Âm Dương Thần Chưởng
n chặt môi gật đầu qua màn lệ mỏng. Tiếng nói của mọi người như vọng về cõi xa xăm.
− Thế nào?
Tiếng của Đỗ Ngọc hỏi thăm.
− Bẩm Đỗ công tử, không có vết thương nào khác ngoài dấu của Thiết Sa Thần Chưởng.
− Thiết Sa Thần Chưởng!
Đỗ Ngọc lập lại như muốn cho nàng nghe rõ, Doanh Doanh ngẩng dậy thì thào:
− Thiết Sa Thần Chưởng của Bảo tiêu cục Phong Vân ư?
Đỗ Ngọc quay lại ngạc nhiên:
− Đúng rồi, nhưng sao cô nương lại rành thế?
Doanh Doanh không đáp, nàng đứng dậy từ từ đến gần xác của song thân. Trên làn da xanh tái của tử thi, dấu hai bàn tay máu in sâu rành rạnh, nàng nghiến răng:
− Bảo tiêu cục Phong Vân! Ta sẽ hỏi tội các ngươi, xin cha mẹ hiển linh hộ trì cho con trẻ rửa được thù này.
Đỗ Ngọc bước đến gần nàng, kéo mảnh vải phủ lên người vợ chồng viên ngoại nói ôn tồn:
− Bây giờ thì cô nương đã rõ kẻ thù của mình rồi chứ? Và...
Chàng ngập ngừng nói tiếp:
− Và nếu cô nương cho phép, chúng tôi xin được dùng đại lễ để an táng cho Dương viên ngoại và phu nhân.
Doanh Doanh cảm động vòng tay:
− Không dám làm phiền công tử, chuyện này tiện nữ có thể tự mình lo liệu được.
Một tên thuộc hạ chen lời:
− Xin cô nương đừng từ chối tấm chân tình của Đỗ công tử. Tại hạ nghĩ rằng Dương viên ngoại và phu nhân sẽ hài lòng nơi chín suối nếu được cử hành đại tang.
Còn cô nương, cô nương sẽ được mọi người ngợi khen vì đã lo cho cha mẹ được mồ yên mả đẹp.
Doanh Doanh nhắm mắt, nàng có vẻ xiêu lòng trước lời nói của gã hán tử. Đỗ Ngọc lại nói thêm:
− Có lẽ cô nương đã mệt mỏi lắm rồi. Tại hạ xin đưa cô nương về thư phòng an nghỉ, rồi sáng mai sẽ trở lại trang viên thu xếp một số việc.
Doanh Doanh lắc đầu:
− Tiện nữ đâu dám làm phiền lòng công tử. Bây giờ xin từ giã trở lại trang viên.
Đỗ Ngọc mỉm cười:
− Chiều ý cô nương! Xa phu đâu, hãy đưa cô nương trở lại trang viên. Hẹn gặp lại.
Doanh Doanh đưa tay từ giã:
− Xin cáo từ công tử.
Rồi theo chân hai tên xa phu, nàng trở lại ngôi nhà cũ. Cảnh vật còn đây mà người thân đâu vắng bóng? Một nỗi căm hờn dâng nặng trong tim, nàng lẩm bẩm:
− Bảo tiêu cục Phong Vân! Ta với các ngươi không thù không oán, sao các ngươi nỡ lòng nào giết hại phụ mẫu của ta?
Doanh Doanh lần dò trong bóng đêm. Tử thi đã được dọn đi hết, nhưng mùi tử khí vẫn đặc từ trong đêm tối, nàng nghe toàn thân như rời rã. Giờ đây đời nàng khác chi con thuyền không bến đỗ, trên vai mang nặng mối cừu thù, biết về đâu giữa đêm mù tăm tối?
***
Nàng có còn ai là người thân thích trên đời, Doanh Doanh ngồi xuống chiếc cẩm đôn nhìn sâu vào bóng tối. Bọn tàn bạo đã giết chết tất cả, từ song thân đến người ăn kẻ ở trong nhà. Ngoài mối thù phải trả cho cha mẹ, nàng còn phải đòi ở chúng những giọt máu sát nhân tàn bạo của những gia nhân trung nghĩa.
Nàng không thể sống ở đây. Từng cảnh vật thân quen sẽ làm nàng chết dần chết mòn, trong nhớ thuơng sầu não. Nàng phải tìm gặp sư phụ để nhờ người chở che hoạn dưỡng cho đến khi đủ lông đủ cánh, để bắt kẻ sát nhân đền tội trước mộ phần phụ mẫu.
Khi đó nàng sẽ chết theo để chốn suối vàng, phụ tử được đoàn viên.
Nàng đã ngồi như thế, lặng yên và bất động cho đến khi tiếng gà gáy vang ngoài đầu ngõ. Rồi mặt trời dần dần lên khỏi ngọn cây cao nàng mới giật mình tỉnh trí. Đưa tay gạt nhanh dòng lệ, cuộn lại mái tóc rối bù, nàng nhẹ bước về phòng phụ mẫu, nơi cất nhiều tư trang quí giá.
Đến đây lại thêm một lần nàng không kìm được cơn xúc động, khi nhìn thấy những kỷ vật của phụ thân. Đang gom cất các vòng vàng châu báu của cha mẹ vào túi hành trang. Nàng bỗng dừng tay nhìn chăm chú vào con mèo bằng đá trên đầu giường thân mẫu. Một chú mèo hiền lành xinh đẹp có đôi mắt bằng ngọc sáng trong veo. Một ý nghĩ chợt nảy lên trong đầu nàng. Phải chăng cái chỉ tay của mẹ về phía con mèo lúc trút hơi tàn là con mèo đá này đây?
