watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 12 - Truyện teen,Bad Boy Full
Home >
Tìm kiếm

Truyện teen,Bad Boy Full

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 17:32

c rất ngọt ngào, cứ như đang đưa người nghe vào bên trong giai điệu.

Nhạc dừng, con bé im lặng, anh cũng vậy. Không gian bây giờ chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch của 2 con người. Bây giờ đây, tự dưng con bé nhớ về nụ hôn hồi sáng của Joon. Chạm nhẹ tay lên môi, con bé quay lại nhìn anh.

- Gì vậy?_Anh tò mò hỏi.
- À… không… không có gì!_con bé nói vội rồi lại quay mặt lên phía trước.

Cả người con bé đang nóng lên, ngồi bên cạnh mà anh có thể thấy cả gương mặt của nó đang đỏ lên. Biểu hiện gì thế nhở? Anh cũng bó tay rồi đó. Chốc… con bé dựa đầu vào vai anh. Quay lại nhìn, anh chỉ cười nhẹ rồi xoa đầu nó. Có lẽ con bé mệt, nên chưa gì đã ngủ nhanh đến thế. Lại đặt tay lên phím đàn, anh lại cho 1 lần nữa vang lên giai điệu Nothing better quen thuộc…

Đưa con bé về đến nhà, anh cũng bước vào trong. Vẻ mặt anh lần này thật sự khác với hồi nãy đấy! Bực? Chính xác, vẻ mặt anh đang rất bực. Tại sao à? Đơn giản vì Joon đang ngồi tại nhà con bé và trước mặt là 1 bó hoa. Đang cúi đầu đi, con bé cũng phải dừng lại ngước lên anh và hướng mắt theo phía anh nhìn.

Joon làm gì ở đây vậy chứ? Còn có cả hoa nữa chứ! Đừng nói những gì khi sáng anh ta nói là thật đấy nhé! Con bé bước lùi lại vài bước vô tình đụng phải cái bàn tạo ra tiếng động. Ngay lúc đó Joon cũng quay lại. Nụ cười cua cậu cũng dập tắt đi ngay khi thấy JongHyun đi cùng con bé. Đứng dậy, cậu tiến lại gần anh.

- Chắc cậu không vui gì khi thấy tôi ở đây đâu nhỉ?_Joon cười nói.
- Vốn biết là như thế còn hỏi nữa à?_anh hỏi ngang.
- Phép lịch sự tối thiểu của 1 con người là như thế đấy!_Joon nói móc.

Con bé nãy giờ quan sát 2 người mà lòng cứ thấp thỏm cả 2 sẽ lại có chuyện. Nhìn bàn tay anh nắm chặt lại, con bé nhẹ nhàng cầm lấy. Bàn tay ấy cũng được nói lỏng ra. Ánh mắt của Joon thì càng đanh lại. Cậu khó chịu lắm khi thấy con bé nắm tay anh. Nhưng… vì cậu đến sau nên… cậu không thể ý kiến.

- Uhm… có chuyện gì vào trong đi. Chẳng lẽ cả 3 đứng ở đây à?_con bé lay tay anh. Không trả lời, anh chỉ bước đi thay cho câu trả lời. Cả 3 ngồi đối diện mà không khí nặng nề cứ vây lấy nhau.
- Anh… đến đây làm gì vậy?_con bé ngại ngùng hỏi cậu.
- Những gì anh nói ban sáng em quên rồi à? Từ nay anh sẽ theo đuổi em mà!_Joon cười hiền.

JongHyun mở to mắt ngạc nhiên nhìn cậu rồi lại quay sang con bé. Thế ra cách cư xử quái lạ ấy của nó với anh là do chuyện này đấy à? Hài thật! anh đúng là 1 thằng khờ, đến cả chuyện này còn không biết. Thế mà lúc nào cũng muốn là nơi cho nó dựa dẫm những lúc khó khăn chứ!

