watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
>
Truyện Teen Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh Full
» Thể loại: Truyện Teen
» Đăng lúc: 19/11/13 08:13:27
» Post by: Trần Luân
» Lượt xem: 981 Views

hết sự kinh ngạc về phía Tôn Gia Ngộ.

“Mai Mai, cô đúng là không tầm thường. Trước đây Tiểu Tôn chưa bao giờ đưa một người phụ nữ về qua đêm ở nhà”. Anh ta vừa nói vừa xoa cái đầu hói, miệng cười như bánh bao.

“Được rồi, anh ít mồm ít miệng thôi, cẩn thận tôi diệt khẩu anh đấy”. Tôn Gia Ngộ mỉm cười, lông mày của anh hơi cau lại, ánh mắt vụt qua một tia khó nắm bắt.

Tâm trạng tôi vẫn rất tệ nên tôi chỉ nở nụ cười miễn cưỡng với bọn họ. Những câu nói của Bành Duy Duy như đinh nhọn đâm vào tim tôi. Nếu lời của Lão Tiền là chuẩn xác thì tôi có thể hiểu tại sao Duy Duy lại phẫn nộ đến như vậy.

Tôn Gia Ngộ nhìn tôi, khóe miệng anh hơi động đậy nhưng cuối cùng anh không lên tiếng, chỉ giơ tay vuốt tóc tôi.

Không biết có phải do đêm hôm trước bị nhiễm lạnh, cả ngày hôm sau tôi vật và vật vờ không có tinh thần. Đến tối khi đi tắm, tôi mới phát hiện “bà dì” đến. (Bà dì: kinh nguyệt)

Bình thường kinh nguyệt của tôi rất đều cũng không có triệu chứng tức bụng hay đau bụng. Nhưng lần này không hiểu tại sao, kinh nguyệt đến sớm vài ngày, bụng dưới như bị một tảng đá đè nặng, nhức mỏi và khó chịu đến mức tôi đứng ngồi không yên.

Tôi thay áo ngủ rồi chui vào trong chăn, cả người cuộn tròn như con tôm.

Vừa về phòng, Tôn Gia Ngộ lập tức phát hiện ra điều bất thường, anh vỗ vào mông tôi từ ngoài chăn: “Một ngày rồi mà em vẫn chưa hết buồn bực sao?”

Tôi hừ hừ hai tiếng không muốn nói chuyện với anh.

Tôn Gia Ngộ sáp đến ôm tôi, anh thò tay vào trong chăn sờ mó lung tung rồi cười hỉ hả: “Có phải nhớ anh không?”

“Đừng động vào em”. Tôi quay lưng về phía anh: “Phiền chết đi được”.

Anh thu tay lại, một lúc sau anh giơ tay sờ trán tôi: “Em bị sốt đấy à?”

“Đáng ghét!”. Tôi gạt tay anh: “Em đau bụng”.

“Thế à, để anh xem nào”. Anh đặt tay lên bụng tôi: “Đau ở chỗ này?”

Tôi lắc đầu.

“Chỗ này? Chỗ này?”

Tôi vẫn tiếp tục lắc đầu.

Anh hạ thấp tay xuống một chút và lập tức hiểu ra vấn đề. Anh liền hỏi tôi: “Trước kia có bị đau bao giờ không?”

“Không, đây là lần đầu tiên”.

“Chắc tối qua bị nhiễm lạnh rồi”. Tôn Gia Ngộ đẩy người tôi: “Ngoan, đừng nằm nữa, em dậy nấu bát nước gừng với đường đỏ uống là đỡ ngay”.

“Thôi khỏi”. Tôi khó chịu đến mức chẳng buồn nhúc nhích: “Em không muốn dậy, không muốn uống nước gừng”.

Tôn Gia Ngộ không lên tiếng, cũng không tiếp tục làm phiền tôi.

Tôi cuộn người trong chăn, nghiến răng cố chịu đau. Sau đó tôi mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. Dường như mới vừa chợp mắt một lát, có người vỗ vào mặt tôi: “Tỉnh dậy đi, mau tỉnh giấc, trời sáng rồi”.

Tôi mở mắt, Tôn Gia Ngộ đang ngồi bên mép giường, trong tay anh cầm cái bát, mùi gừng cay lan tỏa khắp gian phòng.

“Em dậy đi, uống hết rồi ngủ tiếp”. Anh đưa bát nước đến bên miệng tôi.

Tôi nghi hoặc hết nhìn bát nước lại nhìn anh: “Anh nấu đấy à?”

Tôn Gia Ngộ véo má tôi: “Ngoài anh ra còn ai nữa? Em tưởng nhà này dấu nàng tiên Ốc chắc? Mau ngồi dậy uống đi, anh buồn ngủ lắm rồi”.

Tôi hít hít mũi, không hiểu sao mùi gừng khiến tôi hơi buồn nôn. Tôi lại nằm xuống: “Em không uống”.

“Em đừng bướng bỉnh nữa, không nghe lời cẩn thận anh tét vào mông em đó”.

Tôi rúc mình vào chăn.

Tôn Gia Ngộ kéo chăn sáp đến tai tôi nói nhỏ: “Em biết không, ông ngoại anh là thầy thuốc Trung y, ông nói phụ nữ có mấy thời kỳ không được sơ ý, nếu không để lại di chứng sẽ rất khó chữa trị. Ngoan đi, em bịt mũi uống một hơi hết bát nước là xong ngay ấy mà”.

Ngữ khí của anh dịu dàng hiếm thấy, khiến tôi không mấy thích ứng. Tôi mở mắt nhìn anh rồi cuối cùng cũng ngồi dậy uống từng hớp từng hớp hết bát nước gừng.

“Như vậy mới ngoan”. Tôn Gia Ngộ đặt cái bát xuống rót cốc nước đưa cho tôi: “Em uống hai hớp xúc miệng, sau đó trùm kín chăn cho toát mồ hôi, sáng mai sẽ đỡ ngay”.

Tôi ngoan ngoãn gật đầu.

Tôn Gia Ngộ cởi áo chui vào chăn, anh đặt tay lên bụng tôi: “Để anh giúp em thông khí huyết”.

Bàn tay của anh khô ráp và ấm áp, giống như một cái túi nước nóng. Tâm trạng tôi đỡ hơn nhiều, bụng cũng không còn thấy đau như ban nãy. Thế là tôi rướn người hôn lên môi anh.

Tôn Gia Ngộ nằm nghiêng người tiếp tục xoa bụng tôi, anh nói: “Tối qua em khóc làm anh thương chết đi được, con bé Bành Duy Duy rốt cuộc nói gì với em?”

Tôi bị thái độ chăm sóc ân cần của anh làm cho đầu óc mê muội, mất hết cả cảnh giác. Tôi nhắm mắt trả lời: “Em là người có lỗi, em không nên quen anh, càng không nên che giấu cậu ấy. Mãi đến khi gặp anh và Valeria ở ngoài chợ, em mới nói cho cậu ấy biết…”

Nói đến đây tôi đột nhiên nhận ra mình đã lỡ mồm, tôi lập tức ngậm miệng, trong lòng thầm mong anh không nghe ra sơ hở của tôi.

Nhưng Tôn Gia Ngộ nhạy cảm nắm bắt được tin tức quan trọng: “Ở chợ? Em nhìn thấy anh và Valeria ở chợ từ lúc nào?”.

Tôi tự đào hố cho mình, biết không thể thoát nên đành khai hết đầu đuôi.

Tôn Gia Ngộ trừng mắt nhìn tôi, vẻ mặt của anh như bị người đâm một nhát vào lưng.

“Giỏi lắm!”. Anh bày ra bộ dạng vô cùng kinh ngạc: “Anh tưởng em là người đơn thuần cơ đấy, hóa ra bụng dạ em còn thâm sâu hơn bất cứ ai hết. Chuyện này nếu đổi lại là Bành Duy Duy, chắc con bé đó làm ầm lên từ lâu rồi, vậy mà em cứ tỉnh bơ như không, đáng sợ quá!”

Tôi không biết đáp lời anh thế nào.

Từ nhỏ tính cách của tôi tương đối bị động và nhu nhược, rất hiếm khi tự mình quyết định. Mỗi khi gặp phải vấn đề nan giải, tôi thường làm con rùa rụt cổ, có thể trốn tránh thì sẽ trốn tránh, hy vọng phiền phức sẽ tự biến mất. Nhiều khi đi một vòng, phiền phức vẫn ở nguyên chỗ cũ đợi tôi, tôi buộc phải đối mặt nhưng đã bỏ lỡ mất cơ hội tốt nhất để giải quyết vấn đề.
Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh - Chương 13
Ngày mai, tôi sẽ ngồi bên bếp lửa đỏ quên đi tất cả
Ngắm người tôi yêu, ngắm mãi không thôi
Chúng ta sẽ chờ đợi kim đồng hồ kêu tích tắc
Từ sáng sớm tới đêm đen
Đợi đến khi lũ người tẻ nhạt đi hết
Đến lúc đó chúng ta sẽ không chia ly
0

Khi chân Tôn Gia Ngộ khỏi hẳn, đã là trung tuần tháng ba. Đường phố Bắc Kinh lúc này được bao phủ bởi một màu tươi xanh của cành lá, hoa đào nở rộ. Vậy mà ở Odessa tuyết vẫn rơi đầy trời, chỉ có gió từ Biển Đen thổi tới là dịu đi nhiều.

Tôn Gia Ngộ tổ chức một đoàn đi núi Carpathian, anh nói đây là lần trượt tuyết cuối cùng của mùa đông năm nay. Hơn hai tháng bị cầm chân ở nhà khiến anh ngứa ngáy không chịu nổi.

Tôi không thể ngăn cản anh nên hơi tức giận, vừa thu dọn hành lý, tôi vừa cằn nhằn: “Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời”.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt thích thú: “Em hãy nói xem, phụ nữ một khi có nơi có chốn đều trở nên lắm điều phải không? Em mới bao nhiêu tuổi mà giống mẹ anh thế?

“Đáng ghét!” Tôi quyết định đình công, ném bụp cái va li xuống đất: “Em không đi, anh thích rủ cô nào thì rủ”.

“Novalisika em cũng không muốn đi?” Tôn Gia Ngộ sớm bắt thóp tôi nên cất giọng từ tốn.

Tôi sững người, sau đó không nói một câu nào mà chỉ lặng lẽ thu dọn đồ.

Novalisika là một thành phố nhỏ nổi tiếng ở Ukraine, cách khu trượt tuyết Carpathian mà chúng tôi chuẩn bị đi hơn hai trăm cây số. Nơi này có nhiều nghệ sỹ âm nhạc dân gian tôi đã nghe danh từ lâu. Thành phố nhỏ đó đáng để tôi đi một chuyến.

Hôm xuất phát, mười mấy chiếc xe hơi sang trọng nối thành hàng dài diễu qua khu vực trung tâm thành phố. Đám cảnh sát giao thông ở trên đường bỗng dưng đầu óc mơ hồ, bọn họ tưởng là đoàn xe của nhân vật quan trọng nào nên giơ tay kính chào, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

Tôi ngồi trong xe cười lăn cười lộn.

Chiếc xe BMW bị bạt nóc của Tôn Gia Ngộ đã được sửa lại, nhìn từ bên ngoài y như xe mới, không thấy bất cứ vết xước nào. Chỉ có một tấm bảng điện bị trục trặc nên phải gửi sang Đức đổi lấy cái mới, ba tháng sau mới được nhận hàng.

Bộ phận bị hỏng đó ảnh hưởng đến hệ thống lùi xe. Mỗi khi đi nhà hàng hoặc casino, người khác chỉ cần ném chìa khóa xe cho người gác cổng là xong, duy nhất một mình Tôn Gia Ngộ là tốn tiền boa, bởi vì cần người đẩy xe của anh ra vào vị trí đỗ xe.

Do đó trước chuyến đi trượt tuyết, Tôn Gia Ngộ suốt ngày bám lấy Khâu Vĩ, tốn bao nhiêu nước bọt mới mượn được chiếc xe Jeep hai cầu thân yêu của Khâu Vĩ.

Gần đến nơi, chúng tôi mới biết quyết định của Tôn Gia Ngộ là vô cùng sáng suốt.

Cáp treo ở khu trượt tuyết là sản phẩm của Liên Xô từ thập niên năm mươi, nó vừa cũ nát vừa không an toàn. Đoàn chúng tôi không ai chịu ngồi cáp treo nên đành lái xe lên đỉnh núi.

Đến lưng chừng núi, đường phủ đầy tuyết vừa dốc vừa trơn ướt, những chiếc xe hơi sang trọng khác bánh xoay tròn mà xe vẫn đứng yên tại chỗ, tỏa ra mùi khó ngửi. Chỉ có chiếc xe Jeep nhãn hiệu Opel của chúng tôi là khá hơn một chút, vẫn có thể tiến về phía trước.

