Âm Dương Thần Chưởng
t hồn nhai?
Chàng nhìn xuống vực sâu choáng váng, tận cuối đường rừng, nơi mà biết bao người đã vùit hây khi muốn thoát đời tù tội, chàng lẩm bẩm:
− Thật là nguy hiểm.
Trần lão mỉm cười:
− Càng nguy hiểm, càng ít người nghĩ đến, việc luyện tập của ta mới có thể giữ bí mật và an toàn. Giang Lâm, cháu có đem theo quyển bí kíp đó không?
Trên mỏm đá cheo leo, Giang Lâm vòng tay mà cảm thấy cơ thể mình hơi chao đảo:
− Thưa tiền bối! Có bao giờ cháu rời những bảo vật mà sư phụ và đại ca cháu ban tặng. Cháu định khi mãn việc lưu đày mới tính đến chuyện luyện tập võ công.
Trần lão nghiêm giọng:
− Đừng phí bỏ thời gian vô ích cháu à? Ngay đêm nay lão sẽ bắt đầu giúp cháu luyện thành công pho bí kíp “Thần cương đại pháp”.
Giang Lâm mừng rỡ:
− Nếu được tiền bối thương tình thì ân đức này cháu xin nguyên ghi tạc.
Trần lão khoát tay:
− Đừng nói chuyện nghĩa ân, pho bí kíp đâu?
− Thưa đây!
Giang Lâm cho tay vào người lấy ra pho bí kíp bước tới trao cho lão. Bỗng lão nhanh như chớp nhảy đến chụp quyển bí kíp cười ha hả. Giang Lâm chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã thấy một luồng kình phong hất tung mình lên cao rồi rơi nhanh xuống Tuyệt hồn nhai như một viên đá lớn.
Sau khi đánh rơi Giang Lâm xuống Tuyệt hồn nhai rồi, Trần lão mới cất pho bí kíp vào người, cười sang sảng:
− Ha! Ha! Ha! Rồi đây pho “Cương, nhu hóa thần công” sẽ thuộc về ta.
− Đừng ảo tưởng, lão già khốn khiếp, lão đã dám đánh ngã Giang đệ ta xuống Tuyệt hồn nhai thì ta bắt lão phải xuống dưới cùng Giang đệ cho có bạn.
Quay lại thấy Sĩ Khải, Trần lão buông tràng cười khinh miệt:
− Nhóc con, đừng xen vào chuyện của ta mà thiệt mạng, cút đi.
Sĩ Khải dừng chân, vận công lên:
− Mời.
Không đợi Sĩ Khải dứt lời, lão vung cước phóng vào giữa mặt Sĩ Khải, ngọn phi cước của lão thật là hung hãn, có thể khiến Sĩ Khải chết ngay trong chớp mắt. Vì nơi chàng đứng là một ghềnhd dá cheo leo, khó lòng xoay trở, chỉ cần một cái mất thăng bằng nhỏ là rơi xuống vực ngay.
Nhưng Sĩ Khải vẫn đứng lặng yên, hai tay bắt chéo lên trước mặt hứng trọn ngọn cước như trời giáng của lão. Một tiếng va chạm vang lên, Trần lão kêu lên thảng thốt, lùi lại:
− Hà! Thằng khốn này khá thật.
Sĩ Khải nhếch mép:
− Không khá gì nhưng cũng đủ để bắt lão xuống bầu bạn với Giang Lâm, trả pho bí kíp lại đây.
Trần lão cười gằn không đáp, vung chưởng đánh tới tấp, tiếng kình lực phát ra ào ào. Đang mãi mê giao đấu cả hai chợt dừng lại khi nghe một tiếng hét thất thanh:
− Trời, Sĩ huynh, Lão bá bá, sao hai người lại đánh nhau?
− Ngoại, vậy mà ngoại bảo là mình chẳng biết võ công.
Thì ra Doanh Doanh và Trúc Phi đã nghe tiếng giao tranh vội chạy đến. Nàng nhìn Sĩ Khải với vẻ trách móc:
− Sĩ huynh, sao anh lại giao đấu với Trần lão bá? Còn Giang huynh đâu?
Thấy Doanh Doanh, gương mặt chàng dịu lại, giọng ôn tồn:
− Lão già khốn khiếp đã vì một pho bí kíp mà đánh rơi Giang đệ xuống Tuyệt hồn nhai rồi.
− Trời!
Doanh Doanh lùi lại mặt mày tái mét:
− Có thật như vậy không? Lão tiền bối, người làm như vậy được sao?
Doanh Doanh rên rỉ, Trúc Phi đứng ngây người ra như phổng đá. Trần lão cất giọng cười ha hả:
− Phải, các ngươi đừng xen vào việc ta làm mà uổng mạng, ta là Độc cô sầu Trần Lãnh đây.
Nếu bây giờ có tiếng sét nổ giữa thinh không cũng không làm ba người ngạc nhiên bằng cái tên lão vừa mới nói. Trúc Phi nắm áo ngoại và khóc:
− Nhưng sao ngoại lại giết chết sư phụ của con?
Lão chợt gầm lên:
− Trúc Phi, ngươi vừa nói cái gì?
Nó mếu máo:
− Cháu nói là ngoại đã giết chết sư phụ của con rồi.
Lão ôm đầu rên rĩ:
− Trời ơi! Oan nghiệt, oan nghiệt lại đến nữa rồi ...
Nói xong, lão cắp Trúc Phi phóng qua ngọn núi mất dạng, bỏ mặt Doanh Doanh và Sĩ Khải đứng giữa rừng.
