watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 26 - Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi
Home >
Tìm kiếm

Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 17:26

u Liễu tuy vẫn hiếu kì nhưng rất nghe lời, ứng thanh liền chạy đi tiếp tục công việc của mình, Sở Lam cũng không thấy bóng dáng.

“Xong rồi!” Độc Cô Thảo đưa bút “xoạt xoạt” viết ra vài chữ bỏ vào phong thư, đẩy cửa vào nơi có một cái quan tài đen tuyền, mở nó ra, quả nhiên như nàng dự đoán bên trong là một cái hủ tro cốt, đem thư đặt vào trong để cạnh hủ tro cốt đó, mỉm cười bước ra ngoài: tối nay kêu Phong cùng nàng đi xem kịch vui.

.

.

Kỳ Nhi được đưa đến Tử Dương Uyển cũng không vội nghĩ ngơi, nàng bảo Phi Yến đem cho nàng 32 cái trống có chân trụ cao đặt hình cung trong sân.

Rất nhanh mọi thứ được sắp xếp xong, Kỳ Nhi bảo Phi Yến đưa nàng đi thay y phục dễ di chuyển một chút và tay áo phải đặc biệt dài chừng 5 thước.

“Tiểu thư nào có y phục nào mà tay dài như vậy?” Phi Yến ngu ngốc hỏi.

“hì, muội cứ làm theo lời ta đi sẽ biết ngay thôi, nếu không có thì nhờ thợ may làm đi.” Kỳ Nhi cười được Phi Yến dìu ngồi lên bàn đá đặt cạnh góc sân.

Nửa canh giờ sau, nàng nghe tiếng bước chân hối hả chạy vào, dừng trước mặt nàng thở dốc nói: “Tiểu Thư, đã….đã làm xong.”

“Vất vả cho muội quá, mau đỡ ta vào trong thay y phục.” Kỳ Nhi mỉm cười vui vẻ, nàng đột nhiên nhớ đến một điệu múa nên mới bảo làm loại y phục này.

.

.

“Mau lên đi, nghe nói Kỳ Nhi tiểu thư sắp múa.” một nữ tử trong thanh lâu vui mừng hớn hở đẩy cửa bước vào trong phòng nghĩ trưa của các nàng tuyên bố.

“Sao ngươi biết, ta nghe nói nàng ta cặp mắt đã bị mù còn múa cái gì?” Nữ tử vận hồng y bên trái trong phòng trả lời.

“Ngươi ít gạt người đi, ta xem nàng ta múa còn có ai muốn xem, thân gầy như que củi, vàng vọt xanh xao, tóc lại bạc trắng như lão bà bà….haha….” Một trận cuồng tiếu diễn ra, rất nhanh được hưởng ứng tất cả nữ tử trong phòng ngoài ba người, một đứng trước bàn trang điểm đang đánh phấn, một đang thay xiêm y sau bức bình phong, một là người mới bước vào, thì tất cả những người còn lại đều cười vang.

“Ngươi chưa nói làm sao biết, Kỳ Nhi tiểu thư sẽ múa nha.” nữ nhân mặc thanh y ngồi bên phải nói.

“Ta nghe nói Phi Yến đi đến chỗ thợ may, làm một bộ y phục kì quái cho Kỳ Nhi tiểu thư.” nữ nhân đứng trước cửa trả lời, cũng không có ý định bước vào.

“Haha…ngươi ngu ngốc đúng không, Kỳ Nhi tiểu thư làm y phục thì có gì mà kì quái.”

“Nhưng là ta nghe nói tay áo rất dài, chừng 5 thước.”

“Ta nói không chừng bây giờ Kỳ Nhi tiểu thư mắc quái bệnh, tay dài như khỉ đi.”

“Không phải là rắn chư…dài như thân rắn ấy.”

“hahahahaha”

“Các ngươi cười gì mà vui vậy?” Giọng nói thanh thúy êm tai truyền đến, khiến chúng nữ tử chấn động.

“Minh Châu tiểu thư hảo.” chúng nữ tử đứng vậy hành lễ.

“Minh Châu tiểu thư, A cây trâm trên đầu người thật đẹp nha, chắc là của nghệ nhân nổi tiếng làm đi.”

“Minh Châu tiểu thư áo người bận hôm nay thật đẹp.

“Minh Châu tiểu thư….”

