watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 26 - Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội
Home >
Tìm kiếm

Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
30/05/26 - 12:59

khách cũ, dĩ nhiên “Đao” được họ mài bén ngót, những khách tầm thường nhất định không dám kề cổ cho họ “thử đao” rồi. Nguyễn Nhược Nhược cũng không muốn làm gia cầm đưa đầu cho họ chặt, gà thì ăn cỏ vậy, cho nên nàng nói thẳng nói Lý Hơi mà không hề có điểm húy kị, “Lời không tốt nói trước nha! Chỗ ta có thể mời người có hạn, những nơi sang trọng đắt tiền thì xin bỏ qua cho, ta và ngươi vào một quán ăn trang nhã sạch sẽ là được rồi. Ý của ngươi như thế nào?”



Nguyễn Nhược Nhược nói rành rọt, hoàn toàn không cảm thấy có gì khó xử. Nàng không ưa đám công tử ăn xài phung phí sa sỉ, lại ghét nhất loại người ném ngân lượng qua cửa sổ, nhìn tới nhìn lui cũng là vỗ béo người khác chứ chẳng có lợi gì cho mình. Quá đề cao sĩ diện cũng không tốt, làm bất cứ chuyện gì cũng phải cân nhắc khả năng của bản thân, không nên khiêu chiến với năng lực có hạn.



Lý Hơi thân phận tôn quý, đường đường là Tĩnh An vương thế tử, người muốn mời cơm hắn nhiều không kể hết. Bọn họ đem hết tâm tư ra chiêu đãi hắn, nào là sơn trân hải vị, tinh thực tế quái, trước sau tranh nhau dâng lên cho hắn. Vậy mà hôm nay Nguyễn Nhược Nhược vô ý kéo hắn đi ăn cơm, lại còn nói “nơi dùng bữa có hạn”, chỉ có thể tùy tiện chọn một chỗ “bình dân” mà ăn một lần. Bất quá, hắn mặc dù kinh ngạc nhưng lại thấy mới mẻ, vì vậy liền vui vẻ đồng ý, “Được, chọn một chỗ “bình dân” mà ăn một lần đi, tùy ngươi sắp xếp.”



Sau đó hắn bảo Tần Mại đánh xe vào phủ, bản thân cùng Nguyễn Nhược Nhược làm thành một khối đi đi lại lại ở ngã tư đường tìm một quán ăn thanh nhã yên tĩnh. Nguyễn Nhược Nhược dù tiết kiệm những không đến mức hà tiện, cho nên cũng không đem tên Tiểu vương gia này tùy tiện dẫn đến quán ăn bình dân lung tung cho xong việc. Sau khi nhìn tới nhìn lui, rốt cục cũng chọn được một quán ăn bên trong trang hoàng cũng không tệ lắm, khách nhân ra vào cũng náo nhiệt xem ra rượu và thức ăn hẳn được hoan nghênh. Vì vậy hai người liền đi vào, sau khi ngồi xuống nàng chọn vài món ăn, gọi một bầu rượu rồi hai người đối diện từ từ nói chuyện.



Những món ăn mà Nguyễn Nhược Nhược chọn lựa có phần mới mẻ, Lý Hơi trước giờ chưa từng ăn qua. Hắn đang muốn đưa đũa gắp ăn thử mùi vị xem thế nào thì lại bị Nguyễn Nhược Nhược nhanh tay lẹ mắt chặn đũa lại, “Những món này ngươi đừng ăn, đây là ta ăn, ngươi ăn những món này nè.”



Lý Hơi nhìn thấy trước mặt mình toàn là thịt gà, thịt cá. Còn thức ăn trước mặt Nguyễn Nhược Nhược đều là rau xanh thanh đạm, hắn không nhịn được kháng nghị: “Toàn là dầu mỡ, ai ăn những món này nha! Ta muốn nếm thử những món ăn của ngươi.”



“Những món ăn của ta toàn là rau mọc nơi hoang dã, chưa chắc tràng vị của ngươi chịu được. Tốt nhất nên cẩn thận một chút, ngươi vừa mới khỏi bệnh xong.” Nguyễn Nhược Nhược hù dọa hắn.



