watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 8 - Ảo Kiếm Linh Kỳ
Home >
Tìm kiếm

Ảo Kiếm Linh Kỳ

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 11:47

ao tiểu nữ biết, tiểu nữ chỉ hỏi đạo trưởng là có người đó hay không?
Thiên Ngộ nói:
- Có thì có, nhưng người đó không phải là đệ tử của phái Hoa Sơn.
Phi Phụng mỉm cười nói:
- Không phải là đệ tử phái Hoa Sơn thì không thể làm nhân chứng sao?
Thiên Ngộ trầm ngâm một lát rồi nói:
- Có thể, nhưng không biết người đó có đồng ý hay không, cô nương thử hỏi xem.
Phi Phụng bước lên trước và nói:
- Ngọc Hư đạo trưởng, xin mời đạo trưởng bước ra ngoài một lát.
Ngọc Hư Tử lặng lẽ bước ra mà không hề có vẻ gì ngạc nhiên, dường như lão đã phán đoán được thâm ý của Phi Phụng.
Phi Phụng hỏi:
- Ngọc Hư đạo trưởng, đạo trưởng có đồng ý làm chứng nhân mục kích không?
Ngọc Hư Tử nói:
- Đồng ý!
Phi Phụng nói:
- Đạo trưởng đến đã lâu, có lẽ đạo trưởng đã nhìn rõ vị Tiêu cô nương kia rồi chứ?
Ngọc Hư Tử gật đầu.
- Vậy đạo trưởng thử nói xem, nữ tử mà đạo trưởng gặp hôm đó có phải là bà ta không?
Ngọc Hư Tử chưa kịp trả lời thì Thiên Cơ đã kêu lên:
- Đương nhiên là bà ta! Ngọc Hư đạo huynh, nhớ hôm đó đạo huynh từng nói với bọn tại hạ....
Lão liếc nhìn qua Thiên Ngộ đạo nhân rồi tiếp:
- Đạo huynh từng nói nữ tử đó là Ngân Hồ trong Tiêu Thị Song Hồ, Ngân Hồ là tình nhân của Tề Cẩn Minh, đạo huynh muốn biết tin tức về Tề Cẩn Minh nên mới đuổi theo cô ta. Những lời này là do đạo huynh nói, đạo huynh còn nhớ chứ?
Ngọc Hư Tử thản nhiên nói:
- Còn nhớ rất rõ.
Thiên Cơ hỏi tiếp:
- Bây giờ Tề Cẩn Minh đã thừa nhận hắn và Tiêu cô nương tình như phu phụ, vậy cô ta há chẳng phải là Ngân Hồ sao?
Ngọc Hư Tử nói:
- Không sai, cô ta là Ngân Hồ!
Thiên Cơ quay sang nói với Phi Phụng:
- Cô nương còn gì để nói không?
Ngọc Hư Tử nói tiếp:
- Bần đạo chưa nói hết ý. Không sai, vừa rồi bần đạo còn hoài nghi Ngân Hồ chính là nữ tử từng động thủ với bần đạo hôm đó, nhưng bây giờ bần đạo đã nhìn rõ, không phải là cùng một người!
Thiên Ngộ ngạc nhiên hỏi lại:
- Đạo huynh có chắc là không phải cùng một người không?
Ngọc Hư Tử nói:
- Người đó có tướng mạo rất giống như Ngân Hồ, nhưng có vài điểm bất đồng. Trên mặt nữ tử kia có một nốt ruồi, giọng nói cũng mang khẩu âm quan ngoại, không giống Tiêu cô nương đây.
Thiên Ngộ nói:
- Đạo huynh hoài nghi nữ tử kia là Kim Hồ, tức là tỷ tỷ của Ngân Hồ chăng? Nhưng theo bần đạo biết thì Kim Hồ đã lấy Bạch Đà Sơn chủ bên Tây Vực từ lâu. Bạch Đà Sơn và phái Hoa Sơn xưa nay không tương giao và cũng không ân oán. Vậy Kim Hồ có lý do gì lén chạy lên Hoa Sơn hại chưởng môn của bọn bần đạo?
Ngọc Hư Tử nói:
- Điều đó bần đạo không biết, bần đạo chỉ có thể nói Tiêu cô nương đây không phải là nữ tử hôm đó thôi!
Thiên Cơ lạnh lùng nói:
- Ngọc Hư đạo huynh, không phải vì các vị đã hóa địch thành bạn với Tề Cẩn Minh mà đạo huynh nói như thế chứ?