Cả một tràng nịnh hót a dua tuôn ra, còn đâu bộ dáng mỉa mai kêu ngạo khi nãy, nữ nhân đang trang điểm bĩu môi khinh thường, nữ nhân thay y phục xong bước ra ngồi xuống bàn trà thông thả uống trà, nữ nhân mới vào phòng đứng trước cửa bị cái đám vuốt mông ngựa kia đẩy sang một bên.

“Nhưng ta là nghe nói các ngươi nhắc đến Kỳ Nhi tỷ của ta thì phải.” Minh Châu mỉm cười như có như không hỏi.
Đám nữ nhân càng suốt ruột hơn, mồ hôi tuôn như mưa không ai dám lên tiếng nữa.

Minh Châu cười nói: “Linh Linh ngươi nói xem bọn họ vừa mới nói gì.”

Linh Linh khai ra toàn bộ từng câu từng chữ của bọn họ khi nãy, khiến chúng nữ nhân rầm một cái tất cả trừ ba người đều quỳ xuống khóc lóc vang xin, ai chả biết thủ đoạn chỉnh người của Minh Châu tiểu thư chứ, tàn bạo vô cùng, nay các nàng lại xúc phạm đến ái tỷ của nàng, thế nào lại còn đường sống chứ.

“Có cái gì mà quỳ chứ, chẳng phải là vài câu nói thôi sao đứng lên đi.” Minh Châu cười khoát tay bảo các nàng mau đứng lên.

Chúng nữ nhân đưa mắt nhìn nhau, ai cũng không dám tin mình có thể thoát chết như vậy, xem ra hôm này tâm tình của Minh Châu tiểu thư là cực hảo đi.

“Đa tạ tiểu thư.” Chúng nữ nhân thi lễ mỉm cười đứng dậy.

“Ta nghe nói Kỳ Nhi tỷ muốn múa, các ngươi theo ta đi xem đi.” Minh Châu cười hòa ái nói.

“Minh Châu tiểu thư đã mở lời chúng ta nào dám khước từ.” nữ tử hồng y duyên dáng đáp trả.

“đúng đó.”

“nhất định sẽ đi.”

Chúng nữ tử hùa theo nói, bọn họ nghĩ chỉ là một nữ nhân gầy trơ xương thì múa có gì hay mà đáng xem, cứ như xem một lão bà bà múa, chẳng bằng chính mình tự múa, nhưng mà các nàng ai cũng không có dũng khí nói ra.

“À ta hay là chúng ta cá cược đi?” Minh Châu bắt đầu dẫn cá vào chậu.

“Minh Châu tiểu thư chẳng hay muốn cá gì?” nữ tử thanh y hỏi.

“Cá xem tỷ tỷ của ta múa có đẹp hay không?” Minh Châu vẫn cười nhưng mắt nàng đã không còn ý cười nữa.

Chúng nữ nhân nhìn thấy mà không khỏi rét run, nếu bây giờ các nàng từ chối có khi nào sẽ bị hành hạ đến chết hay không.

“Minh Châu tiểu thư , nếu như chúng ta thua thì sao.” một nữ tử chanh y e dè hỏi, đó cũng là tiến lòng của những người còn lại.

“Thua thì thua thôi chứ làm sao, bất quá thua thì phạt các ngươi vài chuyện lặt vặt. thắng thì thưởng mỗi người 10 vạn lượng vàng, thế nào muốn hay không.” Minh Châu cười giễu nói.

Chúng nữ nhân thấy tiền sáng mắt nào còn ai chú ý, phạt vài chuyện lặt vặt thôi thì có sao, nhưng nếu thắng càng nàng có 10 vạn lượng, sống phun phí cả đời cũng được nữa, hơn nữa Kỳ Nhi tiểu thư nghe nói đã suy yếu vô cùng, xanh xao vàng vọt làm sao còn một bộ dáng khuynh thành khi xưa đây, thế là vẫn như cũ trừ ba người kia tất cả nữ nhân đều đồng ý.

“Sao các ngươi không tham gia.” Minh châu nhìn ba người đang đi phía sau cùng.

“Chúng ta không muốn.” Ba người đồng thanh trả lời, sau đó mỉm cười nhìn nhau.

Minh Châu ý cười bây giờ mới trở lai trong mắt tán thưởng ba người kia: một người là do nàng tiến cứ vào, hai người kia là Linh Linh và Phi Phi của Kỳ Nhi tỷ đưa vào.

