watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 9 - Truyen tieu thuyet ngon tinh | Trong Cơn Mưa
Home >
Tìm kiếm

Truyen tieu thuyet ngon tinh | Trong Cơn Mưa

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 13:26

ẽ xấu hơn rất nhiều [br">mẹ bắc ghế ngồi xuống cạnh anh Cường [br">con ơi tỉnh lại đi con mẹ ngồi cạnh con đây [br">thêm một ca cấp cứu nữa người đàn ông say rượu tông vào trụ điện  vỡ đầu máu tuôn như xối ông ta không cho các bác sỹ băng bó và liên tục nguyền rủa cái trụ điện nằm mất trật tự để ông ta va vào mẹ kiếp cái trụ điện sao lại mọc lù lù giữa đường như thế rõ ràng mấy thằng điện lực muốn chơi khăm ông đây mà [br">mời chị ra ngoài để chúng tôi làm việc [br">tôi không thể ngồi bên con tôi được sao [br">không được đấy là quy định của bệnh viện mong chị thông cảm [br">mẹ vớt vát [br">tôi sẽ ngồi im và không làm phiền đến mọi người tôi không thể bỏ đi trong khi con của tôi nằm bất động như thế này [br">cô y tá tỏ vẻ khó chịu [br">sao chị cứ đứng đấy lải nhải thế nhỉ nếu bác sỹ trưởng khoa trông thấy chị ngồi đây chúng tôi sẽ bị kỷ luật thông cảm cho chị  ai sẽ thông cảm cho chúng tôi [br">mẹ thất thỉu bước ra lúc này mẹ mới bình tĩnh quan sát chúng tôi [br">tại sao lại bẩn như thế này các con từ dưới đất chui lên à [br">mẹ lấy khăn tay lau mặt cho tôi [br">con đã ăn gì chưa [br">tôi lắc đầu [br">chưa con đói quá mẹ bảo tôi cố chờ thêm một chút bố sắp về rồi chị Ngân than thở bố lúc nào cũng chậm chạp như phụ nữ có con mọn mãi tìm các con mẹ vẫn chưa kịp chuẩn bị bữa tối ăn phở nhé tôi gật đầu vâng ạ anh Trực lắc đầu bảo không muốn ăn mẹ gắt con phải ăn tội của con mẹ sẽ tính sau con đã bày ra trò bắt dế phải không bố chạm tay vào người mẹ ra hiệu bảo mẹ giữ im lặng chúng tôi ghé vào quán phở nằm cạnh bệnh viện chị Ngân vừa dứt lời thì anh Cường từ ngoài xồng xộc chạy vào [br">  [br">bố bố về bố về rồi [br">  [br">con chắc chứ [br">  [br">chắc con thấy bố vừa rẽ vào ngõ nhà mình [br">  [br">mẹ giục chị Ngân tắt đèn sau đó mọi người ngồi im lặng trong bóng tối tôi nghe tiếng xe máy của bố mỗi lúc gần hơn tiếp theo là tiếng chân của bố tim tôi rộn lên bị muỗi đốt tôi không dám đập [br">  [br">cả nhà đi đâu cả rồi nhỉ bố làu bàu rồi đưa tay tìm công tắc đèn khi ánh đèn néon vừa bật sáng mọi người nhất loạt đứng dậy (  chị Ngân ôm chiếc bánh sinh nhật đi trước ) cùng tiến về phía bố và hát vang bài happy birthday bố sững người trong giây lát rồi thốt lên vui sướng [br">  [br">ồ hôm nay là sinh nhật của bố à bố chẳng nhớ gì cả các con đã khiến bố rất bất ngờ nếu biết hôm nay sinh nhật bố đã xin phép về sớm hơn [br">  [br">anh Trực thắp nến [br">  [br">tôi bảo [br">bố nhắm mắt lại và cầu nguyện  đi [br">  [br">bố nhắm mắt lại tôi gần như nín thở quan sát bố lát sau bố mở mắt ra [br">  [br">bố đã cầu ước những gì [br">  [br">bố nói [br">bố ước cả nhà ta mải vui vẻ như thế này các con của bố luôn ngoan và học giỏi [br">  [br">anh Cường xen vào [br">bố không ước gì cho mình sao [br">  [br">cầu ước cho các con cũng là cho bố [br">  [br">chị Ngân đưa cho bố con dao bằng nhựa [br">bố cắt bánh đi con đói lắm rồi [br">  [br">bố cầm dao cắt bánh [br">mẹ nói [br">mọi người hãy vỗ tay chúc mừng bố đi nào [br">  [br">chúng tôi cùng vỗ tay bố cắt miếng bánh đặt vào chiếc đĩa giấy sau đó mọi người lần lượt tặng quà và chúc mừng bố [br">  [br">mẹ tặng bố chiếc áo sơ mi màu trắng dài tay [br">nhân dịp sinh nhật em chúc anh dồi dào sức khỏe  cậu ngây thơ cứ nghĩ cứ sống tốt thì đời sẽ ưu ái với ta à lý tưởng ấy đã trở nên lỗi thời rồi sao cậu lại khóc nước mắt của cậu chẳng khiến lão Trời già động lòng đâu nhé phải cười lên và thách thức số phận chứ cậu có nghe tớ nói không sao cậu cứ im lặng mãi thế hừm mẹ kiếp chó má thật  sớm thăng quan tiến chức chức giám đốc thế nào cũng vào tay anh [br">  [br">bố cười cám ơn em anh đang cố gắng [br">  [br">chị Ngân tăng bố chiếc ví bằng da [br">con chúc bố sớm trở thành bộ trưởng [br">  [br">mọi người cùng cười vang mẹ bảo chỉ mong bố trở thành tổng giám đốc chức bộ trưởng xa vời quá không thể với tới được ta chỉ nên ước mơ những gì trong tầm tay thôi [br">  [br">đến lượt tôi tặng bố cây bút [br">con chúc bố luôn thương yêu và lo lắng cho con [br">  [br">bố đưa tay ấn nhẹ lên trán tôi [br">con bé này chúc khôn thế ăn được chưa bố đói lắm rồi [br">  [br">tôi giúp mẹ và chị Ngân bày thức ăn ra bàn lâu rồi cả nhà mới được bữa ngon như thế này giá như ngày nào cũng có sinh nhật thì hay một tiếng cười man dại đàn bà là sinh vật cao cấp nối liền giữa hai đại dương bản năng con thú trỗi dậy sau cơn mê ngủ và ánh tà dường chìm dần trong trong nấm mồ hoang lạnh những tia chớp trong những ngày thê thảm chạy nhỉ lúc ấy mọi người tha hồ chúc tụng và được ăn ngon [br">  [br">mọi người ăn uống vui vẻ bố mẹ uống rượu vang Đà Lạt những người còn lại được uống nước ngọt mẹ múc cho bố bát thịt hầm [br">anh ăn đi cho có sức khỏe đây là món anh thích nhất đấy [br">  [br">cám ơn em bố nói em là người phụ nữ tuyệt vời đoạn bố nheo mắt nhìn tôi [br">Trúc Ly thức ăn có ngon không sao con ngồi im như thế [br">  [br">tôi gật đầu ngon lắm bố  ạ chưa bao giờ con ăn ngon như thế [br">mẹ bảo phở ở đây chỉ tàm tạm tại đói quá nên ăn gì cũng thấy ngon đoạn mẹ buông bát thở dài bố ngừng ăn đưa mắt nhìn mẹ [br">sao em không ăn [br">giọng mẹ lo lắng [br">em lo cho cu Cường quá không biết thằng bé có qua khỏi không [br">bố nói [br">em đừng lo lắng thái quá bác sỹ bảo cu Cường nhà mình sẽ chóng khỏi chẳng ai nói dối một chuyện quan trọng như thế bao giờ em cố ăn nốt bát phở đừng bỏ phí như thế [br">nhưng em vẫn thấy lo chừng nào con còn nằm trên giường bệnh là em không có một phút giây yên ổn [br">mẹ khóc [br">anh Trực chạm khẽ vào người tôi chúng tôi nhìn nhau và im lặng [br">anh Cường ơi anh đã khỏi bệnh  chưa [br">  [br">khỏi rồi nhóc ạ [br">  [br">anh đừng gọi em là nhóc em không thích mọi người gọi em như thế anh phải gọi em là Trúc Ly bé Trúc Ly [br">  [br">anh Cường phì cười [br">ừ Trúc Ly anh đã khỏi rồi ngày mai anh sẽ đến trường nằm mãi một chỗ chán quá [br">  [br">tay anh còn đơ không [br">  [br">anh khẽ cử động bàn tay trái [br">còn chắc vài hôm nữa sẽ khỏi rất may cánh tay phải không bị gì và anh có thể viết bài [br">  [br">bị rắn cắn mà may nỗi gì  em sợ muốn chết [br">  [br">ai đã gấp những