watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
>
Truyện teen - Người Đàn Bà Bị Bán Full
» Thể loại: Truyện Teen
» Đăng lúc: 13/11/13 09:00:21
» Post by: Trần Luân
» Lượt xem: 631 Views

lư trước mặt tôi. Tôi lảo đảo bước đi như một thằng say rượu. Khó khăn lắm mới ra khỏi nhà vệ sinh được, tôi liêu xiêu đi ra giữa sân, tiếng gào khóc của Lan Lan càng rõ rệt. Nghe thấy tiếng kêu của cô, tim tôi càng rối loạn, chỉ muốn nhanh nhanh chóng chóng về lại phòng, chui vào chăn rồi bịt chặt tai lại. Có thể như vậy sẽ dễ chịu hơn một chút! Sợ bị anh cả phát hiện ra mình đang ở trong sân sẽ hiểu nhầm, tôi liền rón chân đi thật khẽ, lén lút như kẻ trộm, thậm chí còn không dám thở mạnh, càng không dám ngoảnh đầu lại nhìn, đi thật nhanh về phòng mình. Về đến phòng tôi mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa bước chân vào phòng, đang định quay lại đóng cửa thì tiếng gào khóc của Lan Lan ở phòng đối diện bỗng nhiên ngừng bặt. Ngay sau đó, cánh cửa phòng anh mở toang ra, anh cả tôi cởi trần từ bên trong lao ra, thờ hồng hộc vì tức giận: - Thằng khốn nào dám đứng ngoài cửa nhìn trộm thế hả? Nghe thấy tiếng quát của anh cả, tôi liền run lên cầm cập, tưởng rằng lúc nãy đi vệ sinh về đã bất cẩn để anh phát hiện ra. Nhớ lại chuyện xảy ra lúc chiều, nếu như để anh phát hiện ra mình giờ vẫn còn chưa ngủ thì chắc chắn anh sẽ cho rằng tôi chính là kẻ nhìn trộm. Nếu như vậy chắc chắn hiểu nhầm giữa hai anh em tôi càng thêm nghiêm trọng, nói không chừng còn gây ra chuyện lớn ấy chứ. Nghĩ đến đây, tôi liền lập tức đóng cửa phòng lại, nhẹ nhàng khóa trái cửa, trong lòng mừng thầm vì phòng mình không bật đèn, nếu không anh cả nhất định sẽ tưởng rằng mình nhìn trộm hai người, lúc ấy có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch hết tội.Người Đàn Bà Bị Bán - Chương 04 BÍ ẨN THÂN THẾ Lan Lan lúc mê lúc tỉnh, mà cho dù có tỉnh thì ánh mắt vẫn cứ đờ đẫn, miệng mím chặt chẳng nói chẳng rằng. Giờ cô không thể ăn uống gì, chỉ sống nhờ vào truyền dịch. Bác sĩ Thường dặn mẹ tôi bón cho cô ấy chút nước lọc nhưng có làm thế nào thì Lan Lan cũng không chịu mở miệng. Tôi đã gọi điện cho anh cả không biết bao nhiêu lần, thúc giục anh mau mau đến bệnh viện nhưng anh chỉ lạnh nhạt nói rằng công việc bận rộn quá không thể đi được, làm phiền tôi với mẹ chăm sóc Lan Lan. Tôi rất khó chịu với thái độ của anh, sao anh có thể nhẫn tâm đối xử với người phụ nữ của mình như vậy cơ chứ? Nhớ lại những điều bác sĩ Kim Nhất Thủ và bác sĩ Thường nói, tôi cũng cảm thấy hình như anh tôi đã làm điều gì đó bất thường với Lan Lan, nếu không cô ấy đã chẳng ra nông nỗi này. Ngày thứ ba Lan Lan nhập viện, sau khi tỉnh chị đã không còn hôn mê nữa, chỉ có điều chị vẫn nhất quyết không chịu ăn uống, cũng chẳng chịu nói chuyện với chúng tôi. Bác sĩ Thường nói nhỏ với tôi rằng hiện giờ tính mạng của Lan Lan không còn nguy hiểm nữa, bệnh tật trên người đã không còn là nỗi lo chính, cô ấy có thể hồi phục hay không còn phải phụ thuộc vào trạng thái tinh thần của cô nữa. Nhìn bộ dạng của Lan Lan chẳng ai có thể nói rõ được tình trạng tinh thần của cô ấy giờ ra sao. Lan Lan là