Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi
khâu lại không mất máu mới là lạ, nàng cũng không phải Triệu Tiểu xuân nha, hắn là dược nhân chết cũng có thể chết giả, nàng là người thường trăm phần trăm a, chết là đi uống trà với lão bà diêm vương.
Kỳ Nhi mi không được gục ngã, mi mà gục tại đây là cầm chắc cái chết, rất có thể bọn người kia đang đuổi đến, phải chạy cho thật xa, nàng còn muốn nhìn thấy các tỷ muội, được bồng con của họ, nghe bọn nó gọi nàng là dì là cô.
Kỳ Nhi chạy tới ngã ba rốt cuộc chịu không nỗi trước mắt tối sầm ngất xỉu bên đường.
Cũng không biết là trời trêu người hay giúp người, ngay khi nàng ngất xỉu có một chiếc xe ngựa bình thường không có gì bắt mắt chạy đến, trên xe là hai nam nhân một lớn một nhỏ đang đùa giỡn.
Nam nhân đang đánh xe tuổi chừng 22 gương mặt tươi cười, nam nhân bên cạnh khoảng 20 khả ái xinh xắn, hai má còn đỏ hây hây, vun tay đánh nam tử bên cạnh một cái, nam tử kia cũng không giận ngược lại sáp qua hôn lại người kia.
Người bị hôn kia xấu hổ đây nam nhân trên người mình ra, liếc nhìn xung quanh xem có ai hay không, nhìn thấy phía trước có một người áo trắng đang ngất xỉu, liền đưa tay kéo nhẹ nam tử bên cạnh ý bảo hắn đánh xe lại gần xem.
Nam tử kia có phần khó chịu cau mày, nhưng vẫn cho xe chạy lại gần, hai người bước xuống xe xem xét, thì ra là một vị cô nương, trên người nàng toàn máu là máu.
“Chết rồi, chúng ta đi thôi.” Nam nhân mặc hắc y nói.
“Lam, nàng ta còn thở.” Nam nhân mặc lục y màu đậm đưa tay dò xét hơi thở của Kỳ Nhi, lên tiếng.
“Không cho phép ngươi đụng vào người khác.” Nam nhân hắc y nhanh như chớp kéo lục y nam nhân về phía mình.
“Lam, đưa nàng ta về được không.” Nam nhân lục y nắm lấy vạt áo hắc y nam nhân khẽ nói.
Bất gặp ánh mắt tha thiết tràn đầy cầu xin của ái nhân, hắc y nam nhân vô thức gật đầu, gật đầu xong lại hối hận vạn phần.
“Lam, ta biết ngươi là tốt nhất.” Lục y nam nhân vui mừng hôn lên má hắc y nam nhân một cái.
Mọi oán khí ban đầu còn thể hiện rõ bây giờ hoàn toàn biến mất, hiếm thấy ái nhân chủ động hắn làm sao bỏ qua, kéo người kia vào lòng hôn xuống cặp môi mỏng kia, dây dưa cắn mút, đến khi hai người không thở nổi nữa mới buông ra.
Hắc y nam nhân còn muốn hôn tiếp thì bị lục y nam nhân cản lại: “Lam, còn phải đưa nàng đi tìm đại phu.”
Tuy không muốn nhưng đã gật đầu không thể bây giờ lại lật lộng, chỉ đành tâm không cam tình không nguyện, đưa tay xách người đấy máu me kia quăng vào trong xe.
“Lam ngươi nhẹ tay, nàng đang bị thương.” Lục y nam nhân kinh hoảng vội vã định chạy lại vào trong xe xem thương thế của Kỳ Nhi.
“Ngươi lại gần nàng ba bước, ta sẽ không cứu nữa.” Hắc y nam nhân nghiến răng nói.
Không còn cách nào khác, lục y nam nhân chỉ đánh ủ rũ bò lên xe nhưng không dám lại gần nàng, sợ nếu như Lam của hắn giận lên quăng nàng ra khỏi xe thì nguy.
Thế là Kỳ Nhi của chúng ta được cứu một cách oanh oanh liệt liệt như thế đó, xe chậm rãi di chuyển sang đường quan đạo, xe vừa đi khuất thì mấy hắn y nhân khi nãy đuổi đến, chỉ thấy vết máu đến đây là đứt đoạn, không còn manh mối không thể truy đuổi nữa.
Chương 11.1: bất đáo hoàng tuyền vật tương kiến
Hôn mê không biết bao lâu, Kỳ Nhi cảm thấy thân thể nàng cứng còng như có ai dựa vào, khẽ môi đôi mắt mong lung nhìn xuống, mất một lúc nàng mới nhìn rõ người đang dựa bên cánh tay nàng.
Một thiếu niên ôn nhuận như ngọc, khí chất trong sạch, mặc lục y đậm màu, dáng ngủ thật trong sáng ngây thơ như tiểu hài tử.
Nàng đảo tròng mắt khắp gian phòng, xác định là một căn nhà cũng không quá lớn, nhưng ngoài thiếu niên này nàng chẳng nhìn thấy ai nữa cả, xem ra là thiếu niên này cứu nàng rồi.
Nàng cục cựa thân mình muốn ngồi dậy, lại động tới thiếu niên kia, hắn đưa tay lên dụi đôi mắt nhập nhèm hỏi nàng: “Tiểu thư tỉnh.”
Kỳ Nhi rõ ràng nhìn thấy trên đầu hắn có đôi tai thỏ nha, hài tử hảo khả ái a~, đưa tay vuốt vuốt gương mặt còn buồn ngủ kia, khẽ nói: “Leo lên đây mà ngủ.”
“Ân.” Thiếu niên kia gật nhẹ đầu. tháo đôi hài ra treo lên giường nằm xuống, chẳng bao lâu lại tiến vào mộng đẹp, xem ra là còn chưa tỉnh ngủ a~~.
Kỳ Nhi mỉm cười, đưa tay nhéo nhéo gương mặt hắn một cái, chầm chậm bước xuống giường, mang xong hài bước ra cửa, bên ngoài có một nam nhân tựa vào cửa vẻ mặt khó chịu nhìn nàng.
“Kỳ Nhi…Tiểu thư.” Hắn khó khăn nói ra từng chữ, làm nàng thật muốn bật cười, hảo khả ái, nhưng hắn kêu nàng là Kỳ Nhi tiểu thư xem ra là người trong Mãn Nguyệt Lâu, nếu là ma giáo sẽ gọi nàng là thánh cô, nếu là….người Tuyết Vũ Lâu sẽ kêu nàng….phu nhân.
“Ngươi là?” Kỳ Nhi hỏi.
“Tại hạ Sở Lam, là cấp dưới của nhị thư kí Mãn Nguyệt Lâu.” nhị thư kí, vậy là Zổ tỷ rồi, nhắc đến tỷ ấy gương mặt hắn nhu hòa đi không ít.
“Các hai người cứu ta, cám ơn.” Kỳ Nhi mỉm cười.
Đột nhiên nàng chóng mặt đầu óc quay cuồng, không gian như luân chuyển, lảo đảo ngã xuống.
“Cẩn thận.” Sở Lam nhíu mày đưa tay ra đỡ nàng.
“Cám ơn, ta không sao.” Kỳ Nhi mỉm cười từ trong lòng Sở Lam đứng dậy.
“Chân khí nghịch chuyển, độc đã xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng….”
“Ta biết..” Kỳ Nhi thùy hạ mi mắt, ảm đảm nhìn đôi chân.
“Tử Dương tiễu thư có thể giải.” Sở Lam nói.
“Phì.” Kỳ Nhi bật cười, tên này thật là, nói chuyện cũng tiết kiệm như vậy, “Ta biết, nhưng tam tiên độc đã ăn sâu vào cơ thể, nàng ấy có thể giải cũng không trị hết căn nguyên một lần, khí hậu nơi đây ám áp ta toàn không làm thì là vùng giang nam, từ đây đến Mãn Nguyệt Lâu khoảng nửa tháng, đến khi ta về thì….”
“Ngu ngốc.” Sở Lam bỏ lại một câu, bước vào phòng.
Kỳ Nhi nhìn theo qua khe cửa, thấy hắn đang đắp chăn lại cho thiếu niên kia, vẻ mặt ôn nhu chưa từng thấy.
Kỳ Nhi đi ra sân, ở giữa có một bộ bàn đá, nàng bước qua chưa kịp ngồi xuống lại trời đất xoay vòng thêm một lần, hôn mê bất tỉnh.
Sở Lam nghe tiếng bước ra, thì thấy nàng nằm một đống giữa sân, cau mày đưa tay xách nàng qua phòng bên cạnh quăng xuống giường, bước ra khỏi phòng.
Tỉnh lại lần thứ hai là ba hôm sau, mở mắt ra vẫn là gương mặt ôn nhuận kia, nhưng là đang mở to mắt nhìn nàng, đôi mắt trong suốt rất đẹp.
“Kỳ Nhi tiểu thư, người thấy chỗ nào không khỏe không.” Lục y thiếu niên lo lắng hỏi.
“Không sao. ngươi tên gì?” Kỳ Nhi mỉm cười ngồi dậy.
“Ta tên Tiểu Liễu, là cấp dưới của nhị thư kí Mãn Nguyệt Lâu.” lại là cấp dưới Zổ tỷ, mà khoan Tiểu Liễu, Sở Lam, má ơi!!! lạc vào truyện Sở Sở rồi hả.
Đưa tay ngắt má mình một cái, xác định là không có mơ nên thở dài một hợi, Kỳ Nhi cười đưa tay định kéo Tiểu Liễu khuôn mặt đang nhìn nàng không biết nói gì, thì một lọn sợi trắng trắng từ vài nàng rơi ra trước mặt.
Không nhìn cũng biết đó là thứ gì, tóc của nàng….bạc trắng rồi, đưa tay vuốt ve gương mặt sắp khóc kia, tiện thể ăn đậu hủ nhược thụ, Kỳ Nhi khẽ nói: “Đừng khóc, nếu Sở Lam vào thấy ngươi khóc còn tưởng ta ăn hiếp ngươi đó.”
Cũng đúng lúc Sở Lam tay bưng một cái khay tiến vào, thấy ngay cảnh Kỳ Nhi đưa tay ăn đậu hủ bảo bối nhà mình, sôi máu lên rút kiếm chém tới, Kỳ Nhi định né ra lại phát hiện nội lực của mình tán ra không tụ lại được, mắt đăm đăm nhìn kiếm đang tới, không nhún nhích.
Kiếm chém đến trước mặt nàng thì dừng lại, Sở Lam hừ một tiếng đưa cái khay vào tay nàng, đưa tay nắm lấy ái nhân bồng bế ra ngoài. Tiểu Liễu gương mặt ngượng đỏ như bồ đào, không dám nhìn nàng rúc đầu vào trong người Sở Lam.
Kỳ Nhi mỉm cười, rồi nụ cười vụt tắt, bởi vì nàng nhớ đến khi đi Hàn Đàm, nàng và hắn trú trong một căn miếu hoang, trời mưa rất to, nàng cũng rúc vào lòng hắn như vậy, hắn giang đôi tay rắn chắc ôm trọn lấy nàng, ôn nhu trấn an khi nàng sợ sấm…
Bất giác nước mắt rơi xuống, rơi trên đệm giường, rơi vào trong bát cháo trắng trong tay, Kỳ Nhi đưa tay múc lên một muỗng, mặn quá! thật mặn…Sở Lam nấu ăn tệ quá… món cháo mà cũng mặn như vậy.
Là nước mắt hay là cháo đây!
Hôm sau, trời khá ấm, nàng và Tiểu Liễu ra sân phơi nắng, đương nhiên bảo kê của em ấy cũng bước ra theo, hôm nay tinh thần tốt hơn rất nhiều, Kỳ Nhi trổ tài làm vài món cho hai người ăn. Tiểu Liễu ăn xong khen đến mũi nàng sắp nổ tung, Sở Lam tuy không nói gì nhưng ánh mắt tán thưởng thấy rõ ràng.
.
.
Đêm khuya tĩnh lặng, Kỳ Nhi nằm trên giường chằn chọc mãi vẫn không ngủ được, lại không tự chủ nhớ đến hắn, gương mặt hắn anh tuấn, đôi mắt phượng câu hồn, đôi tay hữu lực bao trọn lấy nàng, đôi môi mềm ấm hôn nàng…
“xoạt xoạt.” Tiếng gió thổi vào lá, nhưng nếu nghe rõ sẽ nghe ra có tiếng quần áo ma sát rất nhỏ, Kỳ Nhi tuy tạm thời võ công đã mất nhưng ít nhất nàng còn có giác quan do luyện võ là mẫn cảm hơn người.
“Rầm.” Phòng nàng bị người đá ra, từ cửa sổ nhảy vào ba hắc y nhân tay cầm kiếm hướng đến giường đi đến, Kỳ Nhi cố gắng để cho hơi thở bình ổn như ngủ nhất, đợi ba người kia vừa đến bên giường liền thình lình tung chăn lên.
Nàng nhảy ra sau lưng ba hắc y kia, đưa một tay lên vai một hắc y nhân, nhanh như chớp nghe một tiếng “rắc”, tiếng xương gãy giòn tan, hắc y nhân kia ngã xuống giãy giụa đau đớn rồi tuyệt khí.
Hai hắc y nhân còn lại kinh hoàng nhảy ra xa nàng, đứng cách một khoảng hiển nhiên là đang đánh giá nàng. Cái nàng đánh vào hắn y nhân kia là đốt xương sống thứ bảy, điểm chí mạng.
Kỳ Nhi chỉ mặt áo ngủ màu trắng, tóc nàng cũng màu trắng nhìn giống hệt bạch phát ma nữ, lại còn lạnh giọng hỏi: “Các ngươi là ai?”
Hai hắc y liếc mắt nhau, không trả lời.
“rầm rầm” tiếng đập cửa vang lên, kèm theo tiếng của Tiểu Liễu: “Kỳ Nhi tiểu thư, người không sao chứ mau…”
“Rầm” một tiếng nữa, là do Sở Lam đạp cửa xông vào, ánh mắt sát khí ngút trời nhìn hai hắc y nhân kia. Một tay cầm kiếm vào tư thể chuẩn bị, một tay ôm lấy ái nhân kề sát vào mình, tập trung cao độ.
“Sát.” Hai hắc y nhân la lên, đồng loạt phi thân về phía ba người.
“Bảo vệ Tiểu Liễu.” Kỳ Nhi rút ra Phệ Hồn Tiên đánh về phía hai kẻ kia, tuy không còn nội lực ít nhất nàng còn chiêu thức, nhưng dùng trường tiên ưu điểm phải nhờ vào nội lực mới được, nên Kỳ Nhi quay sang Sở Lam hét to: “bước ra ngoài sân.”
Kỳ Nhi Thấy hai người kia đã đi ra, cũng thu chiêu xoay người chạy ra, vừa ra cửa thấy một hắc y nhân vận khinh công đuổi theo, khóe mắt Kỳ Nhi lóe tinh quang, Phệ Hồn tiên nhanh vung ta quấn lấy cổ người kia kéo mạnh về phía mình.
Người kia đang phi thân đến lại thêm sức kéo nhất thời thêm đả lao thẳng về phía Kỳ Nhi, kiếm vung lên mượn lực đâm thẳng về phía nàng.
Kỳ Nhi cũng không tránh ra, chỉ lách mình nhằm không trúng chỗ hiểm, đưa tay ra sau lưng hắn y nhân, nhấn mạnh một cái “rắc”, người này cũng giống người khi nãy, Kỳ Nhi vai trúng một kiếm máu ướt cả lý y một màu đỏ rực, hiện thành một cảnh quỷ dị như bạch phát ma nữ đang uống máu người.
Tiểu Liễu nhìn một màn này, vô thức nép sát vào trong lòng Sở Lam thêm nữa, đôi vai mảnh khảnh run run, Kỳ Nhi cười khổ, nàng dọa thiếu niên kia rồi, nhưng trong cảnh sinh tử thì chỉ cần không chết chính là chiến thắng, nàng không có thời gian nghỉ nhiều như vậy.
Sở Lam nhíu mày, trấn an Tiểu Liễu một cách ôn nhu, sau đó phi thân ra giết chết tên hắc y còn lại, hắn chưa kịp quay lại thì một ám khí từ trong bóng đem lao ra, đánh thẳng về phía Tiểu Liễu.
“Cẩn thận.” Hai thanh âm hét lớn, cùng lúc hai thân ảnh cũng lao về phía Tiểu Liễu.
Kỳ Nhi ở gần nhất, đưa Tiểu Liễu kéo vào lòng, nhưng thiếu niên kia dù mảnh khảnh thì cũng là nam nhân, đương nhiên cao hơn nàng một chút, Kỳ Nhi đưa chân đá vào chân Tiểu Liễu một cái, khiến thiếu niên khụy xuống kịp lúc, Phi Tiêu cắm thẳng vào vai Kỳ Nhi.
Sở Lam phẫn nộ, rút ra hai cái phi đao đánh thẳng về hướng phi tiêu phóng ra, hai tiếng la lên kèm theo hai tiếng rơi xuống, hiển nhiên là đánh trúng, hình ảnh cuối cùng mà Kỳ Nhi nhìn thấy chính là gương mặt đầy nước mắt của Tiểu Liễu.
.
.
Lần thứ ba tỉnh lại, là việc của năm ngày sau, thời gian nàng ngất xỉu tỉnh lại ngày càng kéo dài, cô thể nàng đã suy yếu lắm rồi.
Nàng mở to đôi mắt nhìn về phía bên hông như thường lệ, nghe được Tiểu Liễu hô hấp đều đặn bên nàng, nhưng…. nàng đã không còn thấy gương mặt khả ái của thiếu niên ôn nhuận ấy nữa.
“Kỳ Nhi tiểu thư.” sở Lam lên tiếng, đứng cách nàng một khoảng, chắc cũng không xa lắm.
“Sở Lam, ta hôn mê bao lâu rồi,… ngươi khi nào thì phát hiện.“ Kỳ Nhi tận lực nhẹ giọng tránh cho Tiểu Liễu thức giấc, xem ra đã chăm sóc nàng vất vả rồi.
“Được ba ngày, ….ngay từ lúc cứu tiểu thư.” Sở Lam ngắn gọn trả lời cũng tận lực thật nhỏ giọng. (Việc mà SL phát hiện là: có người âm thầm theo dõi và muốn giết muội.)
“Về lâu đi.” ba chữ thật nhẹ nhàng nhưng mang trong đó thật nhiều hàm xúc.
“Về lâu, chỉ khiến các tỷ muội đau lòng vì ta thôi.” Kỳ Nhi lắc đầu.
“Đại tú bà đã huy động Thiên Cơ Các đi tìm người.” Nàng nghe thấy tiếng bước chân của Sở Lam, là hắn cố tình sao, vì nàng mất đi võ công ư?
“Ngươi mật báo?” Kỳ Nhi nói.
“Không.” Sở Lam đưa tay bế Tiểu Liễu lên, bảo bối này từ lúc Kỳ Nhi tiểu thư ngất xỉu, ngày đêm đều ở đây chăm sóc, hắn muốn phát hỏa cũng không được, Kỳ Nhi tiểu thư là sủng muội của chủ nhân.
“Năm ngày sau.” Kỳ Nhi nằm xuống giường, đưa đôi mắt không còn tiêu cự nhìn lên trần nhà.
“Hảo.” Sở Lam bế Tiểu Liễu ra ngoài, trở về phòng, sau đó đi thu xếp một chiếc xe ngựa khá lớn, hơn chiếc xe hắn và Tiểu Liễu đã đi, hành trình dù sao cũng hơn nữa tháng.
.
.
Năm ngày sau, trên quan đạo một chiếc xe ngựa khá lớn, chạy băng băng về phía Mãn Nguyệt Lâu, đánh xe là một nam tử vận hắc ý, ngũ quan sắc nét, tỏa ra khí chất sắc bén.
Trong khi đó, trên giang hồ cũng nháo loạn vài tin tức không kém phần chấn động, trong đó có tin, đại tú bà Mãn Nguyệt Lâu huy động Thiên Cơ Các truy tìm hành tung của một cô gái bí ẩn.
Cùng lúc đó tại Miêu Cương, một người khác cũng nhận được tin tức cấp tốc phi ngựa trở về trung nguyên.
Tại Tuyết Vũ Lâu, cổ vương Hiên Viên Hạo đang thu xếp những việc còn lại trong Miêu tộc, chọn ra tộc trưởng khác và thối lui, hắn muốn chuyên tâm đi tìm thê tử của mình, không muốn bị những chuyện như thế này làm cản trở nữa.
Chương 11.2: bất đáo hoàng tuyền vật tương kiến
Đường đi cũng rất thuận lợi, tuy có vài cuộc truy sát vào đêm khuya nhưng đều bị nàng hạ đo ván.
Rút kinh nghiệm từ mấy lần trước, Kỳ Nhi kéo cả ba vào phòng mà ngủ, trên nóc nhà rãi Tam Bộ Đảo, trên cửa sổ và cửa chính là Nhất Bộ Đảo, nên sáng nào tại khách điếm nào cũng có người đi thu thập mấy cái “xác” nằm quanh phòng nàng, còn ba người cứ thông thả ngủ ngon.