Doanh Doanh hấp tấp bước đến chụp vội con mèo. Không ngờ bị sẩy tay, nàng đánh rơi con mèo đá xuống đất vỡ tan. Tiếng động làm nàng giật mình đứng ngẩn ngơ rồi chợt nhớ, ngồi xuống lượm từng mảnh vỡ mà nghe bồi hồi thương tiếc. Bất chợt nàng nhìn thấy giữa đống đổ bể đó một chiếc bông tai bằng vàng lấp lánh.
Doanh Doanh lượm chiếc bông lên tự hỏi:
“Không hiểu chiếc bông này nằm trong số nữ trang của cha mẹ và ta vừa đánh rơi? Hay nó vừa từ trong bụng con mèo bằng đá kia?”. Nhưng lập tức nàng trả lời ngay câu mình vừa mới hỏi, vì lẫn lộn trong đám đồ bể kia còn có một mảnh giấy nhỏ với những dòng chữ chi chít màu đen. Đọc xong nội dung của bức thư Doanh Doanh bỗng tái mặt, phải cố gắng lắm nàng mới khỏi ngất xỉu đi một lần nữa, bàn tay nàng bấu chặt mép giường lẩm bẩm:
− Trời, lẽ nào đây lại là sự thật?
− Cô nương, cô nương làm sao vậy?
Đỗ Ngọc đã đến tự lúc nào, nhìn nàng âu yếm. Doanh Doanh gắng gượng đứng dậy, giấu mảnh thư vào tay áo, cố lấy vẻ thản nhiên:
− Tiện nữ lỡ tay đánh rơi, làm bể mất con mèo đá của mẫu thân, nên bàng hoàng hối tiếc.
Đỗ Ngọc cúi nhặt một mảnh vỡ lên tay chăm chú xem rồi nói:
− Đây chỉ là một con mèo bình thường không có giá trị gì. Cô nương cũng đừng buồn quá mà có hại cho sức khỏe.
Rồi chàng hỏi tiếp giọng thản nhiên:
− Cô nương đang cầm gì trên tay vậy?
Không muốn giải thích dong dài nên nàng trao chiếc bông cho Đỗ Ngọc:
− Trong số nữ trang của mẫu thân tôi có đôi bông này, tôi đang xem thì làm rơi con mèo xuống đất, hốt hoảng tôi làm văng mất một chiếc, định tìm thì công tử đến.
Đỗ Ngọc xoay xoay chiếc bông như tìm xem có một dấu hiệu lạ nào không. Nhưng chàng chẳng thấy gì khác cả, đành thất vọng trao lại cho nàng:
− Thật không ngờ một người có danh giá như phu nhân lại mua sắm những đồ vật như thế này?
Doanh Doanh ngạc nhiên:
− Công tử nói vậy nghĩa là sao?
Đỗ Ngọc mỉm cười:
− Nghĩa là, đây chỉ là một món nữ trang rất tầm thường, rẻ tiền nhất trong số các nữ trang. Chỉ có hàng cung nữ, thị tỳ mới mua sắm nó mà thôi.
Nàng gật đầu:
− Có lẽ mẹ tiện nữ đã mua nó để tặng thưởng cho một thị tỳ nào chăng?
− Có thể!
Đỗ Ngọc đảo mắt nhìn quanh:
− Cô nương có còn gì để thu xếp, Đỗ Ngọc này xin phụ một tay?
Nàng lắc đầu:
− Xin cám ơn công tử. Tiện nữ đã thu xếp đâu vào đó cả rồi.
Đỗ Ngọc hất chiếc dải lụa buông thông từ trên tóc xuống ra phía sau lưng rồi phe phẩy chiếc quạt như một công tử phong lưu:
− Trông cô nương có vẻ ủ ê quá. Xin cô nương hãy vào thay đổi xiêm y rồi cùng tại hạ đến tư dinh lo đại tang cho phụ mẫu.
Doanh Doanh cúi đầu e lệ:
− Vâng, xin công tử chờ tiện nữ giây lát.
Nói xong nàng nhẹ bước vào phòng riêng, trang điểm sơ qua nhan sắc. Xong cùng Đỗ Ngọc trở lại phủ đường lo bề báo hiếu cư tang.
Hồi 5
Chít vành khăn tang trắng trên đầu, Doanh Doanh cắn chặt môi mình đến bật máu tươi mà vẫn không thể ngăn dòng suối lệ bi thương. Thế là hết, hết tất cả rồi, nghìn thu vĩnh biệt, không hiểu nằm sâu dưới ba tấc đất lạnh lùng kia, cha mẹ nàng có hiểu cho tâm sự đứa con thơ? Vốn được nuông chiều, sống trong nhung gấm châu lụa, lại sắp phải lao thân vào mưa bão?
Làn gió nhẹ thổi hiu hiu phất phơ làn khăn tang trắng. Gục đầu vào bệ đá lạnh, nghe mùi thơm nhang khói nàng cứ ngỡ bàn tay từ mẫu vuốt ve mái tóc, động viên con trẻ trước đường sương gió.
− Cô nương, tất cả mọi người đã về hết rồi, xin cô nương lui gót ngọc, kẻo mưa phùn làm nhuốm bệnh.
