watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
>
Truyện Teen Hạnh Phúc Ước Hẹn Full
» Thể loại: Truyện Teen
» Đăng lúc: 17/11/13 07:56:56
» Post by: Trần Luân
» Lượt xem: 1014 Views

thích.

Tỉnh Thành nói: "Được, nhưng cô đi một mình nhớ phải chú ý an toàn, còn nữa, nếu vạn nhẩt có chuyện gì phải tự mình bảo trọng!"

Tư Nguyên gật đầu, lấy hành lý từ trong tay Chu Lập Đông, xé vé lên tàu.

Nhìn thấy cô bước tới gần cửa toa tàu, Chu Lập Đông cảm thấy đau lòng, anh ôm ngực, khẽ gọi tên cô: "Tư Nguyên!"

Có lẽ cảm nhận được tiếng gọi của anh, Hác Tư Nguyên quay đầu lại, bước lại gần tam kiếm khách cô lấy trong túi ra một phong bì thư rồi đưa cho Chu Lập Đông. "Lập Đông, em quên mất không gửi anh tiền vé tàu!"

Chu Lập Đồng ngạc nhiên nhìn chiếc phong bì rồi nói: "Giữa chúng ta hà tất phải tính toán rõ ràng đến mức này sao?"

Tư Nguyên nghiêm túc nói: "Luôn luôn là như vậy!"

Hoắc công tử và Tỉnh Thành cũng ngạc nhiên.

Lần này Hác Tư Nguyên đi thật, không nói một lời tạm biệt giống như lúc cô rời khỏi đại học Giao thông năm đó, cô yên lặng bước qua tòa nhà Tư Nguyên và không quay đầu lại.

Tàu đã chuyển bánh và từ từ rời đi trước mặt tam kiếm khách.

Tỉnh Thảnh nhìn Chu Lập Đông, lạnh lùng nói: "Hóa ra cậu đã tìm Ngô Kiến Vĩ!"

Chu Lập Đông không nói gì, tay vẫn ôm ngực.

Dường như Hoắc Yến Phi hiểu được sự tình, vỗ vai hai người rồi nói; "Đừng quên, chúng ta là anh em!"

"Anh em? Được, vậy đã là anh em, hôm nay mình sẽ nói thẳng, mình thích Hác Tư Nguyên!"

Chu Lập Đông cười nói: "Thích thì sao? Cậu có thể khiến cô ấy yêu cậu không?"

Trong lòng Tỉnh Thành dường như có một khoảng trống vô tận, anh không thể thẳng thắn nói với Chu Lập Đông: "Có thể!"

Sau khi đưa Hác Tư Nguyên đi đã là nửa đêm, Chu Lập Đông muốn được yên tĩnh một mình nên về căn hộ ở ngoại ô.

Khu nhà rất tĩnh mịch, Chu Lập Đông dừng lại ở duới nhà một lát cảm thấy tim mình vô cùng đau đón.

Anh nhắn tin cho Thẩm Lợi: "Anh tiếp khách về muộn, sợ làm phiền mọi người ở nhà, tối nay anh ở Mạt Lợi Viên."

Dường như ngay lúc đó, anh thấy Thẩm Lợi gọi diện "Lập Đông, anh ở đâu?"

"Bãi đỗ xe ở Mạt Lợi Viên” Chu Lập Đông ngạc nhiên nghe thấy giọng hốt hoảng của Thẩm Lợi, "Em sao thế? Có chuyện gì không?"

"Không... Không có gì, tối nay, em cũng ở Mạt Lợi Viên, em xuống bãi đỗ xe đón anh!"

"Không cần, bên ngoài rất lạnh!" Chu Lập Đông tâm lý nói.

Thẩm Lọi đã tắt điện thoại.

Chu Lập Đông đứng trước cửa thang máy đợi hồi lâu mới thấy thang máy đi xuống. Một người đàn ông cao to lao ra khỏi thang máy chạy ra ngoài cửa "Giờ này vẫn còn có người ngoài sao?" Chu Lập Đông không thể không nhìn theo bóng dáng người đàn ông, có vẻ rất quen!

Thẩm Lợi đứng ở ngoài cửa đợi anh: "Sao lâu thế?"

"Anh đợi thang máy!" Chu Lập Đông vội vàng kéo Thẩm Lợi vào phòng, "Đừng để bị lạnh!"

Trên giá dép ngoài cửa dép để lộn xộn, Chu Lập Đông nhìn vào trong phòng khách rồi hỏi: "Có khách đến sao?"

Thẩm Lợi chỉnh lại đệm trên ghế sô pha: "Làm gì có khách nào?"

Chu Lập Đông nhìn cốc rượu trên bàn: "Sao một người lại có hai cốc rượu?"

"Ồ, em chuẩn bị trước cho anh!" Thẩm Lợi nói.

Nhìn thấy thái độ mất tự nhiên của Thẩm Lợi, Chu Lập Đông dường như suy nghĩ điều gì đó, anh nói: "Hôm nay tiếp khách với Tỉnh Thành, anh uống cũng không ít, bây giờ anh muốn uống một tách trà."

Thẩm Lợi vội vàng đứng đậy: "Để em đi pha cho anh!"

"Không cần, ai dám làm phiền đại nhân" chu Lập Đông ngăn Thẩm Lợi lại rồi bước vào phòng bếp.

Cửa sổ trong phòng bếp không có rèm, nhìn qua khung kính có thể nhìn thấy những vì sao xa, mặc dù ánh sáng yếu ớt nhưng rất thuần khiết.

Chu Lập Đông thất thần nhìn ra xa, đầu óc trống rỗng.

Phía sau, cánh tay nhỏ nhắn của Thẩm Lợi ôm lấy eo anh: "Lập Đông, anh đang nghĩ gì?"

Chu Lập Đông nhẹ nhàng gỡ tay cô ra: "Anh mệt đi nghỉ thôi!" Anh quay người bỏ đi.

Thẩm Lợi ngập ngừng: "Chu Lập Đông!"

Chu Lập Đông ngẩng đầu, mặt không bộc lộ thái độ: "Anh vừa pha trà cho em!"

Anh không muốn chịu đựng cô thêm nữa.

Ngày Hác Tư Nguyên quay về Bắc Kinh đúng vào 14 tháng Hai, Tổ Kế đi xe đến đón cô và mang theo một bông hồng.

Tư Nguyên cười nói: "Đây là lần đầu tiên mình nhận được hoa hồng!"

Tổ Kế hỏi: "Chu Lập Đông chưa bao giờ tặng hoa hồng cho cậu sao?" Nói xong mới biết mình lỡ lời, không thể không tự trách mình: "Mình ăn no rửng mỡ, tự nhiên nhắc đến anh ta làm gì?"

Tư Nguyên không để tâm, cô nói: "Không nói chuyện lãng mạn với cậu nữa, tự nhiên đi xa như vậy đón mình! Không phải mình đã nói mình có thể tự về sao, mình cũng không mang nhiều đồ!"

Tổ Kế cũng không không nghe cô than thở nữa, xách túi của cô đặt vào trong xe, nhấn phanh rồi nói: "Ngồi yên chưa, bản cô nương bắt đầu cho xe bay đây!"

Về đến căn phòng nhỏ, tiễn Tổ Kế về, Tư Nguyên mới nằm trên giường bật khóc.

Lúc đưa bố cô đi, cô không khóc; lúc biết bố cô muốn được chôn chung với mẹ cô, cô cũng không khóc; lúc cô đến mộ bố mẹ cáo biệt, cô cũng không khóc; chịu đựng suốt đường đi, bây giờ, cô không thể ngăn được nước mắt của mình nữa, cô trách móc vì sao họ lại rời bỏ cô? Vì sao bố cô lại độc ác như vậy, không muốn để cô nhìn mặt lần cuối? Vì sao cô lại cô đơn trên thế giới này?

Khóc mệt rồi, Tư Nguyên lấy gấu bông gối lên đầu, để mình đắm chìm trong cảm giác trống rỗng.

Chuông điện thoại liên tục vang lên, cô nghĩ mình đang gặp ảo giác nhưng tiếng chuông như thúc giục khiến Tu Nguyên không thể không nghe điện thoại: "Xin chào, tôi là Hác Tư Nguyên."

Đầu bên kia điện thoại yên lặng, Tư Nguyên thở dài: "Gọi nhầm sao?" Cô vừa định tắt điện thoại, bỗng vang lên một giọng nói quen thuộc: "Tư Nguyên, em vẫn ổn chứ?"

Cái gì ổn? Cái gì không ổn? Tư Nguyên yên lặng không nói gì rồi tắt điện thoại, lúc này, cô sợ mình sẽ yếu đuối mà mò xuống giếng sâu của tình cảm.

Cô cần sự an ủi và cảm giác ấm áp, nhưng cô sợ rằng khi sa vào đó, một lần nữa cô sẽ không thể hồi phục được.

Chu Lập Đông cầm điện thoại không muốn đặt xuống, vừa rồi rõ ràng anh nghe thấy tiếng cô khóc, rõ ràng anh nghe thấy giọng nói không thể bi thương hơn được nữa của cô: "Tôi là Hác Tư Nguyên!" Giọng nói này như vang vọng bên tai anh, càng lúc càng lớn rồi đột ngột nổ bùng lên trong đầu anh, khói nồng nồng tràn khắp lục phủ ngũ tạng.

"Tư Nguyên, xin lỗi!" Anh nói không thành tiếng.

Nhân viên thư ký nhìn thấy Chu Lập Đông đưa tay ôm ngực, mặt mày nhăn nhó, miệng không ngừng lẩm bẩm, khóe miệng chảy ra một vệt máu.

Nghĩ rằng có chuyện không hay nên vội vàng đưa anh đi bệnh viện.

"Chảy máu dạ dày, cũng may là đưa đến kịp thời!" Bác sĩ nói vói Thẩm Khánh Sơn.

Thẩm Khánh Sơn thở phào nhẹ nhõm, nói với thư ký của Chu Lập Đông: "Lần này may mà có cậu!"

Nhân viên thư ký không dám nhận công, vội vàng nói: "Phó tổng giám đốc Chu là người may mắn!”

Thẩm Khánh Sơn nhìn quanh rồi nói: "Phiền cậu thông báo cho Thẩm Lợi, để con gái tôi đến bệnh viện!"

Nhân viên thư ký vội vàng nghe lời.

Lúc Chu Lập Đông tỉnh lại, xung quanh anh tối đen. Anh động cựa, cảm thấy một phần cơ thể vô cùng đau đớn, "Đây có phải là địa ngục không?" Anh tự hỏi.

Nghĩ đến địa ngục, bỗng nhiên anh nhớ đến Hác Tư Nguyên, anh đã gọi điện thoại cho cô. Lẽ nào hai người đã âm dương xa cách? Anh vẫn chưa nói với cô anh hối hận như thế nào. Dường như ở trong bóng tối quá lâu anh mới nhận thấy một tia sáng.

Cửa được mở ra, ánh đèn ngoài hành lang hắt vào trong phòng.

Có người nhẹ nhàng bước vào, áp sát người bên cạnh anh, cầm lấy tay anh khẽ gọi: "Lập Đông, Lập Đông!"

Chu Lập Đông không muốn trả lời.

Cửa phòng lại được đẩy ra, lần này là bác sĩ trực ca: "Cô Thẩm!" Bác sĩ khách khí chào Thẩm Lợi.

"Rốc cuộc anh ấy thế nào rồi? Vì sao mãi không tỉnh?" Thẩm Lợi hỏi.

"Anh ấy mệt quá, chúng tôi đã tiêm cho anh ấy ít thuốc an thần, hy vọng anh ấy có thể nghỉ ngơi!" Bác sĩ thấy Chu Lập Đông không có điều gì đáng e ngại

nên sang phòng bệnh khác.

Thẩm Lợi ngồi một lát, cảm thấy nhàm chán, sau khi ra ngoài nghe điện thoại, cô không quay lại nữa.

Giữa đêm khuya, bốn bề tĩnh mịch đến đáng sợ; Chu Lập Đông muốn nhắm mắt đi nghỉ nhưng không sao ngủ được, trong đầu anh chỉ hiện lên hình ảnh của Hác Tư Nguyên, rồi bóng dáng của cô dần dần rời xa, anh muốn giữ lại nhưng không sao giữ đuợc!

Cho đến khi trời sáng, anh mới mơ hồ ngủ thiếp đi.

Vừa ngủ được một lát, có người đến thăm, đó là bà Thẩm và bảo mẫu mang cháo cho anh.

Bà Thẩm nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của Chu Lập Đông liền nói: "Bố con nói để con yên tâm nghỉ ngơi, công ty đã có ông ấy lo!"

Chu Lập Đông cười: "Để bố con chịu mệt rồi!"

Bà Thẩm cầm bát cháo đợi cho nguội rồi nói: "Còn khách sáo gì nữa, đã là người một nhà rồi!"

Chu Lập Đông hơi nhạy cảm với chữ "người một nhà", anh cười khổ sở trong lòng, người một nhà? Anh từng hy vọng có thể vào được nhà này để hưởng vinh hoa phú quý, đó là điều anh đã không tiếc bất kỳ điều gì để đánh đổi, nhưng bây giờ vì sao khi bà Thẩm nhắc đến chữ "người một nhà", anh lại cảm thấy thất vọng và buồn bã?

Ở bệnh viện thành phố.

Hoắc Yến Phi kéo Tỉnh Thành, chỉ vào cửa phòng 503 rồi nói: "Đây rồi!"

"Không phải nói là không có gì ghê gớm sao?" Tỉnh Thành nhìn Chu Lập Đông đang nằm trên giường bệnh qua cửa kính. Đôi mắt của Chu Lập Đông sâu thẳm khi không đeo kính, sống mũi cao lộ rõ vẻ gầy guộc và mệt mỏi, đặc biệt là đôi môi mím chặt nhợt nhạt không sắc máu. Hóa ra lúc Chu Lập Đông không cười, sắc mặt của anh lạnh lùng và hờ hững như vậy! Nhưng vì sao Tỉnh Thành lại nhìn thấy vẻ cô đơn và đau khổ trên mặt anh?

"Lập Đông!" Anh gọi một tiếng, giọng hơi khàn khàn.

Chu Lập Đông bừng tỉnh giấc, cười với anh và Hoắc Yến Phi theo thói quen: "Thế nào mà cũng làm kinh động khiến các cậu phải đến đây!" Anh muốn ngồi dậy nhưng Hoắc Yến Phi ngăn lại: "Đừng cử động, bọn mình nghe nói cậu vào viện, không yên tâm nên đến thăm!"

"Không sao!" Chu Lập Đông cười gượng gạo.

"Đang khỏe mạnh sao lại bị đau dạ dày?" Hoắc Yến Phi hỏi.

"Có lẽ mình bị nhiễm lạnh, mấy ngày nay nhiệt độ giảm nhưng không để ý mặc thêm áo." Chu Lập Đông nói và nhìn về phía Tỉnh Thành: "Mấy ngày nay cậu có gặp Hác Tư Nguyên không? Bố cô ấy mất, chắc chắn cô ấy rất đau lòng!"

Tỉnh Thành chau mày: "Cậu đã bị như thế này, quan tâm đến nhiều chuyện khác để làm gì?"

Chu Lập Đông lau kính rồi đeo lên, lấy lại vẻ thản nhiên: "Lần này mình tự làm tự chịu!"

Lúc sắp đi, Tỉnh Thành và Hoắc Yến Phi nói với Chu Lập Đông: "Mau dưỡng bệnh, công ty còn rất nhiều việc đợi cậu đi thương thảo!"

Chu Lập Đông không nói gì, chỉ cười nhìn theo hai người bước ra khỏi cửa!

Ở bệnh viện theo dõi vài ngày, tình hình không đáng lo ngại, Chu Lập Đông về nhà họ Thẩm.

Thẩm Khánh Sơn đề nghị anh nghỉ ngơi thêm vài ngày nhưng anh không chịu được nhàn rỗi, bảo Thẩm Lợi mang các tài liệu ở công ty về cho anh xem.

Thẩm Lợi nói: "Anh không phải là người làm thuê của nhà em, không làm việc không có cơm ăn sao mà phải dốc sức như thế?"

Chu Lập Đông cười: "Anh không làm gì thấy nhàm chán!"

"Vậy anh đi mua sắm cùng em!"

"Em muốn ra ngoài, có rất nhiều người xếp hàng muốn được đi cùng em, em để anh ở nhà yên tĩnh vài ngày đi."

Thẩm Lợi nghiêm mặt: "Nhưng em chỉ muốn có anh đi cùng em!"

Chu Lập Đông lắc đầu: "Anh xin lỗi, anh không khỏe, để hôm khác!”

Thẩm Lợi nhìn thấy Chu Lập Đông bước vào phòng ngủ, trong lòng cảm thấy nghi ngờ, lẽ nào anh đã biết điều gì đó?

Tỉnh Thành mời Tư Nguyên ra ngoài ăn cơm, gọi toàn các món ăn mà cô thích.

Tư Nguyên động đũa nhưng không cảm thấy mùi vị gì.

Tỉnh Thành nói: "Nên ăn nhiều hơn một chút gần đây cô rất gầy!"

Tư Nguyên lại cầm đũa nhưng vẫn không ăn được, gắp món mà anh thích đặt vào đĩa của anh:

“Anh cũng ăn nhiều vào!”

Chu Lập Đông cùng Thẩm Lợi ra ngoài, cô nói gần đường Linh Lung có một nhà hàng rất ngon nên muốn tranh thủ buổi tối không bận rộn đến đó ăn thử.

Thẩm Lợi tinh mắt, nhìn thấy Tỉnh Thành từ xa, kéo tay Chu Lập Đông nói: "Đó không phải là Tỉnh Thành sao? Mình qua đó chào một câu!”

Đông người, từ xa, Chu Lập Đông và Thẩm Lợi chỉ nhìn thấy Tỉnh Thành, đến khi bước lại gần mới nhìn thấy cô gái ngồi đối diện với anh.

"Tỉnh Thành hẹn hò ở đây sao?" Thẩm Lợi nhìn thấy cô gái đó nhiệt tình gắp thức ăn cho Tỉnh Thành nên thầm đoán.

Tỉnh Thành và Tư Nguyên ngẩng đầu lên, nhìn thấy Chu Lập Đông và Thẩm Lợi.

Bọn đôi mắt nhìn nhau nhưng thái độ trên mặt không giống nhau, ngạc nhiên, bất ngờ, nghi ngờ, buồn bực, điềm nhiên...

Tỉnh Thành dao động một giây rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: "Không ngờ lại có thể gặp nhau ở đây!"
Hạnh Phúc Ước Hẹn - Chương 06
Thẩm Lợi nói: "Từ xa tôi đã nhận ra hai người!" Cô cười nói với Tư Nguyên rồi quay sang Tỉnh Thành; "Sao thế? Không giới thiệu chúng tôi với nhau sao?"

Tỉnh Thành nhìn Chu Lập Đông rồi nói: "Được tiểu sư muội của tôi thời đại học - Hác Tư Nguyên!" Anh chỉ vào Thẩm Lợi rồi nói với Hác Tư Nguyên: "Đây là vợ sắp cưới của Chu Lập Đông - Thẩm Lợi!"

Thẩm Lợi thoải mái chìa tay, nói với Tư Nguyên: "Rất vui được gặp cô!"

Tư Nguyên nhìn Chu Lập Đông, khẽ cười rồi nói với Thẩm Lợi: "Đúng là một sự trùng hợp thú vị!"

Nhìn thấy sắc mặt xanh tái của Chu Lập Đông và Tư Nguyên, Tỉnh Thành vội vàng kéo tay Tư Nguyên rồi nói: "Mau ăn thôi, ăn xong còn đi xem phim nữa!"

Tư Nguyên ngồi xuông, nhìn Tỉnh Thành nói chuyện với Thẩm Lợi: "Ngại quá, cô ấy hay e thẹn... Chúng tôi ăn xong cho kịp giờ, không đợi hai người nữa, hai người cứ tự nhiên!"

Thẩm Lợi nháy mắt với Chu Lập Đông rồi nói: "Đây được gọi là gì? Trọng sắc khinh bạn bè sao?"

Chu Lập Đông cố gắng giữ bình tĩnh, nói với Thẩm Lợi: "Vẫn còn chưa đi ăn sao?" rồi kéo Thẩm Lợi đi.

Thẩm Lợi bất giác quay đầu lại nhìn Hác Tư Nguyên rồi nói với Chu Lập Đông: "Con mắt của Tỉnh Thành không tồi, cô gái đó rất xinh đẹp!"

"Có lẽ không chỉ xinh đẹp…” Chu Lập Đông nói.

"Khí chất cũng không tồi!" Đúng là phụ nữ nhìn phụ nữ luôn chính xác!

Đợi Chu Lập Đông và Thẩm Lợi tìm được chỗ ngồi ăn, Thẩm Lợi mới nhớ ra: "Cô gái Hác Tư Nguyên đó là sư muội của Tỉnh Thành thời đại học... Không phải là học cùng trường vói anh sao?... Hai người không quen nhau?"

Sao lại không quen nhau được?

Thấy Chu Lập Đông yên lặng, bỗng nhiên Thẩm Lợi hốt hoảng: "Anh nghĩ gì thế?" Gần đây, cô nhận ra Chu Lập Đông không chuyên tâm.

Một lát sau, Chu Lập Đông mới định thần lại, anh hỏi Thẩm Lợi: "Chúng ta gọi món gì?"

Thẩm Lợi tùy ý gọi vài món rồi tiếp tục hỏi: "Anh không quen bạn gái của Tỉnh Thành sao?"

"Cô ấy không phải là bạn gái của Tỉnh Thành!" Chu Lập Đông nghiêm mặt.

Cảm giác lo lắng trong lòng Thẩm Lợi không ngừng tăng Iên.

Đến trang:

;

Truyện Teen

Truyện Teen Hạnh Phúc Ước Hẹn Full

Trang chủ
U-ON - 1