Tiểu Thuyết,Món ăn riếng của bạn gái - Tạp Nhi
ng tin hắn không kén chọn như vậy.
“Có thể chấp nhận được.”
“Cơm rang.”
“Càng tốt.”
Văn Tĩnh Thư thoắt chút giật mình, hắn không phải là người kén ăn sao.
“Nếu anh không có ý kiến gì thì tôi sẽ đi rang cơm với trứng cho anh.”
“Được.” Hắn vẫn như cũ không hề có chút phản kháng.
Nếu hắn đồng ý, nàng liền đi đến phía nồi cơm điện lấy cơm chuẩn bị làm cơm cho hắn.
Vừa mở nồi cơm ra, nàng thoáng giật mình. Sao không còn hột cơm nào vậy?
“Chỉ cần nhìn biểu hiện của cô, tôi đoán chắc cơm trong nồi hết rồi phải không?”
Văn Tĩnh Thư uể oải đóng nồi cơm lại « Vậy có thể chỉ cho tôi chỗ để mỳ được không? »
“Nhà của tôi không bao giờ ăn loại đồ ăn hại thân như vậy.” Cổ Việt Đàn thở dài nói.
« Ý của anh là nhà anh không có mỳ ăn liền ? »
“Đúng vậy.” Hắn dùng giọng nói tràn ngập bướng bỉnh trả lời nàng.
Vậy thì đoạn đối thoại trước đây rõ ràng có ý trêu đùa nàng.
Văn Tĩnh Thư vẻ mặt ảo não hỏi hắn : “Xin hỏi, vậy tiên sinh rốt cuộc muốn ăn cái gì? »
“Tôi không có yêu cầu cao, chỉ cần trong tủ lạnh có thể nấu cái gì thì tôi ăn liền.” Trong giọng hắn tràn ngập vẻ bi thương.
“Được, tôi sẽ nấu cho anh ăn.” Nàng trừng mắt nhìn hắn một cái.
“Cô không thừa dịp này bỏ cái gì vào đó chứ?” Hắn phát hiện trong mắt nàng có tia tức giận.
“Hiện giờ tôi ước có thạch tín cho anh ăn đã luôn.” Nàng lẩm bẩm nói nhỏ, ôn nhu nguyền rủa nhưng lại khiến trong lòng cảm thấy thoải mái.
“Thật là một cô gái độc ác.” Hắn đắc ý chế nhạo nàng.
“Tiên sinh không nghe nói là độc nhất chính là lòng dạ đàn bà hay sao, tiên sinh hãy cẩn thận một chút đi.” Nàng lạnh lùng nói.
Văn Tĩnh Thư mở tủ lạnh lấy nguyên liệu ra, vừa vội vàng vo gạo cho vào nồi nấu, tiếp theo nhanh chóng thái thịt, cho gia vị vào tẩm ướp chuẩn bị cho vào nồi nấu.
“Làm xong chưa vậy? Tôi đói sắp chết rồi.” Cổ Việt Đàn buồn ngủ cúi đầu, hai tay chống lên trên mặt bàn.
Văn Tĩnh Thư không quay đầu lại để tránh lại một trận tranh cãi nhau nữa, chuyên tâm chăm chú vào nồi cháo đang ở trên bếp.
« Đừng ồn, sắp xong ngay thôi mà. »
“Nhưng tôi đã đợi lâu lắm rồi, lâu lắm rồi.” Cả người của Cổ Việt Đàn ngả dài lên trên mặt bàn.
Tĩnh Thư quay đầu lại nhìn thấy hắn như vậy, liền cười khẽ một cái.
Giờ phút này nhìn thấy hắn luôn miệng đòi ăn thật giống với một tên trẻ con, hắn thật sự là Cổ Việt Đàn mà Tâm Vũ đã nói là tàn bạo vô nhân tính sao? Giờ phút này nếu người ngoài nhìn thấy bộ dạng của hắn, không biết sẽ nghĩ cái gì đây?
“Được rồi, được rồi.”
Hắn nghe như vậy, thân người liền ngồi thẳng dậy, trên tay cầm sẵn cái thìa.
Văn Tĩnh Thư tắt bếp ga đi, bưng cả nồi cháo đặt ở trước mặt hắn, Cổ Việt Đàn không nói gì liền múc một thìa cho luôn vào miệng.