Nghe Đỗ Ngọc nhắc, Doanh Doanh mới giật mình choàng tỉnh. Thì ra tự nãy giờ chàng đã dầm mình ngoài làn mưa bụi cầm dù che đỡ cho nàng, Doanh Doanh cảm động đưa tay chậm mắt:
− Công tử, tiện nữ không biết dùng lời chi để cảm tạ người. Song thân tiện nữ được mồ yên mả đẹp cũng nhờ ơn người chăm lo chu đáo. Nay mọi việc đã xong, xin người nhận cho hai lạy để đền ơn.
Đỗ Ngọc hoảng hốt cản tay nàng lại:
− Ơ kìa! Cô nương! Chuyện chẳng có gì xin cô nương đừng nhọc lòng lo ngại.
Chàng chợt hạ giọng:
− Tại hạ đưa cô nương về nhé.
Nước mắt vòng quanh mi, nàng lắc đầu:
− Tiện nữ muốn ở lại cùng cha mẹ.
Chàng ngồi xuống ghềnh đá cạnh bên nàng:
− Vậy thì tại hạ sẽ cùng ở lại với cô nương.
Doanh Doanh ngạc nhiên:
− Sao công tử lại tốt với tiện nữ như vậy?
Ánh mắt chàng nhìn nàng thiết tha đắm đuối:
− Doanh Doanh, nàng không hiểu thật ư?
Lời chàng gọi tên nàng âu yếm quá, làm Doanh Doanh phải rùng mình.
Đỗ Ngọc tiếp lời:
− Lúc đầu tại hạ giúp cô nương là vì nhiệm vụ. Còn bây giờ thì trái tim của tôi nó bảo phải làm như vậy. Doanh Doanh! Nàng là cành hoa yếu đuối giữa dòng đời, cần phải có một bàn tay quân tử để nương tựa và tôị.. tôi đã mơ mình được đóng vai trò người quân tử đó.
Ngoài trời mưa vẫn rơi, gió vẫn rít từng cơn mạnh. Trước mộ phần của song thân, lời tỏ tình đột ngột của Đỗ Ngọc đã làm Doanh Doanh choáng váng. Nàng cứ ngồi yên không hiểu mình say hay tỉnh, và không hiểu khuôn mặt của chàng đang chập chờn ẩn hiện kia là do mưa rơi hay do lệ dâng lên làm nhạt nhòa hình ảnh.
Bàn tay Đỗ Ngọc tìm lấy tay nàng tha thiết:
− Doanh Doanh! Nàng là người con gái mà suốt đời Đỗ Ngọc này đã bỏ công tìm kiếm. Lần đầu tiên gặp nàng ta cứ ngỡ mình nghe sét đánh giữa thinh không! Doanh Doanh, ta sẽ vì nàng mà rửa thù cho cha mẹ.
Lớp mây mù được vén bớt sang một bên. Gương mặt Đỗ Ngọc hiện ra hơi rõ nét.
Lòng người con gái bỗng bâng khuâng xao động. Làm sao có thể dửng dưng với gương mặt đẹp trai thanh tú thế kia? Ánh mắt đa tình nồng nàn tia lửa ấm. Nàng bỗng nhiên thấy mình mệt mỏi, trong giây phút ấy muốn được ngã vào lòng chàng để được vuốt ve an ủi, để được ngủ vùi trong hơi ấm tình thương, để được chở che, nâng niu chiều chuộng.
Vòng tay chàng rộng mở, lồng ngực hứa hẹn sẽ ấm áp biết bao. Giữa lúc nàng muốn ngã vào lưới mật thì ánh mắt dịu hiền của từ mẫu lại hiện lên.
Doanh Doanh giật mình, như kẻ từ cung trăng rơi xuống, nàng lắc đầu:
− Đa tạ công tử đã có lòng thương tưởng đến phận hoa hèn. Nhưng tiện nữ hiện nay trên đầu còn trắng khăn tang, đâu dám mộng tưởng chuyện trăm năm tơ tóc. Còn chuyện báo thù tiện nữ đã hứa với lòng, tự tay mình lấy máu kẻ ác gian để tế mộ song thân.
Lúc nói những câu này, ánh mắt nàng rực sáng lửa căm thù, làm Đỗ Ngọc nghe toàn thân chấn động. Chàng xiết chặt tay nàng:
− Nhưng cô nương tay yếu chân mềm, làm sao mà trả thù cho được.
− Tiện nữ sẽ tìm thầy học võ, dù năm năm, mười năm cũng nguyện thề moi gan móc mật bọn sát nhân.
Đỗ Ngọc vòng tay:
− Tại hạ vô cùng khâm phục ý chí của cô nương, nhưng...
Chàng dừng lại ngập ngừng:
− Nhưng cô nương vẫn xem Đỗ Ngọc này là bạn chứ?
Doanh Doanh nở nụ cười yếu ớt:
− Nếu công tử không làm gì hại đến Doanh Doanh này, thì làm sao tôi xem người là thù được? Rất mong giữ mãi tình bạn với người, bây giờ xin giã biệt.
Đỗ Ngọc hốt hoảng:
− Cô nương, cô nương định đi đâu?
Doanh Doanh cúi đầu:
− Cánh hoa lạc giữa dòng nước xoáy chưa biết phải tấp vào đâu?
Đỗ Ngọc đứng dậy cùng nàng ấp úng:
− Còn câu chuyện hôm nay, tại hạ vẫn chờ mong có một ngày nào đó cô nương nghĩ lại.
Doanh Doanh vòng tay không đáp.
Đỗ Ngọc trao cây dù cho nàng, lưu luyến:
− Cô nương đi đường nên cẩn trọng. Chúc cô nương thượng lộ bình an và hẹn ngày gặp lại.