Vì sức khỏe nàng không tốt, có thể nói là rất yếu nên hình trình nửa tháng kéo dài thành hai lăm ngày
Kỳ Nhi mi không được gục ngã, mi mà gục tại đây là cầm chắc cái chết, rất có thể bọn người kia đang đuổi đến, phải chạy cho thật xa, nàng còn muốn nhìn thấy các tỷ muội, được bồng con của họ, nghe bọn nó gọi nàng là dì là cô.
Kỳ Nhi chạy tới ngã ba rốt cuộc chịu không nỗi trước mắt tối sầm ngất xỉu bên đường.
Cũng không biết là trời trêu người hay giúp người, ngay khi nàng ngất xỉu có một chiếc xe ngựa bình thường không có gì bắt mắt chạy đến, trên xe là hai nam nhân một lớn một nhỏ đang đùa giỡn.
Nam nhân đang đánh xe tuổi chừng 22 gương mặt tươi cười, nam nhân bên cạnh khoảng 20 khả ái xinh xắn, hai má còn đỏ hây hây, vun tay đánh nam tử bên cạnh một cái, nam tử kia cũng không giận ngược lại sáp qua hôn lại người kia.
Người bị hôn kia xấu hổ đây nam nhân trên người mình ra, liếc nhìn xung quanh xem có ai hay không, nhìn thấy phía trước có một người áo trắng đang ngất xỉu, liền đưa tay kéo nhẹ nam tử bên cạnh ý bảo hắn đánh xe lại gần xem.
Nam tử kia có phần khó chịu cau mày, nhưng vẫn cho xe chạy lại gần, hai người bước xuống xe xem xét, thì ra là một vị cô nương, trên người nàng toàn máu là máu.
“Chết rồi, chúng ta đi thôi.” Nam nhân mặc hắc y nói.
“Lam, nàng ta còn thở.” Nam nhân mặc lục y màu đậm đưa tay dò xét hơi thở của Kỳ Nhi, lên tiếng.
“Không cho phép ngươi đụng vào người khác.” Nam nhân hắc y nhanh như chớp kéo lục y nam nhân về phía mình.
“Lam, đưa nàng ta về được không.” Nam nhân lục y nắm lấy vạt áo hắc y nam nhân khẽ nói.
Bất gặp ánh mắt tha thiết tràn đầy cầu xin của ái nhân, hắc y nam nhân vô thức gật đầu, gật đầu xong lại hối hận vạn phần.
“Lam, ta biết ngươi là tốt nhất.” Lục y nam nhân vui mừng hôn lên má hắc y nam nhân một cái.
Mọi oán khí ban đầu còn thể hiện rõ bây giờ hoàn toàn biến mất, hiếm thấy ái nhân chủ động hắn làm sao bỏ qua, kéo người kia vào lòng hôn xuống cặp môi mỏng kia, dây dưa cắn mút, đến khi hai người không thở nổi nữa mới buông ra.
Hắc y nam nhân còn muốn hôn tiếp thì bị lục y nam nhân cản lại: “Lam, còn phải đưa nàng đi tìm đại phu.”
Tuy không muốn nhưng đã gật đầu không thể bây giờ lại lật lộng, chỉ đành tâm không cam tình không nguyện, đưa tay xách người đấy máu me kia quăng vào trong xe.
“Lam ngươi nhẹ tay, nàng đang bị thương.” Lục y nam nhân kinh hoảng vội vã định chạy lại vào trong xe xem thương thế của Kỳ Nhi.
“Ngươi lại gần nàng ba bước, ta sẽ không cứu nữa.” Hắc y nam nhân nghiến răng nói.
Không còn cách nào khác, lục y nam nhân chỉ đánh ủ rũ bò lên xe nhưng không dám lại gần nàng, sợ nếu như Lam của hắn giận lên quăng nàng ra khỏi xe thì nguy.
Thế là Kỳ Nhi của chúng ta được cứu một cách oanh oanh liệt liệt như thế đó, xe chậm rãi di chuyển sang đường quan đạo, xe vừa đi khuất thì mấy hắn y nhân khi nãy đuổi đến, chỉ thấy vết máu đến đây là đứt đoạn, không còn manh mối không thể truy đuổi nữa.
Chương 11.1: bất đáo hoàng tuyền vật tương kiến
Hôn mê không biết bao lâu, Kỳ Nhi cảm thấy thân thể nàng cứng còng như có ai dựa vào, khẽ môi đôi mắt mong lung nhìn xuống, mất một lúc nàng mới nhìn rõ người đang dựa bên cánh tay nàng.
Một thiếu niên ôn nhuận như ngọc, khí chất trong sạch, mặc lục y đậm màu, dáng ngủ thật trong sáng ngây thơ như tiểu hài tử.
Nàng đảo tròng mắt khắp gian phòng, xác định là một căn nhà cũng không quá lớn, nhưng ngoài thiếu niên này nàng chẳng nhìn thấy ai nữa cả, xem ra là thiếu niên này cứu nàng rồi.
Nàng cục cựa thân mình muốn ngồi dậy, lại động tới thiếu niên kia, hắn đưa tay lên dụi đôi mắt nhập nhèm hỏi nàng: “Tiểu thư tỉnh.”
Kỳ Nhi rõ ràng nhìn thấy trên đầu hắn có đôi tai thỏ nha, hài tử hảo khả ái a~, đưa tay vuốt vuốt gương mặt còn buồn ngủ kia, khẽ nói: “Leo lên đây mà ngủ.”
“Ân.” Thiếu niên kia gật nhẹ đầu. tháo đôi hài ra treo lên giường nằm xuống, chẳng bao lâu lại tiến vào mộng đẹp, xem ra là còn chưa tỉnh ngủ a~~.
Kỳ Nhi mỉm cười, đưa tay nhéo nhéo gương mặt hắn một cái, chầm chậm bước xuống giường, mang xong hài bước ra cửa, bên ngoài có một nam nhân tựa vào cửa vẻ mặt khó chịu nhìn nàng.
“Kỳ Nhi…Tiểu thư.” Hắn khó khăn nói ra từng chữ, làm nàng thật muốn bật cười, hảo khả ái, nhưng hắn kêu nàng là Kỳ Nhi tiểu thư xem ra là người trong Mãn Nguyệt Lâu, nếu là ma giáo sẽ gọi nàng là thánh cô, nếu là….người Tuyết Vũ Lâu sẽ kêu nàng….phu nhân.
“Ngươi là?” Kỳ Nhi hỏi.
“Tại hạ Sở Lam, là cấp dưới của nhị thư kí Mãn Nguyệt Lâu.” nhị thư kí, vậy là Zổ tỷ rồi, nhắc đến tỷ ấy gương mặt hắn nhu hòa đi không ít.
“Các hai người cứu ta, cám ơn.” Kỳ Nhi mỉm cười.
Đột nhiên nàng chóng mặt đầu óc quay cuồng, không gian như luân chuyển, lảo đảo ngã xuống.
“Cẩn thận.” Sở Lam nhíu mày đưa tay ra đỡ nàng.
“Cám ơn, ta không sao.” Kỳ Nhi mỉm cười từ trong lòng Sở Lam đứng dậy.
“Chân khí nghịch chuyển, độc đã xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng….”
“Ta biết..” Kỳ Nhi thùy hạ mi mắt, ảm đảm nhìn đôi chân.
“Tử Dương tiễu thư có thể giải.” Sở Lam nói.
“Phì.” Kỳ Nhi bật cười, tên này thật là, nói chuyện cũng tiết kiệm như vậy, “Ta biết, nhưng tam tiên độc đã ăn sâu vào cơ thể, nàng ấy có thể giải cũng không trị hết căn nguyên một lần, khí hậu nơi đây ám áp ta toàn không làm thì là vùng giang nam, từ đây đến Mãn Nguyệt Lâu khoảng nửa tháng, đến khi ta về thì….”
“Ngu ngốc.” Sở Lam bỏ lại một câu, bước vào phòng.
Kỳ Nhi nhìn theo qua khe cửa, thấy hắn đang đắp chăn lại cho thiếu niên kia, vẻ mặt ôn nhu chưa từng thấy.
Kỳ Nhi đi ra sân, ở giữa có một bộ bàn đá, nàng bước qua chưa kịp ngồi xuống lại trời đất xoay vòng thêm một lần, hôn mê bất tỉnh.
Sở Lam nghe tiếng bước ra, thì thấy nàng nằm một đống giữa sân, cau mày đưa tay xách nàng qua phòng bên cạnh quăng xuống giường, bước ra khỏi phòng.
Tỉnh lại lần thứ hai là ba hôm sau, mở mắt ra vẫn là gương mặt ôn nhuận kia, nhưng là đang mở to mắt nhìn nàng, đôi mắt trong suốt rất đẹp.
“Kỳ Nhi tiểu thư, người thấy chỗ nào không khỏe không.” Lục y thiếu niên lo lắng hỏi.
“Không sao. ngươi tên gì?” Kỳ Nhi mỉm cười ngồi dậy.
“Ta tên Tiểu Liễu, là cấp dưới của nhị thư kí Mãn Nguyệt Lâu.” lại là cấp dưới Zổ tỷ, mà khoan Tiểu Liễu, Sở Lam, má ơi!!! lạc vào truyện Sở Sở rồi hả.
Đưa tay ngắt má mình một cái, xác định là không có mơ nên thở dài một hợi, Kỳ Nhi cười đưa tay định kéo Tiểu Liễu khuôn mặt đang nhìn nàng không biết nói gì, thì một lọn sợi trắng trắng từ vài nàng rơi ra trước mặt.
Không nhìn cũng biết đó là thứ gì, tóc của nàng….bạc trắng rồi, đưa tay vuốt ve gương mặt sắp khóc kia, tiện thể ăn đậu hủ nhược thụ, Kỳ Nhi khẽ nói: “Đừng khóc, nếu Sở Lam vào thấy ngươi khóc còn tưởng ta ăn hiếp ngươi đó.”
Cũng đúng lúc Sở Lam tay bưng một cái khay tiến vào, thấy ngay cảnh Kỳ Nhi đưa tay ăn đậu hủ bảo bối nhà mình, sôi máu lên rút kiếm chém tới, Kỳ Nhi định né ra lại phát hiện nội lực của mình tán ra không tụ lại được, mắt đăm đăm nhìn kiếm đang tới, không nhún nhích.
Kiếm chém đến trước mặt nàng thì dừng lại, Sở Lam hừ một tiếng đưa cái khay vào tay nàng, đưa tay nắm lấy ái nhân bồng bế ra ngoài. Tiểu Liễu gương mặt ngượng đỏ như bồ đào, không dám nhìn nàng rúc đầu vào trong người Sở Lam.
