Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội
ũng có thể cảm giác được ánh mắt của Lý Hơi như con bướm đuổi theo lại đây, các nàng người trước người sau lưu luyến vũ động không ngớt. Cuối cùng không thể không hỏi Nguyễn Nhược Nhược, “Cái tên Tiểu vương gia kia có phải là xem thường chúng ta không? Nghĩ thừa dịp trăng mờ đen tối mà đùa giỡn dân nữ?”
“Ngươi nói vớ vẩn gì đó! Lý Hơi không phải loại người như vậy. Mới vừa rồi nhìn thấy áo ngươi trong suốt, hắn vội vàng xoay đầu lại. Một nam tử ưa xấu hổ thẹn thùng như vậy, ngươi còn muốn bảo hắn đến đùa giỡn dân nữ? I phục You rồi đó.”
“Vậy tại sao hắn vẫn cứ nhìn chằm chằm chúng ta như vậy?” Thủy Băng Thanh không giải thích được, liền nghĩ ra một lý do, “A, chẳng lẽ là hắn đối với ngươi…vừa thấy đã yêu?”
“Ngươi thôi đi!” Nguyễn Nhược Nhược mắc cười, “Ta cùng hắn làm gì có chuyện vừa thấy đã yêu? Gặp cũng đã gặp năm sáu bảy tám lần, có yêu thì đã yêu từ đầu rồi, còn đợi tới lúc này sao.”
“Tại sao không thể? Có lẽ những lần gặp mặt trước đây không cảm giác, tối nay đột nhiên phát giác ngươi mạnh khỏe tựa như long nữ xuất cung, xinh đẹp thiên tiên nên bị ái tình giáng cho một phát” Thủy Băng Thanh vừa nói vừa cười lên.
“Không bao giờ. Ngươi đó, thừa dịp còn một chút thời gian mà bơi cho đã đi, sau đó lên bờ trở về.”
Nhắc đến phải đi về, Thủy Băng Thanh không có tinh thần mà than thở, “Haiz! Thật không muốn trở về cái chỗ…quỷ quái kia!” Sóng mắt vừa chuyển, nàng bỗng nhiên nhìn chằm chằm Lý Hơi đằng xa, “Ngươi nói, cái…tên Tiểu vương gia này có thể giúp ta chuộc thân không?”
Nguyễn Nhược Nhược ngẩn ra, bất chợt cũng hướng Lý Hơi ngắm một hồi, “Đúng nha, hắn là có quyền thế, chính là hoàng tộc đó. Nếu như hắn chịu thay ngươi ra mặt vài câu chắc hẳn sẽ tốt hơn nhiều.”
“Ngươi tại sao không sớm nghĩ tới!” Thủy Băng Thanh sẳn giọng, “Có sẵn một Tiểu vương gia bên cạnh mà không dùng, lại khắp nơi đoán mò đủ thứ biện pháp.”
“Ngươi biết cái gì? Lý Hơi không phải là người dễ nói chuyện, hơn nữa ta cùng hắn…cũng không có giao tình tốt đẹp gì…Lần trước gặp rủi ro trong rừng rậm, ta nhất thời sơ sót làm hắn ngộ thực dâu độc, thiếu chút nữa hại chết hắn. Ta chọc hắn tức giận như vậy…giờ lại bảo ta mở miệng cầu xin hắn, ngươi nghĩ chuyện này có thể không?” Nguyễn Nhược Nhược giải thích.
“Là vậy sao?!” Thủy Băng Thanh bán tín bán nghi, “Những mà thoạt nhìn qua…ta thấy hắn đối với ngươi dường như không tệ lắm nha!”
Nghe hắn nhắc tới Nguyễn Nhược Nhược mới phát giác tối nay bộ dáng của Lý Hơi dường như có chút khác biệt, bảo hắn tránh ra hắn liền làm theo. Suy nghĩ một chút…có lẽ là ngày đó ở vương phủ nàng “giáo dục” hắn một phen đã có tác dụng cũng không biết chừng.
“Nếu không, hay là ngươi tìm thời cơ hội cùng hắn nói chuyện của ta. Còn nước còn tát, ta cũng không hy vọng đến cái kia…” Thủy Băng Thanh làm ra bộ dáng khẩn cầu, hắn thật sự đã nghĩ cách chạy trốn khỏi Hoa Nguyệt Lâu muốn điên lên rồi.
“Được rồi!” Nguyễn Nhược Nhược mở miệng đáp ứng, “Ta sẽ sớm đến tìm hắn rồi cùng hắn giao hảo một chút, tìm cách nhờ hắn giúp ngươi ra mặt.”
“Một lời đã định, ta chờ tin tức tốt của ngươi a!”
Hai người bơi đã lâu, cũng đã đến lúc phải trở về. Vì vậy Thủy Băng Thanh ly khai thuyền nhỏ leo lên bờ, Nguyễn Nhược Nhược cũng phải bơi tới chỗ Lý Hơi để…chào tạm biệt.
