Chủ nhân xin ngài đừng có chọc tôi
”
Đáng tiếc phản kháng của cô đổi lại là hành động của anh, anh đem một đầu tóc dài của cô thả xuống dưới, ngón tay dài nhẹ nhàng luồn vào tóc cô, kéo từ từ xuống dưới, một mùi hương dễ chịu tỏa ra.Cảm giác rất tuyệt.
Kỹ Văn Tĩnh ngồi trên đùi anh, tuy rằng cũng đã quen với anh lâu lâu không có việc gì cũng ôm cô một cái nhưng dù sao đó cũng là trước đây, huống hồ gì bây giờ anh đã là Boss của cô, hành động này quả thật là hơi—-quá trớn rồi.
“Im lặng chút, không nên cử động!”
Đôi môi khêu gợi của anh nhẹ nhàng đùa giỡn ở quanh tai cô, làm cô toàn thân cao thấp nổi lên tầng tầng lớp lớp da gà, hương vị trên người anh giờ đây đối với cô giống như quỷ mị quanh quẩn ở xoang mũi của mình.
“Từ nay về sau, bất luận trong trường hợp gì cô cũng phải đem tóc xả xuống, không cho buộc lên.”
Bàn tay to nhẹ nhàng hưởng thụ cảm giác mềm mại trên từng sợi tóc của cô, có thượng đế mới biết loại cảm giác này thật sự rất tuyệt.
“Vì sao?”
“Vì tôi thích nhìn cô như vậy!” {Quá tuyệt ~_~}
Anh lộ ra một chút tươi cười tự phụ, hơn nữa lại tiếp tục đùa giỡn với mái tóc của cô, tùy hứng đem tóc của cô làm ra đủ thứ kiểu kỳ kỳ quái quái, thậm chí còn đem cô làm thành bộ dáng của ma cà tưng.
Bị anh làm thành món đồ chơi, Kỹ Văn Tĩnh liều mạng muốn phản kháng nhưng bàn tay to của anh lại gắt gao đem cô ấn ngồi trên đầu gối anh.
“Tư Thánh Nam, anh chơi đã chưa……..”
“Cô lại phản kháng nữa rồi, tôi thật lo lắng cái khế bán mình kia phải đem cho mọi người coi mất thôi.” Âm thanh tà ác ở sau tai của cô truyền đến.
Hu hu hu, Kỹ Văn Tĩnh đang bi ai cho vận mệnh đáng thương của mình. Ai da, thượng đế à, tôi rốt cuộc còn phải chịu đựng sự tra tấn này bao lâu nữa đây?
Cô bắt đầu không hề phản kháng nữa, im lặng ngồi ở trên đùi anh, sau lưng nhẹ nhàng tựa vào trong ngực ấm áp của anh. Anh đã không còn là tiểu quỷ ngây thơ trước đây rồi, anh đã lột xác thành một chàng trai mị lực không thể ngăn cản. Có biết bao cô gái muốn quỳ rạp dưới chân của anh.
Nếu không phải từ nhỏ cô đã biết ma đầu này, cô đoán chắc mình cũng không có cách nào ngăn cản được lực hấp dẫn trí mạng phát ra từ anh đâu.
May mắn là hình tượng ở trong lòng cô từ lâu đã định hình, anh là một con ác quỷ.
Khi đầu ngón tay anh đụng tới da đầu cô, rất nhẹ rất nhu, thật thoải mái, cô dần dần cảm thụ sự vuốt ve này, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, lo lắng ác ma ác quỷ gì đó bị thổi bay mất tiêu.
Đầu của cô nhẹ nhàng tựa vào bờ vai của anh, mùi nước hoa của anh không biết tại sao làm cho cô cảm giác rất an tâm.
Tư Thánh Nam cứ như vậy nhẹ nhàng ôm lấy cô. Cô rất gầy, ôm vào trong ngực cảm giác như ôm một con búp bê, một cảm giác xao động làm anh kiềm lòng không được vuốt nhẹ khuôn mặt nhỏ nanh của cô.
Cô khép hờ hai mắt phát ra tiếng hít thở đều đều, đô môi đỏ mọng khẽ nhếch, ý thức dường như đã muốn tung cánh mà bay.
“Đinh—–”
Thang máy đột nhiên vang lên, Tư Thánh Nam theo bản năng ngẩn ra còn Kỹ Văn Tĩnh ở trên đùi anh thì bị dọa cả kinh, cả người run lên.
“Tổng tài……”
Tiếng nói của một người đàn ông khác phá vỡ không gian yên tĩnh, Kỹ Văn Tĩnh vội vàng mở ra hai mắt, sau đó, cô thấy một người đàn ông trung niên đang mở lớn miệng quái dị nhìn cô.
Cô thế này mới cảm thấy tư thế của mình và Tư Thánh Nam có bao nhiêu ái muội.
Co muốn từ trong lòng anh ngồi dậy nhưng Tư Thánh Nam bá đạo đem cô ấn xuống, không cho đi.
“Có việc sao Trịnh quản lý?” Nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ bình thường, Tư Thánh Nam mười phần trấn định nhìn cấp dưới.
“Ách…..là vì……lão tổng của tập đoàn Uy Xa đột nhiên thay đổi quyết định, muốn chúng ta dời đến tháng sáu……..”Trịnh quản lý xấu hổ đứng tại chỗ không dám nhúc nhích nữa bước.
“Cũng tốt, như vậy chúng ta càng có thời gian chuẩn bị. Trịnh quản lý, tập đoàn Uy Xa là một con mồi béo bở, hy vọng ông không làm tôi thất vọng.”
“Vâng, tôi đã biết, tổng tài.” Trịnh quản lý hơi hơi vuốt cằm, xoay người định rời đi, sau lưng Tư Thánh Nam lại bảo ông ta.
“Trịnh quản lý, ông là người thông minh, cái gì nên nói, cái gì không nên nói, tôi nghĩ chắc ông đã biết, không cần tôi nhiều lời dặn dò, đúng không?”
“Vâng, vâng! Tôi biết, tôi nhất định sẽ không nói lung tung.”
Trịnh quản lý sợ tới mức vội vàng gật đầu hơn nữa lấy tốc độ nhanh nhất rời khỏi ‘hiện trường.’
Kỹ Văn Tĩnh quay đầu nhìn lại, thấy Tư Thánh Nam ánh mắt tà khí đang nhìn mình, hơn nữa còn nhếch môi lộ ra một cái mỉm cười mê người.
“Văn Tĩnh, có một số việc cô không cần phải lo lắng, tôi xử lý nó rất khá.”
Bàn tay to của anh đột nhiên nhẹ nhàng vuốt ve môi cô, ánh mắt nhìn chỗ thức ăn đầy ấp trên bàn, “Tôi đoán cô rất đói bụng, nhớ đem chỗ thức ăn kia ăn sạch nha, vì mông cô gầy làm đau chân của tôi.” {Sun: trớt quớt, thế thì vuốt môi người ta làm gì ????, làm Sun lầm tưởng ko hà =.=’}
Nói xong anh lấy hai tay đẩy cô ra, còn ở trên mông của cô đánh nhẹ một cái. Hành động này của anh làm Kỹ Văn Tĩnh sợ hoảng hồn chạy ra xa.
Đáng giận! Nam nhân này còn dám tùy tiện chạm vào địa phương mấu chốt của cô. Quả thật là rất đáng giận!
Nháy mắt hai gò má cô đỏ bừng, quay đầu nhìn lại thấy nam nhân ác liệt kia đang nhìn mình, khóe môi lộ ra một nụ cười tà nịnh.
Cô sẽ lấy thời gian cả đời mình chán ghét anh. Chắc chắn là như thế! {Uy, nói trước bước ko qua nha !!!!}
Thân hình cao lớn đứng lên, Tư Thánh Nam ngáp một cái, hai tay chống chống thắt lưng xoay xoay, “Tôi muốn đi ngủ một chút, nhớ trước 12h đánh thức tôi.”
Anh tao nhã xoay người đi về văn phòng xa hoa của mình!
Kỹ Văn Tĩnh cảm thấy mình mỗi khi ở cùng một chỗ với Tư Thánh Nam đều bị anh khiến cho hỏng bét. Cô thở dài, đặt mông ngồi xuống cái ghế dựa của mình, sau đó nhìn lên màn hình máy tính gặp phải một cảnh tượng vô cùng kỳ quái—-một cô gái với mái tóc hỗn độn trên đầu bị buộc thành n cái bím tóc, cô theo bản năng sờ sờ đầu mình.
Hả, gặp quỷ ——Không phải!
“Tư—-Thánh—–Nam!”
Cô dùng hết sức lực rống lên, “Anh lăn ra đây cho tôi!”
☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆
“Đúng vậy, ba tháng trước tôi có điền một ít tư liệu cá nhân ở trung tâm hôn nhân của chị, à, lúc đó tôi đi cùng bằng hữu đến cho nên mới thuận tay điền vậy thôi….. ”
“Khấu khấu khấu—”
Lúc này truyền đến một trận đập cửa kịch liệt, Kỹ Văn Tĩnh ôm điện thoại vừa đi mở cửa vừa nói.
“Đúng vậy, qua Noel này tôi hết hai mươi tám tuổi…..”
“Khấu khấu khấu—” Tiếng đập cửa mãnh liệt không dứt bên tai.
Cô cau mày bực bội mở cửa ra.
Ai có thể đập cửa thô bạo như thế? Còn phải hỏi sao, đương nhiên chính là Đại Boss kiêm ác quỷ Tư Thánh Nam rồi. Nam nhân này hôm nay mặc một cái áo sơ mi màu đen phối hợp với một cái quần cũng màu đen, đầu tóc hỗn độn giống như với bị đại phong cuồng quét, nhìn anh như vậy mang theo một hương vị hoang dã kiêu ngạo bất thuần. {Sun: haizz, mỹ nam dù có mặc đồ ăn mày vẫn có hương vị *chẹp chẹp*}
Có điều giờ phút này khuôn mặt tuấn tú đó đang đen thui giống như ai thiếu anh mấy trăm vạn không trả.
“Cô làm gì mà giờ này mới đi mở cửa?” Anh khẩu khí có chút hung ác, biểu tình cũng có chút không kiên nhẫn.
“Suỵt……” Cô làm một cái động tác ra hiệu anh chớ có lên tiếng, cầm điện thoại nói tiếp, “Vâng, vâng! Tôi đang nghe, thật có lỗi, vừa rồi nhà tôi có người tới gõ cửa, chị tiếp tục……..Cái gì?! Thân cận? Chị nói chị muốn an bài cho tôi đi xem mắt? Alo…….”
Cô đột nhiên thấy cái tay mình bị chộp lấy sau đó di động bị thô bạo cướp đi.
“Cạch!” Di động bị người nào đó dùng sức tắt đi rồi ném vào sô pha.
“Tư Thánh Nam, anh rốt cuộc là làm sao vậy?” Cô muốn đi lại lấy di động bị anh ném qua một bên, nhưng vừa đi được hai bước cổ tay lại bị anh nắm lại chặt chẽ.
“Tôi vừa vặn nghe cô muốn đi xem mắt?” Ai ai, xem biểu tình này giống như là gió lặng trước khi bão tới vậy nha.
Cô nhún nhún vai nói, “Tôi đi xem mắt có gì ngạc nhiên đến vậy sao?” Mặc dù chuyện này lúc trước cô cũng không có hứng thú gì cả nhưng cô cũng sắp hai mươi tám tuổi rồi, nam nhân này không thể ngay cả hôn cũng không cho cô kết chứ?!
Câu trả lời này làm đáy lòng Tư Thánh Nam không biết từ đâu sinh ra một sự ghen tuông rất mạnh.
Đáng chết! Cô đã quên cô là của anh sao? To gan muốn rời anh đi tìm chủ nhân mới sao? Không có cửa đâu, cả cửa sổ cũng không có đâu! Mơ đi!
“Cho nên cô quyết định đi xem mắt?” Anh nghiến răng nghiến lợi xác nhận.
“Nếu đối phương điều kiện không tồi thì ok, có thể đi.” Giống như cố ý chọc giận anh, Kỹ Văn Tĩnh làm bộ tỉnh bơ nói.
“Tôi không cho phép!” Anh đột nhiên gầm nhẹ.
“Vì sao?” Khuôn mặt hung dữ của anh có chút dọa hư cô.
“Bời vì….bởi vì tôi sẽ đói bụng.” {Sun: anh đáng yêu quá, giống Bi Rain trong Full House ^__^} Anh không đầu không đuôi trả lời, lúc đó không chỉ cô há hốc mồm mà ngay cả chính anh cũng ngây người. Anh đột nhiên thấy mình rõ thật là ngốc, rõ rằng anh muốn nói là anh không muốn cho cô lập gia đình, không muốn cô rời đi khỏi anh. Vậy mà lúc ra khỏi miệng lại là—đói bụng, đói bụng cái quỷ gì chứ?!
“Cô lập gia đình rồi, như vậy mỗi khi tôi đói muốn ăn đồ ăn cô nấu thì làm sao bây giờ?” Anh ảo nảo bổ sung.
“Tôi cũng không phải là cái nồi cơm điện của anh! ” Kỹ Văn Tĩnh bực mình kháng nghị.
“Đừng quên cái khế bán mình của cô còn trong tay của tôi nha, cho nên nói theo một cách nào đó, thân là chủ nhân của cô tôi không đồng ý cho cô lập gia đình thì cô tốt nhất cũng nên an phận một chút cho tôi.”
Tình huống ép buộc anh lại phải lôi ra cái nợ cũ để uy hiếp cô, tuy rằng cái tờ giấy gọi là cái khế ước bán mình kia hiện tại ở chỗ nào anh cũng không biết nhưng bất quá chỉ cần bám chặt cô không cho lấy chồng, làm tiểu nhân một chút anh cũng không ngại.
Cô tức giận lườm anh một cái, “Năm đó tôi chỉ không cẩn thận làm bể khối ngọc của anh, nhiều năm như vậy bị anh khi dễ, đến bây giờ nợ cũng trả xong rồi chứ?”
“Cái đó hình như là chưa đủ…….” Anh lại cười hóa thân thành ác ma, “Năm đó cô làm bể khối ngọc đó là bảo vật gia truyền của nhà chúng tôi, cho nên tôi khuyên cô nên chuẩn bị thời gian cả đời mình để trả nợ là vừa.”
“Ác ma!” Cô bất mãn lẩm bẩm.
“Đúng vậy, hiện tại ác ma đói bụng, nô tì có muốn hầu hạ chủ nhân một chút không?”
Tâm tình buồn bực trước đó hiện tại bay mất không còn một mống, từ nhỏ đến lớn, mỗi lần nhìn thấy Kỹ Văn Tĩnh khuất phục mình, trong lòng anh đều sinh ra cảm giác thỏa mãn rất lớn.
Hôm nay vốn dĩ là anh hẹn mấy người bằng hữu đến club tụ hội.
...bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ...Không ngờ giữa đường chạy xe Sở Hi Nghiêu gọi điện thoại báo vừa mới tiếp một cái case quảng cáo, Doãn Chính Luân gọi điện nói bệnh viện vừa mới tiếp một bệnh nhân hoàn cảnh ngặt nghèo, Triển Ngạo Trạch tên hỗn đản đó gọi điện nói đệ đệ của cậu ta cùng gia đình phát sinh một chút chuyện không thoải mái, anh đi không ra.
Kết quả, tụ hội bị hủy bỏ, lúc gần tới club anh không vui xuống xe đi bộ một chút, lát sau quay lại phát hiện xe đậu sai chỗ đã bị cảnh sát kéo đi mất rồi, nhìn qua nhìn lại, anh phát hiện chỗ này cách nhà của Kỹ Văn Tĩnh cũng không xa. Cho nên lúc tìm đến cô là để phát tán tâm trạng mình đầy khí không chỗ bạo phát này, nhưng mà lúc vừa nhìn thấy Kỹ Văn Tĩnh, tâm tình bực bội kỳ dị được trấn an, cảm giác này cũng không tệ lắm, giống như trở về nhà của mình vậy.
Biết anh mười mấy năm rồi, Kỹ Văn Tĩnh cũng không còn lạ gì cái tính trẻ con của anh.
Thôi quên đi, cô đã muốn bị anh khi dễ mười mấy năm rồi, giờ thêm một chút nữa cũng không sao, xem anh là Đại Boss của cô lại nhỏ hơn cô ba tuổi, cô quyết định—–nhẫn!!!
Chờ cô hầu hạ đại thiếu gia cơm no rượu say đã gần mười một giờ đêm.
Tư Thánh Nam không khách khí chút nào chiếm cứ phòng tắm nhà cô, an an ổn ổn tắm nước ấm, còn Kỹ Văn Tĩnh nhận mệnh của đại chủ nhân ở lại phòng bếp rửa chén.
Cô một bên rửa chén một bên thề ở trong lòng, tương lai tuyệt đối sẽ không gả cho một nam nhân ác bá giống như Tư Thánh Nam làm vợ. {Uy, Văn Tĩnh tỷ là ko ai nói đc chuyện tương lai đâu nha.}
Vất vả thu thập dọn dẹp sạch sẽ trong nhà xong, cô kéo thân hình mệt mỏi trở lại phòng ngủ lại phát hiện Tư Thánh Nam đang mặc một bộ đồ ngủ so với dáng người của mình nhỏ hơn rất không khách khí mà nằm hình chữ đại trên giường của cô.
“Văn Tĩnh, cô đoán xem tôi vừa phát hiện cái gì ở nhà cô?”
Đặt mông ngồi xuống, anh cười hì hì chỉ chỉ vào cái tủ quần áo của cô, “Tôi mới ở bên trong tìm được bộ quần áo của mình trước đây nha, còn có khối ngọc này nữa nè.”
Anh đem một khối bảo ngọc lục sắc giơ lên, ở giữa có một vết nứt rõ ràng thấy hồi xưa đã từng hy sinh lừng lẫy lắm đây, sau đó bị người ta dùng nhựa cao su gắn lại.
Kỹ Văn Tĩnh làm sao có thể quên, chính tại cái khối ngọc chết tiệt này hại cô trở thành nô lệ của anh.
Cô cẩn thận cất giữ nó là vì có một ngày lấy đến tòa ắn làm bằng chứng tố cáo nam nhân này, nói anh dám lấy thứ đồ hư này ngược đãi cô mấy năm.
Cô lại liếc về cái tủ quần áo của mình, giờ này phút này nó đã bị anh nhào lên lộn xuống loạn tùng phèo. Thật là tức chết, sao anh có thể mặt dày thế cơ chứ, “Tư thiếu gia, hiện giờ đã muốn mười một giờ đêm rồi, tôi thấy nơi anh nên xuất hiện lúc này là cái giường lớn nhà anh chứ không phải là cái phòng ngủ của tôi.”
Anh tà tà nhìn cô nói lại, “Văn Tĩnh, hiện giờ đã sắp mười một giờ rồi.”
“Tôi còn nghĩ anh không có khái niệm thời gian.” Cô không khách khí đoạt lại miếng ngọc bộ
Đáng tiếc phản kháng của cô đổi lại là hành động của anh, anh đem một đầu tóc dài của cô thả xuống dưới, ngón tay dài nhẹ nhàng luồn vào tóc cô, kéo từ từ xuống dưới, một mùi hương dễ chịu tỏa ra.Cảm giác rất tuyệt.
Kỹ Văn Tĩnh ngồi trên đùi anh, tuy rằng cũng đã quen với anh lâu lâu không có việc gì cũng ôm cô một cái nhưng dù sao đó cũng là trước đây, huống hồ gì bây giờ anh đã là Boss của cô, hành động này quả thật là hơi—-quá trớn rồi.
“Im lặng chút, không nên cử động!”
Đôi môi khêu gợi của anh nhẹ nhàng đùa giỡn ở quanh tai cô, làm cô toàn thân cao thấp nổi lên tầng tầng lớp lớp da gà, hương vị trên người anh giờ đây đối với cô giống như quỷ mị quanh quẩn ở xoang mũi của mình.
“Từ nay về sau, bất luận trong trường hợp gì cô cũng phải đem tóc xả xuống, không cho buộc lên.”
Bàn tay to nhẹ nhàng hưởng thụ cảm giác mềm mại trên từng sợi tóc của cô, có thượng đế mới biết loại cảm giác này thật sự rất tuyệt.
“Vì sao?”
“Vì tôi thích nhìn cô như vậy!” {Quá tuyệt ~_~}
Anh lộ ra một chút tươi cười tự phụ, hơn nữa lại tiếp tục đùa giỡn với mái tóc của cô, tùy hứng đem tóc của cô làm ra đủ thứ kiểu kỳ kỳ quái quái, thậm chí còn đem cô làm thành bộ dáng của ma cà tưng.
Bị anh làm thành món đồ chơi, Kỹ Văn Tĩnh liều mạng muốn phản kháng nhưng bàn tay to của anh lại gắt gao đem cô ấn ngồi trên đầu gối anh.
“Tư Thánh Nam, anh chơi đã chưa……..”
“Cô lại phản kháng nữa rồi, tôi thật lo lắng cái khế bán mình kia phải đem cho mọi người coi mất thôi.” Âm thanh tà ác ở sau tai của cô truyền đến.
Hu hu hu, Kỹ Văn Tĩnh đang bi ai cho vận mệnh đáng thương của mình. Ai da, thượng đế à, tôi rốt cuộc còn phải chịu đựng sự tra tấn này bao lâu nữa đây?
Cô bắt đầu không hề phản kháng nữa, im lặng ngồi ở trên đùi anh, sau lưng nhẹ nhàng tựa vào trong ngực ấm áp của anh. Anh đã không còn là tiểu quỷ ngây thơ trước đây rồi, anh đã lột xác thành một chàng trai mị lực không thể ngăn cản. Có biết bao cô gái muốn quỳ rạp dưới chân của anh.
Nếu không phải từ nhỏ cô đã biết ma đầu này, cô đoán chắc mình cũng không có cách nào ngăn cản được lực hấp dẫn trí mạng phát ra từ anh đâu.
May mắn là hình tượng ở trong lòng cô từ lâu đã định hình, anh là một con ác quỷ.
Khi đầu ngón tay anh đụng tới da đầu cô, rất nhẹ rất nhu, thật thoải mái, cô dần dần cảm thụ sự vuốt ve này, nhẹ nhàng nhắm mắt lại, lo lắng ác ma ác quỷ gì đó bị thổi bay mất tiêu.
Đầu của cô nhẹ nhàng tựa vào bờ vai của anh, mùi nước hoa của anh không biết tại sao làm cho cô cảm giác rất an tâm.
Tư Thánh Nam cứ như vậy nhẹ nhàng ôm lấy cô. Cô rất gầy, ôm vào trong ngực cảm giác như ôm một con búp bê, một cảm giác xao động làm anh kiềm lòng không được vuốt nhẹ khuôn mặt nhỏ nanh của cô.
Cô khép hờ hai mắt phát ra tiếng hít thở đều đều, đô môi đỏ mọng khẽ nhếch, ý thức dường như đã muốn tung cánh mà bay.
“Đinh—–”
Thang máy đột nhiên vang lên, Tư Thánh Nam theo bản năng ngẩn ra còn Kỹ Văn Tĩnh ở trên đùi anh thì bị dọa cả kinh, cả người run lên.
“Tổng tài……”
Tiếng nói của một người đàn ông khác phá vỡ không gian yên tĩnh, Kỹ Văn Tĩnh vội vàng mở ra hai mắt, sau đó, cô thấy một người đàn ông trung niên đang mở lớn miệng quái dị nhìn cô.
Cô thế này mới cảm thấy tư thế của mình và Tư Thánh Nam có bao nhiêu ái muội.
Co muốn từ trong lòng anh ngồi dậy nhưng Tư Thánh Nam bá đạo đem cô ấn xuống, không cho đi.
“Có việc sao Trịnh quản lý?” Nhanh chóng khôi phục lại dáng vẻ bình thường, Tư Thánh Nam mười phần trấn định nhìn cấp dưới.
“Ách…..là vì……lão tổng của tập đoàn Uy Xa đột nhiên thay đổi quyết định, muốn chúng ta dời đến tháng sáu……..”Trịnh quản lý xấu hổ đứng tại chỗ không dám nhúc nhích nữa bước.
“Cũng tốt, như vậy chúng ta càng có thời gian chuẩn bị. Trịnh quản lý, tập đoàn Uy Xa là một con mồi béo bở, hy vọng ông không làm tôi thất vọng.”
“Vâng, tôi đã biết, tổng tài.” Trịnh quản lý hơi hơi vuốt cằm, xoay người định rời đi, sau lưng Tư Thánh Nam lại bảo ông ta.
“Trịnh quản lý, ông là người thông minh, cái gì nên nói, cái gì không nên nói, tôi nghĩ chắc ông đã biết, không cần tôi nhiều lời dặn dò, đúng không?”
“Vâng, vâng! Tôi biết, tôi nhất định sẽ không nói lung tung.”
Trịnh quản lý sợ tới mức vội vàng gật đầu hơn nữa lấy tốc độ nhanh nhất rời khỏi ‘hiện trường.’
Kỹ Văn Tĩnh quay đầu nhìn lại, thấy Tư Thánh Nam ánh mắt tà khí đang nhìn mình, hơn nữa còn nhếch môi lộ ra một cái mỉm cười mê người.
“Văn Tĩnh, có một số việc cô không cần phải lo lắng, tôi xử lý nó rất khá.”
Bàn tay to của anh đột nhiên nhẹ nhàng vuốt ve môi cô, ánh mắt nhìn chỗ thức ăn đầy ấp trên bàn, “Tôi đoán cô rất đói bụng, nhớ đem chỗ thức ăn kia ăn sạch nha, vì mông cô gầy làm đau chân của tôi.” {Sun: trớt quớt, thế thì vuốt môi người ta làm gì ????, làm Sun lầm tưởng ko hà =.=’}
Nói xong anh lấy hai tay đẩy cô ra, còn ở trên mông của cô đánh nhẹ một cái. Hành động này của anh làm Kỹ Văn Tĩnh sợ hoảng hồn chạy ra xa.
Đáng giận! Nam nhân này còn dám tùy tiện chạm vào địa phương mấu chốt của cô. Quả thật là rất đáng giận!
Nháy mắt hai gò má cô đỏ bừng, quay đầu nhìn lại thấy nam nhân ác liệt kia đang nhìn mình, khóe môi lộ ra một nụ cười tà nịnh.
Cô sẽ lấy thời gian cả đời mình chán ghét anh. Chắc chắn là như thế! {Uy, nói trước bước ko qua nha !!!!}
Thân hình cao lớn đứng lên, Tư Thánh Nam ngáp một cái, hai tay chống chống thắt lưng xoay xoay, “Tôi muốn đi ngủ một chút, nhớ trước 12h đánh thức tôi.”
Anh tao nhã xoay người đi về văn phòng xa hoa của mình!
Kỹ Văn Tĩnh cảm thấy mình mỗi khi ở cùng một chỗ với Tư Thánh Nam đều bị anh khiến cho hỏng bét. Cô thở dài, đặt mông ngồi xuống cái ghế dựa của mình, sau đó nhìn lên màn hình máy tính gặp phải một cảnh tượng vô cùng kỳ quái—-một cô gái với mái tóc hỗn độn trên đầu bị buộc thành n cái bím tóc, cô theo bản năng sờ sờ đầu mình.
Hả, gặp quỷ ——Không phải!
“Tư—-Thánh—–Nam!”
Cô dùng hết sức lực rống lên, “Anh lăn ra đây cho tôi!”
☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆☆
“Đúng vậy, ba tháng trước tôi có điền một ít tư liệu cá nhân ở trung tâm hôn nhân của chị, à, lúc đó tôi đi cùng bằng hữu đến cho nên mới thuận tay điền vậy thôi….. ”
“Khấu khấu khấu—”
Lúc này truyền đến một trận đập cửa kịch liệt, Kỹ Văn Tĩnh ôm điện thoại vừa đi mở cửa vừa nói.
“Đúng vậy, qua Noel này tôi hết hai mươi tám tuổi…..”
“Khấu khấu khấu—” Tiếng đập cửa mãnh liệt không dứt bên tai.
Cô cau mày bực bội mở cửa ra.