Nàng giống như đang nói với đứa trẻ con, « Từ từ ăn, không ai tranh với anh đâu. »
Cổ Việt Đàn vừa ăn xong một miếng trong miệng liền thổi khí.
“Ngon quá, thật sự rất ngon.” Hắn một miếng lại một miếng cho luôn vào miệng.
Văn Tĩnh Thư nhìn thấy hắn ăn ngon lành như vậy bao nhiêu tức giận trong lòng liền tan biến hết.
Khi trong nồi không còn một thìa cháo nào, trên mặt hắn liền hiện ra hai lúm đồng tiền.
« Cô làm đồ gì ăn cũng ngon cả. »
« Vậy sao? » Hắn đang khen nàng hay châm chọc nàng vậy ?
Đẩy cái nồi không ra, hắn lấy tay che miệng ngáp một cái.
“No bụng rồi, có thể an tâm đi ngủ rồi.”
Văn Tĩnh Thư nhìn hắn không chớp mắt, “Vừa mới ăn no như vậy liền đi ngủ sao?”
“Chính vì ăn no như vậy nên mới muốn đi ngủ, không nói với cô nữa, tôi đi ngủ đây.” Nói xong hai tay lại che miệng ngáp một cái.
Văn Tĩnh Thư thật là dở khóc dở cười với đối Cổ Việt Đàn.
Làm gì có người nào ăn no xong liền đi ngủ ? Không sợ đau dạ dày sao?
“Vậy anh cứ đi ngủ trước đi, tôi thu dọn một chút sẽ đi ngủ liền.”
“Vậy tôi không phiền cô nữa, đi ngủ sớm đi.” Cổ Việt Đàn vừa ngáp vừa đi ra khỏi phòng.
Xem ra hắn buồn ngủ lắm rồi, Tĩnh Thư nhanh tay thu dọn lại nhà bếp, sau đó lê tấm thân mệt mỏi về phòng.
Nằm trên giường có lẽ do mệt mỏi quá nên một lúc sau nàng đã chìm vào giấc ngủ.
Lúc này trên vách tường hé hở một khe nhỏ, một thân ảnh cao to khẽ ghé mắt vào phòng nàng. Ngưòi này không có ác ý, thấy nàng đã ngủ liền quay đi, khe hở cũng đóng lại, trên tường khôi phục lại như cũ.
Hết chương 4...Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ..Cổ Việt Đàn thức dậy với một tâm trạng rất tốt, hôm qua ngủ thật là ngon, cái bụng rỗng được vỗ êm vì vậy cảm giác thấy ngủ càng thêm ngon hơn.
Hôm qua ăn xong bữa ăn khuya, Cổ Việt Đàn nằm trên giường đã tưởng tượng tới bữa ăn sáng nay. Không biết cô ta sẽ làm món gì cho hắn ăn đây ?
Nghĩ đến đây toàn bộ tâm trạng của hắn đều sảng khoái, bật dậy rất nhanh khỏi giường, làm vệ sinh cá nhân một cách nhanh chóng, thần thái sáng lạng đi ra khỏi phòng.
Đi đến nhà ăn, hắn chợt phát hiện không phải hắn là người đến sớm nhất.
Cổ Việt Sâm, Cổ Việt Trì, Cổ Việt Di, Cổ Việt Mạn và Ông Cổ đang ngồi xung quanh bàn ăn, không ngừng đánh chén những thứ để trên bàn.
“Đây… Đây… là xảy ra chuyện gì vậy ?”
“Trứng bác thảo cháo thịt nạc đây.” Văn Tĩnh Thư hai tay đang bê một cái khay, trên đặt một nồi cháo thịt nạc trứng bác thảo, miệng không ngừng hô lớn.
“Tốt, tốt…” Ông Cổ không ngừng nói tốt, mắt nhìn nồi cháo thịt nạc trứng bác thảo không chớp mắt.
“Tôi cũng muốn.”
“Tôi cũng muốn một bát.”
“Tôi cũng muốn.”
Mọi người đều tranh nhau ăn nồi cháo thịt nạc trứng bác thảo mà Tĩnh Thư vừa mới bưng ra.
Cổ Việt Đàn thấy thế, trong lòng khí nóng bốc lên.
Bọn họ dám ăn bữa sáng của hắn ?
“Mọi người dừng lại hết cho tôi, tất cả đều là của tôi.”
