ mà?_Joon trêu.
- Hừ! sao đến bây giờ anh mới nói anh là Chang Sun chứ?_Jong đẩy cậu ra hỏi.
- Thì cũng mới biết đấy thôi!_cậu nhún vai nói.
- Ờ!_anh gật đầu rồi cùng cậu lon ton đi đến siêu thị. Vừa đi, 2 người vừa ví von.
- Này, sao lúc đó, tự dưng anh lại mất tích mà không để lại cho tôi câu nào thế?_Jong thắc mắc.
- Bởi khi đó, anh được 1 gia đình người Hàn nhận nuôi. Sau đó họ đưa anh về nước_cậu nói.
- Thế còn sau đó?_anh lại tò mò.
- Đó là 1 câu chuyện dài_Joon chỉ nói thế rồi tiếp tục đi.
- Nhưng sao anh lại biết tôi là Jjong?_anh hỏi.
- Trong thời gian du học ở Úc, anh vô tình biết được Luna là em gái cậu. Lúc đầu thì anh không biết cậu chỉ là ai ngoài việc là "tình địch” của mình. Nhưng khi đến lúc đón Luna về mới biết!_vừa nói cậu vừa cười.
- Xì, tình địch á? Không đâu! JiYeon chỉ yêu mình tôi thôi!_anh nói trong sự tự tin vô hạn.
- Hơ, thế cơ à! Thật là… đâu mất rồi Jjong bé bỏng luôn bám theo hyung này nhở?_Joon vờ thở dài mà mặt trông đểu giả kinh khủng.

Không nói gì, anh chỉ quay lại lườm cậu mấy phát rồi bước đi trước. Trong khi đó, tại nhà JongHyun thì…

- Tôi chưa hề nói 1 câu nào xúc phạm đến cậu, vậy mà nãy giờ, cậu quá lắm rồi đấy!_con bé nói với giọng tức giận. Quay sang nhìn nó, cô nhếch mép cười khinh.
- Tôi có kêu cô bắt chuyện với tôi đâu mà bảo?_Luna nói.

Nắm chặt bàn tay mình lại, con bé kìm lại sự tức giận. Chợt, trong đầu nó lóe lên 1 ý nghĩ ranh mãnh. Muốn gây sự à, thích thì con bé cùng tham gia, xem thử ai chịu thua trước.

- Hơi… đúng là 2 anh em giống nhau thật. Đã lùn lại còn khó ưa!_nó cười. Như đánh vào lòng tự ái, Luna đứng trước mặt con bé.
- Nói gì đó?_cô gằng giọng hỏi.
- Thì 2 anh em cậu giống nhau, chẳng phải à?_con bé nghiêng đầu nói.
- Sao?_cô nhíu mầy nhìn
- Thì đấy! Không chỉ tính cách mà cả stylist cũng rất giống nhau. Điển hình như màu tóc này đấy! đúng không? Dwarf girl?_con bé đứng lên cúi mặt sát vào mặt Luna cùng với 1 nụ cười tỏa nắng.

Con bé cười rất đẹp, cô không phủ nhận điều đó. Nhưng cô ghét nó, cô ghét nụ cười đó. Cũng có lẽ bởi nụ cười đó mà anh phãi lòng con bé. Nhưng ngay bây giờ, cô càng ghét nụ cười đó hơn. Bởi, đây là nụ cười giễu cợt cô chứ không phải là nụ cười vui vẻ như lúc nãy. Mím chặt môi, Luna cố giữ lại bình tĩnh để không có phản ứng nào quá mức. Hít thật sâu, cô lại ngồi xuống rối ngước lên nhìn con bé.

- 1 con bé như cô lại có thể nghĩ rằng, JongHyun thực sự sẽ mãi luôn bên cô sao?_chống tay lên thành ghế, cô ngã đầu lên đấy hỏi.

