watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 29 - Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi
Home >
Tìm kiếm

Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 14:25

rằng là Kỳ Nhi tỷ của nàng đã mất, nghe Hiên Viên Hạo nói như vậy ánh mắt bắn ra hỏa diễm trừng trừng nhìn.

“Ta muốn gặp nàng ấy” Hiên Viên Hạo nói, hắn không tin rằng ái thê đã chết, bọn người kia chỉ là gạt hắn thôi.

“Ngươi thấy rằng chúng ta sẽ cho ngươi gặp tỷ ấy.” Tử Dương nãy giờ vẫn yên lặng nay lại lên tiếng.

“Theo ta.” Tiểu Miêu lên tiếng, khiến vô số ánh mắt tập trung về phía nàng, có tức giận cũng có khó hiểu.

“Miêu tỷ.” Minh Châu bất mãn lên tiếng.

“Đau dài chi bằng đau ngắn, cứ cho hắn thấy một lần cuối sẵn đó chặt đứt luôn ý niệm trong đầu của hắn.” Tiểu Miêu vừa nói, những người bên trong lúc nãy đã hiểu.

Hiên Viên Hạo mừng rỡ, mặc kệ những chuyện khác điều quan trọng bây giờ là hắn muốn đi gặp Kỳ Nhi, hắn tăng tốc đi theo Tiểu Miêu, rất nhanh sẽ có thể nhìn thấy Kỳ Nhi rồi, nhìn thấy Kỳ Nhi, thì mang nàng về Miêu Cương, sẽ không còn ai ngăn cản hắn và nàng nữa.

Nhưng Hiên Viên Hạo đã quên rằng ái thê vẫn chưa tha thứ cho hắn, hắn cũng không thể mang người đi Miêu Cương trước mặt các cao thủ trong lâu, chỉ là vui mừng nhất thời lấn át lí trí của hắn.

Hắn tiến vào bên trong, cảm thấy trong phòng có chút lạnh, bốn phía hàn băng vây tỏa.

Hiên Viên Hạo nhíu mày, mấy người này không biết thân thể Kỳ Nhi rất sợ lạnh hay sao? Dựng lên từng này băng, không phải muốn cho nàng lạnh chết?

Hắn chậm rãi bước đến bên giường, phát hiện nàng đang nằm ngủ bên trong quan tài đặt trên giường.

Hiên Viên Hạo cẩn thận quan sát, cảm thấy nàng giống như đang mơ một giấc mơ thật đẹp, nét mặt bình thản, khóe môi còn lộ ra nét cười nhè nhẹ.

“Kỳ Nhi…” Hiên Viên Hạo cúi đầu nhẹ giọng gọi “Kỳ Nhi…tỉnh dậy đi…tha thứ cho ta được không, ta biết sai rồi, ta đón nàng về nhà đây.”

Mà gọi đến mấy lần, Kỳ Nhi vẫn không hề mở mắt.

Hiên Viên Hạo không nhịn được nói: “Nàng có phải hay không vẫn còn giận ta? nàng đừng giận, trước tiên cứ dậy đi, chúng ta cùng quay về có được không? Ta về sau này sẽ không đối nàng như vậy nữa, sẽ không tổn thương thêm lần nào nữa, nàng tỉnh dậy được không? Mở mắt ra nhìn ta, đừng giận nữa, ta nhất định sau này sẽ đối xử với nàng thật tử tế, nàng muốn đi đâu ta sẽ bồi nàng, muốn về lúc nào thì cứ về lúc ấy, thật mà… thật mà… ta không lừa nàng….”

Kỳ Nhi vẫn không chịu mở mắt, chỉ im lặng nằm ngủ.

Hiên Viên Hạo lấy bàn tay chạm vào gương mặt lạnh lẽo của Kỳ Nhi trên khối băng.

Hắn nhận ra chính mình không còn cảm thấy được hơi ấm trên thẩn thể người này mà trước nay vẫn có, nghe không thấy nhịp đập trước nay vẫn mạnh mẽ, hoảng hốt, hình ảnh phía sau núi Kỳ Nhi bị chính mình đâm một kiếm kia lại quay về trong ý thức, lồng ngực hắn thắt nghẹn lại đau đớn, ôm chặt lấy quan tài thủy tinh.