Người dân ở hai bên đường nhìn đoàn xe của chúng tôi cười như nắc nẻ.

Nghe đằng sau có tiếng gọi “Tiểu Tôn”, Tôn Gia Ngộ mặc áo khoác, nhảy xuống xe với vẻ mặt không mấy tình nguyện. Anh đứng đầu đoàn xe quan sát một lúc lâu. Sau đó Tôn Gia Ngộ kéo một người đàn ông ở bên đường nói điều gì đó, anh rút mấy tờ đô la Mỹ nhét vào túi người này. Cuối cùng người đàn ông gật đầu rồi bỏ đi.

Đám bạn của Tôn Gia Ngộ hỏi anh định làm gì. Tôn Gia Ngộ giả vờ âm trầm, anh chống tay vào cằm không nói một tiếng nào, khiến đám bạn vừa cười vừa chửi anh.

Hai mươi phút sau, người đàn ông vừa nhận tiền của Tôn Gia Ngộ quay về, dắt theo mười mấy người bản xứ tròn ùng ục, tất cả đều có thân hình cao lớn mập mạp, nặng đến một trăm ki lô gam. Tôn Gia Ngộ chỉ huy bọn họ cứ hai người đứng sau một xe, cảnh tượng rất hoành tráng.

Tôi cố nhịn cười, mở to mắt xem anh giở trò gì.

Kết quả, dưới lực đẩy của hai người bản xứ, chiếc xe đầu tiên từ từ chuyển động. Bốn bề nổi lên tiếng huýt sáo tán thưởng, mọi người vui vẻ lên xe của mình. May mà tất cả đều là xe tốt và đủ mã lực nên đoàn xe đi một mạch lên đỉnh núi.

Lúc trượt tuyết, tôi bị Tôn Gia Ngộ lừa một vố.

Anh nói với tôi: “Em từng đi trượt tuyết rồi? Biết phanh lại và rẽ ngoặt đúng không? Biết hai chiêu này là được, em cứ theo anh, đảm bảo sẽ không sao đâu”.

Tôi tin lời anh nên cùng anh trượt xuống. Lúc mới bắt đầu tôi còn theo kịp tốc độ của anh, mấy trăm mét sau đó anh trượt ngày càng nhanh, tôi sợ quá hét lên: “Anh chậm một chút, đợi em với!”

Tôn Gia Ngộ giống như không nghe thấy tôi gọi, anh bỏ mặc tôi cứ thế lao về trước .

Tôi sợ đến mức đầu óc quay cuồng, cuối cùng tôi ngã phịch xuống, ván trượt văng đi mười mấy mét.

Hồi còn ở Bắc Kinh tôi từng đi Nam Sơn trượt tuyết vài lần, thậm chí mới trượt lần thứ hai tôi đã lên làn đường giữa. Lúc đó tôi cảm thấy thần kinh vận động của mình cũng không đến nỗi nào. Nhưng tôi đâu có biết, khu trượt tuyết đó là khu trượt tuyết nhân tạo nên ít chướng ngại vật. Còn trên dốc núi thiên nhiên vô số cạm bẫy không thể lường trước, tôi gần như lăn vài vòng xuống triền núi.

Khó khăn lắm mới lết tới chân núi, đầu tóc mặt mũi tôi dính đầy tuyết, tôi đặt mông ngồi xuống đất, trong lòng uất ức vô cùng.

Tôn Gia Ngộ khoanh hai tay đứng trước mặt tôi, anh còn chẳng hề có lương tâm cười nhạo tôi: “Không có anh, em vẫn xuống núi như thường. Bị ngã một lần, em sẽ tiến bộ gấp mấy lần ấy chứ”.

“Biến đi”, ngọn lửa giận dữ bốc tới đỉnh đầu tôi, tôi cầm ván trượt đập vào người anh: “Em chưa từng gặp người đàn ông nào tồi tệ như anh, anh không phải là con người mà”.

Bạn của Tôn Gia Ngộ ở bên cạnh cười hì hì: “Mark, cậu xong rồi, còn không mau cởi áo tạ tội với cô ấy đi!”

Tôi tức chết đi được, nói thẳng với anh sẽ không bao giờ đến đây lần thứ hai.

Tôn Gia Ngộ đành phải mềm mỏng thương lượng với tôi: “Chúng ta ở đây những ba ngày, không trượt tuyết thì em muốn làm gì?”

“Em đi Novalisika”.

“Không được, đã nói ba ngày sau mới đi”.

“Em mặc kệ, ai bảo anh lừa em”. Tôi bám vào cổ anh rồi leo lên lưng anh mè nheo, khiến Tôn Gia Ngộ hết cách.

Anh đành phải cáo lỗi với nhóm bạn. Sau bữa trưa của ngày hôm sau, anh đưa tôi rời khỏi khu trượt tuyết.

Một người bạn nhắc nhở: “Trời có vẻ u ám lắm, chỉ e là sẽ có tuyết rơi”.

Tôn Gia Ngộ ngẩng đầu quan sát sắc trời rồi cất giọng bình thản: “Chắc không sao đâu. Nếu thuận lợi chúng tôi chỉ mất ba tiếng đồng hồ đi đường, chúng tôi có thể vào đến thành phố trước khi trời tối”.

Nhưng chúng tôi mới đi chưa được bao xa, hoa tuyết bắt đầu bay khắp bầu trời. Nửa tiếng đồng hồ sau đó, tuyết rơi ngày càng dày đặc.

Bốn bề là đất bằng và những quả đồi bát ngát mênh mông, không hề xuất hiện bóng dáng con người và nhà cửa. Vào mùa hè, nơi này là rừng bạch dương sum suê, nhưng bây giờ chỉ còn lại khoảng trống trắng xóa tiêu điều. Trong không gian rộng lớn như vậy, có duy nhất chiếc xe Jeep của chúng tôi độc hành.

Tôi cảm thấy hơi sợ hãi: “Chúng ta đi bao lâu nữa mới tới nơi?”

Tôn Gia Ngộ cố gắng định hướng đường đi ở phía trước: “Anh không biết, trận tuyết này hơi bất thường. Con đường có vẻ không đúng lắm thì phải.”

Tôi được dịp châm chọc anh: “Anh lạc đường rồi phải không? Còn dám nói khoác mình là GPS.”

Tôn Gia Ngộ quay sang nhìn tôi, anh cất giọng sắc lạnh: “Em không nói cũng chẳng ai nghĩ em là người câm.”

Người này trở mặt nhanh như lật bàn tay, thật chẳng thú vị một chút nào. Tôi bĩu môi với anh rồi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Tôn Gia Ngộ lôi từ hòm dụng cụ một tấm bản đồ, anh càu nhàu: “Anh phát hiện thấy từ lúc quen em, anh không ngừng gặp chuyện xui xẻo. Khi nào về anh phải tìm thầy tướng số mới được, xem có phải chúng ta khắc mệnh hay không?”

Đây là hành vi “giận cá chém thớt” điển hình, tôi lờ đi như không nghe thấy.

Lúc này, Tôn Gia Ngộ rõ ràng chỉ mạnh mồm chứ không còn tự tin như ban đầu. Anh quan sát tấm bản đồ một lúc rồi nói nhỏ: “Không phải đấy chứ, trên bản đồ chỉ có một con đường thôi mà”.

Tôn Gia Ngộ cố chấp lái xe thêm ba mươi cây số nữa, nhưng tình hình ngày càng bất ổn.

Lúc này mới chỉ ba giờ chiều nhưng sắc trời như lúc hoàng hôn, tầm mắt con người chỉ khoảng ba mét. Tuyết gần như ngập cả bánh xe, ngoài tiếng động cơ, bên tai còn có thể nghe rõ tiếng bánh xe ma sát trên tuyết lạo xạo.

Đây là lần đầu tiên trong đời tôi nghe thấy âm thanh tuyết rơi dày đặc và nặng nề như vậy. Bình thường giông bão hoặc mưa lớn còn có thể hình dung, một cơn bão tuyết hiếm gặp như thế này, tôi không thể tìm ra hình dung từ thích hợp, giống như trên trời có người cầm một xô tuyết dội ào ào xuống đầu bạn.

Trời đất như chỉ còn lại hai chúng tôi và một màu trắng xóa vô cùng vô tận.

“Lẽ

Đến trang:

;

Truyện Teen

Truyện Teen Từng Có Một Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh Full

Trang chủ
U-ON - 5