watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
>
Truyện Teen Đánh Cắp Tình Yêu Full
» Thể loại: Truyện Teen
» Đăng lúc: 21/11/13 13:41:16
» Post by: Trần Luân
» Lượt xem: 1087 Views

chùa, thì bất ngờ phát hiện nơi này là một địa điểm ngắm cảnh lý tưởng. Đứng ở giữa sườn núi, trước mặt là rừng cây xanh um tươi tốt, mưa vừa ngớt, không khí ẩm ướt vẫn chưa tan, sườn núi bị bao phủ bởi một lớp sương mỏng, tĩnh lặng, yên bình đến kì lạ.

Giản Tình tựa vào ngực Phương Khiêm, hai người dựa vào nhau im lặng một lúc, sau đó chợt Giản Tình cất tiếng, “Vừa rồi bái lạy thành kính như thế, anh cầu nguyện gì vậy?”.

Phương Khiêm cúi đầu cười, hỏi lại: “Cầu nguyện rồi nói ra thì còn linh nghiệm nữa sao?”.

Giản Tình ngẩng đầu lườm anh, bĩu môi nói: “Không muốn nói thì thôi”.

Anh bị cô chọc cười, bèn cúi đầu hôn lên gò má cô, trầm ngâm một lúc lâu mới cất lời, “Vừa rồi anh cầu nhân duyên với Phật tổ, hy vọng hôm nay bạn gái anh sẽ chấp nhận lời cầu hôn của anh”.

Nghe được hai chữ “cầu hôn”, cả người Giản Tình như bị điện giật, không thể nhúc nhích, đầu óc cũng lập tức đình chỉ, tất cả đều trở nên mù mịt.

“Cầu hôn?”. Cô không tin thì thào nhắc lại.

Phương Khiêm xoay người cô lại để cô đối diện với anh, nâng cằm cô lên để tầm mắt cô ngang với tầm mắt anh, từng câu từng chữ anh thốt ra đều rất nghiêm túc, “Giản Tình, em có đồng ý để anh yêu thương em cả đời không?”.

“Cả đời?”. Hạnh phúc quá lớn, sẽ khiến người ta không biết phải làm thế nào. Lúc này lòng Giản Tình đang rối bời, ngay cả nói cũng không biết phải nói bằng cách nào.

“Đúng vậy, cả đời, em có đồng ý không?”. Nhìn thấy phản ứng thất thường của cô, Phương boss vẫn cực kỳ kiên nhẫn, nhưng mà giọng nói đã lộ vẻ dụ dỗ, lừa gạt.

Dòng lệ nóng hổi lập tức chảy ra từ khóe mắt, Giản Tình mấp máy môi, trịnh trọng gật đầu, “Em đồng ý”.

Tầm mắt vẫn còn mờ nước, ngón áp út của Giản Tình đã được Phương Khiêm đeo vào chiếc nhẫn kim cương mà anh chuẩn bị từ trước, một giọt mưa nhẹ nhàng hạ xuống đó. Giọt nước mưa này, tựa như giọt nước mắt hạnh phúc từ khóe mắt Giản Tình, lóng lánh trong suốt.

Nhìn chiếc nhẫn kim cương sáng bóng trên ngón tay, Giản Tình cảm giác như đang nằm mơ. Cô vòng tay ôm lấy thắt lưng anh, rưng rưng cười, “Anh đã hứa nguyện trước mặt Phật tổ, vì vậy không bao giờ có thể đổi ý. Cả đời này, anh mãi mãi là của em”.

Hiếm khi thấy được cô bộc lộ tình cảm, anh rất hưởng thụ gật đầu, “Chỉ cần đời này của anh thôi sao?”.

Biết rõ anh đang trêu chọc cô, nhưng Giản Tình vẫn nghiêm túc đáp: “Đời này, kiếp sau, kiếp sau sau nữa…”

Anh bị cô chọc cười, tiếng cười sang sảng cứ vang mãi bên tai, “Tình, thì ra em cũng có lúc ngây thơ thế này”.

Nhìn khuôn mặt tuấn tú, khôi ngô của anh, Giản Tình cảm thấy tất cả những việc tốt đẹp này đều không thật chút nào. Nếu hai năm trước có người bảo cô, sẽ có một người đàn ông thế này đi với cô suốt cuộc đời, đánh chết cô cũng không tin. Người đàn ông xuất sắc, hoàn mỹ như vậy, làm sao một người bình thường như cô có thể có được? Nhưng hiện giờ, trong khoảnh khắc anh đeo nhẫn cho cô, rốt cục cô cũng tin, kỳ tích tồn tại, cho dù một người bình thường cũng có thể có được một tình yêu không tầm thường.

