watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
>
Truyện teen - Người Đàn Bà Bị Bán Full
» Thể loại: Truyện Teen
» Đăng lúc: 13/11/13 09:00:21
» Post by: Trần Luân
» Lượt xem: 637 Views

thân thế của Lan Lan. GIa đình tôi 5 lần 7 lượt gặp tai nhoạ điều trực tiếp hoặc gián tiếp có liên quan đến Lan Lan và Linh Nhi. tôi và anh cả đến Tương Tây là cùng 1 mục đích, đó là tìm kiếm gia đình của Lan Lan, làm rõ mối quan hệ giữa Lan Lan và Linh Nhi, tìm hiểu xem mối quan hệ như thế nào. Có như vậy có lẽ tôi mới làm rõ được Lan Lan hiện giờ đang đeo bám tôi là người hay là ma. Vượt qua những con gió lạnh buốt táp vào mặt, men theo những con đường núi gồ ghề, khoảng 1 tiếng đồng hồ sau thì tôi đã đi qua được sườn đồi thứ nhất. Lúc này trời đã gần sáng. Bóng tối trước khi bình minh có lẽ là lúc tối tăm nhất, tôi nước thấp bước cao vượt qua những triền dốc tối đen, 2 bên cỏ cây rậm rạp, tiếng gió thổi lá cây xào xạc đến rợn người . Thỉnh thoảng trên đường đi lại xuất hiện những tảng đá to với hình thù rất kì quái, trông chẳng khác gì những bóng ma ghê rợn, khiến cho tôi sợ chết khiếp, tôi vừa đi vừa ngó nghiêng xung quanh. Khó khăn lắm vượt qua được triền dốc thứ 2, tôi thật sự mệt không thể đi nổi nữa, liền ngồi ở 1 tảng đá ven đường để nghĩ ngơi. Tôi thầm nghĩ chắc là mình sẽ vượt qua được triền dốc này và đi vào địa phận của Thiểm Tây trước khi trời sáng. Vừa ngồi xuống thở dốc thì đột nhiên tôi nhìn thấy 1 cái bóng trắng loé lên rồi lập tức biến mất trước mắt mình. tôi cứ ngỡ mình bị hoa mắt, thế nhưng nghĩ đến chuyện có thể hồn ma của Lan Lan vẫn đang bám theo mình, trong lòng tôi lại bắt đầu hoang mang. Nghe người già trong thôn nói, ở những nơi núi cao đồng hoang như thế này rất dễ gặp ma quỷ. Cứ nghĩ đến những cái bóng ma quái ở trên triền dốc là tôi lại thấy nổi hết da gà. tôi không dám tiếp tục ngồi nghĩ nữa, cắn chặt răng nhấc gót đi tiếp. được nữa triền dốc thì trời đả tang tảng sáng. Vì hoảng sợ mà cằm đầu cắm cổ chạy suốt cả đêm khiến cho toàn thân tôi riệu rã, vừa mệt vừa đói. Nghĩ đến việc chỉ cần qua được triền dốc này sẽ đến 1 thôn làng, tôi lại cố gắng lê lết cái thân kiệt quệ của mình đi tiếp.. lúc mặt trời mọc, tôi đã đến 1 ngôi làng nhỏ khoảng hơn chục hộ dân ở dưới chân núi. Cái thôn làng này thuộc vào địa phận của tỉnh Thiểm Tây. Nhìn thấy bóng dáng của con người , 1 kẻ bị ma quỷ làm cho lạc mất hồn phách đã bớt sợ hãi hơn. Lúc này bụng tôi đang éo lên ùng ục. tôi không dám xin đồ ăn của người trong thôn, sợ họ sẽ nhận ra tôi là 1 "tội phạm bỏ trốn". cách ngôi làng này khoảng hơn chục cây số là con đường lớn dẫn đến Tây An. tôi có thể chặn 1 chiếc xe khách đến Tây An ở bên đường. Chỉ cần buổi tối có thể đến Tây An là tôi cảm thấy bản thân đã an toàn rồi . Mùa đông thời tiết khắc nghiệt, mặc dù 2 bên đường chẵng thiếu gì cây cối, nhưng cây nào cây nấy đều xác xơ, đừng nói là quả, ngay cả lá cây cũng chỉ lơ thơ có vài cái. Vì vậy nên ở giữa đường thế này tôi chẳng thể tìm được cái gì lấp đầy cái bụng đang réo lên òng ọc của mình, đành phải chịu đựng sự giày vò của cơn đói khát thêm hơn chục cây số nữa vậy! Bởi vì vừa mệt vừa đói nên tôi cứ đi được 1 lát lại phải ngồi xuống ngỉ ngơi, chẳng may gặp ai đó trên đường tôi lại phải lủi đi. Cứ đi rồi nghỉ, nghỉ rồi đi như vậy, hơn 1 tiếng đồng hồ sau tôi mới ra được đến đường lớn tôi ngồi ở vệ đường chờ mãi mà chẳng thấy bóng dáng cái xe khách nào đi qua. Thỉnh thoảng trên đường lại có những người nông dân đi qua, tôi cố ý cúi đầu né tránh ánh mắt của họ, nhưng tôi có thể nghe thấy rõ những gì mà họ nói. Đa số những người đó đều là người dân ở xung quanh đây, họ đang đi ra chợ huyện để sắm đồ tết. chỉ mấy ngày nữa thôi là đến tết rồi, những con người đã bận rộn suốt cả năm trời đang vui vẻ chuẩn bị đón tết. còn tôi chẳng thể nào cảm nhận được cái không khí vui mừng của ngày tết sắp đến. trong lòng tôi lúc này đang bị bao trùm bởi 1 không khí âm u, chết chóc. cái cảm giác vừa phải chịu đói vừa phấp phỏng chờ đợi xe đến thật là khó chịu. Bỗng nhiên cái bóng trắng mà tôi nhìn thấy ban sáng lại chợt hiện lên trong đầu tôi . anh cả từng nói với tôi rằng quỷ vô thường bảo Lan Lan chính là con gái cũa anh cả và Linh Nhi, chỉ có điều khi Linh Nhi sinh ra Lan Lan thì Linh Nhi đã chết được hơn nữa năm rồi , nói cách khác Lan Lan chính là con ma nữ do Linh Nhi sinh ra và quỷ vô thường đang đi khắp nơi để bắt Lan Lan về. Mà anh cả nhìn thấy con quỷ vô thường mặc áo trắng, hồn ma của Lan Lan tôi gặp ở nah2 cũng mặc áo trắng, tôi không rõ cái bóng trắng mà mình nhìn thấy ở trên đường là hồn ma của Lan Lan hay là quỷ vô thường. Nghĩ đến đây tôi lại càm thấy lo lắng cho Lan Lan, lo cô ấy sẽ bị con quỷ vô thường độc ác kia bắt được , lo không biết hiện giờ cô ấy thế nào? người ta thường nói vào ban ngày, ma quỷ thường trốn đi hết, thế thì hồn ma của Lan Lan biết trốn đi đâu nhỉ? tôi lại nghĩ, bản thân mình đã bị hồn ma của Lan Lan đeo bám rồi , nếu như tôi đi rất xa, rất xa khỏi nơi này, liệu hồn ma của Lan Lan cò thể tìm thấy tôi không nhỉ? đang đắm chìm với những suy nghĩ hỗn lạon trong đầu, 1 giọng nói non nớt đã kéo tôi về với hiện tại: - Bố ơi, bố bảo trên đời này rốt cuộc là có ma hay không ạ? - sao lại không có cơ chứ! ma chính là con yêu tinh hại người , chuyên môn hãm hại những người lương thiện! - bố đã nhìn thấy ma bao giờ chưa ạ? - bố chưa tận mắt nhìn thấy ma nhưng đã nghe không ít chuyện ma! - thế bố kể cho con nghe đi, con muốn biết ma hại người như thế nào! - được thôi, bố sẽ kể cho con nghe 1 câu chuey65n ma rất mới mẽ mà bố mới nghe được sáng nay. Đi qua thôn của chúng ta, vượt qua 2 triền dốc sẽ đến 1 cái thôn tên là Kim Gia, mới đây ở đó có ma xuất hiện... Nghe đến đây tôi lại thấy căng thẳng, lén nhìn trộm 2 bố con nah2 nọ đứng cách mình không xa. Người bố trẻ tuổi đang nắm tay 1 cậu con trai khoảng 7,8 tuổi đứng ở bên đường, vừa kể chuyện vừa đưa mắt nhìn ra xa. Xem ra 2 bố con nah2 ấy cũng đang đợi xe. câu chuyện mà người cha ấy kể chính là chuyện đã xảy ra ở nhà tôi . Ông bố kể chuyện hăng say, cậu con cũng nghe rất say sưa. Chỉ có điều những gì người bố kể không được chính xác mà li kì hơn thực tế rất nhiều. Kể đến cuối chuyện, người cha ấy đã nói khiến cho tôi rùng mình: - con trai à, con phải nhớ cho kĩ, làm người phải thật thà, chứ dừng giống như tên khốn Kim An ấy, mất hết cả tính người. Hắn ta vì tham lam của cải của anh trai mà giả ma giả quỷ, không những giở trò quyến rũ chị dâu mà còn lừa chị dâu nữa đêm nửa hôm ra ngôi miếu nọ rồi ra tay giết hại không thương tiếc . Sáng nay bố nghe thấy người ta nói tên khốn ấy đã bỏ trốn ngay trong đêm, sở công an đang phái người đi khắp nơi lùng sục đấy! tôi vội vàng cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn về phía họ, chỉ sợ bị họ nhận ra. đúng lúc ấy thì có 1 chiếc xe buýt đi lên chợ huyện ngang qua. Người bố giơ tay vẫy chiếc xe lại, vừa kéo cậu con trai lên xe, thằng con vẫn nói: - bố ơi, bố kể chuyện con chẳng hiểu gì cả, bố bảo kể chuyện ma hại người , soa giờ bố lại bảo sở công an đang lùng sục để bắt người thế ạ? - haha, con trai à, bố kể như vậy là muốn con hiểu rằng, ma quỹ chính là những kẻ xấu hại người đấy con ạ! - à, con hiểu rồi , hoá ra ma quỷ chính là những kẻ xấu đóng giả mà thôi! 2 bố con vừa cười nói vừa đi vào trong xe. tâm trạng tôi hiện giờ như rơi thẳng xuống vực thẳm, tồi tệ đến không gì tả xiết. Hoá ra mọi người đã coi tôi là 1 con ma hại người ! Cuộc nói chuyện của 2 bố con nhà đó còn tiết lộ cho tôi 1 thông tin rất xấu, xem ra chuyện tôi bỏ trốn trong đêm đã bị phát hiện rồi , thậm chí còn kinh động lên cả sở công an, thế thì bây giờ đến nơi đâu tôi cũng có thể gặp nguy hiểm rồi ! gần trưa, cuối cùng tôi cũng bắt được 1 chiếc xe khách đến Tây An. Lên xe rồi tôi mới khẽ thở phào. ngồi xuống ghế rồi tôi không dám ngẩng mặt lên, giả bộ gục mặt lên thành ghế trước để ngủ. có như thế thì người trên xe mới không nhìn thấy mặt tôi . Xe đi được không bao xa thì dừng lại, tôi nghe thấy có tiếng người lên xe, sau đó chiếc xe lại tiếp tục bon bon trên đường. Do vửa kiệt sức vừa đói nên chẳng bao lâu tôi đã gục mặt lên thành ghế trước mà đánh 1 giấc ngon lành. tôi cứ mơ mơ màng màng như vậy không biết bao lâu. Lúc trời xẩm tối, xe đã đi vào đến thành phố Tây An. phụ xe nhắc nhở hành khách nhớ cầm theo đồ đạc chuẫn bị xuống xe, Lúc này tôi mới ý thức được rằng xe đã đến bến cuối. Vài phút sau, chiếc xe lái vào bến, những hành khách trên xe lục tục đi xuống. Bởi vì ngồi xe suốt cả buổi chiều, lại thêm cả ngày chẳng được cái gì vào bụng nên toàn thân tôi như tê dại, không sao đứng lên được. tôi là hành khách cuối cùng xuống khỏi xe. vừa xuống xe đã thấy đầu óc quay cuồng, chẳng nghĩ ngợi nhiều, tôi lao như bay vào 1 tiệm ăn ở gần bến xe, nhồm nhoàm như chết đói. tôi ăn 1 mạch hết 2 bát mì to, lập tức cảm thấy sức lực trong người đã trở lại, tinh thần đã sảng khoái hơn nhiều. Sau khi tính tiền, tôi đi ra khỏi quán, thầm nghĩ phải tìm 1 nhà nghỉ nào đó rẻ tiền để đánh 1 giấc lấy sức sáng sớm mai đi ra mua vé tàu đến Tương Tây. Vừa mới đi được vài bước, đột nhiên bên tai tôi vang lên 1 giọng nói rất quen thuộc - sao anh chỉ biết ăn no bụng mình thế? Em đang đói lắm đây! - tôi khựng người khi nghe thấy câu nói ấy, bởi vì giọng nói ấy rõ ràng là của Lan Lan... Nghe thấy giọng nói của Lan Lan, tôi sợ suýt ngất đi. Ngẩn người hồi lâu tôi mới lấy hết dũng khí từ từ ngoảnh đầu lại, nhưng đằng sau không thấy bóng dáng Lan Lan? Lúc này tôi mới ý thức được trời đã tối rồi , mà hồn ma của Lan Lan chỉ xuất hiện về đêm mà thôi. Giọng nói ấy đã nhắc nhở tôi rằng, mặc dù tôi đã trốn từ thôn Kim Gia đến Tây An, nhưng hồn ma của Lan Lan vẫn cứ theo sát tôi . tôi do tự 1 lúc rồi quay lại tiệm ăn lúc nãy, bảo ông chủ làm cho tôi 1 phần mỳ nữa. Ông chủ tiệm ăn kinh ngạc nhìn tôi : - chẳng phải cậu vừa ăn 2 bát mì to rồi hay sao? sao đã đói nhanh thế hả? tôi cười gượng gạo: - ông chủ mau làm đi, tôi mang về cho bạn ấy mà! vài phút sau, mì đã làm xong. Ông chủ tiệm ăn đổ mì vào trong 1 cái túi ni lông cho tôi . tôi lấy 1 đôi đũa trong quán rồi xách túi mì nóng hôi hổi đi ra. Cách bến xe không xa có 1 nhà nghỉ nhỏ, giá thuê phòng là 20 tệ 1 đêm Nhà nghỉ nhỏ nên phòng nghĩ cũng nhỏ, chỉ đủ đặt 1 cái giường và 1 cái bàn con con. đừng nói là nhà vệ sinh, ngay cả 1 cái cửa sổ cho thoáng khí cũng không có. tôi đặt túi mì lên bàn, sau đó tắt đèn trong phòng, ngồi chờ Lan Lan đến ăn mì. tôi sợ ánh đèn trong phòng sẽ làm cho Lan Lan sợ không dám đến.. Chịu đựng suốt 1 ngày 1 đêm, tôi thực sự buồn ngủ không thể chịu nỗi nữa. tôi ngồi im trong bóng tối 1 lúc rồi đi ra nhà vệ sinh công cộng của nhà nghỉ. Trở về phòng, tôi khoá cửa phòng lại, nằm lên giường đánh 1 giấc lấy sức ngày mai đi tiếp. Đêm đó tôi ngủ rất ngon, hồn ma của Lan Lan cũng không quấy nhiễu tôi trong mơ nữa. Đến khi thức dậy đã là 9h sáng hôm sau rồi . Tôi vội vàng mở cửa phòng, định đi đánh rằng rửa mặt rồi ra bến xe. đánh răng rửa mặt xong tôi liền trở về phòng, đi đến cửa chợt nhớ ra điều gì, tôi vội vàng đi vào phòng, nhìn lên cái bàn trong phòng. Cơ thể tôi lập tức cứng đờ, túi mì rỏ ràng tôi đặt lên bàn tối qua đã không cánh mà bay. Nhà vệ sinh cách phòng tôi chẳng đầy mấy bước, lúc nãy tôi ra khỏi phòng nào có thấy ai, đánh răng rửa mặt chỉ mất dăm 3 phút là cùng, chẳng nhẽ trong có mấy phút ngắn ngủi đã có người vào phòng tôi lấy mất đồ rồi hay sao? Cho dù có người đến thì đáng nhẽ ra tôi cũng phải biết chứ? Tôi lớn tiếng gọi chủ nhà nghỉ đến, hỏi ông ta xem có ai vào phòng tôi lấy đồ không. Ông chủ tò vẻ không vui nói: - nhà nghỉ của chúng tôi xưa nay rất an toàn, mở ra đã bao nhiêu năm chưa từng nghe có người than phiền bị mất đồ, hơn nữa đứng ở nhà vệ sinh cậu cụng có thể nhìn thấy phòng mình mà. Cậu thử xem những thứ đáng giá của mình có bị mất không ! tôi kinh ngạc lao về phòng, vội vàng sờ lên đầu giường, phát hiện cái túi của mình vẫn còn, trong phòng cũng chẳng thiếu thứ gì, điều đó chứng tỏ không phải đêm qua tôi ngủ say đã có trộm lẻn vào. Hơn nữa cửa phòng lại khoá, ai mà vào được chứ? Ông chủ nhà nghỉ đứng bên ngoài cửa nói vọng vào: - rốt cuộc cậu có bị mất cái gì không ? tôi ngại ngừng cười nói: - không, cũng chẳng có gì, chẳng qua là tối qua tôi có mang 1 túi mì nóng lên đây, ban nãy không thấy đâu, nên mới.... Ông ta nghe vậy liền bĩu môi bỏ đi, miệng đi vừa lầm bầm: - tôi còn tưởng chuyện gì to tát lắm, có mỗi 1 bát mì mà làm ầm ĩ hết cả lên! Mì của cậu không khéo bị ma ăn mất rồi ! Mặc dù ông ta chỉ tiện miệng nói ra như vậy nhưng trong lòng tôi thực ự cũng nghĩ như thế. Rõ ràng tối hôm qua tôi đã nghe thấy Lan Lan kêu đói, bát mì đó là mua cho cô ấy, thế nhưng ông chủ nhà nghĩ lại không biết rằng cô ấy đã chết. Lẽ nào hồn ma cô ấy thực sự đói lả rồi . Nhưng cho dù có đói lả đi nữa cũng đâu đến mức ăn luôn cả túi với đũa như vậy. Càng nghĩ tôi càng tin rằng hồn ma của Lan Lan đã bám theo mình. Giờ đã là giờ ăn sáng rồi , nói không chừng cô ấy đã đói lắm rồi . Tôi đeo túi lên lưng, trả lại phòng rồi đi tìm cái gì