Chợt, con bé cảm thấy trong lòng mình xuất hiện 1 nỗi lo lắng. Luna nói phải, con bé có đủ tự tin để nghĩ rắng JongHyun sẽ mãi ở cạnh cô chứ? Giữa gia thế của 2 người và cả việc anh là người của công chúng, liệu 2 người có thể ở bên nhau? Khẽ cười bởi nét mặc của con bé thay đổi hắn. Nó hơi buồn và pha 1 chút lo sợ, chứ không được vững chắc như khi nãy. Luna càng tự tin hơn với trò đùa của mình.

- Chắc cô cũng biết anh ấy là bad boy nhỉ?_cô hỏi với bọ mặng đểu cáng.
- Gì?_đến lượt con bé nhíu mầy.
- JongHyun là "bad boy”, còn cô là bạn gái của anh ấy, thế có lẽ, 2 người đã lên giường rồi nhỉ?_Luna bật cười khoái trá khi nói dứt câu. Con bé giận đến đỏ mặt nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Thấy con bé im lặng, cô lại tiếp tục.
- Không trả lời là có rồi đúng không? Nếu vậy, cô hãy xem lại thân phận mình đi nhé! Quả thực, cô… cũng như bao thứ khác thôi biết chứ?_cô khinh khỉnh nói. Chát!!! 1 cái tát trời giáng con bé tặng cho Luna. Xui sao, ngay lúc đấy, Joon và anh cũng từ siêu thị trở về…

Rồi chuyện sẽ như thế nào? Diễn biến ra sao? Muốn biết à? Chờ chap tiếp đi nhá! Umoahahahahaha
. Xui sao ngay lúc đó anh và cậu cũng từ siêu thị về. Tuy không biết sự việc ra sao nhưng khi thấy bàn tay con bé đang nằm yên vị trên bờ má của Luna, cả anh và cậu lập tức tiến vào trong.

- Ji Yeon! Em làm gì vậy?_anh quát, con bé giựt mình rút tay mình lại.

Sao tự dưng lại ngay bây giờ chứ? Tại sao không phải là khi nãy, hay bất cứ lúc nào. Nhưng tại sao lại là bây giờ? Tại sao anh lại xuất hiện đúng lúc này? Con bé nhăn mặt nhìn anh. Trong lòng con bé trỗi dậy 1 nỗi lo sợ, sợ anh sẽ nghĩ không tốt về con bé.

- JongHyun à... em... không phải như anh nghĩ đâu!_nó nói.
- Em thôi đi!_anh tức giận nạt con bé rồi quay sang Luna.
- Em không sao chứ?_anh hỏi.

Chợt, lòng con bé thấy nhói. Cũng phải, từ đó đến giờ, anh chưa hề có biểu hiện với con bé như thế. Nó đau lắm, đau không phải vì anh nạt nó, mà đau vì nó không hề làm gì sai mà bị anh nạt. Có gì đó ướt ướt từ khóe mắt lăn xuống trên má con bé. Mặn? Vâng! đấy là nước mắt. Con bé khóc, khóc không phải vì bị anh đối xử tệ như bao lần trước mà khóc vì anh không tin nó.

1 nụ cười nửa miệng được xuất hiện từ môi Luna. Cô đang vui? phải, đang rất vui là đằng khác. Cô vui vì làm được con bé đau, vui vì đã làm cho mọi người nghĩ con bé là 1 người thô lỗ, vui vì đã làm cho con bé khóc. LẠi tiếp tục màn "dối trá" mà cô dựng lên để khiến con bé đau hơn. Nhiêu đây với cô là chưa đủ...

- Hức hức, khi nãy... tại em không tốt. Tại em giao tiếp tệ, nên cậu ấy tức giận lỡ đánh em thôi. Hức hức, anh đừng giận Ji Yoen nhé! Lỗi tại em, hức hức_dùng hết tất cả những gì được gọi là giả tạo nhất ra mà cô nói với anh. Chỉ nghe thôi mà Ji Yeon đã không chịu nỗi.

