Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội
hể tùy tiện la loạn như vậy sao? Nếu xảy ra chuyện gì, đừng nói một mình ngươi bị xử tội, đến cả ta cũng bị phiền tóai.”
“Xin lỗi xin lỗi, sau này không dám nữa. Sau này ta nhất định cẩn thận nói năng, ngươi ngàn vạn lần tha thứ cho ta.” Nguyễn Nhược Nhược biết sai, vội vàng biểu thị thái độ nhận lỗi.
Lý Hơi làm gì thật tâm trách nàng, thấy bộ dáng nàng như vậy lập tức tâm tư mềm nhũn. “Ta bất quá chỉ nhắc nhở ngươi một câu, có đâu trách cứ ngươi.” Đột nhiên lại nhớ ra, “Mới vừa rồi ngươi ở ngoài quán nói gì với những người phía sau vậy? Nói đến mi phi sắc vũ!”
“Ngươi cũng chú ý sao? Ngươi lúc ấy cục diện một chọi ba như vậy còn có thể “mắt xem bốn đường, tai nghe bát phương” mà theo dõi động tĩnh bên ngoài a, ngươi thật là lợi hại nha! Cao thủ chân chính trong số cao thủ.” Nguyễn Nhược Nhược lộ ra bộ dáng vô cùng khâm phục.
Lý Hơi cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, rõ ràng có ba địch nhân vây bên cạnh vẫn vội vàng vừa đánh vừa chú ý xem Nguyễn Nhược Nhược đang làm cái gì ngoài kia. Bị nàng nói như thế, hắn không khỏi có chút nóng vội. Nhất thời không ý tứ nhìn lại nàng, rồi lại vội vàng ngẩng đầu lên, giả vờ nhìn về phía con gà đang bới đất đằng kia.
“Ê, ngươi đừng cử động”, Nguyễn Nhược Nhược ngẩng đầu lên rồi bất ngờ nói lên một câu như vậy. Lý Hơi chẳng biết duyên cớ gì nhưng cũng rất nghe lời, đứng yên không nhúc nhích. Lại thấy Nguyễn Nhược Nhược lấy trong tay áo ra một chiếc khăn tay, tinh tế lau cái gì đó trên mặt hắn. Cử chỉ thân mật như vậy khiến tâm trí Lý Hơi nhất thời kinh hoàng, từ cổ đến trán từ từ đỏ bừng lên.
Đối với Nguyễn Nhược Nhược mà nói thì đây là một động tác vô cùng bình thường. Nhưng sau khi chà lau mấy cái, thấy mặt Lý Hơi đỏ bừng bừng liền hiểu hắn đang xấu hổ, nàng không khỏi âm thầm mắc cười, cái tên Tiểu vương gia này sao lại xấu hổ một cách kỳ quái như thế! Đừng nói hắn hoàn toàn không biết gì về chuyện nam nữ nha, tại sao thoạt nhìn cứ giống như một mảnh thủy tinh tinh khiết vậy, hoàn toàn không rành chuyện “khanh khanh ta ta”! Tiếp xúc thân cận với người khác phái lại liền có phản ứng ngượng ngùng như vậy sao! Nguyễn Nhược Nhược mỉm cười thu tay về, đem khăn tay đưa cho hắn nói, “Nè, một mình ngươi lau cũng được. Ta còn lau nữa, e rằng mặt của ngươi cũng sẽ bén lửa luôn”.
Lý Hơi càng ngượng ngùng hơn, tiếp nhận khăn tay rồi chà sát lung tung cứ như thể muốn tẩy luôn màu hồng trên mặt. Nguyễn Nhược Nhược không thể không nhắc nhở hắn, “Ngươi lau ở đâu vậy? Cái cằm kìa.”
“Cằm ta làm sao?” Lý Hơi không rõ hỏi lại, vẻ mặt ngượng ngùng mờ mịt quả thật rất đáng yêu. Nguyễn Nhược Nhược cơ hồ muốn giống như Diêu Kế Tông mà đem tay sờ lên mặt hắn một cái. Bất quá cũng không phải vì tâm ý xấu xa như Diêu Kế Tông, mà thuần túy chỉ muốn trêu chọc hắn. Quen biết càng lâu thì ý thức đối với Lý Hơi cao cao tại thượng này càng lúc càng nhạt đi. Quả thật…gương mặt xấu hổ ngượng ngùng này…vô cùng đáng yêu mà, Nguyễn Nhược Nhược thở dài kiềm chế tâm tình.
“Diêu Kế Tông nhất định là đã uống rượu ở thanh lâu nên ngón tay đã dính son phấn của các tỷ tỷ muội muội nơi ấy, hắn mới vừa rồi sờ cằm ngươi nên mới dây phấn vào.” Nguyễn Nhược Nhược cười nói.
Gương mặt tuấn tú của Lý Hơi từ đỏ bừng chuyển sang trắng bệch, hắn tức giận hung hăng dùng lực đem khăn tay chà chà trên mặt mình.
“ê ê ê” Nguyễn Nhược Nhược vội vàng ngăn hắn lại, “Ngươi lau như vậy, lau đến lần thứ mười là lôi da ra luôn đó.” Vừa nói vừa đoạt lại chiếc khăn tay, “Hay là để ta lau cho.”
