watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 25 - Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi
Home >
Tìm kiếm

Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 17:26

, đến ngày thứ hai sáu thì đã đến trước cửa lâu.

“Kỳ Nhi tiểu thư đến rồi!” Sở Lam bên ngoài nói, đưa tay vén màn lên đỡ nàng và Tiểu Liễu bước xuống.

Kỳ Nhi cảm giác thân thiết làm sao, cuối cùng cũng về đến nhà rồi, vào trong là có thể gặp lại các tỷ muội, nàng được Tiểu Liễu dìu vào trong, đến trước cửa thì bị thủ vệ chặn lại.

Kỳ Nhi nhíu mày, dù họ không biết nàng cũng không thể nào không biết hai người bên cạnh nàng, là người mới sao.

“Cô nương không thể vào trong.” Thủ vệ bên trái nói.

“Vì sao?” Tiểu Liễu hỏi hắn.

“Vì các ngươi không đủ tư cách bước vào.” Thủ Vệ cười mỉa mai trả lời.

Kỳ Nhi nghe tiếng đã bực bội, bọn họ quả thật là có chút bần hàn, vì trốn tránh sát thủ nên đã giả dạng đi, nàng là một bộ dáng thôn phụ, Tiểu Liễu là một thiếu niên mặc bố y dành cho người nghèo, Sở Lam tuy anh tuấn nhưng thay lại một nông phu nghèo rớt mồng tơi, toàn bộ đều theo sắp xếp của Tiểu Liễu

“Thế ta có đủ tư cách không?” Giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng ba người, sát khí cũng theo đó lan ra.

“Các ngươi là ai, có biết đây là đâu không, dù cho vương gia có đến đây cũng phải kiêng kị ba phần.” Thủ vệ nghênh ngang trả lời.

“Tỷ, em độc chết hắn nha?” Nữ nhân vận tử y bên cạnh hỏi.

Tổng quản từ trong chạy ra, hoảng hồn quỳ xuống: “Nhị thư kí đã về.”

Độc Cô Thảo không để ý đến hắn, cũng không cho hắn đứng vậy, mọi tập trung của nàng đều dồn vào nữ nhân gầy yếu mái tóc bạc trắng trước mắt, dù bên ngoài thay đổi rất nhiều nhưng nàng vẫn có thể nhận ra người kia là ai: “Kỳ Nhi.”

Giọng nói ôn nhu như vậy, vẫn triều mến gọi nàng như vậy, Kỳ Nhi quay đầu nhìn ngươi kia bằng ánh trống rỗng nước mắt không tự giác rơi xuống thật nhiều, bao nhiêu ủy khất bao nhiêu uất ức tuôn trào ra.

“Zổ tỷ…Zổ tỷ…” Kỳ Nhi nức nở gọi, nước mắt ra càng lợi hại hơn, nàng đưa tay về phía tiếng nói.

“Kỳ Nhi, muội gầy đi rất nhiều, tóc sao lại bạc trắng thế này, còn mắt của chuyện này là làm sao.” còn đâu muội muội đáng yêu của tỷ nữa chứ, Độc Cô Thảo yêu thương vuốt lưng nàng, đưa tay lau đi hàng lệ trên đôi gò má xanh xao, vuốt ve mái tóc đen nhánh bồng bềnh trước kia nay đã chuyển màu.

Kỳ Nhi im lặng chỉ ôm chặt lấy Độc Cô Thảo, giống như muốn khóc cho hết tất cả khổ tâm trong lòng.

“Nhị thư kí người xem, hắn đây là lần đầu vào làm có thể lượng tình tha thứ được không.” Tổng quản lo lắng hỏi.

Độc Cô Thảo dời mắt qua tên tổng quản đang quỳ dưới đất, mắt lạnh như băng làm hắn run lên cầm cập: “Ngươi nói xem.”

“Thuộc hạ,…mọi chuyện do nhị thư kí toàn quyền xử lí.” Tổng quản mồ hôi lạnh chảy ra ướt cả áo cũng không dám lao đi.

“Tiểu Liễu.” Độc Cô Thảo gọi.

“Chủ nhân.” Tiểu Liễu đi qua đứng trước mặt Độc Cô Thảo chờ nghe chỉ thị.

Độc Cô Thảo bỏ đi ánh mắt lạnh như băng kia, thay vào đó là ánh mắt trìu mến khiến người sởn gai óc nhìn vào tên thủ vệ đang run như cày sấy kia, đưa tay kéo Tiểu Liễu gần lại một chút, nói vào tai y vài thứ gì đó rồi dẫn theo đoàn người bước vào trong.