“Lý Hơi, chúng ta trở về”
“Muốn trở về?” Lý Hơi chỉ cảm thấy thời gian trôi nhanh như thiểm điện, chợt lóe lên rồi biến mất. “Các ngươi không…bơi lội một chút nữa sao?”
“Không được, chúng ta phải trở về rồi.”
“Ta đây dùng xe ngựa tiễn các ngươi về, đêm gần canh ba vắng vẻ không bóng người, để hai nữ nhân các ngươi trở về thật không tốt.” Lý Hơi tự động xin làm “hộ hoa sứ giả”.
Nguyễn Nhược Nhược cười, “Vậy đi, xin cảm ơn trước” Nàng hào phóng đón nhận giúp đỡ.
Vì vậy nên hai người lên xe ngựa của Lý Hơi, Tần Mại bên ngoài đánh xe, bên trong ba người ngồi đối diện. Bộ áo váy ướt mèm của Thủy Băng Thanh đã vắt thật khô, cuối cùng cũng không lộ ra chút…trong suốt nào. Chẳng qua là một thân thể tuyệt đẹp như vậy, lại mờ mờ ảo ảo nên càng mê mị. Lý Hơi có vẻ rất không được tự nhiên, hết sức nghiêng người không nhìn hắn. Thủy Băng Thanh mặc dù nghe Nguyễn Nhược Nhược nói qua hắn ở phương diện này rất xấu hổ ngượng ngùng, nhưng tận mắt nhìn thấy quả là so với nghe chân thật hơn nhiều. Hắn không khỏi âm thầm lấy làm ký quái: tên Tiểu vương gia này, quả thật không giống những để tử khinh bạc phù lãng ở Hoa Nguyệt Lâu a! Có thật là thanh hoa cao khiết?
Xe ngựa từ phía tây hoàng thành hướng ra ngoài nên đến Nguyễn phủ trước, vì vậy Nguyễn Nhược Nhược là người đầu tiên xuống xe. “Lý hơi, cám ơn ngươi, làm phiền người một lần nữa đưa Thủy Băng Thanh đến Hoa Nguyệt Lâu rồi.”
Lý Hơi không nghĩ là Nguyễn phủ ở gần còn Hoa Nguyệt Lâu ở xa, cho nên khi Nguyễn Nhược Nhược xuống xe hắn còn chưa kịp chuẩn bị. Nàng vừa đi, để lại cho hắn một nữ tử thanh lâu áo váy cao áo thấp để lộ những đường cong. Một mình bị vây trong một xe, hắn nhất thời khó chịu cực kỳ.
Thủy Băng Thanh tinh mắt, vừa thấy bộ dáng thập phần lúng túng này liền nhịn không được trêu chọc hắn, cho nên mới ỏng ỏng ẹo ẹo nói: “Tiểu vương gia, đa tạ ngươi đã tiễn ta trở về.” Vừa nói một bên đem bàn tay chạm nhẹ vào tay trái của hắn.
Lý Hơi nhất thời như bị điện giật, đôi tay giấu biến ra sau lưng. Sắc mặt không phải đỏ hồng mà là trắng bệch, vẻ mặt cố gắng đè nén tức giận: “Cô nương xin tự trọng.”
Gặp phản ứng kịch liệt như thế, Thúy Băng Thanh thiếu chút nữa đã phá ra cười, nhưng vừa nhìn thấy hắn sắc mặt rét lạnh như băng, ngưng trọng như sắt, có một loại khí thế bức người, tựa như thái sơn áp đỉnh mà đến. Hắn nhất thời không dám càn rỡ nữa, biết điều một chút mà đoan trang ngồi im, không dám nói lộn xộn nửa lời.
Chẳng qua là Lý Hơi cũng không chịu cùng hắn đi cùng xe. Quát Tần Mại ngừng xe, hắn nhảy xuống rồi vội vã phân phó một tiếng, “Ngươi đưa Thủy cô nương trở về Hoa Nguyệt Lâu đi.”
“Tiểu vương gia, vậy ngài…” Tần Mại hiển nhiên không yên lòng nửa đêm canh ba để hắn một mình ném trên đường.
“Ta sẽ từ từ đi trở về vương phủ.” Lý Hơi vừa dứt lời đã vung tay bỏ đi, Tần Mại chỉ đành phải lĩnh mệnh đánh xe ngựa hướng Hoa Nguyệt Lâu đi.
Trong xe Thủy Băng Thanh tự biết mình đã gây họa, hối hận không thốt nên lời. Mới vừa rồi còn muốn để Nguyễn Nhược Nhược ra mặt tìm hắn hỗ trợ chuộc thân, giờ đây lại còn đắc tội hắn, liệu hắn có muốn giúp đỡ một nữ tử thanh lâu “phóng đãng” như vậy không chứ? Lần này hắn ảo não thật không thể diễn tả nổi.
Lý Hơi một mình nửa đêm trên đường Trường An vừa đi vừa chùi chùi bàn tay trái bị Thủy Băng Thanh chạm vào, phảng phất như muốn vứt luôn cánh tay này đi.