Nàng đỡ cây dù ngậm ngùi nói:
− Giã từ công tử, vĩnh biệt song thân.
Rồi nàng lầm lũi bước đi trong cơn mưa bão. Chiếc áo trắng mờ dần rồi mất hẳn.
Đỗ Ngọc vẫn đúng đó nhìn theo, mưa đã đẫm ướt mái đầu, mà chàng vẫn đứng lặng yên bất động. Nhìn cánh chim non rời xa tổ ấm, đem thân vùi dập vào cơn giông bão phũ phàng đến ngang trái.
***
Và thật vậy, giông bão đã bắt đầu nổi dậy khi nàng vừa đặt chân đến ngôi “Cổ lâm tự” để tìm sư phụ. Giữa lúc nàng còn đang đứng ngẩn ngơ dưới cội mai già thì bỗng “sịch” một cái, chiếc kiệu vàng dừng lại. Hai bóng đen từ trong kiệu nhảy ra, bế xốc nàng lên kiệu rồi lại tiếp tục cho ngựa phi nước đại.
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì nàng đã thấy mình bị kềm cứng giữa những gương mặt hung tàn. Tiếng kêu cứu tắt nghẹn trong lồng ngực, nàng đành đưa mắt nhìn chiếc dù hồng do Đỗ Ngọc tặng cho nằm lăn lóc dưới cội mai già, mặc cho gió mưa tơi tả.
Vừa trông thấy nàng, tên quan huyện Đạt Thịnh để ý ngay. Hắn cười khoái trá rồi rộng tay ban thưởng cho bọn đàn em, hí hửng chờ một đêm hoan lạc.
Biết mình lọt vào tay tên dâm ác, Doanh Doanh hoảng sợ biết bao khi phải một mình đối diện cùng hắn trong căn phòng rộng mênh mông. Nàng dự định sẽ hủy mình khi hắn dám dở trò đê tiện.
Chưa bao giờ huyện quan Đạt Thịnh gặp được một cô gái xinh đẹp như thế này, hắn thích chí nên cố lấy lời ngon ngọt:
− Nào em bé hãy ngoan ngoãn chiều ta rồi sẽ được thưởng công hậu hĩnh.
Vừa nói hắn vừa cởi áo vứt sang bên để lộ cái thân hình phì nộn làm Doanh Doanh phải kinh khiếp hét lên:
− Lui ngay, con lợn già thối tha. Ta thà chết chứ quyết không để ngươi làm nhục.
Đạt Thịnh dừng lại sau tiếng hét của nàng, rồi lại cười hì hì tiến tới:
− Chết làm chi cho uổng vậy cô nương? Có lẽ tại nàng chưa biết lạc thú trên đời đó thôi, chứ khi biết rồi nàng sẽ không bao giờ la hét như vậy nữa đâu. Nào lại đây ta chỉ dạy cho.
Bàn tay của hắn chụp mạnh tay nàng. Trong lúc cấp bách Doanh Doanh đưa tay phản ứng, không ngờ theo thói quen nàng làm một động tác dịu dàng trong "Miêu gia linh pháp", cũng nhờ vậy mà nàng thoát khỏi tay hắn một cách dễ dàng.
Đạt Thịnh lùi lại, kêu lên kinh sợ:
− Trời, "Miêu gia linh pháp"!
Rồi hắn sụp xuống lạy nàng như tế sao:
− Xin cô nương rộng lòng tha thứ, kẻ phàm trần có mắt không ngươi, dám mạo phạm oai danh.
Không ngờ sự việc lại xoay chiều như vậy, Doanh Doanh lùi lại vừa vui mừng vừa lo sợ. Nàng chớp mắt nghĩ nhanh:
− Oai danh của "Miêu gia linh pháp" quả bất hư truyền. Ta phải mượn oai danh của sư phụ để thoát khỏi nơi này mới được.
Nghĩ vậy nàng vờ co tay đi thêm một động tác trong "Miêu gia linh pháp" rồi chợt ngập ngừng như không nỡ xuống tay, nàng cất tiếng ôn tồn:
− Quan huyện, té ra ta đã hạ độc thủ giết ngươi. Nhưng nhìn ngươi van cầu thảm thiết quá ta chẳng nỡ xuống tay. Vậy khôn hồn hãy bảo quân lính mở đường cho ta rời khỏi nơi này mau.
Đạt Thịnh mừng rỡ như vừa bắt phải cơn mưa bạc, hắn hét vang rối rít:
− Quân bây, mở đường cho cô nương rời khỏi nơi này.
Tim nhảy nhót trong lòng ngực vì chiến thắng không ngờ, Doanh Doanh phải cố gắng lắm mới nén được tiếng kêu mừng rỡ. Nàng bậm môi, bước chầm chậm qua khỏi huyện đường cho chúng khỏi nghi ngờ. Nhưng vừa được một đoạn ngắn, nàng buông mình chạy biến vào đêm tối, cứ ngỡ sau lưng mình, tên quan huyện đã nhận biết được sự thật và đang xua quân đuổi theo để bắt lại.
Nàng chạy, chạy mãi đến lúc mòn hơi kiệt sức ngã quỵ dưới chân một cổng thành to, rồi thở phào tưởng mình vừa trải qua cơn ác mộng.
− Nàng kia, đi chỗ khác, sao lại lảng vảng ở đây.
Một tiếng thét lớn làm Doanh Doanh giật mình sợ hãi. Cứ ngỡ bọn thuộc hạ tên quan huyện đuổi theo, nàng chấp tay van vỉ:
− Xin các ông tha tội cho. Thật tình thì tôị..