Nghe thấy tiếng hét của hắn, mọi người đang ăn đều dừng lại, quay đầu nhìn hắn một cái. Xong tất cả cùng quyết định mặc kệ hắn tiếp tục tập trung vào món cháo thịt nạc trứng bác thảo.
“Tức chết.” Cổ Việt Đàn thấy không ai để ý đến mình trong lòng giận lắm.
“Tiểu quỷ.” Tĩnh Thư thấy hắn vì một bữa ăn sáng mà tức giận trong lòng cảm thấy rất bực liền hừ một tiếng.
Nhìn hành động của nàng càng làm cho Cổ Việt Đàn thêm giận, hắn bước đến bên bàn, hai tay nắm vào khăn trải bàn chuẩn bị tiết giận.
Trong phút chốc mọi thứ trên bàn đều nằm la liệt ở dưới đất.
Mọi người dường như biết trước được suy nghĩ của hắn, đều như sẵn sàng chuẩn bị, ăn ý phi thường với nhau, hai tay nâng chén cháo lên còn những thứ khác, tuỳ vào hắn muốn làm gì thì làm.
Nhìn thấy tình cảnh hiện giờ Tĩnh Thư cảm thấy hoảng sợ .
Hắn vì sao có thể vì một chén cháo….
Cổ Việt Đàn giận đến xanh mét mặt mày, hắn không biết xấu hổ liền hét lớn, “Không ai được ăn.”
Không có ai để ý đến hắn hết .
Tĩnh Thư đi vòng vèo trong phòng ăn, lát sau tay bê ra một chén cháo thịt nạc trứng bát thảo không biết cố ý hay vô tình mà đi qua trước mặt hắn “Sáng sớm đã tức giận sẽ ảnh hưởng tới vị giác.”
Cổ Việt Đàn nhìn chén cháo trong tay nàng, rất nhanh nuốt nước miếng đang chảy ra trong miệng, rồi lại nhanh chóng lấy ghế ngồi vào bàn ăn, liền cúi đầu ăn.
“Tĩnh Thư, cháu làm bữa ăn sáng còn ngon hơn cả đầu bếp nổi tiếng đó.” Ông Cổ thoả mãn nói.
“Tay nghề của cô tuyệt thật.”
“Lâu lắm chưa được ăn những món ngon như thế này.”
“Cái gì lâu lắm? Căn bản là chưa từng ăn qua.”
Một câu khen ngợi lại tiếp một câu vang lên.
Cổ Việt Đàn ngẩng mặt lên nhìn đám anh em mình rồi lại cúi xuống ăn tiếp chén cháo, “Một đám không biết xấu hổ.”
Ông Cổ tức giận tay vỗ mạnh xuống bàn nảy lên, “Ngươi nói cái gì?”
“Việt Đàn, anh đừng quá đáng.” Việt Sâm thấy ồn ào liền lên tiếng, ánh mắt hướng về phía anh trai.
Văn Tĩnh Thư chưa bao giờ đối mặt với những chuyện như thế này, sợ hãi lùi về một phía… Những người này quả thật là khủng bố quá mức.
Ăn tới miếng cháo cuối cùng, Cổ Việt Đàn lấy khăn giấy ra lau miệng.
“Chẳng lẽ tôi nói sai sao? Hôm qua tôi đã nói Tĩnh Thư là đầu bếp riêng của tôi, sao mọi người lại ăn bữa sáng do cô ấy làm?”
“Việc này…” Ông Cổ á khẩu không trả lời được.
Cổ Việt Sâm không nói được gì đành ngoan ngoãn ngồi xuống.
“Không bằng như vậy…” Ông Cổ cũng không muốn chịu thua trước con trai mình, “Số tiền đầu tư hai triệu cho Hoa Đạt, trong đó ba trăm nghìn tính của ta, như vậy Tĩnh Thư cũng là đầu bếp của ta.”
Cổ Việt Sâm thấy ba ba đã mở lời liền nói, “Đã vậy thì tôi cũng thế, đầu tư ba trăm ngàn.” Không vì cái gì khác, chỉ vì muốn Tĩnh Thư nấu ăn thôi.
Cổ Việt Mạn cũng không do dự lên tiếng, “Tôi cũng góp một phần.”
Cổ Việt Trì nói theo, “Tôi cũng có một phần.”
Cổ Việt Di cũng lên tiếng, “Ba trăm có lời như vậy, tôi cũng góp một phần.”
