watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 27 - Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi
Home >
Tìm kiếm

Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 15:40

ón gì trừ thứ kia liến bắt lại cho ta.” Tử Như ra lệnh rồi cùng Từ Trường Tuyết quay về Tuyết Phong Các.

Ảnh Thất mếu máo nhìn theo, vì sao bọn họ phải canh nha, bây giờ bắt luôn không phải tốt lắm sao, một đám cao thủ ngồi đây nãy giờ chỉ cẩn một người ra tay thôi tên ‘trộm’ kia làm sao có khả năng thoát.

“Hảo khả ái.” Ảnh Nhất meo meo cười nhìn Ảnh thất.

“Cái gì khả ái?” Ảnh Thất không hiểu quay đầu nhìn Ảnh Nhất.

Ảnh Nhất không nói gì chỉ nhìn Ảnh Thất cười, nụ cười như mèo trộm được hủ mỡ vậy, khiến Ảnh Thất run lên quay đầu đi chỗ khác, theo dõi tên ‘trộm’ kia không dám nhìn Ảnh Nhất nữa.

Người đến chính là Lục Minh hơn nữa năm trước cùng Kỳ Nhi tranh giành lệ nhân ngư tại Mạn Châu, hắn là cánh tay phải đắc lực của Hiên Viên Hạo tại trung nguyên này.

Lục Minh một đường tiến vào an toàn không chút khó khăn, bĩu môi nói: “Cái gì Mãn Nguyệt Lâu, cái gì đệ nhất lâu đệ nhất cao thủ, chẳng phải ta có thể dễ dàng đột nhập đó sao.” nói xong tiến về phía quan tài.

Lục Minh đâu biết rằng mình vừa bước qua một vòng quỷ môn quan, từ lúc hắn tiến vào mọi hành động cử chỉ đều nằm trong tầm mắt của tỷ muội trong lâu, chỉ là họ lười quản nên không ra tay thôi, nhưng ảnh vệ vẫn rất gao theo dõi hắn.

Lục Minh tính tuy có hơi tự phụ nhưng là người làm việc thận trọng, hắn cũng rất tuấn tú, thường ra vào các nơi phong hoa tuyết nguyệt, duy chỉ Mãn Nguyệt Lâu là không vào, vì bên trong chỉ bán nghệ không bán thân, cũng có rất nhiều cô nương thầm đem hắn làm lang quân trong mộng.

Mở ra quan tài bên trong chỉ có một hủ tro cốt và một phong thư, ngoài ra không còn gì cả, trong phòng sạch sẽ bài trí gọn gàn, hoa quả và đèn cũng là mới thấp chưa lâu.

Hắn nhíu mày cầm hai cái kia trong tay, phi thân về phía Tuyết Vũ Lâu trong thành cách Mãn Nguyệt Lâu một dặm, gia chỉ bảo hắn đi lấy tin tức về cô nương tên Kỳ Nhi trong Mãn Nguyệt Lâu, nhưng người đã chết rồi hắn chỉ còn cách đem cho cốt về cái thư không biết viết gì trong này về cho gia xem thôi.

Ảnh vệ thấy hắn cũng không đem thêm gì liền thở phào nhẹ nhỏm, tự tản ra về phòng ngủ, cũng may tên ‘trộm’ kia không lấy gì miễn cho bọn hắn phải chạy theo ‘đòi’ đồ vật này nọ lại, cuối cùng cũng được ngủ ngon.

.

.

.

Tuyết Vũ Lâu.

“Gia, thứ người cần không có…… chỉ có hai vật này thôi!” Lục Minh vào thư phòng Hiên Viên Hạo, thấy hắn đang sầu mi khổ não bèn đặt hai vật kia lên bàn.

Hắn và Hiên Viên Hạo tuy là chủ tử nhưng cũng như bằng hữu, không cần câu nệ lễ nghi tiểu tiết kia phải quỳ hay lạy gì gì đó.

Hiên Viên Hạo nghe hắn nói không có tin thì càng khổ tâm hơn, nhưng nghe hắn nói đem về hai vật liền liếc mắt lên nhìn thử, thấy một cái hủ tro cốt và một phong thư, tim hắn như ngừng đập hồi lâu không nói được lời nào.

“Ngươi từ đâu có được.” Hiên Viên giọng nói bình thường nhưng tinh tế nghe liền nghe ra giọng hắn đang run rẩy.