Thân thể băng lãnh nằm trong quan tài kia đã mất đi nhiệt độ khiến Hiên Viên Hạo từ trong cõi mộng đẹp đẽ tỉnh lại, hắn lúc này mới nhận ra nàng đã sớm bỏ hắn mà đi, vô luận hắn có kêu gọi thế nào… cũng không gọi được Kỳ Nhi quay lại nữa…

“Kỳ Nhi… nàng mau tỉnh dậy…nàng không thể bỏ ta mà đi như vậy được…mau tỉnh dậy…tỉnh dậy…tim ta đau lắm….nàng như vậy làm ta thống khổ…mau tỉnh dậy đi…”

Vô luận hắn có kêu gào đến mức nào, người đã mất sẽ không quay trở lại.

Nước mắt mất đi ngăn cản, lách tách rơi xuống, dính ướt gương mặt trên băng của Kỳ Nhi, dính ướt y phục Hiên Viên Hạo.

“Kỳ Nhi…ta xuống tìm nàng ngay đây.” Hiên Viên Hạo đột ngột rút kiếm, lặng nhìn Kỳ Nhi giây lát, sau đó mạnh mẽ cầm kiếm đâm vào ngực.
..bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ..
Chương 13.1 Yến Tiệc
”lộc cộc”…Hiên Viên Hạo cảm thấy xốc nảy lắc lư vô cùng, có cảm giác đang nằm trong xe ngựa, nhưng mắt mở thế nào cũng không ra, một cái gì đó rất mát sờ lên trán của hắn, rồi lại tiếng nói quen thuộc hắn nhiều lần nằm mộng đều nghe thấy.

“Hạo…Hạo….” Ai, là ai đang gọi hắn.

“Ta không ngờ chàng là thiếu niên năm xưa nha, lớn lên thật suất a, vẫn lạnh y như vậy không khát chút nào, có lẽ chàng không nhận ra ta, cũng đúng thôi ai bảo năm xưa ta mủm mỉm quá làm chi, bây giờ thì thon gọn hơn rất nhiều.” Kỳ Nhi…có phải là Kỳ Nhi không, liều mạng mở mắt nhưng vẫn không cách nào mở ra cả.

“Ta nói cho chàng biết, ta chính là Tiểu Kỳ năm xưa bị rớt xuống núi được chàng cứu đó, nói ra cũng thật có duyên ta hai lần gặp nạn đều được chàng cứu giúp, nói cho chàng nghe một bí mật nhưng chàng không thể kể cho người khác nha, tên thật của ta ở thế giới này là Nguyệt Kỳ Nhi, ta thật ra không phải ở đây, ta ở một nơi cách chàng rất xa rất xa, có thể xa đến mấy ngàn năm.

Ta là xuyên không về đây, còn về cái gì xuyên không thì ta không thể giải thích cùng chàng được, ta có các tỷ muội cũng giống ta là từ thế giới khác đến nơi này, họ đều là người của Mãn Nguyệt Lâu, đợi khi chàng giải quyết xong chuyện ở đây chúng ta sẽ về Mãn Nguyệt Lâu thăm các tỷ muội của ta.

Đợi khi chúng ta có con rồi, ta muốn cùng chàng và đưa nhỏ đi ngao du sơn thủy, du tẫn thiên nhai, chàng đưa ta đi ngắm cảnh đẹp khắp nơi được không, ban đầu ta rất muốn làm nữ hiệp nhưng từ khi làm vợ chàng, ta chỉ mong muốn một nhà ba người có chàng có ta và đứa nhỏ sống hạnh phúc là tốt rồi…..

Hạo…ta yêu chàng……..”

Mở ra hai mắt Hiên Viên Hạo bất người dậy, đây là giường của hắn, hắn sao có thể về đây? không phải hắn đã tự sát rồi sao? là ai đưa hắn về? Kỳ Nhi đâu….nàng không phải vừa mới ở đây sao…hắn không phải đã gặp lại được nàng sao.

“Gia, ngài tỉnh rồi.” Hiên Viên Hạo quay sang nhìn, Lục Minh cùng quản gia đang vẻ mặt kinh hỉ đứng trước giường hắn.

“Ta sao lại ở đây?” Hiên Viên Hạo nói.

“Gia, người của Mãn Nguyệt Lâu đưa ngài về đây, ngài hôn mê hai ngày rồi đó.” Lục Minh rót một chén đưa cho Hiên Viên Hạo.

“Các ngươi lui ra đi, có việc ta sẽ gọi.” Hiên Viên Hạo phất tay vẫy lui mọi người.