một bệnh nhân mới hồi phục bước đầu, trông có vẻ chỉ vì sức khỏe yếu ớt nên chẳng có chút tinh thần nào, thế nhưng bác sĩ Thường lại nhận định rằng trong tiềm thức của mình, Lan Lan chẳng hề có ý muốn khỏi bệnh, nói cách khác, Lan Lan không hề có ý thức sinh tồn. Trước tình trạng này của Lan Lan, mẹ tôi luôn tỏ ra lạc quan. Bà luôn tin rằng “chết vinh không bằng sống nhục”, mẹ nói Lan Lan sẽ dần khá lên thôi. Nhưng trong lòng tôi lại nghĩ khác, mặc dù ông bác sĩ “thần kinh” đó nói rất mơ hồ nhưng tôi cảm thấy những điều ông ta nói rất có lí. Sau khi Lan Lan tỉnh lại đáng nhẽ ra có thể ăn uống chút gì đó rồi, nhưng cô luôn dùng sự im lặng của mình để cự tuyệt. Một người dù ở vào hoàn cảnh này chỉ cần có thể ăn được thì còn có khả năng sống tiếp. Thế mà người lâm trọng bệnh như Lan Lan lại không chịu ăn uống, chỉ sống nhờ vào thuốc men thì làm sao kéo dài sinh mạng cho được? Một điều đơn giản như thế này chắc chắn Lan Lan cũng hiểu, nhưng đúng như bác sĩ Thường đã nói, cô ấy đã hoàn toàn mất đi niềm tin với cuộc sống. Rốt cuộc là vì nguyên nhân gì đã khiến cho Lan Lan tuyệt vọng với cuộc sống như vậy? Là bởi vì bị kẻ xấu lừa bán đi? Là bởi vì bị ép gả cho người mà cô không thích? Nếu như là như vậy thì Lan Lan đã sớm nghĩ quẩn mà đi tìm cái chết rồi, thế nhưng có thể chống chọi đến ngày hôm nay chứng tỏ cô vẫn còn chưa muốn rời bỏ cái thế giới này. Vì vậy, bị ép gả cho anh cả, Lan Lan không hề cam tâm nhưng cô vẫn không vì chuyện ấy mà tìm đến cái chết. Vậy thì tại sao sau cơn bạo bệnh Lan Lan lại không muốn sống nữa? Lẽ nào là bởi vì anh cả tôi không chịu đến bệnh viện khiến cho Lan Lan tổn thương? Khả năng này không lớn, mọi người ai ai cũng có thể nhận thấy Lan Lan không hề yêu mến anh cả tôi, làm sao cô có thể để tâm đến một người mà mình không thích được cơ chứ? Bác sĩ Thường bảo tôi nghĩ cách tìm hiểu thân thế của Lan Lan và cả những vấn đề đã xảy ra giữa anh cả và cô ấy. Mà cả bác sĩ Kim Nhất Thủ và bác sĩ Thường đều có nhắc đến cơ thể của Lan Lan, rốt cuộc cơ thể của Lan Lan bị làm sao? Bác sĩ Thường và Kim Nhất Thủ lúc kiểm tra cho Lan Lan đã phát hiện ra điều gì mà họ đều tỏ thái độ bất mãn như vậy đối với anh cả tôi? Anh cả rốt cuộc đã làm gì Lan Lan rồi? Rất có thể đây chính là điều mà bác sĩ Thường muốn tìm hiểu. Muốn biết được những chuyện này bắt buộc phải khiến cho Lan Lan chịu mở miệng. Nhưng đây lại là những chuyện riêng tư trong quan hệ nam nữ, làm sao Lan Lan có thể hé răng với người ngoài được? Cho dù có khó đến mấy cũng phải làm cho bằng được. Để cho bệnh tình của Lan Lan có chuyển biến tốt, biết rõ là chuyện không thể nhưng tôi vẫn kiên quyết làm cho bằng được. Sau khi nghĩ đi nghĩ lại, tôi quyết định sẽ làm rõ thân thế của Lan Lan trước rồi tính sau. Chẳng thể lấy được thông tin gì đáng giá từ mẹ. Mẹ cũng giống như tôi, chỉ biết rằng Lan Lan là do anh cả tôi bỏ tiền mua về, nghe nói cô ấy còn là con gái thành phố, còn về chuyện Lan Lan là người ở đâu, vì sao lại bị lừa bán đi thì chẳng ai biết. Mà người biết chuyện này ngoài bên buôn người đã sớm cao chạy xa bay thì chỉ có bản thân Lan Lan là người rõ nhất. Nói thì