Thuở nhỏ hắn đã như thế, không thích bị đụng chạm, không thích cùng nữ nhân đến quá gần. Trong nhà hắn người hầu hạ cũng chỉ là tiểu tử sai vặt, không dùng đến nha hoàn. Tĩnh An vương cũng có nhận ra điểm này, chỉ là hắn cũng không hy vọng nhi tử mình trở thành một khuyển mã ham sắc nên rất hài lòng. Như thế hơn mười năm, hắn đối với nữ nhân hoàn toàn không có bất cứ kinh nghiệm gì, chuyện nam nữ càng thuần khiết như tờ giấy trắng. Những nam tử đồng dạng bối cảnh thân phận như hắn rất ít, đừng nói từ sớm đã trộm thử chuyện mây mưa, hiện giờ không ít người đã tam thê tứ thiếp.
Nguyễn Nhược Nhược ở bờ sông làm ra chuyện kinh hãi “hôn môi cứu người” mà cứu sống hắn, sau khi biết được hắn không nhịn được khó chịu cực kì, mặt nóng rần lên. Lấy cớ điều dưỡng thân thể, mấy ngày liền đóng cửa không ra, cũng không thấy tiếp khách. Sau khi cùng Nguyễn Nhược Nhược lạc vào thâm cốc, vì cứu người hắn bất đắc dĩ mang theo vài phần run sợ cúi xuống chạm vào môi nàng, tim đập tựa như sắp sửa vỡ tung lồng ngực. Còn tưởng rằng đây là phản ứng duy nhất khi cùng nữ nhân thân cận: đỏ mặt như phát hỏa, tim đập trống trận…Lại không ngờ tới, ban nãy bị ngọc thủ của Thủy Băng Thanh phớt qua một cái, loại…cảm giác này giống như bị một con độc xà trườn lên da, chán ghét cực kỳ nên phải hất ra. Thì ra là…không phải đối với nữ nhân nào cũng giống nhau. Chỉ mỗi…trong đầu của hắn không tự chủ được hiện lên một nhân ảnh đẹp như hoa thủy tiên…Hắn nhịn không được thở hắt một hơi, mình thế này là…tại sao? Ban đêm…lẽ nào vì thế mà tâm không tĩnh, tư cũng không tĩnh?
Nhưng thật ra, còn có một loại tình cảm giống như hương lò, một chút rồi thêm một chút, từ từ ấm áp cho đến sôi trào, trong lúc bất tri bất giác hương thơm đã tràn ra bốn phía.
Tâm tình Lý Hơi lúc này chính là một cái hương lò, chẳng qua là chính hắn cũng không hiểu...Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ..
Chương 36
Sáng sớm ngày hôm sau Nguyễn Nhược Nhược thay nam trang ra cửa. Nàng đã đáp ứng Thủy Băng Thanh đến tìm Lý Hơi ra mặt để giúp hắn chuộc thân, nếu đã vậy thì nên đi sớm một chút. Nàng vẫn thích giải quyết vấn đề nhanh gọn, không muốn dây dưa kéo dài.
Chẳng qua là cửa quan sâu như biển, đâu phải nơi dễ dàng ra ra vào vào. Nguyễn Nhược Nhược bị chặn ngay ngoài cửa lớn, tên gác cửa đòi “xá thiếp”, nàng sửng sốt hồi lâu vẫn không biết đó là cái gì, cuối cùng mới hiểu ra thứ đó tương tự như danh thiếp thời hiện đại vậy. Nàng nhất thời biết chạy đến chỗ nào in ấn đây? Ngay cả “xá thiếp” cũng không có, tên gác cửa tự nhiên không thèm để mắt đến nàng, chẳng chút khách khí án ngự ngay ngoài cửa. Cuối cùng nàng thập phần cơ trí đem một lượng bạc nhét vào tay hắn, lúc này mới moi được một câu: “Ai nha, ngươi tới không đúng lúc, Tiểu vương gia sáng sớm đã đi ra ngoài rồi.”
Đúng là chọc điên nàng mà, mất một lượng bạc để mua một câu nói nhảm. Nàng suy nghĩ một chút lại hỏi: “Vậy còn Tần Mại? Hắn có trong phủ hay không?”
“Dĩ nhiên cũng đi theo ra ngoài, Tần Mại là thị vệ thân cận của Tiểu vương gia mà”.
Tốt rồi, chủ tử tìm không được, thủ hạ cũng tìm không được, muốn để lại lời nhắn cũng không được. Làm sao bây giờ? Không cam lòng trở về tay không, Nguyễn Nhược Nhược vì vậy liền tìm một quán trà nằm ở phía đối diện vương phủ ngồi xuống, gọi một bình trà rồi quyết định ngồi ở đây chờ cho bằng được. Vương phủ tuy gần ngay trước mắt nhưng căn bản không bước lọt qua cửa, chỉ có thể chờ đến lúc hắn trở về phủ mà gọi lại, nếu không cũng chẳng biết đi nơi nào để tìm người.