Tên lính chống giáo hét lớn:
− Nàng kia, có điên kh
− Thế nào?
Tiếng của Đỗ Ngọc hỏi thăm.
− Bẩm Đỗ công tử, không có vết thương nào khác ngoài dấu của Thiết Sa Thần Chưởng.
− Thiết Sa Thần Chưởng!
Đỗ Ngọc lập lại như muốn cho nàng nghe rõ, Doanh Doanh ngẩng dậy thì thào:
− Thiết Sa Thần Chưởng của Bảo tiêu cục Phong Vân ư?
Đỗ Ngọc quay lại ngạc nhiên:
− Đúng rồi, nhưng sao cô nương lại rành thế?
Doanh Doanh không đáp, nàng đứng dậy từ từ đến gần xác của song thân. Trên làn da xanh tái của tử thi, dấu hai bàn tay máu in sâu rành rạnh, nàng nghiến răng:
− Bảo tiêu cục Phong Vân! Ta sẽ hỏi tội các ngươi, xin cha mẹ hiển linh hộ trì cho con trẻ rửa được thù này.
Đỗ Ngọc bước đến gần nàng, kéo mảnh vải phủ lên người vợ chồng viên ngoại nói ôn tồn:
− Bây giờ thì cô nương đã rõ kẻ thù của mình rồi chứ? Và...
Chàng ngập ngừng nói tiếp:
− Và nếu cô nương cho phép, chúng tôi xin được dùng đại lễ để an táng cho Dương viên ngoại và phu nhân.
Doanh Doanh cảm động vòng tay:
− Không dám làm phiền công tử, chuyện này tiện nữ có thể tự mình lo liệu được.
Một tên thuộc hạ chen lời:
− Xin cô nương đừng từ chối tấm chân tình của Đỗ công tử. Tại hạ nghĩ rằng Dương viên ngoại và phu nhân sẽ hài lòng nơi chín suối nếu được cử hành đại tang.
Còn cô nương, cô nương sẽ được mọi người ngợi khen vì đã lo cho cha mẹ được mồ yên mả đẹp.
Doanh Doanh nhắm mắt, nàng có vẻ xiêu lòng trước lời nói của gã hán tử. Đỗ Ngọc lại nói thêm:
− Có lẽ cô nương đã mệt mỏi lắm rồi. Tại hạ xin đưa cô nương về thư phòng an nghỉ, rồi sáng mai sẽ trở lại trang viên thu xếp một số việc.
Doanh Doanh lắc đầu:
− Tiện nữ đâu dám làm phiền lòng công tử. Bây giờ xin từ giã trở lại trang viên.
Đỗ Ngọc mỉm cười:
− Chiều ý cô nương! Xa phu đâu, hãy đưa cô nương trở lại trang viên. Hẹn gặp lại.
Doanh Doanh đưa tay từ giã:
− Xin cáo từ công tử.
Rồi theo chân hai tên xa phu, nàng trở lại ngôi nhà cũ. Cảnh vật còn đây mà người thân đâu vắng bóng? Một nỗi căm hờn dâng nặng trong tim, nàng lẩm bẩm:
− Bảo tiêu cục Phong Vân! Ta với các ngươi không thù không oán, sao các ngươi nỡ lòng nào giết hại phụ mẫu của ta?
Doanh Doanh lần dò trong bóng đêm. Tử thi đã được dọn đi hết, nhưng mùi tử khí vẫn đặc từ trong đêm tối, nàng nghe toàn thân như rời rã. Giờ đây đời nàng khác chi con thuyền không bến đỗ, trên vai mang nặng mối cừu thù, biết về đâu giữa đêm mù tăm tối?
***
Nàng có còn ai là người thân thích trên đời, Doanh Doanh ngồi xuống chiếc cẩm đôn nhìn sâu vào bóng tối. Bọn tàn bạo đã giết chết tất cả, từ song thân đến người ăn kẻ ở trong nhà. Ngoài mối thù phải trả cho cha mẹ, nàng còn phải đòi ở chúng những giọt máu sát nhân tàn bạo của những gia nhân trung nghĩa.
Nàng không thể sống ở đây. Từng cảnh vật thân quen sẽ làm nàng chết dần chết mòn, trong nhớ thuơng sầu não. Nàng phải tìm gặp sư phụ để nhờ người chở che hoạn dưỡng cho đến khi đủ lông đủ cánh, để bắt kẻ sát nhân đền tội trước mộ phần phụ mẫu.
Khi đó nàng sẽ chết theo để chốn suối vàng, phụ tử được đoàn viên.
Nàng đã ngồi như thế, lặng yên và bất động cho đến khi tiếng gà gáy vang ngoài đầu ngõ. Rồi mặt trời dần dần lên khỏi ngọn cây cao nàng mới giật mình tỉnh trí. Đưa tay gạt nhanh dòng lệ, cuộn lại mái tóc rối bù, nàng nhẹ bước về phòng phụ mẫu, nơi cất nhiều tư trang quí giá.
Đến đây lại thêm một lần nàng không kìm được cơn xúc động, khi nhìn thấy những kỷ vật của phụ thân. Đang gom cất các vòng vàng châu báu của cha mẹ vào túi hành trang. Nàng bỗng dừng tay nhìn chăm chú vào con mèo bằng đá trên đầu giường thân mẫu. Một chú mèo hiền lành xinh đẹp có đôi mắt bằng ngọc sáng trong veo. Một ý nghĩ chợt nảy lên trong đầu nàng. Phải chăng cái chỉ tay của mẹ về phía con mèo lúc trút hơi tàn là con mèo đá này đây?
