watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 29 - Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội
Home >
Tìm kiếm

Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
29/05/26 - 00:08

thể trời cao sắp đặt trùng hợp, lúc Thủy cô nương nhảy xuống lầu thì ngã vào một người đi đường, kết quả thân thể Thủy cô nương không có gì đáng ngại, nhưng người xui xẻo kia thì mất mạng. Người nhà hắn khóc rống một hồi đã mang xác hắn trở về”.



A! Nguyễn Nhược Nhược hít một hơi, hồi lâu cũng không thở ra. Sau một hồi nàng liền xác định được ý nghĩ trong đầu, gấp gáp hỏi tới, “A Phúc, người đi đường kia nhà ở đâu?”



“Tam tiểu thư, Thủy cô nương đè chết hắn, chỉ sợ người nhà của hắn không chịu từ bỏ ý đồ gây phiền toái. Đại thiếu gia tâm trí toàn bộ đặt trên người Thủy cô nương, nhất thời không phân minh rõ ràng với gia đình người ta ban nãy. Chúng ta nhanh nhanh tìm biện pháp đi trấn an nhà người ta, thừa dịp vẫn còn sớm mà…”



“Tại sao ngươi nói nhảm nhiều vậy?” Nguyễn Nhược Nhược không có tâm tư nghe hắn nói lao nhao liền hét lớn một tiếng cắt đứt lời hắn, “Ta hỏi nhà người kia ở đâu, còn không mau nói ra cho ta!”



A Phúc bị nàng quát lớn một câu, một hồi cũng nói không ra lời.



“Van cầu ngươi A Phúc”, Nguyễn Nhược Nhược hạ thấp giọng, “Mau nói cho ta biết đi.”



A Phúc lúc này mới định thần nói ra một câu nói: “Tam tiểu thư, người kia chính là người đã bị cự tuyệt hôn ước, Diêu gia Nhị thiếu gia!”



Nguyễn Nhược Nhược nghe được thân thể bất chợt mềm nhũng, cơ hồ đứng cũng không vững, may mà A Phúc một bên nhanh đỡ lấy nàng, “Tam tiểu thư, người không sao chứ?”



Lão thiên a! Diêu-Kế-Tông?! Không thể nào…Lưu Đức Hoa, ngươi…lẽ nào là…? Nguyễn Nhược Nhược hít một hồi lãnh khí, một lúc sau mới hoàn hồn lại, nàng nghiến răng nói, “A Phúc, đi trước dẫn đường, chúng ta đến Diêu gia xem động tĩnh.”



“Tam tiểu thư, đúng là nên đi nhìn động tĩnh một chút. Lần trước cầu hôn bị cự tuyệt, Diêu gia cũng đã giữ một bụng tức. Lần này nếu biết là nữ tử Đại thiếu gia yêu mến đè chết lão Nhị nhà họ…chỉ sợ họ không chịu từ bỏ ý đồ. Chúng ta đến xem động tĩnh bên kia để suy nghĩ đối sách kịp thời.”



Hắn nhanh nhanh chạy phía trước dẫn đường, Nguyễn Nhược Nhược tâm thần bấn loạn chạy theo phía sau. Mới đến đầu đường Diêu gia đã thấy một đám người rỗi rảnh tới xem náo nhiệt xúm lại trước một cánh cổng lớn, không cần phải nói, đây nhất định là Diêu gia. Vậy nên nàng cất bước đi vào, mới đi được hai bước, đột nhiên một đám người như bị ma đuổi hướng ra ngoài vừa chạy vừa hò hét loạn lên.



“Xác chết ngồi dậy, xác chết ngồi dậy a ~!!!!”



“Quỷ quỷ quỷ a~!!! Chạy nhanh lên oa ~!!”



Nguyễn Nhược Nhược lập tức hiểu đã xảy ra chuyện gì, nàng chạy ngược lại hướng đám người kia, tựa như thuyền phu chèo ngược dòng mà gian nan di chuyển về phía trước. A Phúc ở phía sau kéo nàng lại, gương mặt trắng như tuyết, “Tam tiểu thư, hình như…hình có quỷ a, hay là…đừng đi…” Thanh âm ngắc ngứ không trôi.



