Ảo Kiếm Linh Kỳ
Đa tạ đạo huynh thông tình đạt lý, đương nhiên là tệ phái xin tuân mệnh.
Nói đoạn Võ Đang ngũ lão lập tức lui bước nhưng vẫn không cách xa đương trường là mấy.
Thiên Cơ đạo nhân quay ra sau nói:
- Thiên Toàn sư đệ, ngươi còn kiên trì với ý kiến của mình không?
Thiên Toàn là một trong ba trưởng lão của phái Hoa Sơn tại đương trường, Thiên Cơ hỏi lão nhưng lão lại nói với Thiên Ngộ:
- Không sai, tiểu đệ vẫn duy trì ý kiến, chân tướng chưa minh bạch thì không nên vọng động gây can qua.
Xem ra bọn họ đã từng tranh luận về vấn đề nên đối phó với Tề Cẩn Minh như thế nào.
Thiên Cơ lạnh lùng nói:
- Trong phái Hoa Sơn chúng ta ch có ngươi giao tình với Tề Cẩn Minh, nên sứ giả hòa đàm đương nhiên thuộc về ngươi rồi.
Thiên Toàn nói:
- Đệ chỉ muốn hỏi rõ chân tướng thôi, không phải là nói chuyện hòa đàm. Sư huynh không hoài nghi đệ sẽ vị tình giao hảo chứ?
Thiên Cơ nói:
- Ngươi và Tề Cẩn Minh giao tình thâm nông thế nào chỉ có ngươi tự biết mà thôi. Ta không có tư cách hoài nghi.
Thiên Ngộ lại hắng giọng rồi nói:
- Thiên Toàn sư đệ, ngươi nói cũng có lý đấy. Vậy thì người hãy qua hỏi rõ Tề Cẩn Minh trước đi.
Tề Cẩn Minh vẫn một mực thản nhiên, dường như sự việc phát sinh trước mắt không quan hệ gì đến lão. Nhưng khi Thiên Toàn bước đến trước mặt lão thì ánh mắt của lão mới lộ xuất vẻ vui mừng.
Thiên Toàn cung thủ chào rồi nói:
- Tề huynh, ngươi biết là xưa nay ta không hề nói dối, sau khi ngươi bỗng nhiên thất tung từ hai mươi năm trước thì ta nghĩ rằng sẽ không còn cơ hội gặp lại ngươi. Không ngờ hôm nay chúng ta lại có thể kiến diện nhưng lại kiến diện trong hoàn cảnh này. Chúng ta là bạn hay là thù, điều đó vẫn chưa thể phân định được. Nhưng bất luận thế nào, thấy ngươi vẫn sống còn tại thế, dù sau này chúng ta không thể không biến thành tử địch thì ta cũng phải vui mừng cho ngươi!
Tề Cẩn Minh thản nhiên nói:
- Có người sống không bằng chết, có người chết rồi nhưng vẫn sống mãi trong lòng người khác. Sống thì có gì vui, chết thì có gì buồn?
Thiên Toàn nói:
- Tề huynh, ngươi kinh qua một trường đại kiếp nên thông đạt hơn trước nhiều lắm. Tuy ta là người trong đạo môn nhưng vẫn chưa thể siêu nhiên thế ngoại.
Ý lão muốn nói là lão vẫn không thể không quan tâm đến hắc bạch thị phi mà thế tục công nhận.
Tề Cẩn Minh nói:
- Đạo huynh có ưu hoài gì xin cứ nói ra tự nhiên.
Thiên Toàn do dự một lát rồi nói:
- Trước khi nói rõ mục đích đến đây, tại hạ xin hỏi Tề huynh một chuyện.
Tề Cẩn Minh thản nhiên nói:
- Xin hỏi tự nhiên!
Thiên Toàn nói:
- Chúng ta tuy quen nhau đã lâu nhưng chung quy chỉ gặp nhau mấy lần mà thôi. Nếu trừ khoảng thời gian thất tung hai mươi năm của ngươi ra thì quả thật những ngày quen biết của chúng ta quá ngắn ngủi. Bây giờ tại hạ muốn Tề huynh nói những lời chân thật vì nó có liên quan đến sinh mạng của Tề huynh. Nếu Tề huynh cho rằng tại hạ không đủ tư cách để giao tình thì có thể cự tuyệt không trả lời.
Tề Cẩn Minh nói:
- Đạo huynh không sợ ta nói dối để lừa người hay sao? Đạo huynh và ta không giống nhau, có khi ta cũng biết nói những lời giả dối đấy!
Thiên Toàn nghiêm túc nói:
- Tại hạ biết. Tại hạ biết có khi Tề huynh cũng ngạo thế cười đời nhưng tại hạ lại biết Tề huynh chỉ nói thật với bằng hữu mà thôi. Trừ phi Tề huynh không xem tại hạ là bằng hữu...
Tề Cẩn Minh phá lên cười:
- Cổ ngữ có câu:
Bạch đầu nhưt ân, khuynh cái như cố (Có những người quen biết nhau từ nhỏ đến lúc bạc đầu nhưng chẳng hiểu gì nhau nên chẳng khác gì mới quen. Lại có những người tương phùng bên đường, dừng xe lại nói mấy lời nhưng rất hiểu ý nhau nên giống như bằng hữu lâu năm). Sự tương tri của của con người quý ở chỗ hiểu nhau, cái đó gọi là tri âm.