Nằm lại trên giường Hiên Viên Hạo không tự chủ lại nhớ tới nàng, Kỳ Nhi của hắn chết thật rồi sao, giấc mơ kia…không phải…không phải là mơ, hắn mơ hồ nhớ được trên đường trở về miêu cương hắn vì lo chuyện cho tộc miêu mà phát sốt, là nàng đã chăm sóc hắn, hắn gối đầu trên chân nàng, nằm trong xe, mơ hồ nghe thấy nàng nói chuyện, nhưng tâm trí lúc đó đều đã bay đi đâu, bây giờ nhớ lại, đúng là nàng chưa từng gạt hắn gì cả, chỉ có hắn ngu ngốc tổn thương nàng…

Hối hận cũng đã không kịp, vậy thì hắn sẽ hoàn thành tâm nguyện của nàng, đưa nàng đi chân trời cuối đất, ngắm mỹ cảnh thế gian, có hắn, có nàng.

Đã quyết định, Hiên Viên Hạo ngồi dậy sai người đưa vào nước ấm cho hắn tẩy rửa, tẩy xong, hắn đi đến thư phòng kêu Lục Minh đến.

“Gia, ngài tìm ta.” Lục Minh đẩy cửa bước vào nhìn Hiên Viên Hạo đang xử lí sổ sách.

“Hai ngày ta hôn mê trong lâu có xảy ra chuyện gì hay không.” Hiên Viên Hạo không ngẩn đầu lên, nói.

“Không có chuyện gì quan trọng cả, à…ta nhớ Nhàn Vương có gửi cho ngài một tấm thiệp.” Lục Minh lấy từ trong áo ra một tấm thiệp đỏ trình lên.

Hiên Viên Hạo tiếp nhận thiệp mở ra xem, sau đó đóng lại, nói: “Được rồi ngươi lui ra ngoài đi.”

“Vâng.” Lục Minh gật đầu lui ra.

.

.

“Kỳ Nhi, muội khỏe lên chưa.” Tiểu Miêu từ ngoài vào, Bạch Vân Phi bưng một cái mâm theo vào.

“Muội tốt lắm.” Kỳ Nhi cười gật đầu.

“Mắt thế nào?” Độc Cô Thảo cũng tay bưng một cái chén tiến vào, theo sau là Lãnh Ngân Phong.

“Hoàn hảo, muội nhìn thấy được rồi có đôi khi hơi mờ mà thôi, y thuật của Tử Dương đúng là đệ nhất mà.” Kỳ Nhi đứng dậy đi lại bàn.

“Đó là đương nhiên.” Tử Dương bước vào, theo sao là Đỗ Nhất.

“Muội còn yếu lắm chớ nên đi lại nhiều.” Ngân Phong đưa tay đỡ Kỳ Nhi ngồi xuống.

“Ngân Phong ca, yên tâm đi muội rất khỏe mà.” Kỳ Nhi cười, đưa tay giơ lên chứng minh, cả đám bị nàng chọc cho bật cười.

“Nha đầu đừng có mà đắc ý.” Bạch Vân Phi bị nàng chọc cười lấy cây quạt đánh khẽ lên vai nàng.

“Miêu tỷ, phu quân tỷ ăn hiếp muội kìa.” Kỳ Nhi đưa tay kéo lấy Tiểu Miêu.

“Ai là phu nhân của hắn hắn, muội đừng có nói bậy.” Tiểu Miêu mặt phớt hồng rõ trán nàng.

“Zổ tỷ.” Kỳ Nhi chu môi kêu cứu binh.

“Được rồi, đừng có mà xúm lại ăn hiếp muội ấy.” Độc Cô Thảo ngồi xuống kéo Kỳ Nhi vào lòng.

“Thảo, nàng cưng nàng ấy quá rồi đó.” Ngân Phong lắc đầu nói.

“Bảo bối của tỷ ấy mà.” Đỗ Nhất cười.

“Cái này là nồi nào úp vung nấy thì có.” Tử Dương nói.

“Zổ tỷ vẫn là tốt nhất.” Kỳ Nhi cười uống hết chén thuốc Độc Cô Thảo đưa.

“Bọn họ không thể ăn hiếp muội….vì chỉ có tỷ mới có quyền đó thôi.” Độc Cô Thảo cười ngọt, đưa tay nhéo má Kỳ Nhi đến đỏ bừng.