“Ngươi đứng ở đây chờ ta được rồi, ta nhất định phải vào trong nhìn một cái.” Mặc dù trong lòng Nguyễn Nhược Nhược đã nắm chắc chính phần mười, nhưng nàng muốn xác định hoàn toàn để có thể an tâm một chút.



A Phúc quả thật không dám theo vào nữa. Vì vậy Nguyễn Nhược Nhược một mình hướng đám người tiếp tục chạy đi, chỉ là còn chưa kịp đến thì đại môn Diêu phủ đã đóng chặt lại, có thể nghe thấy bên trong lao xao ồn ào không ngừng, có khóc có cười, bi hỉ đủ loại thanh âm không rõ ràng vang tới. Nàng đập cửa một hồi lâu vẫn không có ai đến trả lời, hiển nhiên họ cho nàng là người ngoài tò mò tới xem chuyện ly kỳ cổ quái nên chặn không cho vào.



Nguyễn Nhược Nhược lẩn quẩn bên ngoài một hồi lâu, không vào được cửa mà cũng không muốn rời đi. Suy nghĩ một chút, đột nhiên trong đầu lóe ra một kế, nàng cất giọng hát vọng vào.



Cho ta một chén vong tình thủy, để một đêm ra đi không cần đổ lệ, để tất cả tấm lòng theo gió cuốn bay xa…



Buông rơi tình yêu…thiên thu không trở lại.



Cho ta một chén vong tình thủy, đến lượt ta không còn bi thương, coi như ta uống rượu say, coi như ta tan nát cõi lòng…



Hát hồi lâu không có lời đáp lại, đợi một hồi từ bên trong thoát ra được một thanh âm giữa những tiếng lao xao ồn ào. Một thanh âm vô cùng nhẹ nhàng, tinh tế, làm cho Nguyễn Nhược Nhược rạng rỡ như hoa. Thanh âm kia hát theo một câu: sẽ không nhìn thấy ta rơi lệ.



Phảng phất giống như hai đảng viên dưới địa đạo truyền “ám hiệu” cho nhau. Tin chắc giờ đây Lưu Đức Hoa đã thành Diêu Kế Tông, Nguyễn Nhược Nhược thở ra một hơi, hai chân mềm nhũng tựa vào tường từ từ ngồi bệch xuống đất. A Phúc kiên trì đứng bên ngoài, nhác thấy bộ dáng không khí lực của Tam tiểu thư liền chạy đến. Hắn vừa dìu nàng lên vừa đưa cả hai chạy ra ngoài cửa, “Ta đã nói gì, Tam tiểu thư không nên đi vào đây. Chỗ này quỷ khí sâm lâm, nhanh nhanh lên, chúng ta nhanh nhanh rời khỏi nơi này.”



Diêu gia Nhị công tử Diêu Kế Tông đi ngang qua Hoa Nguyệt Lâu xui xẻo bị Thủy Băng Thanh nhảy lầu làm cho ô hô ai tai. Những chẳng ai ngờ mang xác hắn về nhà nửa canh giờ sau liền sống dậy. Một thân từ từ ngồi dậy trên gường, dọa người ngoài kinh hãi nhưng làm người trong nhà kinh hỉ không nói nên lời. Diêu phu nhân ôm chặt đứa con sống lại, khóc đến ngất đi: “Con của ta! Ta còn tưởng kẻ đầu bạc phải tiễn kẻ đầu xanh! Bồ Tát phù hộ, ngươi đại nạn không chết ngày sau nhất định sẽ hồng phúc vô cùng a!”



Hắn sống lại so với Diêu Kế Tông lúc trước thì khéo léo tinh tế hơn nhiều, hướng người gọi là “mẫu thân” nói: “Mẫu thân, tại sao lại khiến người làm kẻ đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh được, ta còn phải phụng dưỡng người đến một trăm tám mươi tuổi nữa là…” Lời nói ngọt như mật, Diêu Phu Nhân phá ra cười, vỗ mặt hắn thôi chưa đủ còn nắm chặt tay hắn không rời.