dễ nhưng đến khi làm mới thấy khó khăn. Giờ Lan Lan nhất quyết không chịu mở miệng, đừng nói đến chuyện hỏi chuyện, ngay cả việc bảo cô ấy mở miệng uống chút nước cô ấy còn không chịu làm nữa là! Đời nào Lan Lan chịu mở miệng nói ra những trải nghiệm đau đớn của mình cho chúng tôi nghe? Ngày thứ hai sau khi Lan Lan tỉnh lại, mẹ lo lắng bố ở nhà không biết tự chăm sóc bản thân, lại thêm chuyện anh hai nhất quyết không chịu vào bệnh viện cũng chẳng phải là điều hay ho gì nên mẹ đã bàn với tôi sẽ về nhà một chuyến, nhân tiện bảo bố gọi anh cả đến bệnh viện thăm Lan Lan. Trong nhà tôi, hai mẹ con tôi đều chẳng có tư cách gì nói anh cả, chỉ có bố tôi nói may ra anh cả mới chịu nghe. Sau khi mẹ đi, chuyện chăm sóc Lan Lan dồn cả lên vai tôi. Tôi lấy thuốc men cho cả một ngày đặt sẵn lên bàn rồi ngồi xuống bên cạnh giường bệnh trông nom Lan Lan, ngay cả lúc Lan Lan ngủ say tôi cũng không dám rời đi. Lúc Lan Lan tỉnh dậy, cô mở to đôi mắt vô hồn nhìn những bước tường trắng tinh trong phòng bệnh. Tôi không biết chị ấy đang nghĩ cái gì, nhưng tôi đoán chị ấy đang nhớ lại những hồi ức tươi đẹp trong quá khứ hoặc cũng có thể nghĩ rằng bản thân mình đang trong cơn ác mộng. Mặc dù tôi ngồi bên cạnh suốt nhưng Lan Lan chẳng buồn nhìn tôi. Mỗi lần tôi dịu giọng khuyên nhủ cô cố gắng uống chút nước hoặc ăn chút gì đó, Lan Lan chỉ nhắm mắt ngoảnh đầu đi chỗ khác, một mực không chịu nói chuyện với tôi. Tôi cũng cố gắng hạn chế làm ồn bên tai Lan Lan, tôi không muốn làm phiền Lan Lan, giờ cô ấy không chỉ suy nhược cơ thể mà tinh thần cũng đang đứng bên bờ vực thẳm. Cho dù Lan Lan ngủ thật hay là giả vờ ngủ vì không muốn đếm xỉa đến tôi, chỉ khi nào cô nhắm mắt lại thì tôi mới dám nhìn cô thật kĩ. Lan Lan nằm trên giường bệnh khuôn mặt trắng bệch và xanh xao, đôi mắt to đẹp lõm sâu xuống, đôi môi mọng đầy gợi cảm giờ cũng khô nứt nẻ, mái tóc nhung huyền rối rung lòa xòa trên ga giường trắng xóa. Trông Lan Lan bây giờ chẳng khác gì một thi thể xinh đẹp. Nhìn cô gái trẻ chẳng có quan hệ gì với bản thân đang nằm trước mặt, trái tim tôi lại thấy nhoi nhói đau. Nỗi đau này rất có thể xuất phát từ lòng trắc ẩn hoặc cũng có thể còn có kèm theo cả một chút tình cảm yêu thương. Lan Lan cứ không chịu ăn uống, cứ như thế này mãi e rằng không thể cầm cự được lâu. Để Lan Lan chịu mở miệng nói chuyện càng sớm càng tốt, để có thể kéo dài cuộc sống của Lan Lan, kể từ lúc Lan Lan tỉnh lại tôi đã bắt đầu vắt óc nghĩ cách làm sao để cô ấy chịu ăn. Mặc dù tôi biết khả năng này không lớn nhưng vẫn còn hơn là chưa thử mà đã bỏ cuộc. Lúc Lan Lan “ngủ”, tôi lặng lẽ nhìn chai nước treo ở đầu giường, thứ duy nhất có thể duy trì mạng sống của Lan Lan lúc này, từng giọt từng giọt đi vào máu của cô, Lan Lan không hề phản ứng, có thể cô ấy chẳng còn sức lực mà phản ứng nữa. Đầu tôi chợt nảy ra một ý. Tôi xin cô y tá một ít bông gòn, chấm vào nước ấm, cẩn thận đưa lại gần đôi môi khô nứt của Lan Lan rồi nhẹ nhàng vắt miếng bông. Dòng nước trên miếng bông chảy xuống làn môi khô nứt của Lan Lan rồi trào cả ra ngoài, làm ướt khuôn mặt trắng bệch của cô. Tôi vội vàng lấy bông khô lau sạch