Tĩnh Thư kinh ngạc nhìn những người trong nhà này, không ngờ vừa ăn mà có thể bỏ ra một khoản lớn như vậy.
“Nếu mọi người đều góp tiền, vậy Tĩnh Thư không còn là đầu bếp riêng của con nữa rồi.” Ông Cổ như một ông vua nhìn xuống đứa con lớn nhất.
Cổ Việt Đàn châm chọc cười trừ, “Hai triệu đầu tư cho Hoa Đạt là tiền riêng của con, Tĩnh Thư là đầu bếp của riêng con, sau này không ai được sai Tĩnh Thư nấu ăn nữa.”
Tĩnh Thư trừng lớn con mắt nhìn hắn. Nàng lấy hết khí thế đi đến bên cạnh hắn, “Đều là người nhà cả, anh tính toán như vậy làm chi, với lại đồ ăn tôi đều để lại cho anh một phần mà.”
Lời nói của Tĩnh Thư làm tâm của hắn thấy ấm áp, nhưng sự tức giận trong lòng vẫn không nguôi.
“Cô là của riêng tôi, không phải của mọi người.”
Đối với loại người phách lối như hắn, Tĩnh Thư cảm thấy uể oải, đầu gục xuống, hai mắt bỗng chốc có một màn sương, “Tôi không muốn làm đầu bếp riêng cho anh, tôi muốn về nhà nấu cho Tâm Vũ ăn .”
Cổ Việt Đàn nhìn thấy đôi mắt đỏ của nàng thì sự tức giận trên mặt liền thu về, đi đến bên nàng vỗ nhẹ an ủi, “Tôi không trách cô, cô nghĩ lại xem, khế ước mà tôi với cô ký chỉ cần đáp ứng mình tôi, đáp ứng bọn họ, cô thử nghĩ xem, có bao nhiêu người, lại thêm ba bữa ăn cộng thêm ăn khuya nữa, không phiền luỵ mới là lạ.”
“Tôi thấy không sao.”
Không sao? Nàng quả thật là một cô gái tốt .
Cổ Việt Đàn tức giận đến giậm chân, vẻ mặt giận dữ vừa lui về nay lại hiện ra, “Vì sao? Tôi không tin cô không nhìn thấy trong nhà tôi còn ba vị đầu bếp. Họ sẽ thế nào đây ?”
“Bọn họ… bọn họ…” Tĩnh Thư nói không ra lời.
“Bọn họ chính là phục vụ năm người này ba bữa ăn cộng thêm bữa ăn khuya nữa.” Cổ Việt Đàn chau mày nói.Ông Cổ nghe con lớn nói như vậy, trong lòng cảm thấy rất bực mình.
“Tiểu tử, ta nhắc cho con nhớ, ta là cha của con chứ không phải là huynh đệ của con.” Trước đây dạy hắn thế nào là trung hiếu lễ ái liêm sỉ, sao giờ lớn lên lại trở thành như thế này ?
Cổ Việt Đàn coi như không nghe thấy lời của cha mình, hai mắt nhìn lên trần nhà.
Tĩnh Thư nhìn thấy phụ tử nhà này vì ăn mà trở mặt với nhau, tình cảnh này xem thế là đủ rồi. Liền đi đến giật nhẹ ống tay áo hắn, “Vì ăn mà mang tiếng bất hiếu, được sao? Thôi thì tôi chỉ nấu cho Cổ lão gia ăn thôi được không….?” Một giọng nói nhẹ nhàng mang âm hưởng bất lực cất lên.
Hắn tà nghễ liếc nhìn nàng một cái, hắn cũng không muốn mang tiếng bất hiếu.
Chung quy thì lùi một bước, “Được nhưng chỉ có ba ba thôi, những người khác không được động vào.”
Ông Cổ vui vẻ nói, “Thật tốt, ta lại có thể ăn đồ ăn của Tĩnh Thư rồi.”
Tĩnh Thư mừng rỡ trên miệng nở một nụ cười, ngẩng đầu lên nhìn hắn, “Vậy bữa trưa anh muốn ăn cái gì?”
“Ăn cái gì hả?” Lòng hắn bất chợt nở rộ một niềm vui.
“Tôi muốn ăn thịt ninh tử và gà tần”
Văn Tĩnh Thư vui vẻ đáp ứng. “Được.”