Doanh Doanh hấp tấp bước đến chụp vội con mèo. Không ngờ bị sẩy tay, nàng đánh rơi con mèo đá xuống đất vỡ tan. Tiếng động làm nàng giật mình đứng ngẩn ngơ rồi chợt nhớ, ngồi xuống lượm từng mảnh vỡ mà nghe bồi hồi thương tiếc. Bất chợt nàng nhìn thấy giữa đống đổ bể đó một chiếc bông tai bằng vàng lấp lánh.
Doanh Doanh lượm chiếc bông lên tự hỏi:
“Không hiểu chiếc bông này nằm trong số nữ trang của cha mẹ và ta vừa đánh rơi? Hay nó vừa từ trong bụng con mèo bằng đá kia?”. Nhưng lập tức nàng trả lời ngay câu mình vừa mới hỏi, vì lẫn lộn trong đám đồ bể kia còn có một mảnh giấy nhỏ với những dòng chữ chi chít màu đen. Đọc xong nội dung của bức thư Doanh Doanh bỗng tái mặt, phải cố gắng lắm nàng mới khỏi ngất xỉu đi một lần nữa, bàn tay nàng bấu chặt mép giường lẩm bẩm:
− Trời, lẽ nào đây lại là sự thật?
− Cô nương, cô nương làm sao vậy?
Đỗ Ngọc đã đến tự lúc nào, nhìn nàng âu yếm. Doanh Doanh gắng gượng đứng dậy, giấu mảnh thư vào tay áo, cố lấy vẻ thản nhiên:
− Tiện nữ lỡ tay đánh rơi, làm bể mất con mèo đá của mẫu thân, nên bàng hoàng hối tiếc.
Đỗ Ngọc cúi nhặt một mảnh vỡ lên tay chăm chú xem rồi nói:
− Đây chỉ là một con mèo bình thường không có giá trị gì. Cô nương cũng đừng buồn quá mà có hại cho sức khỏe.
Rồi chàng hỏi tiếp giọng thản nhiên:
− Cô nương đang cầm gì trên tay vậy?
Không muốn giải thích dong dài nên nàng trao chiếc bông cho Đỗ Ngọc:
− Trong số nữ trang của mẫu thân tôi có đôi bông này, tôi đang xem thì làm rơi con mèo xuống đất, hốt hoảng tôi làm văng mất một chiếc, định tìm thì công tử đến.
Đỗ Ngọc xoay xoay chiếc bông như tìm xem có một dấu hiệu lạ nào không. Nhưng chàng chẳng thấy gì khác cả, đành thất vọng trao lại cho nàng:
− Thật không ngờ một người có danh giá như phu nhân lại mua sắm những đồ vật như thế này?
Doanh Doanh ngạc nhiên:
− Công tử nói vậy nghĩa là sao?
Đỗ Ngọc mỉm cười:
− Nghĩa là, đây chỉ là một món nữ trang rất tầm thường, rẻ tiền nhất trong số các nữ trang. Chỉ có hàng cung nữ, thị tỳ mới mua sắm nó mà thôi.
Nàng gật đầu:
− Có lẽ mẹ tiện nữ đã mua nó để tặng thưởng cho một thị tỳ nào chăng?
− Có thể!
Đỗ Ngọc đảo mắt nhìn quanh:
− Cô nương có còn gì để thu xếp, Đỗ Ngọc này xin phụ một tay?
Nàng lắc đầu:
− Xin cám ơn công tử. Tiện nữ đã thu xếp đâu vào đó cả rồi.
Đỗ Ngọc hất chiếc dải lụa buông thông từ trên tóc xuống ra phía sau lưng rồi phe phẩy chiếc quạt như một công tử phong lưu:
− Trông cô nương có vẻ ủ ê quá. Xin cô nương hãy vào thay đổi xiêm y rồi cùng tại hạ đến tư dinh lo đại tang cho phụ mẫu.
Doanh Doanh cúi đầu e lệ:
− Vâng, xin công tử chờ tiện nữ giây lát.
Nói xong nàng nhẹ bước vào phòng riêng, trang điểm sơ qua nhan sắc. Xong cùng Đỗ Ngọc trở lại phủ đường lo bề báo hiếu cư tang.
Hồi 5
Chít vành khăn tang trắng trên đầu, Doanh Doanh cắn chặt môi mình đến bật máu tươi mà vẫn không thể ngăn dòng suối lệ bi thương. Thế là hết, hết tất cả rồi, nghìn thu vĩnh biệt, không hiểu nằm sâu dưới ba tấc đất lạnh lùng kia, cha mẹ nàng có hiểu cho tâm sự đứa con thơ? Vốn được nuông chiều, sống trong nhung gấm châu lụa, lại sắp phải lao thân vào mưa bão?
Làn gió nhẹ thổi hiu hiu phất phơ làn khăn tang trắng. Gục đầu vào bệ đá lạnh, nghe mùi thơm nhang khói nàng cứ ngỡ bàn tay từ mẫu vuốt ve mái tóc, động viên con trẻ trước đường sương gió.
− Cô nương, tất cả mọi người đã về hết rồi, xin cô nương lui gót ngọc, kẻo mưa phùn làm nhuốm bệnh.
Nghe Đỗ Ngọc nhắc, Doanh Doanh mới giật mình choàng tỉnh. Thì ra tự nãy giờ chàng đã dầm mình ngoài làn mưa bụi cầm dù che đỡ cho nàng, Doanh Doanh cảm động đưa tay chậm mắt:
− Công tử, tiện nữ không biết dùng lời chi để cảm tạ người. Song thân tiện nữ được mồ yên mả đẹp cũng nhờ ơn người chăm lo chu đáo. Nay mọi việc đã xong, xin người nhận cho hai lạy để đền ơn.