Giao tình thâm, nông há có thể lấy thời gian dài ngắn mà đo lường? Năm xưa, khi Võ Đang ngũ lão cùng ta tỷ kiếm, giao tình giữa đạo huynh và Ngọc Hư Tử chẳng phải là thâm sâu hơn ta sao? Nhưng đạo hữu đã không giúp Ngọc Hư Tử để công ta, bằng vào điểm này thì đã có tư cách một bằng hữu để ta phải nói những lời chân thật rồi!
Thiên Toàn nói:
- Đa tạ! Nhưng ta xem Tề huynh và Ngọc Hư Tử đều là bằng hữu như nhau chứ không có ý đối đãi với bên nào đặc biệt hơn.
Tề Cẩn Minh nói:
- Ta biết. Do vậy nên năm xưa ta cũng không cầu ngươi giúp đỡ. Bằng hữu chi đạo, thứ nhất là nói đến chữ “tín”, thứ hai là nói đến chữ “lượng”. Điều này chẳng phải cũng nói rõ sự giao tình thâm, nông bất luận thời gian mà là quý ở tri tâm đó sao? Giao tình của ngươi đối với hai người bọn ta đều đáng quý như nhau!
Thiên Toàn nói:
- Được, Tề huynh đã nói rõ như vậy thì tại hạ cũng có thể nói thẳng mà không ngại gì.
Ba tháng trước, tệ chưởng môn Thiên Quyền chân nhân đột nhiên ngộ nạn quy tiên một cách thê thảm. Trước mắt bọn ta đang truy tìm hung thủ!
Nói đoạn lão ngước nhìn Tề Cẩn Minh không chớp mắt.
Tề Cẩn Minh liền nói:
- Thì ra các người hoài nghi ta là hung thủ sát hại quý chưởng môn!
Thiên Toàn nói:
- Cao thủ trong thiên hạ tuy nhiều nhưng nhân vật có thể sát hại Thiên Quyền sư huynh cũng chẳng có mấy người. Đó là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Khách Kim Trục Lưu, phương trượng Thiếu Lâm tự Thống Thiền Thượng Nhân, chưởng môn phái Không Động Mãnh Hoa, chưởng môn phái Thiên Sơn Dương Viên cùng ngươi và lệnh tôn mà thôi. Hoặc giả còn có một vài võ lâm ẩn sĩ, nhưng bất luận thế nào thì cũng không thể vượt quá mười người.
Tề Cẩn Minh nói:
- Kim Trục Lưu, Thống Thiền Thượng nhân, Mãnh Hoa, Dương Viên đều là nhân vật đỉnh đỉnh đại danh trong giới bạch đạo nên đương nhiên là các ngươi không thể hoài nghi bọn họ rồi.
Thiên Toàn nói:
- Không sai!
Tề Cẩn Minh nói tiếp:
- Như vậy nhân vật khả nghi còn lại là ta và gia phụ, hoặc giả một vài võ lâm ẩn sĩ nào đó. Gia phụ thì đã sớm không màng thế sự mà niên kỷ cũng đã quá lão. Một vài võ lâm ẩn sĩ, nếu có thì hành tung bất định, danh đã không biết thì làm sao tìm được người? Xem ra hung thủ khả nghi nhất có lẽ là ta rồi! Tề mỗ có nhiều hành vi bất chính nên từ lâu đã bị thiên hạ cho là ma đầu không chuyện ác gì không thể làm. Do vậy mọi tội ác trong thiên hạ đều trút lên đầu Tề mỗ và Tề mỗ cũng cam nhận không cần tự biện. Bây giờ các ngươi cho rằng ta là hung thủ thì ta thừa nhận mình là hung thủ vậy.
Thiên Toàn nói:
- Tề Cẩn Minh, ngươi quên lời hứa với ta rồi sao? Ngươi cần phải nói thật với ta! Ngươi đã xem ta là bằng hữu thì không thể dùng khẩu khí đó nói với ta. Ngươi cần phải thành thật trả lời, ta hỏi ngươi một lần nữa, ngươi có phải là hung thủ sát hại chưởng môn sư huynh của ta không?
Tề Cẩn Minh chậm rãi nói:
- Ta không phải là hung thủ!
Thiên Cơ từ phía sau lớn tiếng nói xen vào:
- Tề Cẩn Minh, lúc thì ngươi nói có, lúc nói không, ai có thể tin là ngươi nói thật?
Tề Cẩn Minh không để ý đến lão ta, mà nói với Thiên Toàn đạo nhân:
- Ngươi muốn hỏi gì nữa không?
Thiên Toàn nói:
- Ta không cần hỏi nữa, nhưng nếu ngươi muốn nói thì ta sẵn lòng nghe.
Tề Cẩn Minh nói:
- Được, vậy thì ta nói cho ngươi biết là ta đang nói thật, ta không phải là hung thủ sát hại Thiên Quyền chân nhân. Thậm chí từ khi xuất sư đến giờ ta chưa từng gặp lão ta. Vừa rồi ta nói là do tức khí nhất thời, xin ngươi bỏ qua tội cuồng ngạo của ta!
Thiên Toàn đạo nhân như trút được gánh nặng, lão quay lại nói với chưởng môn Thiên Ngộ đạo nhân:
- Chưởng môn sư huynh, Tề Cẩn Minh đã nói rất rõ ràng, hắn không phải là hung thủ sát hại Thiên Quyền sư huynh!
Thiên Cơ lại cướp lời nói:
- Lời hắn nói có thể tin được sao? Thiên hạ đâu có đạo lý đi hỏi hung thủ có phải là hung thủ không?
Thiên Toàn trầm giọng nói:
- Sư huynh không tin nhưng đệ tin!
Thiên Cơ cười nhạt:
- Chưởng môn sư huynh nghe hắn nói gì rồi chứ? Hình như chỉ cần một mình hắn tin thì chúng ta nên nhận sai lầm với nghi hung thủ thì phải? Hừ, đi hỏi hung thủ có phải là hung thủ hay không rồi còn tin tưởng lời người ta, thật là chuyện đại hoang đường trong thiên hạ, chưởng môn sư huynh có tin không?
Thiên Ngộ là lão nhân nhu nhược, bất quyết, Thiên Cơ lại hỏi thẳng như chém đinh chặt sắt thì nhất thời làm sao lão trả lời được. Nhưng không chỉ Thiên Cơ hoài nghi mà đa số đệ tử phái Hoa Sơn đều dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Thiên Toàn đạo nhân.
Thiên Toàn bình thảnnói:
- Đệ không cần các vị sư huynh đệ tin Tề Cẩn Minh theo đệ nhưng đệ biết hắn nhiều hơn các vị sư huynh rất nhiều. Đệ chỉ nói ra cách nhìn của mình nên không cho rằng đó là chuyện đại hoang đường trong thiên hạ.
Thật là:
“Nhất kiếm tung hoành hàn địch đảm.
Bình sinh tòng bất thọ nhân lân.”.
Tạm dịch:
“Một kiếm tung hoành địch thủ khiếp.
Bình sinh không nhận sư thương vay.”.
Hồi 3 : Oán Khí Dễ Tiêu, Lòng Ngay Khó Đoán
Thiên Cơ đạo nhân khẽ gật đầu, rồi nói với khẩu khí thâm hiểm:
- Đương nhiên, Tề Cẩn Minh đã xem ngươi là tri kỷ thì cũng chẳng trách ngươi nói tốt giúp hắn.
Thiên Toàn phát nộ khí, lão nói:
- Sư huynh coi đệ là hạng người nào, Tề Cẩn Minh mà có thể bỏ qua đại thù của bản môn chăng?
Thiên Cơ kéo dài giọng ra nói:
- Điều đó chỉ có ngươi tự biết thôi!
Thiên Ngộ không thể không lên tiếng, lão nói:
- Nhị vị sư đệ chớ tranh cãi nữa, hãy nghe ta nói một lời công đạo.
Dù lão có xưng chức vị hay không, nhưng chung quy vẫn là chưởng môn hiện nhiệm nên toàn bộ đệ tử phái Hoa Sơn phải im lặng nghe lão nói:
- Lời của Tề Cẩn Minh đương nhiên không thể tin được, nhưng trước khi có chứng cứ thì chúng ta vẫn chưa thể khẳng định hắn là chân hung.
Thiên Cơ lạnh lùng nói:
- Không phải là chân hung, nhưng tối thiểu cũng là nghi hung.
Thiên Ngộ nói:
- Không sai, đích thực hắn là nghi hung bị hiềm nghi nhiều nhất.
Thiên Toàn nói:
- Nhưng tại sao hắn phải sát hại chưởng môn sư huynh của chúng ta chứ?
Thiên Cơ nói:
- Chẳng phải là đã quá rõ rồi sao? Thứ nhất đương thời Ngọc Hư đạo trưởng đến Hoa Sơn cùng Thiên Quyền sư huynh thương lượng cách đối phó hắn. Hắn sợ phái Hoa Sơn và Võ Đang liên thủ đối phó mình nên mưu hại chưởng môn sư huynh, đó là chuyện hợp tình hợp lý.
Lão sợ Thiên Ngộ không nói ra được lý do nên cướp lời nói thay chưởng môn.
Thiên Toàn không nhịn được nên phản bác:
- Thế tại sao hắn không mưu hại Ngọc Hư đạo trưởng?
Thiên Cơ lạnh lùng nói:
- Ngọc Hư đạo trưởng làm sao có thể sánh với chưởng môn sư huynh của chúng ta.
Thiên Quyền sư huynh có võ công tương đương Tề Cẩn Minh và lại là tôn trưởng của một phái. Ngọc Hư đạo huynh, tại hạ chỉ nói sự thực, mong đạo huynh chớ trách.
Ngọc Hư Tử hừ một tiếng, nói:
- Đích thực là Tề Cẩn Minh không cần giết bần đạo. Đạo huynh nói không sai!
Thiên Toàn hỏi:
- Còn điều thứ hai là gì?
Lần này không phải Thiên Cơ mà là Thiên Ngộ trả lời:
- Tề Cẩn Minh và vị.... vị Tiêu cô nương này quan hệ như thế nào, trên giang hồ không ai là không biết. Công phu dụng độc của Tiêu gia thì thiên hạ đều nghe danh.
Tề Cẩn Minh lên tiếng:
- Thiên Ngộ đạo trưởng, trong phái Hoa Sơn, đạo trưởng là nhân vật mà tại hạ tôn trọng nhất. Hy vọng là đạo trưởng không đem chuyện vô lý ra gây náo nhiệt!
Đệ tử phái Hoa Sơn nhao nhao quát lớn:
- Há có lý nào sao, Tề Cẩn Minh, ngươi dám làm nhục chưởng môn của bọn ta.
Thiên Ngộ đạo nhân khoát tay ra hiệu cho chúng đệ tử im lặng và nói:
- Chúng ta lấy lý thuyết phục người, không cần cãi vã nhau. Tề tiên sinh, sao các hạ biết là bần đạo đem chuyện vô lý ra gây náo nhiệt?
Tề Cẩn Minh nói:
- Không sai, tại hạ và Quyên Quyên như phu phụ nhưng đây là chuyện tư tình riêng giữa hai người, đâu có can hệ gì đến phái Hoa Sơn của các vị? Các vị không thể vì hoài nghi tại hạ là hung thủ mà kéo cô ta liên lụy theo!
Thiên Ngộ vỗ tay một tiếng và nói:
- Hàm Cốc, Hàm Hư, bước ra đây!
Hai đệ tử đáp một tiếng rồi bước ra, bọn chúng đều là đệ tử của tiên chưởng môn Thiên Quyền chân nhân, sư huynh là Hàm Cốc, sư đệ là Hàm Hư.
Thiên Ngộ chỉ tay về phía Tiêu Quyên Quyên và hỏi:
- Các ngươi có từng gặp nữ tử này không?
Hai đệ tử cùng đáp:
- Có từng gặp!
Thiên Ngộ hỏi tiếp:
- Gặp bà ta khi nào?
Hàm Cốc đáp:
- Ngày ân sư ngộ kiếp nạn, bọn đệ tử tuần hành trên núi thì thấy bà ta bỏ chạy xuống núi. Bọn đệ tử vì vô năng nên không đuổi theo kịp.
Tề Cẩn Minh nói:
- Tại hạ có thể hỏi bọn họ vài câu không?
Thiên Ngộ gật đầu nói:
- Có thể.
Tề Cẩn Minh hỏi:
- Các ngươi không đuổi theo kịp cô ta thì chắc rằng khi đó cô ta chạy như bay xuống núi phải không?
Hàm Hư nói:
- Khinh công của bà ta quả nhiên là vượt xa bọn ta!
Tề Cẩn Minh hỏi tiếp:
- Đương thời là ban ngày hay ban đêm?
Hàm Hư nói:
- Vào lúc hoàng hôn!
Tề Cẩn Minh nói:
- Cô ta chạy như bay vào lúc hoàng hôn ở nơi thâm sơn dã lãnh thì làm sao các ngươi nhìn được có phải là cô ta hay không?
Hàm Cốc ngập ngừng một lúc rồi nói:
- Tuy bà ta lướt đi rất nhanh nhưng ta tin tưởng là không nhận lầm người.
Tề Cẩn Minh cười nhạt, nói:
- Chỉ dựa vào hai chữ tin tưởng thì làm sao có thể buộc tội người ta? Cô ta chưa hề nói với ta về chuyện này và ta cũng có thể nói, người mà các ngươi thấy nhất định không phải là cô ta!
Thiên Ngộ đạo nhân nói:
- Dù bọn chúng không nhìn thấy rõ nhưng cả hai đều cho rằng người đó là cô ta, như vậy tối tiểu cũng có thể nói cô ta có hiềm nghi rồi.
Tề Cẩn Minh cười nhạt, nói:
- Hiềm nghi? Hiềm nghi? Hừ, đương nhiên là các vị có quyền hiềm nghi bất kỳ ai, thế thì tại hạ còn gì để nói nữa?
Thiên Ngộ nói:
- Được, các hạ không có gì để nói thì ta có điều này để nói đây! Nếu không có chứng cứ nào xác đáng hơn để chứng minh vị Tiêu cô nương này hôm đó không xuất hiện ở Hoa Sơn thì bọn ta chỉ có thể xem sự hiềm nghi về cô ta là sự thực thôi. Vị Tiêu cô nương này và phái Hoa Sơn chúng ta xưa nay không hề lai vãng, vậy tại sao ngày chưởng môn sư huynh của bọn ta bị hại thì cô ta xuất hiện ở Hoa Sơn? Không những thế mà còn vội vội vàng vàng chạy xuống núi. Thiên hạ há có chuyện trùng hợp ngẫu nhiên như thế sao?
Thiên Ngộ dừng lại một lát rồi nói tiếp:
- Theo ta biết thì vị Tiêu cô nương này có ngoại hiệu là Ngân Hồ, là nữ tử của Tiêu gia nổi danh trong thiên hạ về độc dược và ám khí. Tề tiên sinh, xin chớ trách bần đạo nói thẳng, chỉ dựa vào võ công của các hạ thì chưa chắc có thể đả thương được chưởng môn sư huynh của bọn ta. Nhưng có vị Tiêu cô nương này giúp sức thì chưởng môn sư huynh của bọn ta không thể không chết dưới tay các hạ!
Tề Cẩn Minh nói:
- Các vị vu oan cho tại hạ thì không sao, nhưng với cô ta thì không thể được, Quyên Quyên! Ta biết người đó nhất định không phải là nàng, tại sao nàng không tự biện?
Tiêu Quyên Quyên buồn bã nói:
- Thiếp được cùng chết với chàng là mãn nguyện rồi? Chàng không tự biện thì thiếp tự biện làm gì?
Chợt nghe Thượng Quang Phi Phụng lên tiếng:
- Theo tiểu nữ biết thì hôm đó có một người giao thủ với nữ tử kia trên Hoa Sơn. Người đó tất phải trông thấy nữ tử kia rõ ràng hơn hai đệ tử của quý phái!
Thiên Ngộ ngạc nhiên hỏi:
- Cô nương là ai? Tại sao biết là có người đó?
Phi Phụng nói:
- Đạo trưởng không cần quan tâm đến việc tiểu nữ là ai và cũng không cần quan tâm đến việc tại s
Nói đoạn Võ Đang ngũ lão lập tức lui bước nhưng vẫn không cách xa đương trường là mấy.
Thiên Cơ đạo nhân quay ra sau nói:
- Thiên Toàn sư đệ, ngươi còn kiên trì với ý kiến của mình không?
Thiên Toàn là một trong ba trưởng lão của phái Hoa Sơn tại đương trường, Thiên Cơ hỏi lão nhưng lão lại nói với Thiên Ngộ:
- Không sai, tiểu đệ vẫn duy trì ý kiến, chân tướng chưa minh bạch thì không nên vọng động gây can qua.
Xem ra bọn họ đã từng tranh luận về vấn đề nên đối phó với Tề Cẩn Minh như thế nào.
Thiên Cơ lạnh lùng nói:
- Trong phái Hoa Sơn chúng ta ch có ngươi giao tình với Tề Cẩn Minh, nên sứ giả hòa đàm đương nhiên thuộc về ngươi rồi.
Thiên Toàn nói:
- Đệ chỉ muốn hỏi rõ chân tướng thôi, không phải là nói chuyện hòa đàm. Sư huynh không hoài nghi đệ sẽ vị tình giao hảo chứ?
Thiên Cơ nói:
- Ngươi và Tề Cẩn Minh giao tình thâm nông thế nào chỉ có ngươi tự biết mà thôi. Ta không có tư cách hoài nghi.
Thiên Ngộ lại hắng giọng rồi nói:
- Thiên Toàn sư đệ, ngươi nói cũng có lý đấy. Vậy thì người hãy qua hỏi rõ Tề Cẩn Minh trước đi.
Tề Cẩn Minh vẫn một mực thản nhiên, dường như sự việc phát sinh trước mắt không quan hệ gì đến lão. Nhưng khi Thiên Toàn bước đến trước mặt lão thì ánh mắt của lão mới lộ xuất vẻ vui mừng.
Thiên Toàn cung thủ chào rồi nói:
- Tề huynh, ngươi biết là xưa nay ta không hề nói dối, sau khi ngươi bỗng nhiên thất tung từ hai mươi năm trước thì ta nghĩ rằng sẽ không còn cơ hội gặp lại ngươi. Không ngờ hôm nay chúng ta lại có thể kiến diện nhưng lại kiến diện trong hoàn cảnh này. Chúng ta là bạn hay là thù, điều đó vẫn chưa thể phân định được. Nhưng bất luận thế nào, thấy ngươi vẫn sống còn tại thế, dù sau này chúng ta không thể không biến thành tử địch thì ta cũng phải vui mừng cho ngươi!
Tề Cẩn Minh thản nhiên nói:
- Có người sống không bằng chết, có người chết rồi nhưng vẫn sống mãi trong lòng người khác. Sống thì có gì vui, chết thì có gì buồn?
Thiên Toàn nói:
- Tề huynh, ngươi kinh qua một trường đại kiếp nên thông đạt hơn trước nhiều lắm. Tuy ta là người trong đạo môn nhưng vẫn chưa thể siêu nhiên thế ngoại.
Ý lão muốn nói là lão vẫn không thể không quan tâm đến hắc bạch thị phi mà thế tục công nhận.
Tề Cẩn Minh nói:
- Đạo huynh có ưu hoài gì xin cứ nói ra tự nhiên.
Thiên Toàn do dự một lát rồi nói:
- Trước khi nói rõ mục đích đến đây, tại hạ xin hỏi Tề huynh một chuyện.
Tề Cẩn Minh thản nhiên nói:
- Xin hỏi tự nhiên!
Thiên Toàn nói:
- Chúng ta tuy quen nhau đã lâu nhưng chung quy chỉ gặp nhau mấy lần mà thôi. Nếu trừ khoảng thời gian thất tung hai mươi năm của ngươi ra thì quả thật những ngày quen biết của chúng ta quá ngắn ngủi. Bây giờ tại hạ muốn Tề huynh nói những lời chân thật vì nó có liên quan đến sinh mạng của Tề huynh. Nếu Tề huynh cho rằng tại hạ không đủ tư cách để giao tình thì có thể cự tuyệt không trả lời.
Tề Cẩn Minh nói:
- Đạo huynh không sợ ta nói dối để lừa người hay sao? Đạo huynh và ta không giống nhau, có khi ta cũng biết nói những lời giả dối đấy!
Thiên Toàn nghiêm túc nói:
- Tại hạ biết. Tại hạ biết có khi Tề huynh cũng ngạo thế cười đời nhưng tại hạ lại biết Tề huynh chỉ nói thật với bằng hữu mà thôi. Trừ phi Tề huynh không xem tại hạ là bằng hữu...
Tề Cẩn Minh phá lên cười:
- Cổ ngữ có câu:
Bạch đầu nhưt ân, khuynh cái như cố (Có những người quen biết nhau từ nhỏ đến lúc bạc đầu nhưng chẳng hiểu gì nhau nên chẳng khác gì mới quen. Lại có những người tương phùng bên đường, dừng xe lại nói mấy lời nhưng rất hiểu ý nhau nên giống như bằng hữu lâu năm). Sự tương tri của của con người quý ở chỗ hiểu nhau, cái đó gọi là tri âm.
Giao tình thâm, nông há có thể lấy thời gian dài ngắn mà đo lường? Năm xưa, khi Võ Đang ngũ lão cùng ta tỷ kiếm, giao tình giữa đạo huynh và Ngọc Hư Tử chẳng phải là thâm sâu hơn ta sao? Nhưng đạo hữu đã không giúp Ngọc Hư Tử để công ta, bằng vào điểm này thì đã có tư cách một bằng hữu để ta phải nói những lời chân thật rồi!
Thiên Toàn nói:
- Đa tạ! Nhưng ta xem Tề huynh và Ngọc Hư Tử đều là bằng hữu như nhau chứ không có ý đối đãi với bên nào đặc biệt hơn.
Tề Cẩn Minh nói:
- Ta biết. Do vậy nên năm xưa ta cũng không cầu ngươi giúp đỡ. Bằng hữu chi đạo, thứ nhất là nói đến chữ “tín”, thứ hai là nói đến chữ “lượng”. Điều này chẳng phải cũng nói rõ sự giao tình thâm, nông bất luận thời gian mà là quý ở tri tâm đó sao? Giao tình của ngươi đối với hai người bọn ta đều đáng quý như nhau!
Thiên Toàn nói:
- Được, Tề huynh đã nói rõ như vậy thì tại hạ cũng có thể nói thẳng mà không ngại gì.
Ba tháng trước, tệ chưởng môn Thiên Quyền chân nhân đột nhiên ngộ nạn quy tiên một cách thê thảm. Trước mắt bọn ta đang truy tìm hung thủ!
Nói đoạn lão ngước nhìn Tề Cẩn Minh không chớp mắt.
Tề Cẩn Minh liền nói:
- Thì ra các người hoài nghi ta là hung thủ sát hại quý chưởng môn!
Thiên Toàn nói:
- Cao thủ trong thiên hạ tuy nhiều nhưng nhân vật có thể sát hại Thiên Quyền sư huynh cũng chẳng có mấy người. Đó là Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm Khách Kim Trục Lưu, phương trượng Thiếu Lâm tự Thống Thiền Thượng Nhân, chưởng môn phái Không Động Mãnh Hoa, chưởng môn phái Thiên Sơn Dương Viên cùng ngươi và lệnh tôn mà thôi. Hoặc giả còn có một vài võ lâm ẩn sĩ, nhưng bất luận thế nào thì cũng không thể vượt quá mười người.
Tề Cẩn Minh nói:
- Kim Trục Lưu, Thống Thiền Thượng nhân, Mãnh Hoa, Dương Viên đều là nhân vật đỉnh đỉnh đại danh trong giới bạch đạo nên đương nhiên là các ngươi không thể hoài nghi bọn họ rồi.
Thiên Toàn nói:
- Không sai!
Tề Cẩn Minh nói tiếp:
- Như vậy nhân vật khả nghi còn lại là ta và gia phụ, hoặc giả một vài võ lâm ẩn sĩ nào đó. Gia phụ thì đã sớm không màng thế sự mà niên kỷ cũng đã quá lão. Một vài võ lâm ẩn sĩ, nếu có thì hành tung bất định, danh đã không biết thì làm sao tìm được người? Xem ra hung thủ khả nghi nhất có lẽ là ta rồi! Tề mỗ có nhiều hành vi bất chính nên từ lâu đã bị thiên hạ cho là ma đầu không chuyện ác gì không thể làm. Do vậy mọi tội ác trong thiên hạ đều trút lên đầu Tề mỗ và Tề mỗ cũng cam nhận không cần tự biện. Bây giờ các ngươi cho rằng ta là hung thủ thì ta thừa nhận mình là hung thủ vậy.
Thiên Toàn nói:
- Tề Cẩn Minh, ngươi quên lời hứa với ta rồi sao? Ngươi cần phải nói thật với ta! Ngươi đã xem ta là bằng hữu thì không thể dùng khẩu khí đó nói với ta. Ngươi cần phải thành thật trả lời, ta hỏi ngươi một lần nữa, ngươi có phải là hung thủ sát hại chưởng môn sư huynh của ta không?
Tề Cẩn Minh chậm rãi nói:
- Ta không phải là hung thủ!
Thiên Cơ từ phía sau lớn tiếng nói xen vào:
- Tề Cẩn Minh, lúc thì ngươi nói có, lúc nói không, ai có thể tin là ngươi nói thật?
Tề Cẩn Minh không để ý đến lão ta, mà nói với Thiên Toàn đạo nhân:
- Ngươi muốn hỏi gì nữa không?
Thiên Toàn nói:
- Ta không cần hỏi nữa, nhưng nếu ngươi muốn nói thì ta sẵn lòng nghe.
Tề Cẩn Minh nói:
- Được, vậy thì ta nói cho ngươi biết là ta đang nói thật, ta không phải là hung thủ sát hại Thiên Quyền chân nhân. Thậm chí từ khi xuất sư đến giờ ta chưa từng gặp lão ta. Vừa rồi ta nói là do tức khí nhất thời, xin ngươi bỏ qua tội cuồng ngạo của ta!
Thiên Toàn đạo nhân như trút được gánh nặng, lão quay lại nói với chưởng môn Thiên Ngộ đạo nhân:
- Chưởng môn sư huynh, Tề Cẩn Minh đã nói rất rõ ràng, hắn không phải là hung thủ sát hại Thiên Quyền sư huynh!
Thiên Cơ lại cướp lời nói:
- Lời hắn nói có thể tin được sao? Thiên hạ đâu có đạo lý đi hỏi hung thủ có phải là hung thủ không?
Thiên Toàn trầm giọng nói:
- Sư huynh không tin nhưng đệ tin!
Thiên Cơ cười nhạt:
- Chưởng môn sư huynh nghe hắn nói gì rồi chứ? Hình như chỉ cần một mình hắn tin thì chúng ta nên nhận sai lầm với nghi hung thủ thì phải? Hừ, đi hỏi hung thủ có phải là hung thủ hay không rồi còn tin tưởng lời người ta, thật là chuyện đại hoang đường trong thiên hạ, chưởng môn sư huynh có tin không?
Thiên Ngộ là lão nhân nhu nhược, bất quyết, Thiên Cơ lại hỏi thẳng như chém đinh chặt sắt thì nhất thời làm sao lão trả lời được. Nhưng không chỉ Thiên Cơ hoài nghi mà đa số đệ tử phái Hoa Sơn đều dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn Thiên Toàn đạo nhân.
Thiên Toàn bình thảnnói:
- Đệ không cần các vị sư huynh đệ tin Tề Cẩn Minh theo đệ nhưng đệ biết hắn nhiều hơn các vị sư huynh rất nhiều. Đệ chỉ nói ra cách nhìn của mình nên không cho rằng đó là chuyện đại hoang đường trong thiên hạ.
Thật là:
“Nhất kiếm tung hoành hàn địch đảm.
Bình sinh tòng bất thọ nhân lân.”.
Tạm dịch:
“Một kiếm tung hoành địch thủ khiếp.
Bình sinh không nhận sư thương vay.”.
Hồi 3 : Oán Khí Dễ Tiêu, Lòng Ngay Khó Đoán
Thiên Cơ đạo nhân khẽ gật đầu, rồi nói với khẩu khí thâm hiểm:
- Đương nhiên, Tề Cẩn Minh đã xem ngươi là tri kỷ thì cũng chẳng trách ngươi nói tốt giúp hắn.
Thiên Toàn phát nộ khí, lão nói:
- Sư huynh coi đệ là hạng người nào, Tề Cẩn Minh mà có thể bỏ qua đại thù của bản môn chăng?
Thiên Cơ kéo dài giọng ra nói:
- Điều đó chỉ có ngươi tự biết thôi!
Thiên Ngộ không thể không lên tiếng, lão nói:
- Nhị vị sư đệ chớ tranh cãi nữa, hãy nghe ta nói một lời công đạo.
Dù lão có xưng chức vị hay không, nhưng chung quy vẫn là chưởng môn hiện nhiệm nên toàn bộ đệ tử phái Hoa Sơn phải im lặng nghe lão nói:
- Lời của Tề Cẩn Minh đương nhiên không thể tin được, nhưng trước khi có chứng cứ thì chúng ta vẫn chưa thể khẳng định hắn là chân hung.
Thiên Cơ lạnh lùng nói:
- Không phải là chân hung, nhưng tối thiểu cũng là nghi hung.
Thiên Ngộ nói:
- Không sai, đích thực hắn là nghi hung bị hiềm nghi nhiều nhất.
Thiên Toàn nói:
- Nhưng tại sao hắn phải sát hại chưởng môn sư huynh của chúng ta chứ?
Thiên Cơ nói:
- Chẳng phải là đã quá rõ rồi sao? Thứ nhất đương thời Ngọc Hư đạo trưởng đến Hoa Sơn cùng Thiên Quyền sư huynh thương lượng cách đối phó hắn. Hắn sợ phái Hoa Sơn và Võ Đang liên thủ đối phó mình nên mưu hại chưởng môn sư huynh, đó là chuyện hợp tình hợp lý.
Lão sợ Thiên Ngộ không nói ra được lý do nên cướp lời nói thay chưởng môn.
Thiên Toàn không nhịn được nên phản bác:
- Thế tại sao hắn không mưu hại Ngọc Hư đạo trưởng?
Thiên Cơ lạnh lùng nói:
- Ngọc Hư đạo trưởng làm sao có thể sánh với chưởng môn sư huynh của chúng ta.
Thiên Quyền sư huynh có võ công tương đương Tề Cẩn Minh và lại là tôn trưởng của một phái. Ngọc Hư đạo huynh, tại hạ chỉ nói sự thực, mong đạo huynh chớ trách.
Ngọc Hư Tử hừ một tiếng, nói:
- Đích thực là Tề Cẩn Minh không cần giết bần đạo. Đạo huynh nói không sai!
Thiên Toàn hỏi:
- Còn điều thứ hai là gì?
Lần này không phải Thiên Cơ mà là Thiên Ngộ trả lời:
- Tề Cẩn Minh và vị.... vị Tiêu cô nương này quan hệ như thế nào, trên giang hồ không ai là không biết. Công phu dụng độc của Tiêu gia thì thiên hạ đều nghe danh.
Tề Cẩn Minh lên tiếng:
- Thiên Ngộ đạo trưởng, trong phái Hoa Sơn, đạo trưởng là nhân vật mà tại hạ tôn trọng nhất. Hy vọng là đạo trưởng không đem chuyện vô lý ra gây náo nhiệt!
Đệ tử phái Hoa Sơn nhao nhao quát lớn:
- Há có lý nào sao, Tề Cẩn Minh, ngươi dám làm nhục chưởng môn của bọn ta.
Thiên Ngộ đạo nhân khoát tay ra hiệu cho chúng đệ tử im lặng và nói:
- Chúng ta lấy lý thuyết phục người, không cần cãi vã nhau. Tề tiên sinh, sao các hạ biết là bần đạo đem chuyện vô lý ra gây náo nhiệt?
Tề Cẩn Minh nói:
- Không sai, tại hạ và Quyên Quyên như phu phụ nhưng đây là chuyện tư tình riêng giữa hai người, đâu có can hệ gì đến phái Hoa Sơn của các vị? Các vị không thể vì hoài nghi tại hạ là hung thủ mà kéo cô ta liên lụy theo!
Thiên Ngộ vỗ tay một tiếng và nói:
- Hàm Cốc, Hàm Hư, bước ra đây!
Hai đệ tử đáp một tiếng rồi bước ra, bọn chúng đều là đệ tử của tiên chưởng môn Thiên Quyền chân nhân, sư huynh là Hàm Cốc, sư đệ là Hàm Hư.
Thiên Ngộ chỉ tay về phía Tiêu Quyên Quyên và hỏi:
- Các ngươi có từng gặp nữ tử này không?
Hai đệ tử cùng đáp:
- Có từng gặp!
Thiên Ngộ hỏi tiếp:
- Gặp bà ta khi nào?
Hàm Cốc đáp:
- Ngày ân sư ngộ kiếp nạn, bọn đệ tử tuần hành trên núi thì thấy bà ta bỏ chạy xuống núi. Bọn đệ tử vì vô năng nên không đuổi theo kịp.
Tề Cẩn Minh nói:
- Tại hạ có thể hỏi bọn họ vài câu không?
Thiên Ngộ gật đầu nói:
- Có thể.
Tề Cẩn Minh hỏi:
- Các ngươi không đuổi theo kịp cô ta thì chắc rằng khi đó cô ta chạy như bay xuống núi phải không?
Hàm Hư nói:
- Khinh công của bà ta quả nhiên là vượt xa bọn ta!
Tề Cẩn Minh hỏi tiếp:
- Đương thời là ban ngày hay ban đêm?
Hàm Hư nói:
- Vào lúc hoàng hôn!
Tề Cẩn Minh nói:
- Cô ta chạy như bay vào lúc hoàng hôn ở nơi thâm sơn dã lãnh thì làm sao các ngươi nhìn được có phải là cô ta hay không?
Hàm Cốc ngập ngừng một lúc rồi nói:
- Tuy bà ta lướt đi rất nhanh nhưng ta tin tưởng là không nhận lầm người.
Tề Cẩn Minh cười nhạt, nói:
- Chỉ dựa vào hai chữ tin tưởng thì làm sao có thể buộc tội người ta? Cô ta chưa hề nói với ta về chuyện này và ta cũng có thể nói, người mà các ngươi thấy nhất định không phải là cô ta!
Thiên Ngộ đạo nhân nói:
- Dù bọn chúng không nhìn thấy rõ nhưng cả hai đều cho rằng người đó là cô ta, như vậy tối tiểu cũng có thể nói cô ta có hiềm nghi rồi.
Tề Cẩn Minh cười nhạt, nói:
- Hiềm nghi? Hiềm nghi? Hừ, đương nhiên là các vị có quyền hiềm nghi bất kỳ ai, thế thì tại hạ còn gì để nói nữa?
Thiên Ngộ nói:
- Được, các hạ không có gì để nói thì ta có điều này để nói đây! Nếu không có chứng cứ nào xác đáng hơn để chứng minh vị Tiêu cô nương này hôm đó không xuất hiện ở Hoa Sơn thì bọn ta chỉ có thể xem sự hiềm nghi về cô ta là sự thực thôi. Vị Tiêu cô nương này và phái Hoa Sơn chúng ta xưa nay không hề lai vãng, vậy tại sao ngày chưởng môn sư huynh của bọn ta bị hại thì cô ta xuất hiện ở Hoa Sơn? Không những thế mà còn vội vội vàng vàng chạy xuống núi. Thiên hạ há có chuyện trùng hợp ngẫu nhiên như thế sao?
Thiên Ngộ dừng lại một lát rồi nói tiếp:
- Theo ta biết thì vị Tiêu cô nương này có ngoại hiệu là Ngân Hồ, là nữ tử của Tiêu gia nổi danh trong thiên hạ về độc dược và ám khí. Tề tiên sinh, xin chớ trách bần đạo nói thẳng, chỉ dựa vào võ công của các hạ thì chưa chắc có thể đả thương được chưởng môn sư huynh của bọn ta. Nhưng có vị Tiêu cô nương này giúp sức thì chưởng môn sư huynh của bọn ta không thể không chết dưới tay các hạ!
Tề Cẩn Minh nói:
- Các vị vu oan cho tại hạ thì không sao, nhưng với cô ta thì không thể được, Quyên Quyên! Ta biết người đó nhất định không phải là nàng, tại sao nàng không tự biện?
Tiêu Quyên Quyên buồn bã nói:
- Thiếp được cùng chết với chàng là mãn nguyện rồi? Chàng không tự biện thì thiếp tự biện làm gì?
Chợt nghe Thượng Quang Phi Phụng lên tiếng:
- Theo tiểu nữ biết thì hôm đó có một người giao thủ với nữ tử kia trên Hoa Sơn. Người đó tất phải trông thấy nữ tử kia rõ ràng hơn hai đệ tử của quý phái!
Thiên Ngộ ngạc nhiên hỏi:
- Cô nương là ai? Tại sao biết là có người đó?
Phi Phụng nói:
- Đạo trưởng không cần quan tâm đến việc tiểu nữ là ai và cũng không cần quan tâm đến việc tại s