con hạc giấy treo trên giường bệnh của anh vậy em à [br">  [br">tôi gật đầu [br">không phải chỉ mình em có cả chị Ngân và anh Trực em không thể gấp được nhiều hạc đến thế mọi người đã thức cả đêm để gấp hạc giấy đấy [br">  [br">anh Cường ngạc nhiên [br">gấp nhiều hạc để làm gì [br">  [br">để cầu chúc cho anh chóng lành bệnh [br">  [br">ai bảo với em như thế [br">  [br">một bác nằm chung buồng với anh bày cho em người nhà của bác ấy cũng gấp hạc giấy để cầu chúc bác chóng lành bệnh [br">  [br">anh Cường phì cười [br">anh không tin chuyện vớ vẩn đó đâu nếu gấp hạc giấy mà khỏi bệnh thì chẳng cần bác sỹ với bệnh viện làm gì làm như thế chỉ tốn giấy mà thôi [br">  [br">anh nói thế mà nghe được à anh khỏi bệnh là nhờ vào những con hạc giấy của em đấy [br">  [br">tôi nung nẩy làm mặt giận [br">  [br">được rồi anh khỏi bệnh là nhờ em và anh cám ơn em rất nhiều đã hết giận chưa cô nương [br">  [br">phải thế chứ anh có khát không em lấy nước cho anh uống nhé [br">  [br">anh Cường lắc đầu [br">anh không thấy khát anh Trực đâu rồi [br">  [br">anh Trực đi học rồi [br">anh ấy có bị đánh đòn không [br">  [br">tôi lắc đầu [br">không mẹ không đánh chỉ mắng vài câu bố bảo nếu muốn chơi dế thì cứ việc bỏ tiền ra mua chứ đừng lùng sục vào bụi rậm như thế [br">  [br">bắt dế vẫn thích hơn chứ [br">  [br">anh còn dám nghĩ đến chuyện băt dế nữa à bị rắn đớp anh vẫn chưa sợ sao [br">  [br">anh Cường lắc đầu [br">anh không sợ em có dám đi với anh nữa không [br">  [br">tôi lắc đầu [br">em sợ lắm anh không sợ rắn nhưng cũng phải biết sợ roi của mẹ chứ lần này mẹ không tha đâu

[br">khai quật thành lũy đổ nát của tâm hồn tìm kiếm trái tim  biết yêu thương đã hóa thạch  Em đã no chưa? Có muốn  ăn gì nữa không? Cô gái lắc đầu nói, em no rồi, một ổ bánh mỳ là quá đủ với em. Chàng trai cười, anh phải ăn gấp đôi như thế, một ổ chẳng thấm vào đâu cả. Cô gái nói, sao anh không mua cho mình hai ổ hết tiền rồi à? Không, chàng trai lắc đầu, anh vừa nhận tiền dưới quê gửi lên chưa tiêu đồng nào cả. Anh dành bụng chờ tạnh mưa sẽ đưa em đến quán cháo lòng. Đấy là quán cháo ngon nhất mà anh từng được ăn đấy. Quán cháo vừa ngon lại vừa rẻ rất thích hợp với túi tiền của sinh viên. Anh tin em sẽ thích. [br">Cô gái nhìn trời: [br">Thời tiết như thế này có khi mưa suốt cả tuần mất. Em thích mưa nhưng mưa dài lê thê như thế này rõ ràng chẳng hứng thú chút nào.  Những lúc mưa anh thường làm gì? [br">Anh thường đọc sách và nghe nhạc tát vào mặt nó bảo nó câm miệng lại đồ thân lừa ưa nặng ai bảo mày làm những việc xấu xa ti tiện ấy xéo đi cho rảnh khốn nạn đến thế là cùng khi mà ánh sáng chân lý chưa soi rọi đến những góc khuất tối tăm nhất thì cuộc đời này hãy còn đầy rẫy những bất công triền miên những nỗi buồn và những ngọn đèn đường chưa kịp tắt , anh thích đọc sách văn học nước ngoài đặc biệt là văn học Pháp. Em đã đọc Điền Viên của Ximông chưa nhỉ? [br">Cô gái lắc đầu. Chàng trai nói: [br">Đấy là tác phẩm viết theo kiểu tự thuật rất độc đáo; lịch sử và hư cấu, ký ức và tưởng tượng, quá khứ và hiện tại, tất cả hòa vào nhau, vừa hư vừa thực. Tác phẩm quan trọng này đã giúp nhà văn đoạt giải Noben văn học bốn