Lý Hơi tức giận nhưng vẫn lì lợm ngoan cố muốn ăn thử một lần. Nguyễn Nhược Nhược chào thua để hắn dùng đũa gắp lên ăn thử. Hắn ăn một miếng, mi nhíu hồi lâu, “Đây là món gì? Tại sao lại có vị chua?”



“Đây là Mã Xỉ Hiên, là món ăn thường gặp trong mùa hè. Mặc dù hơi chua một chút, nhưng vừa mềm vừa giòn, thanh đạm dễ chịu, hơn nữa còn có công hiệu giải nhiệt. Thật ra món ăn này rất tốt cho cơ thể, chỉ tiếc là ngươi ăn không quen.” Nguyễn Nhược Nhược cười nói.



Lý hơi quả thật ăn không quen, những bị nàng nói như thế liền sợ có độc như lần trước nên hắn cũng không muốn ăn tiếp. Chỉ là sau khi ăn vài miếng, quả thật thấy rất ngon miệng, đúng là thanh đạm dễ chịu, hắn không khỏi gật đầu đồng ý, “Ừm, càng ăn càng thấy ngon.”



“Tất nhiên, ta chọn còn có thể dở sao. Nếu ăn được thì ngươi ăn nhiều thêm một chút đi. Những thứ này toàn là thực phẩm xanh chân chính đó nha, đất đai màu mỡ, dinh dưỡng phong phú, lại có tác dụng thanh nhiệt giải độc, vừa là món ăn vừa là thuốc, có bệnh thì trị bệnh, vô bệnh có thể cường thân, thậm chí còn có tác dụng kéo dài tuổi thọ…” Nguyễn Nhược Nhược nhất thời đắc ý luôn ra một tràng, thoạt nhìn như thể đã từng làm chuyên gia quảng cáo cho món ăn chay, Lý hơi nghe được vô cùng sửng sốt. Trong lúc bất chợt chính nàng tự phát hiện ra sơ sót, vội vội vàng vàng ngậm miệng lại không nói nữa, ân cần quơ đũa chiêu đãi khách, “Tới đây…uống rượu…dùng bữa…”



Vừa nói nàng vừa đem đũa gắp thức bỏ vào miệng, nhai nhai một chút liền sinh cảm khái vô hạn: “Không có tiền ở nhà ăn dưa rau, có tiền ở tửu điếm ăn rau dưa.”



“Cái gì?” Lý Hơi nghe không hiểu.



“Không có gì không có gì, tiếp tục tiếp tục, uống rượu, dùng bữa.” Nguyễn Nhược Nhược hoạt bát nói, tựa như muốn đem Lý Hơi một lần nuôi thành người mập tròn béo tốt mà liên tu bất tận bắt hắn hết ăn rồi uống. Nhưng thật ra trong lòng nàng đang nghĩ đến kế hoạch kia, trước tiên bắt hắn ăn cho no một bụng rượu thịt, sau đó mới nhờ giúp đỡ, hy vọng hắn không phũ phàng mà từ chối.



Rượu quá ba tuần, Nguyễn Nhược Nhược mới vào chính sự, “Lý Hơi, ta hôm nay đặc biệt tới tìm ngươi là có chuyện muốn nhờ.”



Lý Hơi thiếu chút nữa bị sặc, đến giờ nàng nhắc tới mới nhớ ra. “Chuyện gì vậy!”



Vì vậy Nguyễn Nhược Nhược đem sự tình của Thủy Băng Thanh kể lại một lần, cuối cùng nói: “Ta thay nàng nghĩ phương pháp đã lâu cũng không tìm được cách khả thi. Tú bà nơi đó bảo muốn chuộc thân thì ngân lượng tự nhiên không dưới vạn kim, cái…này chúng ta đều có thể giải quyết. Chẳng qua là…châu phủ bên kia không dễ dàng cho nàng chuộc thân như vậy. Lý Hơi, ngươi quyền cao chức trọng, có thể…ra mặt thay nàng nói một câu hay không? Ta nghĩ châu phủ bên kia nhất định sẽ nể mặt ngươi, vậy có được không?”



Lý Hơi kinh ngạc nghe hồi lâu, mẫn cảm bắt được vấn đề, “Các ngươi? Các ngươi ở đây là những ai?”