“Oa…tỷ quá đáng.” Kỳ Nhi mếu máo, cả đám ăn hiếp nàng, thật không xem nàng là người bệnh mà.

“Có muốn tỷ cho muội xem thế nào là quá đáng không?” Độc Cô Thảo tiếp tục cười ngọt như mật ong.

“Không cần.” Kỳ Nhi sởn cả da gà khi nghe câu đó, cả đám đang đứng đang ngôi kia, cũng lạnh một vòng, nhị thư kí khi cười như thế tức là sắp có bão tới đổ bộ, có ai dạy mà đi trêu chứ.

“Vân Phi, có tin mới đây.” Tử Như khuôn mặt hớn hở tay cầm phong thư bước vào phòng.

“Cua tỷ có chuyện gì vui thế.” Tử Dương thấy tú bà cười biết là sắp có kịch hay để xem rồi.

“Liên quan đến đệ sao.” Bạch Vân Phi đánh cái rùng mình.

“Ừ.” Tử Như tiến vào ngồi xuống ghế bên cạnh Kỳ Nhi: “Thế nào, muội cảm thấy có chỗ nào không khỏe không?” Tử Như đưa tay sờ trán Kỳ Nhi.

Kỳ Nhi nắm tay nàng lại, cười nói: “muội rất khỏe mọi người đừng lo lắng.”

“Ừ, vậy tỷ yên tâm rồi.” Tử Như mỉm cười.

“Kỳ Nhi, đến ăn thử trái lệ chi vừa mới được tiến cống đi, ngọt lắm nha.” Tiểu Miêu hái một trái trong mâm lột vỏ đưa đến bên miệng nàng.

Kỳ Nhi cắn lấy, nhai nhai rồi mới nói: “Miêu tỷ, cái này là trái vải mà.”

“Trái vải???” Ngân Phong, Vân Phi, Đỗ Nhất, Tiểu Miêu đầu hiện mấy cái dấu chấm hỏi.

“Ở thế giới chúng ta, nó gọi là trái vải.” Độc Cô Thảo hảo tâm giải thích.

“Thì ra là vậy?” Mọi người gật đầu đã hiểu.

“Tử Như tỷ, còn chưa nói chuyện gì liên quan đến ta.” Vân Phi nói.

“Xém tí quên.” Tử Như nuốt xuống trái cây trong miệng mới nói: “Trong triều đệ có phải có một Nhàn Vương hay không.”

“Phải.” Vân Phi đáp.

“Nghe nói hắn là tham quan số một, nhưng còn có ý định soán ngôi đệ biết không.” Tử Như thông thả nói giống như chuyện bình thường ở trong lâu.

“Cái gì, soán ngôi?” Vân Phi giật mình, tuy hắn biết Nhàn Vương cũng không phải tốt lành gì, nhưng cũng không nghĩ tới hắn cư nhiên có gan soán ngôi đoạt vị.

“Tử Như tỷ, chuyện này cụ thể là sao.” Tiểu Miêu lo lắng nói.


Tử Như nhìn nàng một cái mỉm cười mới nói: “Còn có thể làm sao, hắn lại Mãn Nguyệt Lâu chúng ta bao nguyên một ngày để đãi tiệc nhằm kén chọn phu quân cho con gái hắn.”

“Vậy thì có liên quan gì?” Tử Dương khó hiểu nói.

“Đơn bào đúng là đơn bào.” Tử Như liếc nàng một cái.

“Này.” Tử Dương bất mãn trừng Tử Như.

“Ý của tỷ có phải là, hắn mượn bữa tiệc này nhằm xem ai là ngươi đừng về phía hắn, sau đó hợp bàn kế hoạch đúng không.” Bạch Vân Phi nói.

“Đúng một nửa.” Tử Như tiếp tục làm khỉ, ngồi ăn trái cây.

“Một nửa, vậy là trong đó còn có kế hoạch gì khác nữa sao?” Kỳ Nhi nhíu mày.

“Ta đoán xem, hắn là muốn đem hai người con gái kia gả cho người có địa vị một chúng, để lôi kéo về phía hắn, ngoài ra bữa tiệc hôm nay chính là…..Hồng Môn Yến.” Độc Cô Thảo liếc nhìn từng người trong phòng nói ra suy nghĩ của mình.

“Hồng Môn Yến??” bộ tứ tiếp tục hiện lên mấy cái dấu chấm hỏi.

“Nói đơn giản là bữa tiệc đó lành ít dữ nhiều, ai tham gia cũng không có kết cục tốt?” Kỳ Nhi chân cười lạnh nói.

“Nói vậy, Nhàn Vương kia không chỉ là tìm xem ai thuộc về phe hắn, còn muốn tìm ra kẻ chống đối để loại trừ.” Ngân Phong tiếp lời độc Cô Thảo.

“Nói là tìm ra chỉ để xác nhận lại thôi, hắn thực ra đã có một bản danh sách rồi.” Tử Như nói.

“Thiên Cơ Các không hổ là giang hồ đệ nhất Các.” Đỗ Nhất cảm thán.

“Cái đó còn phải nói sao.” Tử Như liếc mắt xem thường.

“Khi nào thì bắt đầu.” Bạch Vân Phi hỏi.

“Hai ngày sau.” Tử Như đáp.

“Nhanh như vậy sao?” Tiểu Miêu giật mình.

“Xem ra hắn đã chuẩn bị tốt hết rồi, chỉ còn chờ bước này thôi.” Ngân Phong nói.

“Binh mã của hắn chưa được 1/3 trọng kinh trấn giữ kinh thành.” Đỗ Nhất tiếp lời.

“Cua tỷ có phải Thiên Cơ Các còn một tin tức nữa không.” Kỳ Nhi nhìn qua Tử Như.

Tử Như nhìn lại Kỳ Nhi mỉm cười: “Thông minh.”

“Nàng đừng giấu giấu diếm diếm nữa mau nói a~.” Tiểu Miêu suốt ruột kéo tay Tử Như.

“Được rồi, theo tin ta nhận được Nhàn Vương kia còn cấu kết với La Tuyền, tính ra La Tuyền đã phái hơn một đoàn hơn 10 ngàn người qua đây, nói là đem lễ vật chúc mừng sinh nhật hoàng đế Thùy Thiên, nhưng xem ra thì là giúp cho Nhàn Vương kia.” Tử Như nói.

“Sinh nhất phụ hoàng còn phải hơn hai tháng nữa.” Bạch Vân Phi nhíu mày trầm tư.

“Chúng ta đang có cơ hội rành rành đó thôi.” Tử Dương nói.

“Ý của muội là cái bản danh sách sẽ xuật hiện trong “Hồng Môn Yến” sắp tới.” Tiểu Miêu hỏi.

“Nếu vậy thì thật đơn giản.” Kỳ Nhi cười.

“Không hẳn, Bạch huynh thường xuyên đến đây Nhàn Vương không thể không biết, ta xem hắn có ý đồ khác nữa.” Đỗ Nhất nhìn Tiểu Miêu.

“Vậy thì cho bọn họ thấy bản lĩnh của nữ nhân Mãn Nguyệt Lâu đi.” Tử Như đảo mắt nhìn Tiểu Miêu và Kỳ Nhi.

“Chúng ta không phải trái hồng mềm.” Độc Cô Thảo rót chén trà đưa lên miệng, thâm ý nhìn mọi người, tất cả nhìn thấy hiểu ý đều cười gật đầu.

Hạ chén trà xuống Độc Cô Thảo nói: “Kỳ Nhi.” đợi nàng quay đầu lại mới nói tiếp: “Có một chuyện từ lúc muội tỉnh dậy mọi người luôn giấu diếm, nhưng cũng không thể giấu mãi được.”

“Tỷ có gì cứ nói, muội nghe đây.” Kỳ Nhi nghiêm túc nhìn Zổ tỷ của nàng cũng một bộ dáng nghiêm túc hiếm thấy.

“Muội có thai, gần ba tháng rồi.” Độc Cô Thảo nhìn thẳng vào mắt người muội muội mà nàng yêu thương nhất, cũng đau lòng nhất.

Khác với mọng đợi của mọi người, Kỳ Nhi không khóc, không nháo, không đau buồn hay thương tâm, ngược lại nàng cảm thấy rất vui: “Nếu vậy thì tốt quá!”

“Muội không sao chứ.” Tiểu Miêu bước qua nắm tay nàng.

“Miêu tỷ, đừng lo lắng muội thực sự cảm thấy rất vui, nó là con của muội dù thế nào muội cũng sẽ yêu thương nó, dù cho cha nó có phản bội muội đi ch
<<1 ... 2728293031 ... 37>>

Tag:

Cổ,Vương,Xem,Ta,Thu,Phục,Ngươi

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4618 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1813