***
Phải hơn một phút trôi qua, Doanh Doanh mới hết kinh hoàng, nàng chạy đến bên ghềnh đá nhìn xuống Tuyệt hồn nhai nức nỡ:
− Giang huynh, Giang huynh. Trời ơi, người anh hùng sao lại đoản mệnh thế này?
Sĩ Khải bước đến gần nàng lo lắng:
− Doanh muội, cẩn thận kẻo rơi xuống dưới đó.
− Rơi xuống luôn cũng được nữa. Bây giờ em có còn gì mà để sống đây?
Sĩ Khải lật đật nắm chặt chéo áo của nàng cất giọng van xin:
− Doanh muội, em đừng nói bậy, em cần phải sống để rửa hờn cho cha mẹ nữa chứ.
Doanh Doanh ngẩng dậy ngạc nhiên:
− Sĩ huynh, anh cũng biết chuyện của em nữa ư? Nhưng ...
Sĩ Khải mỉm cười:
− Em an tâm, huynh sẽ thay Giang đệ cùng em tìm diệt kẻ thù và giúp em tìm ra bí mật đời mình.
Nàng cảm động nói rưng rưng:
− Đa tạ Sĩ huynh có lòng nghĩ đến nhưng trên bước đường giang hồ phiêu lãng chỉ có hai chúng ta, muội e rằng ...
Sĩ Khải hiểu lòng nàng e ngại nên nói nhanh:
− Doanh muội, em đừng sợ tiếng đời thị phi mai mỉa. Huynh hứa sẽ gìn giữ muội như gìn giữ con ngươi trong đôi mắt của mình. Còn nếu như muội chẳng an tâm thì huynh sẽ đưa muội về nhà. Nơi đó có song thân và em gái của huynh.
Doanh Doanh mừng rỡ:
− Ồ! Nếu được huynh đoái tưởng như vậy, muội thật không lấy lời chi để cảm tạ bây giờ.
− Muội đừng nói câu ân nghĩa. Bây giờ chúng ta hãy lên đường. Huynh có biết một con đường rời khỏi nơi này rất an toàn.
Doanh Doanh đứng dậy, chợt nàng kêu lên:
− Ơ kìa! Sao huynh lại nắm áo muội?
Sĩ Khải buông tay bẽn lẽn:
− Ấy, huynh quên mất, xin lỗi muội nhé. Lúc nãy vì sợ muội nghĩ cuồng nên huynh nắm áo muội phòng hờ.
− Huynh đừng sợ, thù mẹ cha chưa trả, muội chưa chết được đâu, chỉ tội nghiệp Giang huynh.
Doanh Doanh lại sục tìm:
− Anh ấy chết sớm quá.
Sĩ Khải cũng thấy bùi ngùi, chàng nhìn xuống vực sâu buồn bã:
− Giang đệ, lòng dạ con người hiểm ác khôn lường. Huynh hứa sẽ vì đệ mà lấy lại pho bí kíp, giết tên Độc cô sầu Trần Lãnh.
Tiếng Doanh Doanh nhỏ nhỏ bên tai:
− Muội cũng vậy nữa, muội hứa sẽ trả thù cho Giang huynh. Xin vĩnh biệt.
Nàng đưa tay lau nước mắt rồi bước theo chân Sĩ Khải rời xa cánh rừng Độc Ma nhiều kỷ niệm. Rồi đây đời nàng sẽ về đâu? Hạnh phúc hay bất hạnh đang chờ trước mặt.
Qua một ngày dài lội rừng ròng rã, Sĩ Khải và Doanh Doanh đã bắt đầu bước vào cảnh phố thị ồn ào, trước mặt họ tửu quán đã hiện ra, mùi rượu thịt bốc lên làm cồn cào gan ruột.
Nhìn Doanh Doanh lê từng bước chân, Sĩ Khải nghe tái tê cả dạ. Chàng muốn đưa tay đỡ lấy bước nàng đi, nhưng lại e nàng cự tuyệt nên lại thôi. Chàng nhìn nàng dò hỏi:
− Doanh muội, em mỏi mệt lắm rồi, chúng ta vào tửu quán nghỉ ngơi em nhé!
Nghe nói được nghỉ ngơi, đôi mắt Doanh Doanh sáng lên mừng rỡ. Nàng lẳng lặng gật đầu, bởi sức nàng đã kiệt lắm rồi, nàng phải cố gắng thật nhiều mới không bị té quỵ trên đường.
Chàng đưa nàng vào một tửu quán gần nhất, tên tiểu bảo bước ra khúm núm:
− Dạ quý khách dùng chi?
Sĩ Khải đưa mắt nhìn quanh rồi gọi:
− Một bình rượu cho ta và một bình trà ngon cho Doanh muội của ta.
Tên tiểu bảo vui vẻ chạy đi ngay. Sĩ Khải nhìn nàng lo ngại:
− Doanh muội, em muốn nhuốm bịnh rồi phải không? Muội ráng ăn một chén cháo nóng cho lại sức nhé! Tiểu bảo, cho ta một chén cháo nóng nhanh lên.
− Dạ có ngay! Có ngay!
Tên tiểu bảo tỏ dạ sốt sắng, rồi bưng đến đặt trước mặt hai người một bát cháo nghi ngút khói, thơm lừng. Sĩ Khải đẩy chén cháo sang trước mặt nàng, âu yếm:
− Doanh muội, em ăn đi cho nóng.