- Anh… thật sự… thích Ji Yeon à?_JongHyun hỏi làm con bé và Joon hết sức ngạc nhiên.
- Anh hỏi gì kì vậy!_con bé nhíu mày kéo tay áo anh.
- Em có thể để anh giải quyết chuyện này được chứ!_anh nhẹ giọng nói.
- Có thật là anh rất thích Ji Yeon không?_anh lại hỏi.
- Phải! điều đó không cần tôi nói cậu cũng biết!_Joon trả lời.
- Nếu thật sự là như vậy. Tôi và ah sẽ cạnh tranh công bằng, nhưng tôi chắc 1 điều rằng… anh sẽ là người thua cuộc!_anh nói với vẻ rất tự tin. Nhưng đâu biết rằng, bên cạnh đang có 1 người bốc hỏa.
- Không được! Em đâu phải là món hàng để cho 2 người tranh giành chứ!_con bé phản bác ý kiến.
- Anh chưa hề nói em là món hàng, chuyện này anh muốn được chấm dứt hoàn toàn. Anh không muốn lại có người cứ bám riết lấy em!_anh nói móc.
- Vâng! Tôi bám riết lấy con bé hay là cậu?_Joon cũng không chừa.
- Anh…! thôi tôi không chấp, coi như anh đồng ý rồi đấy! nếu anh không có được Ji Yeon thì hãy cho con be được yên giùm tôi!_JongHyun quăng cho cậu vài câu rồi quay sang con bé. Phải nói sao nhỉ, giờ trông nó có vẻ đang rất giận ý.
Bất chợt, Joon tiến lại gần con bé, nắm lấy tay nó, cậu kéo nó đi. Anh hơi ngạc nhiên vì hành động của Joon nhưng cũng kịp tay giữ con bé lại.

- Anh đưa Ji Yeon đi đâu?_JongHyun nhíu mài hỏi.
- Đi chơi!_Joon nhún vai trả lời.
- Anh nghĩ anh có thể à?_Jong nhếch mép cười.
- Cạnh tranh công bằng, chẳng phải cậu đã nói?_Joon nghênh mặc hỏi. Sực nhớ lại câu nói khi nãy, anh bỏ tay con bé ra.
- Phải, cạnh tranh công bằng, nhưng hôm nay con bé đi với tôi!_anh nói.
- Sao lại phải đi với cậu? Cậu chẳng là gì của con bé!_Joon nói chắc. Cả 2 cứ giằng co với nhau mà quên mất đến sự xuất hiện của con bé. Bực tức con bé quát.
- Cả 2 thôi đi! Em không đi với ai hết!_con bé hất tay Joon ra rồi đẩy cả 2 tránh ra khỏi tầm mắt của nó. Anh và cậu ngớ người nhìn con bé.
- Này, em giận đấy à?_anh nắm lấy tay nó.
- …_im lặng, anh biết là con bé giận thật rồi.

Giựt tay ra, con bé bỏ đi vào phòng khách. Bó tay, anh nhăn nhó nhìn con bé rồi lại quay sang nhìn cậu với ánh mắt rất ư là "trìu mến”. "Tại anh mà Ji Yeon giận rồi đó, giờ thì vui chưa?”. "Hơ, tại sao lại tại tôi nào? Cũng do cậu đấy thôi!” Joon lườm lại. "Grừ…” anh nhíu mắt. "Tôi nói không sai, đừng nhìn tôi với ánh mắt đó!” cậu quăng qua 1 câu rồi quay sang hướng khác để thôi không ý kiến tiếp. Mắc công tí nữa lại cãi thì mệt.

Thế rồi cậu lại đi đến chỗ con bé . Cúi mặt xuống, cậu hôn nhẹ lên má khiến nó chết đứng với hành động này. 2 má con bé đỏ lên thấy rõ, khẽ cười vì gương mặt nó, cậu nói.

- Đừng giận anh nhé, chúc em ngủ ngon!

Nói rồi cậu ra về. Vài phút sau, con bé mới nhớ đến anh. Quay sang bên cạnh nhìn, con bé hơi thất vọng vì… anh không hề có thái độ khó chịu mà ngược lại. Trong anh rất bình thản.

- JongHyun!_con bé gọi.
- Có chuyện gì à?_anh quay qua hỏi.
- Anh… không thấy gì à?_con bé tò mò.
- Thấy gì là thấy gì?_anh giả ngơ.
- Thì… khi nãy… đó!_con bé ngượng ngịu nói.
- Cái đó à? Tưởng gì, có gì đâu!_anh nhún vai.
- Gì chứ?_con bé khó chịu.
- Thôi, anh cũng phải về đây, tí nữa ngủ ngon!_anh xoa đầu con bé rồi cũng bỏ ra. Nó cũng theo sau để tiễn anh về. Vẫn mãi mà không thấy gì, con bé lại tiếp tục gọi.
- JongHyun!
- Gì nữa vậy?_anh lại quay qua.
- À… anh… cũng ngủ ngon!_con bé nói với vẻ hơi lung túng.
- Uhm_anh khẽ gật đầu cười. Nắm cửa xe, anh mở ra.
- JongHyun!

