watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 6 - Ảo Kiếm Linh Kỳ
Home >
Tìm kiếm

Ảo Kiếm Linh Kỳ

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 10:38

Ngọc Hư Tử không hẹn mà cùng kêu lên một tiếng:
- Thế à?
Ngọc Huyền Tử chẳng hiểu tại sao nhị vị sư huynh của mình vừa nghe họ kép Thượng Quan thì đều lộ vẻ kinh ngạc như vậy?
Thượng Quang Phi Phụng bước về phía Ngọc Hư Tử và nói:
- Ngọc Hư đạo trưởng, nếu đạo trưởng tin tưởng tiểu nừ và muốn báo thù trong hôm nay thì xin uống viên thuốc giải này.
Ngọc Huyền Tử không yên tâm, lão lui ra phía sau và hoành kiếm trước ngực đề phòng.
Khi thấy Ngọc Hư Tử nhận thuốc giải thì lão vội kêu lên:
- Sư đê...
Ngọc Hư Tử nói:
- Thượng Quan cô nương, bần đạo tin tưởng cô nương.
Ngọc Huyền Tử muốn ngăn cản cũng đã không kịp vì Ngọc Hư Tử nhận thuốc giải rồi lập tức uống ngay.
Ngọc Hư Tử uống xong thuốc giải rồi tiếp tục nói:
- Nhưng bần đạo không vội báo thù trong ngày hôm nay. Bần đạo muốn làm rõ một chuyện trước.
Thượng Quang Phi Phụng vội hỏi:
- Các vị muốn làm rõ chuyện gì?
- Khi vừa đến cô nương mắng bọn bần đạo, vậy phải chăng là cho rằng bọn bần đạo làm không đúng?
Thượng Quang Phi Phụng trả lời thẳng thắn:
- Đương nhiên, nếu không thì tiểu nữ chẳng dám mắng các vị nặng lời như thế!
Ngọc Hư Tử biến sắc, nói:
- Thượng Quan cô nương, tuy cô nương có ân tặng thuốc giải cho bần đạo nhưng nếu không giải thích rõ câu này bần đạo tuyệt không khách khí!
Ngọc Chân Tử chậm rãi tiếp lời:
- Cô nương đã nói là chưa biết bọn bần đạo và Tề Cẩn Minh kết ân oán gì nên e rằng những lời khẳng định vừa rồi là nói ra quá sớm đấy! Bần đạo có thể nói cho cô nương biết.
Thượng Quang Phi Phụng cướp lời, nói:
- Tiểu nữ không cần biết tường tận. Bất luận oán thù giữa các vị thâm sâu như thế nào đi nữa thì các vị cũng không nên cưỡng bức một người đã tàn phế động thủ với các vị. Hì hì, Võ Đang ngũ lão liên thủ đối phó một phế nhân, chuyện này nói ra nghe quá nực cười phải không?
Lời này vừa xuất thì Võ Đang ngũ lão bất giác ngẩn người. Chuyện này thật là ngoài sức tưởng tượng của bọn họ.
Ngọc Huyền Tử quát hỏi:
- Lời này thật không?
Xung Linh đạo nhân cũng lên tiếng:
- Ta không tin, tàn phế là chuyện có thể giả dạng được, vả lại trông Tề Cẩn Minh căn bản không giống người tàn phế. Rõ ràng tiểu yêu nừ ngươi là đồng bọn với Tề Cẩn Minh.
Hắn vừa dứt lời thì chợt cảm thấy một luồng gió nhẹ lướt qua tai. Tâm thần chưa định thì Phi Phụng đã lướt đến sau lưng hắn rồi, nàng xuất chưởng đẩy Xung Linh đạo nhân bay thẳng tới trước. Tình thế xảy ra đột ngột khiến Ngọc Chân Tử cũng không kịp phản ứng.
Lão kêu lên:
- Thượng Quan cô nương, ngươi làm gì vậy?
Ngọc Huyền, Ngọc Đồng đã vung song kiếm lướt tới trước.
Ngọc Huyền Tử nói:
- Xung Linh sư điệt đã ngộ độc thủ của yêu nữ này rồi, sư huynh còn hỏi ả làm gì?
Phi Phụng trở ngược tay xuất ra một đường kiếm cực kỳ ảo diệu, Ngọc Huyền Tử và Ngọc Đồng Tử đều cảm thấy mũi kiếm lay động và đâm về phía mình? Nhưng Phi Phụng không có ý đả thương bọn họ, nàng chỉ ngăn không cho hai lão xông lên cứu Xung Linh đạo nhân thôi.
Xung Linh đạo nhân bị nàng đẩy một chưởng thì thân thể không còn tự tại mà theo chưởng lực chạy thẳng tới trước. Kỳ diệu là phương hướng đúng nơi Tề Cẩn Minh đang đứng.
Thoạt tiên Ngọc Chân Tử cả kinh, lão muốn xuất thủ nhưng sau khi nhìn rõ thì mới yên tâm. Không những lão thấy rõ Phi Phụng không có ác ý với hai sư đệ của mình mà cũng đã thấy sư điệt của lão không bị thọ thương. Chỉ có một điều lão không rõ là tại sao Phi Phụng lại đem sư điệt của lão ra làm trò như vậy?
Thế nhưng nghi vấn này lập tức được giải đáp. Xing Linh không tự chủ dừng chân được nên tông thẳng vào Tề Cẩn Minh, theo bản năng hắn cũng vung tay chụp tới trước. Ngọc Chân Tử vốn đã trút được tảng đá ngàn cân đeo trong lòng nhưng lúc này lão bất giác giật thót người.
Nên biết Tề Cẩn Minh là nhân vật được võ lâm công nhận là thiên hạ đệ nhất cao thủ, Võ Đang ngũ lão hợp lực cũng chưa chắc thắng được, nói chi đến Xung Linh là hàng tiểu bối.
Dù hắn đã được sư phụ Ngọc Đỉnh chân nhân truyền y bát nhưng bản lĩnh vẫn kém xa bốn vị sư thúc. Ngọc Chân Tử không phải sợ Tề Cẩn Minh sát hại sư điệt của mình, vì lão biết Tề Cẩn Minh là nhân vật rất tự phụ, đừng nói là Xung Linh bị ngoại lực đẩy tới, dù hắn xuất thủ thật sự thì chắc chắn với thân phận của mình, Tề Cẩn Minh cũng không muốn giao thủ với hắn.
Nhưng luyện nội công đến cảnh giới như Tề Cẩn Minh thì dù lão không có ý giết người nhưng người khác tông phải vào người lão thì cũng có thể bị nội lực phản chấn dẫn đến trọng thương.
Vì thế Ngọc Chân Tử vội kêu lên:
- Tề tiên sinh, xin hạ thủ lưu tình!
Lão hy vọng là Tề Cẩn Minh sẽ giảm khinh nội lực phản chấn, câu “hạ thủ lưu tình” tuy nió ra không thích ứng với trường hợp này, nhưng vì quá khẩn trương nên lão đành phải nói câu sáo ngữ thôi.
Nào ngờ kẻ “hạ thủ lưu tình” không phải là Tề Cẩn Minh mà là sư điệt lão mới phải.
Chỉ nghe “soạt” một tiếng, vai áo Tề Cẩn Minh bị Xung Linh đạo nhân chụp rách toạt một mảng, thế nhưng Ngọc Chân Tử nghe như thanh âm của xương cốt bị vỡ.
Tề Cẩn Minh chao đảo như ngọn nến trước gió rồi ngã xuống. Biến cố này càng ngoài tiên liệu của bọn Ngọc Chân Tử, lão tròn xoe song mục, miệng há hốc, không nói nên lời.
Tiêu Quyên Quyên vội đỡ Tề Cẩn Minh lên và lạnh lùng nói:
- Các ngươi đã mãn ý chưa?
Xung Linh đạo nhân ngẩn người như pho tượng. Lúc này Thượng Quang Phi Phụng đã tra kiếm vào bao, nàng bước qua đứng một bên tránh đường. Ngọc Huyền Tử phóng như bay đến đỡ lấy Xung Linh đạo nhân và hỏi:
- Sư điệt, ngươi không thọ thương chứ? Này, tại sao ngươi không nói?
Xung Linh đạo nhân như người tĩnh lại trong mộng cảnh ly kỳ, thần sắc trên mặt hắn không biết là kinh hay vui mừng, đột nhiên hắn kêu lên:
- Võ công của lão ta đã bị phế rồi, đã bị phế rồi!
Ngọc Huyền Tử ngạc nhiên hỏi:
- Đây là chuyện thế nào vậy!
Xung Linh ngơ ngác, nói:
- Đệ tử không biết, khi đệ tử va vào lão thì phát hiện vai của lão đã bị vỡ nát!
Vừa rồi Ngọc Huyền Tử cũng nghe được thanh âm của tiếng xương vỡ va chạm vào nhau, nhưng lúc này có Xung Linh chứng thực thì lão mới tin. Bất giác lão vừa mừng vừa kinh ngạc tự hỏi:
- Là ai phế... phế...
Ngọc Chân Tử hắng giọng rồi nói:
- Tề tiên sinh, bất luận hành vi trong quá khứ của tiên sinh như thế nào, nhưng qua chuyện hôm nay thì bần đạo không thể không khâm phục sự lựa chọn thông minh và trí dũng kiêm toàn của tiên sinh. Bần đạo xin có lời đa tạ tiên sinh!
Không cần vẽ rắn thêm chân thì ai cũng biết lão muốn nói gì. Võ công của Tề Cẩn Minh là thiên hạ đệ nhất, trừ phi lão tự phế võ công thì còn ai có thể phá vỡ xương vai của lão? Đây không phải là cách nghĩ của Ngọc Chân Tử mà là cách nghĩ chung của Võ Đang ngũ lão.
Ngọc Huyền Tử cúi đầu thầm nghĩ:
- Ta thật là ngu xuẩn, lẽ ra phải nghĩ đến chuyện này từ sớm. Chẳng trách lão ta một mực không chịu xuất kiếm, có lẽ vừa thấy bọn ta xuất hiện là lão tự có quyết định rồi.
Về phía Võ Đang ngũ lão, đương nhiên bọn họ cho rằng Tề Cẩn Minh cam nguyện, tự phế võ công là để hóa giải oán thù và đó là một quyết định thông minh của kẻ hữu trí. Nếu Tề Cẩn Minh không tự phế võ công, dù Võ Đang ngũ lão liên thủ đánh lão ta vong mạng thì Võ Đang ngũ lão cũng khó tránh khỏi thương vong. Do vậy mà Ngọc Chân Tử mới tán dương lòng nhân từ và cơ trí của Tề Cẩn Minh.
Dũng khí tự phá vỡ xương vai thì không cần phải nói nhiều. Nhưng Ngọc Chân Tử với thân phận là chủ tọa trưởng lão của phái Võ Đang mà tán dương Tề Cẩn Minh, một nhân vật vốn thuộc cừu gia của mình là kiêm toàn Trí- Dũng- Nhân thì quả thật phải là nhân vật có dũng khí mới nói được.
Không ngờ Tề Cẩn Minh thản nhiên nói:
- Những lời của đạo trưởng chẳng trúng trật đâu cả, xin hãy thu lại những lời tán dương vừa rồi! Tại hạ thà chịu chết trong tay các vị chứ không cần đạo trưởng tán dương như thế!
Ngọc Chân Tử sững người, nói:
- Tề tiên sinh, bần đạo biết trong lòng tiên sinh rất khó chịu...
Tề Cẩn Minh ngắt lời, nói:
- Tại hạ nói cho đạo trưởng biết nhé, không phải vì sợ các vị mà tại hạ tự phế võ công đâu!
Võ Đang ngũ lão thêm một phen bất ngờ, mười ánh mục quang đều nhìn chằm chằm Tề Cẩn Minh như có ý chờ lão nói tiếp.
Tề Cẩn Minh ngước nhìn trời một cách lơ đãng rồi chậm rãi nói:
- Tại hạ có thể chết trong tay các vị nhưng không thể để các vị nói lung tung là tại hạ bị bức chịu thua mà tự phế võ công!
Ngọc Chân Tử cảm khái thầm nghĩ:
- “Người này không những võ công thiên hạ đệ nhất mà e rằng tính kiêu ngạo cũng thiên hạ đệ nhất!”.
Đương nhiên lão không tin những gì Tề Cẩn Minh nói thật, lão chỉ nghĩ rằng đối phương muốn bảo vệ tính kiêu ngạo của mình nên không muốn tự nhận là thua.
Ngọc Chân Tử bước lên trước nói:
- Đúng, đúng, Tề tiên sinh vốn không thua bọn bần đạo. Chúng ta chưa động thủ thì nói chuyện thắng bại thế nào được?
Nhìn nhân vật võ công đệ nhất thiên hạ thì quả thật Ngọc Chân Tử cũng có phần tiếc nuối. Nhưng có thể tránh một trận thư hùng lưỡng bại câu thương thì Ngọc Chân Tử cũng không tiếc nói mấy lời an ủi Tề Cẩn Minh.
Ngọc Huyền Tử vẫn là một nhân vật nóng tính nhất, lão vẫn chưa phục khí nên hỏi:
- Tề tiên sinh, vậy tại sao các hạ tự phế võ công?
Từ chỗ xem đối phương là “ma đầu” mà cải xưng là “tiên sinh” thì không dễ chút nào, dù lão vẫn chưa phục khí nhưng thái độ đối với Tề Cẩn Minh đã chuyển từ thù hận sang tôn kính.
Tề Cẩn Minh lạnh lùng nói:
- Ai nói là ta tự phế võ công?
Thượng Quang Phi Phụng không muốn phát sinh thêm chuyện nên bước lên trước, nói:
- Dù sao thì đích thực là võ công của Tề tiên sinh đã phế, hà tất phải truy căn vì sao hay vì ai mà phế? Xung Linh đạo trưởng, theo ta biết thì sau khi tỷ kiếm với Tề tiên sinh mười năm thì lệnh sư mới khứ thế, đúng vậy, nếu không có trường tỷ kiếm đó thì có thể lệnh sư sống thêm nhiều năm nữa, nhưng hiện tại võ công của Tề tiên sinh đã phế rồi, tin rằng điều đó cũng có thể an ủi vong linh của lệnh sư.
Xung Linh cúi đầu trầm mặc một lúc rồi nói:
- Bần đạo vốn chuẩn bị tử chiến với Tề tiên sinh, không ngờ sự việc lại biến chuyển như thế này, đa tạ Tề tiên sinh cho bần đạo sống trở về bẩm báo với tiên sư. Bần đạo nghĩ, nếu tiên sư biết được kết cục hôm nay thì có lẽ ở nơi chín suối người cũng có thể yên tâm nhắm mắt rồi.
Phi Phụng xoay qua hỏi Ngọc Hư Tử:
- Ngọc Hư đạo trưởng, Tề tiên sinh đã hủy hoại dung mạo đạo trưởng, vậy đạo trưởng có muốn báo thù lại như vậy không?
Ngọc Hư Tử cung thủ, nói:
- Tề tiên sinh, hủy dung diện không thể sánh với hủy võ công, bần đạo xin đa tạ!
Hai người này có thâm thù đại hận vói Tề Cẩn Minh nhất, do vậy sau khi hỏi xong thì Phi Phụng lớn tiếng nói:
- Nói như vậy thì oán thù giữa hai nhà của các vị có thể hóa giải được chưa?
Tề Cẩn Minh mấy máy môi như muốn nói điều gì nhưng thấy Phi Phụng nháy mắt ra hiệu thì đành thở dài và nghĩ:
- “Bọn họ nhất định muốn ta phải tự nguyện “bồi thường” nhưng chuyện hôm nay là cũng do bọn họ hiểu lầm thôi.”.
Ngọc Chân Tử nói:
- Không cần biết vì lý do gì mà Tề tiên sinh hủy võ công, bần đạo đã nói từ đầu, võ công của Tề tiên sinh đã mất thì oán thù giữa Tề tiên sinh và phái Võ Đang cũng tự nhiên bị triệt tiêu, Thượng Quan cô nương, vì cô nương đến muộn nên không nghe câu này, bây giờ bần đạo chính thức đa tạ cô nương và tiếp thu sự hòa giải. Xin cho bần đạo gửi lời thăm hỏi lệnh tôn.
Ngọc Huyền Tử thầm nghĩ:
- “Chẳng biết nha đầu này từ đâu tới nhưng nghe khẩu khí của sư huynh thì hình như phụ thân của cô ta là một nhân vật có danh vọng trong võ lâm, nhưng kỳ quái là tại sao ta chưa từng nghe nói trong võ lâm thế gia có nhà nào mang họ Thượng Quan?”.
Ngọc Hư Tử nói:
- Tề tiên sinh, chúng ta cũng có thể gọi là không đánh không biết nhau, các hạ có muốn cùng bần đạo kết giao bằng hữu không?
Tề Cẩn Minh nói:
- Trong phái Võ Đang chỉ có hai nhân vật đáng để tại hạ kết giao, một là Ngọc Chân đạo trưởng, hai là các hạ đấy.
Ngọc Hư Tử nói:
- Đa tạ tiên sinh đã xem trọng bần đạo.
Nói đoạn lão phá lên cười ha ha một tràng khoái chí rồi ngâm:
- Không đánh không biết nhau, nhất tiếu tiêu oán thù. Sư huynh, chúng ta có thể hồi sơn rồi chứ?
Ngọc Chân Tử gật đầu, mỉm cười rồi nói:
- Ân oán đã được giải hóa, đương nhiên là nên hồi sơn thôi.
Võ Đang ngũ lão vừa định rời đương trường thì bỗng nhiên thấy một đoàn nhân mã đang phi đến như bay.
Trong số đó có người cười nhạt, nói:
- Các vị có thể hoá giải oán thù với Tề Cẩn Minh, nhưng bọn ta không thể bỏ qua cho hắn.
Đoàn nhân mã này có nam có nữ, có đạo sĩ và cũng có tục nhân, tổng số gần năm mươi người. Bọn họ xuống ngựa rồi lập tức triển khai thế trận theo hình cánh quạt bao vây Tề Cẩn Minh.
Thượng Quang Phi Phụng kinh ngạc kêu lên:
- Tề tiên sinh, ngài cũng có ân thù với phái Hoa Sơn?
Thì ra đoàn nhân mã này là tinh anh của phái Hoa Sơn. Hàng lão bối có Thiên Ngộ, Thiên Cơ, Thiên Toàn là ba vị trưởng lão, ngoài ra còn có một vị tương đồng bối phận với trưởng lão là nữ đạo cô Dao Quang Tán Nhân.
Trừ Thiên Sách đạo nhân ở lại thủ sơn ra thì toàn bộ nhân vật đầu não của phái Hoa Sơn đều có mặt. Số còn lại những đệ tử đắc ý của bọn họ, trong đó có cả nữ đồ đdẹ Dao Quang Tán Nhân và Thanh Loan.
Nhân vật vừa lên tiếng là Thiên Cơ đạo nhân, người chỉ đứng dưới quyền chưởng môn Thiên Ngộ đạo nhân ở phái Hoa Sơn.
Lúc này Tề Cẩn Minh mới thản nhiên trả lời câu hỏi của Phi Phụng:
- Trên giang hồ không biết bao nhiêu người xem Tề mỗ là ma đầu, có thù hay không thù cũng vậy thôi!
Ngọc Hư Tử rất quen thuộc với nhân vật đầu não của phái Hoa Sơn và là bằng hữu tri giao với Thiên Toàn đạo nhân, ba tháng trước lão từng làm khách ở Hoa Sơn. Do vậy lão bước lên trước, cung thủ hành lễ và nói với quyền chưởng môn Thiên Ngộ:
- Ba tháng trước bần đạo từng phụng mệnh tệ chưởng môn cùng chưởng môn của quý phái thương lượng chuyện liên thủ đối phó Tề Cẩn Minh, đương thời chưa có quyết nghị thì quý chưởng môn bất hạnh quy tiên, vì thế bọn bần đạo đành phải tự tiến hành. Nhưng hôm nay bọn bần đạo đã thay đổi chủ ý là hóa giải thù oán với Tề Cẩn Minh, chẳng hay quý phái có muốn biết nguyên nhân không?
Thiên Ngộ chưa kịp khai khẩu thì Thiên Cơ đã cướp lời, nói:
- Đó là chuyện của các vị, bần đạo không biết. Lần này bọn bần đạo không phải vì giúp các vị báo thù mà đến, do vậy đạo hữu không cần giải thích.
Tuy chỉ là nhân vật đứng thứ hai nhưng khẩu khí của Thiên Cơ đạo nhân giống như lão là chưởng môn nhân vậy.
Ngọc Hư Tử cảm thấy ngượng ngùng nên đành mặc nhiên không nói gì nữa.
Lão thầm nghĩ:
- “Thiên Ngộ đạo huynh là bậc trưởng giả trung hậu thật thà nhưng lại có một sư đệ lanh lợi giảo hoạt như thế, e rằng không sớm thì muộn ngôi vị chưởng môn phái Hoa Sơn cũng bị vị sư đệ này của lão đoạt mất thôi!”.
Thiên Ngộ đạo nhân hắng giọng một tiếng rồi nói:
- Qúy phái đã hóa địch thành bạn với Tề Cẩn Minh, vậy chuyện hôm nay xin quý phái không giúp cho bên nào là được rồi.
Ngọc Chân Tử nói:
-
<<1 ... 45678 ... 47>>

Tag:

Ảo,Kiếm,Linh,Kỳ

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Giả Trang Cao Thủ Tại Dị Giới
[ 4629 ngày trước - Xem: ]
» Âm Dương Thần Chưởng
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ảo Kiếm Linh Kỳ
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ân Thù Kiếm Lục
[ 4704 ngày trước - Xem: ]
» Ác Thủ Tiểu Tử
[ 4705 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 997