Ngồi chờ cả một buổi sáng, Nguyễn Nhược Nhược liên tục xin đến bình trà xanh thứ mười, uống đến nổi không nhận ra vị trà nữa. Chủ quán đã dùng đến ánh mắt bất mãn nhìn nàng, Nguyễn Nhược Nhược ngồi không yên đành đứng dậy tính tiền ra ngoài. May là nàng chỉ mới đi được ba năm bảy bước thì từ xa đã trông thấy Tần Mại đánh xe về tới.
“Tần Mại, ngừng một chút” Nguyễn Nhược Nhược vẫy tay ngênh đón.
Tần Mại lên tiếng ngừng xe, “Nguyễn Tam tiểu thư, ngươi…ngươi không phải lạc đường nữa chứ?”
Nguyễn Nhược Nhược cười khổ: “Cái gì lạc đường nha! Tần Mại ngươi không nên xem thường ta có được không? Ta bây giờ có thể nhắm mắt mà đi khắp Trường An thành này rồi. Ta là cố ý đến tìm Tiểu vương gia, hắn có ở trên xe không?”
Theo thanh âm của nàng, Lý Hơi đẩy cửa xe ra, “Ngươi cố ý tới tìm ta?” Ngữ khí có chút kinh ngạc, ánh mắt lại đột nhiên lấp lánh như sao, từ bên trong lóe ra tia sáng vui sướng kín đáo.
“Đúng nha đúng nha, Tiểu vương gia, xin thứ lỗi cho tại hạ mạo muội quấy rầy, có thể…mượn ngươi một chút không?” Nguyễn Nhược Nhược bắt đầu thực thi “lễ nghi”.
Lý Hơi sớm đã hình thành thói quen mặc kệ Nguyễn Nhược Nhược ở trước mặt hắn không câu nệ lễ nghi, trong lúc bất chợt thấy nàng bộ dáng trước sau cung kính như vậy liền nhịn không được bật cười, “Ngươi hiểu qui củ như vậy thì khi nào vậy?”
Giữa trưa hè ánh mặt chời chói chang rọi xuống đường một màu vàng rực rỡ, Lý Hơi mỉm cười giống như một đóa hướng kim quỳ lấp lánh, một thân kim hoàng, nụ cười rạng rỡ. Nguyễn Nhược Nhược chỉ cảm thấy bị hoa mắt, nhìn không được thất thanh, “Lão thiên a, Lý Hơi, thì ra lúc ngươi cười lại xinh đẹp như vậy!”
Đây là lần đầu tiên nàng trông thấy Lý Hơi cười, thì ra là khi hắn cười cũng tương đối có mị lực. Mặc dù so ra vẫn còn kém “Hút tâm đại pháp” của Ngọc Liên Thành nhưng tuyệt đối có thể sánh ngang với “Tỏa tâm thuật” tuyệt kỹ độc môn của nam Thiếu Lâm nha. Hai nam tử này đều giống nhau…mị lực vô hình nhưng có thể đả thương người khác a!
Quy củ của Trung Quốc dạy người “hàm súc ủy uyển”, không được khen ngợi người khác một cách trực tiếp như vậy. Cho nên lúc Nguyễn Nhược Nhược bật thốt lên câu nói kia liền đem mặt Lý Hơi thổi đỏ bừng lên một phen. Nhất là bị một nữ nhân khen xinh đẹp, hắn quả thật không được tự nhiên. Như thế nào mà khen một nam tử dung mạo xinh đẹp chứ? Có khen thì cũng là khen học vấn võ công. Nếu là người bên ngoài nói những từ…vớ vẩn này thì hắn nhất định sẽ nổi điên lên, chẳng qua hết lần này đến lần khác đối tượng là Nguyễn Nhược Nhược, hắn muốn giận cũng không giận được nên không thể làm gì khác hơn là đỏ mặt nghiêm giọng nói sang chuyện khác. “Ngươi cố ý tới tìm ta là có chuyện gì nha?”
Nguyễn Nhược Nhược bị hắn nhắc tới làm cho tỉnh ra, lập tức quay về chính sự, “Việc này rất dài dòng, không phải nhất thời là có thể nói hết, chi bằng chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống rồi từ từ nói chuyện. Bây giờ cũng vừa đúng giờ ăn cơm trưa, đi thôi, tìm một chỗ ta mời ngươi ăn cơm.”
“Ngươi mời ta ăn cơm?” Lý Hơi còn tưởng mình nghe nhầm. Người muốn mời cơm hắn, hoặc người cùng dùng cơm với hắn nhiều như cá dưới sông, nhưng một nữ nhân chủ động mời cơm hắn thì…trước nay chưa từng thấy.
“Đúng nha, ta có việc cần nhờ ngươi giúp đỡ nên dĩ nhiên là ta mời ngươi rồi, đi thôi đi thôi.” Nguyễn Nhược Nhược vẫn để nguyên kiểu cách hành sự của thế kỉ hai mươi mốt, làm bất cứ chuyện gì cũng dùng bữa cơm làm nền để thương lượng, mặc dù rất hiệu quả nhưng cũng tương đối…phí tiền.