Anh quay sang, có gì đó nóng ấm và rất mềm đặt lên môi anh. Vài giây sau, anh trố mắt vì hành động của nó. Con bé đang áp tay và mặt anh ghị xuống mà… hôn. Chưa kịp hoàn hồn, con bé đẩy ra. Phải nói sao nhỉ? Giờ cả người nó đỏ gắt. Bất chợt con bé chạy vội vào trong nhà. Ngớ người nhìn nó, mở cửa x era, anh ngồi vào trong. Đưa tay lên môi, bất giác trên môi anh xuất hiện 1 nụ cười…

"Ngại chết đi được! mày vừa làm cái trò gì vậy hở Park Ji Yeon ngu ngốc? Sao tự dưng lại… Ôi!!! Xấu hổ thật mà!!!” vừa ôm gối, con bé vừa nghĩ. 2 má nó bừng lên nóng hổi. Lần đầu tiên nó chủ động hôn anh. nghĩ là sẽ không bao giơ có chuyện đó, ấy mà lại… Thật là hết ý kiến. Nhưng… trong con bé có 1 cảm giác gì đó lạ lắm. Không biết phải diễn tả bằng lời như thế nào. Đưa tay áp vào lồng ngực. Con bé cố gắng điều hòa nhịp đập mình lại…

Nằm ngã người xuống giường, ngước mặt lên trần nhà mà gác tay lên trán. Joon thở dài cùng với ánh mắt ngao ngán. Cạnh tranh công bằng ư? Liệu cậu sẽ thắng? Hay mãi là kẻ thua cuộc? Cậu đã nhiều lần để ý rất kĩ, ánh mắt của con bé dành cho JongHyun rất khác với mọi người. Ngoài việc con bé và anh có tình cảm với nhau, cậu chắc chắn rằng, giữa 2 người đó, còn có 1 chuyện bí mật nào khác mà không 1 ai biết được. Cậu nhất định sẽ tìm ra, mặc dù… cậu luôn biết rằng… trong con bé, sẽ mãi chỉ có 1 người và đó… không bao giờ là cậu… Nhưng… thế đi chăng nữa, cậu vẫn không bao giờ từ bỏ…


Cũng gần 1 tháng rồi mà ngày nào cứ như ngày nấy. Cả anh và cậu đều đến nhà con bé và luôn luôn cãi lộn. Con bé khổ tâm với 2 người này lắm rồi. Cứ hễ cái là đốp chát, nhức cả đầu. Và tất nhiên là cả hôm nay cũng thế…

- Sao anh hôm nào cũng đến đây thế?_JongHyun khó chịu nói.
- Cũng như cậu đấy thôi! tôi đến để tán tỉnh Ji Yeon!_Joon thản nhiên trả lời.

Phải nói sao nhỉ? Anh thì là người nóng tính, còn Joon thì lại thuộc tuýp rất giỏi làm người khác phát nóng. Nên… lúc nào cũng thế, anh thường hay nổi quạo và người gây ra lại chính là Joon. Cả 2 cứ nói 1 hồi là lại gây nhau. Con bé bực lắm nhưng biết sao giờ? Có nói gì thì cả 2 cũng không chịu nghe. Đúng là cứng đầu như nhau.

- 2 anh thôi đi. Kéo nhau đến nhà em là để gây sự à? Nếu thế thì ra ngoài đấy!_Ji Yeon hằng hộc khó chịu.
- Tại cậu ta chứ đâu phải tại anh_Joon nhún vai nói.
- Cho anh nói lại đấy!_Jong lườm.
- Tôi không rảnh hơi, với lại, hình như… cậu đâu có điếc_Joon móc.
- Anh…_Jong tức tối tính cho cậu 1 trận nhưng điện thoại rung nên cậu dừng lại.
- May cho anh đấy!_anh nói rồi quay ra chỗ khác nói chuyện.

Con bé dõi theo anh, chẳng biết có chuyện gì không. Gương mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Bên cạnh đó cũng có 1 ánh mắt đượm buồn nhìn theo con bé.