Nghe tiếng động, đám thực khách ngồi ở bàn bên đang cùng nhau chơi đánh bạc, ngẩng dậy nhìn sang. Thấy cử chỉ âu yếm của chàng, bọn chúng ứa gan, một tên cất lời khiêu khích:
− Này chư huynh! Hãy nhìn xem, ở bàn bên có kẻ làm nhục phái mày râu của chúng ta.
Tên kia ném bài xuống mặt bàn tức giận:
− Mẹ, bữa nay sao mà vận đen thế này không biết, có lẽ đen bạc đỏ tình chăng?
Mấy tên còn lại cười vang rồi một tên cất giọng cợt nhã:
− Bàn bên có con tiểu tỳ xinh đẹp, đại có có thể qua đó xổ xui được mà.
Lại một tràng cười cợt nhã vang lên, tiếng khiêu khích lại vang lên:
− Thằng nhóc trói gà không chặt đó mà đại ca ngán sao?
Tên thua bài trợn mắt:
− Ta mà sợ thằng nhóc con ấy à? Có điều, các đệ nên nhớ chuyến hàng này đặc biệt vô cùng. Bảo tiêu cục Phong Vân chưa hề thất hứa với khách giang hồ, các đệ đừng hớ hênh mà Bang chủ chẳng tha thứ.
− Hả!
Đôi mắt Doanh Doanh trợn trừng vì giận dữ. Kẻ thù của nàng đấy mà. Sĩ Khải khẽ vuốt bàn tay nàng nói nhỏ:
− Doanh muội bình tĩnh, để huynh đối phó với bọn chúng cho.
Nói xong chàng hất mặt qua bàn bên điềm tĩnh gọi lớn:
− Ê! Mấy anh bạn, đánh bạc thua hết tiền uống rượu rồi sao mà ăn nói lung tung thế kia? Thôi để tại hạ rót rượu hầu cho quý huynh vậy.
Vừa nói, chàng vừa cầm bình rượu trên tay rót liền bốn chung, phóng vèo qua bàn bên cạnh. Bốn tên đánh bạc tái mặt nhìn nhau, rồi trong chớp mắt bốn ly rượu đều bay ngược lại phía Sĩ Khải. Tên cầm đầu vẫn còn bài trên tay cười lớn:
− Tiền chủ, hậu khách, quý huynh quên điều đó rồi sao?
***
Bọn chúng cứ ngỡ sẽ làm chàng bối rối vì bốn chung rượu mới quay ngược trở lại, nàng Sĩ Khải chỉ mỉm cười. Trên tay chàng không hiểu tự lúc nào đã xuất hiện một cây thước ngọc. Bốn chung rượu sắp thành hàng dài ngay ngắn, rượu vẫn đầy ắp không một giọt nào bị rớt ra ngoài đất. Sĩ Khải mỉm cười:
− Tại hạ sơ ý, xin chuộc lỗi mình. Vừa nói thì cây thước ngọc trên tay chàng khẽ vung lên. Bốn chung rượu bay bổng trên không, chảy vào miệng chàng rồi tự xếp chồng lên nhau nằm vào bàn tay trái của chàng trước những cặp mắt ngơ ngác thầm phục của mọi người.
− Hảo công phu!
Có tiếng xì xào.
Tên đại ca vòng tay:
− Khâm phục, đáng khâm phục. Xin thiếu hiệp bỏ lỗi cho anh em chúng tôi những chuyện lỗ mãng vừa rồi.
Sĩ Khải cũng vòng tay:
− Chẳng có gì là lớn! Xin mời quý huynh cho tại hạ biết qua tên họ và được mời mỗi người một chung rượu làm quen.
Doanh Doanh kéo áo chàng ngạc nhiên:
− Sĩ huynh, sao anh lại kết bạn với kẻ thù như vậy?
Sĩ Khải đưa mắt nhìn nàng ra hiệu hãy ngồi yên. Rồi từ tốn cầm bầu rượu bước sang bàn bên. Bọn đánh bài lập tức xích qua một bên nhường chỗ cho chàng:
− Thiếu hiệp, người không phải người thường?
Một tên cát lời.
− Thế ư?
Sĩ Khải nhướng mắt:
− Không phải người thường thì tại hạ là ma ư?
Cả bọn cất tiếng cười vui, tên đại ca cất tiếng thân mật:
− Bốn chúng tôi là Cung, Khản, Tấn, Hồng, người của bảo tiêu cục Phong Vân, còn thiếu hiệp nếu không ngại thì mời cùng gia nhập vào sòng bạc cho vui.
Sĩ Khải cầm lấy sấp bài lên tay, làm một động tác đẹp mắt, chứng tỏ chàng cũng là một tay sành về các trò ăn chơi, vui vẻ nói:
− Tại hạ là Sĩ Khải, mặc dù túi bạc không đáng là bao, cũng xin được hầu quý huynh vài ván.
Thế rồi tiếng bạc rơi loảng xoảng, tiếng xúc xắc kêu lách cách, tiếng đùa vang lên ầm ĩ. Một ván, hai ván rồi ba ván ... Càng đánh càng say, chàng thua càng dại, Sĩ Khải như quên mất Doanh Doanh. Chàng cười hả hê khi thấy mình cứ được liên tục.
Doanh Doanh tức giận đứng dậy hét vang:
− Sĩ huynh, anh hãy ngồi đấy mà vui với những quân mạt chược, tôi đi đây.
Sĩ Khải ngẩng lên, giật mình nói như người biết lỗi:
− Ấy chết, anh quên mất, Doanh Doanh, em đừng hờn giận nữa, để anh kêu tiểu bảo dọn phòng cho em nghỉ nhé.
