được, chúng tôi hoàn toàn có thể giữ cậu alị trụ sở để giám sát. Nhưng xét thấy mẹ cậu đang nằm nhà không có ai chăm sóc, vì vậy chúng tôi tạm thời chho cậu về nah2 chăm sóc mẹ. Chỉ có điều chúng tôi sẽ cho người giám sát cậu. đợi mai, sau kho đưa mẹ cậu về nhà bà ngoại thì cậu se tạm thời mất tự do cho đến khi nào vụ án được làm sáng tỏ thì thôi. chuyện đã đến nước này, tôi vừa kinh ngạc vừa sợ hãi. đúng là chẳng khác gì thằng câm ăn phải mướp đắng, đắng khủng khiếp mà chẳng thể thốt nên lời. ý của đồn trưởng Hạ đã rất rõ ràng, chẳng bao lâu nữa họ sẽ bắt giữ tôi . với tình hình trước mắt, tất cả những lo lắng cho bản thân đều là phí hoài, cho dù tương lai sau này có ra sao, điều tôi không yên lòng nhất vẫn al2 mẹ. tôi không nỡ để mẹ phải đau khổ vì mình. Nhưng giấy làm sao bọc được lửa, sớm muộn gì bà cũng sẽ biết chuyện. Nhưng ít nhất trước khi bà khỏi bệnh, tôi không thể để bà biết tình cảnh của mình hiện giờ. tôi nhìn đồn trưởng Hạ bằng ánh mắt cầu xin, đau khổ nói: -đồn trưởng hạ, cảm ơn ơng đã chiếu cố cho tôi , giờ tôi không muốn biện minh gì cho mình, chỉ xin ông nhất định phải giúp tôi giấu chuyện này với mẹ tôi . giờ bà đã đau khổ lắm rồi , nếu như biết chuyện chắc sẽ xày ra chuyện lớn mất. vì vậy tôi lại lần nữa cầu xin ông, trước khi vụ án được điều tra rõ ràng, tuyệt đối đừng nói với mẹ tôi rằng tôi bị các người bắt nghi là hung thủ thật không ngờ đồn trưởng Hạ lại đồng ý với yêu cầu của tôi. ông ấy còn hứa với tôi trước khi vụ án được. điều tra rõ ràng, cho dù có chuyện gì xảy ra, ông ấy và tổ phá án tuyệt đối sẽ không tiết lộ tình hình với mẹ tôi . Ông còn giục tôi về nhà chuẩn bị, sáng sớm ngày mai Tiểu Mã sẽ lái xe đến đưa 2 mẹ con tôi đi... tôi cảm động đến rơi nước mắt, gần như quên mất cả cái tai hoạ mà mình sắp phải đối mặt.... lúc về đến nhà trời đã tối đen như mực. tôi không biết gặp mẹ sẽ nói những gì. tôi lê bước chân nặng nhọc đến trước cửa phòng mình, nghe thấy tiếng mẹ đang nói chuyện với ai đó. tôi ủ rũ đẩy cửa bước vào, thấy trưởng thôn Kim và vợ của anh đang ngồi nói chuyện với mẹ. thấy tôi quay về, mẹ liền vẫy tay gọi tôi : - An Nhi à, con về đúng lúc lắm! trưởng thôn với vợ anh ấy có việc phải đến đồn Đại Thụ, lát nữa sẽ có xe qua đón họ, mẹ nhân tiện đi nhờ đến nhà bà ngoại con luôn, thế thì ngày mai không cần làm phiền đồn trưởng Hạ nữa. Mẹ đi rồi con cứ yênt âm mà giúp họ phá án nhé, biết đâu có thể tìm thấy anh cả con! Nhà bà ngaoị tôi gần đồn Đại Thụ, cách thôn Kim Gia mấy chục cây số về phía tây bắc. Ông ngaoị tôi đã qua đời cách đây mấy chục năm, trong nhà chỉ còn lại mình bà ngoại hơn 80 tuổi. Bà nhgoại mặc dù đã cao tuổi nhưng tai không hề nghễnh ngãng, mắt không hề mờ, xương cốt vẫn còn rất dẻo dai.Vợ của trưởng thôn Kim là hàng xóm với bà ngoại tôi, bình thường rất hay quan tâm chăm sóc bà ngoại. Trưởng thôn nói ngày mai đám cưới cậu em vợ, vì thế đã cho 2 xe đến đây đón họ về. Bây giờ 2 vợ chồng trưởng thôn đang định về luôn tối hôm nay. Họ biết mẹ tôi đang bệnh nên qua đây thăm hỏi, nhân tiện hỏi xem mẹ tôi