Như vịt mẹ dẫn đàn con đến Tử Dương Uyển, đến nơi mới biết Tử Dương Uyển bị đại tú bà biến thành sòng cá cược của các tỷ muội trong lâu, Kỳ Nhi tỷ sẽ múa mà người chấm điểm là các đại nam nhân kia, đương nhiên là cá cái gì sẽ không cho họ biết để còn công bằng mà chấm.

Minh Châu cũng tham gia một chân vào, ngồi vào ghế đã chuẩn bị cho nàng.

Kỳ Nhi được Phi Yến đỡ ra, nàng mặc một bộ bạch y thắng tuyết, tóc tóc vấn lên bằng hai cây bạch trâm ở giữa một cây huyết trâm đỏ rực, thắt lưng bằng bạch ngọc đi hài trắng.

Giữa chân kẻ một đóa liên hoa, môi được điểm hồng, má thoa phấn đã trở nên diễm lệ lạ thường, bây giờ còn ai nói nàng vàng vọt xanh xao nữa, trông nàng chẳng khác nào thiên tiên hạ phàm mềm mại ôn nhuận, lại tinh khiết cách xa hồng trần.

Kỳ Nhi lắng tai nghe, nghe được xung quanh có rất nhiều người có nam có nữ, già trẻ lớn bé trong Mãn Nguyệt Lâu như muốn tụ tập hết về đây, nàng thở dài khẽ lắc đầu nàng chỉ là nổi hứng thôi sao lại kéo cả quân đoàn vào xem nàng thế này.

“Kỳ Nhi tỷ mau thượng đài múa đi a~.” Minh Châu cười giật giật tay áo của nàng.

“Kỳ Nhi muội phải cố gắng hết sức mình đó nha.” Tử Như đưa tay ngắt mông nàng một cái, khiến nàng giật bắn quay qua trừng mắt nhìn, nhưng ánh mắt không tiêu cự trừng cách mấy cũng không có một tia uy hiếp.

Kỳ Nhi chưa kịp mở miệng cầu cứu thì nghe thấy tiếng gió “sưu sưu” sượt qua tai nàng.

“Zổ nàng đừng có keo như vậy ta chỉ muốn ăn chút đậu hủ thôi mà.” Tử Như trong tay cầm chén trà mà cái nắp thì trong tay Độc Cô Thảo.

“Ta sợ nàng ăn đến mắc nghẹn nên hảo tâm cho nàng chén nước đó chứ.” Độc Cô Thảo đưa tay tiếp nhận chén trà khác từ Tiểu Liễu.

“Nàng coi chừng uống trà nghẹn chết thì có.” Tử Như không cam yếu thế đáp trả.

“Nàng yên tâm, có người nói mạng ta sống đến trăm tuổi.” Độc Cô Thảo nhướng mi.

“Nàng là lão yêu tinh” Tử Như tay cầm khối điểm tâm cho vào miệng.

“Ân, cũng chưa bằng nàng lão yêu bà.” Độc Cô Thảo cười.

“Hừ, khụ khụ….ta không chừng trẻ hơn nàng đó.” Tử Như nóng lên ném qua một khối hoa cao.

Độc Cô Thảo cười tiếp lấy, cho vào miệng: “Coi chừng nghẹn chết lão yêu bà….khụ…cay quá”

“Haha..đáng đời nàng.” Tử Như hài lòng trả được thù.

Độc Cô Thảo trừng mắt nhìn nàng ta, tiện tay lại ném qua cái ghế: Ân cái ghế có chúng nặng.

Bên cạnh vừa đúng nghe một tiếng bịt có vật gì đó rớt xuống, nhìn quá mới thấy Tử Dương muội muội té trong thật khó coi.

“Nàng thẹn quá thành giận à, sao lại ám sát Tử Dương.” Tử Như nhướng mi.

Độc Cô Thảo không để ý đến nàng ta, lấy cái ghế Sở Lam đưa cho nàng đỡ Tử Dương đang ai oán nhìn nàng lên ghế.

Màn náo nhiệt cũng không diễn tiếp nữa, tú bà cũng thu liễm chuyên tâm ngồi chuẩn bị xem Kỳ Nhi muội muội múa, còn nháo tiếp không chừng người bị quang qua đây là phu quân của mình a~.