Nhìn Tĩnh Thư vui vẻ đáp ứng, ông Cổ trong lòng có chút nghi ngờ.
“Có thể chấp nhận được.”
“Cơm rang.”
“Càng tốt.”
Văn Tĩnh Thư thoắt chút giật mình, hắn không phải là người kén ăn sao.
“Nếu anh không có ý kiến gì thì tôi sẽ đi rang cơm với trứng cho anh.”
“Được.” Hắn vẫn như cũ không hề có chút phản kháng.
Nếu hắn đồng ý, nàng liền đi đến phía nồi cơm điện lấy cơm chuẩn bị làm cơm cho hắn.
Vừa mở nồi cơm ra, nàng thoáng giật mình. Sao không còn hột cơm nào vậy?
“Chỉ cần nhìn biểu hiện của cô, tôi đoán chắc cơm trong nồi hết rồi phải không?”
Văn Tĩnh Thư uể oải đóng nồi cơm lại « Vậy có thể chỉ cho tôi chỗ để mỳ được không? »
“Nhà của tôi không bao giờ ăn loại đồ ăn hại thân như vậy.” Cổ Việt Đàn thở dài nói.
« Ý của anh là nhà anh không có mỳ ăn liền ? »
“Đúng vậy.” Hắn dùng giọng nói tràn ngập bướng bỉnh trả lời nàng.
Vậy thì đoạn đối thoại trước đây rõ ràng có ý trêu đùa nàng.
Văn Tĩnh Thư vẻ mặt ảo não hỏi hắn : “Xin hỏi, vậy tiên sinh rốt cuộc muốn ăn cái gì? »
“Tôi không có yêu cầu cao, chỉ cần trong tủ lạnh có thể nấu cái gì thì tôi ăn liền.” Trong giọng hắn tràn ngập vẻ bi thương.
“Được, tôi sẽ nấu cho anh ăn.” Nàng trừng mắt nhìn hắn một cái.
“Cô không thừa dịp này bỏ cái gì vào đó chứ?” Hắn phát hiện trong mắt nàng có tia tức giận.
“Hiện giờ tôi ước có thạch tín cho anh ăn đã luôn.” Nàng lẩm bẩm nói nhỏ, ôn nhu nguyền rủa nhưng lại khiến trong lòng cảm thấy thoải mái.
“Thật là một cô gái độc ác.” Hắn đắc ý chế nhạo nàng.
“Tiên sinh không nghe nói là độc nhất chính là lòng dạ đàn bà hay sao, tiên sinh hãy cẩn thận một chút đi.” Nàng lạnh lùng nói.
Văn Tĩnh Thư mở tủ lạnh lấy nguyên liệu ra, vừa vội vàng vo gạo cho vào nồi nấu, tiếp theo nhanh chóng thái thịt, cho gia vị vào tẩm ướp chuẩn bị cho vào nồi nấu.
“Làm xong chưa vậy? Tôi đói sắp chết rồi.” Cổ Việt Đàn buồn ngủ cúi đầu, hai tay chống lên trên mặt bàn.
Văn Tĩnh Thư không quay đầu lại để tránh lại một trận tranh cãi nhau nữa, chuyên tâm chăm chú vào nồi cháo đang ở trên bếp.
« Đừng ồn, sắp xong ngay thôi mà. »
“Nhưng tôi đã đợi lâu lắm rồi, lâu lắm rồi.” Cả người của Cổ Việt Đàn ngả dài lên trên mặt bàn.
Tĩnh Thư quay đầu lại nhìn thấy hắn như vậy, liền cười khẽ một cái.
Giờ phút này nhìn thấy hắn luôn miệng đòi ăn thật giống với một tên trẻ con, hắn thật sự là Cổ Việt Đàn mà Tâm Vũ đã nói là tàn bạo vô nhân tính sao? Giờ phút này nếu người ngoài nhìn thấy bộ dạng của hắn, không biết sẽ nghĩ cái gì đây?
“Được rồi, được rồi.”
Hắn nghe như vậy, thân người liền ngồi thẳng dậy, trên tay cầm sẵn cái thìa.
Văn Tĩnh Thư tắt bếp ga đi, bưng cả nồi cháo đặt ở trước mặt hắn, Cổ Việt Đàn không nói gì liền múc một thìa cho luôn vào miệng.
Nàng giống như đang nói với đứa trẻ con, « Từ từ ăn, không ai tranh với anh đâu. »
Cổ Việt Đàn vừa ăn xong một miếng trong miệng liền thổi khí.