Đúng vậy, hắn sợ rất sợ, sợ nghe nàng đã tái giá, sợ nghe nàng không còn yêu hắn nữa, sợ nghe nàng hiện nay đã có nam nhân khác.

“Là từ trong Nguyệt Ảnh Lâu, nó được đặt trong quan tài của cô nương tên Kỳ Nhi kia.”

“Cái gì?….Ngươi nói đây là của Kỳ Nhi.” Hiên Viên Hạo duy sụp, hoàn toàn suy sụp nàng như thế nào lại chết chứ, không phải lúc rời hắn tuy bị thương nhưng không đến nỗi mất mạng hay sao.

“Ân, Gia ta đích xác lấy trong phòng của cô nương ấy.” Lục Minh khó hiểu nhìn Hiên Viên Hạo.

“Ai cho phép ngươi gọi tên nàng? gọi nàng là cô nương?” Hiên Viên Hạo lạnh giọng hỏi.

“Nhưng, Gia, không phải cô nương thì kêu bằng gì.” Lục Minh đầu óc như lạc vào trong sương mù.

“Nàng là chủ mẫu của ngươi, tái không được vô phép, còn để ta nghe ngươi gọi đích danh nàng liền cắt lưỡi của ngươi” Hiên Viên Hạo trầm giọng, lấy ra khăn tay lau chỗ khi nãy Lục Minh cầm lên hai kia, sau đó mới cẩn thận ôm lấy đi về phòng.

Lục Minh ngu ngốc ngồi tại chỗ, ngơ ngẩn nói: “Chủ mẫu, vậy là phu nhân của Gia,…Gia khi nào thì thành thân…còn là nữ nhân trong Mãn Nguyệt Lâu kia….vì sao phải lấy khăn tay ra lau, tay hắn đâu có dơ….chủ mẫu…chủ mẫu….người kia đã chết…vậy….”

.

.

.

“Kỳ Nhi….Kỳ Nhi” Hiên Viên Hạo đặt hủ tro cốt lên giường đưa tay vuốt ve, xem như trân bảo trăm năm mới gặp.

Hiên Viên Hạo nhìn hủ tro và phong thư đến xuất thần, như nhìn thấy người còn gái đã toàn tâm toàn ý vì hắn kia, nhìn thấy người con gái bị hắn đâm một kiếm vẫn không chống cự, người con gái đã đưa hắn đi chữa mắt,….người con gái hắn yêu nhất.

Ta mất nàng thật rồi sao, vì sao không chờ ta, cho ta một cơ hội giải thích, cho ta một cơ hội để yêu nàng lần nữa, nàng như bóng sương thoáng qua trong đời ta, đến bất ngờ đi cũng bất ngờ.

Khóe mắt Hiên Viên Hạo trào lệ, hắn bây giờ tâm đau như cắt, tim đã tan vỡ, tình cảm hắn trọn đời giữ gìn cũng chết tay hắn.

“Kỳ Nhi….” Trong đầu hắn hiện lên hình ảnh khi cười của nàng, thập phần khả ái, thập thần thơ ngây, nghe thấy lời nói của nàng: chúng ta là phu thê phải đồng cam cộng khổ, có gì mà xin lỗi.

Nghe thấy tiếng nàng đau thương từng chữ nói: ta không nghĩ lừa chàng, chàng tin ta không….tin ta không….tin ta không…, tiếng nói của nàng cứ lập đi lập lại trong đầu hắn, tại sao hắn lúc đó lại không tin nàng, tại sao không cho nàng cơ hội giải thích.

Có phải đang trừng phạt hắn không, phạt hắn không cho nàng cơ hội nên bây giờ cũng không còn cơ hội để bên nàng lần nữa.

Hiên Viên Hạo mờ mịt đưa tay sờ lấy lá thư trong ngực mở ra xem, bên trong viết duy nhất một câu: bất đáo hoàng tuyền vật tương kiến.*

* bất đáo hoàng tuyền vật tương kiến: chưa đến hoàng tuyền không mong gặp lại.

“hahaha” bất đáo hoàng tuyền vật tương kiến….bất đáo hoàng tuyền vật tương kiến, vì sao…vì sao…nàng hận ta đến thế sao…đến chết mới mong gặp lại, ta đi đâu tìm nàng,…không cho phép…ta không cho phép…cho dù diêm la vương cũng không thể cướp nàng đi.