- Em thực sự rất thích JongHyun sao??_Joon hỏi bâng quơ nhưng cũng đủ cho con bé nghe được.
- Em không hề thích anh ấy_nó nói.
- Sao chứ?_cậu ngạc nhiên hoà chút niềm hy vọng.
- Em không thích anh ấy, bởi vì tình cảm em dành cho JongHyun không đơn thuần dừng lại ở mức thích mà còn hơn cả thế… là yêu đấy!_con bé nói nhưng đâu biết, từng lời được phát ra từ nó cứ như hàng cây dao đang mổ xẻ trái tim cậu chứ. Hít thật sâu vào, cậu cố gượng cười với con bé.
- Em có thấy quá tàn nhẫn khi nói với anh những lời đó không?_Joon nửa đùa nửa thật làm con bé cảm thấy bối rối.
- Anh, em… rất xin lỗi! Em không cố ý, nhưng… em đã nói rồi, giữa 2 chúng ta không thể tiến thêm bước nào đâu!_con bé khổ sở.
- Cho dù em có nói không thích anh đi chăng nữa thì anh cũng chẳng quan tâm đâu, em nên biết như thế là được rồi!_Joon cười hiền.
- Nhưng mà…_con bé toan nói gì đó nhưng lại thôi.
- Đừng nhưng gì hết, anh đã nói là em chỉ cần biết thế là đủ_cậu xoa đầu nó.

Ngay lúc này, 1 bàn hất tay cậu xuống đầu nó.

- Tôi vẫn còn ở đây đấy!_anh nhìn cậu.
- Thế thì sao nào? Công bằng kiểu gì thế không biết!_cậu thở dài.
- Kiểu của tôi!_anh nghênh mặc.
- Con nít hỉ mũi chưa sạch nên không muốn đôi co_cậu nói nhưng không nhìn thẳng vào anh khiến anh lại càng nóng hơn.
- Nói ai đó?_anh hỏi ngang.
- Cũng chả biết là nói ai__cậu nhún vai. Nắm chặt bàn anh kìm nén giận xuống.
cái bàn phím nhà tớ pị hư, máy ngày nay mà đánh được có nhiêu đó thôi, srAnh quay sang con bé và khẽ nuốt cục tức vào trong. Nắm tay con bé đứng dậy, anh kéo nó đi. Ngay lập tức, Joon cũng kịp với lấy cánh tay còn lại của nó.

- Định đi đâu đấy?_cậu hỏi.
- Việc riêng_anh nói rồi lại tiếp tục kéo con bé đi.
- Việc gì mà cậu cần phải đưa Ji Yeon đi?_cậu lại tiếp tục hỏi.
- Có cần thông báo cho anh biết không?_Jong nhìn cậu với ánh mắt lạnh lùng.

Con bé hơi giựt mình vì biểu hiện lạ lùng đó của anh. Có bao giờ, nó thấy vẻ mặt anh như vậy đâu. Chẳng lẽ lại có chuyện gì sao? Con bé giựt tay mình ra khỏi 2 người.

- Hai anh thôi đi, em ko phải là món hàng để hai anh giành giựt!_con bé quát.
- Anh xin lỗi, nhưng bây giờ, em có thể đi cùng anh được không? Anh không muốn em ở lại đây với Joon_JongHyun nói làm con bé hơi ngạc nhiên. Gì mà không ở lại với Joon chứ? Cậu ta có làm gì con bé đâu mà cần phải nói như vậy, bó tay với anh.
- À, được chứ!_con bé gật đầu rồi lại quay qua nhìn cậu.
- Em xin lỗi_con bé nói rồi 2 người cùng đi để cậu đứng thừ người ở đó với ánh mắt đượm buồn.
- Anh cũng đi!_Joon lên tiếng khi cả 2 đi gần đến cánh cửa.
- Anh nói cái gì vậy???_anh quay lại hỏi.
- Tôi muốn đi cùng!_cậu nhắc lại 1 lần nữa rồi bước đến chỗ 2 người.

Cứ nghĩ là anh lại cản nhưng ngược lại, anh chỉ nhìn cậu rồi cả 3 cùng đi. Trên đường, anh cứ im lặng lái xe. Joon cứ nhìn anh không thôi nhưng cũng chẳng mở miệng nói câu nào. Còn con bé thì ngồi hàng ghế sau thở dài với ánh mắt đượm buồn.

Nói sao nhỉ? Thật sự là con bé muốn chấm dứt chuyện này lắm đấy! nhưng muốn cũng không được. Cả 2 tên đều cứng đầu như nhau. Có làm gì thì cả 2 cũng không chịu thua đâu. Cạnh tranh công bằng? Phải, cả 2 người đang cạnh tranh công bằng. Đó là lý do tại sao mà anh không cản Joon việc đi cùng cả 2. Nó muốn chấm dứt chuyện này, nhưng lại đang khó xử vì quyết định của mình. Và hơn cả thế là nó không muốn làm tổn thương Joon.

Chiếc xe dừng lại trước sân bay, cả Joon và con bé ngạc nhiên nhìn anh. Mở cửa xe, anh ra bên ngoài rồi đi xuống mở cửa cho con bé. Sau đó, Joon cũng đi ra.