“Ngon quá, thật sự rất ngon.” Hắn một miếng lại một miếng cho luôn vào miệng.
Văn Tĩnh Thư nhìn thấy hắn ăn ngon lành như vậy bao nhiêu tức giận trong lòng liền tan biến hết.
Khi trong nồi không còn một thìa cháo nào, trên mặt hắn liền hiện ra hai lúm đồng tiền.
« Cô làm đồ gì ăn cũng ngon cả. »
« Vậy sao? » Hắn đang khen nàng hay châm chọc nàng vậy ?
Đẩy cái nồi không ra, hắn lấy tay che miệng ngáp một cái.
“No bụng rồi, có thể an tâm đi ngủ rồi.”
Văn Tĩnh Thư nhìn hắn không chớp mắt, “Vừa mới ăn no như vậy liền đi ngủ sao?”
“Chính vì ăn no như vậy nên mới muốn đi ngủ, không nói với cô nữa, tôi đi ngủ đây.” Nói xong hai tay lại che miệng ngáp một cái.
Văn Tĩnh Thư thật là dở khóc dở cười với đối Cổ Việt Đàn.
Làm gì có người nào ăn no xong liền đi ngủ ? Không sợ đau dạ dày sao?
“Vậy anh cứ đi ngủ trước đi, tôi thu dọn một chút sẽ đi ngủ liền.”
“Vậy tôi không phiền cô nữa, đi ngủ sớm đi.” Cổ Việt Đàn vừa ngáp vừa đi ra khỏi phòng.
Xem ra hắn buồn ngủ lắm rồi, Tĩnh Thư nhanh tay thu dọn lại nhà bếp, sau đó lê tấm thân mệt mỏi về phòng.
Nằm trên giường có lẽ do mệt mỏi quá nên một lúc sau nàng đã chìm vào giấc ngủ.
Lúc này trên vách tường hé hở một khe nhỏ, một thân ảnh cao to khẽ ghé mắt vào phòng nàng. Ngưòi này không có ác ý, thấy nàng đã ngủ liền quay đi, khe hở cũng đóng lại, trên tường khôi phục lại như cũ.
Hết chương 4...Bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ..Cổ Việt Đàn thức dậy với một tâm trạng rất tốt, hôm qua ngủ thật là ngon, cái bụng rỗng được vỗ êm vì vậy cảm giác thấy ngủ càng thêm ngon hơn.
Hôm qua ăn xong bữa ăn khuya, Cổ Việt Đàn nằm trên giường đã tưởng tượng tới bữa ăn sáng nay. Không biết cô ta sẽ làm món gì cho hắn ăn đây ?
Nghĩ đến đây toàn bộ tâm trạng của hắn đều sảng khoái, bật dậy rất nhanh khỏi giường, làm vệ sinh cá nhân một cách nhanh chóng, thần thái sáng lạng đi ra khỏi phòng.
Đi đến nhà ăn, hắn chợt phát hiện không phải hắn là người đến sớm nhất.
Cổ Việt Sâm, Cổ Việt Trì, Cổ Việt Di, Cổ Việt Mạn và Ông Cổ đang ngồi xung quanh bàn ăn, không ngừng đánh chén những thứ để trên bàn.
“Đây… Đây… là xảy ra chuyện gì vậy ?”
“Trứng bác thảo cháo thịt nạc đây.” Văn Tĩnh Thư hai tay đang bê một cái khay, trên đặt một nồi cháo thịt nạc trứng bác thảo, miệng không ngừng hô lớn.
“Tốt, tốt…” Ông Cổ không ngừng nói tốt, mắt nhìn nồi cháo thịt nạc trứng bác thảo không chớp mắt.
“Tôi cũng muốn.”
“Tôi cũng muốn một bát.”
“Tôi cũng muốn.”
Mọi người đều tranh nhau ăn nồi cháo thịt nạc trứng bác thảo mà Tĩnh Thư vừa mới bưng ra.
Cổ Việt Đàn thấy thế, trong lòng khí nóng bốc lên.
Bọn họ dám ăn bữa sáng của hắn ?
“Mọi người dừng lại hết cho tôi, tất cả đều là của tôi.”
Nghe thấy tiếng hét của hắn, mọi người đang ăn đều dừng lại, quay đầu nhìn hắn một cái. Xong tất cả cùng quyết định mặc kệ hắn tiếp tục tập trung vào món cháo thịt nạc trứng bác thảo.