Hiên Viên Hạo điên cuồng cười hai mắt đỏ ngầu, đây là hiện tượng của tẩu hỏa nhập ma, hắn sắp phát cuồng, bị kích thích mà phát cuồng, cái chết của ái thê đả kích hắn quá sâu.
..bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ..
Chương 12.1: Giải Độc
Hiên Viên Hạo suốt một đêm phát cuồng, đập bể tất cả đồ vật trong phòng, người hầu ai cũng không dám chạy vào xem hay thu dọn, sợ chủ nhân sẽ trút giận lên đầu mình.

Hiên Viên Hạo ngồi lại chiếc giường duy nhất còn nguyên vẹn trong phòng, bởi vì trên giường là phong thư và tro cốt của ái thê, hắn không dám động vào gây ra một vết xước dù là nhỏ nhất.

Sau một đêm trút hết những hối hận, nuối tiếc và phẫn nộ trong lòng, ruốt cuộc cũng bình tĩnh lại, Hiên Viên Hạo cẩn thận duy xét: nếu như Kỳ Nhi của hắn đã chết không lí nào Mãn Nguyệt Lâu không làm tang gia cho nàng, dựa theo tính tình ngày hôm đó Độc Cô cô nương kia, nàng nhất định rất thương Kỳ Nhi như vậy không thể nào hỏa táng nàng được, Lục Minh cũng không thể tùy tiện xâm nhập vào Mãn Nguyệt Lâu trộm đi tro cốt trước mặt các cao thủ trong lâu.

Sau một hồi suy nghĩ Hiên Viên Hạo kết luận rằng: có người cố tình cho Lục Minh mang đi tro cốt, còn phong thư này hắn cũng không nhất định là thê tử hắn viết, là có người cố ý giở trò, làm cho hắn chết tâm cùng thê tử.

“Người đâu.” Hiên Viên Hạo lớn tiếng gọi.

“Gia có gì phân phó.” Một nha đinh từ ngoài lo sợ chạy vào.

“Kêu Lục Minh đến thư phòng gặp ta, bảo thêm vài người đến dọn phòng.” Hiên Viên Hạo phân phó, hắn bước ra sau bình phong thay y phục khác đi đến thư phòng.

Nha định tuân mệnh chạy đi, không tới nửa canh giờ phòng đã được dọn dẹp sạch sẽ, Lục Minh đẩy cửa bước vào thư phòng đi đến trước mặt Hiên Viên Hạo chấp tay nói: “Gia cho gọi ta.”

“Lục Minh ngươi đi Mãn Nguyệt Lâu một chuyến, điều tra xem trong lâu có người nào tên Kỳ Nhi vừa mới qua đời hay không.” Hiên Viên Hạo nói, tay bắt đầu tính sổ sách, phải như vậy hắn mới có thể giữ bình tĩnh cho mình lúc này.

“Vâng.” Lục Minh không hỏi nguyên nhân chỉ nhận lệnh bước ra ngoài, không dẫn theo tùy tùng một mình đi đến Mãn Nguyệt Lâu.

Trong Phòng Hiên Viên Hạo bỏ bút xuống nhìn ngoài cửa sổ: Kỳ Nhi, nàng hiện tại thế nào? ta nhớ nàng sắp phát điên rồi,tha thứ cho ta, tha thứ…cho ta, một giọt lệ chảy xuống từ khóe mắt Hiên Viên Hạo hắn đưa tay lên lau xuống dòng lệ đó, rồi lại nhớ đến ngày hôm đó, nước mắt nàng chảy rồi lại chảy thấm ướt cả mảng áo trước ngực…

“Gia, Nhàn Vương cho người đưa thư.” Quản gia bên ngoài cửa nhỏ giọng nói.

“Đưa vào.” Hiên Viên Hạo lạnh giọng nói, mắt lạnh nhìn người đang vào nhưng dòng lệ mờ mờ còn trên mắt thật bất đồng.

Quản gia tiến vào cũng không dám ngẩn đầu, hai tay trình thư lên sau đó đứng qua một bên chờ nghe lệnh.

Khóe miệng Hiên Viên Hạo nhếch lên nụ cười lạnh lùng, hắn bỏ lá thư đã đọc xuống bàn phân phó: “Đi nói với người đưa thư ba ngày sau ta sẽ có mặt.” Quản gia nhận lệnh lui xuống.