năm sau xuất bản đấy em ạ. [br">Em không ngờ anh cũng say mê văn học đến vậy.  lẽ ra các người nên coi sóc con cái cẩn thận hơn chứ nếu chúng thích phá phách và không muốn ngồi im một chỗ tốt nhất các người nên xích chân chúng lại hoặc tống chúng vào trại giáo dưỡng nào đó chứ đừng để chúng xổng  ra ngoài như chó thang Bảy mà phá làng phá xóm như thế nhìn lũ con của các người trông chúng có vẻ được giáo dục tử tế mà không ngờ lại là bọn hư hỏng các người nhìn xem chậu hoa kiểng quý như vàng vợ chồng chúng tôi đã bỏ ra hàng năm trời chăm sóc đã bị con các người tàn phá chỉ trong chớp mắt thằng bé đeo kính cận trông ngoan ngoãn thật thà như thế mà nghịch ngợm như tiểu yêu lúc đầu thấy chúng chơi bóng tôi đã bảo các cháu nên ra sân vận động hoặc tìm một bãi đất trống nào đó chỗ này không thích hợp cho việc sút bóng cây kiểng nhà bác là quý lắm đấy cho dù có tiền cũng chưa chắc đã mua được thằng kính cận gật đầu vâng dạ có vẻ lễ phép lắm chúng cháu chỉ sút nhẹ thôi nhẹ mà làm chết cả chậu kiểng à tôi không chấp nhận lời xin lỗi của các người và cũng chẳng nhận tiền bồi thường các người làm thế nào cho cây kiểng của tôi sống lại thì làm chồng tôi chưa biết chuyện đấy nếu biết thế nào ông ấy cũng điên tiết lên cho mà xem ông ấy mà nỗi giận thì Trời cũng phải sập  tôi nói thật chứ không phải dọa đâu Anh có quyển sách đó không cho em mượn với. [br">Anh mượn của người bạn và đã trả rồi, chàng trai nói. [br">Tiếc thật, vậy mà em cứ nghĩ là của anh. Nhà sách có bán không? [br">Không, anh đã cố tìm nhưng không thấy. Bạn anh đã đi thực tập rồi khi nào hắn về anh sẽ mượn giúp em, chàng trai nói. [br">Vậy thì tuyệt quá. Em thích đọc sách những lúc như thế này. [br">Chàng trai cầm ấm trà rỗng lắc lắc mấy cái: [br">Mới ăn bánh xong khát quá. Em có uống thêm thứ gì không? [br">Cô gái suy nghĩ một lúc, nói: [br">Anh gọi cho em cốc chanh dây. Uống cà phê xót ruột quá. [br">Chàng trai gọi cốc chanh dây và ly đá chanh. Một vị khách ngồi một mình trong xó tối yêu cầu chủ quán thay nhạc Trịnh Công Sơn. Mưa tầm tả. [br">Giá như không bận công việc anh sẽ ngồi thi với ông Trời một lần xem sao, chàng trai cầm chiếc thìa dài chọc chọc vào ly chanh đá. [br">Tôi gọi thêm ấm trà ngon. Cô gái lẩm nhẩm theo lời bài hát “ mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ ..”, chàng trai cầm thìa gõ nhịp lên miệng ly. Trông họ thật hồn nhiên và đáng yêu. [br">Vài chiếc xe gắn máy lướt qua, tiếp theo là một người đàn bà mặc áo mưa đẩy xe cá viên chiên đi ngang qua. [br">Em có ăn có viên chiên không, chàng trai nói. [br">Cô gái gật đầu. Chàng trai gọi “ Cá viên chiên “ rồi lao ra phía ngoài. Cô gái liếc mắt nhìn tôi: [br">Anh ấy nhiều lúc trông như đứa trẻ, chị ạ. xin bác thông cảm chúng tôi không thể làm cho cây đã chết sống lại được con dại cái mang xin bác hãy nhận lời xin lỗi chân thành của vợ chồng tôi và tôi sẽ cố gắng mua lại một chậu kiểng giống như thế để đền cho bác  các con còn đứng im như thế à mau ra xin lỗi bác nhanh lên tại sao các con có thể đá bóng ở đây được chứ  mẹ tuyên bố sẽ tịch thu quả bóng và từ nay về sau các con cũng đừng hy vọng chạm vào bất kỳ quả bóng nào các con