Sao chứ? Giao tiếp tệ à? Giả dối!!! tất cả chỉ là giả dối. Từ giọt nước mắt, cho đến lời nói. Tất cả chỉ là giả dối. Tại sao? Tại sao lại là con bé? Nó đã làm gì Luna? Để rồi cô phải làm như vậy với nó. Lỗi của cô... đúng! đó là lỗi của cô. Chỉ duy nhất đó là sự thật trong lời nói của cô. Nhưng tại sao mọi người lại không 1 ai tin. Joon không tin, con bé cũng không chấp. Còn anh thì sao? anh cũng như thế? cũng không tin đó là lỗi của Luna mà đổ vào cô? Bao nhiêu đó thời gian, chưa đủ để anh hiểu nó sao? Có phải thật ngu ngốc khi nó lun đặt niềm tin ở nơi anh?

- Ji Yeon, tại sao... em lại đánh Luna?_anh nói trong kiềm chế. Sao lại phải kiềm chế chứ? Con bé làm gì mà anh phải kiềm chế?
- Em đã nói là em không có...!_Ji Yeon nói trong nước mắt.
- Vậy mọi chuyện anh nhìn thấy khi nãy là sao?_anh lại tiếp tục.
- Em nói rồi, em không có!_tiếng nấc của con bé cũng dần nhỏ đi trong nước mắt.
- Vậy em hãy giải thích mọi chuyện với anh_anh nói như không thể giữ được bình tĩnh nữa.

Anh càng nói, con bé chỉ càng muốn bật khóc to hơn. Liệu anh có tin con bé, khi con bé nói ra chứ? Giữa em gái anh và nó, chẳng lẽ anh không tin người nhà mình? Ngước lên nhìn anh, con bé khẽ quẹt nước mắt.

- Em... thôi, anh cứ cho là em đã làm thế đi. Bây giờ, em cần phải vầ, xin lỗi!_dứt câu, con bé bỏ đi. Mỗi lúc, bước chân càng nhanh hơn. Chợt, anh nắm lấy cánh tay nó.
- Anh sẽ không cho em đi nếu em không chịu giải thích_anh cương nghị, trong ánh mắt pha chút hy vọng.
- Em đã nhận rồi, em đánh Luna. Không có gì phải giải thích cả!_con bé hét lên rồi giật tay ra mà bỏ chạy.

Anh cứ đứng đó nhìn theo con bé mà chẳng làm gì. Tại sao? Anh không ngăn con bé lại? Tại sao anh lại cho con bé bỏ chạy như vậy chứ? Anh đã quá nhiều lần làm tổn thương con bé rồi. Lần này cũng vậy. Anh đang giận, phải! Đang rất giận. Anh giận bản thân mình, anh giận vì lại để nó khóc. Nhìn bóng dáng nhỏ bé đó chạy vụt đi trong nước mắt, anh đau lắm. Sao anh lại ngu ngốc đến thế chứ. Tại sao cứ ép con bé phải nói ra. Tuy bắt con bé giải thích, thế anh đã thật sự sẽ tin con bé nếu nó giải thích chứ?

Rất muốn tin, nhưng càng cố gắng, càng không được. Những hình ảnh đó đã quá rõ ràng rồi còn gì. Nó đánh Luna, không phải chỉ riêng anh, mà Joon cũng vậy. Tại sao lại như vậy chứ? Cô em gái mà anh cưng chiều nhất lại bị chính người anh yêu quý nhất đánh. Thật sự, anh không biết phải làm như thế nào cho phải. Đầu anh đang rối bù đây...

Bởi chỉ lo suy nghĩ thẩn thờ, nên anh không hề biết rằng, bên cạnh mình 1 nụ cười khinh khỉnh đang xuất hiện trên môi Luna. Nhìn cả 2, cậu chỉ biết lắc đầu bởi hành động của Jong và thái độ của Luna. Thật, cậu không hiểu, vì sao cô lại làm như vậy. Lại khiến cho con bé và anh cãi nhau. Thở dài ngao ngán, cậu bỏ đi để tìm Ji Yeon.

Tách... tách... mưa rơi! Những giọt mưa nặng trĩu trút xuống như muốn rũ bỏ nỗi buồn phiền giúp con bé. Tim nó đau lắm! Tại sao chứ? Nó có làm gì sai mà anh lại không tin nó. Tại sao, khi anh bắt nó giải thích, nó lại không can đảm để nói lên chứ? Chẳng lẽ nó sợ, nó sợ những điều Luna nói, sợ anh và nó là không thể. 2 người là 2 mảnh trắng và đen, không thể hòa hợp với nhau hay sao? Con bé sợ lắm, thật sự nó quá yếu đuối mà.