Tên Cung liếc nhìn nàng cười vui:
− Người yêu của Sĩ huynh đẹp quá. Cô nương, hãy cho phép tình quân đánh thêm vài ván cho chúng tôi gỡ lại chứ.
Doanh Doanh đỏ mặt hét lớn:
− Câm đi!
Tên Tấn cười hềnh hệch, như để lấy lòng nàng:
− Cô nương sao mà khó tính quá vậy, nếu cô sợ chàng thua hết tiền thì hãy ngồi xuống đây giữ tiền cho chàng đánh.
Sĩ Khải gãi tóc lộ vẻ khổ sở vì sự hiểu lầm tai ác này:
− Ê, quý huynh đừng nói vậy mà cô nương đây nổi giận. Tôi với nàng không phải là chồng vợ của nhau đâu.
Cả bọn ngớ người ra vì bị hố lớn.
Tên Khản vòng tay trước mặt nàng:
− Xin cô nương thứ lỗi cho sự hiểu lầm này. Bọn bảo tiêu chúng tôi vốn quen ăn nói hồ đồ lỗ mãng.
Doanh Doanh nghiến răng:
− Phải, ta còn lạ gì bọn bảo tiêu cục chúng bây, chỉ tiếc là ta chưa đủ sức giết chúng bây thôi.
Tên Hồng nổi giận đập mạnh nắm tay xuống bàn:
− Quá đáng lắm!
− Cô nương này thật chẳng biết điều. Chỉ có mấy câu hiểu lầm như vậy mà đòi giết chết tụi này ư? Nếu cô nương hiếu sát như vậy thì bọn này không nói chuyện với cô nương để làm gì? Anh bạn này tránh ra, để chúng tôi chơi với nhau.
Doanh Doanh cười lạt:
− Hừ! Hiếu sát? Phải, ta hiếu sát nên ta mới ra tay hạ độc thủ một gia đình vô tội.
Ta hiếu sát nên mới dùng “Thiết sa thần chưởng” đi giết những kẻ tay yếu chân mềm không biết một tý gì về võ công.
Tên Cung vỗ mạnh bàn đứng dậy:
− Này cô nương! Cô nương vừa nói gì chứ? Tại hạ không bao giờ dung thứ cho những kẻ dùng lời lẽ vu khống bôi nhọ bản môn, dù kẻ đó có là cô nương cũng vậy.
Đôi mắt nàng ngầu đỏ:
− Ta nói là Bảo tiêu cục Phong Vân phải đền nợ máu! Các ngươi đã giết thảm tất cả mọi người trong viên trang của Dương viên ngoại.
− Cô nương nói láo!
Tên Hồng co chân nhảy vọt ra đứng trước mặt nàng hét lớn:
− Nếu cô nương không rút lại lời mình vừa nói thì đừng trách sao ta chẳng nghĩ.
Doanh Doanh ôm mặt khóc:
− Thi ngươi cứ giết đi cho dòng họ Dương này tuyệt tự. Bằng không ta thề sẽ có một ngày giết hết bọn ngươi để rửa thù cho cha mẹ.
Song chưởng tên Hồng giơ cao, tên Tấn vội cản lại:
− Hồng nhị ca, câu chuyện cô nương đây vừa kể có nhiều uẩn khúc, đệ nghĩ ta không nên tự tiện. Hãy trở về trình lên sư phụ đã.
Tên Hồng buông tay uất ức:
− Nhưng ta không thể nào chịu nổi sự vu khống trắng trợn này.
Tên Cung bước lên vòng tay cung kính:
− Cô nương! Bảo tiêu cục Phong Vân chúng tôi từ lâu không gây chuyện ân oán với giang hồ, xin cô nương hãy chờ chúng tôi về trình lại với sư phụ. Nếu quả thật trong hàng đệ tử của Bảo tiêu vi phạm môn qui, chúng tôi sẽ đem đến tạ tội với cô nương.
Sĩ Khải chen vào:
− Doanh muội, quý huynh đã nói vậy, em cũng nên thư thả để trắng đen được sáng tỏ.
Doanh Doanh lắc đầu nức nở:
− Ta không biết, ta chỉ biết là các người đã tàn sát Dương viên trang và ta đang đòi rửa hận. Hãy chờ đấy.
Hồi 6
Nói xong nàng phóng mình chạy đi, Sĩ Khải vội phóng theo nàng gọi lớn: − Doanh muội, Doanh muội!
Sau lưng chàng, tên tiểu bảo cũng đuổi theo:
− Thiếu hiệp, thiếu hiệp. Người chưa trả tiền rượu.
Tên Tấn cản lại:
− Tiểu bảo, bao nhiêu, để ta trả cho.
Rồi hắn quay sang tên Cung hỏi:
− Đại ca, anh định lẽ nào?
Tên Cung cắn môi suy nghĩ rồi nói:
− Ta hãy đưa món hàng này về đúng nơi quy định rồi trở về tâu cùng sư phụ.
Tên Hồng ngước nhìn trời, uể oải đứng dậy nói:
− Trời cũng sắp sáng rồi, chúng ta hãy lên đường cho kịp.
Cả bọn đứng dậy thu xếp, trả tiền cho chủ quán. Vừa định bước đi, bỗng có một thực khách áo xanh tiến vào quán. Thủ pháp của hắn mau lẹ vô cùng.
− Khoan, xin hãy dừng chân, tại hạ có câu chuyện cần bàn.
Tên Khản cau mày bực tức:
− Các hạ muốn gì? Sao lại bịt mặt, đó không phải là hành động quang minh chánh đại đâu.