Chương 11.3: bất đáo hoàng tuyền vật tương kiến
”Tử Dương nàng không sao chứ.” Đỗ Nhất ngồi tại bàn giám khảo cách nơi cá cược của chúng tỷ muội một đoạn khá xa, lên tiếng hỏi.

Có trời chứng giám hắn cũng muốn qua lắm chứ, nhưng khi nãy các nữ nhân của Mãn Nguyệt Lâu đã nói bên đó dù có vung đao múa kiếm cũng không được qua trợ giúp.

“Hừ.” Tử Dương hừ lạnh ngồi xuống ghế không thèm để ý đến hắn, cái mông của nàng đau ê ẩm, tối nay phải hạ xuân dược mãnh liệt vào thức ăn của hai vị đại tỷ và tam tỷ này.

“Zổ, Kỳ Nhi còn chưa khỏe hẳn như vậy có sao không.” giọng nói Lệ Phong mang theo chút lo lắng, nhìn theo thân ảnh bạch sắc đang từ từ bước ra sân kia.

“Tỷ yên tâm, tịnh dưỡng vài ngày đã khỏe lên không ít, hơn nữa muội ấy cũng khôi phục ba thành công lực rồi, vận động một tí cũng tốt.” Độc Cô Thảo cười.

“Nghe nói Kỳ Nhi múa rất đẹp, nhưng chưa từng thấy nàng ấy múa bao giờ.” Tiểu Miêu meo meo nói.

“Tỷ xem sẽ rõ thôi.” Dương Liệt Hỏa ngồi cắn hạt dưa buôn chuyện.

Kỳ Nhi lắc đầu chán nản được Phi Yến tiếp tục đỡ ra giữa sân, Phi Yến lui xuống bắt đầu chuẩn bị tấu nhạc theo căn dặn của nàng. Giữa sân một người áo trắng, xung quanh lại có nhiều người khác hiếu kì ban đầu còn rất ồn áo đến khi nàng ra giữa sân thì yên lặng đi.

Nhẹ nghiêng đầu lắng nghe, Kỳ Nhi hoàn toàn bất động so với dự kiến của mọi người, chả ai hiểu gì cả, đúng lúc đó Phi Yến từ sau bàn cá cược tung ra từng viên sỏi nhỏ đánh vào mặt trống.

“tùng…tùng” Hai cái trống kêu lên do bị viên sỏi đánh vào

“Tùng…tùng” Lần này là do Kỳ Nhi dùng tay áo đánh trúng, xoay một vòng lại vào thế thủ như ban đầu, tiếng nhạc vang theo cũng ngừng lại.

“Hảo…”

“Nàng ta có mù thật không đấy.”

“Hay lắm.”

“Hay a~…Kỳ Nhi tỷ cố lên.” Minh Châu hưng phấn la hét.

“Tùng…tùng…tùng…tùng.” Phi Yến lần này đánh bốn cái.

Cũng như lân đầu Kỳ Nhi đều đánh trúng, nàng xoay thêm một vòng đưa chân ra sau, tay làm dáng như đang chống cằm.

“Hảo nhỉ lực.” Tiểu Miêu nhìn mà tròn mắt như mèo.

“Đúng là niềm tự hào của ta!” Lệ Phong mỉm cười nhẹ nhìn Kỳ Nhi.

“wow, Lệ tỷ cười rồi kìa, người đâu mau lấy sổ sách ra ghi lại ngày tháng năm, sự việc cụ thể cười bao nhiêu cái, cười như thế nào, sau này còn lưu danh sử sách, đây là sự kiện trong đại nha~~~” Đại tú bà khoa trương chỉ huy, dẫn đến một tràng cười tươi của chúng tỷ muội.

“Tử Như.” Lệ Phong hằn giọng gọi.

“Ai nha~, tỷ cũng biết nụ cười của tỷ đáng giá lắm nha.” Tử Như quay cái mặt gian thương qua nhìn Lệ Phong.

Lệ Phong bất giác trong lòng run lên một cái, quay đầu đi hướng khác, có cảm giác nàng đang bị Tử Như cho vô tròng.

Độc Cô Thảo quay sang nhìn Tử Như, hai người nở nụ cười gian xảo, sau đó làm như bình thường tiếp tục xem diễn.

“Phi Yến tăng lên 8 cái.” Lãnh Ngân Phong ngồi bên bàn giám khảo nói.