gây phiền toái cho mọi ngừơi như thế là đủ lắm rồi và mẹ không thể chịu đựng được nữa Hai mươi bốn tuổi rồi mà còn ngờ nghệch lắm. Chị biết không lần đầu tiên anh ấy tặng hoa cho tôi. Chị biết anh ấy tặng hoa gì không. [br">Tôi im lặng. Cô gái nói: [br">Anh ấy tặng hoa huệ cho tôi đấy. Trời ạ, hoa huệ dùng để cúng  Phật chứ ai lại mang đi tặng vào dịp sinh nhật bao giờ. Cũng vì chuyện này mà tôi bị các bạn trêu mãi. Cù lần thế không biết. [br">Tôi cầm ấm trà rót ra cốc. Bụng tôi óc ách toàn nước. Và tôi vẫn uống mặc dù không thấy khát.  tạo hóa cho con người được hưởng những đặc ân là có thể uống lúc không khát và làm tình mọi lúc mọi nơi Chàng trai quay trở vào với món cá viên chiên chấm tương ớt đặt trên chiếc đĩa giấy. Tôi quay mặt sang nơi khác để họ ăn uống được tự nhiên. [br">chải răng xong tôi bước ra nhà vệ sinh cũng vừa lúc mẹ về tới bố lật đật ngồi dậy đón lấy chiếc túi xách đựng đồ cá nhân của mẹ [br">chị Ngân nói [br">mẹ về muộn khiến bố như ngồi trên đống lửa bố chờ mẹ như chàng trai đợi người yêu [br">mẹ có vẻ mệt phấn son phờ phạc bố xoay chiếc quạt máy hướng về phía mẹ rồi ấn nút chiếc quạt xoay tít vãi gió khắp nơi [br">em khát không anh lấy nước cho em uống nhé [br">bố đi lấy nước ướp lạnh hình ảnh đó nét mặt đó làm tôi tuyệt vọng rồi khi ánh sáng nhập nhoạng cuối ngày loang lổ đổ xuống cây cỏ chết khô rau trong vườn cũng không còn xanh nữa lối vào ngóc ngách quanh co nhưng cả ngay nhược điểm này cũng không làm tôi khó chịu đưa cho mẹ mẹ uống một hơi cạn sạch rồi đưa cốc cho bố [br">hôm nay công việc nhiều em bị quay tít như cái chong  chóng đã thế lại có tiết kiểm tra mệt đến thở không ra hơi cả nhà đã ăn cơm chưa [br">tôi nói [br">ăn hết rồi mẹ ạ chỉ còn mỗi mình bố thôi [br">bố nói [br">em làm bài được không [br">mẹ gật đầu [br">làm được nhờ người bên cạnh mách cho nếu không em đã để giấy trắng dù sao cũng đã trả xong nợ nhẹ cả người [br">tại em học tủ nên mới như vậy và khi cô trả lời tôi hiểu rằng đối với cô mỗi làn da đều có sắc thái và tình cảm và ngôn ngữ riêng vui buồn hờn giận và cả sự điên rồ nữa em hãy từ bỏ kiểu học như thế đi [br">mẹ xẵng giọng [br">em đâu có thời gian vừa làm việc vừa học lại phải quần quật việc nội trợ nữa giá như em có ba đầu sáu tay thì mới ôm hết công việc mỗi tối khi đặt lưng lên giường nghĩ đến công việc của ngày hôm sau em lo lắng đến không chợp mắt được [br">bố nhũn nhặn [br">em nghỉ ngơi một chút đi tắm rồi ăn cơm anh đã đặt sẵn ấm nước trên bếp em pha nước mà tắm nước lạnh dễ bị cảm lắm để anh hâm lại bát canh [br">đoạn bố đứng dậy đi thẳng vào bếp [br">tôi nói với mẹ [br">mẹ đi học làm gì cho cực thân mẹ vất vả mà bố cũng vất vả [br">mẹ tát nhẹ lên má tôi [br">tôi làm tất cả là vì cô đấy nàng tiểu thư đỏng đảnh nếu không có cô và mấy chiếc tàu há mồm thì giờ này tôi đã nằm khểnh xem ti vi chứ đâu phải nhọc xác như thế này [br">tiếng bố từ dưới nhà vọng lên [br">anh pha sẵn nước rồi em tắm nhanh kẻo nguội [br">m
<<1 ... 7891011 ... 23>>

Tag:

Truyen,tieu,thuyet,ngon,tinh,|,Trong,Cơn,Mưa,

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4618 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1733