Lý Hơi vì vậy đứng yên không nhúc nhích để cho Nguyễn Nhược Nhược thay hắn lau mặt. Nàng khéo léo cử động thân thể, đem cằm hắn lau sạch sẽ. Hắn đứng một bên ngửi thấy mùi hương trên cơ thể nàng, không nhịn được liền…hồn siêu phách tán.
Nguyễn Nhược Nhược không chú ý, còn tưởng hắn đang khó chịu chuyện ban nãy nên vừa lau vừa “khai đạo” cho hắn, “Ngươi đừng nghĩ đến chuyện đó nữa, cũng đừng bực mình. Người bực mình phải là ta đây nè.”
“Tại sao phải là ngươi?” Lý Hơi cực kỳ kỳ quái.
Nguyễn Nhược Nhược bộ dáng vô cùng chán nản, “Ta là nữ nhân, ngươi là nam tử, cái tên Diêu Kế Tông kia không đùa bỡn ta mà lại đi đùa bỡn ngươi. Quả thực đại sỉ nhục ta a! Chẳng lẽ ta thiếu hấp dẫn đến vậy sao? Ta làm nữ nhân quá thất bại mà, haiz, ta cơ hồ xấu hổ muốn chết!”
Lý Hơi nghe được dở khóc dở cười. “Nói lung tung gì đó, ngươi chẳng lẽ còn bực mình vì không bị đùa giỡn? Nhất là bị cái tên…ác tâm cực kỳ này…” Vừa nghĩ tới Diêu Kế Tông dám chạm vào mình, thật hận không đem tay hắn chặt xuống mới phải.
Nghe khẩu khí tức giận như vậy, Nguyễn Nhược Nhược hiểu rõ tâm tư của hắn, “Được rồi được rồi, mặc dù Diêu Kế Tông làm vậy thật đáng ghê tởm, nhưng ngươi cũng đã giáo huấn hắn rồi. Ta đoán chừng ít nhất ba tháng nữa hắn tuyệt đối không dám loạn động tay heo.” Vừa nói vừa nhịn không được mà phá ra cười, cười tên Diêu Kế Tông hôm nay bị ăn đòn thê thảm.
“Ngươi vẫn còn…cười ta.” Lý Hơi nhỏ giọng ai oán.
“Ta đâu có cười ngươi! Ta là cười tên Diêu Kế Tông kia, coi như hắn xui xẻo lại động đến một người võ công siêu cấp như ngươi. Kết quả tháp bị ngã xuống, cơ hồ suýt đè chết hắn”.
Nguyễn Nhược Nhược ngẫm lại tràng hỗn chiến mới vừa rồi, nhịn không được cười khanh khách như chim bồ câu. Lý Hơi nhìn nàng cười, quả là một nụ cười tự nhiên sảng khoái, hoàn toàn bất đồng với kiểu cười vô cùng ôn uyển đè nén của những tiểu thư khuê các mà hắn biết. Họ làm sao có thể như nàng, cười đến bừng bừng. Nhất thời hắn cảm thấy những nữ nhân trước đây hoàn toàn giả dối, không giống như Nguyễn Nhược Nhược là một người có máu có thịt sống sờ sờ ở đây.Chương 38
Lý Hơi không chịu hỗ trợ, Nguyễn Nhược Nhược cũng không còn cách nào khác, nhất thời cũng không dám đến Hoa Nguyệt Lâu báo cho Thủy Băng Thanh…tin tức xấu này. Những cũng đã qua mấy ngày, lẽ nào còn không đến đó.
Vừa thấy mặt Thủy Băng Thanh đã hỏi, “Ngươi mấy ngày trước thế nào lại đến quán ăn đánh nhau vậy? Còn đập phá quán người ta nữa, chẳng lẽ ngươi đi thu phí bảo kê?”
“Làm gì có, ta đâu phải xã hội đen!” Nguyễn Nhược vội vàng biện bạch, “Cũng không phải ta đánh nhau, là Lý Hơi đánh nha. Ê, ngươi làm sao biết?”
“Ngươi nổi tiếng rồi nha! Một người đứng ra tường thuật trực tiếp hiện trường người ta choảng nhau, ta nghe qua liền biết chỉ có một mình ngươi.” Thủy Băng Thanh cười nàng.
“Haizz, lúc ấy người xem nhiệt tình như vậy, lại không cách nào không thấy được sự tình bên trong nên đã có người lên tiếng yêu cầu “tường thuật trực tiếp”. Ta là ta hưởng ứng dân chúng một chuyến, dù sao cũng nhàn rỗi nên vì mọi người cung cấp thông tin thì có sao đâu. Vì nhân dân phục vụ mà!” Nguyễn Nhược Nhược đại ngôn bất tàm, đỉnh đầu cao cao tại thượng làm Thủy Băng Thanh cười cơ hồ suýt ngất, “Người không sợ sấm sét giáng xuống đầu sao?”
Sau khi cười đủ rồi hắn mới nhớ tới, “A, ngươi tại sao lại đi chung với cái tên Tiểu vương gia kia vậy?”
“Còn không phải vì chuyện của ngươi, ta đây đến mời hắn ăn cơm bàn việc.”
Thủy Băng Thanh lúc này mới sực nhớ, vội vàng nghiêm mặt hỏi, “Vậy thế nào, hắn có đáp ứng không?”
Nhìn vẻ mặt hắn khẩn cấp như vậy, Nguyễn Nhược Nhược cơ hồ không đành lòng đem kết quả nói ra. Nhưng lừa gạt được nhất thời không lừa gạt được cả đời, chi bằng cứ thẳng thắn nói cho hắn nghe. Thủy Băng Thanh vừa nghe lập tức dậm chân không dứt, “Ta biết thế nào cũng vậy mà, ta biết thế nào cũng vậy mà, ta biết thế nào cũng vậy mà…” Một hơi đem những lời này nói bảy tám lần.
“Tại sao vậy? Tại sao ngươi lại biết trước sẽ như vậy?” Nguyễn Nhược Nhược ngạc nhiên hỏi.
“Haizz, ngươi không biết đó thôi!” Thủy Băng Thanh đem sự tình trêu chọc Lý Hơi đêm đó nói cho Nguyễn Nhược Nhược nghe, vừa nghe xong nàng nhảy dựng lên: “Khó trách hắn vừa nghe ta nói tới ngươi liền lập tức bày ra bộ dạng khinh miệt, “cái loại nữ nhân này”, thì ra là ngươi…Xem ra ta phải tìm hắn giải thích một lần nữa”.
“Đúng nha đúng nha! Ngươi nhanh lên thay ta đi tìm hắn, bảo hắn rằng ta không phải là hạng nữ nhân “phóng đãng” gì gì đó, bất quá cũng chỉ muốn đùa giỡn trêu chọc hắn một chút thôi.”
Hai người đang nói chuyện thì tú bà đi vào, “A, nguyên lai là Nguyễn công tử tới, khó trách Thủy Băng Thanh chậm chạp như vậy vẫn chưa chịu đi ra. Thật không phải a, Nguyễn công tử, Băng Thanh có một vị khách đã đợi bên ngoài khá lâu rồi. Băng Thanh, ngươi không nên chậm trễ tiếp đón Ngô lão gia a.”
Thủy Băng Thanh nặn ra một nụ cười, “Chờ một chút, ta đổi lại y phục rồi đến ngay.”
Đợi cho tú bà ra ngoài rồi Thủy Băng Thanh sắc mặt khó coi nói, “Cái lão họ Ngô này, thật không chịu được hắn, đúng là một tên sắc lang mà. Mỗi lần ta đi tiếp đãi, hắn đều không nhịn được động tay động chân lên người ta, lần trước còn nhéo mông ta một cái, chọc ta nổi điên lên!” Thủy Băng Thanh vẻ mặt tức giận cực kỳ, “Khổ nổi ta không có khí lực, công phu quyền đạo gì cũng không thi triển được, nếu không ta nhất định sẽ đánh hắn thành một con cẩu chết.”
Hắn vừa nói như thế, Nguyễn Ngược Nhược lập tức liên tưởng đến chuyện Lý Hơi và Diêu Kế Tông, nàng không nhịn được bật cười, đem chuyện đó nói cho Thủy Băng Thanh nghe, hắn nghe được cũng cười to không dứtt, “Nguyên lai vì như vậy mới đánh nhau, ha ha ha, đáng đánh đáng đánh, đánh cho sướng tay, đánh cho thống khoái, những tên sắc lang phải đánh không chừa một tên!” Thủy Băng Thanh mi phi sắc vũ, phảng phất không phải như Lý Hơi đánh Diêu Kế Tông mà là hắn đánh họ Ngô kia một trận, đúng là hết giận mà.
Hai người đang cười khục khặc thì tú bà tới thúc giục, không kéo dài được nữa, Thủy Băng Thanh phải theo bà ta ra tiếp khách. Nguyễn Nhược Nhược biết hắn đi chuyến này sẽ không trở về nhanh nên quyết định quay về phủ.
***
Trong Nguyễn phủ, Ngọc Liên Thành đang chờ nàng. Nguyễn Nhược Nhược vừa thấy được hắn, tâm tư lập tức thót lên một cái. Nhưng thật ra trong lòng biết rõ Ngọc Liên Thành nhất định từ sớm đã nhìn thấu nàng, chẳng qua là chậm chạp không dứt khoát một lần. Chỉ tại nàng ngày ấy ở xe ngựa lắm chuyện, nói ra những tư tưởng không nên nói với người đời Đường khiến hắn chấn động, không thể không hỏi câu kia, “Nói cho ta biết, ngươi rốt cuộc là ai?”
Ngọc Liên Thành ngồi thẳng trong phòng khách, bàn tay cầm tách trà từ từ thưởng thức, mi mắt tĩnh như nước giếng. Mà phụng bồi một bên hắn là Nguyễn Nhược Phượng thì loạn như hoa đào rụng tháng ba, gương mặt hồng hồng, phi phi sóng vỗ.
Nhìn Nguyễn Nhược Nhược tiến vào, Ngọc Liên Thành đem tách trà để sang một bên nói, “Tam biểu muội, có chút việc muốn mời ngươi hỗ trợ.”
“Chuyện gì nha?” Nguyễn Nhược Nhược kiên trì hỏi đến cùng.
“Nói rất dài dòng, có thể…mượn ngươi một chút không?” Ngọc Liên Thành đáp thản nhiên.
Ngẫm lại hắn đã từng thay mình sao chép sáu trăm lần “Nữ Giới”, Nguyễn Nhược Nhược không cách nào cự tuyệt hắn như vậy. Biết rõ “có việc muốn nhờ” chỉ là nói khách sáo, hắn đến đây nhất định là hỏi…vấn đề kia. Nàng cắn răng đáp ứng yêu cầu “mượn một chút” của hắn. Chuyện cách đây cũng đã nhiều ngày, bây giờ lại đề cập nghiêm túc như vậy chứng tỏ hắn đã hạ quyết tâm làm rõ ràng. Cũng được, muốn biết thì nàng sẽ nói, dù sao hắn cũng không phải loại người sẽ xem nàng như yêu tinh mà trói lại ném xuống sông dìm chết. Nguyễn Nhựơc Nhược cũng có kinh nghiệm nhìn người, cũng không phải là nữ nhân suốt ngày ẩn trong chốn thâm khuê không hiểu sự đời. Nàng tin tưởng con mắt của mình, hẳn là sẽ không nhìn lầm người. Cuối cùng, nàng quyết định sẽ làm rõ chuyện này với Ngọc Liên Thành.
“Biểu ca, vậy ra vườn vừa đi vừa nói chuyện.”
Vì vậy hai người một trước một sau ra khỏi phòng khách, Ngọc Liên Thành vẫn thập phần lễ phép chu toàn đối với Nguyễn Nhược Phượng, “Nhị biểu muội, thật không phải rồi.”
Ngồi phụng bồi hồi lâu cũng không đợi được một ánh mắt của chú ý của hắn, Nguyễn Nhược Phượng trơ mắt nhìn thân ảnh hai người song song đi xa, nhịn không được khóc òa thành tiếng. Yêu một người không yêu mình thật là đau khổ.
Trong vườn cây lá sum xuê, cỏ xanh mượt trải dài hai bên lối đi, trên những đóa hoa cúc bươm bướm bay chập chờn. Lững lững đi đến nơi này, Nguyễn Nhược Nhược hướng băng ghế đá ngồi xuống. Không đợi Ngọc Liên Thành đặt câu hỏi, nàng thẳng thắng vào đề, “Được rồi, ngươi không cần phải hỏi, ta đây chính mình thừa nhận. Ta không phải là biểu muội Nguyễn Nhược Nhược của ngươi mà là một hồn phách lãng du ngụ trong thân xác của nàng, là ta dùng Tá Thi Hoàn Hồn tới.”
Nguyễn Nhược Nhược cố ý nói cho người ta sợ hãi, xem có thể hù dọa được Ngọc Liên Thành hay không. Chỉ thấy mi mắt hắn mơ hồ chấn động rồi nhanh chóng tĩnh định như lúc ban đầu, thản nhiên nói, “Quả nhiên như ta đoán”
Không phải lại bị hắn đoán trúng chứ? Nguyễn Nhược Nhược vô hạn kinh ngạc nhìn về phía hắn, Ngọc Liên Thành giải thích: “”Kể từ sau khi ngươi tự vẫn không thành liền như hai người hoàn toàn khác nhau. Khả năng cầm kỳ thi họa ngày trước không còn, làm nhiều trò kỳ quái, lại nói ra những ý nghĩ cổ quái ly kỳ. Trừ Tá Thi Hoàn Hồn ra, ta không tìm được giải thích nào khác.”
Nói cũng phải, thật ra chỉ cần lưu tâm đến lời nói của nàng hơn thì muốn nhìn thấu nàng cũng không phải là việc khó. Chẳng qua là không phải ai cũng tâm tư kín đáo như vậy, trừ Ngọc Liên Thành.
“Được rồi, ngươi đã biết ta là Quỷ Hồn, bây giờ định làm thế nào? Có muốn gọi đạo sĩ tới trục xuất ta không?” Nguyễn Nhược Nhược nửa đùa nửa thật hỏi hắn.
Ngọc Liên Thành trầm ngâm không nói, không giống tác phong sảng khoái ngày xưa. Nguyễn Nhược Nhược không ngờ thái độ hắn lại như thế, nhất thời có chút lo sợ. Chẳng lẽ đã nhìn lầm hắn, hắn không thể đón nhận chuyện này? Chẳng lẽ đang tính toán cách đối phó với…Quỷ Hồn? Nguyễn Nhược Nhược cũng không hy vọng bị ngừơi ta ném cát vàng hay hất máu chó gì gì đâu, sắc mặc nàng bắt đầu khẩn trương.
Ngọc Liên Thành phát giác điều này, ngẩng đầu hướng nàng khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười này làm nàng càng nghi ngờ hơn. Nụ cười vô cùng nhẹ nhàng nhưng lại thoáng nét u buồn, nhất thời làm Nguyễn Nhược Nhược quên mất mình mà lo lắng quan t
“Xin lỗi xin lỗi, sau này không dám nữa. Sau này ta nhất định cẩn thận nói năng, ngươi ngàn vạn lần tha thứ cho ta.” Nguyễn Nhược Nhược biết sai, vội vàng biểu thị thái độ nhận lỗi.
Lý Hơi làm gì thật tâm trách nàng, thấy bộ dáng nàng như vậy lập tức tâm tư mềm nhũn. “Ta bất quá chỉ nhắc nhở ngươi một câu, có đâu trách cứ ngươi.” Đột nhiên lại nhớ ra, “Mới vừa rồi ngươi ở ngoài quán nói gì với những người phía sau vậy? Nói đến mi phi sắc vũ!”
“Ngươi cũng chú ý sao? Ngươi lúc ấy cục diện một chọi ba như vậy còn có thể “mắt xem bốn đường, tai nghe bát phương” mà theo dõi động tĩnh bên ngoài a, ngươi thật là lợi hại nha! Cao thủ chân chính trong số cao thủ.” Nguyễn Nhược Nhược lộ ra bộ dáng vô cùng khâm phục.
Lý Hơi cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, rõ ràng có ba địch nhân vây bên cạnh vẫn vội vàng vừa đánh vừa chú ý xem Nguyễn Nhược Nhược đang làm cái gì ngoài kia. Bị nàng nói như thế, hắn không khỏi có chút nóng vội. Nhất thời không ý tứ nhìn lại nàng, rồi lại vội vàng ngẩng đầu lên, giả vờ nhìn về phía con gà đang bới đất đằng kia.
“Ê, ngươi đừng cử động”, Nguyễn Nhược Nhược ngẩng đầu lên rồi bất ngờ nói lên một câu như vậy. Lý Hơi chẳng biết duyên cớ gì nhưng cũng rất nghe lời, đứng yên không nhúc nhích. Lại thấy Nguyễn Nhược Nhược lấy trong tay áo ra một chiếc khăn tay, tinh tế lau cái gì đó trên mặt hắn. Cử chỉ thân mật như vậy khiến tâm trí Lý Hơi nhất thời kinh hoàng, từ cổ đến trán từ từ đỏ bừng lên.
Đối với Nguyễn Nhược Nhược mà nói thì đây là một động tác vô cùng bình thường. Nhưng sau khi chà lau mấy cái, thấy mặt Lý Hơi đỏ bừng bừng liền hiểu hắn đang xấu hổ, nàng không khỏi âm thầm mắc cười, cái tên Tiểu vương gia này sao lại xấu hổ một cách kỳ quái như thế! Đừng nói hắn hoàn toàn không biết gì về chuyện nam nữ nha, tại sao thoạt nhìn cứ giống như một mảnh thủy tinh tinh khiết vậy, hoàn toàn không rành chuyện “khanh khanh ta ta”! Tiếp xúc thân cận với người khác phái lại liền có phản ứng ngượng ngùng như vậy sao! Nguyễn Nhược Nhược mỉm cười thu tay về, đem khăn tay đưa cho hắn nói, “Nè, một mình ngươi lau cũng được. Ta còn lau nữa, e rằng mặt của ngươi cũng sẽ bén lửa luôn”.
Lý Hơi càng ngượng ngùng hơn, tiếp nhận khăn tay rồi chà sát lung tung cứ như thể muốn tẩy luôn màu hồng trên mặt. Nguyễn Nhược Nhược không thể không nhắc nhở hắn, “Ngươi lau ở đâu vậy? Cái cằm kìa.”
“Cằm ta làm sao?” Lý Hơi không rõ hỏi lại, vẻ mặt ngượng ngùng mờ mịt quả thật rất đáng yêu. Nguyễn Nhược Nhược cơ hồ muốn giống như Diêu Kế Tông mà đem tay sờ lên mặt hắn một cái. Bất quá cũng không phải vì tâm ý xấu xa như Diêu Kế Tông, mà thuần túy chỉ muốn trêu chọc hắn. Quen biết càng lâu thì ý thức đối với Lý Hơi cao cao tại thượng này càng lúc càng nhạt đi. Quả thật…gương mặt xấu hổ ngượng ngùng này…vô cùng đáng yêu mà, Nguyễn Nhược Nhược thở dài kiềm chế tâm tình.
“Diêu Kế Tông nhất định là đã uống rượu ở thanh lâu nên ngón tay đã dính son phấn của các tỷ tỷ muội muội nơi ấy, hắn mới vừa rồi sờ cằm ngươi nên mới dây phấn vào.” Nguyễn Nhược Nhược cười nói.
Gương mặt tuấn tú của Lý Hơi từ đỏ bừng chuyển sang trắng bệch, hắn tức giận hung hăng dùng lực đem khăn tay chà chà trên mặt mình.
“ê ê ê” Nguyễn Nhược Nhược vội vàng ngăn hắn lại, “Ngươi lau như vậy, lau đến lần thứ mười là lôi da ra luôn đó.” Vừa nói vừa đoạt lại chiếc khăn tay, “Hay là để ta lau cho.”