Kỳ Nhi mỉm cười, rồi nụ cười vụt tắt, bởi vì nàng nhớ đến khi đi Hàn Đàm, nàng và hắn trú trong một căn miếu hoang, trời mưa rất to, nàng cũng rúc vào lòng hắn như vậy, hắn giang đôi tay rắn chắc ôm trọn lấy nàng, ôn nhu trấn an khi nàng sợ sấm…
Bất giác nước mắt rơi xuống, rơi trên đệm giường, rơi vào trong bát cháo trắng trong tay, Kỳ Nhi đưa tay múc lên một muỗng, mặn quá! thật mặn…Sở Lam nấu ăn tệ quá… món cháo mà cũng mặn như vậy.
Là nước mắt hay là cháo đây!
Hôm sau, trời khá ấm, nàng và Tiểu Liễu ra sân phơi nắng, đương nhiên bảo kê của em ấy cũng bước ra theo, hôm nay tinh thần tốt hơn rất nhiều, Kỳ Nhi trổ tài làm vài món cho hai người ăn. Tiểu Liễu ăn xong khen đến mũi nàng sắp nổ tung, Sở Lam tuy không nói gì nhưng ánh mắt tán thưởng thấy rõ ràng.
.
.
Đêm khuya tĩnh lặng, Kỳ Nhi nằm trên giường chằn chọc mãi vẫn không ngủ được, lại không tự chủ nhớ đến hắn, gương mặt hắn anh tuấn, đôi mắt phượng câu hồn, đôi tay hữu lực bao trọn lấy nàng, đôi môi mềm ấm hôn nàng…
“xoạt xoạt.” Tiếng gió thổi vào lá, nhưng nếu nghe rõ sẽ nghe ra có tiếng quần áo ma sát rất nhỏ, Kỳ Nhi tuy tạm thời võ công đã mất nhưng ít nhất nàng còn có giác quan do luyện võ là mẫn cảm hơn người.
“Rầm.” Phòng nàng bị người đá ra, từ cửa sổ nhảy vào ba hắc y nhân tay cầm kiếm hướng đến giường đi đến, Kỳ Nhi cố gắng để cho hơi thở bình ổn như ngủ nhất, đợi ba người kia vừa đến bên giường liền thình lình tung chăn lên.
Nàng nhảy ra sau lưng ba hắc y kia, đưa một tay lên vai một hắc y nhân, nhanh như chớp nghe một tiếng “rắc”, tiếng xương gãy giòn tan, hắc y nhân kia ngã xuống giãy giụa đau đớn rồi tuyệt khí.
Hai hắc y nhân còn lại kinh hoàng nhảy ra xa nàng, đứng cách một khoảng hiển nhiên là đang đánh giá nàng. Cái nàng đánh vào hắn y nhân kia là đốt xương sống thứ bảy, điểm chí mạng.
Kỳ Nhi chỉ mặt áo ngủ màu trắng, tóc nàng cũng màu trắng nhìn giống hệt bạch phát ma nữ, lại còn lạnh giọng hỏi: “Các ngươi là ai?”
Hai hắc y liếc mắt nhau, không trả lời.
“rầm rầm” tiếng đập cửa vang lên, kèm theo tiếng của Tiểu Liễu: “Kỳ Nhi tiểu thư, người không sao chứ mau…”
“Rầm” một tiếng nữa, là do Sở Lam đạp cửa xông vào, ánh mắt sát khí ngút trời nhìn hai hắc y nhân kia. Một tay cầm kiếm vào tư thể chuẩn bị, một tay ôm lấy ái nhân kề sát vào mình, tập trung cao độ.
“Sát.” Hai hắc y nhân la lên, đồng loạt phi thân về phía ba người.
“Bảo vệ Tiểu Liễu.” Kỳ Nhi rút ra Phệ Hồn Tiên đánh về phía hai kẻ kia, tuy không còn nội lực ít nhất nàng còn chiêu thức, nhưng dùng trường tiên ưu điểm phải nhờ vào nội lực mới được, nên Kỳ Nhi quay sang Sở Lam hét to: “bước ra ngoài sân.”
Kỳ Nhi Thấy hai người kia đã đi ra, cũng thu chiêu xoay người chạy ra, vừa ra cửa thấy một hắc y nhân vận khinh công đuổi theo, khóe mắt Kỳ Nhi lóe tinh quang, Phệ Hồn tiên nhanh vung ta quấn lấy cổ người kia kéo mạnh về phía mình.
Người kia đang phi thân đến lại thêm sức kéo nhất thời thêm đả lao thẳng về phía Kỳ Nhi, kiếm vung lên mượn lực đâm thẳng về phía nàng.
Kỳ Nhi cũng không tránh ra, chỉ lách mình nhằm không trúng chỗ hiểm, đưa tay ra sau lưng hắn y nhân, nhấn mạnh một cái “rắc”, người này cũng giống người khi nãy, Kỳ Nhi vai trúng một kiếm máu ướt cả lý y một màu đỏ rực, hiện thành một cảnh quỷ dị như bạch phát ma nữ đang uống máu người.
Tiểu Liễu nhìn một màn này, vô thức nép sát vào trong lòng Sở Lam thêm nữa, đôi vai mảnh khảnh run run, Kỳ Nhi cười khổ, nàng dọa thiếu niên kia rồi, nhưng trong cảnh sinh tử thì chỉ cần không chết chính là chiến thắng, nàng không có thời gian nghỉ nhiều như vậy.