Ngọc Hư Tử phát nộ khí, lão cao giọng nói:
- Bần đạo và đạo huynh không hợp nhau nhưng xưa nay bần đạo không hề biết nói dối.
Thiên Ngộ đạo huynh thừa biết tính cách của bần đạo.
Thiên Ngộ lên tiếng:
- Không sai, Ngọc Hư đạo trưởng tuyệt đối không lừa dối chúng ta, lão đã nói không phải tức là không phải.
Ngọc Hư Tử lui bước ra sau.
Thiên Ngộ quay sang nói với Tiêu Quyên Quyên:
- Được, bây giờ đã chứng minh cô nương không bị hiềm nghi, vậy cô nương muốn đi bọn bần đạo không ngăn cản.
Đương nhiên là Tiêu Quyên Quyên không thể bỏ đi.
Bỗng nghe Thiên Cơ lạnh lùng nói:
- Ngân Hồ không có hiềm nghi nhưng Tề Cẩn Minh có hiềm nghi. Do vậy cũng không thể nói sự việc hoàn toàn không liên quan đến Ngân Hồ.
Phi Phụng lên tiếng nói:
- Tại sao lại nói vậy?
Thiên Cơ nói:
- Không ai có thể chứng minh hôm đó Tề Cẩn Minh không có ở Hoa Sơn. Dù Ngân Hồ không xuất hiện ở Hoa Sơn ngày hôm đó thì Tề Cẩn Minh vẫn có thể mượn dùng ám khí tẩm độc của cô ta.
Với quan hệ giữa Tề Cẩn Minh và Ngân Hồ thì việc dùng ám khí tẩm độc của bà ta là có kh năng, do vậy cũng chẳng tránh sự hoài nghi của Thiên Cơ.
Tề Cẩn Minh muốn tự biện cũng không thể được, lão đành cười nhạt một tiếng rồi im lặng không nói gì.
Thiên Ngộ đạo nhân tiếp tục nói:
- Tề tiên sinh, xin lượng thứ cho bần đạo nói thẳng, vụ án chưởng môn tệ phái bị mưu hại tuy chưa thể điều tra rõ ràng nhưng có lẽ Tề tiên sinh là nhân vật bị nghi ngờ nhiều nhất đấy!
Tề Cẩn Minh chỉ cười nhạt, nhưng Thiên Toàn đạo nhân lại biện hộ thay lão:
- Sư huynh, chỉ là sự hoài nghi thì e rằng chưa thể kết tội người khác được.
Thiên Ngộ hừ một tiếng rồi nói:
- Không sai, chúng ta hành sự đều dựa vào một chữ “lý”. Trước khi tìm được chứng cứ thì đương nhiên chúng ta không thể vu khống cho Tề tiên sinh là hung thủ. Nhưng Tề tiên sinh đã là nhân vật bị nghi ngờ nhiều nhất, án theo lẽ thường mà nói thì khó khăn lắm chúng ta mới tìm được nghi phạm, do vậy không thể không xử trí nghi phạm. Tề tiên sinh nói xem nên làm thế nào đây? Xin ngài cứ cho ý kiến!
Tề Cẩn Minh ngước nhìn trời, cười nhạt một tiếng rồi nói:
- Các vị đã định tội danh cho tại hạ là nghi phạm rồi, các vị muốn làm thế nào thì làm, hà tất phải hỏi tại hạ?
Thiên Ngộ do dự bất quyết, Thiên Cơ nhanh chóng thay lão đưa ra chủ ý:
- Sư huynh, chuyện này tốt nhất là giao cho Thiên Toàn sư đệ thực hiện.
Thiên Ngộ do dự một lát mới hắng giọng rồi nói:
- Cũng có lý!
Thiên Toàn liền hỏi:
- Nhị vị sư huynh muốn đệ làm thế nào?
Thiên Cơ quay sang nói với chưởng môn Thiên Ngộ:
- Sư huynh, cố nhiên là chúng ta không thể vu khống Tề tiên sinh là hung thủ, nhưng cũng không thể dễ dàng bỏ qua nghi phạm. Chi bằng thế này, tạm thời mời Tề tiên sinh theo chúng ta hồi sơn, nếu ngày sau điều tra được hung thủ là kẻ khác thì chúng ta bồi lễ cho Tề tiên sinh rồi cung kính tiễn xuống núi. Còn nếu tìm được chứng cứ đó là hành vi của Tề tiên sinh thì, hì hì, như vậy là Tề tiên sinh chỉ có thể lưu lại trên Hoa Sơn chịu sự xử trí của chúng ta thôi.
Thiên Ngộ trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Sư đệ nói cũng có lý, nhưng... nhưng...
Thiên Cơ biết Thiên Ngộ cảm thấy khó xử nên nói thay:
- Do vậy, tốt nhất là giao chuyện này cho Thiên Toàn sư đệ thực hiện. Thiên Toàn sư đệ, ngươi và Tề Cẩn Minh là hảo hữu với nhau, vậy ngươi hãy khuyên Tề Cẩn Minh một tiếng nhé. Ngươi vốn không muốn gây can qua, nếu khuyên được Tề Cẩn Minh theo chúng ta về Hoa Sơn thì há chẳng phải là tốt cho cả ba bên sao?
Những lời này của Thiên Cơ quả nhiên hợp ý Thiên Ngộ. Nên biết, phái Hoa Sơn tuy chuẩn bị binh mã kéo đến nhưng võ công của Tề Cẩn Minh không phải tầm thường, một khi động thủ thì khó tránh khỏi cục diện lưỡng bại câu thương.
Thiên Ngộ khẽ gật đầu, nói:
- Cách giải quyết này quả nhiên rất hợp tình hợp lý. Thiên Toàn sư đệ, ngươi hãy phân tích những điều lợi hại và khuyên Tề tiên sinh theo chúng ta hồi sơn nhé!
Thiên Toàn nói:
- Đệ nghĩ hắn đã nghe những gì mà nhị vị sư huynh vừa nói.
Thiên Ngộ nói:
- Nhưng hắn chưa có sự trả lời là đồng ý hay không? Do vậy ta muốn cho hắn một cơ hội nữa là để ngươi đi khuyên hắn. Hy vọng là hắn sẽ nghe theo lời khuyên của ngươi.
Thiên Toàn nói:
- Đệ nghĩ là đệ không cần phải khuyên?
Thiên Ngộ ngạc nhiên hỏi:
- Tại sao?
Thiên Toàn chậm rãi:
- Đệ biết nhất định là hắn không đồng ý. Hắn là một nhân vật cuồng ngạo tự tại thì làm sao đồng ý theo chúng ta về Hoa Sơn chờ nhận tội với danh phận là nghi phạm? Hơn nữa, đệ cũng không muốn khuyên hắn như vậy.
Thiên Ngộ biến sắc, lão nói:
- Tại sao?
- Vì đệ tin rằng Tề Cẩn Minh không phải là hung thủ.
Câu này được nói ra với ngữ khí kiên định như chém đinh chặt sắt.
Thiên Cơ quát hỏi:
- Ngươi dám trái lệnh của chưởng môn sao?
Thiên Toàn nói:
- Chưởng môn sư huynh, xin hỏi đây có phải là mệnh lệnh không?
Thiên Ngộ tỏ vẻ khó xử, nói:
- Không sai, đây là mệnh lệnh của chưởng môn. Ta bảo ngươi đi khuyên hắn nếu hắn không nghe lời khuyên thì...
Thiên Cơ tiếp lời:
- Thì ngươi hãy áp giải hắn về Hoa Sơn.
Thiên Toàn cười nhạt nói:
- Sư huynh quá đề cao đệ rồi, đệ có thể áp giải Tề Cẩn Minh về Hoa Sơn sao?
Thiên Cơ nói:
- Nhưng ngươi phải là người động thủ trước tiên, một khi ngươi ra tay thì bọn ta sẽ trợ giúp.
Thiên Toàn hỏi lại:
- Đây là chủ ý của sư huynh hay là...
Thiên Ngộ đã ở thế cưỡi hổ khó xuống nên đành nói:
- Những điều Thiên Cơ sư đệ nói cũng là chủ ý của ta.
Thiên Toàn hỏi tiếp:
- Và đó cũng là mệnh lệnh?
Thiên Ngộ gật đầu, nói:
- Không sai, vì chỉ có làm như thế thì ngươi mới thể hiện được lòng trung với bản phái!
Thiên Toàn trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Được, đã là mệnh lệnh thì chỉ có thể tòng mệnh thôi. Nhưng đệ đã tin tưởng Tề Cẩn Minh không phải là hung thủ mà bảo đệ bán đứng bằng hữu là bất nghĩa, đệ lại không muốn bất trung với bản phái nên đệ phải tuân mệnh là chỉ có một cách nàỵ.... Nói đến đây thì đột nhiên lão bạt kiếm tự đâm vào giữa ngực mình.
Thiên Ngộ không ngờ lão làm như thế nhưng muốn cứu cũng không kịp. Bỗng nhiên thấy một bóng người thấp thoáng, quần hùng chưa kịp nhìn rõ bóng người đã thấy một đạo bạch quang lóe lên, tiếp theo đó là lại nghe “keng” một tiếng, trường kiếm của Thiên Toàn đạo nhân lập tức rời tay rơi xuống đất.
Lúc này quần hùng mới nhìn thấy rõ bóng người kia là một bạch y thiếu nữ. Thiếu nữ này chẳng phải ai xa lạ mà chính là Thượng Quang Phi Phụng, người luôn đứng im lặng bên cạnh Tề Cẩn Minh.
Thực ra Phi Phụng cũng không kịp đánh rơi kiếm của Thiên Toàn đạo nhân, nên nàng dùng kiếm đâm nhẹ vào Khúc Trì huyệt của lão, khiến cho hữu thủ của lão vô lực và trường kiếm tự nhiên rơi xuống. Tiếng “keng” vừa rồi là do trường kiếm của Thiên Toàn đạo nhân rơi xuống chạm vào trường kiếm của Phi Phụng đang ở thế thu về.
Đặc biệt là thủ pháp điểm huyệt của nàng rất chính xác, chỉ đủ để Thiên Toàn buông rơi trước kiếm chứ không làm cho lão tổn thương, thậm chí là tổn thương ngoài da. Không cần nói nhiều cũng có thể tưởng tượng được sự vi diệu tuyệt hảo trong kiếm pháp của nàng.
Thế nhưng Thiên Ngộ và Thiên Cơ lại không hiểu dụng ý của Phi Phụng, trước sự biến hóa bất ngờ như vậy, hai lão không hẹn mà cùng xông lên tấn công Phi Phụng. Phi Phụng phải thi triển thân pháp phiêu linh như hồ điệp xuyên hoa để tránh né. Đồng thời nàng còn đâm qua tả sáu đường kiếm, qua hữu sáu đường kiếm khiến Thiên Ngộ và Thiên Cơ bất giác lạnh người, kiếm quang lóa cả mắt. Hai lão là những nhân vật có công lực thâm hậu, võ công cao cường, kiến văn quảng bác, nhưng chưa từng mục kiến thân pháp cực kỳ ảo diệu và kiếm pháp nhanh như thế bao giờ.
Giữa lúc hai lão vội vàng thu kiếm về hộ thân thì Phi Phụng đã lui qua một bên rồi chống kiếm nói:
- Thiên Ngộ đạo trưởng không có ý bức lệnh sư đệ tự sát chứ?
Lúc này Thiên Ngộ mới biết thâm ý của Phi Phụng là cứu mạng Thiên Toàn. Nhưng trước câu chất vấn của nàng, lão không biết nên trả lời thế nào cho phải.
Thiên Cơ đùng đùng nộ khí nói:
- Đây là chuyện của phái Hoa Sơn chúng ta, không cần ngươi nhúng tay vào.
Phi Phụng không tranh luận với Thiên Cơ, mà quay sang nói với Thiên Toàn:
- Thiên Toàn đạo trưởng, đạo trưởng có nghe thấy không, nếu đạo trưởng không phải là người của phái Hoa Sơn thì sự việc được giải quyết một cách rất dễ dàng rồi.
Thiên Toàn sững người trong giây lát rồi nói:
- Cô nương nói thế là có ý gì?
Phi Phụng nói:
- Chỉ cần đạo trưởng không phải là người của phái Hoa Sơn thì sẽ không có chuyện “không cho phép người ngoài nhúng tay vào”. “Ngoại nhân” mà họ nói phải chăng là bằng hữu của chính đạo trưởng?
Thiên Toàn hỏi:
- Đây là ý của cô nương chăng?
Phi Phụng đáp:
- Đây cũng là ý của Tề tiên sinh, tiểu nữ chỉ thay Tề tiên sinh ngăn cản hành vi ngu xuẩn của đạo trưởng.
Lúc này Tề Cẩn Minh mới lên tiếng:
- Thượng Quan cô nương, tại hạ xin đa tạ cô nương đã hiểu tâm ý của tại hạ! Không sai, Thiên Toàn đạo huynh, ta cho mình...
(thiếu trang , cuốn ) ......mình, không phải lão muốn giúp Tề Cẩn Minh chống lại bản phái mà chẳng qua là không muốn động thủ với Tề Cẩn Minh thôi. Như vậy, đương nhiên không thể gọi là bội phải sư môn. Thiên Ngộ đạo nhân tuy không vùa lòng với hành vi của Thiên Toàn nhưng lão vốn có tâm địa nhân từ nên cũng không muốn bức Thiên Toàn tự sát. Lão thở dài một hơi rồi nói:
- Thiên Toàn sư đệ, ngươi cam nguyện vì một kẻ tà ác mà thoát ly bản phái thật sao?
Thiên Toàn nói:
- Dù thiên hạ xem Tề Cẩn Minh như thế nào đi nữa thì hắn vẫn là bằng hữu của đệ.
Thiên Ngộ buồn bã nói:
- Nói vậy là ngươi cam nguyện nhận sự trục xuất khỏi bản môn của ta?
Tuy hỏi thế nhưng trong lòng lão vẫn hy vọng là Thiên Toàn kịp tỉnh ngộ.
Thiên Toàn nói:
- Có một chuyện mà đệ vẫn chưa rõ, xin chưởng môn sư huynh chờ cho một lát.
Thiên Ngộ nói:
- Được, ta có thể chờ ngươi.
Thiên Toàn quay lại nói với Tề Cẩn Minh:
- Tề huynh, ngươi muốn ngăn không cho ta tự sát, nhưng tại sao ngươi không xuất thủ mà phải mượn tay vị cô nương này?
Ngọc Hư Tử của phái Võ Đang vốn đã muốn nói ra sự thật từ lâu, bây giờ lão không nhịn được nên bước lên trước, nói:
- Võ công của Tề Cẩn Minh đã mất hoàn toàn rồi, phái Võ Đang của bọn bần đạo cũng vì nguyên nhân này mới không tầm thù nữa.
Thiên Ngộ kinh ngạc hỏi lại:
- Lời này thật không?
Ngọc Hư Tử nói:
- Phái Võ Đang đi ngàn dặm đến đây tìm Tề Cẩn Minh báo thù, không lẽ bần đạo nói dối để đánh lừa các vị?
Thiên Ngộ mặc nhiên không nói gì, Thiên Cơ lên tiếng:
- Sư huynh, thù hận giữa phái Võ Đang và Tề Cẩn Minh chẳng qua là nỗi nhục lưỡng bại câu thương trong cuộc tỷ kiếm năm xưa và không có ai chết. Còn chưởng môn chúng ta bị Tề Cẩn Minh hại chết, hận thù thâm sâu, làm sao có thể so sánh với phái Võ Đang được?
Thiên Toàn nói:
- Nhưng võ công của hắn đã mất thì làm sao chúng ta có thể dụng võ với hắn?
Thiên Cơ hỏi:
- Võ công của Tề Cẩn Minh mất từ khi nào?
Ngọc Hư Tử nói:
- Khi bọn bần đạo đến nơi này!
Thiên Cơ hỏi tiếp:
- Các vị đến đây bao lâu rồi?
Ngọc Hư Tử nói:
- Khoảng một canh giờ.
Thiên Cơ nghiêm sắc mặt và lạnh lùng nói:
- Chưởng môn phái Hoa Sơn bọn ta bị hại là từ ba tháng trước.
Thiên Ngộ hắng giọng rồi nói:
- Đại thù chưởng môn bị hại đương nhiên không thể không báo. Ba tháng trước võ công của Tề tiên sinh chưa mất nên không thoát được sự hiềm nghi. Thiên Toàn sư đệ, ngươi hãy án chiếu theo kế hoạch bọn ta đã định mà hộ tống Tề tiên sinh hồi sơn.
Lần này lão không dùng chữ “áp giải” mà thay bằng hai chữ “hộ tống”, cố nhiên là vì Tề Cẩn Minh đã mất võ công, nhưng ngữ khí lúc nào cũng có phần khách khí hơn trước.
Ngoài ra còn một thâm ý nữa là Thiên Toàn không cần phải động thủ với Tề Cẩn Minh mà vẫn có thể chấp hành mệnh lệnh của chưởng môn.
Nào ngờ Thiên Toàn thản nhiên nói:
- Võ công của Tề Cẩn Minh đã mất thì đệ càng không thể khiến hắn chịu thiệt thòi.
Chưởng môn sư huynh, xin lượng thứ cho tiểu đệ không thể tòng mệnh. Sư huynh trục xuất đệ khỏi sư môn thì đệ cũng cam chịu mà không oán trách gì.
Thiên Ngộ thở dài nói:
- Được rồi, ngươi đi đi,
<<1 ... 678910 ... 47>>

Tag:

Ảo,Kiếm,Linh,Kỳ

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
[ 4629 ngày trước - Xem: ]
» Âm Dương Thần Chưởng
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ảo Kiếm Linh Kỳ
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ân Thù Kiếm Lục
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ác Thủ Tiểu Tử
[ 4705 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 1211