Tên áo xanh ngửa mặt lên trời cười sằng sặc:
−
Chàng nhìn xuống vực sâu choáng váng, tận cuối đường rừng, nơi mà biết bao người đã vùit hây khi muốn thoát đời tù tội, chàng lẩm bẩm:
− Thật là nguy hiểm.
Trần lão mỉm cười:
− Càng nguy hiểm, càng ít người nghĩ đến, việc luyện tập của ta mới có thể giữ bí mật và an toàn. Giang Lâm, cháu có đem theo quyển bí kíp đó không?
Trên mỏm đá cheo leo, Giang Lâm vòng tay mà cảm thấy cơ thể mình hơi chao đảo:
− Thưa tiền bối! Có bao giờ cháu rời những bảo vật mà sư phụ và đại ca cháu ban tặng. Cháu định khi mãn việc lưu đày mới tính đến chuyện luyện tập võ công.
Trần lão nghiêm giọng:
− Đừng phí bỏ thời gian vô ích cháu à? Ngay đêm nay lão sẽ bắt đầu giúp cháu luyện thành công pho bí kíp “Thần cương đại pháp”.
Giang Lâm mừng rỡ:
− Nếu được tiền bối thương tình thì ân đức này cháu xin nguyên ghi tạc.
Trần lão khoát tay:
− Đừng nói chuyện nghĩa ân, pho bí kíp đâu?
− Thưa đây!
Giang Lâm cho tay vào người lấy ra pho bí kíp bước tới trao cho lão. Bỗng lão nhanh như chớp nhảy đến chụp quyển bí kíp cười ha hả. Giang Lâm chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra đã thấy một luồng kình phong hất tung mình lên cao rồi rơi nhanh xuống Tuyệt hồn nhai như một viên đá lớn.
Sau khi đánh rơi Giang Lâm xuống Tuyệt hồn nhai rồi, Trần lão mới cất pho bí kíp vào người, cười sang sảng:
− Ha! Ha! Ha! Rồi đây pho “Cương, nhu hóa thần công” sẽ thuộc về ta.
− Đừng ảo tưởng, lão già khốn khiếp, lão đã dám đánh ngã Giang đệ ta xuống Tuyệt hồn nhai thì ta bắt lão phải xuống dưới cùng Giang đệ cho có bạn.
Quay lại thấy Sĩ Khải, Trần lão buông tràng cười khinh miệt:
− Nhóc con, đừng xen vào chuyện của ta mà thiệt mạng, cút đi.
Sĩ Khải dừng chân, vận công lên:
− Mời.
Không đợi Sĩ Khải dứt lời, lão vung cước phóng vào giữa mặt Sĩ Khải, ngọn phi cước của lão thật là hung hãn, có thể khiến Sĩ Khải chết ngay trong chớp mắt. Vì nơi chàng đứng là một ghềnhd dá cheo leo, khó lòng xoay trở, chỉ cần một cái mất thăng bằng nhỏ là rơi xuống vực ngay.
Nhưng Sĩ Khải vẫn đứng lặng yên, hai tay bắt chéo lên trước mặt hứng trọn ngọn cước như trời giáng của lão. Một tiếng va chạm vang lên, Trần lão kêu lên thảng thốt, lùi lại:
− Hà! Thằng khốn này khá thật.
Sĩ Khải nhếch mép:
− Không khá gì nhưng cũng đủ để bắt lão xuống bầu bạn với Giang Lâm, trả pho bí kíp lại đây.
Trần lão cười gằn không đáp, vung chưởng đánh tới tấp, tiếng kình lực phát ra ào ào. Đang mãi mê giao đấu cả hai chợt dừng lại khi nghe một tiếng hét thất thanh:
− Trời, Sĩ huynh, Lão bá bá, sao hai người lại đánh nhau?
− Ngoại, vậy mà ngoại bảo là mình chẳng biết võ công.
Thì ra Doanh Doanh và Trúc Phi đã nghe tiếng giao tranh vội chạy đến. Nàng nhìn Sĩ Khải với vẻ trách móc:
− Sĩ huynh, sao anh lại giao đấu với Trần lão bá? Còn Giang huynh đâu?
Thấy Doanh Doanh, gương mặt chàng dịu lại, giọng ôn tồn:
− Lão già khốn khiếp đã vì một pho bí kíp mà đánh rơi Giang đệ xuống Tuyệt hồn nhai rồi.
− Trời!
Doanh Doanh lùi lại mặt mày tái mét:
− Có thật như vậy không? Lão tiền bối, người làm như vậy được sao?
Doanh Doanh rên rỉ, Trúc Phi đứng ngây người ra như phổng đá. Trần lão cất giọng cười ha hả:
− Phải, các ngươi đừng xen vào việc ta làm mà uổng mạng, ta là Độc cô sầu Trần Lãnh đây.
Nếu bây giờ có tiếng sét nổ giữa thinh không cũng không làm ba người ngạc nhiên bằng cái tên lão vừa mới nói. Trúc Phi nắm áo ngoại và khóc:
− Nhưng sao ngoại lại giết chết sư phụ của con?
Lão chợt gầm lên:
− Trúc Phi, ngươi vừa nói cái gì?
Nó mếu máo:
− Cháu nói là ngoại đã giết chết sư phụ của con rồi.
Lão ôm đầu rên rĩ:
− Trời ơi! Oan nghiệt, oan nghiệt lại đến nữa rồi ...
Nói xong, lão cắp Trúc Phi phóng qua ngọn núi mất dạng, bỏ mặt Doanh Doanh và Sĩ Khải đứng giữa rừng.