“Tức chết.” Cổ Việt Đàn thấy không ai để ý đến mình trong lòng giận lắm.
“Tiểu quỷ.” Tĩnh Thư thấy hắn vì một bữa ăn sáng mà tức giận trong lòng cảm thấy rất bực liền hừ một tiếng.
Nhìn hành động của nàng càng làm cho Cổ Việt Đàn thêm giận, hắn bước đến bên bàn, hai tay nắm vào khăn trải bàn chuẩn bị tiết giận.
Trong phút chốc mọi thứ trên bàn đều nằm la liệt ở dưới đất.
Mọi người dường như biết trước được suy nghĩ của hắn, đều như sẵn sàng chuẩn bị, ăn ý phi thường với nhau, hai tay nâng chén cháo lên còn những thứ khác, tuỳ vào hắn muốn làm gì thì làm.
Nhìn thấy tình cảnh hiện giờ Tĩnh Thư cảm thấy hoảng sợ .
Hắn vì sao có thể vì một chén cháo….
Cổ Việt Đàn giận đến xanh mét mặt mày, hắn không biết xấu hổ liền hét lớn, “Không ai được ăn.”
Không có ai để ý đến hắn hết .
Tĩnh Thư đi vòng vèo trong phòng ăn, lát sau tay bê ra một chén cháo thịt nạc trứng bát thảo không biết cố ý hay vô tình mà đi qua trước mặt hắn “Sáng sớm đã tức giận sẽ ảnh hưởng tới vị giác.”
Cổ Việt Đàn nhìn chén cháo trong tay nàng, rất nhanh nuốt nước miếng đang chảy ra trong miệng, rồi lại nhanh chóng lấy ghế ngồi vào bàn ăn, liền cúi đầu ăn.
“Tĩnh Thư, cháu làm bữa ăn sáng còn ngon hơn cả đầu bếp nổi tiếng đó.” Ông Cổ thoả mãn nói.
“Tay nghề của cô tuyệt thật.”
“Lâu lắm chưa được ăn những món ngon như thế này.”
“Cái gì lâu lắm? Căn bản là chưa từng ăn qua.”
Một câu khen ngợi lại tiếp một câu vang lên.
Cổ Việt Đàn ngẩng mặt lên nhìn đám anh em mình rồi lại cúi xuống ăn tiếp chén cháo, “Một đám không biết xấu hổ.”
Ông Cổ tức giận tay vỗ mạnh xuống bàn nảy lên, “Ngươi nói cái gì?”
“Việt Đàn, anh đừng quá đáng.” Việt Sâm thấy ồn ào liền lên tiếng, ánh mắt hướng về phía anh trai.
Văn Tĩnh Thư chưa bao giờ đối mặt với những chuyện như thế này, sợ hãi lùi về một phía… Những người này quả thật là khủng bố quá mức.
Ăn tới miếng cháo cuối cùng, Cổ Việt Đàn lấy khăn giấy ra lau miệng.
“Chẳng lẽ tôi nói sai sao? Hôm qua tôi đã nói Tĩnh Thư là đầu bếp riêng của tôi, sao mọi người lại ăn bữa sáng do cô ấy làm?”
“Việc này…” Ông Cổ á khẩu không trả lời được.
Cổ Việt Sâm không nói được gì đành ngoan ngoãn ngồi xuống.
“Không bằng như vậy…” Ông Cổ cũng không muốn chịu thua trước con trai mình, “Số tiền đầu tư hai triệu cho Hoa Đạt, trong đó ba trăm nghìn tính của ta, như vậy Tĩnh Thư cũng là đầu bếp của ta.”
Cổ Việt Sâm thấy ba ba đã mở lời liền nói, “Đã vậy thì tôi cũng thế, đầu tư ba trăm ngàn.” Không vì cái gì khác, chỉ vì muốn Tĩnh Thư nấu ăn thôi.
Cổ Việt Mạn cũng không do dự lên tiếng, “Tôi cũng góp một phần.”
Cổ Việt Trì nói theo, “Tôi cũng có một phần.”
Cổ Việt Di cũng lên tiếng, “Ba trăm có lời như vậy, tôi cũng góp một phần.”