“Zổ tỷ, tha cho hắn vậy sao.” Tử Dương bất mãn lên tiếng.

Độc Cô Thảo quay lại mỉm cười: “Sau này muội sẽ biết.” rồi dìu Kỳ Nhi vào trong.

Tử Dương khó hiểu nhìn theo, đến khi người đi mất mới phát hiện toàn thân đã đổ mồ hôi lạnh, cũng lắc đầu kéo Đỗ Nhất chạy theo, nàng còn phải bắt mạch cho Kỳ Nhi nữa.

Kỳ Nhi không nói gì, cũng đã nín khóc, im lặng dựa vào người Zổ tỷ bước đi, nhưng ông trời muốn trêu người, cho một kẻ chán sống muốn tìm đường chết đến.

Nàng nghe tiếng bước chân rất nhẹ đi đến trước mặt hai người cười nói: “tam tỷ đã về, người này…” Là tiếng của nam nhân.

Nam nhân nhìn người trong lòng Độc Cô Thảo khó hiểu, nghe nói đại tỷ huy động cả lâu và Thiên Cơ Các tìm một vị cô nương tên Nguyệt Kỳ Nhi, nghe nói nàng đẹp tựa thiên tiên nhưng cô nương trước mắt gầy gò ốm yếu chả thấy chỗ nào là mỹ nhân cả, hơn nữa tóc bạc trắng, đôi mắt nàng ta dường như không nhìn thấy.

“Phong đệ đây chính là Kỳ Nhi của lâu.” Độc Cô Thảo nói.

Phong Khiếu Hoa giật mình, người làm náo động đây sau, rút ra kinh nghiệm từ lần nói truyện cùng tam tỷ Độc Cô Thảo, nhưng hắn chưa rút ra được cái kinh nghiệm khi nói chuyện với nhị tỷ và thế là chứng nào tật nấy. (Ai muốn bik chuyện gì mời vào đây.)

Nhìn nhìn thêm một lát, ngay khi Độc Cô Thảo muốn bỏ đi thì hắn lại tuôn ra một tràng: “Nguyệt Kỳ Nhi con gái giáo chủ Ám Nguyệt giáo, 18 tuổi, tính tình buồn vui thất thường, vũ khí là Phệ Hồn Tiên, là muội muội nhị thư kí cưng nhất, phu quân là cổ vương Hạo Kỳ.” Tên này là điếc không sợ súng nên cứ thế tuôn ra, vô tình trúng ngay vết thương lòng của Kỳ Nhi mà còn không biết.

Kỳ Nhi biến sắc, gương mặt vốn đã xanh xao vàng vọt đến khó coi, nay lại trắng bệch như mái tóc của nàng.

Độc Cô Thảo nhíu mày, đưa mắt nhìn người trong lòng đôi vai đang run rẩy lợi hại, gương mặt trắng bệch, nép sát hơn vào người nàng.

Đưa tay trấn an bảo bối của mình, đợi người trong lòng bớt run mới ngẩn đầu nhìn Phong Khiếu Hoa trước mắt, cho hắn một nụ cười tiên diễm, sau đó dìu Kỳ Nhi bước đi, Lãnh Ngân Phong nhìn hắn bằng ánh mắt đồng cảm cũng bỏ đi.

Tử Dương đi theo phía sau lắc đầu nhìn hắn: “Phong ca, ngươi chết chắc rồi.” Không tính đến Kỳ Nhi là nghịch lân của Zổ tỷ,trong vô ý tỷ ấy đã để lộ sát khí rồi, đụng đến bảo bối của tỷ ấy còn gì? chỉ tính Minh Châu phu nhân của hắn cực kì yêu thích Kỳ Nhi thôi, mà mấy câu nói kia đủ để Minh Châu đá hắn ra ngoài phòng ba tháng.

Đỗ Nhất đi theo sau Tử Dương cũng cho hắn một câu: “Long hữu nghịch lân xúc tất chi nộ*, Phong huynh bảo trọng.”

*Long hữu nghịch lân xúc tất chi nộ: Rồng có vảy ngược, đụng vào ắt nổi giận.

Ai không biết đệ tử yêu quý của đại tú bà Mãn Nguyệt Lâu có một châm ngôn hùng hồn khiến nữ nhân trong thiên hạ ai nấy đều khâm phục: Xuất giá tòng phu, phu tử tòng phu khác.