Sở Lam nhíu mày, trấn an Tiểu Liễu một cách ôn nhu, sau đó phi thân ra giết chết tên hắc y còn lại, hắn chưa kịp quay lại thì một ám khí từ trong bóng đem lao ra, đánh thẳng về phía Tiểu Liễu.
“Cẩn thận.” Hai thanh âm hét lớn, cùng lúc hai thân ảnh cũng lao về phía Tiểu Liễu.
Kỳ Nhi ở gần nhất, đưa Tiểu Liễu kéo vào lòng, nhưng thiếu niên kia dù mảnh khảnh thì cũng là nam nhân, đương nhiên cao hơn nàng một chút, Kỳ Nhi đưa chân đá vào chân Tiểu Liễu một cái, khiến thiếu niên khụy xuống kịp lúc, Phi Tiêu cắm thẳng vào vai Kỳ Nhi.
Sở Lam phẫn nộ, rút ra hai cái phi đao đánh thẳng về hướng phi tiêu phóng ra, hai tiếng la lên kèm theo hai tiếng rơi xuống, hiển nhiên là đánh trúng, hình ảnh cuối cùng mà Kỳ Nhi nhìn thấy chính là gương mặt đầy nước mắt của Tiểu Liễu.
.
.
Lần thứ ba tỉnh lại, là việc của năm ngày sau, thời gian nàng ngất xỉu tỉnh lại ngày càng kéo dài, cô thể nàng đã suy yếu lắm rồi.
Nàng mở to đôi mắt nhìn về phía bên hông như thường lệ, nghe được Tiểu Liễu hô hấp đều đặn bên nàng, nhưng…. nàng đã không còn thấy gương mặt khả ái của thiếu niên ôn nhuận ấy nữa.
“Kỳ Nhi tiểu thư.” sở Lam lên tiếng, đứng cách nàng một khoảng, chắc cũng không xa lắm.
“Sở Lam, ta hôn mê bao lâu rồi,… ngươi khi nào thì phát hiện.“ Kỳ Nhi tận lực nhẹ giọng tránh cho Tiểu Liễu thức giấc, xem ra đã chăm sóc nàng vất vả rồi.
“Được ba ngày, ….ngay từ lúc cứu tiểu thư.” Sở Lam ngắn gọn trả lời cũng tận lực thật nhỏ giọng. (Việc mà SL phát hiện là: có người âm thầm theo dõi và muốn giết muội.)
“Về lâu đi.” ba chữ thật nhẹ nhàng nhưng mang trong đó thật nhiều hàm xúc.
“Về lâu, chỉ khiến các tỷ muội đau lòng vì ta thôi.” Kỳ Nhi lắc đầu.
“Đại tú bà đã huy động Thiên Cơ Các đi tìm người.” Nàng nghe thấy tiếng bước chân của Sở Lam, là hắn cố tình sao, vì nàng mất đi võ công ư?
“Ngươi mật báo?” Kỳ Nhi nói.
“Không.” Sở Lam đưa tay bế Tiểu Liễu lên, bảo bối này từ lúc Kỳ Nhi tiểu thư ngất xỉu, ngày đêm đều ở đây chăm sóc, hắn muốn phát hỏa cũng không được, Kỳ Nhi tiểu thư là sủng muội của chủ nhân.
“Năm ngày sau.” Kỳ Nhi nằm xuống giường, đưa đôi mắt không còn tiêu cự nhìn lên trần nhà.
“Hảo.” Sở Lam bế Tiểu Liễu ra ngoài, trở về phòng, sau đó đi thu xếp một chiếc xe ngựa khá lớn, hơn chiếc xe hắn và Tiểu Liễu đã đi, hành trình dù sao cũng hơn nữa tháng.
.
.
Năm ngày sau, trên quan đạo một chiếc xe ngựa khá lớn, chạy băng băng về phía Mãn Nguyệt Lâu, đánh xe là một nam tử vận hắc ý, ngũ quan sắc nét, tỏa ra khí chất sắc bén.
Trong khi đó, trên giang hồ cũng nháo loạn vài tin tức không kém phần chấn động, trong đó có tin, đại tú bà Mãn Nguyệt Lâu huy động Thiên Cơ Các truy tìm hành tung của một cô gái bí ẩn.
Cùng lúc đó tại Miêu Cương, một người khác cũng nhận được tin tức cấp tốc phi ngựa trở về trung nguyên.
Tại Tuyết Vũ Lâu, cổ vương Hiên Viên Hạo đang thu xếp những việc còn lại trong Miêu tộc, chọn ra tộc trưởng khác và thối lui, hắn muốn chuyên tâm đi tìm thê tử của mình, không muốn bị những chuyện như thế này làm cản trở nữa.
Chương 11.2: bất đáo hoàng tuyền vật tương kiến
Đường đi cũng rất thuận lợi, tuy có vài cuộc truy sát vào đêm khuya nhưng đều bị nàng hạ đo ván.
Rút kinh nghiệm từ mấy lần trước, Kỳ Nhi kéo cả ba vào phòng mà ngủ, trên nóc nhà rãi Tam Bộ Đảo, trên cửa sổ và cửa chính là Nhất Bộ Đảo, nên sáng nào tại khách điếm nào cũng có người đi thu thập mấy cái “xác” nằm quanh phòng nàng, còn ba người cứ thông thả ngủ ngon.
Vì sức khỏe nàng không tốt, có thể nói là rất yếu nên hình trình nửa tháng kéo dài thành hai lăm ngày

