watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
>
Truyện Teen Đánh Cắp Tình Yêu Full
» Thể loại: Truyện Teen
» Đăng lúc: 21/11/13 13:41:16
» Post by: Trần Luân
» Lượt xem: 1086 Views

thể sống chung với Phương Khiêm mà không cần giấu giếm, có thể ngồi trên xe vào thẳng bãi đậu, hơn nữa không cần chen chúc trong thang máy thường mà có thể thoải mái đi cùng anh trong thang máy chuyên dụng.

Vừa bước vào thang máy rộng rãi, Giản Tình đã cất tiếng trêu anh, “Làm bạn gái của anh rất có lợi”.

Phương Khiêm đưa mắt nhìn cô, nghiêm trang trả lời: “Làm vợ của anh lại càng có lợi hơn”.

Giản Tình nghe anh nói xong, ánh mắt bỗng dừng lại trên chiếc nhẫn kim cương ở ngón áp út, cô lập tức đồng ý với quan điểm của anh. Làm vợ của anh thật có lợi, ngay cả kim cương cũng rất lớn.

Lúc Giản Tình đi ra khỏi thang máy, chợt thấy Lâm Kiều Kiều nhiều ngày không gặp đã đứng chờ ở cửa thang máy từ lâu. Thấy thang máy từ từ mở ra, cô vội vàng khom lưng nói: “Chúc năm mới giám đốc, chúc năm mới phu nhân giám đốc,…”.

Phương Khiêm vừa ấn xong nút đóng cửa, nghe thấy Tiểu Lâm gọi phu nhân giám đốc thì lại vui vẻ mở ra, đứng tựa ở cạnh cửa, nửa cười nửa không nhìn Tiểu Lâm, “Chúc năm mới!”.

“Em nghe chị Tần bảo hai người đã đính hôn, cho nên vội vàng đến đây chúc mừng”. Tiểu Lâm cười hề hề, nhiều ngày không gặp, mặt của cô bé hình như lại tròn thêm một vòng.

Giản Tình bị một câu “phu nhân giám đốc” của cô làm cho vừa bực vừa thẹn, bèn giậm chân, cười mắng: “Còn chị thì chúc em trở thành siêu nịnh bợ”.

“Đúng đúng, chị thấy em nịnh bợ có đẳng cấp thế này, vậy trưa nay mời em ăn một bữa cơm được không?”. Tiểu Lâm trơ mặt đề nghị.

“Muốn ăn cơm cứ việc nói thẳng, đâu cần nói nhiều lời vô nghĩa như vậy”. Giản Tình bó tay nhìn cô bé. Mọi người ai cũng nói năm mới mọi điều mới, chỉ có con quỷ tham ăn này vẫn cuồng thức ăn ngon như trước.

Tiểu Lâm thấy có cơm trưa từ trên trời rơi xuống, lập tức cười toe toét, quay đầu nói với Phương Khiêm: “Phương boss, giờ nhà anh có việc, nhẽ ra nên phát lì xì cho loại độc thân ế ẩm như tôi đây chứ!”.

Lại là phu nhân giám đốc, lại là nhà có việc, Tiểu Lâm xem như nịnh hót trúng chỗ hiểm. Phương boss ung dung rút ví tiền, mỉm cười hỏi: “Tôi không mang lì xì, đưa tiền mặt được không?”

Hai mắt Tiểu Lâm rực sáng, không ngờ boss hào phóng như vậy. Cô nhanh chóng đồng ý, cười tủm tỉm đáp: “Đương nhiên là được, chỉ cần tờ màu đỏ là được”.

Phương Boss không thèm tính toán, tay rút ngay vài tờ đưa cho Tiểu Lâm, khẽ cười: “Hy vọng năm mới cô cố gắng để thân thể phát triển dài lên, đừng ngang ra nữa”.

Tiểu Lâm đang phấn khởi nhận tiền, nghe lời chúc của Phương boss thì lệ rơi đầy mặt, “Boss bắt nạt người ta”.

Đáng tiếc vẻ mặt lên án của cô đã bị cánh cửa thang máy vừa to vừa dày chặn lại. Boss lớn bắt nạt cô xong đã sớm bỏ đi mất.

Giản Tình đứng xem, không nhịn được phá lên cười, còn bồi thêm một câu, “Tiểu Lâm, em tưởng tiền trên người boss dễ lấy vậy sao?”.

Tiểu Lâm nhăn mũi. Thôi, dù sao cô cũng đã quen bị đả kích, cứ có tiền là tốt rồi. Đôi tay to béo vội rút mấy tờ tiền Phương boss vừa đưa ra, rồi thốt lên, “Ôi trời, đây là lì xì nhiều nhất em thu được trong vòng mấy năm nay, đủ để đi ăn vài bữa tiệc lớn đấy”.

Giản Tình chịu thua lắc đầu. Cô bé Tiểu Lâm này, cứ như diễn viên hài vậy.

Buổi trưa, Giản Tình và Lâm Kiều Kiều cùng hẹn với Tần Tiểu Ý. Ba cô gái tụ tập, vừa ăn cơm vừa kể những chuyện vui vẻ trong kì nghỉ. Giản Tình tiện thể khoe chiếc nhẫn kim cương trên tay, khuôn mặt ngọt ngào của cô khiến hai cô gái bên cạnh bĩu môi coi thường.

Cuộc sống là vậy đấy. Một người bình thường có niềm vui không tầm thường, có người yêu thương mình, có bạn bè tri kỉ, có gia đình thân yêu, tất cả đều là khởi nguồn của hạnh phúc.

Buổi trưa cùng ăn cơm với chị em thân thiết, cho nên cả buổi chiều tâm trạng của Giản Tình rất tốt. Cô không để ý tới việc người khác luôn đề phòng, e dè cô nữa, mà chỉ chuyên tâm làm tròn bổn phận của mình.

Tuy nhiên lúc cô nhận được điện thoại của Phương Khiêm, tâm trạng vui vẻ ấy đã lập tức biến mất không thấy tăm hơi.

Trong điện thoại, Phương Khiêm nói như thế này: “Mẹ anh đã về, bà muốn gặp em”.

Vài từ đơn giản đã làm cho Giản Tình rớt mộng, “Bà muốn gặp em?”

“Đừng căng thẳng, chỉ là ra mắt đơn giản, anh sẽ đi cùng em”. Phương Khiêm ở đầu kia điện thoại an ủi cô.

Giản Tình cảm thấy bàn tay cầm điện thoại đang run lên từng chặp, “Bà… biết chúng ta đính hôn rồi sao?”.

“Ừ, anh đã báo cho ba mẹ”.

“Vậy khi nào chúng ta đi gặp họ?”. Chuyện phải đến thì sẽ đến, dù sao cũng không trốn tránh mãi được. Giản Tình tự cổ vũ mình.

“Tan tầm chúng ta đến thẳng nhà ba mẹ. Anh đã mua cho em mấy bộ lễ phục rồi, lát nữa sẽ đưa em đi thử”.

Sau khi cúp điện thoại, Giản Tình ngồi thừ người. Đi ra mắt cũng phải mặc lễ phục đàng hoàng, ba mẹ anh là người nghiêm túc đến vậy ư? Về sau cô phải ở chung với họ như thế nào? Nghe nói nhà những người lắm tiền có rất nhiều chuyện phức tạp, cô chưa bao giờ tiếp xúc với người thuộc giới xã hội thượng lưu, thật sự cô có thể ứng phó được sao?

Cứ nghĩ đến tương lai sau này, Giản Tình lại cảm thấy nhụt chí.

Lúc tan tầm, Phương Khiêm đưa cô đi thử quần áo, rồi đi trang điểm, cho đến khi cô trở nên hoàn mỹ không tỳ vết, Phương Khiêm mới lái xe thẳng hướng về nhà họ Phương.

Suốt dọc đường, Giản Tình lo lắng không biết phải nói gì, cô chỉ mím môi ngồi đờ đẫn, trái tim như muốn vọt ra khỏi lồng ngực.

Phương Khiêm cũng nhận ra cô đang căng thẳng. Lúc dừng xe ở cửa lớn nhà họ Phương, anh kéo cô vào lòng dỗ dành, “Đừng sợ, tất cả đã có anh”.

Giản Tình gật đầu. Đúng vậy, cho dù không tin tưởng bản thân, cũng phải tin tưởng người đàn ông của mình. Nghĩ được như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn nãy giờ vẫn căng cứng, cuối cùng đã nở một nụ cười.
Đánh Cắp Tình Yêu - Chương 39
Ra mắt

Edit: Bi

Nơi ở của nhà họ Phương là một khu biệt thự nằm ở vùng ngoại ô thành phố S. Đó là một tòa biệt thự cổ kính, cấu trúc khá khác biệt so với các khu biệt thự ngày nay. Biệt thự được xây dựa theo thế núi, giữa các tòa nhà đều có một vườn cây nhỏ, khiến người ta có cảm giác như đang lạc vào chốn ẩn dật nhàn nhã.

Đợi cửa lớn mở ra, Phương Khiêm lái xe vào rồi chạy thêm một đoạn ngắn nữa. Giản Tình dù đang rất căng thẳng nhưng vẫn bị thu hút bởi các loại hoa cỏ hiếm thấy, đa dạng nơi đây.

Giản Tình nhìn hoa cả mắt, quay sang Phương Khiêm tán thưởng: “Hoa cỏ ở đây thật thú vị, khuôn hình của bồn cảnh trông rất lạ mắt”.

Phương Khiêm mỉm cười khoan khoái, âu yếm nhìn cô, “Em mà nói với ba anh mấy lời này, chắc chắn ông sẽ rất vui”.

Giản Tình tiêu hóa hết lời nói của anh, bèn kinh ngạc hỏi: “Tất cả chỗ này đều do ba anh trồng?”.

“Hầu như là thế”. Phương Khiêm gật đầu, “Từ sau khi ba giao công ty cho anh, ngày nào cũng đắm chìm trong cây cối hoa cỏ”.

“Thật là lợi hại!”. Người có kiên nhẫn chăm sóc cả một vườn cây lớn thế này, chắc không phải là người khó sống cùng. Giản Tình tự an ủi mình. Cô từng nghe đồng nghiệp nhắc tới tổng giám đốc trước đây, nghe chừng có vẻ là người hòa nhã, dễ gần. Tuy không thể thiếu được các mánh khóe, thủ đoạn của kẻ kinh doanh, nhưng điềm đạm hơn so với tổng giám đốc đương nhiệm.

Nghĩ đến đây, Giản Tình lại không kìm được lén liếc nhìn anh. Người đàn ông này trước mặt cô luôn mềm mại như nước, cô rất ít khi thấy anh tức giận. Nhưng ở trong mắt người khác, thật ra anh là người khó sống chung. Bởi thân phận của Phương Khiêm, người khác luôn nhìn anh với vẻ kính sợ. Hơn nữa tác phong xử lý công việc của anh luôn dứt khoát, quyết liệt khiến cho người ngoài không dám tiếp cận anh.

Bởi vậy anh chăm sóc cô chu đáo như thế cũng là có nguyên do của nó. Cô là bạn gái của anh, nên cách anh quan tâm tới cô khác hẳn với những người bình thường. Cô quan tâm đến anh, săn sóc anh, đồng thời anh cũng yêu thương cô, lo lắng cho cô.

Biết rõ điều này, khóe miệng cô bất giác cong lên thành một nụ cười. Anh lập tức hỏi: “Em cười cái gì?”.

Giản Tình nhìn thấy ngôi nhà ba tầng thấp thoáng đằng trước, khẽ nói với anh: “Khiêm, có anh ở bên cạnh, em chẳng còn sợ gì nữa”.

Thấy cô bất chợt nói vậy, Phương Khiêm rất vừa lòng mỉm cười, trả lời chắc nịch: “Đương nhiên rồi”. Chỉ cần là người con gái anh yêu thương, anh sẽ dang rộng đôi cánh che chở cho cô ấy cả đời.

Xe Phương Khiêm dừng lại ở khoảng đất trống trước căn nhà, Giản Tình mở cửa xuống xe, một cơn gió đêm mang theo hơi thở của vườn cây vờn qua da mặt cô, làm cô khẽ rùng mình.

Một thanh niên trẻ tuổi đi đến, gọi một câu “cậu chủ” rồi nhận lấy chìa khóa xe từ tay Phương Khiêm, chạy đi. Giản Tình đứng sững người, không ngờ cảnh tượng hay được chiếu trên TV nay lại diễn ra ngay trước mặt cô, khiến não bộ cô không kịp thích ứng.

Cô dè dặt hỏi: “Có nhiều người đang làm việc ở nhà anh à?”.

Thấy cô tò mò, Phương Khiêm chỉ mỉm cười, chìa tay ra để cô khoác lấy, rồi vừa đi vào nhà vừa giải thích: “Ừm, có một ít. Người vừa nãy là lái xe, còn có người phụ trách phòng bếp, người phụ trách sân vườn, người phụ trách vệ sinh. Những người này đều do dì Tề quản lý. Dì Tề chính là người lần trước đưa quần áo sang cho em. Bình thường bà ấy có vẻ nghiêm khắc, nhưng thực ra rất tốt bụng, chăm sóc mọi người trong nhà chu đáo lắm”.

Nghe giọng nói trầm ấm, êm tai của anh giải thích cho cô, Giản Tình như được ngâm mình trong hũ mật, thật ngọt ngào làm sao!

Cho dù ở công ty hay ở nhà, anh luôn là người chiếm ưu thế, hiếm khi mở miệng giải thích chuyện gì với người khác. Vậy mà giờ anh lại giới thiệu tỉ mỉ chuyện trong nhà cho cô, chứng tỏ vị trí của cô trong lòng anh không giống người thường.

“Anh, sao giờ này mới đến?”. Một cô gái khoảng hai mươi tuổi, mặc lễ phục màu trắng chạy ra từ bên trong, nở nụ cười rạng rỡ ngọt ngào.

Giản Tình vừa nhìn thấy cô bé đã có cảm tình, hơn nữa lại cảm giác cô gái này trông rất quen, mình đã gặp ở đâu nhỉ? Tuy nhiên ngay lúc này cô không thể nhớ ra.

Phương Khiêm thấy cô, cũng mỉm cười trìu mến, quay đầu giới thiệu với Giản Tình, “Đây là em gái anh, Phương Linh”.

“Chúng ta đã từng gặp nhau, lần trước em đi theo dì Tề đến đưa quần áo cho chị”. Phương Linh cười tươi tắn, bộ dáng trông rất nghịch ngợm, đáng yêu.

Nghe cô bé nhắc, Giản Tình cũng nhớ ra, bèn gật đầu, “Chào em, chị là Giản Tình”.

“Anh em nói chị là chị dâu tốt của em”. Phương Linh thân mật nắm tay Giản Tình, “Chị dâu xinh quá, em mà là con trai chắc chắn sẽ giành lấy chị từ tay anh em”.

“Được rồi, đi vào nói sau”. Thấy em gái càng nói càng loạn, Phương Khiêm lập tức kéo Giản Tình vào bên trong, quay đầu lại hỏi Phương Linh, “Bên trong có nhiều người không?”.

Phương Linh bĩu môi, “Phương phu nhân tổ chức tiệc mà thiếu người đến dự chắc? Em phải đi ra ngoài lánh nạn đây này”. Con gái nhà giàu như cô đương nhiên sẽ trở thành tiêu điểm của vũ hội, bao nhiêu đàn ông chưa vợ sẽ bám riết lấy cô. Mà Phương Linh thì vô cùng ngán ngẩm điều này.

Giản Tình nghe cuộc đối thoại của anh em bọn họ, thắc mắc hỏi Phương Khiêm: “Tiệc?”.

Phương Khiêm nhận ra sự lo lắng của cô, bèn mỉm cười, “Bạn bè nhà anh rất nhiều, sau lễ mừng năm mới mẹ anh đều tổ chức tiệc để mọi người tụ họp”.

Chẳng trách bọn họ muốn cô mặc lễ phục nghiêm chỉnh, hóa ra là muốn cô dự tiệc. Nhưng mà mẹ Phương Khiêm bảo cô tới nơi này ra mắt là muốn thử thách cô? Toàn những người xa lạ, chẳng biết cô có thể đối phó được không.

Vừa nghĩ đến đây, cô đã nghe thấy Phương Khiêm nói với Phương Linh: “Lát nữa nếu anh bị giữ lại, em phải đi theo Tiểu Tình đấy, hiểu chưa?”.

“Đương nhiên rồi”. Rõ ràng Phương Linh đứng cùng một chiến tuyến với họ.

Nghe Phương Khiêm dặn dò Phương Linh, Giản Tình lại cảm thấy bất an. Cô lo người nhà anh không thích cô, lo mình sẽ lúng túng trong bữa tiệc. Tóm lại việc sắp bước vào ngôi nhà này là một hành động mạo hiểm với cô.

Không ngờ nhà Phương Khiêm lại tráng lệ đến vậy. Nội thất bên trong được trang trí theo phong cách châu Âu, đậm chất quý phái. Quan sát một lượt từ trên xuống dưới, từng góc nhỏ, từng dạng bài trí đều rất hoàn hảo. Tóm lại, cách bố trí của nhà Phương Khiêm rất phù hợp với một câu – “xa hoa lộng lẫy”.

Bước vào đại sảnh, có một nhóm dăm ba người tụ lại uống rượu tán phét, trò chuyện khá vui vẻ. Thấy Phương Khiêm xuất hiện, họ đều xông tới ngay lập tức, bất kể là già hay trẻ đều tranh nhau để được nói chuyện với anh.

Khi có người hỏi cô gái bên cạnh anh là ai, Phương Khiêm sẽ rộng rãi nói cho họ biết cô là vợ chưa cưới của anh. Nếu không có ai hỏi, anh cũng chẳng hé miệng.

Giản Tình khoác chặt tay anh, môi nở nụ cười nhợt nhạt. Cô còn hồi hộp hơn cả tưởng tượng.

Vóc dáng của Phương Linh tương tự Giản Tình, cô nhóc đi bên cạnh Giản Tình, thỉnh thoảng trả lời giúp cô. Cô nhóc có vẻ rất thích người chị dâu xinh đẹp này.

“Những người đó đều không quan trọng, không đáng để anh em giới thiệu chị với họ”. Có lẽ nhận ra sự thắc mắc của Giản Tình, Phương Linh ghé vào tai cô giải thích.

Giản Tình cảm kích mỉm cười với cô nhóc. Cô em chồng tương lai này càng nhìn càng thấy đáng yêu.

Thì thầm to nhỏ với Phương Linh xong, Giản Tình nghếch mắt lên, nhìn thấy dì Tề mà cô từng gặp một lần đứng ở phía trước. Bà mặc bộ quần áo nghiêm chỉnh, khuôn mặt không có biểu hiện gì. Lúc bà nhìn thấy Phương Khiêm và Giản Tình xuất hiện, bèn chào mọi người rồi đi đến, “Cậu chủ, mời theo tôi đến phòng khách, ông bà chủ đang đợi hai người”.

Phương Khiêm khẽ vỗ nhẹ lên mu bàn tay của Giản Tình, đáp lời: “Đi thôi”.

Giản Tình đi theo bọn họ qua một dãy hành lang vào phòng khách. Khi nhìn thấy cặp vợ chồng ngồi trên sofa, tim cô đập loạn lên. Ba mẹ Phương Khiêm chẳng hề giống với tưởng tượng của cô, đặc biệt là ba anh. Ông dựa vào ghế sofa, tay kẹp một điếu xì gà, thấy hai người đi vào thì mỉm cười hiền từ.

Còn mẹ Phương Khiêm thì có vẻ nghiêm túc hơn ba anh. Mặt mũi Phương Khiêm giống mẹ nhiều hơn, vẻ mặt lạnh như băng không hé nửa lời lại càng giống nữa. Có lẽ bình thường ở công ty cũng nhìn quen vẻ mặt này của anh, nên giờ cô không thấy sợ hãi lắm.

Mẹ Phương Khiêm là một phụ nữ đẹp. Cuộc sống an nhàn, có nhiều thời gian chăm chút nhan sắc, nên cho dù tuổi bà chỉ tầm tuổi mẹ cô, nhưng nhìn lại trẻ hơn khá nhiều.

Bộ sườn xám xanh biếc càng tôn thêm làn da nõn nà của bà, trông bà giống như một ngôi sao trên TV, đẹp đẽ quý phái, khí chất phi phàm, khiến người ta không thể dời mắt. Giản Tình nhìn khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành của mẹ Phương Khiêm, trong lòng cảm thán không thôi. Người phụ nữ này, không biết khi còn trẻ thì xinh đẹp đến mức nào.

Phương Khiêm không để cô suy nghĩ miên man nữa, bèn đưa cô vào trong phòng khách, cất tiếng giới thiệu, “Ba mẹ, đây là Giản Tình – vợ chưa cưới của con”.

“Cháu chào hai bác”.

Đến trang:

;

Truyện Teen

Truyện Teen Đánh Cắp Tình Yêu Full

Trang chủ
U-ON - 15