***
Phải hơn một phút trôi qua, Doanh Doanh mới hết kinh hoàng, nàng chạy đến bên ghềnh đá nhìn xuống Tuyệt hồn nhai nức nỡ:
− Giang huynh, Giang huynh. Trời ơi, người anh hùng sao lại đoản mệnh thế này?
Sĩ Khải bước đến gần nàng lo lắng:
− Doanh muội, cẩn thận kẻo rơi xuống dưới đó.
− Rơi xuống luôn cũng được nữa. Bây giờ em có còn gì mà để sống đây?
Sĩ Khải lật đật nắm chặt chéo áo của nàng cất giọng van xin:
− Doanh muội, em đừng nói bậy, em cần phải sống để rửa hờn cho cha mẹ nữa chứ.
Doanh Doanh ngẩng dậy ngạc nhiên:
− Sĩ huynh, anh cũng biết chuyện của em nữa ư? Nhưng ...
Sĩ Khải mỉm cười:
− Em an tâm, huynh sẽ thay Giang đệ cùng em tìm diệt kẻ thù và giúp em tìm ra bí mật đời mình.
Nàng cảm động nói rưng rưng:
− Đa tạ Sĩ huynh có lòng nghĩ đến nhưng trên bước đường giang hồ phiêu lãng chỉ có hai chúng ta, muội e rằng ...
Sĩ Khải hiểu lòng nàng e ngại nên nói nhanh:
− Doanh muội, em đừng sợ tiếng đời thị phi mai mỉa. Huynh hứa sẽ gìn giữ muội như gìn giữ con ngươi trong đôi mắt của mình. Còn nếu như muội chẳng an tâm thì huynh sẽ đưa muội về nhà. Nơi đó có song thân và em gái của huynh.
Doanh Doanh mừng rỡ:
− Ồ! Nếu được huynh đoái tưởng như vậy, muội thật không lấy lời chi để cảm tạ bây giờ.
− Muội đừng nói câu ân nghĩa. Bây giờ chúng ta hãy lên đường. Huynh có biết một con đường rời khỏi nơi này rất an toàn.
Doanh Doanh đứng dậy, chợt nàng kêu lên:
− Ơ kìa! Sao huynh lại nắm áo muội?
Sĩ Khải buông tay bẽn lẽn:
− Ấy, huynh quên mất, xin lỗi muội nhé. Lúc nãy vì sợ muội nghĩ cuồng nên huynh nắm áo muội phòng hờ.
− Huynh đừng sợ, thù mẹ cha chưa trả, muội chưa chết được đâu, chỉ tội nghiệp Giang huynh.
Doanh Doanh lại sục tìm:
− Anh ấy chết sớm quá.
Sĩ Khải cũng thấy bùi ngùi, chàng nhìn xuống vực sâu buồn bã:
− Giang đệ, lòng dạ con người hiểm ác khôn lường. Huynh hứa sẽ vì đệ mà lấy lại pho bí kíp, giết tên Độc cô sầu Trần Lãnh.
Tiếng Doanh Doanh nhỏ nhỏ bên tai:
− Muội cũng vậy nữa, muội hứa sẽ trả thù cho Giang huynh. Xin vĩnh biệt.
Nàng đưa tay lau nước mắt rồi bước theo chân Sĩ Khải rời xa cánh rừng Độc Ma nhiều kỷ niệm. Rồi đây đời nàng sẽ về đâu? Hạnh phúc hay bất hạnh đang chờ trước mặt.
Qua một ngày dài lội rừng ròng rã, Sĩ Khải và Doanh Doanh đã bắt đầu bước vào cảnh phố thị ồn ào, trước mặt họ tửu quán đã hiện ra, mùi rượu thịt bốc lên làm cồn cào gan ruột.
Nhìn Doanh Doanh lê từng bước chân, Sĩ Khải nghe tái tê cả dạ. Chàng muốn đưa tay đỡ lấy bước nàng đi, nhưng lại e nàng cự tuyệt nên lại thôi. Chàng nhìn nàng dò hỏi:
− Doanh muội, em mỏi mệt lắm rồi, chúng ta vào tửu quán nghỉ ngơi em nhé!
Nghe nói được nghỉ ngơi, đôi mắt Doanh Doanh sáng lên mừng rỡ. Nàng lẳng lặng gật đầu, bởi sức nàng đã kiệt lắm rồi, nàng phải cố gắng thật nhiều mới không bị té quỵ trên đường.
Chàng đưa nàng vào một tửu quán gần nhất, tên tiểu bảo bước ra khúm núm:
− Dạ quý khách dùng chi?
Sĩ Khải đưa mắt nhìn quanh rồi gọi:
− Một bình rượu cho ta và một bình trà ngon cho Doanh muội của ta.
Tên tiểu bảo vui vẻ chạy đi ngay. Sĩ Khải nhìn nàng lo ngại:
− Doanh muội, em muốn nhuốm bịnh rồi phải không? Muội ráng ăn một chén cháo nóng cho lại sức nhé! Tiểu bảo, cho ta một chén cháo nóng nhanh lên.
− Dạ có ngay! Có ngay!
Tên tiểu bảo tỏ dạ sốt sắng, rồi bưng đến đặt trước mặt hai người một bát cháo nghi ngút khói, thơm lừng. Sĩ Khải đẩy chén cháo sang trước mặt nàng, âu yếm:
− Doanh muội, em ăn đi cho nóng.
Nghe tiếng động, đám thực khách ngồi ở bàn bên đang cùng nhau chơi đánh bạc, ngẩng dậy nhìn sang. Thấy cử chỉ âu yếm của chàng, bọn chúng ứa gan, một tên cất lời khiêu khích:
− Này chư huynh! Hãy nhìn xem, ở bàn bên có kẻ làm nhục phái mày râu của chúng ta.
Tên kia ném bài xuống mặt bàn tức giận:
− Mẹ, bữa nay sao mà vận đen thế này không biết, có lẽ đen bạc đỏ tình chăng?
Mấy tên còn lại cười vang rồi một tên cất giọng cợt nhã:
− Bàn bên có con tiểu tỳ xinh đẹp, đại có có thể qua đó xổ xui được mà.
Lại một tràng cười cợt nhã vang lên, tiếng khiêu khích lại vang lên:
− Thằng nhóc trói gà không chặt đó mà đại ca ngán sao?
Tên thua bài trợn mắt:
− Ta mà sợ thằng nhóc con ấy à? Có điều, các đệ nên nhớ chuyến hàng này đặc biệt vô cùng. Bảo tiêu cục Phong Vân chưa hề thất hứa với khách giang hồ, các đệ đừng hớ hênh mà Bang chủ chẳng tha thứ.
− Hả!
Đôi mắt Doanh Doanh trợn trừng vì giận dữ. Kẻ thù của nàng đấy mà. Sĩ Khải khẽ vuốt bàn tay nàng nói nhỏ:
− Doanh muội bình tĩnh, để huynh đối phó với bọn chúng cho.
Nói xong chàng hất mặt qua bàn bên điềm tĩnh gọi lớn:
− Ê! Mấy anh bạn, đánh bạc thua hết tiền uống rượu rồi sao mà ăn nói lung tung thế kia? Thôi để tại hạ rót rượu hầu cho quý huynh vậy.
Vừa nói, chàng vừa cầm bình rượu trên tay rót liền bốn chung, phóng vèo qua bàn bên cạnh. Bốn tên đánh bạc tái mặt nhìn nhau, rồi trong chớp mắt bốn ly rượu đều bay ngược lại phía Sĩ Khải. Tên cầm đầu vẫn còn bài trên tay cười lớn:
− Tiền chủ, hậu khách, quý huynh quên điều đó rồi sao?
***
Bọn chúng cứ ngỡ sẽ làm chàng bối rối vì bốn chung rượu mới quay ngược trở lại, nàng Sĩ Khải chỉ mỉm cười. Trên tay chàng không hiểu tự lúc nào đã xuất hiện một cây thước ngọc. Bốn chung rượu sắp thành hàng dài ngay ngắn, rượu vẫn đầy ắp không một giọt nào bị rớt ra ngoài đất. Sĩ Khải mỉm cười:
− Tại hạ sơ ý, xin chuộc lỗi mình. Vừa nói thì cây thước ngọc trên tay chàng khẽ vung lên. Bốn chung rượu bay bổng trên không, chảy vào miệng chàng rồi tự xếp chồng lên nhau nằm vào bàn tay trái của chàng trước những cặp mắt ngơ ngác thầm phục của mọi người.
− Hảo công phu!
Có tiếng xì xào.
Tên đại ca vòng tay:
− Khâm phục, đáng khâm phục. Xin thiếu hiệp bỏ lỗi cho anh em chúng tôi những chuyện lỗ mãng vừa rồi.
Sĩ Khải cũng vòng tay:
− Chẳng có gì là lớn! Xin mời quý huynh cho tại hạ biết qua tên họ và được mời mỗi người một chung rượu làm quen.
Doanh Doanh kéo áo chàng ngạc nhiên:
− Sĩ huynh, sao anh lại kết bạn với kẻ thù như vậy?
Sĩ Khải đưa mắt nhìn nàng ra hiệu hãy ngồi yên. Rồi từ tốn cầm bầu rượu bước sang bàn bên. Bọn đánh bài lập tức xích qua một bên nhường chỗ cho chàng:
− Thiếu hiệp, người không phải người thường?
Một tên cát lời.
− Thế ư?
Sĩ Khải nhướng mắt:
− Không phải người thường thì tại hạ là ma ư?
Cả bọn cất tiếng cười vui, tên đại ca cất tiếng thân mật:
− Bốn chúng tôi là Cung, Khản, Tấn, Hồng, người của bảo tiêu cục Phong Vân, còn thiếu hiệp nếu không ngại thì mời cùng gia nhập vào sòng bạc cho vui.
Sĩ Khải cầm lấy sấp bài lên tay, làm một động tác đẹp mắt, chứng tỏ chàng cũng là một tay sành về các trò ăn chơi, vui vẻ nói:
− Tại hạ là Sĩ Khải, mặc dù túi bạc không đáng là bao, cũng xin được hầu quý huynh vài ván.
Thế rồi tiếng bạc rơi loảng xoảng, tiếng xúc xắc kêu lách cách, tiếng đùa vang lên ầm ĩ. Một ván, hai ván rồi ba ván ... Càng đánh càng say, chàng thua càng dại, Sĩ Khải như quên mất Doanh Doanh. Chàng cười hả hê khi thấy mình cứ được liên tục.
Doanh Doanh tức giận đứng dậy hét vang:
− Sĩ huynh, anh hãy ngồi đấy mà vui với những quân mạt chược, tôi đi đây.
Sĩ Khải ngẩng lên, giật mình nói như người biết lỗi:
− Ấy chết, anh quên mất, Doanh Doanh, em đừng hờn giận nữa, để anh kêu tiểu bảo dọn phòng cho em nghỉ nhé.