Tin tức kia lập tức truyền khắp Trường An thành, người người đều nói đây là tổ tiên Diêu gia tích đức để lại cho tử tôn đời sau, duy chỉ Ngọc Liên Thanh sau khi nghe nói liền rơi vào trầm tư. Chương 40









Sau sự kiện Thủy Băng Thanh nhảy lầu, Nguyễn Nhược Long càng thêm kiên định ý muốn đem nàng nhanh chóng thoát khỏi Hoa Nguyệt Lâu. Hắn nói với Nguyễn Nhược Nhược, “Tam muội, nghĩ tới nghĩ lui cũng không tìm ra được biện pháp. Chuyện đến nước này ta chỉ còn cách liều mạng.”



Nghe khẩu khí này, người không biết chuyện còn tưởng rằng hắn đang âm mưu cướp nhà bank. Nguyễn Nhược Nhược nghe được liền kinh hãi run sợ, “Đại ca, ngươi muốn làm gì?”



“Ta quyết định dẫn Băng Thanh thoát ly Hoa Nguyệt Lâu, trốn khỏi Trường An rồi đi khắp chân trời góc bể.” Nguyễn Nhược Long nói ra dự tính trong đầu.



Nguyễn Nhược Nhược vội vàng ngăn cản, “Đại ca, ngươi đừng loạn, cái gì mà đi khắp chân trời góc bể, đấy là ngươi bỏ trốn đó! Trốn luật không phải chuyện đùa, luật pháp cực kỳ nghiêm khắc a. Thiên hạ to lớn, các ngươi có thể chạy ra khỏi Đại Đường không? Đến lúc đó bị tóm trở lại chắc chắn sẽ rất thê thảm.”



Khổ sở đem hết lời ra khuyên nhủ nhưng Nguyễn Nhược Long một chút cũng không lay chuyển, giống như cái đầu gỗ, đem hết sức gõ vào cũng vô ích. “Tam muội, ta cũng biết đây là hạ sách, nhưng ta không nghĩ ra được biện pháp nào khác. Ta là bất đắc dĩ, vô luận thế nào cũng không thể để Thủy Băng Thanh tại Hoa Nguyệt Lâu làm thêm chuyện dại dột một lần nữa. Đây đã là lần thứ hai rồi, may mà mỗi lần đều hữu kinh vô hiểm, mà không phải lúc nào cũng vận khí tốt như vậy. Ta đã quyết định dù phải bỏ trốn cũng phải mang nàng đi.”



Nguyễn Nhược Nhược nghe ngữ khí của hắn liền biết vấn đề này khó mà dây dưa thêm nữa, “Hạ sách này…ngươi khoan làm, chậm rãi…đợi ta tìm gặp Lý Hơi một chuyến, để hắn ra mặt giúp Thủy Băng Thanh chuộc thân. Chỉ cần chuộc thân, các người cũng không cần lưu lạc bốn phương bỏ trốn nữa.”



“Tĩnh An vương thế tử Lý Hơi?” Ánh mắt Nguyễn Nhược Long sáng ngời, nhưng rất nhanh chóng ảm đạm đi, “Hắn chịu ra mặt tự nhiên dễ xử lý hơn, nhưng là…Tam muội muội, hắn chịu không?”



“Không chịu ta cũng bắt hắn chịu”, Nguyễn Nhược Nhược cứng rắn nói, “Nếu không ta sẽ bám chặt lấy hắn làm phiền cho đến khi nào hắn đáp ứng mới thôi.”



Nguyễn Nhược Long bán tín bán nghi nhìn Nguyễn Nhược Nhược, “Tam muội, biện pháp này của ngươi có được không? Tiểu vương gia bị ngươi làm phiền sẽ…nể mặt sau?”



“Có bao nhiêu tác dụng thì tốt bấy nhiêu! Hơn nữa bọn ta cũng đã cùng nhau trải qua khó khăn, coi như là hoạn nạn chi giao đi. Ta tìm tới bảo hắn trả nợ ân tình cho ta, chắc sẽ không quá khó khăn. Đại ca, ngươi an tâm một chút đi, chờ ta tìm hắn trước.”