có cần hỏi han gì bà ngoại không, vừa hay biết chuyện mẹ tôi chuẩn bị qua nah2 bà ngoại, thế nên bảo mẹ cùng đi luôn. nghe mẹ nói vậy trong lòng tôi khẽ rung động, lập tức đồng ý. tôi vừa chuẩn bị đồ đạc cần thiết cho mẹ xong thì điện thoại của trưởng thôn Kim đổ chuông. chẳng bao lâu sau, chiếc xe con đến đón vợ chồng trưởng thôn đã đỗ xịch trước cổng nhà tôi . tôi và anh trưởng thôn dìu mẹ tôi lên xe. Mẹ bảo tôi ở nhà trông coi nhà cửa cẩn thận. trước khi đi trưởng thôn còn kéo tôi ra 1 góc, khẽ nói với tôi: - Kim An, tôi biết dạo này cậu đang rối như tơ vò, chuyện của mẹ cậu cậu chớ lo, 2 vợ chồng tôi nhất định sẽ chăm sóc mẹ cậu chu đáo. tôi với vợ đã bàn bạc với nhau rồi , tối nay chúng tôi đến đồn Đại Thụ, ngày mai cô ấy sẽ không về đây nữa, cô ấy cũng ở lại nhà mẹ đẻ 1 thời gian, đợi khi nào chuyện trong nhà cậuổn định lại mới đưa mẹ cậu về luôn thể. Nói đến đây trưởng thôn liền nhìn tôi, tiến lại gần rồi nắm chặt lấy tay tôi , miệng khẽ nói: - người anh em, tôi nghe nói tổ phá án muốn bắt giam cậu, cho dù người khác có nói thế nào trong lòng tôi vẫn hiểu rọ tính cách cũa cậu. Bây giờ bọn họ hiểu nhầm cậu, cậu hãy cẩn thận lo liệu! - nói rồi anh vỗ vỗ vai tôi an ủi. tôi hiểu ý của trưởng thôn, cảm kích siết chặt tay anh , gật gật đầu. sau đó, trưởng thôn lên xe, tôi đứng bên ngoài vẫy tay tạm biệt mọi người . chiếc xe nhanh chóng biến mất vào trong màn đêm. mẹ đi rồi , trong nhà càng thêm lạnh lẽo. tôi buồn phiền trở về phòng mình, lại nghĩ đến chuyện ngày mai đồn trưởng Hạ sẽ bắt giam tôi như 1 tên tội phạm giết người , không ít người trong thôn đã coi tôi như 1 kẻ khốn nạn dụ dỗ chị dâu của mình, giờ biết tin tôi bị bắt giam nhất định họ sẽ suy đoán bừa bãi, mà như vậy thì tổ phá án càng hiểu nhầm tôi nghiêm trọng hơn. trong lòng tôi hiểu rõ mình bị oan, thế nhưng trong tay tôi lại chẳng có bằng chứng gì chứng minh cho sự trong sạch của mình. Trong tình cảnh này mà lại mất đi tự do thì kết quả cuối cùng chắc chắn là ngồi chờ chết. hiện giờ chỉ có anh cả mới có thể làm chứng cho tôi , thế nhưng lại chả biết anh cả sống chết thế nào. Nếu như tôi có thể tìm thấy anh cả có lẽ tôi sẽ có cơ hội lật lại thế cờ.Còn nữa, đôi giày dưới gầm giường kia nhắc nhở tôi rằng có kẽ muốn hãm hại tôi . cái ng1 này chắc chắn có liên quan đến cái chết của Lan Lan, hơn nữa mục đích hãm hại tôi chắc chắn là vì tiền của anh cả. Như vậy, nếu tôi có thể tìm ra kẻ đã đặt đôi giày đó dưới gầm giường tôi thì tồ phá án sẽ không nghi ngờ tôi nữa. Nghĩ tới đây, tôi thầm hạ quyết tâm sẽ bỏ trốn ngay trong đêm nay, Có lẽ chỉ có bỏ trốn mới có đường sống.Bởi vì sau khi bỏ trốn tôi có thể đi tìm anh cả tôi , đồng thời ngầm điều tra xem kẽ đã hãm hại mình là ai. Nhớ lại những lời mà trưởng thôn đã nói với tôi trước lúc đi, anh ấy đã nói sẽ giúp tôi chăm sóc cho mẹ, giúp tôi giải quyết được nỗi lo lắng trong lòng. Mà anh ấy còn thầm nói với tôi rằng ngày mai tổ phá án sẽ bắt tôi lại, bảo tôi hãy sớm lo liệu, chẳng phải anh ấy đang ngầm ra hiệu bảo tôi trốn đi hay sao? tôi vội vàng bỏ mấy cái áo vào trong túi, cầm mấy nghìn tệ lần trước chuẩn bị bỏ trốn với Lan Lan nhét vào trong túi áo. Sau khi chuẩn bị xong xuôi, tôi liền tắt đèn phòng, đứng ngồi không yên chờ đợi đến đêm khuya. lúc buổi chiều đồn trưởng hạ đã nói sẽ cho người giám sát tôi , bọn họ làm vậy là để đề phòng tôi bỏ trốn. rất có thể Tiểu Lâm và Tiểu Mã đã đứng mai phục sẵn ở đâu đó quanh nhà tôi rồi , thế nên tôi phải đợi đến nữa đêm, chờ họ buồn ngủ rồi mới bỏ trốn. Qúa nửa đêm, trời tối đen như mực, không gian yên ắng đầy chết chóc, tôi len lén đeo túi xách lên lưng rồi mở cửa phòng, cố gắng nhón chân đi thật khẽ ra gian nah2 phía tây đối diện, men theo tường đi đến nah2 vệ sinh ở góctây nam. Tôi đã nghĩ kĩ rồi , nói thế nào cũng không thề ra bằng đường cổng chính được, như vậy rất dễ bị Tiểu Lâm và Tiểu Mã phát hiện. Nếu như bị bọn họ bắt về thì càng khó ăn nói, chắc chắn bọn họ sẽ cho rằng tôi bị phát hiện tội lỗi nên phải bỏ trốn. Đằng sau bức tường ở phía tây nam là sân nhà người khác. Trong sân, chỗ tiếp giáp với tường nhà tôi có 1 cây hồng ngâm.tôi leo lên nóc nhà vệ sinh, lắng tai nghe động tĩnh bên nhà hàng xóm, sau đó lại thò đầu ra quan sát, không thấy cò gì bất thường liền leo qua bức tường cao, bám vào cái cây rồi tụt xuống sân nah2 người ta, sau đó lại leo qua bức tường thấp để ra 1 con hẻm nhỏ. Mặc dù làm như thế này rất mất sức nhưng rất có thể Tiểu Lâm và Tiểu Mã không ngờ rằng tôi sẽ bỏ chạy qua đường nhà hàng xóm. con hẻm nhỏ tốiđen như mực,tĩnh mịch vô cùng. Phía nam con hẻm al2 đường lớn, phía bắc thông ra bên ngoài thôn. tôi cảnh giác nhìn sang 2 con đường 1 lúc, xác định không có gì bất thường mới ẩn mình trong ánh đèn nhập nhoạng để đi theo con đường thôngr anh bên ngoài thôn. bên ngoài thôn có 1 con đường nhỏ dẫn đến thôn Triệu Bảo Tử, đi con đường này sẽ phải ngang qua phần mộ của Linh Nhi. Nhớ đến cái đêm cùng anh cả ra mộ Linh Nhi chớ quỹ vô thường tôi lại thấy rùng mình. thế nên tôi quyết định sẽ không đi theo con đường này. con đường thôn Tây dẫn ra huyện, thôn Đông là 1 ngọn núi cao, hoàn toàn không có đường đi, nghĩ tới nghĩ lui, tôi quyết định sẽ đi từ thôn Nam cho an toàn, 1 là vì con đường này tôi khá rành rọt, mặc dù có khó đi 1 chút nhưng rất dễ ẩn nấp. 2 là lần trước dẫn Lan Lan đi trốn cũng đã chọn con đường này, hơn nữa Lan Lan đã bị giết ở ngôi miếu thôn Nam, thế nên cảnh sát sẽ nghĩ rằng tôi không dám đi con đường này. Ngày mai khi phát hiện ra tôi bỏ trốn, đồn trưởng Hạ sẽ cho người đuổi theo con đường thôn Tây hoặc thôn Bắc, như vậy khả năng tôi bị bắt lại sẽ nhỏ hơn nhiều. sau khi quyết định, tôi liền đi đường vòng đến thôn Nam, trước mặt chính là khu rừng tối om om, ngôi miếu bên đường thấpthoáng ẩn hiện trong đêm. Theo lí mà nói thì đến đó là tôi sẽ an toàn. 1 khi có người đuổi theo, tôi có thể lẽn vào rừng, rất khó mà tìm ra tôi . nhưng bởi vì bỏ trốn nên trong lòng cứ hoang mang, lúc nào cũng cảm thấy như có người đuổi theo mình, khiến cho tôi cứ cắm đầu cắm cổ mà chạy, Nhưng càng đến gần khu rừng thì tim tôi càng đập