nhường suất cơm lại cho Lan Lan. Tôi nghĩ bây giờ chắc cô ấy đã đói lắm rồi . Ăn mì xong, nhìn suất cơm nóng hổi trên tay tôi lại cảm thấy buồn phiền. Mặc dù ở bên ngoài đã là ban đêm nhưng trong toa tàu vẫn sáng đèn, hơn nữa lại đông người như thế này, tôi sợ hồn ma của Lan Lan sẽ không dám đến ăn cơm. Nữa đêm, tôi mở to mắt, người tê dại ngồi trên cái ghế cứng, cảnh giác quan sát mọi động tĩnh xung quanh, chỉ sợ có ai đó nhận ra tôi . Bên cạnh đó, tôi cũng thấp thỏm chờ đợi Lan Lna đến ăn hộp cơm mà tôi mua cho cô ấy. Trên xe người nói người cườim, dường như chẳng có ai chú ý đến sự tồn tại của tôi . Đến quá nửa đêm, tiếng cười nói trên xe nhỏ dần, rất nhiều người đã ngủ ngihiêng ngủ ngả ở trên ghế, thỉnh thoảng còn nghe thấy có người đang ngáy o o hoặc lẩm bẩm nói mơ gì đó. Những bánh xe tàu hoả nghiến xuống đường ra phát ra những tiếng kin kít như ru ngủ. tôi cũng từ từ chìm dần vào trong giấc ngủ. Sáng hôm sau tỉnh lại, tàu hoả đã đi vào địa phận của Hồ Bắc. Tôi mở mắt ngáp dài 1 cái, đứng dậy dự định đi vào nhà vệ sinh ở đầu toa để giải quyết nổi buồn, chợt phát giác ra hộp cơm tôi mua cho Lan Lan tối qa đã không cánh mà bay... Không biết hộp cơm tôi mua cho Lan Lan biến mất từ lúc nào. Lần này thì tôi không còn nghi ngờ bị người khác lấy mất nữa, chĩ ngạc nhiên không hiểu tại sao hồn ma của Lan Lan có thể vào toa tàu sáng trưng như ban ngày để ăn cơm được? Hơn nữa ở trong toa có rất nhiều người không ngủ suốt cả đêm mà? Tôi bắt đầu quen với việc hồn ma của Lan Lan cứ bám lấy tôi như hình với bóng, trong lòng cũng chẳng còn sợ hãi cô ấy như trước nữa. Trong lòng tôi hiểu rỏ, mặc dù tôi không nhìn thấy cô ấy nhưng tôi đến nơi nào cô ấy cũng theo đến nơi đó. Cho dù tôi có đi đâu về đâu thì hồn ma của cô ấy vẫn bám sát theo tôi . Mỗi khi đến giờ ăn cơm, tôi đều chuẫn bị 1 phần cho Lan Lan, thậm chí cơm tôi mua cho cô ấy còn thịnh soạn hơn cả của tôi . Tôi thà bấm bụng chịu đói chứ không muốn để Lan Lan phải chịu thiệt thòi. Điều kì lạ là ban ngày hình như Lan Lan không dám đến ăn, những gì mà tôi mua cho cô ấy chẳng thấy động vào chút nào. Tôi không nỡ vứt đi đành ăn hết chỗ cơm nguội ấy. Trưa ngày hôm sau thì tàu hoả đến Trường Sa. Lúc ăn cơm, hỏi ra tôi mới biết đi xe khách đến Cát Dầu còn nhanh gấp đôi đi tàu hoả. Bởi vì sợ đụng mặt cảnh sát lúc đi mua vé tàu nên tôi quyết định sẽ ngồi xe khách đến Cát Đầu. Đến trạm xe hỏi thăm xe từ Trường Sa ĐI cÁT đẦU.tôi mua vé từ sớm rồi ngồi ở phòng chờ, chờ mấy tiếng đồng hồ. trước khi lên xe tôi không quên mua cho Lan lAN chút đồ ăn, còn mình thì ăn tạm 1 bát cháo cho đỡ đói rồi lên xe, nhắm mắt vào nghỉ ngơi. từ Trường Sa đi Cát Đầu mất khảong 7 tiếng đồng hồ. Đi chuyến xe đêm mặc dù có hơi buồn ngủ nhưng dù sao cũng yên tĩnh hơn ban ngày. tôi nằm lăn lóc trên ghế, đánh 1 giấc ngon lành. Lúc tỉnh dậy đã là 2h sáng, chiếc xe cũng đã đến Cát Đầu thủ phủ của Tương Tây rồi . Bởi vỉ trên xe đã đánh 1 giấc ngon lành nên xuống xe tôi không còn buồn ngủ nữa. Ra khỏi bến xe khách của Cát Đầu tôi vô tình phát hiện ra dường như có người đang đi theo sau tôi , tôi đi nhanh hắn ta cũng đi nhanh, tôi đi chậm lại hắn ta cũng đi chậmlại. Tim tôi đập thình thịch, không biết người đi theo sau mình có phải là cảnh sát mặc thường phục không nữa. Nếu như chẳng may bị công an theo dõi thì phiền phức to! Để họ bắt lại được thì chỉ còn con đường chết mà thôi! tôi rảo bước, cố ý bước đi về phía đường lớn. Lúc đi qua 1 con hẻm nhỏ, tôi lén ngoảnh đầu lại nhìn phía sau, phát hiện sau lưng mình không có ai bám theo liền vội vàng ngoặt vào con hẻm nhỏ, chạy như bay đến đầu kia của con hẻm rồi rẽ vào 1 con đường heo hút. Kẻ bám theo đã tạm thời bị tôi bỏ lại, nhưng tôi sợ rằng hắn sẽ gọi thêm đồng bọn đuổi theo. Bản thân vừa từ trong bến xe chạy ra, bây giờ đi ngược lại có lẽ sẽ an toàn hơn 1 chút. CHẳng phải người ta vẫn nói chỗ nguy hiểm nhất chính chính là chỗ an toàn nhất hay sao? Quyết định xong, tôi lại đi qua con đường heo hút để vòng lại bến xe. Trong bến xe có 1 nhà nghỉ nhỏ, bởi vì trời lạnh quá nên tôi vào hỏi 1 căn phòng rẻ để ở lại, bắt đầu tĩnh tâm cân nhắc các bước tiếp theo của mình. Lần này bỏ trốn là vì bất đắc dĩ, nhưng mục đích tôi trốn đi không phải là trốn tránh sự trừng phạt của pháp luật, bản thân tôi không giết hại Lan Lan, càng không hâm hố tài sản của anh cả, chẳng qua tôi vô tình rơi vào cạm bẫy của kẻ khác. Kẻ đã đặt bẫy tôi rất có thể chính là hung thủ thực sự. Đồn trưởng Hạ đã nghi oan cho tôi , tôi phải trốn đi để tìm ra kẻ thủ ác thật sự. tôi vượt ngàn dặm xa xôi đến Tươg Tây đương nhiên cũng là có mục đích. Anh cả nói rất có thể Lan Lan là người Tương Tây, mà kể từ khi Lan Lan bước chân vào nhà tôi cho đến khi cô ấy bị giết, người nhà tôi không ai biết thân thế thực sự của cô ấy. Anh cả nghi ngờ Lan Lan có liên quan đến Linh Nhi đã chết từ nhiều năm trước , tôi lại cảm thấy sự mất tích đột ngột của anh cả có liên quan đến thân thế của Lan Lan. Anh cả có thể vì Linh Nhi mà chấp nhận bỏ ra tất cả số của cải của mình đã tích luỹ suốt 20 năm trời, thậm chí chỉ mong xuống âm phủ để gặp được Linh Nhi. Trước đó anh ấy đã đến Tương Tây thămdò thân thế của Lan Lan, sau khi Lan Lan chết, anh còn chính miệng nói rằng sẽ tìm ra hung thủ để trả thù cho Lan Lan. Nói không chừng lần này anh lại đến đây để điều tra thân thế của Lan Lan, bởi vì điều tra được thân thế của Lan Lan sẽ biết được mối quan hệ của Lan Lan với Linh Nhi, còn có thể tìm ra nguyên nhân Lan Lan bị giết. Nếu như anh cả thật sự đến Tương Tây vì lí do này, rất có thể tôi sẽ tìm thấy anh . Lúc đó tôi có thể chứng minh được rằng tôi không phải vì tham tiền của anh mà làm hại anh. trước mắt đồn trưởng Hạ đang coi tôi là 1 tên tội phạm bỏ trốn, tôi phải đối mặt với nguy cơ bị tóm bất cứ lúc nào. Nếu như trước khi công an tóm được mà tôi vẫn không tìm thấy anh cả hoặc không tìm ra manh mối về kẻ đã giết Lan Lan thì tôi có đến cả trăm cái miệng cũng không biện hộ cho mình được. Bắt tôi làm kẻ chịu tội thây cho hung thủ trong khi hung thủ thật sự lại nhởn nhơ ngaoì vòng pháp luật, như vậy tôi có chết cũng không nhắm mắt. Nhưng, Tương