Tên Cung liếc nhìn nàng cười vui:
− Người yêu của Sĩ huynh đẹp quá. Cô nương, hãy cho phép tình quân đánh thêm vài ván cho chúng tôi gỡ lại chứ.
Doanh Doanh đỏ mặt hét lớn:
− Câm đi!
Tên Tấn cười hềnh hệch, như để lấy lòng nàng:
− Cô nương sao mà khó tính quá vậy, nếu cô sợ chàng thua hết tiền thì hãy ngồi xuống đây giữ tiền cho chàng đánh.
Sĩ Khải gãi tóc lộ vẻ khổ sở vì sự hiểu lầm tai ác này:
− Ê, quý huynh đừng nói vậy mà cô nương đây nổi giận. Tôi với nàng không phải là chồng vợ của nhau đâu.
Cả bọn ngớ người ra vì bị hố lớn.
Tên Khản vòng tay trước mặt nàng:
− Xin cô nương thứ lỗi cho sự hiểu lầm này. Bọn bảo tiêu chúng tôi vốn quen ăn nói hồ đồ lỗ mãng.
Doanh Doanh nghiến răng:
− Phải, ta còn lạ gì bọn bảo tiêu cục chúng bây, chỉ tiếc là ta chưa đủ sức giết chúng bây thôi.
Tên Hồng nổi giận đập mạnh nắm tay xuống bàn:
− Quá đáng lắm!
− Cô nương này thật chẳng biết điều. Chỉ có mấy câu hiểu lầm như vậy mà đòi giết chết tụi này ư? Nếu cô nương hiếu sát như vậy thì bọn này không nói chuyện với cô nương để làm gì? Anh bạn này tránh ra, để chúng tôi chơi với nhau.
Doanh Doanh cười lạt:
− Hừ! Hiếu sát? Phải, ta hiếu sát nên ta mới ra tay hạ độc thủ một gia đình vô tội.
Ta hiếu sát nên mới dùng “Thiết sa thần chưởng” đi giết những kẻ tay yếu chân mềm không biết một tý gì về võ công.
Tên Cung vỗ mạnh bàn đứng dậy:
− Này cô nương! Cô nương vừa nói gì chứ? Tại hạ không bao giờ dung thứ cho những kẻ dùng lời lẽ vu khống bôi nhọ bản môn, dù kẻ đó có là cô nương cũng vậy.
Đôi mắt nàng ngầu đỏ:
− Ta nói là Bảo tiêu cục Phong Vân phải đền nợ máu! Các ngươi đã giết thảm tất cả mọi người trong viên trang của Dương viên ngoại.
− Cô nương nói láo!
Tên Hồng co chân nhảy vọt ra đứng trước mặt nàng hét lớn:
− Nếu cô nương không rút lại lời mình vừa nói thì đừng trách sao ta chẳng nghĩ.
Doanh Doanh ôm mặt khóc:
− Thi ngươi cứ giết đi cho dòng họ Dương này tuyệt tự. Bằng không ta thề sẽ có một ngày giết hết bọn ngươi để rửa thù cho cha mẹ.
Song chưởng tên Hồng giơ cao, tên Tấn vội cản lại:
− Hồng nhị ca, câu chuyện cô nương đây vừa kể có nhiều uẩn khúc, đệ nghĩ ta không nên tự tiện. Hãy trở về trình lên sư phụ đã.
Tên Hồng buông tay uất ức:
− Nhưng ta không thể nào chịu nổi sự vu khống trắng trợn này.
Tên Cung bước lên vòng tay cung kính:
− Cô nương! Bảo tiêu cục Phong Vân chúng tôi từ lâu không gây chuyện ân oán với giang hồ, xin cô nương hãy chờ chúng tôi về trình lại với sư phụ. Nếu quả thật trong hàng đệ tử của Bảo tiêu vi phạm môn qui, chúng tôi sẽ đem đến tạ tội với cô nương.
Sĩ Khải chen vào:
− Doanh muội, quý huynh đã nói vậy, em cũng nên thư thả để trắng đen được sáng tỏ.
Doanh Doanh lắc đầu nức nở:
− Ta không biết, ta chỉ biết là các người đã tàn sát Dương viên trang và ta đang đòi rửa hận. Hãy chờ đấy.
Hồi 6
Nói xong nàng phóng mình chạy đi, Sĩ Khải vội phóng theo nàng gọi lớn: − Doanh muội, Doanh muội!
Sau lưng chàng, tên tiểu bảo cũng đuổi theo:
− Thiếu hiệp, thiếu hiệp. Người chưa trả tiền rượu.
Tên Tấn cản lại:
− Tiểu bảo, bao nhiêu, để ta trả cho.
Rồi hắn quay sang tên Cung hỏi:
− Đại ca, anh định lẽ nào?
Tên Cung cắn môi suy nghĩ rồi nói:
− Ta hãy đưa món hàng này về đúng nơi quy định rồi trở về tâu cùng sư phụ.
Tên Hồng ngước nhìn trời, uể oải đứng dậy nói:
− Trời cũng sắp sáng rồi, chúng ta hãy lên đường cho kịp.
Cả bọn đứng dậy thu xếp, trả tiền cho chủ quán. Vừa định bước đi, bỗng có một thực khách áo xanh tiến vào quán. Thủ pháp của hắn mau lẹ vô cùng.
− Khoan, xin hãy dừng chân, tại hạ có câu chuyện cần bàn.
Tên Khản cau mày bực tức:
− Các hạ muốn gì? Sao lại bịt mặt, đó không phải là hành động quang minh chánh đại đâu.
Tên áo xanh ngửa mặt lên trời cười sằng sặc:
−