đó để ăn, đương nhiên là cũng để 1 phần cho Lan Lan. Vừa ra khỏi cửa nhà nghĩ tôi đã nhìn thấy 2 người mặc cảnh phục đi vào trong nhà nghỉ, hỏi ông chủ: - Này ông chủ, ở chỗ ông có cậu thanh niên nào khoảng 20t đến thuê phòng không? - tôi vội vàng đứng núp vào 1 bên, dỏng tai nghe họ đối thoại. Ông chủ nhà nghỉ nói: - à, đồng chí cảnh sát à, nhà nghỉ của tôi ngày nào chả có người đến thuê, làm sao tôi nhớ hết d0c chứ? Người các ông cần tìm trông như thế nào? Hắn phạm tội gì thế? - Người này khoảng 20t, dáng người vừa phải, mặt trắng, nói giọng Dự Nam, đang bị truy nã... Nghe đến đây tim tôi chỉ chực nhảy ra ngoài. Đâu dám ở lại nghe tiếp, tôi chuồn 1mạch ra đường, nhanh chẳng khác gì 1 con chuột. Tôi hốt hoảng chạy ra đường lớn, chặn 1 chiếc taxi lại rồi bảo người lái xe lập tức chở tôi ra ga tàu, chẳng còn bụng dạ nào mà nghĩ đến chuyện ăn uống nữa. Lúc đến phòng mua vé tàu, cứ nhìn thấy người mặc quần áo cảnh sát là tôi lại chột dạ, lòng thầm đoán chắc là đồn trưởng Hạ đã phát lệnh truy nã sau khi biết tôi bỏ trốn, thông báo cho cành sát ở khắp nơi truy bắt tôi . Cũng may là cảnh sát nhà ga không nhận ra tôi . Lúc mua vé tôi mới biết, từ Tây An không có xe đến thẳng Tương Tây, chỉ có thể ngồi tàu hoã đến Trường Sa của Hồ Nam rồi chuyễn xe đến thành phố Cát Dầu của Tương Tây. Chẳng nghĩ ngợi nhiều, tôi mua ngay vé tàu lúc 2h chiều từ Tây An đến Trường Sa. Thấp thỏm chờ đợi thêm hơn 3 tiếng đồng hồ ở trong phòng chờ, cuối cùng tôi cũng lên tàu thuận lợi. Lên xe rồi mà tôi vẫn thấp thỏm bất an. Ngồi trên ghế cứng, lấy tay che nữa khuôn mặt, tôi len lén để ý động tĩnh trong toa. tôi cẩn thận quan sát từng người trong toa xe, phát hiện ra không có ai mặc quần áp cảnh sát mới thở phào nhẹ nhõm cuối cùng thì tàu hoả cũng lăn bánh, khoảng 10" sau thì ra khỏi thành phố Tây An.Qủa tim đập thình thịch liên hồi của tôi cuối cùng cũng bình thường trở lại. từ Tây An đến Trường Sa phải mất gần 20 tiếng đồng hồ. trời sẩm tối, nhân viên trên tàu bắt dầu bán cơm hộp. Tôi hỏi thấy họ bán 10 tệ 1 suất, nghĩ bụng lúc ra khỏi nhà mình đem theo có mười mấy nghìn, kể từ hôm ra khỏi nhà đến nay đã tiêu hết 300đồng, bản thân mình lại là "kẻ giết người đang bỏ trốn", sau này còn nhiều việc phải dùng đến tiền, chút tiền ấy nếu không tiết kiệm chắc chắn là không đủ. Nhưng suốt cả ngảy đã không ăn gì rồi , tôi thực sự không thể chịu nổi cơn đói đang hành hạ. Dằn lòng móc tiền túi mua 1 suất cơm,sau đó lại bỏ ra thêm 5đồng để mua 1 hộp mì ăn liền. Tôi húp mì ăn liền còn

Đến trang:

;

Truyện Teen

Truyện teen - Người Đàn Bà Bị Bán Full

Trang chủ
U-ON - 1