nhanh, dường như tôi nhìn thấy Lan Lan từ trong ngôi miếu bên đường nhìn ra, trên người cô ấy toàn là máu, đôi mắt vô hồn trợn lên, từ từ tiến lại gần tôi .... Người Đàn Bà Bị Bán - Chương 21 ÂM HỒN KHÔNG TAN Tôi vừa lo ngay ngáy vừa chạy ra bìa rừng, nhìn thấy ngôi miếu ở trước mắt mà lòng sợ hãi đến tột độ. Nhưng tôi càng sợ bị tổ phá án bắt lại, nếu như vậy thì có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch hết tội. Chắc chắn bọn họ sẽ coi tôi là 1 tên tội phạm giết người bỏ trốn, lúc ấy ngay cả 1 cơ hội lật ngược tình thế cũng chẳng có. bởi vì sợ hãi nên tôi vốn định đi vòng qua ngôi miếu, thế nhưng không biết tại sao mà lúc đi đến trước đó, 2 chân tôi lại run lên cầm cập. chân nặng như bị đeo đá, không sao cất bước được . tôi nghĩ chắc chắn là hồn ma của Lan Lan đã đeo bám lấy tôi , không cho tôi đi. Trống ngực tôi đập thình thịch khi đứng trước ngôi miếu, tôi thầm cầu xin Lan Lan, xinh linh hồn của cô ấy đừng hù doạ, đừng ngăn cản tôi đi nữa. tôi nói với cô ấy rằng đây không chỉ là tôi chạy trốn để cứu mìnhmà còn là đi tìm kẻ đã giết hại Lan Lan để báo thù. tôi không dám ngẩng đầu nhìn, càng không dám đi vào ngôi miếu, thi thể của Lan Lan đã từng nằm ở đó, mà hiện giờ bên trong lại chính là oan hồn của cô ấy. Lan Lan bị hãm hại phải chết thảm như vậy, trong lòng chắc chắn rất căm hận tôi , nếu không cô ấy đâu có níu chân không cho tôi đi như vậy? lúc này dường như tôi nghe thấy sau lưng mình có tiếng bước chân, chắc chắn là Tiểu Lâm và Tiểu Mã đã phát hiện tôi bỏ trốn và đang đuổi theo. tôi không tự chủ được ngẩng đầu lên, vừa ngoảnh đầu lại đã nghe thấy trong miếu phát ra 1 giọng nói the thé đầy ma quái: - Kim An. chẳng phải anh nói sẽ dẫn em cao chạy xa bay hay sao? tại sao anh nỡ bỏ em lẻ loi nơi này. Em sợ lắm... sợ lắm...! - tiếng nói ấy từ gần đến xa, chẳng mấy chốc đã tan biến vào màn đêm. tôi rùng mình sợ hãi, 2 chân mềm nhũn quỳ xuống trước ngôi miếu. tôi nghe ra rồi , cái giọng nói văng vẳng ấy giống hệt như giọng nói của Lan Lan! Lẽ nào hồn ma của Lan Lan đang nói chuyện với tôi ? đúng thế, chắc chắn là thế rồi , cô ấy đang trách móc tôi , trách tôi đã bỏ lại cô ấy ở đây 1 mình! - Lan Lan, anh thừa nhận là anh sai, là anh vô tình hại em , nếu em có linh thiêng thì hãy đi cùng với anh , chúng ta sẽ cùng đi tìm kẻ đã sát hại em ! - tôi khẽ lẩm bẩm trong miệng, nhưng cô ấy không chịu nghe tôi. - mau đuổi theo, có thể hắn ta ở trước mặt, chúng ta tuyệt đối không thể để cho kẻ giết người ấy trốn thoát ! lần này thì tôi nghe thấy rõ ràng, tiếng nói từ xa vọng lại ấy chính là của Tiểu Lâm. anh ta và Tiểu Mã đã đuổi gần đến nơi rồi . không biết lấy sức lực ở đâu mà tôi vùng đứng dậy, cắm đầy chạy thẳng vào khu rừng tối đen. trong rừng tối đen như mực, có bàn tay đặt trước mặt cũng chẳng nhìn thấy rõ.Tôi liều mạng mò mẫm trong bóng đêm vô tận, chạy như ma đuổi, thỉnh thoảng lại va phải những thân cây, chẳng mấy chốc trên người tôi đã chằng chịt những vết thương, thế nhưng tôi không dám dừng lại, bởi vì nếu dừng lại chắc chắn tôi sẽ bị bắt