Nguyễn Nhược Nhược đã nghe nói qua trong thành Trường An quán ăn cao cấp nhất là Hội Tiên Lâu. Giới phú thương nhắc đến cũng chắc lưỡi hít hà, nơi này so sánh với hắc điếm còn đắt hơn, mỗi ngày đều đem “ma đao trảm thủ
“Ngươi nói vớ vẩn gì đó! Lý Hơi không phải loại người như vậy. Mới vừa rồi nhìn thấy áo ngươi trong suốt, hắn vội vàng xoay đầu lại. Một nam tử ưa xấu hổ thẹn thùng như vậy, ngươi còn muốn bảo hắn đến đùa giỡn dân nữ? I phục You rồi đó.”
“Vậy tại sao hắn vẫn cứ nhìn chằm chằm chúng ta như vậy?” Thủy Băng Thanh không giải thích được, liền nghĩ ra một lý do, “A, chẳng lẽ là hắn đối với ngươi…vừa thấy đã yêu?”
“Ngươi thôi đi!” Nguyễn Nhược Nhược mắc cười, “Ta cùng hắn làm gì có chuyện vừa thấy đã yêu? Gặp cũng đã gặp năm sáu bảy tám lần, có yêu thì đã yêu từ đầu rồi, còn đợi tới lúc này sao.”
“Tại sao không thể? Có lẽ những lần gặp mặt trước đây không cảm giác, tối nay đột nhiên phát giác ngươi mạnh khỏe tựa như long nữ xuất cung, xinh đẹp thiên tiên nên bị ái tình giáng cho một phát” Thủy Băng Thanh vừa nói vừa cười lên.
“Không bao giờ. Ngươi đó, thừa dịp còn một chút thời gian mà bơi cho đã đi, sau đó lên bờ trở về.”
Nhắc đến phải đi về, Thủy Băng Thanh không có tinh thần mà than thở, “Haiz! Thật không muốn trở về cái chỗ…quỷ quái kia!” Sóng mắt vừa chuyển, nàng bỗng nhiên nhìn chằm chằm Lý Hơi đằng xa, “Ngươi nói, cái…tên Tiểu vương gia này có thể giúp ta chuộc thân không?”
Nguyễn Nhược Nhược ngẩn ra, bất chợt cũng hướng Lý Hơi ngắm một hồi, “Đúng nha, hắn là có quyền thế, chính là hoàng tộc đó. Nếu như hắn chịu thay ngươi ra mặt vài câu chắc hẳn sẽ tốt hơn nhiều.”
“Ngươi tại sao không sớm nghĩ tới!” Thủy Băng Thanh sẳn giọng, “Có sẵn một Tiểu vương gia bên cạnh mà không dùng, lại khắp nơi đoán mò đủ thứ biện pháp.”
“Ngươi biết cái gì? Lý Hơi không phải là người dễ nói chuyện, hơn nữa ta cùng hắn…cũng không có giao tình tốt đẹp gì…Lần trước gặp rủi ro trong rừng rậm, ta nhất thời sơ sót làm hắn ngộ thực dâu độc, thiếu chút nữa hại chết hắn. Ta chọc hắn tức giận như vậy…giờ lại bảo ta mở miệng cầu xin hắn, ngươi nghĩ chuyện này có thể không?” Nguyễn Nhược Nhược giải thích.
“Là vậy sao?!” Thủy Băng Thanh bán tín bán nghi, “Những mà thoạt nhìn qua…ta thấy hắn đối với ngươi dường như không tệ lắm nha!”
Nghe hắn nhắc tới Nguyễn Nhược Nhược mới phát giác tối nay bộ dáng của Lý Hơi dường như có chút khác biệt, bảo hắn tránh ra hắn liền làm theo. Suy nghĩ một chút…có lẽ là ngày đó ở vương phủ nàng “giáo dục” hắn một phen đã có tác dụng cũng không biết chừng.
“Nếu không, hay là ngươi tìm thời cơ hội cùng hắn nói chuyện của ta. Còn nước còn tát, ta cũng không hy vọng đến cái kia…” Thủy Băng Thanh làm ra bộ dáng khẩn cầu, hắn thật sự đã nghĩ cách chạy trốn khỏi Hoa Nguyệt Lâu muốn điên lên rồi.
“Được rồi!” Nguyễn Nhược Nhược mở miệng đáp ứng, “Ta sẽ sớm đến tìm hắn rồi cùng hắn giao hảo một chút, tìm cách nhờ hắn giúp ngươi ra mặt.”
“Một lời đã định, ta chờ tin tức tốt của ngươi a!”
Hai người bơi đã lâu, cũng đã đến lúc phải trở về. Vì vậy Thủy Băng Thanh ly khai thuyền nhỏ leo lên bờ, Nguyễn Nhược Nhược cũng phải bơi tới chỗ Lý Hơi để…chào tạm biệt.
“Lý Hơi, chúng ta trở về”
“Muốn trở về?” Lý Hơi chỉ cảm thấy thời gian trôi nhanh như thiểm điện, chợt lóe lên rồi biến mất. “Các ngươi không…bơi lội một chút nữa sao?”
“Không được, chúng ta phải trở về rồi.”