Tây rộng như vậy, tôi lại chẳng có 1 ai thân thích, rốt cuộc biết đi đâu để tìm tung tích Lan Lan đây? Lần trước anh cả đến đây cùng với người của đồn cảnh sát, cảnh sát ở Tương Tây còn cung cấp cho họ rất nhiều tài liệu điều tra thế mà họ còn chẳng điều tra ra được cái gì. tôi từ xa tới đây chẳng quen biết gì, lại còn đang bị công an truy nã, torng tình cảnh này mà đi tìm hiểu thân thế của Lan Lan thì chẳng khác gì người mù tìm đường đi. Dù gì cũng mất công mạo hiểm bỏ trốn đến đây, thế thì phải kiếm lấy 1 cơ hội sống cho mình. Tôi buộc phải trân trọng cơ hội hiếm có này, bởi vì Lan Lan lúc ở bệnh viện đã từng nói với tôi rằng cô ấy thích hoa lan, mà trước khi bỏ trốn tôi đã tìm hiểu được sơ qua 1 số phong tục tập quán của người dân Tương Tây, nhất là về loài hoa lan được trồng ở đây. Theo tôi được biết, Tương Tây vì địa hình cực kì độc đáo và điều kiện thời tiết đặc biệt thích hợp trồng hoa lan nên quanh vùng Tương Tây đều có trồng loài hoa này. Nhưng nói về chuyện trồng lan, thưởng lan thì phải nhắc đến huyện Phượng Hoàng, 1 huyện nhỏ nằm cách thành phố Cát Đầu không xa. Lan Lan thíc hoa lan như vậy, chắc chắ trong nhà cô ấy phải có thói quen trồng lan và thưởng lan, vì vậy tôi quyết định sẽ đến huyện Phượng Hoàng trước để thử vận may. Nghĩ đến Lan Lan tôi lại không thể không nhớ đến câu chuyện " người Tương Tây đuổi ma" lưu truyền trong dân gian từ rất lâu rồi . Đó chẳng qua là 1 câu chuyện ma quỷ, nhưng từ lúc đó con người đã biết cáhc nhập hồn ma của những người đã chết ở nơi đất khách quê người vào thi thể cũa họ để mang họ về quê hương, dùng phương pháp này để tác thành cho nguyện vọng "lá rụng về cội" của những người đã khuất. Giờ đây, Lan Lan đã bị giết, thi thể của cô ấy đã tan nát hết cả, hơn nữa đồn trưởng Hạ đang trong thời gian phá án nên chắc chắn ông ấy không cho phép mang thi thể của cô ấy về quê hương, chỉ có linh hồn của cô ấy là theo tôi đến nơi này. tôi hi vọng biết bao nhiêu đây chính là quê hương của cô ấy, có như vậy cô ấy mới có thể về thăm lại gia đình mình, tôi cũng có thể tìm hiểu sự thật về thân thế và quá khứ của cô, biết đâu từ đó tôi có thể tìm ra manh mối kẻ đã sát hại cô ấy?Người Đàn Bà Bị Bán - Chương 22 NHÀ NGHỈ DÀNH CHO NGƯỜI CHẾT Hơn 1 tiếng đồng hồ sau, tôi đã đến thị trấn Đà Giang trực thuộc huyện Phượng Hoàng. Huyện Phượng Hoàng tuy cổ kính, thanh lịch mà vẫn không mất đi hơi thở của hiện đại. Cái huyện nhỏ đc vây quanh bởi non xanh nước biếc, cảnh quan nhân văn và tự nhiên kết hợp cực kì hài hoà và hoàn mỹ, đẹp tựa như 1 bức tranh lưu thuỷ. Thành Phượng Hoàng nổi tiếng với tên gọi *Quê Hương của tranh vẽ*, đc người đời xưng tụng là *thành phố đẹp nhất của Trung Quất*. Thế nhưng tôi chẳng có tâm trạng nào mà thưởng thức bức tranh sơn thuỷ hữu tình này, bởi vì cái tôi cần tìm chính là mặt bí ẩn của nó. Có thể đó chỉ là 1 truyền thuyết nhưng tôi thực sự đã gặp phải. Vừa xuống xe, tôi đã nhìn thấy 1 ông già ăn mặc như người dân tộc Miêu đi đến đón đường tôi : - này chàng trai, cậu có muốn nghỉ trọ không? tôi ngẫm nghĩ 1 hồi, giờ tôi đang bị công an truy lùng, ban ngày ban mặt không nên lộ diện ở nơi đông người , tốt nhất nên tìm 1 nơi ở trước rồi mới nghĩ nên làm thế nào sau. tôi liền hỏi: - ông lão, tôi có chuyện phải ở đây 1 thời gian, nhưng tôi không có mang nhiều tiền, không biết chỗ ông có thể lấy rẻ đi 1 chút không? Ông già khẽ gật đầu, vẫy tay ra hiệu cho tôi rồi xoay người bỏ đi. tôi đi theo sau ông ta. Chúng tôi đến 1 nơi cách xa khu trung tâm, ông già ấy rẽ vào 1 cái hẻm heo hút, tiếp tục đi nữa ra đến đầu kia của con hẻm, 2 bên chẳng có nhà cửa gì nữa rồi . Ông ta vẫn im lìm đi phía trước , tôi thật sự không nhịn nổi nữa liền dừng lại hỏi: - Ông lão, ông đang dẫn tôi đi đâu thế? Ông lão chẳng buồn ngoảnh đầu lại, vừa đi vừa nói: - chàng trai, cậu muốn ở trọ đương nhiên tôi phải dẫn cậu đến chỗ nhà trọ rồi ! tôi có chút sốt ruột: - Ông lão à, nhà nghỉ của ông ở đâu thế? Còn đi nữa là chúng ta sẽ ra khỏi thành đấy! Ông lão dừng lại, ngoảnh đầu nhìn tôi , chậm rãi nói: - Chàng trai, chớ sốt ruột! sắp đến rồi , sắp đến rồi mà ! Bởi vì là ban ngày, đối phương lại là 1 ông già, tôi thầm nghĩ chắc ông ta chẳng đến nỗi âm mưu lừa gạt tôi đâu, hơn nữa với hoàn cảnh của tôi hiện giờ, ở nơi nào tách rời với đám đông là an toàn hơn cả. Còn nữa, muốn ở nhà trọ rẻ tiền chắc chắn phải đến nơi heo hút rồi . tôi không hỏi nhiều nữa mà tiếp tục đi theo sau ông ta. đã đến cuối con hẻm rồi . Ra khỏi con hẻm này chẳng còn nhà nghỉ nữa, xung quanh chẳng có 1 bóng người, trong lòng tôi chợt có chút bất an. Ông già dừng lại ở đầu hẻm, ngảonh đầu lại bảo: - Chàng trai, nếu như tôi không nhìn nhầm thì có lẽ cậu đến thành Phượng Hoàng này là để tìm người phải không? tôi ngây người không đáp, sau cùng hỏi ngược lại ông ta: - sao ông biết tôi đến đây để tìm người ? Ông già mặt mày hoài nghi nói: - chàng trai, tôi thấy cậu ăn mặc thế này, nghe khẩu âm của cậu chắc chắn không phải người vùng này. Mà sau lưng cậu còn có 1 cô gái rất xinh đẹp. Vừa nhìn thấy cô ấy là biết ngay chính là người Miêu chúng tôi , lẽ nào không phải cậu đang đưa cô ấy về nhà hay sao? Nghe ông giànói vậy tôi chợt kinh hoàng, lập tức quay đầu lại nhìn phía sau mình, làm gì có cô gái xinh đẹp người Miêu nào? Ông ấy nói cô gái người Miêu xinh đẹp đi cùng với tôi có lẽ là để ám chỉ linh hồn của Lan Lan rồi ! Linh hồn của Lan Lan đã theo tôi cả chặng đường đến đây, thế mà tôi chưa gặp cô ấy lấy 1 lần, lẽ nào ông ấy có thể nhìn thấy? Tôi kinh ngạc hỏi: - ông lão, sao ông có thể nhìn ra chúng tôi có 2 người ? Ông lão tỏ vẻ bí ẩn: - chàng trai, cậu biết mình đang ở đâu không? Nơi đây chính là thành Phượng Hoàng của Tương Tây. Tôi nói cho cậu biết, cậu vừa xuống xe tôi đã phát hiện ra là cậu đã dẫn theo âm hồn của 1 cô gái tới đây. Nhà nghỉ của chúng tôi mở cửa là để chuyên phục vụ những vị khách như cậu đấy. Những khách bình thường chúng tôi đâu có dám dẫn đến đây ? tôi ngạc nhiên hỏi: - ông lão, nhà nghỉ của ông khác với các nhà nghỉ khác sao? Nhà nghĩ của ông là nhà nghỉ gì? Ông lão nghiêm túc nói: - nhà nghỉ của chúng tôi đương nhiên là nhà nghỉ người chết rồi . Cậu dẫn theo 1 hồn ma, không ở trong nhà nghỉ của người chết thì ở đâu? Chẳng giấu gì cậu, thời buổi này chẳng còn mấy ai chịu mở cửa nhà nghỉ kiểu này nữa đâu. Giờ cả thành Phượng Hoàng này chỉ còn 1 mình nhà tôi mà thôi! tôi tin tưởng tuyệt đối ông lão trước mặt, bởi vì tôi đã nghe qua truyền thuyết đạo sĩ Tương Tây đuổi xác rồi . Người Trung Quất rất coi trọng đạo lí *lá rụng về cội*. Nghe nói trước khi giải phóng , những người TươngTây sau khi chết ở nơi đất khách quê người , bởi vì cách nhà quá xa, đường đi lại trập trùng, khúc khuỷu, rất khó đưa thi thể của người chết về quê hương. Trong trường hợp này có thể mới 1 vị đạo sĩ *đuổi* xác đem cái xác đó về quê nhà. Bởi vì đạo sĩ *đuổi xác* dẫn theo người chết đi cùng, những nhà nghỉ trên đường đi thường không dám cho họ thuê phòng, do đó có người đã mở nhà nghỉ chuyên dành cho người chết , chuyên phục vụ những đạo sĩ đuổi xác này. Ông lão bí ẩn này không những có thể nhìn ra hồn ma của Lan Lan mà còn là chủ của 1 nhà nghỉ dành cho người chết . Trong sự kinh ngạc, tôi không thể không thầm kính nể ông lão. Nhưng điều khiến tôi vui mừng hơn cả là ông ta có thể nhận ra đc Lan Lan là 1 cô gái người dân tộc Miêu. Xem ra ông già náy tài giỏi, biết đâu chừng ông ta có thể tìm ra đc thân thế và quá khứ của Lan Lan, giúp tôi tìm ra gia đình của cô ấy? Mặc dù bụng tôi nghĩ vậy nhưng miệng vẫn đáp: - Ông lão, tôi có thể tìm 1 nhà nghỉ bất kì để trọ lại, sao cứ nhất định phải ở chốn ma quỷ của ông? Ông già cười ha ha nói: - nếu đây là vùng khác, cậu đến ở nhà nghỉ khác có lẽ cũng vẫn đc, bởi vì các ông chủ ở đó không thể nhìn thấy cậu dẫn theo cô gái này, nhưng ở đây thì khác, trong thành Phương Hoàng này có không ít người hiểu biết về thuật âm dương. nếu như cậu dẫn theo hồn ma cô gái này lang thang khắp thành phố, hẳn sẽ chuốc vã vào thân đấy! Tôi ngạc nhiên hỏi: - Ông lão chỉ là 1 chủ nhà nghỉ, tại sao lại biết tôi có dẫn theo hồn ma? Ông già thở dài: - chàng trai, nếu như cậu đã hỏi thì tôi cũng chẳng giấu cậu làm gì, trước thời giải phóng, bố tôi là 1 đạo sĩ chuyên đuổi xác người . Từ nhỏ tôi đã theo bố học thuật âm dương, mặc dù tôi không học phép *đuổi xác*, nhưng tôi cũng nhận biết đc âm dương, phân biệt người với ma. Sau khi Tương Tây đc giải phóng, chính phũ cấm các đạo sĩ hành đạo, rất nhiều ông chủ nhà nghỉ vì không có khách nên đã từ bỏ không làm nữa. Đến giờ, giao thông ngày càng thuận tiện, những người đã chết ở nơi đất khách quê người có thể đc mang về quê hương sau khi hoả táng. Nhưng những người không có quê hương, không nơi nương tựa sau khi chết, không đc ai lo liệu việc ma chay nên sẽ trở về nhà cùng với người mà người đó thân quen nhất. 1người còn sống mà dẫn theo 1 hồn ma của cõi âm sẽ dễ gặp phải phiền toái, vì vậy tôi đã mở 1 nhà nghỉ chuyên dành cho người chết, chuyên môn tiếp đón những người cần đến sự giúp đỡ trong hoàn cảnh này. Nói thực lòng, ngoài chút bản lĩnh học đc từ bố ra thì tôi chẳng còn cái tài gì khác, mở cái nhà nghỉ dành cho người chết 1 là có thể giúp người khác
Đến trang: