không?”
Tư Nguyên tránh tay anh, "Cũng ổn!"
"Chuyện cô bị thương tôi cũng có liên quan, hôm đó nói với cô những lời ấy, tôi thật sự hối hận!" Hoắc công tử vò đầu.
“Không sao, có lẽ tôi bi mất trí nhớ, có những chuyện không nhớ nổi nữa!"
"Lúc cô bị thương, Lập Đông cũng đến bệnh viện và hiến 600CC máu!" Hoắc công tử nhướn mày. Tư Nguyên nhớ, Chu Lập Đông và cô cùng một nhóm máu.
'Tôi hỏi cậu ấy vì sao ngay cả mạng sống của mình cũng không quan tâm, cậu ấy nói, đây là điều cậu ấy nợ cô! Lập Đông luôn hối hận vì chuyện xảy ra trước đây, đương nhiên có những chuyện đã xảy ra và trở thành quá khứ, hối hận cũng không có tác dụng! Cô lựa chọn như thế nào là quyền tự do của cô, Tỉnh Thành và Lập Đông đều là huynh đệ của tôi, cô chọn ai tôi cũng vui! Nhưng, tiểu tài nữ, cho dù cô chọn Tỉnh Thành, cô có thể đối xử với Lập Đông tốt hơn không? Thật sự cậu ấy rất đáng thương! Huống hồ, cậu ấy còn yêu cô sâu sắc như thế"
Tư Nguyên lặng lẽ lau khóe mắt, "Hà tất anh ấy phải khổ như thế?"
"Thật ra, nhiều năm nay, không có ngày nào cậu ấy quên cô. Mặc dù để trong lòng không nói ra, nhưng ở bên cạnh cậu ấy, tôi có thể không hiểu sao? Cô hận cậu ấy không bằng cậu ấy hận chính mình!"
Gió xuân ấm áp, cô hít thở một hơi thật sâu rồi nói: 'Tôi không muốn hận anh ấy nữa!"
Đúng, không yêu sẽ không hận.
Quyết định lựa chọn một sự khởi đầu mới cần phải từ bỏ những kỷ niệm cũ!
Tư Nguyên đến bệnh viện kiểm tra, bác sĩ khẳng đinh: "Không có vấn đề gì, chỉ cần chú ý đừng để vết thương bị viêm nhiễm là được!"
Tỉnh Thành cảm thấy nhẹ nhõm như trút đưọc gánh nặng Tư Nguyen ở nhà Tỉnh Thành luôn cảm thấy không thoải mái nên muốn chuyển về nhà trọ ở, bà Tỉnh kiên quyết phản đối nhưng không thắng được sự kiên trì của Tư Nguyên. Tư Nguyên vẫn là một cô gái có quan niệm bảo thủ, cô và Tỉnh Thành chưa xác định tương lai, đến nhà Tỉnh Thành ở không phải là việc hay.
Căn phòng của cô nhiều ngày không có người ở đã phủ một lớp bụi, Tư Nguyên từ từ thu dọn, cảm thấy ấm áp và dễ chịu.
Biết cô về, Tổ Kế không đi làm nữa, "Mình vẫn nghĩ cậu muốn làm mợ chủ ở nhà họ Tỉnh, vui đến mức quên cả lối về?"
Tư Nguyên vừa rót nước cho cô vừa nói: “Đừng nghĩ lung tung, mình vừa mới quyết định hẹn hò với Tỉnh Thành!"
Nhìn thấy mái tóc cắt ngắn của Tư Nguyên, Tổ Kế hỏi: “Thật sự quyết định bắt đầu thay đổi từ “đầu" sao?”
Tư Nguyên chỉ vết thương trên đầu cho cô xem, "Để dễ gội đầu, sao cậu lại nói giống hệt ai đó như thế?" Đương nhiên cô đang ám chỉ Hoắc công tử, vì sao nhìn thấy tóc cô hai người đều hỏi cùng một câu như thế?
Tổ Kế bĩu môi, "Vì thời cơ trùng hợp nên mới khiến người ta liên tưởng!"
"Cậu cứ việc liên tưởng!" Cô không thể hạn chế suy nghĩ của người khác.
Tổ Kế nhìn thấy Tư Nguyên rồi nói: "Ở bên Tỉnh Thành, cậu có thật sự cảm thấy vui vẻ không?"
Tư Nguyên không biết nên trả lời như thế nào, thấy ánh mắt dưòng như đã hiểu rõ mọi chuyện của Tổ Kế, cô cảm thấy không biết phải làm gì.
"Nhiều năm qua, cậu luôn vô tình hoặc có ý chờ đợi, bây giờ sao nói thay đổi là thay đổi được sao?"
"Có những chuyện, khi nghĩ thông rồi sẽ trở thành quá khứ!"
Tổ Kế cười, "Từ ngày đầu tiên mình quen cậu, mình đã biết cậu là người thích đi vào chỗ bế tắc, có một số chuyện cậu có thể nghĩ thông sao?"
"Cho dù nghĩ không thông mình cùng không muốn nghĩ nữa! Tình yêu chỉ là một điều không có căn cứ cần con người chứng minh, giống như pháo hoa cần được châm ngòi mới có thể sáng rạng rỡ!"
Tổ Kế nói: "Cậu là tài nữ, có thể nói năng nho nhã văn hoa, nhưng mình là người thô thiển, không thể hiểu những đạo lý sâu xa như thế! Cậu đặt pháo hoa ở một nơi nguy hiểm, ngày nào đó phát nổ, không phải sẽ xảy ra tai nạn sao?"
Tư Nguyên hỏi "Vậy mình phải làm thế nào?"
“Mình nghĩ, chắc chắn cậu vẫn chưa quên được kẻ đáng chết Chu Lập Đông! Bắt đầu với Tỉnh Thành như thế này có vẻ không lý trí lắm, cuối cùng không cẩn thận sẽ khiến cậu bị thương! Đương nhiên, mình không thích ai trong hai người này!" Tổ Kế vỗ tay lên trán, "Mình không thích cũng chỉ có thể nói được thế, cậu vui là được"
Tư Nguyên cười chán nản, "Mình không thể kiếm soát được sẽ gặp ai! Gặp ai, yêu ai hình như là do ông trời sắp đặt...
Tiễn Tổ Kế về, Tư Nguyên dựa người vào hàng rào của khu nhà, mệt mỏi không muốn động đậy, chạm tay lên thanh sắt lạnh lẽo, cô bỗng cảm thấy nhớ: Nhớ những khoảng thời gian vui vẻ, nhớ miền đất yên bình nở đầy những bông hoa bồ công anh hạnh phúc, mỗi khi gió thổi, những đóa hoa bay khắp bầu trời
Trên con đường thời niên thiếu, có sự bầu bạn của bố và tiếng cười của mẹ, tất cả đều tuyệt đẹp đến mức dường như không có thật!
Bố cô đã từng nói: "Lúc tạm biệt tình yêu, chỉ hy vọng tất cả mọi thứ đến với con đều tốt đẹp!" Thật bao la và vĩ đại, vậy mà cô lại trói mình trong một không gian chật hẹp, nói thế nào cũng không bưóc ra được khỏi đó!
Yêu, đã yêu rồi cần toàn tâm toàn ý không hối hận, vì sao còn trách móc oán hận?
Nếu vẫn còn yêu, vì sao không thể nói? Liệu có cần khổ sở bắt đầu một tình yêu mới không?
Tư Nguyên cảm thấy hoang mang, cô cảm thấy mình cần bình tĩnh suy nghĩ, cho dù tương lai như thế nào, cô luôn hy vọng mình sẽ là một người phụ nữ đẹp như hoa cúc, thanh lịch, tươi tắn, rạng ngời như ánh nắng tháng Ba!
Nghỉ ngơi vài ngày, sức khỏe của Chu Lập Đông dần hồi phục, có lúc anh đi làm ở Song Nguyệt, nhưng anh dành hầu hết thời gian đi tìm việc.
Hoắc công tử và Tỉnh Thành đều khuyên anh nên về Song Nguyệt, tam kiếm khách hợp bích xây dựng sự nghiệp, nhưng Chu Lập Đông không đồng ý: "Song Nguyệt có các cậu là đủ rồi, mình cần tìm một công việc mới, bắt đầu lại từ đầu!"
Tỉnh Thành biết không ngăn được quyết định của Lập Đông nên tham mưu giúp anh nên tìm công việc nào phù hợp.
Đi phỏng vấn ở bốn, năm công ty không thành công nhưng Chu Lập Đông không nản lòng, anh đi nộp hồ sơ xin việc ở khắp nơi.
Hoắc công tử nói: "Lập Đông, hà tất cậu phải khổ như thế? Tiền kiếm được ở Song Nguyệt không phải cũng đủ tiêu sao?"
Chu Lập Đông cười, "Mình phải làm việc gì đó, nếu nhàn rỗi quá sẽ phát điên mât!"
Tỉnh Thành nhìn Chu Lập Đông, "Hình như gần đây cậu gầy đi nhiều!"
"Mình giảm cân." Chu Lập Đông vỗ lên cơ bắp ở cánh tay.
Hoắc công tử đập nhẹ lên vai anh: "Cậu giảm cân sao? Cao một mét tám, chỉ nặng bảy lăm cân, muốn thành cái sào à?"
Tỉnh Thành nhắc anh: "Phải chú ý ăn uống nhiều hơn!"
Chu Lập Đông chỉ cảm kích gật đầu rồi không nói gì nữa.
Hoắc công tử thầm thì nói với Tỉnh Thành: "Gần đây Lập Đông trầm tư quá!"
Đương nhiên Tỉnh Thành biết anh ám chỉ điều gì, "Cậu ấy có tâm sự, tiếc rằng chúng ta không giúp gì được!"
"Cậu chỉ chú tâm vào Hác Tư Nguyên, có thể giúp được gì? Hãy nhìn mình!" Dường như Hoắc công tử đang có chủ kiến gì đó.
Trong khách sạn.
Chu Lập Đông không hứng thú với sự sắp xếp của Hoắc công từ, đặc biệt là việc Hoắc công tử đưa rất nhiều chị em họ đến chơi giúp anh vui, anh thấy phản cảm nhưng không nói ra.
Một cô gái mặt đầy son phấn đùa cợt với Chu Lập Đông: "Kính của anh trông rất đẹp, cho tôi mượn đeo được không?"
Chu Lập Đông vội vàng đáp: "Chỉ là một chiếc kính cận bình thường, không có gì đặc biệt!"
Tỉnh Thành nhìn thấy thái độ dở khóc dở cười của Chu Lập Đông, liền ra hiệu bằng mắt cho Hoắc công tử, "Mình thấy hay là thôi đi!"
Hoắc công tử không đồng ý, "Gần đây Lập Đông quá cô đơn, có nhiều người sẽ giúp cho cậu ấy thoải mải!"
"Những người họ hàng của cậu không phải là kiểu mà cậu ấy thích!" Tỉnh Thành nhắc nhở.
"Cậu ấy thích Hác Tư Nguyên, nhưng trên đời này chỉ có một người!" Hoắc Yến Phi lắc đầu.
Sắc mặt Tỉnh Thành trở nên trầm tư, "Hoắc công tử, cậu còn trêu đùa nữa mình sẽ đi! Cậu làm những trò không thực tế như thế này, mình không muốn ở đây nữa?"
"Thôi, coi như mình chưa nói gì! Nhắc đến Hác Tư Nguyên, các cậu đều bực mình!"
Chu Lập Đông luôn mỉm cười, nhưng sau bữa ăn nhanh, nụ cười đó không còn nữa, anh đứng dậy bỏ đi, lúc sắp đi còn nói với Hoắc công tử: "Tiền ăn hôm nay tính vào tài khoản của mình.”
"Ồ, Lập Đông!" Hoắc công tử hét gọi sau lưng anh.
Chu Lập Đông đã đi xa rồi!
Không phải anh không thích phụ nữ, chỉ có điều anh không thích ai ngoài Hác Tư Nguyên! Bao gồm cả Thẩm Lợi
Nghĩ đến Thẩm Lợi Chu Lập Đông không khỏi thở dài, thật ra anh chưa bao giờ thích cô ấy thật sự.
Năm đó đi thực tập tốt nghiệp, anh được phân đến Cửu Đinh, Thẩm Lợi đến chơi để mắt đến anh, cố tình tiếp cận anh, hẹn anh đến quán rượu, đi mua sắm rồi hỏi thẳng thừng: "Anh đã có bạn gái chưa?" Lẽ ra anh nên trả lời có để từ chối cô.
Nhưng lúc đó ma xui quỷ khiến anh lại lắc đầu, giây phút đó, anh cắn chặt răng, cố gắng đặt Tư Nguyên trong một góc sâu nhất của tâm hồn. Nhưng kiên quyết lâu như thế khi Tư Nguyên đã bước ra khỏi trái tim của anh và thật sự xuất hiện trước mặt anh, anh đã không còn là mình nữa!
Đối với Thẩm Lợi, anh cũng cảm thấy có lỗi, nhưng không nhiều và sâu sắc như đối với Tư Nguyên!
Nếu năm đó anh muốn lấy cơ thể mình để đổi lấy tiền bạc của Thẩm Lợi thì bây giờ anh sẵn sàng dùng cả sinh mệnh của mình để lấy lại được tình yêu của Tư Nguyên!
____________________________________
¹ Trong tiếng Trung “kết thúc” và “số phận” có phiên âm giống nhau, đều là “Jieshu”.
Hạnh Phúc Ước Hẹn - Chương 11
Nỗi nhớ như sương.
Nếu một ngày đã trôi qua, chim không còn hót,
Nếu gió đã thổi đến mức mệt mỏi, hãy lấy màn đêm đắp cho tôi
Lúc hoàng hôn em lấy chăn trùm lên mặt đất,
Rồi nhẹ nhàng khép cánh hoa sen.
- Tagore -
Yên lặng nhìn trường học trong ánh đèn leo lét, Chu Lập Đông cười khổ não.
Ánh trăng lạnh như sương, Chu Lập Đông nhớ Hắc Tư Nguyên đã từng cầm tay anh nói: “Mùa đông, hà hơi lên tay sẽ nhìn thấy một lớp sương, giống như nỗi nhớ của em với ảnh!”
Hoá ra, những lời cô nói với anh đều có ý nghĩa đặc biệt, nỗi nhớ như sương, khi trời sáng ánh nắng chiếu vào, sương trên tay sẽ biến mất, giống như nỗi nhớ của cô đối với anh. Đã lựa chọn ánh sáng, mặt trời, cần phải từ bỏ sương nhung nhớ!
Tư Nguyên là một cô gái rất thông minh, liệu có phải cô đã biết trước những quyết định anh sẽ lựa chọn trong cuộc đời?
Đến khi trời sáng, Chu Lập Đông mới nhận ra mình đã thức thâu đêm không ngủ.
Từ lúc rời khỏi nhà họ Thẩm, cuộc sống của anh rất tự do, không có ai bó buộc, có lúc anh thức thâu đêm xem bóng đá, suy nghĩ những vấn đề chưa hiểu được... Dường như anh quay về cuộc sống thời học đại học, chỉ có điều đây không phải là ký túc xá, đây là nhà anh, anh cố gắng để cho mình được ở gần Tư Nguyên nhất!
Sau khi Tư Nguyên đi làm, ông Châu hỏi: “Cô khoẻ hẳn chưa? Không để lại di chứng gì chứ?”
Tư Nguyên cố ý nghiêng đầu rồi nói: “Chú xem như thế này có giống di chứng không?”
Ông Châu gật đầu: “Như thế này đã đi làm, Tinh Thành có yên tâm không?”
Tư Nguyên khẽ cười, có vẻ như tin tức lan truyền đi rất nhanh, cô vừa quyết định hẹn hò với Tinh Thành, ông Châu đã biết ngay: “Chắc chắn là từ miệng Tổ Kê.”
Ông Châu cười ha hả, không còn giở vị thế của cấp trên nữa: “Nếu Tổ Kê biết cô nói thế, không biết nó có nổi giận không?”
Tư Nguyên vội nhắc ông: “Đừng cười to như thế, mọi người sẽ thấy chú không còn sự uy nghiêm của tổng giám đốc!” Lúc đó ông Châu mới kiềm chế một chút.
Ông Châu nói: “Lúc đầu Tổ Kê giới thiệu cô, tôi thấy do dự, một cô gái sống nội tâm như cô có thể không thích hợp với công việc này, bây giờ nhìn lại, lúc đó tuyển cô vào đúng là sáng suốt!”â
“Vì sao?” Tư Nguyên hỏi.
“Bây giờ mọi người cùng nhau làm việc, cảm thấy rất vui vẻ, giống như người một nhà!”
Tư Nguyên cảm động nói: “Cảm ơn, tồng giám đốc Châu!”
“Gì? Tổng giám đốc Châu?”
“Sếp Châu! Châu đại ca!” Tư Nguyên cảm thấy rất gần gũi và thân thiết, dường như người này là người thân, bạn bè của cô.
Gần đây Tinh Thành thường xuyên đến nhà Tư Nguyên, mang đồ ăn và đồ dùng đến, nhìn thấy đồ ăn nhập khẩu gì ngon và đẹp mắt ở siêu thị, anh đều mua cho Tư Nguyên.
Tư Nguyên nhìn đống đồ, cười khổ sở và nói: “Anh đừng mang đồ đến nữa, anh sắp biến nhà em thành kho dự trữ quân sự rồi!”
Tinh Thành cười, “Đây chẳng qua chỉ là lấy danh nghĩa mang đồ đến thăm em thôi!”
“Không phải là không gặp mặt, một ngày gặp vài lần, anh không chán sao?”
“Sao có thể chán được?”
Anh chỉ mong được như thế.
Tinh Thành ôm cổ Tư Nguyên rồi hôn cô, môi anh không ngừng di chuyển, không ngừng tìm kiếm, đầy dục vọng, cảm thấy vị ngọt trên đầu lưỡi cô. “Tư Nguyên!” anh gọi khẽ khẽ, trong đầu đầy mộng tưởng, anh là một người đàn ông trưởng thành, anh biết phải làm như thế nào, giường ở ngay gần đó, anh không ngừng tiếp cận mục tiêu, anh cần được giải thoát về mặt sinh lý và tâm lý, chỉ khi họ hoà vào nhau, mới có thể khiến anh có được khoái cảm, tay anh bắt đầu tìm kiếm trên người cô, cuối cùng chạm lên trên chiếc áo sơ mi cô đang mặc...
“Tinh Thành!” Tư Nguyên thở gấp đẩy anh ra, khuôn mặt hoảng hốt của cô đỏ bừng.
“Em sao thế?” Tinh Thành ngạc nhiên trước sự từ chối của cô.
Tư Nguyên cúi đầu, “Em xin lỗi, em vẫn chưa quen.”
Tinh Thành cắn môi, khàn khàn nói: “Không, là anh quá nóng vội.”
Tư Nguyên ôm mặt, khẽ lau môi, lòng cô rối tung. Nhìn thấy khuôn mặt ủ rũ của Tinh Thành, bỗng nhiên cô tự trách mình. Vì sao cô muốn từ chối Tinh Thành? Cô không thể nói rõ ràng, chỉ biết rằng nếu không đẩy anh ra, cô sẽ không bao giờ quay lại được!
Tim đập rất mạnh,hai người nhìn nhau nhưng không nói gì.
Tinh Thành đã trấn tĩnh lại, giúp cô chỉnh trang phục rồi nói: “Anh quên mất hôm nay còn có việc!”a
Tư Nguyên đứng ở đó bất động, yên lặng nhìn theo bóng dáng Tinh Thành đang bỏ đi.
Gần đây Chu Lập Đông bị suy nhược cơ thể, anh thường xuyên tỉnh giấc giữa đêm, khắp người toát lên mồ hôi lạnh. Lần trước hiến máu cho Tư Nguyên, nguyên khí của anh bị thương tổn nặng. Uống thuốc của Đường Di kê cho có chuyển biến tốt, nên tiện đường qua Đồng Nhân Đường, anh muốn cắt thêm hai thang.
Anh không muốn gặp Thẩm Lợi ở đây, đặc biệt là trong giờ đi làm.
Thẩm Lợi nhìn thấy anh, khuôn mặt được trang điểm kỹ càng lộ ra vẻ giễu cợt lạnh lùng.
Chu Lập Đông rất bình tĩnh, anh không muốn chào cô, giữa họ không còn điều gì để nói nữa, đi lướt qua không phải là điều không thể làm.
Nhưng Thẩm Lợi gọi tên anh: “Chu Lập Đông!” Dường như tất cả mọi người trong hiệu thuốc đều nghe thấy, anh