Nhàn Vương là tham quan trong triều ai ai đều biết, hắn có hai người con gái vừa tròn mười bảy mười tám tuổi, luôn tìm cách kết thông gia cùng những người có tiền và địa vị để cũng cố thế lực cho hắn, vừa háo sắc lại tham tiền nhưng hắn chính là một lão cáo già.

Hơn nữa hoàng thượng vì mấy năm trước mất đi ái phi mà thương tâm tột độ, không còn chăm lo triều chính như trước, mắt nhắm mắt mở tùy ý hắn lộng quyền, bất qua từ lúc Bạch Vân Phi lên cầm quyền cũng hạn chế và chặt đi không ít vây cánh của lão.

Dù không muốn hắn cũng phải đi qua bên phủ Nhàn Vương một lát, nếu hắn đoán không sai thì chình là Nhàn Vương kia muốn gả con gái cho hắn, hiện tại ở Thùy Thiên Quốc nam nhân vừa có tiền vừa có quyền lực không đến ba người: một là Bạch Vân Phi tam hoàng tử Thùy Thiên Quốc, hai là hắn Tuyết Chủ Tuyết Vũ lâu, ba là trấn quốc đại tướng quân năm nay hai sáu tuổi vừa mới về kinh.

“Kỳ Nhi…..” Hiên Viên Hạo gương mặt đau thương khẽ than.

.

.

.

Hai canh giờ sau, Lục Minh mặt vui vẻ chạy vào thư phòng không kịp rõ cửa đã xông thẳng vào trong.

“Lục Minh người càng ngày càng vô phép tắc.” Hiên Viên Hạo trách cứ.

“Gia, có tin tốt và tin xấu cho ngày đây, ngài muốn biết cái nào trước.” Lục Minh vui vẻ phe phẩy cây quạt, thừa nước đục thả câu.

“Nói.” Hiên Viên Hạo trầm giọng.

Lục Minh đánh cái liếc mắt, bĩu môi, Gia thật là đùa một chút cũng giận, xem ra cái thứ hôm qua hắn vô tình đem về đã đả kích tin thần của Gia không ít, Lục Mình Cười bồi tội nói: ” Vậy ta nói tin tốt cho ngài biết trước, cô nương…không là chủ mẫu vẫn còn sống, hiện tại ở Tử Dương Uyển trong mãn Nguyệt Lâu.”

“Thật sự.” Hiên Viên Hạo kích động đứng lên, vọt đến trước mặt Lục Minh túm lấy cổ áo hắn.

“Gia, là sự thật ta đâu dám gạt ngài, hôm qua có người còn nhìn thấy nàng múa.” Lục Minh hai má đỏ bừng vì thiếu khí hướng Hiên Viên Hạo khẳng định.

“Nàng có khỏe không, bây giờ thế nào?” Hiên Viên Hạo buông ra Lục Minh, khóe miệng cười tươi thần thái mừng như điên hiện rõ ràng.

“Gia, còn một tin xấu.” Lục Mình e dè hỏi, hắn thực sự không muốn phá hoại không khí nhưng mà cũng không thể không nói.

“Chính là….ta cũng không biết người tên Kỳ Nhi kia có phải người gia cần tìm hay không…bởi vì….nàng ta….” Lục Minh muốn nói lại thôi làm Hiên Viên Hạo bạo phát, quát: “Nói.”

“Bởi vì người đó hai mắt bị mù, tóc bạc trắng, thân mình gầy gò xanh xao, không giống với người mà Gia đã tả.” Lục Minh cũng chỉ là nghe người nói lại hắn cũng không dám chắc.

Lời vừa nói Lục Minh phát hiện Hiên Viên Hạo vẻ mặt trắng xanh đôi mắt mở to nhìn hình, sau đó tự lẩm bẩm: “Không thể nào…Kỳ Nhi…Kỳ Nhi…sao có thể như vậy.” Kỳ Nhi của hắn sao lại đến nông nổi này.

“Gia…” Lục Minh vừa mở miệng thì một trân gió thổi qua, bên trong phòng còn đâu bóng dáng Hiên Viên Hạo.

.

.

.

Tại Tử Dương Uyển trong Mãn Nguyệt Lâu.

