watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 6 - Chủ nhân xin ngài đừng có chọc tôi <br />
Home >
Tìm kiếm

Chủ nhân xin ngài đừng có chọc tôi

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
05/04/26 - 15:19

ang lời của Ngô Nhã Dung. Bà ta xoay người, một chàng trai trẻ tuổi chắc khoảng hơn hai mươi tuổi, trên người mặc một áo pul màu trắng, hai chân thon dài mặc một cái quần xám tôn lên dáng người cao ráo, trên chân là đôi giày thể thao màu trắng. Ăn mặc tùy ý như vầy làm cho người ta nhìn qua thấy giống như một sinh viên đại học. Nhưng khác một cái là khí chất anh ta trời sinh phát ra một sự uy nghiêm, vô hình mà đe dọa người khác, Ngô Nhã Dung không tự chủ được lùi về sau từng bước, “Cậu…cậu là ai?”



Tư Thánh Nam híp mắt lại, khóe môi khêu gợi khẽ nhếch lên, cười lạnh trào phúng, “Trước khi bà hỏi thăm lai lịch của tôi, tôi nghĩ là bà nên nhớ lại một chút, ví như gần đây bà có thấy đĩa bay hay là một số sự kiện kỳ quái gì không?”



“Hả?”



“Là như vầy, tôi vừa mới đứng ở ngoài cửa không cẩn thận nghe được bà nói chuyện có chút kỳ quái, nên muốn xác định một chút, xem đầu óc của bà có bị thần kinh hay không…..”



“Này!” Bà ta rốt cuộc cũng nghe ra anh châm chọc mình, “Cái tên xú tiểu tử ở đâu chạy ra thế này?”



Tư Thánh Nam cà lơ phất phơ lấy ngón tay chỉ chỉ ra ngoài, “Từ bên ngoài.”



“Văn Tĩnh, cái thằng xú tiểu tử không biết lễ phép này rốt cuộc là có quan hệ gì với mày? Đừng nói cho tao, nó là bạn trai của mày, cái thằng tiểu quỷ này nhìn qua còn không đến hai mươi tuổi nữa. Hơn nữa nhìn nó thì chắc chắn là một thằng côn đồ không có người giáo dục rồi, mẹ nói cho mày nghe này, chuyện quan trọng nhất của một đứa con gái là phải gả cho một người đàn ông có tiền có thế, còn giống như thằng xú tiểu tử này chỉ có mang khuôn mặt đi câu dẫn con gái thôi, mày phải cách nó xa một chút, biết không? ”



Kỉ Văn Tĩnh cảm thấy đầu mình bắt đầu đau lên, không ngờ ánh mắt của lão mẹ lại [chính xác"> đến thế, bất đắc dĩ cô nhìn Tư Thánh Nam đang đứng ở cạnh cửa, anh cũng cười, bước chân tao nhã chậm rãi đi về phía cô.



Thân hình cao gần một mét tám mươi lăm cùng khí chất tà mị toàn thân phát ra, Ngô Nhã Dung bị khí chất đó áp đảo, mồ hôi lạnh ứa ra, cảm giác đối phương…..rất là khủng bố.



“Dì này, bà phải cần một ít cảnh cáo mới ý thức được hôm nay mình phạm sai lầm đến cỡ nào!”



Nói xong anh lấy từ trong túi quần ra một cái Sony Ericsson Black Diamond xa xỉ, gọi đến một dãy số, “Là luật sư Mã Chính Đức sao? Tôi là ai? Tôi là thủ trưởng trực tiếp của con gái ông Mã Na Na. Đúng vậy, tôi chính là tổng tài của tập đoàn Thánh Lôi, Tư Thánh Nam.”



Âm thanh của anh không cao không thấp nhưng vừa đủ để Ngô Nhã Dung nghe được rõ ràng. Bà ta trừng lớn hai mắt, cái miệng cũng rất không khí chất há lớn, bà ta theo bản năng nhìn về phía con gái, Kỉ Văn Tĩnh cũng rất đồng tình nhìn bà ta nhún nhún vai.

...bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ...Giờ phút này Tư Thánh Nam cười đến lưu manh, “Hôm nay tôi gọi điện thoại cho ông, chính là muốn ông đem vợ cùng con gái quản lý cho tốt đi, không cần phải thần kinh không có việc gì chạy đi gây sóng gió cho người khác, nếu không….”



Khóe môi xinh đẹp lại giơ lên, “Tôi cũng không ngại hủy đi văn phòng của ông đâu, biết đâu sao này nơi đó lại biến thành một cái bãi rác công cộng, sao nhỉ?”



“Nghe rõ?” Cảnh cáo xong, anh lạnh lùng cúp điện thoại trong lòng bàn tay.



“Bà dì này, nếu bà không phải bị bại não thì ý tứ trong điện thoại lúc nãy bà hẳn là hiểu được chứ?”



“Cậu……cậu…….”Ngô Nhã Dung bị dọa đến sắc mặt tái nhợt, “Cậu chính là ông chủ Na Na nhà chúng tôi, Tư Thánh Nam?” Không có khả năng! Ông trời! Điều đó không có khả năng, mình vừa mới đắc tội với cậu ta rồi!



“Tôi nhớ năm phút đồng hồ trước, trong mắt đại thẩm tôi vẫn còn là cái thằng không có học vấn, không có nghề nghiệp và còn…….siêu cấp lưu manh.”



Ánh mắt anh trong thoáng chốc lạnh xuống, thái độ cũng trở nên đáng sợ, “Lương tâm của bà bị chó cắn sao? Bà chưa bao giờ trở về liếc mắt con gái ruột bà một cái, vậy mà con gái của chồng bà xuất hiện vấn đề bà còn mặt dày chạy đến cầu sinh con gái mình dập đầu nhận tội với cô ta. Dì à, chẳng lẽ bà không biết làm người mà ác quá lên trừng sẽ bị trừng phạt sao?”



Ngô Nhã Dung bị anh nói mặt chuyển màu, một hồi xanh một hồi trắng, “Tôi…….”



“Giờ bà cút ngay cho tôi, từ nay về sao đừng bao giờ làm cho tôi thấy trong nhà Văn Tĩnh có bóng dáng bà, hoặc là mùi nước hoa gay gắt của bà, nếu không tôi sẽ cho bảo tiêu nhà chúng tôi đem bà nhét vào thùng rác.”



Khuôn mặt tuấn tú đột nhiên tiến lên một bước đến sát Ngô Nhã Dung lúc này đã bị dọa thảm thương, “Tốt nhất bà nên tin tôi là loại người nói được làm được.”



Cuối cùng một tay chỉ phía cửa, “Bây giờ bà có thể cút rồi!”



“Đây là nhà con gái tôi…..”



“Tính nhẫn nại của tôi chưa bao giờ vượt qua ba giây!”



“Này…..”



“Một……” Anh vươn một ngón tay.



“Cậu này…….”



“Hai…..” Anh lại vươn ngón tay thứ hai.



Ngô Nhã Dung nuốt nuốt nước miếng, chật vật liếc xéo con gái một cái, xoay người bỏ đi.



Hai ngón tay thon dài vẫn còn dừng giữa không trung nhưng tầm mắt Tư Thánh Nam lại gắt gao khóa chặt trên người Kỉ Văn Tĩnh, cô bây giờ cười còn khó coi hơn là khóc.

“Tôi có một bà mẹ rất tệ đúng không?” Cô cố gắng trấn định tỏ vẻ không việc gì nhún nhún vai, không muốn cho ai biết mình đang rất đau lòng. Bất chợt thân mình mảnh mai bị một cánh tay thon dài bá đạo kéo qua. Mũi của cô lập tức đánh vào trong ngực anh, lòng ngực ấm áp này, có cả hương vị mà cô vẫn quen thuộc. Trong nháy mắt, tòa thành ngụy trang vừa mới dựng lên phút chốc tan vỡ. Trong lòng đau quá…….đau đến sắp làm cho cô không thể hô hấp nỗi.



Bàn tay Tư Thánh Nam đỡ cái gáy của cô, cằm nhẹ nhàng tựa trên đỉnh đầu của cô.



“Văn Tĩnh, nếu muốn khóc thì khóc ra đi!”



Khi anh vừa vào nghe được cái bà già kia đưa ra một loạt yêu cầu quá đáng như vậy, anh hận không thể làm thịt bà ta ngay lập tức.



Kỉ Văn Tĩnh nhịn không được nữa bắt đầu khóc tức tởi, nước mắt ướt át xuyên qua chiếc áo mỏng manh tẩm ướt ngực anh, anh không nói tiếng nào càng đem cô gắt gao ôm vào lòng ngực. Anh thề, người nào dám khi dễ Văn Tĩnh của anh, người đó sẽ bị trả giá một hoàn gấp mười. {Sun: vậy anh khi dễ người ta sao ko tính vậy ha????}



Được anh ôm vào lòng Kỉ Văn Tĩnh lặng lẽ khóc, an tâm đem một mặt yếu ớt của mình ra hiện trước mặt anh không che dấu.



Hai người cứ như vậy nhẹ nhàng ôm nhau, mãi đến khi có một mùi hương kỳ lạ từ trong bếp bay ra——-chết rồi, café nấu khét rồi!

Tập đoàn Thánh Lôi đang dự định mở rộng thị trường kinh doanh, dự án lần này tập trong vào điện thoại di động, một thị trường đang rất sôi nổi hiện nay, trong lần này lấy điện thoại 3G làm chủ, Tư Thánh Nam quyết định đầu tư quảng cáo phải thật hoành tráng. Thường thì tìm người quảng cáo sẽ chọn những ngôi sao nổi tiếng, có như vậy mới thu hút được khách hàng, lần này, người mà Tư Thánh Nam chọn làm phát ngôn là Đại minh tinh Sở Hy Nghiêu, cũng là bạn chí cốt của anh.



Vì đi công tác cùng Tư Thánh Nam một vài lần, Kỉ Văn Tĩnh ít nhiều gì cũng biết được một số bạn bè của anh, trong đó có Triển Ngạo Trạch tổng tài của tập đoàn Triển thị, Doãn Chính Luân con trai trưởng của bệnh viện Doãn thị.



Nhớ lại lúc trước ở nhà ăn, Tư Thánh Nam đánh Tề Thiên Hoàn lúc ấy cũng có gặp qua vài người này, nhưng lúc ấy tình huống nguy cấp cô chỉ là vội vàng nhìn thoáng, cũng không nhớ kĩ gương mặt bọn họ.



Tan sở không bao lâu cô đã bị Tư Thánh Nam kéo đến studio xem hiện trường chụp ảnh, dường như nơi đây rất có phong cách Arab thì phải, phải nói là…… rất ngoại quốc.



Nhân vật chính hôm nay là một chàng trai tóc dài phiêu diêu tuấn mỹ, nói cho chính xác thì phải gọi là mỹ nam mới đúng, thấy bọn họ vào, mỹ nam đi đến.



“Cái tên hỗn đản này, tớ còn tưởng cậu không đến studio xem tớ chụp ảnh đâu, lần trước bị cậu thả bồ câu, lần này nếu cậu còn dám….. Di?” Khi đảo đến Kỉ Văn Tĩnh, ánh mắt Sở Hy Nghiêu nhịn không được sáng lên.



Anh ta mười phần ái muội vỗ vỗ cằm, “Nếu tớ nhớ không lầm, vị tiểu thư này chính là nguyên nhân mà cậu ‘xử’ Tề tổng giám đốc ở nhà ăn, đúng không?”



Kỉ Văn Tĩnh nghe thế xấu hổ đứng lên, tay chân có chút luống cuống. Tư Thánh Nam ngang ngược kéo bả vai cô, tức giận trừng mắt nhìn bạn tốt, “Đừng dùng cái ánh mắt mê đắm kia nhìn chằm chằm vào người của tớ, cô ấy không phải là đối tượng phóng điện của cậu.” Nói xong lại nói với Kỉ Văn Tĩnh, “Sở Hy Nghiêu, là bạn hữu tổn hại nhất của tôi, ưu điểm là đẹp đến biến thái, khuyết điểm là thấy con gái thì như ong thấy mật, khẩn cấp chạy qua chinh phục, vì thế cho nên từ giờ trở đi cô cứ xem anh cậu ta như không tồn tại đi!”

“Thánh Nam, ở trước mặt con gái mà chà đạp bạn tốt như vậy có phải hơn quá đáng không?” Sở Hy Nghiêu mắt cười vẫn như cũ nhìn chằm chằm Kỉ Văn Tĩnh lúc này hai má đã hồng, “Tớ đoán vị tiểu thư này cũng không muốn xem tớ như không tồn tại đâu!”



Mặc kệ bạn tốt đang sống chết trừng mắt nhìn mình, Sở Hy Nghiêu tao nhã vươn cánh tay thon dài ra, “Tiểu thư nhĩ hảo, xin hỏi phương danh?”



Không đợi Kỉ Văn Tĩnh vươn tay ra bắt, Tư Thánh Nam rất không khách khí đưa tay ra ngăn cản hai người, “Cô ấy tên Kỉ Văn Tĩnh, trước mắt đang công tác ở công ty tôi, tuổi giữ bí mật, có bạn trai chưa giữ bí mật, số di động giữ bí mật, địa chỉ gia đình giữ bí mật, cho nên cậu biết như vậy là đủ rồi!” {Sun: anh đáng yêu quá ^__^}



Tuy Hi Nghiêu là bạn tốt của mình nhưng anh không dễ dàng tha thứ cho bất cứ người đàn ông nào tiếp xúc Văn Tĩnh của anh, trừ anh ra, ai cũng không được thân cận cô.



Kỉ Văn Tĩnh vô lực lắc đầu, nhìn Sở Hy Nghiêu cười khổ, “Dường như tình cảm của hai người rất tốt.” Ây, tình hữu nghị giữa đàn ông với nhau quả thật là kỳ quái.



Sở Hy Nghiêu nhìn cô tươi cười mang theo vài phần ái muội, “Tôi cũng nhìn ra người này dường như rất để ý cô.”



Những lời này nói ra giống như một quả bom quăng giữa hai người, Tư Thánh Nam cùng Kĩ Văn Tĩnh đồng loạt nhìn nhau, đồng thời cảm giác có một dòng điện đang chạy trong người.



Anh rất để ý cô?



Đúng vậy, từ sau khi về nước, anh phát hiện mình càng ngày càng muốn chiếm giữ lấy Văn Tĩnh, loại cảm giác này với cái cảm giác ngây ngô chiếm hữu ngày xưa hoàn toàn khác nhau, nhưng mà anh lại không biết khác nhau là ở đâu. Anh cuốn quýt che dấu nội tâm bất an, tức giận nhìn Sở Hy Nghiêu, “Tốt nhất là cậu nên chuẩn bị tinh thần hoàn thành phần chụp ảnh của mình đi, bụng tớ đói rồi, xem cậu chụp ảnh xong tớ còn muốn đi cúng tế lục phủ ngũ tạng của tớ. Văn Tĩnh, hôm nay cô làm món cua hương lạt đi.”



“Thật không hổ danh là bạn tốt của tớ, còn nhớ là tớ thích ăn cua nhất.”Sở Hy Nghiêu e sợ thiên hạ không loạn cười khẽ nói, “Kỉ tiểu thư, nhớ nấu cho tôi thêm một phần nha, khẩu vị của tôi rất lớn.”



“Không thành vấn đề!”



“Sở tiên sinh, chúng tôi dường như chưa từng mời cậu cùng nhau dùng cơm.” Tư Thánh Nam đánh chết cũng không chịu có người chen vào giữa mình và Kỉ Văn Tĩnh dùng cơm.

“Không mời cũng đừng lo, tớ có thể tự mình đến đăng môn bái phỏng……”



“Cậu là muốn…….”



“Tổng tài…….”



Một nhân viên chụp ảnh vội vã chạy tới cắt đứt cuộc tranh đấu của hai soái ca, “Chiêm Sâm tiên sinh phụ trách trang phục vừa rồi trên đường bị tai nạn xe cộ, hiện giờ anh ta bị đưa đi bệnh viện cấp cứu rồi, đạo cụ trang phục vì xe phát nổ nên hư cả rồi……..”



“Cái gì?!” Sở Hy Nghiêu bộ dáng mới vừa rồi cà lơ phất phơ kêu lớn lên, “Cậu nói trợ lý của tôi bị tai nạn xe cộ, anh ta hiện giờ thế nào?”



“Tình huống trước mắt còn không biết…….”



“Như vậy quần áo này…….”Tư Thánh Nam nhíu mày nói.



“Toàn bộ bị hủy rồi, nếu kêu nhà thiết kế làm lại thì vụ chụp hình này phải dời đến tháng sau, cứ như vậy thì chúng ta sẽ tổn thất rất lớn…….”



“Shit!” Tư Thánh Nam không khỏi rủa thấp một tiếng, trầm ngâm một lát anh lại nói, “Lập tức phái người đến bệnh viện quan sát thương thế của Chiêm Sâm, có tình huống gì thì phải báo với tôi trước, mặt khác, thông báo mọi người nói buổi chụp hình hôm nay tạm thời hủy bỏ……”



“Nhưng mà tổng tài, một khi lùi lại buổi chụp hình hôm nay sẽ ảnh hưởng đến thời gian chúng ta đưa sản phẩm ra thị trường. Cứ như vậy, hợp đồng của chúng ta với đài truyền hình sẽ bị hủy bỏ, cái đoạn quảng cáo đó là chúng ta tranh thủ lắm mới có được, nếu như bị hủy bỏ chỉ sợ sẽ bị đoạn quảng cáo khác thay thế thôi………”



“Hiện giờ toàn bộ trang phục đều bị hủy cả, không có cái nào thay thế. Trọng điểm là bộ trang phục của hoàng tử Arab, nó được thiết kế rất lâu…….” Âm điệu của Tư Thánh Nam nhịn không được đề cao vài đề xi ben, “Thông báo xuống, mọi tổn thất lần này tôi sẽ chịu trách nhiệm!”



Nói rồi xoay người cầm lấy cổ tay của Kỉ Văn Tĩnh, mặt u ám phun ra một câu, “Theo giúp tôi về nhà ăn cua!”



“Nếu có thể tìm được trang phục của hoàng tử Arab thì quảng cáo có thể tiếp tục, đúng không?”



Kỉ Văn Tĩnh quay đầu về phía sau hỏi, động tác khó hiểu này làm Tư Thánh Nam nhìn cô nhíu mày. Rất nhẹ nhàng thoát khỏi bàn tay của anh, cô hướng ánh mắt nhìn về phía Sở Hy Nghiêu. Anh ta nhún vai, “Tôi nghĩ điểm mấu chốt của quảng cáo này là ở trang phục, nhưng trước mắt cái vị thiết kế trang phục Arab này đang ở tuần lễ thời trang Pa-ri rồi, nếu kêu ông ta trở về Hong Kong thì cũng phải trễ hết ba ngày……”

..hãy nhớ kênh truyện chấm prồ và giới thiệu cho mọi người nữa nhé..“Thời gian bắt đầu phát sóng trên TV là ngày nào?” Kỉ Văn Tĩnh lại đem ánh mắt nhìn về phía nhân viên công tác.



“Ngày sáu tháng sau!”



“Nói cách khác chúng ta có một tháng để quay quảng cáo này đúng không?”



Biểu tình của mọi người đều thật ngưng trọng, không hẹn mà cùng gật gật đầu, chỉ có Tư Thánh Nam là rên lên một tiếng, anh biết cô gái này sắp làm gì rồi. Kỉ Văn Tĩnh nhìn nhìn Tư Thánh Nam.



“Tôi từng học qua khóa thiết kế trang phục, đối với trang phục của Arab cũng có hiểu biết một ít, nếu có người tham gia chế tác, tôi nghĩ tôi có thể hỗ trợ……”



“Bạn của tôi c
<<1 ... 45678 ... 14>>

Tag:

Chủ,nhân,xin,ngài,đừng,,chọc,tôi,,/>

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4629 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4651 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 102