Vì vậy Nguyễn Nhược Nhược lần thứ hai đến Tĩnh An vương phủ tìm Lý Hơi, đãi ngộ so với lần đầu tiên giống nhau như đúc. Bọn gác cửa không chịu để nàng đi vào, chẳng qua là lần nàng không thể nhẫn nại ngổi ở cửa từ từ chờ đợi. Hỏi rõ mới biết được Lý Hơi đang ở trong phủ, nàng đem năm lượng bạc cho tên gác cửa nhờ hắn gọi Tần Mại ra.



Tần Mại vừa thấy nàng đã ngạc nhiên, “Nguyễn…” hắn liếc sang mấy tên gác cửa một chút, “Nguyễn công tử, ngươi lại tới tìm Tiểu vương gia.”



“Đúng nha Tần Mại, ta có việc gấp nhất định phải gặp hắn. Mấy người gác cửa chết sống không cho ta đi vào, ngươi làm ơn giúp ta, dẫn ta đi gặp hắn được không?”



Tần Mại do dự một chút rồi đồng ý dẫn Nguyên Nhược Nhược vào trong vương phủ. Đúng là trạch phủ của hoàng tộc, bày trí thật đẹp! Thủy quang sơn sắc, ốc vũ khôi hoành, không gian rộng rãi, cảnh trí ưu mỹ. Các đình đài điêu khắc tinh xảo, nhã trí thanh tĩnh.



Nguyễn Nhược Nhược vừa đi vừa nhìn, chỉ cảm thấy dùng mắt ngắm thôi cũng không đủ. Tần Mại dẫn nàng xuyên vài dãy hành lang, đi qua một hồ nước, lại quẹo vào một cánh cổng đá. Trước mắt chợt hiện lên một khối núi đá lung linh dịch thấu, loại đá này vô cùng trân quý, trước kia Nguyễn Nhược Nhược đi qua Tô Châu viên lâm từng gặp qua loại hồ thạch này. Tuy nhiên một khối lớn như thế này thì là lần đầu tiên trông thấy, nhịn không được phải dừng bước ngắm. Nàng trước giờ vẫn luôn yêu thích tự nhiên, sơn thủy hoa cỏ, đến cả gỗ đá cũng không buông tha. Tấm tắc một hồi, nàng được dẫn đi vòng qua khối hồ thạch, lập tức bước vào một tĩnh viễn trang nhã. Trong viện có một hồ nước nho nhỏ, thủy trúc xanh mướt. Nước hồ màu ngọc bích, phảng phất như một khối lưu ly.



Chỗ tốt nha! Nguyễn Nhược Nhược tự động thốt lên trong đầu. Cảnh trí như vậy quả thực có thể khiến người ta thoát ly hồng trần, đem rượu hòa với xuân phong. Lý Hơi người này cũng biết hưởng thụ quá chứ, được ngụ ở phủ đệ thần tiên như vậy thật khiến cho Nguyễn Nhược Nhược hâm mộ không thôi. Nàng đem cảnh đẹp trước mắt nhìn hồi lâu mới nhớ ra chính sự, “Lý Hơi đâu? Tại sao không thấy hắn?”



Tần Mại nhìn nàng một cái, muốn nói rồi lại thôi. Nguyên lai hắn muốn nhắc nhở nàng không nên gọi thẳng danh tự của Tiểu vương gia, nhưng là…Tiểu vương gia của mình không thèm để ý thì thôi, hắn là hạ nhân xen vào hình như có chút…lắm mồm.



“Tiểu vương gia ở trong phòng, ta vào trước bẩm báo một tiếng, Nguyễn Tam tiểu thư xin ở chỗ này chờ trong chốc lát” Tần Mại nói.



Nguyễn Nhược Nhược thấy bên cạnh rừng trúc có một bộ bàn đá liền tự động ngồi xuống. Ngồi xuống rồi mới phát hiện ra băng ghế đá không lạnh như mình tưởng mà ấm áp ôn hòa. Đây nhất định không phải loại đá bình thường, nàng không khỏi cảm thán: người có tiền đúng là thoải mái nha!



Mới ngồi một chút đã thấy Lý Hơi vội vã từ trong nhà đi ra, vẻ mặt vừa mừng vừa sợ, “Nguyễn Nhược Nhược, ngươi cố ý tới tìm ta sao?”