Đỗ Ngọc hoảng hốt cản tay nàng lại:
− Ơ kìa! Cô nương! Chuyện chẳng có gì xin cô nương đừng nhọc lòng lo ngại.
Chàng chợt hạ giọng:
− Tại hạ đưa cô nương về nhé.
Nước mắt vòng quanh mi, nàng lắc đầu:
− Tiện nữ muốn ở lại cùng cha mẹ.
Chàng ngồi xuống ghềnh đá cạnh bên nàng:
− Vậy thì tại hạ sẽ cùng ở lại với cô nương.
Doanh Doanh ngạc nhiên:
− Sao công tử lại tốt với tiện nữ như vậy?
Ánh mắt chàng nhìn nàng thiết tha đắm đuối:
− Doanh Doanh, nàng không hiểu thật ư?
Lời chàng gọi tên nàng âu yếm quá, làm Doanh Doanh phải rùng mình.
Đỗ Ngọc tiếp lời:
− Lúc đầu tại hạ giúp cô nương là vì nhiệm vụ. Còn bây giờ thì trái tim của tôi nó bảo phải làm như vậy. Doanh Doanh! Nàng là cành hoa yếu đuối giữa dòng đời, cần phải có một bàn tay quân tử để nương tựa và tôị.. tôi đã mơ mình được đóng vai trò người quân tử đó.
Ngoài trời mưa vẫn rơi, gió vẫn rít từng cơn mạnh. Trước mộ phần của song thân, lời tỏ tình đột ngột của Đỗ Ngọc đã làm Doanh Doanh choáng váng. Nàng cứ ngồi yên không hiểu mình say hay tỉnh, và không hiểu khuôn mặt của chàng đang chập chờn ẩn hiện kia là do mưa rơi hay do lệ dâng lên làm nhạt nhòa hình ảnh.
Bàn tay Đỗ Ngọc tìm lấy tay nàng tha thiết:
− Doanh Doanh! Nàng là người con gái mà suốt đời Đỗ Ngọc này đã bỏ công tìm kiếm. Lần đầu tiên gặp nàng ta cứ ngỡ mình nghe sét đánh giữa thinh không! Doanh Doanh, ta sẽ vì nàng mà rửa thù cho cha mẹ.
Lớp mây mù được vén bớt sang một bên. Gương mặt Đỗ Ngọc hiện ra hơi rõ nét.
Lòng người con gái bỗng bâng khuâng xao động. Làm sao có thể dửng dưng với gương mặt đẹp trai thanh tú thế kia? Ánh mắt đa tình nồng nàn tia lửa ấm. Nàng bỗng nhiên thấy mình mệt mỏi, trong giây phút ấy muốn được ngã vào lòng chàng để được vuốt ve an ủi, để được ngủ vùi trong hơi ấm tình thương, để được chở che, nâng niu chiều chuộng.
Vòng tay chàng rộng mở, lồng ngực hứa hẹn sẽ ấm áp biết bao. Giữa lúc nàng muốn ngã vào lưới mật thì ánh mắt dịu hiền của từ mẫu lại hiện lên.
Doanh Doanh giật mình, như kẻ từ cung trăng rơi xuống, nàng lắc đầu:
− Đa tạ công tử đã có lòng thương tưởng đến phận hoa hèn. Nhưng tiện nữ hiện nay trên đầu còn trắng khăn tang, đâu dám mộng tưởng chuyện trăm năm tơ tóc. Còn chuyện báo thù tiện nữ đã hứa với lòng, tự tay mình lấy máu kẻ ác gian để tế mộ song thân.
Lúc nói những câu này, ánh mắt nàng rực sáng lửa căm thù, làm Đỗ Ngọc nghe toàn thân chấn động. Chàng xiết chặt tay nàng:
− Nhưng cô nương tay yếu chân mềm, làm sao mà trả thù cho được.
− Tiện nữ sẽ tìm thầy học võ, dù năm năm, mười năm cũng nguyện thề moi gan móc mật bọn sát nhân.
Đỗ Ngọc vòng tay:
− Tại hạ vô cùng khâm phục ý chí của cô nương, nhưng...
Chàng dừng lại ngập ngừng:
− Nhưng cô nương vẫn xem Đỗ Ngọc này là bạn chứ?
Doanh Doanh nở nụ cười yếu ớt:
− Nếu công tử không làm gì hại đến Doanh Doanh này, thì làm sao tôi xem người là thù được? Rất mong giữ mãi tình bạn với người, bây giờ xin giã biệt.
Đỗ Ngọc hốt hoảng:
− Cô nương, cô nương định đi đâu?
Doanh Doanh cúi đầu:
− Cánh hoa lạc giữa dòng nước xoáy chưa biết phải tấp vào đâu?
Đỗ Ngọc đứng dậy cùng nàng ấp úng:
− Còn câu chuyện hôm nay, tại hạ vẫn chờ mong có một ngày nào đó cô nương nghĩ lại.
Doanh Doanh vòng tay không đáp.
Đỗ Ngọc trao cây dù cho nàng, lưu luyến:
− Cô nương đi đường nên cẩn trọng. Chúc cô nương thượng lộ bình an và hẹn ngày gặp lại.
Nàng đỡ cây dù ngậm ngùi nói:
− Giã từ công tử, vĩnh biệt song thân.