Phong Khiếu Hoa mồ hôi lạnh chảy ròng ròng nhìn theo năm người đã khuất bóng kia, không tự giác tưởng tượng cảnh mình bị phu nhân đá ra ngoài phòng, “ực” nuốt một ngụm nước bọt tự nhũ: không thể lo nhiều, trước tiên làm cho tam tỷ hết giận cái đã. Thế là phi thân chạy theo.

….

Kỳ Nhi được Độc Cô Thảo dìu ngồi lên giường, còn nàng ta thì lại cái tủ lục lục mấy bộ quần áo trước kia, lục ra một bộ bạch y đơn giản, Độc Cô Thảo quăng bộ y phục lên giường, cởi giày cũng trèo lên thả màn trướng xuống.

Chiến đấu trong giường một khắc sau, Kỳ Nhi chỉnh tề được Độc Cô Thảo quần áo xộc xệch dẫn đến bàn trà ngồi, Tử Dương tiến vào sau đó quay đầu ra kêu người thu xếp chăn gối mới và dọn cái bộ đồ trên giường đi.

Tử Dương ngồi xuống bàn cầm lấy tay Kỳ Nhi bắt mạch, ngón tay chuyển động thâm dò một hồi mới buông ra, khẽ thờ dài nói: “Kỳ Nhi trúng độc quá nặng, cũng may là nàng ấy có Kim Ngân Lộ bảo trụ tâm mạch nếu không sẽ không sống đến ngày hôm nay đâu, cách giải thì có trong Tử Dương y thư rồi, dược liệu cần thì còn thiếu lệ nhân ngư và hồng tuyết liên nữa.”

“Lệ nhân ngư chúng ta có thể nhờ Tiểu Miêu nhưng hồng tuyết liên thì tìm ở đâu.” Độc Cô Thảo chỉnh sửa lại vạt áo nói.

“Tìm ở hoàng cung La Tuyền, muội nghe nói La Tuyền được diễm minh quốc tiến cống trong đó có hồng tuyết liên trân quý.” Tử Dương đăm chiêu suy nghĩ, muốn vào hoàng cung La Tuyền không dễ dàng chút nào, bây giờ được nghiêm phong cẩn mật, hơn nữa quý như vậy chắc chắn trong bảo khố.
“Vậy…” Độc Cô Thảo muốn noi tiếp thì nghe thấy một giọng nữ như hoàng oanh xuất cốc bay đến trước cả người, khỏi nghĩ cũng biết là ai.

“Kỳ Nhi chúc mừng muội bị ngược toàn thây trở về a~~.” 0

Mộ Dung Tử Như vừa bước vào liền chụp được cái chén đang bay thẳng vào mặt mình: “Khụ…Zổ nàng đâu cần chào đón ta nồng nhiệt như thế.”

Độc Cô Thảo liếc cái người đang cười vui vẻ trước cửa nói: “Ta còn ngại chưa đủ nồng nhiệt đấy.”

“Được rồi ta không giỡn nữa, Kỳ Nhi để ta giới thiệu cho muội quen, đây là Từ Trường Tuyết, kế bên là Triệu Chính Dương….” Đại tú bà còn chưa nói xong đã rất hiên ngang…khụ chật vật né nguyên cái ghế đang lao về mình.

“Zổ nàng là muốn kiếm chuyện nha.” Mộ Dung Tử Như trừng mắt nhìn Độc Cô Thảo.

“Ta nói nàng muốn kiếm chuyện thì đúng hơn, nhìn cái mặt nàng bây giờ ta chỉ muốn cho ăn ghế.” Độc Cô Thảo kéo cái ghế bên cạnh qua nắm trong tay.

“Ta chỉ muốn tạo không khí thôi mà, nhìn kìa cả ba ủ rũ như vậy.” Mộ Dung Tử như bỏ khuôn mặt đùa giỡn khi nãy đi, nghiêm túc ngồi xuống.

Ba nam nhân thấy ba tỷ muội trò chuyện nhưng không có phần mình liền tự giác tránh đi.

Đỗ Nhất đi gọi Minh Châu và Lãnh Ngân Phong đi kêu Lệ Phong đã quay lại, Lệ Phong sau khi nghe xong thì sát khí khắp phòng, Kỳ Nhi đưa tay nắm lấy áo nàng mới làm nàng thuyên giảm một chút.