Nguyễn Nhược Nhược biết chính sự quan trọng hơn, không rảnh cùng hắn nói chuyện khách sáo nên trược tiếp vào đề, “Đúng nha! Là vụ việc lần trước, ngươi phải giúp ta nha, mặc dù danh dự rất quan trọng nhưng mạng người còn quan trọng hơn.”



“Ra là vì chuyện này.” Lý Hơi bất giác cảm thấy hơi thất vọng, “Nữ nhân kia…cử chỉ phóng đãng, ngươi cần gì phải giúp nàng ta như vậy?”



“Hiểu lầm hiểu lầm” Nguyễn Nhược Nhược vội vàng nói, “Chuyện hôm đó ở trên xe ngựa nàng đã nói cho ta biết rồi. Nhưng thật ra là nàng cố ý chọc ghẹo ngươi, bởi vì nàng nghe ta nói ngươi rất dễ thẹn thùng, nàng không tin nên cố ý thử ngươi một chút.”



“Ngươi… Ngươi tại sao nói với nàng những…lời này?” Lý Hơi đại quẫn.



“Ta sai rồi, ta sai rồi” Nguyễn Nhược Nhược biết mình sai lầm, “Ta cam đoan sau này không cùng người khác nói chuyện của ngươi nữa.”



Lý Hơi giận không được, nói cũng không được, trợn mắt nhìn nàng một hồi, rốt cục bật cười nói, “Ta thật không không biết phải làm gì với ngươi”.



“Được rồi, ngươi cũng đã hết giận, nhanh nhanh giúp ta mang người ra.” Nguyễn Nhược Nhược vừa thấy mặt hắn có phần vui vẻ liền lập tức “rèn sắt lúc còn nóng” nói ra yêu cầu, “Cầu ngươi đó, Lý Hơi”.



Nghe được nàng mềm giọng nói ra ba chữ “Cầu ngươi đó” Lý Hơi không khỏi nhớ tới tình hình hôm ấy, sau khi ăn nhầm dâu độc nàng liền hái một đống dâu tây tới năn nỉ hắn ăn. Lúc đó hắn tức giận không chịu ăn, nhưng bây giờ nhớ tới chỉ cảm thấy một cảm giác ngọt dịu trong lòng. Phảng phất như vị ngọt trái dâu tây vẫn còn lưu lại trên môi.



Tự nhiên là không thể…cự tuyệt nữa. “Được rồi, ta thay các ngươi ra mặt thử một lần xem sao”. Lời nói vô cùng khiêm nhường, “thử một lần”, nhưng thật ra nếu hắn đã chịu xuất ngựa thì còn không phải là mã đáo thành công! Nguyễn Nhược tất nhiên mừng rỡ cực kỳ, tóm lấy tay phải của hắn mà lắc không ngừng. “Cám ơn cám ơn cám ơn…”



Thật giống như nhân công bị thiếu mấy tháng tiền lương đình công, đột nhiên có lãnh đạo trung ương đến cấp phát tiền lương liền kích động mà cảm tạ không ngớt.



Lý Hơi bị ngọc thủ “ác độc” kia tóm chặt liền cảm thấy như lò nướng phát nhiệt, cánh tay hắn lập tức bị thiêu sống. Ngọn lửa vô hình này từ bàn tay phừng phừng lan ra, nhanh chóng thiêu rụi toàn thân. Hắn chỉ cảm thấy cả người nóng hừng hực, bị lửa đốt thành tro, nóng bỏng vô cùng…



Nguyễn Nhược Nhược cầm tay lắc một hồi lâu mới chú ý đến gương mặt tuấn tú kia đang đỏ bừng, nàng vội vàng rút tay về, trong lòng cười trộm. Tên Tiểu vương gia này thật là thuần khiết đáng yêu nha! Nàng nghĩ rất đơn giản, cho rằng hắn chẳng qua là thẹn thùng khi tiếp xúc với nữ nhân, nhưng không biết…



“Được rồi, ngươi định lúc nào làm việc này?” Nàng đột nhiên nhớ ra vấn đề thời gian, “Cũng không thể ngâm mười ngày nửa tháng nha.”


<<1 ... 2728293031 ... 54>>

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4682 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 54