Lý Hơi vì vậy đứng yên không nhúc nhích để cho Nguyễn Nhược Nhược thay hắn lau mặt. Nàng khéo léo cử động thân thể, đem cằm hắn lau sạch sẽ. Hắn đứng một bên ngửi thấy mùi hương trên cơ thể nàng, không nhịn được liền…hồn siêu phách tán.
Nguyễn Nhược Nhược không chú ý, còn tưởng hắn đang khó chịu chuyện ban nãy nên vừa lau vừa “khai đạo” cho hắn, “Ngươi đừng nghĩ đến chuyện đó nữa, cũng đừng bực mình. Người bực mình phải là ta đây nè.”
“Tại sao phải là ngươi?” Lý Hơi cực kỳ kỳ quái.
Nguyễn Nhược Nhược bộ dáng vô cùng chán nản, “Ta là nữ nhân, ngươi là nam tử, cái tên Diêu Kế Tông kia không đùa bỡn ta mà lại đi đùa bỡn ngươi. Quả thực đại sỉ nhục ta a! Chẳng lẽ ta thiếu hấp dẫn đến vậy sao? Ta làm nữ nhân quá thất bại mà, haiz, ta cơ hồ xấu hổ muốn chết!”
Lý Hơi nghe được dở khóc dở cười. “Nói lung tung gì đó, ngươi chẳng lẽ còn bực mình vì không bị đùa giỡn? Nhất là bị cái tên…ác tâm cực kỳ này…” Vừa nghĩ tới Diêu Kế Tông dám chạm vào mình, thật hận không đem tay hắn chặt xuống mới phải.
Nghe khẩu khí tức giận như vậy, Nguyễn Nhược Nhược hiểu rõ tâm tư của hắn, “Được rồi được rồi, mặc dù Diêu Kế Tông làm vậy thật đáng ghê tởm, nhưng ngươi cũng đã giáo huấn hắn rồi. Ta đoán chừng ít nhất ba tháng nữa hắn tuyệt đối không dám loạn động tay heo.” Vừa nói vừa nhịn không được mà phá ra cười, cười tên Diêu Kế Tông hôm nay bị ăn đòn thê thảm.
“Ngươi vẫn còn…cười ta.” Lý Hơi nhỏ giọng ai oán.
“Ta đâu có cười ngươi! Ta là cười tên Diêu Kế Tông kia, coi như hắn xui xẻo lại động đến một người võ công siêu cấp như ngươi. Kết quả tháp bị ngã xuống, cơ hồ suýt đè chết hắn”.
Nguyễn Nhược Nhược ngẫm lại tràng hỗn chiến mới vừa rồi, nhịn không được cười khanh khách như chim bồ câu. Lý Hơi nhìn nàng cười, quả là một nụ cười tự nhiên sảng khoái, hoàn toàn bất đồng với kiểu cười vô cùng ôn uyển đè nén của những tiểu thư khuê các mà hắn biết. Họ làm sao có thể như nàng, cười đến bừng bừng. Nhất thời hắn cảm thấy những nữ nhân trước đây hoàn toàn giả dối, không giống như Nguyễn Nhược Nhược là một người có máu có thịt sống sờ sờ ở đây.Chương 38
Lý Hơi không chịu hỗ trợ, Nguyễn Nhược Nhược cũng không còn cách nào khác, nhất thời cũng không dám đến Hoa Nguyệt Lâu báo cho Thủy Băng Thanh…tin tức xấu này. Những cũng đã qua mấy ngày, lẽ nào còn không đến đó.
Vừa thấy mặt Thủy Băng Thanh đã hỏi, “Ngươi mấy ngày trước thế nào lại đến quán ăn đánh nhau vậy? Còn đập phá quán người ta nữa, chẳng lẽ ngươi đi thu phí bảo kê?”
“Làm gì có, ta đâu phải xã hội đen!” Nguyễn Nhược vội vàng biện bạch, “Cũng không phải ta đánh nhau, là Lý Hơi đánh nha. Ê, ngươi làm sao biết?”
“Ngươi nổi tiếng rồi nha! Một người đứng ra tường thuật trực tiếp hiện trường người ta choảng nhau, ta nghe qua liền biết chỉ có một mình ngươi.” Thủy Băng Thanh cười nàng.
“Haizz, lúc ấy người xem nhiệt tình như vậy, lại không cách nào không thấy được sự tình bên trong nên đã có người lên tiếng yêu cầu “tường thuật trực tiếp”. Ta là ta hưởng ứng dân chúng một chuyến, dù sao cũng nhàn rỗi nên vì mọi người cung cấp thông tin thì có sao đâu. Vì nhân dân phục vụ mà!” Nguyễn Nhược Nhược đại ngôn bất tàm, đỉnh đầu cao cao tại thượng làm Thủy Băng Thanh cười cơ hồ suýt ngất, “Người không sợ sấm sét giáng xuống đầu sao?”
Sau khi cười đủ rồi hắn mới nhớ tới, “A, ngươi tại sao lại đi chung với cái tên Tiểu vương gia kia vậy?”
“Còn không phải vì chuyện của ngươi, ta đây đến mời hắn ăn cơm bàn việc.”
Thủy Băng Thanh lúc này mới sực nhớ, vội vàng nghiêm mặt hỏi, “Vậy thế nào, hắn có đáp ứng không?”
Nhìn vẻ mặt hắn khẩn cấp như vậy, Nguyễn Nhược Nhược cơ hồ không đành lòng đem kết quả nói ra. Nhưng lừa gạt được nhất thời không lừa gạt được cả đời, chi bằng cứ thẳng thắn nói cho hắn nghe. Thủy Băng Thanh vừa nghe lập tức dậm chân không dứt, “Ta biết thế nào cũng vậy mà, ta biết thế nào cũng vậy mà, ta biết thế nào cũng vậy mà…” Một hơi đem những lời này nói bảy tám lần.
“Tại sao vậy? Tại sao ngươi lại biết trước sẽ như vậy?” Nguyễn Nhược Nhược ngạc nhiên hỏi.
“Haizz, ngươi không biết đó thôi!” Thủy Băng Thanh đem sự tình trêu chọc Lý Hơi đêm đó nói cho Nguyễn Nhược Nhược nghe, vừa nghe xong nàng nhảy dựng lên: “Khó trách hắn vừa nghe ta nói tới ngươi liền lập tức bày ra bộ dạng khinh miệt, “cái loại nữ nhân này”, thì ra là ngươi…Xem ra ta phải tìm hắn giải thích một lần nữa”.
“Đúng nha đúng nha! Ngươi nhanh lên thay ta đi tìm hắn, bảo hắn rằng ta không phải là hạng nữ nhân “phóng đãng” gì gì đó, bất quá cũng chỉ muốn đùa giỡn trêu chọc hắn một chút thôi.”
Hai người đang nói chuyện thì tú bà đi vào, “A, nguyên lai là Nguyễn công tử tới, khó trách Thủy Băng Thanh chậm chạp như vậy vẫn chưa chịu đi ra. Thật không phải a, Nguyễn công tử, Băng Thanh có một vị khách đã đợi bên ngoài khá lâu rồi. Băng Thanh, ngươi không nên chậm trễ tiếp đón Ngô lão gia a.”
Thủy Băng Thanh nặn ra một nụ cười, “Chờ một chút, ta đổi lại y phục rồi đến ngay.”
Đợi cho tú bà ra ngoài rồi Thủy Băng Thanh sắc mặt khó coi nói, “Cái lão họ Ngô này, thật không chịu được hắn, đúng là một tên sắc lang mà. Mỗi lần ta đi tiếp đãi, hắn đều không nhịn được động tay động chân lên người ta, lần trước còn nhéo mông ta một cái, chọc ta nổi điên lên!” Thủy Băng Thanh vẻ mặt tức giận cực kỳ, “Khổ nổi ta không có khí lực, công phu quyền đạo gì cũng không thi triển được, nếu không ta nhất định sẽ đánh hắn thành một con cẩu chết.”
Hắn vừa nói như thế, Nguyễn Ngược Nhược lập tức liên tưởng đến chuyện Lý Hơi và Diêu Kế Tông, nàng không nhịn được bật cười, đem chuyện đó nói cho Thủy Băng Thanh nghe, hắn nghe được cũng cười to không dứtt, “Nguyên lai vì như vậy mới đánh nhau, ha ha ha, đáng đánh đáng đánh, đánh cho sướng tay, đánh cho thống khoái, những tên sắc lang phải đánh không chừa một tên!” Thủy Băng Thanh mi phi sắc vũ, phảng phất không phải như Lý Hơi đánh Diêu Kế Tông mà là hắn đánh họ Ngô kia một trận, đúng là hết giận mà.
Hai người đang cười khục khặc thì tú bà tới thúc giục, không kéo dài được nữa, Thủy Băng Thanh phải theo bà ta ra tiếp khách. Nguyễn Nhược Nhược biết hắn đi chuyến này sẽ không trở về nhanh nên quyết định quay về phủ.
***
Trong Nguyễn phủ, Ngọc Liên Thành đang chờ nàng. Nguyễn Nhược Nhược vừa thấy được hắn, tâm tư lập tức thót lên một cái. Nhưng thật ra trong lòng biết rõ Ngọc Liên Thành nhất định từ sớm đã nhìn thấu nàng, chẳng qua là chậm chạp không dứt khoát một lần. Chỉ tại nàng ngày ấy ở xe ngựa lắm chuyện, nói ra những tư tưởng không nên nói với người đời Đường khiến hắn chấn động, không thể không hỏi câu kia, “Nói cho ta biết, ngươi rốt cuộc là ai?”
Ngọc Liên Thành ngồi thẳng trong phòng khách, bàn tay cầm tách trà từ từ thưởng thức, mi mắt tĩnh như nước giếng. Mà phụng bồi một bên hắn là Nguyễn Nhược Phượng thì loạn như hoa đào rụng tháng ba, gương mặt hồng hồng, phi phi sóng vỗ.
Nhìn Nguyễn Nhược Nhược tiến vào, Ngọc Liên Thành đem tách trà để sang một bên nói, “Tam biểu muội, có chút việc muốn mời ngươi hỗ trợ.”
“Chuyện gì nha?” Nguyễn Nhược Nhược kiên trì hỏi đến cùng.
“Nói rất dài dòng, có thể…mượn ngươi một chút không?” Ngọc Liên Thành đáp thản nhiên.
Ngẫm lại hắn đã từng thay mình sao chép sáu trăm lần “Nữ Giới”, Nguyễn Nhược Nhược không cách nào cự tuyệt hắn như vậy. Biết rõ “có việc muốn nhờ” chỉ là nói khách sáo, hắn đến đây nhất định là hỏi…vấn đề kia. Nàng cắn răng đáp ứng yêu cầu “mượn một chút” của hắn. Chuyện cách đây cũng đã nhiều ngày, bây giờ lại đề cập nghiêm túc như vậy chứng tỏ hắn đã hạ quyết tâm làm rõ ràng. Cũng được, muốn biết thì nàng sẽ nói, dù sao hắn cũng không phải loại người sẽ xem nàng như yêu tinh mà trói lại ném xuống sông dìm chết. Nguyễn Nhựơc Nhược cũng có kinh nghiệm nhìn người, cũng không phải là nữ nhân suốt ngày ẩn trong chốn thâm khuê không hiểu sự đời. Nàng tin tưởng con mắt của mình, hẳn là sẽ không nhìn lầm người. Cuối cùng, nàng quyết định sẽ làm rõ chuyện này với Ngọc Liên Thành.
“Biểu ca, vậy ra vườn vừa đi vừa nói chuyện.”
Vì vậy hai người một trước một sau ra khỏi phòng khách, Ngọc Liên Thành vẫn thập phần lễ phép chu toàn đối với Nguyễn Nhược Phượng, “Nhị biểu muội, thật không phải rồi.”
Ngồi phụng bồi hồi lâu cũng không đợi được một ánh mắt của chú ý của hắn, Nguyễn Nhược Phượng trơ mắt nhìn thân ảnh hai người song song đi xa, nhịn không được khóc òa thành tiếng. Yêu một người không yêu mình thật là đau khổ.
Trong vườn cây lá sum xuê, cỏ xanh mượt trải dài hai bên lối đi, trên những đóa hoa cúc bươm bướm bay chập chờn. Lững lững đi đến nơi này, Nguyễn Nhược Nhược hướng băng ghế đá ngồi xuống. Không đợi Ngọc Liên Thành đặt câu hỏi, nàng thẳng thắng vào đề, “Được rồi, ngươi không cần phải hỏi, ta đây chính mình thừa nhận. Ta không phải là biểu muội Nguyễn Nhược Nhược của ngươi mà là một hồn phách lãng du ngụ trong thân xác của nàng, là ta dùng Tá Thi Hoàn Hồn tới.”
Nguyễn Nhược Nhược cố ý nói cho người ta sợ hãi, xem có thể hù dọa được Ngọc Liên Thành hay không. Chỉ thấy mi mắt hắn mơ hồ chấn động rồi nhanh chóng tĩnh định như lúc ban đầu, thản nhiên nói, “Quả nhiên như ta đoán”
Không phải lại bị hắn đoán trúng chứ? Nguyễn Nhược Nhược vô hạn kinh ngạc nhìn về phía hắn, Ngọc Liên Thành giải thích: “”Kể từ sau khi ngươi tự vẫn không thành liền như hai người hoàn toàn khác nhau. Khả năng cầm kỳ thi họa ngày trước không còn, làm nhiều trò kỳ quái, lại nói ra những ý nghĩ cổ quái ly kỳ. Trừ Tá Thi Hoàn Hồn ra, ta không tìm được giải thích nào khác.”
Nói cũng phải, thật ra chỉ cần lưu tâm đến lời nói của nàng hơn thì muốn nhìn thấu nàng cũng không phải là việc khó. Chẳng qua là không phải ai cũng tâm tư kín đáo như vậy, trừ Ngọc Liên Thành.
“Được rồi, ngươi đã biết ta là Quỷ Hồn, bây giờ định làm thế nào? Có muốn gọi đạo sĩ tới trục xuất ta không?” Nguyễn Nhược Nhược nửa đùa nửa thật hỏi hắn.
Ngọc Liên Thành trầm ngâm không nói, không giống tác phong sảng khoái ngày xưa. Nguyễn Nhược Nhược không ngờ thái độ hắn lại như thế, nhất thời có chút lo sợ. Chẳng lẽ đã nhìn lầm hắn, hắn không thể đón nhận chuyện này? Chẳng lẽ đang tính toán cách đối phó với…Quỷ Hồn? Nguyễn Nhược Nhược cũng không hy vọng bị ngừơi ta ném cát vàng hay hất máu chó gì gì đâu, sắc mặc nàng bắt đầu khẩn trương.
Ngọc Liên Thành phát giác điều này, ngẩng đầu hướng nàng khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười này làm nàng càng nghi ngờ hơn. Nụ cười vô cùng nhẹ nhàng nhưng lại thoáng nét u buồn, nhất thời làm Nguyễn Nhược Nhược quên mất mình mà lo lắng quan t