Minh châu thì tức quá chửi loạn xà ngầu lên, còn muốn đi lấy mạng Hiên Viên Hạo, nhưng Phong Khiếu Hoa đừng sau nhanh tay chụp phu nhân của hắn lại, mới không có chuyện gà bay chó sủa nữa.

Lát sau cả Dương Liệt Hỏa, Nguyệt Tĩnh Dạ, Tiểu Miêu và Bạch Vân Phi cũng đến góp vui, căn phòng nào là tiếng la tiếng chữi, tiếng cười…

Kỳ Nhi trong lòng ấm áp, đây mới là nhà của nàng, các tỷ muội vui đùa cười nói, nhưng bên cạnh họ bây giờ đều đã có người chăm lo, còn nàng thì sao…

“Chuyện quan trọng trước mắt là giải độc cho Kỳ Nhi.” Tử Dương trán nổi gân xanh, nói.

Thật là chả ai chịu nghe nàng nói, loạn cả lên vậy đó.

Mọi người im lặng lại không ít ngồi nghe Tử Dương giảng giải cách giải độc, ai cũng có phần giúp sức, Độc Cô Thảo, Lệ Phong, Mộ Dung Tử Như đều là cao thủ nên trong lúc giải độc sẽ vận công bảo hộ tâm mạch cho Kỳ Nhi.

Tiểu Miêu và Bạch Vân Phi lo phần lệ nhân ngư, nghe đâu Lệ Phong cũng có nhưng Tử Dương “đang” muốn bốc lột người khác mà.

Minh Châu và Dương Liệt Hỏa cùng hai vị phu quân thì tìm cách lấy hồng tuyết liên từ hoàng cung La Tuyền, Minh châu dù sao cũng từng ở trong đó nên sẽ rành đường hơn, Liệt Hỏa làm việc cẩn thận cùng hai người kia trợ giúp hẳn sẽ thành công.

Bàn xong mọi người chia nhau ra chuẩn bị, Độc Cô Thảo bồi Kỳ Nhi nghĩ ngơi nhưng ngủ đến tối nàng ta cũng không tỉnh lại, kêu Tử Dương qua bắt mạch một lát, đứng lên nói: “Là do ảnh hưởng của độc tố trong cơ thể, hiện tai vẫn không sao.”

Độc Cô Thảo cầm khăn nhún nước ấm lau mặt cho nàng, đắp chăn lại cho nàng tiếp tục ngủ, khinh thủ khinh cước ra khỏi phòng, kêu Sở Lam tường thuật lại toàn bộ quá trình cứu và đưa Kỳ Nhi về đây.

Sở Lam đương nhiên không dám giấu diếm nói ra tất cả, kể cả chuyện Kỳ Nhi bị truy sát.

Độc Cô Thảo nghe xong không kiềm chế được bóp tay lại một cái, chén trà trong tay nàng hóa thành bột phấn rơi xuống bàn.

“Hiên Viên Hạo….”

Chương 11.3: bất đáo hoàng tuyền vật tương kiến
”Kỳ Nhi, uống thuốc đi.” Độc Cô Thảo đưa chén thuốc đến tay nàng.

“Ân!” Kỳ Nhi tiếp nhận uống cạn.

“Muội hôm nay cảm thấy thế nào?” Độc Cô Thảo ngồi xuống cạnh nàng, đưa tay tiếp nhận chén thuốc cạn đáy kia để lên bàn.

“Hoàn hảo, muội cảm thấy khỏe hơn rất nhiều.” Kỳ Nhi cười đưa tay ôm lấy Zổ tỷ của nàng, ở gần tỷ muội luôn làm nàng cảm thấy an tâm.

“Muội nghĩ ngơi đi, tỷ còn một ít sổ sách quan trọng cần làm, lát nữa sẽ về bồi muội.” Độc Cô Thảo cười nhẹ, ôn nhu dìu nàng nằm xuống đem theo chén thuốc rỗng bước ra ngoài.

“Tiểu thư canh tổ yến nấu xong rồi.” Phi Yến bước vào, dìu nàng ra bên bàn.

“Là ai bảo muội nấu?” Kỳ Nhi đưa tay sờ xoạng một hồi mới cầm được cái muỗng, nàng không muốn ai giúp chính mình có thể tự lực mà làm.

“Là đại thư kí.” Phi Yến nói.

Lệ tỷ mấy hôm này cũng rất ít đến thăm nàng, về lâu gần năm ngày rồi mọi chuyện tựa như một giấc mơ vậy, nhưng nàng biết không phải là mơ vì trái tim nàng còn rất đau, lồng ngực nàng được Tử Dương tháo ra may lại hết năm mũi, hằng ngày đều phải thượng dược.