“Ta đây dùng xe ngựa tiễn các ngươi về, đêm gần canh ba vắng vẻ không bóng người, để hai nữ nhân các ngươi trở về thật không tốt.” Lý Hơi tự động xin làm “hộ hoa sứ giả”.
Nguyễn Nhược Nhược cười, “Vậy đi, xin cảm ơn trước” Nàng hào phóng đón nhận giúp đỡ.
Vì vậy nên hai người lên xe ngựa của Lý Hơi, Tần Mại bên ngoài đánh xe, bên trong ba người ngồi đối diện. Bộ áo váy ướt mèm của Thủy Băng Thanh đã vắt thật khô, cuối cùng cũng không lộ ra chút…trong suốt nào. Chẳng qua là một thân thể tuyệt đẹp như vậy, lại mờ mờ ảo ảo nên càng mê mị. Lý Hơi có vẻ rất không được tự nhiên, hết sức nghiêng người không nhìn hắn. Thủy Băng Thanh mặc dù nghe Nguyễn Nhược Nhược nói qua hắn ở phương diện này rất xấu hổ ngượng ngùng, nhưng tận mắt nhìn thấy quả là so với nghe chân thật hơn nhiều. Hắn không khỏi âm thầm lấy làm ký quái: tên Tiểu vương gia này, quả thật không giống những để tử khinh bạc phù lãng ở Hoa Nguyệt Lâu a! Có thật là thanh hoa cao khiết?
Xe ngựa từ phía tây hoàng thành hướng ra ngoài nên đến Nguyễn phủ trước, vì vậy Nguyễn Nhược Nhược là người đầu tiên xuống xe. “Lý hơi, cám ơn ngươi, làm phiền người một lần nữa đưa Thủy Băng Thanh đến Hoa Nguyệt Lâu rồi.”
Lý Hơi không nghĩ là Nguyễn phủ ở gần còn Hoa Nguyệt Lâu ở xa, cho nên khi Nguyễn Nhược Nhược xuống xe hắn còn chưa kịp chuẩn bị. Nàng vừa đi, để lại cho hắn một nữ tử thanh lâu áo váy cao áo thấp để lộ những đường cong. Một mình bị vây trong một xe, hắn nhất thời khó chịu cực kỳ.
Thủy Băng Thanh tinh mắt, vừa thấy bộ dáng thập phần lúng túng này liền nhịn không được trêu chọc hắn, cho nên mới ỏng ỏng ẹo ẹo nói: “Tiểu vương gia, đa tạ ngươi đã tiễn ta trở về.” Vừa nói một bên đem bàn tay chạm nhẹ vào tay trái của hắn.
Lý Hơi nhất thời như bị điện giật, đôi tay giấu biến ra sau lưng. Sắc mặt không phải đỏ hồng mà là trắng bệch, vẻ mặt cố gắng đè nén tức giận: “Cô nương xin tự trọng.”
Gặp phản ứng kịch liệt như thế, Thúy Băng Thanh thiếu chút nữa đã phá ra cười, nhưng vừa nhìn thấy hắn sắc mặt rét lạnh như băng, ngưng trọng như sắt, có một loại khí thế bức người, tựa như thái sơn áp đỉnh mà đến. Hắn nhất thời không dám càn rỡ nữa, biết điều một chút mà đoan trang ngồi im, không dám nói lộn xộn nửa lời.
Chẳng qua là Lý Hơi cũng không chịu cùng hắn đi cùng xe. Quát Tần Mại ngừng xe, hắn nhảy xuống rồi vội vã phân phó một tiếng, “Ngươi đưa Thủy cô nương trở về Hoa Nguyệt Lâu đi.”
“Tiểu vương gia, vậy ngài…” Tần Mại hiển nhiên không yên lòng nửa đêm canh ba để hắn một mình ném trên đường.
“Ta sẽ từ từ đi trở về vương phủ.” Lý Hơi vừa dứt lời đã vung tay bỏ đi, Tần Mại chỉ đành phải lĩnh mệnh đánh xe ngựa hướng Hoa Nguyệt Lâu đi.
Trong xe Thủy Băng Thanh tự biết mình đã gây họa, hối hận không thốt nên lời. Mới vừa rồi còn muốn để Nguyễn Nhược Nhược ra mặt tìm hắn hỗ trợ chuộc thân, giờ đây lại còn đắc tội hắn, liệu hắn có muốn giúp đỡ một nữ tử thanh lâu “phóng đãng” như vậy không chứ? Lần này hắn ảo não thật không thể diễn tả nổi.
Lý Hơi một mình nửa đêm trên đường Trường An vừa đi vừa chùi chùi bàn tay trái bị Thủy Băng Thanh chạm vào, phảng phất như muốn vứt luôn cánh tay này đi.
Thuở nhỏ hắn đã như thế, không thích bị đụng chạm, không thích cùng nữ nhân đến quá gần. Trong nhà hắn người hầu hạ cũng chỉ là tiểu tử sai vặt, không dùng đến nha hoàn. Tĩnh An vương cũng có nhận ra điểm này, chỉ là hắn cũng không hy vọng nhi tử mình trở thành một khuyển mã ham sắc nên rất hài lòng. Như thế hơn mười năm, hắn đối với nữ nhân hoàn toàn không có bất cứ kinh nghiệm gì, chuyện nam nữ càng thuần khiết như tờ giấy trắng. Những nam tử đồng dạng bối cảnh thân phận như hắn rất ít, đừng nói từ sớm đã trộm thử chuyện mây mưa, hiện giờ không ít người đã tam thê tứ thiếp.
Nguyễn Nhược Nhược ở bờ sông làm ra chuyện kinh hãi “hôn môi cứu người” mà cứu sống hắn, sau khi biết được hắn không nhịn được khó chịu cực kì, mặt nóng rần lên. Lấy cớ điều dưỡng thân thể, mấy ngày liền đóng cửa không ra, cũng không thấy tiếp khách. Sau khi cùng Nguyễn Nhược Nhược lạc vào thâm cốc, vì cứu người hắn bất đắc dĩ mang theo vài phần run sợ cúi xuống chạm vào môi nàng, tim đập tựa như sắp sửa vỡ tung lồng ngực. Còn tưởng rằng đây là phản ứng duy nhất khi cùng nữ nhân thân cận: đỏ mặt như phát hỏa, tim đập trống trận…Lại không ngờ tới, ban nãy bị ngọc thủ của Thủy Băng Thanh phớt qua một cái, loại…cảm giác này giống như bị một con độc xà trườn lên da, chán ghét cực kỳ nên phải hất ra. Thì ra là…không phải đối với nữ nhân nào cũng giống nhau. Chỉ mỗi…trong đầu của hắn không tự chủ được hiện lên một nhân ảnh đẹp như hoa thủy tiên…Hắn nhịn không được thở hắt một hơi, mình thế này là…tại sao? Ban đêm…lẽ nào vì thế mà tâm không tĩnh, tư cũng không tĩnh?
Nhưng thật ra, còn có một loại tình cảm giống như hương lò, một chút rồi thêm một chút, từ từ ấm áp cho đến sôi trào, trong lúc bất tri bất giác hương thơm đã tràn ra bốn phía.
Tâm tình Lý Hơi lúc này chính là một cái hương lò, chẳng qua là chính hắn cũng không hiểu...Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ..
Chương 36
Sáng sớm ngày hôm sau Nguyễn Nhược Nhược thay nam trang ra cửa. Nàng đã đáp ứng Thủy Băng Thanh đến tìm Lý Hơi ra mặt để giúp hắn chuộc thân, nếu đã vậy thì nên đi sớm một chút. Nàng vẫn thích giải quyết vấn đề nhanh gọn, không muốn dây dưa kéo dài.
Chẳng qua là cửa quan sâu như biển, đâu phải nơi dễ dàng ra ra vào vào. Nguyễn Nhược Nhược bị chặn ngay ngoài cửa lớn, tên gác cửa đòi “xá thiếp”, nàng sửng sốt hồi lâu vẫn không biết đó là cái gì, cuối cùng mới hiểu ra thứ đó tương tự như danh thiếp thời hiện đại vậy. Nàng nhất thời biết chạy đến chỗ nào in ấn đây? Ngay cả “xá thiếp” cũng không có, tên gác cửa tự nhiên không thèm để mắt đến nàng, chẳng chút khách khí án ngự ngay ngoài cửa. Cuối cùng nàng thập phần cơ trí đem một lượng bạc nhét vào tay hắn, lúc này mới moi được một câu: “Ai nha, ngươi tới không đúng lúc, Tiểu vương gia sáng sớm đã đi ra ngoài rồi.”
Đúng là chọc điên nàng mà, mất một lượng bạc để mua một câu nói nhảm. Nàng suy nghĩ một chút lại hỏi: “Vậy còn Tần Mại? Hắn có trong phủ hay không?”
“Dĩ nhiên cũng đi theo ra ngoài, Tần Mại là thị vệ thân cận của Tiểu vương gia mà”.
Tốt rồi, chủ tử tìm không được, thủ hạ cũng tìm không được, muốn để lại lời nhắn cũng không được. Làm sao bây giờ? Không cam lòng trở về tay không, Nguyễn Nhược Nhược vì vậy liền tìm một quán trà nằm ở phía đối diện vương phủ ngồi xuống, gọi một bình trà rồi quyết định ngồi ở đây chờ cho bằng được. Vương phủ tuy gần ngay trước mắt nhưng căn bản không bước lọt qua cửa, chỉ có thể chờ đến lúc hắn trở về phủ mà gọi lại, nếu không cũng chẳng biết đi nơi nào để tìm người.
Ngồi chờ cả một buổi sáng, Nguyễn Nhược Nhược liên tục xin đến bình trà xanh thứ mười, uống đến nổi không nhận ra vị trà nữa. Chủ quán đã dùng đến ánh mắt bất mãn nhìn nàng, Nguyễn Nhược Nhược ngồi không yên đành đứng dậy tính tiền ra ngoài. May là nàng chỉ mới đi được ba năm bảy bước thì từ xa đã trông thấy Tần Mại đánh xe về tới.