nước trên mặt Lan Lan, trong lòng lo lắng Lan Lan sẽ vì vậy mà giận mình. Len lén nhìn Lan Lan, phát hiện ra cô ấy không hề giận tôi, tôi như mở cờ trong bụng. Lan Lan không những không giận tôi mà đôi môi cô còn khe khẽ mấp máy. Tôi còn nhìn thấy hai hàng nước mắt lặng lẽ lăn ra từ khóe mắt cô. Lan Lan đã chấp nhận tôi rồi! Mặc dù cô ấy chẳng nói gì với tôi nhưng tôi có thể cảm nhận được rằng giữa sự sống và cái chết, cô đã lựa chọn sự sống. Tôi vì thế mà phấn khích vô cùng, bàn tay cầm miếng bông gòn khẽ run rẩy. Tôi vội vàng thấm nước vào bông gòn rồi kề vào miệng Lan Lan, lòng mừng thầm khi nhìn thấy những giọt nước sinh mệnh đang thấm dần vào miệng cô. Phương pháp này của tôi cuối cùng cũng khiến cho Lan Lan chịu “uống” nước, giúp cho cơ thể cô được bổ sung thêm nước, điều đó có nghĩa là cơ thể Lan Lan đã được tiếp thêm “máu”, lượng “máu” này không chỉ là “nước trường sinh” cứu vớt sinh mạng của Lan Lan mà còn là tâm huyết của tôi. Cứ như vậy, tôi đã dùng những giọt nước nhỏ bé để “nói chuyện” với Lan Lan. Chúng tôi không nói chuyện bằng miệng, mà bằng trái tim trong sự im lặng………. Mẹ đi đã mấy ngày mà không thấy quay trở lại, anh cả càng không thấy bóng dáng đâu. Tôi với Lan Lan ở bên nhau đã mấy ngày trời, Lan Lan có những biến chuyển khiến tôi vô cùng vui mừng. Cô ấy bắt đầu ăn uống, cũng bắt đầu chịu nói chuyện với tôi. Lan Lan không nói nhiều, thường chỉ nói “cám ơn” sau mỗi lần tôi bón nước, bón cơm hay cho cô uống thuốc. Cô nói rất nhỏ, cũng không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi có thể nhìn thấy trong ánh mắt né tránh ấy còn có một chút ngại ngùng khó mà phát hiện ra. Lan Lan chịu ăn uống nên khí sắc tốt lên nhanh chóng, khuôn mặt trắng bệch của cô từ từ hồng hào trở lại, tinh thần cũng khá lên rất nhiều. Nhìn thấy tôi ở bên trông nom chẳng rời cô nấy nửa bước, Lan Lan thường gật đầu hoặc mỉm cười cảm kích với tôi. Nụ cười của cô thật hiếm có. Những nụ cười rạng rỡ đến mê người tôi chưa từng nhìn thấy kể từ khi Lan Lan bước vào nhà tôi. Chỉ có điều, mỗi khi đi ngủ, Lan Lan vẫn thường rên la đầy sợ hãi, trán lấm tấm mồ hôi, luôn miệng lẩm bẩm: “Đừng…đừng mà”. Mỗi lần Lan Lan giật mình bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, tôi lại không kìm được lòng ôm chặt lấy cô, nhẹ nhàng vuốt vuốt mái tóc dài để an ủi, để cho Lan Lan thỏa sức nức nở trong lòng mình. Mỗi lần như vậy trong lòng tôi lại thấy rất mâu thuẫn và bất an. Người đáng nhẽ ra phải an ủi và chăm sóc cho Lan Lan là anh cả chứ không phải tôi, tôi không biết bản thân mình làm vậy là đúng hay sao, làm như vậy có có lỗi với anh cả hay không? Thế nhưng tình cảnh trước mặt khiến cho tôi không thể chối từ, càng không đành lòng bỏ mặc. Lan Lan lúc đó chẳng khác gì một con chim nhỏ đang hoảng loạn, cô ấy rất cần có hơi ấm và sự yêu thương, cái mà anh cả không hề mang lại cho cô. Mấy ngày sau, cuối cùng mẹ cũng trở lại bệnh viện. Mẹ đưa cho tôi mấy nghìn tệ để lo liệu chuyện của Lan Lan. Nhìn thấy tình trạng của Lan Lan đã có chuyển biến tốt, mẹ cũng yên tâm đôi chút. Mẹ nói bố tuổi cao sức yếu đi lại không tiện, lại thêm chuyện không vui