“Kỳ Nhi, muội khỏe chưa?” Là tiếng nói của Tử Như tỷ.

“Tử Như tỷ, có chuyện gì mà vui vậy?” Kỳ Nhi quay hướng ra cửa mỉm cười, nhưng đôi mất vô hồn không có tiêu cự làm nụ cười vốn dĩ đẹp như trăm hoa nay lại tàn lụi.

“Ừm, Tử Dương nói để tiện cho việc điều trị bảo muội dọn qua bên Tử Dương Uyển ở tạm.” Tử Như nắm lấy tay Kỳ Nhi ôn nhu nói.

“Muội biết rồi, để muội thu thập ít đồ vậy…a” Kỳ Nhi muốn đứng lên lại vấp phải cái ghế nên chuẩn bị màn hôn đất nồng nhiệt.

“Cận thận chứ! mấy việc này cần gì muội làm.” Tử Như đỡ nàng ánh mắt băng lãnh nhìn ra phía sau, rất nhanh có hai ba nha hoàn thay nàng thu thập ổn thỏa.

Hai nha hoàn kêu khóc thấu tận trời xanh, lão thiên a! các nàng có làm gì đâu, là do Kỳ Nhi tiểu thư đứng lên vấp ngã thôi, vậy mà đại tú bà ánh mắt nhìn các nàng như muốn giết người vậy đó, làm nha hoàn cũng thật khổ nha,….nhưng….ngẫm lại làm nha hoàn trong Mãn Nguyệt Lâu còn tốt hơn trong hoàng cung gấp 10 lần.

Tử Như để cho hai nha hoàn xách theo mấy bộ đồ thường ngày của Kỳ Nhi, Phi Yến thì đỡ nàng đến Tử Dương Uyển, sau khi bóng dáng muội muội kia đi mất Tử Như anh mắt âm hàn giọng nói băng lãnh: “Ảnh Nhất!”

“Chủ Nhân.” Một bóng đen từ trên mái nhà đối diện xuất hiện, cung kính quỳ xuống trước mặt Tử Như.

“Tối này hẳn là có “chuột” vào đây ăn vụng, ngươi dẫn theo vài người đem nơi này bài trí thành phòng linh cửu, còn nữa không được lộ ra một chút thông tin nào cho Kỳ Nhi, nếu không tự mình đến Thiên Sát điện lãnh phạt.” Tử Như nói xong tay nâng lên đưa một vật gì đó cho Ảnh Nhất.

“Thuộc hạ tuân lệnh.” Nói xong phi thân lên nóc nhà kéo theo Ảnh Tứ và Ảnh Ngũ được chủ nhân bố trí bảo vệ Kỳ Nhi tiễu thư đi, chưa đầy một canh giờ đã hoàn thành xong căn phòng.

Tử Như hài lòng môi khẽ nhếch, cất bước quay về Tuyết Phong Lâu: Hiên Viên Hạo ngươi đừng mơ tưởng có thể gặp được Kỳ Nhi một lần, ta phải khiến ngươi sống không bằng chết…!

Độc Cô Thảo sau khi quay lại thấy Nguyệt Ảnh Lâu nơi nơi treo dải trắng liền nhíu mày, nàng kêu Tiểu Liễu lại hỏi mới biết là do Tử Như làm, suy nghĩ chốc lát liền nở nụ cười tiên diễm.

Tiểu Liễu đứng bên cạnh Sở Lam rùng mình, chủ nhân là đang chuẩn bị ngược đãi người khác nữa đây!.

“Tiểu Liễu đem cho ta giấy bút.” Độc Cô Thảo nói, một lát sau Sở Lam đã mang đến cho nàng, vì sao là Sở Lam mà không phải Tiểu Liễu, bởi Vì Sở Lam sợ ái nhân mệt, chủ nhân chỉ dùng loại giấy trong phòng mình mà nơi đây cách Thảo Phong Các khá xa.

“Chủ nhân người muốn viết gì?” Tiểu Liễu mở to đôi mắt tròn xoe như thỏ, hiểu kì chụm đầu lại hỏi.

Độc Cô Thảo cũng không trách hắn vô lễ, chỉ đưa tay búng lên trán hắn một cái: “Được rồi, đi làm việc đi.”

Ti
<<1 ... 2324252627 ... 37>>

Tag:

Cổ,Vương,Xem,Ta,Thu,Phục,Ngươi

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4618 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 2054