Ai có thể đập cửa thô bạo như thế? Còn phải hỏi sao, đương nhiên chính là Đại Boss kiêm ác quỷ Tư Thánh Nam rồi. Nam nhân này hôm nay mặc một cái áo sơ mi màu đen phối hợp với một cái quần cũng màu đen, đầu tóc hỗn độn giống như với bị đại phong cuồng quét, nhìn anh như vậy mang theo một hương vị hoang dã kiêu ngạo bất thuần. {Sun: haizz, mỹ nam dù có mặc đồ ăn mày vẫn có hương vị *chẹp chẹp*}
Có điều giờ phút này khuôn mặt tuấn tú đó đang đen thui giống như ai thiếu anh mấy trăm vạn không trả.
“Cô làm gì mà giờ này mới đi mở cửa?” Anh khẩu khí có chút hung ác, biểu tình cũng có chút không kiên nhẫn.
“Suỵt……” Cô làm một cái động tác ra hiệu anh chớ có lên tiếng, cầm điện thoại nói tiếp, “Vâng, vâng! Tôi đang nghe, thật có lỗi, vừa rồi nhà tôi có người tới gõ cửa, chị tiếp tục……..Cái gì?! Thân cận? Chị nói chị muốn an bài cho tôi đi xem mắt? Alo…….”
Cô đột nhiên thấy cái tay mình bị chộp lấy sau đó di động bị thô bạo cướp đi.
“Cạch!” Di động bị người nào đó dùng sức tắt đi rồi ném vào sô pha.
“Tư Thánh Nam, anh rốt cuộc là làm sao vậy?” Cô muốn đi lại lấy di động bị anh ném qua một bên, nhưng vừa đi được hai bước cổ tay lại bị anh nắm lại chặt chẽ.
“Tôi vừa vặn nghe cô muốn đi xem mắt?” Ai ai, xem biểu tình này giống như là gió lặng trước khi bão tới vậy nha.
Cô nhún nhún vai nói, “Tôi đi xem mắt có gì ngạc nhiên đến vậy sao?” Mặc dù chuyện này lúc trước cô cũng không có hứng thú gì cả nhưng cô cũng sắp hai mươi tám tuổi rồi, nam nhân này không thể ngay cả hôn cũng không cho cô kết chứ?!
Câu trả lời này làm đáy lòng Tư Thánh Nam không biết từ đâu sinh ra một sự ghen tuông rất mạnh.
Đáng chết! Cô đã quên cô là của anh sao? To gan muốn rời anh đi tìm chủ nhân mới sao? Không có cửa đâu, cả cửa sổ cũng không có đâu! Mơ đi!
“Cho nên cô quyết định đi xem mắt?” Anh nghiến răng nghiến lợi xác nhận.
“Nếu đối phương điều kiện không tồi thì ok, có thể đi.” Giống như cố ý chọc giận anh, Kỹ Văn Tĩnh làm bộ tỉnh bơ nói.
“Tôi không cho phép!” Anh đột nhiên gầm nhẹ.
“Vì sao?” Khuôn mặt hung dữ của anh có chút dọa hư cô.
“Bời vì….bởi vì tôi sẽ đói bụng.” {Sun: anh đáng yêu quá, giống Bi Rain trong Full House ^__^} Anh không đầu không đuôi trả lời, lúc đó không chỉ cô há hốc mồm mà ngay cả chính anh cũng ngây người. Anh đột nhiên thấy mình rõ thật là ngốc, rõ rằng anh muốn nói là anh không muốn cho cô lập gia đình, không muốn cô rời đi khỏi anh. Vậy mà lúc ra khỏi miệng lại là—đói bụng, đói bụng cái quỷ gì chứ?!
“Cô lập gia đình rồi, như vậy mỗi khi tôi đói muốn ăn đồ ăn cô nấu thì làm sao bây giờ?” Anh ảo nảo bổ sung.
“Tôi cũng không phải là cái nồi cơm điện của anh! ” Kỹ Văn Tĩnh bực mình kháng nghị.
“Đừng quên cái khế bán mình của cô còn trong tay của tôi nha, cho nên nói theo một cách nào đó, thân là chủ nhân của cô tôi không đồng ý cho cô lập gia đình thì cô tốt nhất cũng nên an phận một chút cho tôi.”
Tình huống ép buộc anh lại phải lôi ra cái nợ cũ để uy hiếp cô, tuy rằng cái tờ giấy gọi là cái khế ước bán mình kia hiện tại ở chỗ nào anh cũng không biết nhưng bất quá chỉ cần bám chặt cô không cho lấy chồng, làm tiểu nhân một chút anh cũng không ngại.
Cô tức giận lườm anh một cái, “Năm đó tôi chỉ không cẩn thận làm bể khối ngọc của anh, nhiều năm như vậy bị anh khi dễ, đến bây giờ nợ cũng trả xong rồi chứ?”
“Cái đó hình như là chưa đủ…….” Anh lại cười hóa thân thành ác ma, “Năm đó cô làm bể khối ngọc đó là bảo vật gia truyền của nhà chúng tôi, cho nên tôi khuyên cô nên chuẩn bị thời gian cả đời mình để trả nợ là vừa.”