hôm trung thu nên bố cũng vì tức khí mà đổ bệnh rồi. Bố tôi hiện giờ ở nhà cũng cần có người chăm sóc, mẹ ăn cơm trưa qua loa xong là phải quay về. Trước khi đi mẹ còn đến bên giường bệnh của Lan Lan, nhẹ nhàng an ủi và động viên chị. Trải qua cơn bạo bệnh này, Lan Lan cũng bắt đầu thay đổi thái độ với mẹ tôi. Lúc mẹ nói cô rất chăm chú lắng nghe, mẹ nói xong còn gật đầu mỉm cười. Trước khi mẹ ra khỏi phòng bệnh còn thân mật gọi bà là “bác”. Nghe thấy Lan Lan gọi mình là “bác”, mẹ tôi ngây người ngạc nhiên rồi vui mừng mỉm cười với Lan Lan: -Con gái à, cố gắng dưỡng bệnh cho tốt, bác ở nhà đợi con về nhé! Câu nói này của mẹ đã chọc đúng vào vết thương của Lan Lan, tôi nhận thấy mặt Lan Lan đột nhiên biến sắc, nụ cười trên môi lập tức vụt tắt. Lan Lan không đáp lời mẹ mà chỉ lặng lẽ cúi đầu. Thấy tình hình có vẻ không ổn, tôi liền vội vàng đẩy mẹ ra ngoài cửa, ra hiệu bảo mẹ hãy về đi. Ra khỏi cổng bệnh viện, tôi tiễn mẹ ra tận bến xe. Mẹ kéo tôi sang một bên nói khẽ: -Kim An này, anh trai con kể từ hôm chị dâu nhập viện cũng chẳng thèm về nhà, nhờ người báo tin cho nó nó cũng chẳng đến bệnh viện. Mẹ vừa lo bệnh của chị dâu con không thể chữa khỏi, lại lo nhỡ chị dâu con biến mất rồi thì không biết ăn nói ra sao với anh cả con. Nói thực lòng để con ở bệnh viện trông nom chị dâu mẹ không thể yên tâm, thế nhưng mẹ chẳng thể đi đâu được. Thấy chị dâu con đang khá dần lên, con nhất định phải để mắt đến chị, đừng để chị chạy mất đấy!- nói rồi mẹ liền giục tôi quay lại bệnh viện, còn bà thì buồn bã ra về. Tôi rất khó chịu với những lời mẹ nói, thế nhưng nghĩ kĩ lại tôi lại thấy những điều mẹ nói không phải là không có lí. Lan Lan mà muốn bỏ trốn thì bỏ trốn ở đây dễ hơn ở nhà nhiều. Nếu như chị ấy thực sự bỏ trốn khỏi bệnh viện trước mắt tôi thì không biết anh trai tôi sẽ xử lí tôi ra sao nữa? Tôi đột nhiên lại thấy việc mình ở lại bệnh viện chăm sóc Lan Lan chẳng khác gì là người giám sát. Tôi vội vàng quay trở lại phòng bệnh, nhìn thấy Lan Lan vẫn còn nằm trên giường bệnh mới thở phào nhẹ nhõm. Sức khỏe của Lan Lan đã từ từ bình phục, tinh thần cũng có biến chuyển tốt, thế nhưng cô vẫn thường ngồi ngẩn ngơ một mình. Sau mấy ngày quan sát Lan Lan, bác sĩ Thường liền gọi tôi đến nói chuyện: - Chàng trai, chuyện tôi giao cho cậu cậu đã làm xong chưa? Không phải tôi hù dọa cậu đâu nhưng chính mắt cậu cũng nhìn thấy rồi đấy, chị dâu của cậu không được bình thường. Để điều trị bệnh của cô ấy, hiện giờ tôi phải căn cứ trên những thông tin mà cậu tìm hiểu được để kê đơn cho thích hợp, nếu không đợi chị dâu cậu ra viện rồi sẽ để lại di chứng về thần kinh. Tôi biết là bác sĩ Thường không hề hù dọa mình. Lan Lan rõ ràng là không được bình thường. Gần như đêm nào cô ấy cũng nằm mơ thấy ác mộng, mỗi lần tỉnh lại sau cơn mơ toàn thân đều run rẩy, răng nghiến vào nhau kèn kẹt, bộ dạng rất đáng sợ. Còn nữa, mỗi khi thức giấc cô rất hay ngồi ngơ ngẩn, ánh mắt đờ đẫn, cho dù miệng vẫn mỉm cười nhưng nụ cười thật kì lạ. Tinh thần của Lan Lan rất không ổn định, trong phòng

Đến trang:

;

Truyện Teen

Truyện teen - Người Đàn Bà Bị Bán Full

Trang chủ
U-ON - 6