“Ta và đại ca của ta, ngươi đã gặp qua rồi.”



“Đại ca của ngươi? Hắn tại sao lại quan tâm đến chuyện của một nữ nhân thanh lâu?” Lý Hơi ở phương diện này có chút “chậm tiêu” nha!



Nguyễn Nhược Nhược không nhịn được bật cười, “Lý Hơi, đại ca của ta không thể không lo sao. Thủy Băng Thanh kia chính là người mà đại ca ta yêu.”



“Cái gì? Đại ca của ngươi sao lại thích nữ nhân…loại này?” Lý Hơi thất kinh.



“Cái gì gọi là nữ nhân loại này?” Nguyễn Nhược Nhược không thích nghe như thế, “Thủy Băng Thanh mặc dù ở chốn thanh lâu, nhưng nửa điểm phong trần cũng không có.” Chuyện tối hôm qua Thủy Băng Thanh hồn nhiên ngốc ngếch chọc ghẹo hắn nàng không biết nên cứ để vậy mà giải thích.



Lý Hơi nghe được âm thầm cắn răng, một nữ nhân cử chỉ khiếm nhã như vậy mà dám bảo là nửa điểm phong trần cũng không có. Chẳng lẽ nàng ta giấu diếm lừa gạt huy muội Nguyễn gia, muốn mượn bọn họ làm chỗ tựa để thoát khỏi thân phận hiện tại, sau này được lợi liền rũ bỏ.



Một người có tâm tư như vậy dĩ nhiên Lý Hơi sẽ không quan tâm đến. Hắn trong lúc bất chợt tự nhiên sinh một loại ý thức bảo vệ, không muốn để Nguyễn Nhược Nhược bị lừa gạt. Yêu một người chính là như vậy, ngươi nếu yêu nàng, nàng liền vĩnh viễn trở thành yếu đuối cần phải chiếu cố bảo vệ. Hơn nữa kẻ địch lại là yêu tinh ngàn năm, cổ quái khả yếm, chỉ cần liếc nhìn nàng ta một cái đã nhận ra.



“Những chuyện thanh lâu phong trần thế này ta làm sao nhúng tay vào được, đường đường là Tĩnh An vương thế tử nếu để người khác hiểu lầm ta “lưu liên câu lan”, say tâm phong nguyệt chẳng phải sẽ tổn hại đến danh dự của ta sao?” Lý Hơi lấy lý do đường hoàng này mà từ chối điều thỉnh cầu của nàng.



Lý Hơi không thống khoái đáp ứng, Nguyễn Nhược Nhược ngay từ đầu cũng đã định liệu trước nên khi bị từ chối cũng không quá buồn bã. Chẳng qua là lý do của hắn cũng đúng nên khiến nàng cảm thấy ngại ngùng, quả thật không nên để danh dự của Lý Hơi bị hủy trong phút chốc như vậy!



Hai người nhất thời không nói câu gì, nhưng có người thứ ba lại đây chen miệng vào. “A ha, đây không phải là Nguyễn gia Tam tiểu thư sao! Cũng ở đây dùng cơm trưa sao?”



Nguyễn Nhược Nhược ngẩng đầu nhìn lại, oan gia ngõ hẹp, Diêu Kế Tông.

Chương 37









Diêu Kế Tông hẳn là từ trong nhã phòng (phòng VIP) ăn uống no say đi ra, đem theo tám chính phần hơi rượu, hai phần thanh tĩnh còn lại là để giúp hắn lảo đảo bước ra ngoài. Cũng không hiểu tại sao đôi mắt men say mông lung kia lại nhận ra Nguyễn Nhược Nhược rồi lao đến dây dưa không dứt. Nguyễn Nhược Nhược nhức đầu vạn phần, Diêu Kế Tông vốn thành phần bất hảo, uống rượu vào càng khó dứt ra, tại sao lại để hắn bắt gặp mình chứ? Nếu bảo đây là duyên phận thì mười phần mười là nghiệt duyên rồi.