Từ nay về sau, người đàn ông này hoàn toàn thuộc về một mình cô, không cần phải cẩn thận, cũng không cần lo được lo mất, cô có thể tự hào nói với mọi người, “Anh ấy là người đàn ông của tôi”.

Sống chung hai năm, Giản Tình hiểu rõ tính cách của anh. Người như Phương Khiêm sẽ không dễ dàng bằng lòng hứa hẹn. Một khi anh đã hứa hẹn một việc gì, anh sẽ rất chuyên tâm hoàn thành nó. Giờ đây, anh hứa hẹn ở bên cô cả đời, cô cũng nguyện ý mang trăm phần trăm tin tưởng, tin rằng anh nhất định sẽ hết lòng tuân thủ lời hứa của mình.

Tình yêu, lúc bắt đầu là vui sướng, đến khoảng giữa là tuyệt vời, cho tới bây giờ là không thể thiếu lẫn nhau. Giản Tình cảm thấy bản thân mình quá may mắn, mới có thể vun bón cho tình cảm này đơm hoa kết quả, còn Phương Khiêm, chính là nguồn suối mà cô may mắn có được.

Buổi chiều về đến nhà, Phương Khiêm liền chính thức nói việc hôn sự với ba mẹ Giản Tình, hy vọng hai ông bà đồng ý gả con gái cho anh. Ba mẹ Giản Tình quan sát Phương Khiêm mấy ngày, rất hài lòng với chàng rể tương lai xuất sắc này, vừa thấy anh nghiêm túc nhắc đến việc hôn nhân, hai người đã mừng rỡ cười toe toét, đồng ý ngay lập tức.

Tuy rất vui mừng, nhưng mẹ Giản Tình vẫn lo lắng hỏi Phương Khiêm, “Tiểu Khiêm, con cầu hôn Giản Tình, người nhà con có ý kiến gì không?”.

Phương Khiêm khẽ cười, đáp: “Họ đều rất ủng hộ con, chờ sau khi mẹ con về nước, con sẽ dẫn họ đến thăm hỏi ba mẹ”.

“Gì mà thăm với chả hỏi, ông bà bên ấy đến đã là vinh hạnh của ba mẹ rồi”. Ba Giản Tình cười phớ lớ khoát tay, ý bảo Phương Khiêm đừng khách khí như vậy.

Mấy người bàn bạc, trao đổi với nhau, cảm thấy “chọn ngày không bằng làm ngay”. Hôm nay tất cả mọi người đều rất vui vẻ, chi bằng buổi tối làm hai mâm cơm, tổ chức luôn tiệc đính hôn cho hai người.

Quyết định xong xuôi, người nhà họ Giản lập tức tất bật chuẩn bị. Thấy phản ứng của mọi người đột ngột trở nên quá mức nhiệt tình, Giản Tình chưa kịp lấy tinh thần. Cô bèn kéo Phương Khiêm ra ngoài, lo lắng hỏi: “Chúng ta không thể đính hôn ở nhà được, em còn chưa gặp ba mẹ anh. Nhỡ họ trách chúng ta không biết lễ nghĩa trên dưới thì làm thế nào?”.

Phương Khiêm mỉm cười, kéo cô gái nhỏ hay lo lắng vào trong lòng dỗ dành, “Ba mẹ em đang phấn khởi, em cứ để tùy họ làm. Khi quay về thành phố S, chúng ta sẽ tổ chức lại một bữa thật long trọng. Anh đâu thể để vợ anh phải ấm ức”.

Nếu Phương Khiêm đã nói như vậy, Giản Tình cũng không có ý kiến gì nữa. Nhưng mà anh nói sai rồi, cho dù chỉ là tiệc đính hôn đơn giản, cô cũng sẽ không cảm thấy ấm ức.

Ở nông thôn, ai ai cũng thích đông vui, náo nhiệt. Ban đầu chỉ chuẩn bị hai mâm, nhưng đến lúc ăn cơm, mọi người đã chen chật cả ba mâm. Ba Giản Tình hãnh diện dẫn Phương Khiêm đi mời rượu. Đứng phía sau, Phương Khiêm biểu hiện rất sảng khoái. Mọi người bảo anh uống, anh không ngần ngại uống cạn luôn. Đi mấy vòng liền, anh cũng đã uống khá nhiều.

Tửu lượng Phương Khiêm không tồi, chất lượng rượu cũng rất tốt. Anh là người càng uống nhiều càng tỉnh, thấy anh càng lúc càng trầm lặng, biết rõ tính cách của anh, Giản Tình thấy sốt ruột, mấy lần muốn đứng lên mời rượu, nhưng luôn bị những người cùng bàn giữ lại.

“Tiểu Tình, chúng ta uống một chén, mình chúc các cậu sống với nhau đến đầu bạc răng long, hạnh phúc cả đời.” Diệu Ngọc ngồi bên cạnh cô, mỉm cười nâng chén với cô.

Giản Tình cạn chén, “Cảm ơn”.

Diệu Ngọc uống một ngụm bia xong, cất tiếng, “Tiểu Tình, nói thật, từ nhỏ đến giờ, mình luôn ghen tị với cậu”.

Nghe cô nói vậy, Giản Tình kinh ngạc nhướn mày. Hay là Diệu Ngọc cũng uống say rồi?

“Quả thật mình rất ghen tị với cậu. Từ nhỏ đến lớn, cậu xinh đẹp, tốt bụng, thành tích lúc nào cũng tốt. Người lớn đều quý cậu, mỗi khi họ mắng con mình, đều mắng là: ‘Sao mày lại hư đốn thế này, nhìn con gái nhà bác Giản kia kìa, mày mà được bằng một nửa nó thôi thì chúng tao đã sung sướng lắm rồi’.

Nhớ khi còn nhỏ, vào ngày mùa, mình bị ba mẹ gọi ra cấy mạ, trong ruộng có rất nhiều đỉa, mình không dám xuống, còn khóc lóc kêu sợ, nhưng nếu mình không xuống người lớn sẽ mắng mình. Lúc đó, cậu lại có thể cầm sách vở ngồi ở bờ ruộng bên cạnh nhàn nhã đọc sách. Khi ấy mình đã nghĩ, tại sao cậu lại may mắn đến vậy?”.

Diệu Ngọc nói xong lại uống một ngụm rượu, mỉm cười nhìn Giản Tình, tiếp tục nói: “Nhưng mà xem ra cậu đúng là rất may mắn, tìm được đối tượng tốt thế này, hy vọng cậu sẽ quý trọng thật tốt”.

Nghe xong lời của cô, trong lòng Giản Tình có rất nhiều cảm xúc lẫn lộn, cô thở dài, “Mình sẽ quý trọng”.

“Lần này chuyện chúng mình đến nhờ Phương tổng chắc cậu cũng biết. Thật ra chúng mình không được tốt đẹp như vẻ bề ngoài đâu, Chu Dịch vừa lên làm quản lí đã gặp nhiều sóng gió, chức vụ vẫn chưa ổn định, cho nên chúng mình rất cần Phương tổng giúp đỡ, hy vọng cậu có thể nói giúp mình”.

Nhìn ánh mắt thành khẩn của Diệu Ngọc, Giản Tình mềm lòng. Chuyện công việc, cô không muốn làm ảnh hưởng đến quyết định của Phương Khiêm, Phương Khiêm cũng đã nói phải chờ anh tìm hiểu rồi mới quyết định sau. Cơ hội cô giúp được không lớn, nhưng cô vẫn an ủi đáp lại, “Cậu yên tâm, mình sẽ cố gắng nói với anh ấy”.

“Tiểu Tình, Tiểu Khiêm say, con mau đỡ nó về phòng”. Mẹ Giản Tình vội vàng gọi cô.

Lúc này Giản Tình mới phát hiện mình không để ý một lát mà anh đã uống say? Cô vội vàng bước lên đỡ anh, Giản Diệp cũng phụ một tay. Hai chị em hợp sức đưa Phương Khiêm về phòng. Đuổi khéo Giản Diệp ra khỏi phòng, Giản Tình mới tìm được cơ hội ở cùng với Phương Khiêm.

“Vợ à…” Anh đang say nằm trên giường, đột nhiên mở to mắt gọi.

Giản Tình sợ hãi, “Chẳng phải anh uống say ư?”.

Phương Khiêm uể oải chống người lên, cười quỷ quyệt, “Uống bia sao say được”.

“Anh giả vờ”.

“Không giả vờ sao có cơ hội ở cùng em”. Phương Khiêm dang tay, tóm cô vào trong lòng.

“Anh gian quá!”. Cô gái nhỏ trong lòng anh vừa cười vừa mắng yêu.

“Vợ à…” Anh lại dùng giọng nam trầm ấm gọi cô một lần nữa.

Giản Tình im lặng nghe, khóe miệng nở một nụ cười thật hạnh phúc, rất rất lâu sau, cô cũng cúi đầu gọi một tiếng, “Chồng à”.

“Vợ à, anh yêu em…!”. Anh lại dùng giọng nam trầm ấm gọi cô một lần nữa.

Giản Tình im lặng nghe, khóe miệng nở một nụ cười thật hạnh phúc, rất rất lâu sau, cô cũng cúi đầu gọi một tiếng, “Chồng à, em cũng yêu anh”.
Đánh Cắp Tình Yêu - Chương 38
Ra mắt

Edit: Bi

Hôm nay, Giản Tình bắt chuyến xe sớm quay về thành phố S, 9h là đã đến nơi. Mặc dù Tết đã qua, nhưng dòng người quay về đông nghìn nghịt nên mới chỉ đứng một lát ở bến xe, Giản Tình đã hết hồn trước biển người mênh mông. Xách theo một ít hành lý đơn giản, cô chen lấn một cách khó khăn để ra khỏi bến xe.

Lần này đi về, Giản Tình không báo cho Phương Khiêm biết, một là vì không muốn quầy rầy anh làm việc, hai là vì muốn dành cho anh một sự bất ngờ.

Phương Khiêm về thành phố S từ mùng năm, còn Giản Tình đợi hết phép mới về, số ngày hai người xa nhau đã sắp lên đến con số mười. Mười ngày này, Giản Tình đã ngập chìm trong nhung nhớ. Hơn nữa một ngày trước khi Phương Khiêm đi, hai người vừa mới đính hôn. Vừa hạnh phúc đã phải chia xa, điều này làm cho kì nghỉ của cô càng thêm buồn chán. Ngay cả mẹ cô cũng dễ dàng nhìn ra tâm sự của cô, bèn khuyên cô nên quay về thành phố S trước hai ngày.

Nửa tháng trời tách biệt khỏi nhịp sống hối hả, nhộn nhịp, giờ quay về nơi thành thị xe cộ qua lại như mắc cửi, Giản Tình nhất thời không quen. Chợt nhớ hôm trước Phương Khiêm nói muốn về nông thôn dưỡng lão, cô lại không kìm được mỉm cười.

“Giản Tình”.

Vừa mới xuống xe, cô đã nghe có người gọi mình. Đưa mắt lên, cô thấy ngay người đàn ông đẹp trai mặc áo khoác màu café như tỏa sáng trong đám đông. Bởi vì có anh tồn tại, tất cả cảnh vật lộn xộn xung quanh đều trở nên mờ nhạt.

Người đàn ông cô nhớ nhung nhiều ngày nay, đột ngột đứng ở trước mặt cô, nở một nụ cười dịu dàng với cô. Đáng lẽ cô muốn dành cho anh một sự bất ngờ, thì giờ đây ngược lại là anh làm cô bất ngờ.

“Sao anh biết hôm nay em về?”. Giản Tình đi về phía anh, nở nụ cười ngọt ngào. Rõ ràng cô đã dặn ba mẹ không được tiết lộ “hành tung” của mình, kết quả là vẫn bị anh biết.

“Giản Diệp bán tin tình báo cho anh”. Không để ý rằng hai người đang đứng trước cửa bến xe, Phương Khiêm vòng tay ôm cô gái nhỏ vào lòng, mùi thơm cơ thể quen thuộc khiến anh thở ra một hơi thỏa mãn.

Trai tài gái sắc ôm nhau tình cảm, ngay lập tức thu hút ánh mắt tò mò của người đi đường.

Giản Tình bị người ta nhòm ngó thì xấu hổ, cô đỏ mặt nói khẽ: “Chúng ta về nhà trước đã”.

Về đến nhà, Giản Tình quan sát chung quanh, phát hiện phòng ốc được lau chùi không sót một hạt bụi, cô bật cười trêu chọc anh, “Sạch thật đấy, là do anh tự tay lau chùi à?”.

Anh ném hành lý lên trên sofa, nhíu mày đáp: “Sao hả, em không tin?”.

Giản Tình cười gật đầu, “Có một chút”.

Anh dựa lưng vào ghế sofa, vẫy tay gọi cô. Giản Tình ngoan ngoãn đến ngồi cạnh anh, cúi người xuống, đầu dựa vào ngực anh, hít một hơi thật sâu, cảm nhận hơi thở quen thuộc trên người anh.

Anh nâng khuôn mặt xinh đẹp của cô lên, làn môi hơi lạnh khẽ cọ xát lên môi cô, “Nhớ anh không?”.

Giản Tình nhìn thẳng vào đôi mắt sắc nhọn của anh, nhẹ nhàng đáp: “Rất nhớ”.

Nỗi nhớ nhung đến tột độ này chẳng thể biểu đạt được bằng bất kì một thứ ngôn ngữ nào, mà chỉ có thể ôm chặt lấy nhau, an ủi lẫn nhau. Với loại tình yêu nam nữ cuồng nhiệt, hôn môi cũng là một biện pháp để giảm bớt tương tư. Môi kề môi, đầu lưỡi giao hợp, quấn lấy nhau, trao cho nhau thứ tình cảm ấm áp. Nếu có thể, nụ hôn sẽ cứ thế kéo dài đến vô tận.

Lúc nụ hôn nóng bỏng của Phương Khiêm ngừng lại, Giản Tình đã thở hổn hển, nhưng trong lòng có một giọng nói gào thét. Không đủ, một nụ hôn vẫn không đủ…

Ánh mắt hai người giao nhau, trao cho nhau cảm xúc của mình trong im lặng. Ngay sau đó, Giản Tình đã bị anh bế lên, đi vào phòng ngủ.

Có lẽ, dục vọng nguyên thủy nhất mới có thể bộc lộ hết nỗi nhớ nhung trong lòng.

Lúc vật to lớn của anh đi vào nơi chật hẹp của cô, Giản Tình mới có thể khẳng định một điều: Đời này, cô mãi mãi không thể rời khỏi anh.

Anh ngang ngược xâm lược, tư thế không ngừng biến hóa, va chạm quá mức mạnh mẽ, làm cho Giản Tình không kịp thích ứng, chỉ có thể khẽ rên rỉ từng đợt đứt quãng.

Một lần rồi lại một lần, cả người Giản Tình đã run rẩy, nhưng anh không hề có dấu hiệu muốn dừng lại. Chỗ cơ thể bị ma sát đã trở nên nên nóng rực, ẩm ướt. Dịch mật cứ thế tuôn ra làm ướt đẫm cả ra trải giường. Thân thể anh đổ mồ hôi như mưa, đôi lông mày nhíu chặt, ánh mắt cháy bỏng tràn ngập tình dục.

“Khiêm… Chậm một chút”. Giản Tình đáng thương thấp giọng cầu xin. Loại mẫn cảm lên đến đỉnh điểm này khiến mỗi khi cô nhận sự va chạm, cả người đều co rút lại.

Phương Khiêm cúi đầu hôn lên vành tai cô, nhẹ nhàng dỗ dành, “Bảo bối ngoan…”. Rồi lại duỗi tay dang đôi chân dài trắng nõn của cô thành một góc độ cực lớn, xong tiến mạnh vào trong mật đạo mềm mại của cô.

Giản Tình cảm thấy mình sắp phát điên rồi. Rõ ràng cô cảm giác đã tới cực hạn, nhưng dưới sự ma sát của anh, cô thấy tình triều dường như lại ập đến, hơn nữa còn mãnh liệt hơn, cuồng dã hơn…

Khi tất cả đã lắng xuống, suy nghĩ duy nhất trong đầu Giản Tình lúc bấy giờ là: Anh làm chuyện đó chẳng có chút lịch sự, văn hóa nào cả!

Ngày hôm sau là ngày nghỉ phép cuối cùng của Giản Tình, nhưng ở nhà mãi cũng chán, bởi vậy sáng sớm cô đã đi làm cùng Phương Khiêm.

Việc tốt nhất khi công khai quan hệ chính là có

Đến trang:

;

Truyện Teen

Truyện Teen Đánh Cắp Tình Yêu Full

Trang chủ
U-ON - 16