- Này, anh tính làm gì vậy?_con bé hỏi khi anh bước vào bên trong sân bay.
- Tí nữa sẽ biết!_anh nói với giọng ngán ngẩm. Lạ thật, có bao giờ nó thấy anh vậy đâu. Thế mà hôm nay lại…
- Bộ tính bắt cóc tôi ra nước ngoài à?_Joon đùa, cứ tưởng anh sẽ lườm cậu ta nhưng ngược lại.
- Nếu bắt cóc anh ra nước ngoài, chẳng những không có 1 đồng nào trong túi mà lại tốn tiền xích anh lại đấy chứ. Thế thì việc gì tôi phải đưa anh ra nước ngoài_anh nhún vai trả lời.

Ngay sau khi anh trả lời, loa thông báo chuyến bay kế tiếp đã hạ cánh. Anh đứng đấy như chờ ai đó. Rồi 1 cô gái tóc được nhuộm hight light về cách lẫn màu nhuộm y chang anh chang8tie61n về phía cả bọn. Đứng đối diện với JongHyun trong vài phút rồi bất ngờ cô ấy nhảy lên ôm chằm vào cổ anh. Con bé tròn mắt nhìn rồi tự dưng trong người lại cảm thấy khó chịu. Chỉ may mắn là mấy tay nhà báo không có ở đây, nếu không chắc anh sẽ không yên ổn mà ở đây ôm ấp trước mặt con bé đâu. Nó lườm anh rồi quay phắt sang chỗ khác.

- 2 năm không gặp nhưng anh vẫn lùn như ngày nào nhỉ?_cô ấy trêu.
- Em cũng chẳng cao hơn anh bao nhiêu đâu!_anh kí nhẹ vào đầu cô.
- Xì, với chiều cao hoàn hảo của anh thì em cũng bị ảnh hưởng 1 phần đấy!_cô đùa.

Cứ thế cả 2 nói chuyện vui vẻ với nhau mà đâu biết có 1 người đang thấy khó chịu và 1 người ngạc nhiên với sự xuất hiện của cô bé đó.

- Em thấy không được khỏe, em muốn về!_Ji Yeon nói với giọng khó chịu.

Bây giờ anh mới giật mình vì quên mất sự tồn tại của 2 người kia. Vội nắm lấy tay con bé, anh kéo nó lại.

- À, anh xin lỗi. Tí nữa anh đưa em về_anh nói.
- Ai vậy anh 2?_cô gái đó hỏi làm con bé và Joon ngạc nhiên tập 2.
- Cái gì? cậu ta là anh trai của em à?_Joon bây giờ mới lên tiếng. 6 con mắt quay sang nhìn cậu.
- Á! Lee Joon! Không ngờ em lại gặp anh ở đây đấy, thú vị thật_cô thốt lên. Từ nãy giờ, hết bất ngờ này tới bất ngờ khác bao quanh lấy cả 4.
- Anh biết Luna à?_JongHyun hỏi.
- Vâng! Tôi và cô bé này học cùng trường hồi tôi còn ở Úc. Em gái cậu đáng yêu bao nhiêu thì cậu trái ngược hoàn toàn_Joon trả lời.
- Nếu tôi đáng yêu thì sẽ có nhiều gái theo, vậy mệt lắm!_anh tự tin nói.
- Hai đừng có mà tự bấn bản thân mình như vậy. Giờ trả lời em, cô ấy là ai?_Luna hỏi.
- Bạn gái anh!_anh nói rồi tự nhiên kéo con bé vào sát mình. Trước mặt bao nhiêu người mà anh làm vậy khiến mặt con bé đỏ lừ.
- Bạn gái anh? Hừ, trông cũng ổn đấy!_cô tỏ vẻ không vui khi nghe anh nói con bé là bạn gái anh.

1 lát sau, cả 4 cùng lên xe rồi về nhà. Trên xe, không khí không ngột ngạt như khi chỉ có 3 người đi với nhau. Nhưng thà như vậy còn hơn, bới con bé rất thấy khó chịu với ánh mắt khinh khỉnh của Luna dành cho nó… Và có 1 điều rất lạ, Luna luôn bám theo anh mọi lúc có thể, 1 bước cũng không rời. Có lẽ, chính đây là lý do khiến khi nãy lúc ở nhà con bé anh có hành độn
<<1 ... 1011121314 ... 26>>

Tag:

Truyện,teen,Bad,Boy,Full

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4529 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4594 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 2062