Chợt... 1 vòng tay ôm lấy nó từ phía sau. Dịu dàng, an toàn... nhưng lại không ấm áp. Có gì đó khiến con bé cảm thấy hụt hẫng bởi vòng tay này. Không cần quay lại, con bé cũng biết đó là Joon. Tuy không mang lại sự mong đợi, nhưng đôi tay này lại rất cần cho con bé vào bây giờ.

Không hề gạt tay anh ra, mà ngược lại, con bé quay người lại ôm anh. Ôm thật chặt, chặt đến nỗi con bé có thể dùng đôi tay này để trút nước mắt xuống. Anh cũng không làm gì hơn ngoài việc cho con bé ôm để mà khóc...

Từ lúc trời mưa, anh cũng vội chạy theo kiếm con bé. Nhưng khi thấy được con bé, cũng là lúc con tim anh bị giằng xé. Khi chứng kiến cảnh người mình yêu đang trong tay người khác. Đứng lặng người giữa trời mưa, anh đứng nhìn họ. Chỉ nhìn thôi, bởi... anh không có tư cách để giành lấy con bé từ vòng tay kia. Biết làm sao giờ? bởi chính anh là người là con bé khóc...

Cả ba con người cùng đứng giữa trời mưa. Cùng đang đau khổ vì người còn lại. Nhưng mỗi người điều có lý do riêng. Người đau vì người mình luôn đặt niềm tin vào lại không tin mình. Người thì đau vì mình đã quá ngu ngốc nên khiến người đó ở bên người khác. Người còn lại thì đau vì không làm gì được ngoài việc chỉ biết nhìn người mình yêu khóc vì người ta...



Giữa JongHyun và Ji Yeon vẫn tiếp tục chứ? hay liệu... mọi việc sẽ chấm dứt? Đó là tùy thuộc vào họ, nếu đó là duyên phận. Chắc chắn, họ sẽ vượt qua mọi chuyện... Để biết tiếp kết quả, chờ những cháp sau rồi rõ. Thông báo bà koan trước, càng về sau càng bi. Bởi thế, nếu ai thấy Pin ác quá, cũng làm ơn, đừng rủa Pin nhé!

Thanks all vì đã luôn ủng hộ fic của Pin trong thời gian qua. Để có được những cháp sau thật hay. Pin sẽ cố gắng thật tốt vì mọi người. Những ai đã ủng hộ Pin và góp phần chỉ trích hay khen ngợi fic của Pin. 1 lần nữa Pin xin cảm ơn tất cả!!!
Đứng nhìn người con gái mình yêu thương đang trong vòng tay khác, lòng anh thắt lại. Anh trách tại sao mình lại ngu ngốc đến thế cơ chứ. Cứ hễ đụng chuyện là lại làm con bé khóc. Nhìn nó đang trong tay Joon như thế, anh thật sự đang đau lắm. Nhưng bây giờ anh làm được gì khi chính mình là người làm nó khóc. Anh không có tư cách kéo con bé ra khỏi vòng tay đó. Có lẽ... với con bé... bên cạnh Joon sẽ cảm thấy thoải mái hơn so với bên cạnh anh. Nếu như anh rời xa con bé... chắc sẽ tốt hơn. Joon sẽ chăm sóc cho con bé thay anh. Vì ngoài anh ra... chỉ có Joon... mới là người anh tin tưởng giao con bé lại...

Ngoảnh mặt lại, anh chậm chạp bước đi. Bước chân anh vô hồn. Anh đi mà không hề để ý đến xung quanh. Lí trí anh cũng không rõ là đang muốn gì và anh đang đi đâu. Chợt khựng lại, anh ngước mắt lên. Chính công viên này. 4 năm trước, anh và con bé gặp nhau. Vẫn băng
<<1 ... 1112131415 ... 26>>

Tag:

Truyện,teen,Bad,Boy,Full

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4529 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4594 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1974