“Tần Mại, ngừng một chút” Nguyễn Nhược Nhược vẫy tay ngênh đón.
Tần Mại lên tiếng ngừng xe, “Nguyễn Tam tiểu thư, ngươi…ngươi không phải lạc đường nữa chứ?”
Nguyễn Nhược Nhược cười khổ: “Cái gì lạc đường nha! Tần Mại ngươi không nên xem thường ta có được không? Ta bây giờ có thể nhắm mắt mà đi khắp Trường An thành này rồi. Ta là cố ý đến tìm Tiểu vương gia, hắn có ở trên xe không?”
Theo thanh âm của nàng, Lý Hơi đẩy cửa xe ra, “Ngươi cố ý tới tìm ta?” Ngữ khí có chút kinh ngạc, ánh mắt lại đột nhiên lấp lánh như sao, từ bên trong lóe ra tia sáng vui sướng kín đáo.
“Đúng nha đúng nha, Tiểu vương gia, xin thứ lỗi cho tại hạ mạo muội quấy rầy, có thể…mượn ngươi một chút không?” Nguyễn Nhược Nhược bắt đầu thực thi “lễ nghi”.
Lý Hơi sớm đã hình thành thói quen mặc kệ Nguyễn Nhược Nhược ở trước mặt hắn không câu nệ lễ nghi, trong lúc bất chợt thấy nàng bộ dáng trước sau cung kính như vậy liền nhịn không được bật cười, “Ngươi hiểu qui củ như vậy thì khi nào vậy?”
Giữa trưa hè ánh mặt chời chói chang rọi xuống đường một màu vàng rực rỡ, Lý Hơi mỉm cười giống như một đóa hướng kim quỳ lấp lánh, một thân kim hoàng, nụ cười rạng rỡ. Nguyễn Nhược Nhược chỉ cảm thấy bị hoa mắt, nhìn không được thất thanh, “Lão thiên a, Lý Hơi, thì ra lúc ngươi cười lại xinh đẹp như vậy!”
Đây là lần đầu tiên nàng trông thấy Lý Hơi cười, thì ra là khi hắn cười cũng tương đối có mị lực. Mặc dù so ra vẫn còn kém “Hút tâm đại pháp” của Ngọc Liên Thành nhưng tuyệt đối có thể sánh ngang với “Tỏa tâm thuật” tuyệt kỹ độc môn của nam Thiếu Lâm nha. Hai nam tử này đều giống nhau…mị lực vô hình nhưng có thể đả thương người khác a!
Quy củ của Trung Quốc dạy người “hàm súc ủy uyển”, không được khen ngợi người khác một cách trực tiếp như vậy. Cho nên lúc Nguyễn Nhược Nhược bật thốt lên câu nói kia liền đem mặt Lý Hơi thổi đỏ bừng lên một phen. Nhất là bị một nữ nhân khen xinh đẹp, hắn quả thật không được tự nhiên. Như thế nào mà khen một nam tử dung mạo xinh đẹp chứ? Có khen thì cũng là khen học vấn võ công. Nếu là người bên ngoài nói những từ…vớ vẩn này thì hắn nhất định sẽ nổi điên lên, chẳng qua hết lần này đến lần khác đối tượng là Nguyễn Nhược Nhược, hắn muốn giận cũng không giận được nên không thể làm gì khác hơn là đỏ mặt nghiêm giọng nói sang chuyện khác. “Ngươi cố ý tới tìm ta là có chuyện gì nha?”
Nguyễn Nhược Nhược bị hắn nhắc tới làm cho tỉnh ra, lập tức quay về chính sự, “Việc này rất dài dòng, không phải nhất thời là có thể nói hết, chi bằng chúng ta tìm một chỗ ngồi xuống rồi từ từ nói chuyện. Bây giờ cũng vừa đúng giờ ăn cơm trưa, đi thôi, tìm một chỗ ta mời ngươi ăn cơm.”
“Ngươi mời ta ăn cơm?” Lý Hơi còn tưởng mình nghe nhầm. Người muốn mời cơm hắn, hoặc người cùng dùng cơm với hắn nhiều như cá dưới sông, nhưng một nữ nhân chủ động mời cơm hắn thì…trước nay chưa từng thấy.
“Đúng nha, ta có việc cần nhờ ngươi giúp đỡ nên dĩ nhiên là ta mời ngươi rồi, đi thôi đi thôi.” Nguyễn Nhược Nhược vẫn để nguyên kiểu cách hành sự của thế kỉ hai mươi mốt, làm bất cứ chuyện gì cũng dùng bữa cơm làm nền để thương lượng, mặc dù rất hiệu quả nhưng cũng tương đối…phí tiền.
Nguyễn Nhược Nhược đã nghe nói qua trong thành Trường An quán ăn cao cấp nhất là Hội Tiên Lâu. Giới phú thương nhắc đến cũng chắc lưỡi hít hà, nơi này so sánh với hắc điếm còn đắt hơn, mỗi ngày đều đem “ma đao trảm thủ