Rồi nàng lầm lũi bước đi trong cơn mưa bão. Chiếc áo trắng mờ dần rồi mất hẳn.
Đỗ Ngọc vẫn đúng đó nhìn theo, mưa đã đẫm ướt mái đầu, mà chàng vẫn đứng lặng yên bất động. Nhìn cánh chim non rời xa tổ ấm, đem thân vùi dập vào cơn giông bão phũ phàng đến ngang trái.
***
Và thật vậy, giông bão đã bắt đầu nổi dậy khi nàng vừa đặt chân đến ngôi “Cổ lâm tự” để tìm sư phụ. Giữa lúc nàng còn đang đứng ngẩn ngơ dưới cội mai già thì bỗng “sịch” một cái, chiếc kiệu vàng dừng lại. Hai bóng đen từ trong kiệu nhảy ra, bế xốc nàng lên kiệu rồi lại tiếp tục cho ngựa phi nước đại.
Chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì nàng đã thấy mình bị kềm cứng giữa những gương mặt hung tàn. Tiếng kêu cứu tắt nghẹn trong lồng ngực, nàng đành đưa mắt nhìn chiếc dù hồng do Đỗ Ngọc tặng cho nằm lăn lóc dưới cội mai già, mặc cho gió mưa tơi tả.
Vừa trông thấy nàng, tên quan huyện Đạt Thịnh để ý ngay. Hắn cười khoái trá rồi rộng tay ban thưởng cho bọn đàn em, hí hửng chờ một đêm hoan lạc.
Biết mình lọt vào tay tên dâm ác, Doanh Doanh hoảng sợ biết bao khi phải một mình đối diện cùng hắn trong căn phòng rộng mênh mông. Nàng dự định sẽ hủy mình khi hắn dám dở trò đê tiện.
Chưa bao giờ huyện quan Đạt Thịnh gặp được một cô gái xinh đẹp như thế này, hắn thích chí nên cố lấy lời ngon ngọt:
− Nào em bé hãy ngoan ngoãn chiều ta rồi sẽ được thưởng công hậu hĩnh.
Vừa nói hắn vừa cởi áo vứt sang bên để lộ cái thân hình phì nộn làm Doanh Doanh phải kinh khiếp hét lên:
− Lui ngay, con lợn già thối tha. Ta thà chết chứ quyết không để ngươi làm nhục.
Đạt Thịnh dừng lại sau tiếng hét của nàng, rồi lại cười hì hì tiến tới:
− Chết làm chi cho uổng vậy cô nương? Có lẽ tại nàng chưa biết lạc thú trên đời đó thôi, chứ khi biết rồi nàng sẽ không bao giờ la hét như vậy nữa đâu. Nào lại đây ta chỉ dạy cho.
Bàn tay của hắn chụp mạnh tay nàng. Trong lúc cấp bách Doanh Doanh đưa tay phản ứng, không ngờ theo thói quen nàng làm một động tác dịu dàng trong "Miêu gia linh pháp", cũng nhờ vậy mà nàng thoát khỏi tay hắn một cách dễ dàng.
Đạt Thịnh lùi lại, kêu lên kinh sợ:
− Trời, "Miêu gia linh pháp"!
Rồi hắn sụp xuống lạy nàng như tế sao:
− Xin cô nương rộng lòng tha thứ, kẻ phàm trần có mắt không ngươi, dám mạo phạm oai danh.
Không ngờ sự việc lại xoay chiều như vậy, Doanh Doanh lùi lại vừa vui mừng vừa lo sợ. Nàng chớp mắt nghĩ nhanh:
− Oai danh của "Miêu gia linh pháp" quả bất hư truyền. Ta phải mượn oai danh của sư phụ để thoát khỏi nơi này mới được.
Nghĩ vậy nàng vờ co tay đi thêm một động tác trong "Miêu gia linh pháp" rồi chợt ngập ngừng như không nỡ xuống tay, nàng cất tiếng ôn tồn:
− Quan huyện, té ra ta đã hạ độc thủ giết ngươi. Nhưng nhìn ngươi van cầu thảm thiết quá ta chẳng nỡ xuống tay. Vậy khôn hồn hãy bảo quân lính mở đường cho ta rời khỏi nơi này mau.
Đạt Thịnh mừng rỡ như vừa bắt phải cơn mưa bạc, hắn hét vang rối rít:
− Quân bây, mở đường cho cô nương rời khỏi nơi này.
Tim nhảy nhót trong lòng ngực vì chiến thắng không ngờ, Doanh Doanh phải cố gắng lắm mới nén được tiếng kêu mừng rỡ. Nàng bậm môi, bước chầm chậm qua khỏi huyện đường cho chúng khỏi nghi ngờ. Nhưng vừa được một đoạn ngắn, nàng buông mình chạy biến vào đêm tối, cứ ngỡ sau lưng mình, tên quan huyện đã nhận biết được sự thật và đang xua quân đuổi theo để bắt lại.
Nàng chạy, chạy mãi đến lúc mòn hơi kiệt sức ngã quỵ dưới chân một cổng thành to, rồi thở phào tưởng mình vừa trải qua cơn ác mộng.
− Nàng kia, đi chỗ khác, sao lại lảng vảng ở đây.
Một tiếng thét lớn làm Doanh Doanh giật mình sợ hãi. Cứ ngỡ bọn thuộc hạ tên quan huyện đuổi theo, nàng chấp tay van vỉ:
− Xin các ông tha tội cho. Thật tình thì tôị..
Tên lính chống giáo hét lớn:
− Nàng kia, có điên kh