Diêu Kế Tông say ngà ngà nhìn lướt qua mặt của Nguyễn Nhược Nhược liền trông thấy Lý Hơi ngồi một bên, hắn nhất thời say đắm, thần sắc mê mê. “A…vị tiểu ca này lớn lên thật là anh tuấn a! Mi thanh mục tú…da thịt mềm mại…để ca ca đây cưng chìu một chút! Ca ca nhất định thương ngươi.” Vừa nói vừa đưa tay heo mò tới, Lý Hơi không chút phòng bị hắn đưa tay khinh bạc chạm vào cằm mình.



Nguyễn Nhược Nhược đầu tiên là cả kinh, trợn mắt hốc mồm, sau khi lấy lại tinh thần liền nhanh nhanh đưa tay che miệng lại, sợ bản thân không cẩn thận mà ha hả cười phá ra ngoài. Làm sao nàng không biết trong lòng Diêu Kế Tông có “nổi khổ” để hắn giữa ban ngày ban mặt đùa giỡn “nam tử nhà lành”, mà không cẩn thận thế nào lại đùa giỡn trên đầu của Lý Hơi.



Lý Hơi bị hắn khinh bạc, mới đầu hoàn toàn kinh ngạc, sau đó rất nhanh có phản ứng, gương mặt cứng lại như ngọc thạch, vừa thẹn, vừa tức, vừa hận, vừa giận…Hắn bật dậy đá ghế sang một bên, quyền nhanh như gió, ầm một tiếng đem Diêu Kế Tông nện xuống mặt đất. Hắn bị ngã xuống, bàn ghế trong quán đỗ vỡ tứ tung. Diêu Kế Tông bị đánh đương nhiên không để yên, lập tức đứng lên tuyên bố sẽ hảo hảo thu thập Lý Hơi. Phía sau hắn hai tên gia đinh Tiểu Tam và Tiểu Tứ vừa nhìn thấy chủ tử bị đánh liền nhào lên hỗ trợ. Lý Hơi mà sợ bọn họ? Hắn đang bừng bừng tức giận, tới một người đánh một người, tới hai người đánh hai người, lấy một địch ba cũng không rơi xuống thế hạ phong.



Bốn người như hổ báo quần ẩu một hồi, chỉ khổ chủ quán. Bọn họ bốn người ở bên trong đánh không nương tay, thực khách rối rít lao ra cửa mà chạy. Quyền cước không có mắt a! Tốt nhất tránh xa để khỏi thụ thương. Đương nhiên là chạy thật nhanh, còn có thể danh chính ngôn thuận mà ăn quỵt. Quán ăn phi thường náo nhiệt, chén bát và quyền cước cùng bay, sàn nhà la liệt (vật dụng chén bát cùng thức ăn). Chủ quán thì khỏi nhắc tới, hắn lòng đau như cắt, nhìn họ đánh nhau cũng không dám tiến lên ngăn cản, chỉ sợ bị trúng thương, vậy nên chỉ đành trốn ở phía sau quầy mà la lên: “Đừng đánh nữa, van cầu các người đừng đánh nữa, đây là cửa hàng của ta a!” Trả lời hắn là một cái dĩa bay xẹt qua, hắn may mắn thụp xuống né được trong tích tắc. Kết quả cái đĩa bị ném vào tường vỡ tan nát.



Nguyễn Nhược Nhược rất thức thời, biết tình huống này nàng vô phương giúp đỡ cũng như không thể “ra trận giết địch” nên từ sớm đã phóng ra ngoài, nói là tránh cho Lý Hơi thêm loạn. Cách một cánh cửa, nàng đứng bên ngoài vui vẻ xem động tĩnh, vừa nhìn vừa cười, cơ hồ như đứng dậy cũng không nổi. Trừ nàng ra, bên ngoài vẫn còn một đám thực khách gan to lưu lại xem “Toàn vũ hành” trình diễn trực tiếp. Cứ như vậy người phía sau cũng vọt tới thêm để xem náo nhiệt, bọn họ tự nhiên không nhìn thấy được tràng diện đặc sắc bên trong, có người nhiều chuyện hét lên: “Ai đó bên trong nói xem tình hình thế nào rồi?”