“Kỳ Nhi người mà Minh Châu phái đi lấy dược về rồi.” Tử Dương mặt mày hớn hở chạy vào sân.

“Thật sao?” Kỳ Nhi kinh hỉ, nàng còn tưởng lâu lắm không ngờ mau như vậy đã có.

“Thật! do thiên lí mã cấp tốc vận chuyển đến, đi theo ta.” Tử Dương kéo tay Kỳ Nhi đi vào đại sảnh.

Trong đại sảnh mọi người đều đã có mặt, giờ khác mà các nữ nhân Mãn Nguyệt Lâu chờ đại cuối cùng cũng đến, thành công hay không là nhờ vào một lần này không thể có sơ suất.

“Kỳ Nhi tỷ.” Minh Châu lên tiếng.

“Ân, các tỷ muội cũng ở đây sao.” Kỳ Nhi miệng cười hạnh phúc, dù nàng bây giờ quỷ không ra quỷ người không ra người các tỷ muội vẫn là yêu thương nàng, quan tâm nàng hết mực.

“Đương nhiên, muội chuẩn bị chưa.” Dương Liệt Hỏa ôn nhu nắm tay nàng.

“Ân.”

“Tử Dương.” Độc Cô Thảo gọi.

“Ừ, đi thôi.” Tử Dương dẫn đầu đoàn người đi đến Hàn Băng Viện trong lâu, đây là nơi cất trữ băng của lâu, trong đây cũng có hàn băng thạch ngàn năm do đại tú bà năm nhờ người lấy từ nam hải về.

Đứng trước cửa đại tú bà bắt đầu phân phó: “Ảnh Nhất dẫn theo các ảnh vệ khác canh gác trong lâu đừng để xảy ra chuyện.”

“Vâng, chủ nhân.” Ảnh Nhất đáp, thân ảnh biến mất trong góc tối.

“Sở Lam, Tiểu Liễu hai người đi lo chuyện trong lâu, tránh có người hỏi đến chúng ta thì tìm lí do cho hợp lí.” Độc Cô Thảo nói.

“Vâng, chủ nhân.” Hai người nắm tay nhau rời đi.

“Tiểu Tuyết và Hỏa Lang, các ngươi canh chừng ngoài cửa viện không được cho ai vào trong này.” Minh Châu ra lệnh.

“Ngao, grừ.” Hai con vật lên tiếng đáp lại, cũng đi ra ngoài.

“Nhất, chàng cùng tú ông, Phong ca, Hàn ca, Dạ ca, Phi ca, Hoa đệ canh chừng bên ngoài này.” Tử Dương liếc mắt về phía các nam nhân trong lâu.

“Yên tâm đi muội muội, chúng ta sẽ không cho ai vào đây.” Lãnh Ngân Phong nói.

“Vì sao lại cần nhiều người đứng ngoài như vậy.” Bạch Vân Phi nhíu mày nói.

“Hiên Viên Hạo sẽ đến đây.” Tử Như bình thản nói.

“Nàng lại nhận được tin vì rồi.” Độc Cô Thảo cười ngọt.

“Không có, bất quá trò trẻ con nhỏ xíu kia mà hắn cũng bị lừa, thì không xứng đáng đưa bảo bối của nàng đi rồi.” Tử Như bĩu môi.

“Vậy tại sao tỷ lại biết hắn sẽ đến.” Minh châu mở to đôi mắt vốn dĩ đã to như trân châu.

“Kỳ Nhi ở đây.” Lệ Phong ngắn gọn nói.

“Ý của nàng là, khi biết mấy thư kia là giả, và biết Kỳ Nhi đang ở đây thì hắn sẽ chạy đến sao.” Tiểu Miêu cũng khó hiểu.

“Nhưng theo lời tam tỷ và Tử Dương thì hắn nào có yêu thương vì Kỳ Nhi đâu.” Dương Liệt Hỏa cũng khó hiểu.

“Nhưng một mình Hiên Viên Hạo có cần tất cả chúng ta phải canh bên ngoài này sao.” Phong Khiếu hoa tức giận, không lẽ một trong số bọn họ đánh không lại tên kia, tú bà là đề cao người kia quá rồi.

<<1 ... 2526272829 ... 37>>

Tag:

Cổ,Vương,Xem,Ta,Thu,Phục,Ngươi

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4618 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1968