Tĩnh Thư kinh ngạc nhìn những người trong nhà này, không ngờ vừa ăn mà có thể bỏ ra một khoản lớn như vậy.
“Nếu mọi người đều góp tiền, vậy Tĩnh Thư không còn là đầu bếp riêng của con nữa rồi.” Ông Cổ như một ông vua nhìn xuống đứa con lớn nhất.
Cổ Việt Đàn châm chọc cười trừ, “Hai triệu đầu tư cho Hoa Đạt là tiền riêng của con, Tĩnh Thư là đầu bếp của riêng con, sau này không ai được sai Tĩnh Thư nấu ăn nữa.”
Tĩnh Thư trừng lớn con mắt nhìn hắn. Nàng lấy hết khí thế đi đến bên cạnh hắn, “Đều là người nhà cả, anh tính toán như vậy làm chi, với lại đồ ăn tôi đều để lại cho anh một phần mà.”
Lời nói của Tĩnh Thư làm tâm của hắn thấy ấm áp, nhưng sự tức giận trong lòng vẫn không nguôi.
“Cô là của riêng tôi, không phải của mọi người.”
Đối với loại người phách lối như hắn, Tĩnh Thư cảm thấy uể oải, đầu gục xuống, hai mắt bỗng chốc có một màn sương, “Tôi không muốn làm đầu bếp riêng cho anh, tôi muốn về nhà nấu cho Tâm Vũ ăn .”
Cổ Việt Đàn nhìn thấy đôi mắt đỏ của nàng thì sự tức giận trên mặt liền thu về, đi đến bên nàng vỗ nhẹ an ủi, “Tôi không trách cô, cô nghĩ lại xem, khế ước mà tôi với cô ký chỉ cần đáp ứng mình tôi, đáp ứng bọn họ, cô thử nghĩ xem, có bao nhiêu người, lại thêm ba bữa ăn cộng thêm ăn khuya nữa, không phiền luỵ mới là lạ.”
“Tôi thấy không sao.”
Không sao? Nàng quả thật là một cô gái tốt .
Cổ Việt Đàn tức giận đến giậm chân, vẻ mặt giận dữ vừa lui về nay lại hiện ra, “Vì sao? Tôi không tin cô không nhìn thấy trong nhà tôi còn ba vị đầu bếp. Họ sẽ thế nào đây ?”
“Bọn họ… bọn họ…” Tĩnh Thư nói không ra lời.
“Bọn họ chính là phục vụ năm người này ba bữa ăn cộng thêm bữa ăn khuya nữa.” Cổ Việt Đàn chau mày nói.Ông Cổ nghe con lớn nói như vậy, trong lòng cảm thấy rất bực mình.
“Tiểu tử, ta nhắc cho con nhớ, ta là cha của con chứ không phải là huynh đệ của con.” Trước đây dạy hắn thế nào là trung hiếu lễ ái liêm sỉ, sao giờ lớn lên lại trở thành như thế này ?
Cổ Việt Đàn coi như không nghe thấy lời của cha mình, hai mắt nhìn lên trần nhà.
Tĩnh Thư nhìn thấy phụ tử nhà này vì ăn mà trở mặt với nhau, tình cảnh này xem thế là đủ rồi. Liền đi đến giật nhẹ ống tay áo hắn, “Vì ăn mà mang tiếng bất hiếu, được sao? Thôi thì tôi chỉ nấu cho Cổ lão gia ăn thôi được không….?” Một giọng nói nhẹ nhàng mang âm hưởng bất lực cất lên.
Hắn tà nghễ liếc nhìn nàng một cái, hắn cũng không muốn mang tiếng bất hiếu.
Chung quy thì lùi một bước, “Được nhưng chỉ có ba ba thôi, những người khác không được động vào.”
Ông Cổ vui vẻ nói, “Thật tốt, ta lại có thể ăn đồ ăn của Tĩnh Thư rồi.”
Tĩnh Thư mừng rỡ trên miệng nở một nụ cười, ngẩng đầu lên nhìn hắn, “Vậy bữa trưa anh muốn ăn cái gì?”
“Ăn cái gì hả?” Lòng hắn bất chợt nở rộ một niềm vui.
“Tôi muốn ăn thịt ninh tử và gà tần”
Văn Tĩnh Thư vui vẻ đáp ứng. “Được.”
Nhìn Tĩnh Thư vui vẻ đáp ứng, ông Cổ trong lòng có chút nghi ngờ.