“Vâng, Lãnh gia.” Phi Yến tuân lệnh, lần này là 8 tiếng trống cùng kêu lên.

Kỳ Nhi nghiêng tai nghe kĩ, vung tay chính là không hụt cái nào, khiến người xung quanh nổi lên một tràng khen ngợi.

Độ khó cứ từ từ được tăng lên dần, đến khoảng 40 cái thì Kỳ Nhi cũng đã thấm mệt, nàng đánh hụt nhịp sau cùng, người bình thương thì không hay biết, nhưng đối với cao thủ trong lâu sau lại nhìn không ra chứ.

“Được rồi, muội đứng cố sức nữa chỉ mới bình phục thôi!” Độc Cô Thảo tiến lên kéo Kỳ Nhi ra ngoài bàn ngồi.

“Giải tán.” Đại tú bà uy nghiêm ra lệnh, tất cả nhất nhất giải tán, trừ chúng tỷ muội ngồi ở thượng vị thì xoay quanh Kỳ Nhi.

Màn cá cược kết thúc, cá gì thì Kỳ Nhi không biết vì không ai nói nàng nghe nàng cũng không hứng thú hỏi, miễn sao các tỷ muội vui là được, còn về phần ai thắng thì…….có trời mới biết. (ai có hứng thú viết PN cái này không.)

.

.

.

Đêm tối tịch mịch, hiện giờ trời đã rất khuya Mãn Nguyệt Lâu cũng đã đóng cửa, xung quanh đại đa số đều đã tắt đèn, tại Tử Dương Uyển Kỳ Nhi cũng đang say giấc nồng, không hay biết tối này mọi người đang xem kịch vui trên mái nhà Nguyệt Ảnh Lâu.

“Tử Như tỷ, có chắc là hôm nay sẽ tới không!” Minh Châu ngồi trong lòng Phong Khiếu Hoa, ló cái đầu ra khỏi áo lông cừu nói.

“Thông tin của Thiên Cơ Các chưa bao giờ sai.” Mộ Dung Tử Như nhàn nhã ngồi xem móng tay.

“Nếu không có, nàng phải bồi thường phí tinh thần tổn thất cho ta.” Độc Cô Thảo ngồi bên cạnh Lãnh Ngân Phong, tay nâng đào hoa nhưỡng uống.

“Nếu xuất hiện, nàng phải trả phí tin tức cho ta.” Tử Như đưa tay chồng cằm nhìn Độc Cô Thảo.

“Như nhi coi chừng lạnh.” Từ Trường Tuyết ôn nhu nói, phủ thêm cho nàng cái áo lông cừu.

Tối nay chỉ có hắn ở bên nàng, hai người kia có việc nên buổi chiều đã đi, đến giờ vẫn chưa về.

“Đến rồi!” Lệ Phong cười lạnh nói, Triệu Minh Hàn phía sau lắc đầu đưa tay ôm lấy người yêu vào lòng, Lệ Phong quay đầu nhìn hắn độ lạnh giảm lại một ít.

Một bóng đen từ bên ngoài nhảy vào trong, liếc nhìn thấy đen tắt hết dường như an tâm phi thân vào trong phòng của Kỳ Nhi.

“Không phải Hiên Viên Hạo đâu.” Tử Dương nhăn mày khẳng định, chán nản dựa vào lồng ngực ấm áp của Đỗ Nhất.

“Vậy chắc là ảnh vệ rồi.” Dương Liệt Hỏa bĩu môi quay sang nhìn Nguyệt Tĩnh Dạ thấy hẳn cũng nhún vai nhìn lại mình.

“Nhưng nhìn công phu kia,…tệ quá đi.” Tiểu Miêu chu môi nói.

“Không còn chuyện gì ta đi ngủ đây.” Độc Cô Thảo liếc thấy bóng đen kia nhảy vào trong phòng linh cửu, quay đầu nói với mọi người.

Mọi người nhìn tú bà một cái. ai cũng tự tản về phòng mình chui vào chăn bông ấm áp tiến vào mộng đẹp, mặc kệ tên trộm kia muốn làm gì thì làm.

“Coi chừng hắn, lấy đi một m
<<1 ... 2425262728 ... 37>>

Tag:

Cổ,Vương,Xem,Ta,Thu,Phục,Ngươi

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4618 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 2055