Nguyễn Nhược Nhược đứng chỗ tốt nhất, lập tức bắt đầu “bình luận” trực tiếp hiện trường: “Ban đầu là quyền cước đánh nhau ở gần cửa tiệm, một bên là bạch y công tử, một bên là lam y công tử mang theo hai gia đinh.” Nàng mặc dù trăm vội trăm vàng nhưng vẫn không quên đem thân phận của Lý Hơi giấu biệt đi, không để lộ ra ngoài. Nếu không để người Trường An thành biết Tĩnh An vương thế tử bị nam nhân đùa giỡn, e là cả thành sẽ cười suốt ba ngày ba đêm.



“Trước mắt cục diện một chọi ba, song phương choảng nhau khó phân thắng bại, bây giờ xuất thủ chính là gia đinh A, hắn cố gắng đánh lén đối phương, dùng ghế định đập vào gáy của bạch y công tử, nói thì chậm nhưng xảy ra rất nhanh, bạch y công tử phản ứng nhanh nhẹn né đi, toàn thân bay tới đạp một cước…wow, cú đá nghiêng người thật đẹp nha, đá trúng bàn tay cầm ghế của têb gia đinh…A, kết quả…tay hắn mềm nhũng, cái ghế rơi trở xuống đập vào đầu hắn…lăn quay hôn mê rồi!!!”.



Nguyễn Nhược Nhược mi phi sắc vũ đứng ra giải thích, những người đứng nghe phía sau đều ha ha cười lớn, một bên cười một bên reo lên: “Tiếp tục tiếp tục, vị tiểu ca này xin tiếp tục nói đi.”



“Bạch y công tử hiển nhiên võ nghệ cao cường, vừa thủ vừa công, lấy một chọi hai càng dễ dàng, bây giờ hắn vừa tung ra một quyền tuyệt mỹ, wow! Trúng ngay giữa cằm của lam y công tử, đáng thương lam y công tử trên mặt bị u lên một cục, tình thế trước mắt xem ra…lam y công tử không ổn nha! Hắn bị bạch y công tử nện ba bốn đòn, bị động ăn đánh a…đã không thể tấn công, chỉ có thể phòng thủ. Bất quá, hắn ương ngạnh phòng thủ, tinh thần chống cự rất đáng để chúng ta khâm phục nha, mọi người cho một tràng vỗ tay khích lệ đi.”



Nguyễn Nhược Nhược vừa nói vừa dẫn đầu vỗ tay, những người đứng nghe thập phần vui vẻ mà hùa theo, tiếng vỗ tay như sấm vang dậy một góc đường. Diêu Kế Tông mềm oặt, một mình chống đỡ không nổi bị đánh thành cái đầu heo bò lăn ra đất. Lúc này Lý Hơi thu dọn chiến trường sạch sẽ, đem tên Tiểu Tứ đá một cước bay ra ngoài, đập lên cửa một phát rồi té trở lại mặt đất, miệng không ngừng rên la đau đớn. Chủ tớ ba người đều ngã, toàn bộ chấm dứt.



Nguyễn Nhược Nhược kích động la lên, “Bây giờ tràng diện kịch liệt đánh nhau đã kết thúc, bạch y công tử đánh thật đẹp, giành được thắng lợi cuối cùng, Yeh, Vạn tuế! Bạch y công tử vạn tuế!”



Nguyễn Nhược Nhược nhất thời quên béng, vẫy tay hô to “Vạn tuế”, nhưng lần này người nghe không hùa theo nàng, không người nào la mà cũng không ai dám la. Đại Đường khai nguyên hai chữ “vạn tuế” này không phải ai cũng có thể tùy tiện la lên được. Đó là hoàng đế mua bản quyền nha, còn ai dám dùng? Không cần xét xử, trực tiếp hạ phán quyết. Mà phán quyết vô cùng dọa người…tựa như nửa đêm canh ba đem can phạm bị gán tội mưu nghịch ra chém đầu.



Cho nên Lý Hơi vừa nghe nàng la như vậy liền vội vàng từ trong quán nhảy ra, tóm lấy tay nàng bỏ chạy. Chạy một hơi qua mấy con đường, đem đám đông náo nhiệt bỏ lại phía sau, lúc này hắn mới dừng lại giáo huấn nàng: “Ngươi tại sao lại không cẩn thận, hai chữ “vạn tuế” có t
<<1 ... 2425262728 ... 54>>

Tag:

Tiểu,Thuyết,Hữu,Duyên,Thiên,Niên,Tương,Hội

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4684 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4706 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 20