“Ác ma!” Cô bất mãn lẩm bẩm.
“Đúng vậy, hiện tại ác ma đói bụng, nô tì có muốn hầu hạ chủ nhân một chút không?”
Tâm tình buồn bực trước đó hiện tại bay mất không còn một mống, từ nhỏ đến lớn, mỗi lần nhìn thấy Kỹ Văn Tĩnh khuất phục mình, trong lòng anh đều sinh ra cảm giác thỏa mãn rất lớn.
Hôm nay vốn dĩ là anh hẹn mấy người bằng hữu đến club tụ hội.
...bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ...Không ngờ giữa đường chạy xe Sở Hi Nghiêu gọi điện thoại báo vừa mới tiếp một cái case quảng cáo, Doãn Chính Luân gọi điện nói bệnh viện vừa mới tiếp một bệnh nhân hoàn cảnh ngặt nghèo, Triển Ngạo Trạch tên hỗn đản đó gọi điện nói đệ đệ của cậu ta cùng gia đình phát sinh một chút chuyện không thoải mái, anh đi không ra.
Kết quả, tụ hội bị hủy bỏ, lúc gần tới club anh không vui xuống xe đi bộ một chút, lát sau quay lại phát hiện xe đậu sai chỗ đã bị cảnh sát kéo đi mất rồi, nhìn qua nhìn lại, anh phát hiện chỗ này cách nhà của Kỹ Văn Tĩnh cũng không xa. Cho nên lúc tìm đến cô là để phát tán tâm trạng mình đầy khí không chỗ bạo phát này, nhưng mà lúc vừa nhìn thấy Kỹ Văn Tĩnh, tâm tình bực bội kỳ dị được trấn an, cảm giác này cũng không tệ lắm, giống như trở về nhà của mình vậy.
Biết anh mười mấy năm rồi, Kỹ Văn Tĩnh cũng không còn lạ gì cái tính trẻ con của anh.
Thôi quên đi, cô đã muốn bị anh khi dễ mười mấy năm rồi, giờ thêm một chút nữa cũng không sao, xem anh là Đại Boss của cô lại nhỏ hơn cô ba tuổi, cô quyết định—–nhẫn!!!
Chờ cô hầu hạ đại thiếu gia cơm no rượu say đã gần mười một giờ đêm.
Tư Thánh Nam không khách khí chút nào chiếm cứ phòng tắm nhà cô, an an ổn ổn tắm nước ấm, còn Kỹ Văn Tĩnh nhận mệnh của đại chủ nhân ở lại phòng bếp rửa chén.
Cô một bên rửa chén một bên thề ở trong lòng, tương lai tuyệt đối sẽ không gả cho một nam nhân ác bá giống như Tư Thánh Nam làm vợ. {Uy, Văn Tĩnh tỷ là ko ai nói đc chuyện tương lai đâu nha.}
Vất vả thu thập dọn dẹp sạch sẽ trong nhà xong, cô kéo thân hình mệt mỏi trở lại phòng ngủ lại phát hiện Tư Thánh Nam đang mặc một bộ đồ ngủ so với dáng người của mình nhỏ hơn rất không khách khí mà nằm hình chữ đại trên giường của cô.
“Văn Tĩnh, cô đoán xem tôi vừa phát hiện cái gì ở nhà cô?”
Đặt mông ngồi xuống, anh cười hì hì chỉ chỉ vào cái tủ quần áo của cô, “Tôi mới ở bên trong tìm được bộ quần áo của mình trước đây nha, còn có khối ngọc này nữa nè.”
Anh đem một khối bảo ngọc lục sắc giơ lên, ở giữa có một vết nứt rõ ràng thấy hồi xưa đã từng hy sinh lừng lẫy lắm đây, sau đó bị người ta dùng nhựa cao su gắn lại.
Kỹ Văn Tĩnh làm sao có thể quên, chính tại cái khối ngọc chết tiệt này hại cô trở thành nô lệ của anh.
Cô cẩn thận cất giữ nó là vì có một ngày lấy đến tòa ắn làm bằng chứng tố cáo nam nhân này, nói anh dám lấy thứ đồ hư này ngược đãi cô mấy năm.
Cô lại liếc về cái tủ quần áo của mình, giờ này phút này nó đã bị anh nhào lên lộn xuống loạn tùng phèo. Thật là tức chết, sao anh có thể mặt dày thế cơ chứ, “Tư thiếu gia, hiện giờ đã muốn mười một giờ đêm rồi, tôi thấy nơi anh nên xuất hiện lúc này là cái giường lớn nhà anh chứ không phải là cái phòng ngủ của tôi.”
Anh tà tà nhìn cô nói lại, “Văn Tĩnh, hiện giờ đã sắp mười một giờ rồi.”
“Tôi còn nghĩ anh không có khái niệm thời gian.” Cô không khách khí đoạt lại miếng ngọc bộ