về. Có chết tôi cũng không thể để họ bắt lại. Bị họ bắt lại tôi sẽ thành kẻ giết người thật sự, mà tội giết người chắc chắn là sẽ bị xử từ. tôi thầm nhủ, giờ tôi không thể chết, tôi không thể chết 1 cách không rõ ràng như thế này. Tôi bỏ trốn là để đi tìm anh cả, là để tìm ra kẻ đã giết hại Lan Lan, tôi muốn chính tay bắt hắn để trả thù cho Lan Lan và rữa sạch tội danh cho mình. tôi càng chạy càng xa, chẳng biết đã vào sâu trong khu rừng từ lúc nào. Nghĩ rằng Tiểu Lâm và Tiểu Mã không thể đuổi kịp mình nữa. tôi mới dựa vào 1 góc cây to thở hổn hển, lắng tai nghe ngóng xung quanh. không thấy tiếng của bọn họ nữa rồi ! trong rừng yên tĩnh đến kì lạ. Màn đêm và sự tĩnh lặng chết chóc đang bao trùm lấy tôi . mặc dù tạm thời đã bỏ xa bọn Tiểu Lâm và Tiểu Mã, có thể đứng đây 1 lát nghỉ lấy sức nhưng trong lòng tôi lại cảm thấy càng lo sợ. 1 cảm giác còn đáng sợ hơn cả cái chết cứ bám riết lấy tôi như hình với bóng! trong khu rừng tối tăm này, xác của Lan Lan đã bị chó hoang cắn xé. Hình ảnh về cái thi thể bị cắn xé thê thảm của Lan Lan lại hiện lên trong đầu tôi , cái đầu lâu khủng khiếp ấy cứ lắc lư trước mặt tôi , mặc dù tôi chẳng thể nhìn thấy gì nhưng tôi có thể cảm nhận được ! Chính miệng tôi đã đồng ý sẽ dẫn Lan Lan chạy trốn, cô ấy thực sự đã đi theo tôi , nhưng cô ấy nhất định không chịu lộ diện gặp tôi , nói 1 cách chính xác là cô ấy có thể nhìn thấy tôi nhưng tôi không thể nhìn thấy cô ấy. Cô ấy chỉ khiến tôi cảm nhận được sự tồn tại của cô ấy bằng 1 cách thức vô cùng ma quái, tôi không biết cô ấy đang hù doạ tôi hay là đang giày vò tôi , nhưng tôi biết rằng cô ấy đang oán tôi, đang trách móc tôi ! tôi thầm quyết tâm sẽ báo thù cho Lan Lan, cũng sẽ rửa sạch nỗi oan cho mình, cho dù có phải liều mạng tôi cũng sẽ làm cho sự thật được phơi bày, sẽ lôi cổ tên hung thủ khốn kiếp ấy ra ngoài ánh sáng. trong thời gian dừng chân thở dốc, tôi đã kịp định thần và xác định phương hướng. Sau đó, tôi lại mệt nhọc lê cái thân xác ê ẩm khắp nơi tiếp tục mò mẫm trong bóng đêm. không biết phải mất bao lâu sau, cuối cùng thì tôi cũng thoát được ra khỏi khu rừng. Mặc dù vẫn trong đêm nhưng ở bên ngoài khu rừng dù sao cũng sáng hơn nhiều. Xuyên qua màn đêm, tôi có thể nhìn thấy những dãy núi trùng điệp ở trước mặt tôi thở hổn hển, thầm vui mừng vì mình đã không đi nhầm đường và thoát ra khỏi khu rừng. tôi định sẽ đến Tây An trước , sau đó sẽ ngồi tàu hoả đến Tương Tây, đi đường vòng như vậy có lẽ sẽ an toàn hơn. Anh cả đã từng đến Tương Tây điều tra thân thế của Lan Lan nhưng không điều tra được , tôi hi vọng lần này anh biến mất 1 cách bí ẩn như vậy cũng là vì anh đến đó. Mặc dù cái khả năng này không lớn nhưng tôi vẫn muốn thử vận may xem sao. Hơn nữa, đồn trưởng Hã sau khi biết tôi chạy trốn nhất định sẽ phái người đi khắp nơi lùng bắt tôi . Bây giờ tôi chỉ còn cách đi càng xa càng tốt . Đương nhiên, tôi quyết định đi Tương Tây cũng còn có 1 nguyên nhân khác. Kể từ sau khi anh cả nói bí mật giữa Lan Lan và Linh Nhi với tôi , tôi cũng có chút hoài nghi với
Đến trang: