Truyện Trúc Mã Không Thanh Mai
![]() | ![]() ![]() |
nõn nà như nạm ngọc.
Trên cổ tay còn đeo bảy chiếc vòng mang màu sắc khác nhau.
Ta từ nhỏ sinh trưởng trong gia đình giàu có, cũng đã được bồi dưỡng không ít kiến thức, liếc mắt một cái liền nhìn ra, mỗi chiếc vòng tay đã có giá trị hơn ngàn lượng vàng.
Mặc dù ta không keo kiệt như cha ta, nhưng thấy ngọc khí quý báu như vậy, tự nhiên trong đầu cũng nảy sinh ý niệm tuyệt đối không thể làm hỏng nó, vội vàng buông cửa ra, kinh ngạc nhìn người mới tới.
Người kia đứng trước cửa, phong tình vạn chủng, thấy cửa mở liền thu tay lại, khẽ vân vê lọn tóc dài, ngưng mắt nhìn ta cười ngọt ngào, ta bỗng thấy như hoa trên thế gian này đều đang nở rộ.
“Xin hỏi, vị cô nương này chính là hôn thê của Liễu huynh sao?”
“Ngươi là…?”
Đèn lồng nữ nhân và cầm kiếm nữ nhân đồng loạt phi thân từ mái nhà xuống, đứng phía sau nàng, càng làm nổi bật vẻ đẹp không gì sánh bằng.
“Vị này là chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, hơi thở như hoa lan, răng trắng như ngà, thân hình mảnh mai, mặt mày như sương, mái tóc như mây, huệ chất lan tâm, thiên hương quốc sắc, phong hoa tuyệt đại, khuynh quốc khuynh thành đại đại đại mỹ nhân, chính là tỷ tỷ của ta!”
“Lùn tịt, ngươi nghe cho kỹ đây, đừng để bị dọa, tỷ tỷ của ta chính là đương triều Phượng Nghi công chúa nha!”
“Trời đất?” Một loạt thành ngữ dài thườn thượt chưa dọa được ta, nhưng cái tên này lại làm ta kinh ngạc hoàn toàn triệt để.
Phượng – Nghi – công – chúa?
Đó không phải là đối tượng thành thân của Tiểu Bạch sao?
11.
Nhập niên tương ước, phụ bối nặc khởi. Thanh mai trúc mã, thủ túc tương y. Hữu tình vô dục, phi ngã sở ký. Kim ngộ giai ngẫu, hữu phượng lai nghi, xuất tự hoàng đình, trường vu cung tây. Nguyện lánh phàn quế, khẩn cầu thối cát. Lượng ngã đa tình, thứ ngã phụ nghĩa.
Vi ước nhân – hạnh bái thượng.
(Hai mươi năm ước hẹn của bậc trưởng bối. Thanh mai trúc mã gắn bó như tay chân. Có tình nhưng không có ý, không phải do ta. Nay gặp giai ngẫu, hữu phượng lai nghi, xuất thân từ hoàng đình, lớn lên ở Tây cung, nguyện lánh công danh, xin được thoái hôn. Lượng ta đa tình, thứ ta phụ nghĩa.
Vi phạm ước hẹn – Hạnh kính bút)(1)
Sáu mươi hai chữ.
Mùa thu năm trước, dùng thể chữ Mễ Nam Cung phóng khoáng thoát tục, viết trên giấy gấm Vân Nam mà ta thích nhất, đưa đến tay ta.
Tô Tiểu Bạch chính là dùng một câu “Hữu phượng lai nghi”(2) kia, thoái hôn với ta. Mà giờ phút này, con người cao quý lớn lên ở Tây cung, xuất thân từ hoàng đình kia, đang đứng trước mặt ta.
Ta nhìn mắt nàng, mi nàng, mũi nàng, tổng thể tất cả, không biết vì sao trong lòng cảm thấy nặng nề, có điểm tự ti, có phần kinh diễm, dường như còn có chút bi thương thoáng ẩn trong lòng.
Mà cuối cùng, toàn bộ những cảm xúc này chuyển thành chán ghét.
Ta lạnh lùng liếc mắt qua hai người hầu phía sau Phượng Nghi công chúa, hơi hếch cằm lên: “Nguyên lai là công chúa điện hạ, nghe danh đã lâu, thất kính thất kính.”
“Ta có thể vào không?” Nàng khách khí hỏi.
Ta khách khí đáp: “Thật có lỗi, phòng ốc sơ sài, sợ không chiêu đãi nổi chim sa cá lặn hoa nhường nguyệt thẹn, hơi thở như hoa lan, răng trắng như ngà, thân hình mảnh mai, mặt mày như sương, mái tóc như mây, huệ chất lan tâm, thiên hương quốc sắc, phong hoa tuyệt đại, khuynh quốc khuynh thành đại đại đại mỹ nhân như người.”
Đèn lồng nữ nhân giận tái mặt, cầm kiếm nữ nhân đặt tay lên kiếm nhìn ta như hổ rình mồi, riêng Phượng Nghi công chúa sắc mặt không đổi, vẫn mỉm cười như trước. Haiz, phụ thân có nói qua, việc buôn bán sợ nhất chính là sắc mặt nham hiểm không lộ ra là vui hay giận, bởi vì đạo hạnh cao thâm như vậy nhất định không phải kẻ đầu đường xó chợ. Bất quá phụ thân cũng nói, khi gặp được loại nhân vật quan trọng này, ngươi không biết nói gì thì cứ cười đi.
Bởi vậy ta híp mắt, giương khóe môi lên cười, cười đến muốn bao nhiêu ngọt ngào có bấy nhiêu ngọt ngào.
Hai người chúng ta cứ giằng co nhìn nhau cười như vậy.
Qua khoảng thời gian nửa chén trà, Phượng Nghi công chúa rốt cuộc không cầm cự nổi, lông mày khẽ nhướng lên mắt mở to ra, oa ha ha ha, ta thắng!
Đang thầm đắc ý, lại nghe nàng mở miệng nói: “Tuy rằng nói như vậy thực thất lễ, nhưng mà… ta đã có cốt nhục của Liễu huynh.”
Gì?
Ta nghĩ vẻ mặt của ta lúc này nhất định rất buồn cười, bởi vì đầu óc mơ màng một lúc sau mới có thể phản ứng lại, nghe được giọng nói của chính mình khủng khiếp cỡ nào, tầm mắt theo bản năng liền dời tới bụng công chúa, rõ rằng bằng phẳng mà…
“Cho nên, nếu như trong vòng bảy tháng chàng không cưới ta, danh tiết ta sẽ bị hủy, hoặc là, chỉ có thể kiếm một phò mã khác.”
Lại một đạo sét đánh xuống, điều ta sợ cũng đã tới.
Chẳng lẽ… Tiểu Bạch vì nguyên nhân này mới…
“Thế nhưng Liễu huynh lại một mực trốn tránh ta, hành tung của chàng phiêu bạc bất định, tìm thế nào cũng tìm không thấy. Thật vất vả mới nghe nói xuất hiện tại nơi này, nhưng giờ Tý đêm qua ta mới đến nơi, chàng đã đi rồi.”
“Sao cơ?” Ta ngơ ngác quay đầu nhìn căn phòng bên cạnh, quả nhiên im ắng không một tiếng động. Theo lý mà nói bên này có động tĩnh lớn như vậy, Liễu Họa Niên phải ra từ sớm, chẳng lẽ đã đi thật rồi? Sau khi hiểu rõ chuyện tình, ta lại nhìn sang Phượng Nghi công chúa, địch ý ban đầu hoàn toàn biến mất, ngược lại trở nên vô cùng thông cảm.
Trên mặt Phượng Nghi công chúa không còn nét cười, trong mắt loang loáng nước, nhìn ta, thanh âm mềm mại: “Ta vốn định hứa hẹn, dùng tài phú địa, quan to lộc hậu… để dụ dỗ cô nương rời khỏi Liễu huynh, thế nhưng, khi gặp cô nương lần đầu tiên, ta đã biết, người này không thể mua bằng danh lợi thế tục; ta vốn có thể dùng uy quyền của hoàng tộc bắt ép cô nương, thế nhưng, ta không muốn làm như vậy. Cô nương, ta thấy nàng là người tốt. Thử đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, đổi lại nếu nàng là ta, nên làm thế nào cho phải đây?”
Toàn thân ta cứng đờ lui về sau vài bước, lúng túng không nói nên lời: “Vô luận… như thế nào, vào trong trước đã.”
Phượng Nghi công chúa cứ thế mà vào.
Sau đó đã kể một chuyện kỳ thực là đáng xấu hổ, nhưng ta vẫn bị cảm động bởi tình yêu trong đó.
Nghe nói Phượng Nghi công chúa thích tự do, nữ cải nam trang ra ngoài ngao du học hỏi, tình cờ gặp được Liễu Họa Niên, trò chuyện với nhau rất vui vẻ, xưng huynh gọi đệ, cùng lưu lạc giang hồ, không gì thích hơn. Một đêm đi chơi thuyền trên Thái Hồ, sau khi uống say, thất thố gây ra sai làm nghiêm trọng. Cả hai đều xấu hổ, định xem như không xảy ra việc gì, ai ngờ công chúa lại mang thai. Họ Liễu vô tình, không chịu trách nhiệm mà còn trốn tránh. Công chúa tuy là thiên chi kiêu nữ, trời sinh tính tình đằm thắm, không thể dùng vũ lực, bởi vậy một người trốn một người tìm, dẫn đến cục diện ngày hôm nay.
Ta cầm khăn tay lau nước mắt, giận dữ nói: “Đúng là cặn bã! Nam tử hán đại trượng phu, dám làm không dám nhận, để một nữ tử yếu đuối như vậy phải bôn ba bất lực, thật đáng giận!”
Phượng Nghi công chúa rũ mắt xuống, lông mi dài đẹp in bóng tầng tầng trên mặt: “Ta tuy là hoàng nữ(3), nhưng gặp phải chuyện này… cũng không biết nên nói với ai. Nếu để dân chúng biết được, thể diện hoàng tộc mất hết. Ta, ta, không bằng dùng một thước vải trắng…”
Ta vội vàng nắm lấy tay nàng nói: “Không được! Tuyệt đối không được! Người không thể phí hoài thân mình, một xác hai mạng nha! Tuy rằng Liễu Họa Niên vô tình, nhưng hài tử vô tội! Người phải kiên cường!”
Phượng Nghi công chúa rơi lệ nhìn ta, nắm tay ta nói: “Ta quả nhiên không nhìn lầm, cô nương là người tốt. Chẳng những không trách cứ mà còn an ủi ta…”
Mặt ta đỏ bừng, ngượng ngùng rút tay lại nói: “Chuyện này… thôi… đều là nữ tử, nữ tử không giúp nữ tử, thì còn có thể giúp ai.”
“Về phần Liễu huynh…”
“Hừ! Hắn dám làm ra chuyện bạc tình vô sỉ như vậy, ta muốn giết hắn còn không xong, nói gì gả cho hắn. Phì phì phì, không lấy chồng! Người yên tâm, công chúa, ta nhất định đòi lại công bằng cho người!”
Phượng Nghi công chúa đứng dậy hành đại lễ với ta: “Nếu vậy, Phượng Nghi bái tạ đại ân của cô nương.”
Ta vỗ ngực thề thốt rồi chia tay công chúa, cả người đắm chìm trong căm phẫn, hận không thể lập tức đi bắt Liễu Họa Niên, hành hiệp trượng nghĩa. Đang tự vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp đó, có người gõ nhẹ lên cửa sổ vài cái, quay đầu nhìn lại đúng là Tiểu Bạch!
Ta chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt, tin chắc lần này tuyệt đối không phải nằm mơ, lập tức nhảy lên chạy qua đó: “Tiểu Bạch!”
Hắn linh hoạt trườn vào từ cửa sổ như cá đang bơi, đứng cười cười trước mặt ta: “Ừm.”
Sau đó ta lại kêu lên một tiếng: “Tiểu Bạch!”
“Ừm.”
Mắt ta đỏ lên, bay qua ôm cổ hắn: “Tiểu Bạch Tiểu Bạch Tiểu Bạch!”
“Được rồi được rồi, ta ở đây, phì muội.”
“Tiểu Bạch, rốt cuộc ngươi cũng chịu xuất hiện, ngươi ở đây thật tốt quá, tên Liễu Họa Niên kia hắn không phải người tốt mà!” Ta ôm hắn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng khóc lóc kể lể một phen: “Hắn đùa bỡn tình cảm của người khác, hại người ta mang thai, lại không chịu trách nhiệm, bội tình bạc nghĩa…”
Ta càng nói càng cảm thấy Liễu Họa Niên tội ác tày trời, tội lỗi chồng chất, quả thật là làm cho người thần đều phẫn nộ, nên bị thiên lôi đánh. Lúc này, Tiểu Bạch bỗng nhiên mở miệng, giọng nói thanh thanh lạnh lùng từ đỉnh đầu thổi tới: “Ta hỏi ngươi, ta và công chúa đính hôn là khi nào?”
“Sao cơ?” Ta ngây người một chút, ngẩng đầu: “Là sau khi ngươi từ hôn với ta không lâu. Tháng mười năm ngoái? Hay là tháng mười một nhỉ?”
“Vậy hiện tại là tháng mấy?”
“Tháng tư.”
“Cho nên?” Hắn nhướng nhướng mày.
“Cho nên?” Ta cũng hoang mang nhướng nhướng mày theo, nhưng tiếp theo lập tức hiểu ra “A!”
“Nghĩ ra rồi sao?”
“Khoan đã! Ngươi cùng công chúa đính hôn vào tháng mười một, công chúa lại nói tháng một năm nay có quan hệ thân mật với Liễu Họa Niên, như vậy… Mùa đông tháng một thời tiết khắt nghiệt, bọn họ còn đi chơi thuyền trên Thái Hồ? Còn nữa… đại hôn của công chúa sắp đến, còn có thể xuất cung bước chân vào giang hồ sao?”
Tô Tiểu Bạch nháy mắt với ta một cái mang ý “Ngươi rốt cuộc cũng chịu suy nghĩ cẩn thận.”
Vì thế tay ta bắt đầu run run rẩy rẩy, nửa ngày sau, mới túm lấy áo hắn, sợ hãi mở miệng: “Ta… bị… lừa…?”
Tô Tiểu Bạch thở dài, không nói gì, chỉ xoa xoa đầu ta.
Ta rơi lệ đầy mặt.
—
(1) Dịch đại haha, thứ lỗi cho vốn ngôn ngữ của mình, cho dù có hiểu cũng không tìm được cách dịch tương đương.
(2) Ý nghĩa của câu này trong Hồng Lâu Mộng là có chim phượng đến múa, ý nói là điềm lành.
(3) Hoàng nữ: con vua
12.
Ta nhớ lúc trước, có người khách từ Thiên Trúc đến, mang theo một loại kẹo kỳ lạ. Phụ thân thấy ta đứng một bên chảy nước miếng, liền lấy ra một viên, giấu ở trong tay, hướng về phía ta vẫy vẫy tay, ta chạy ào tới, người cho ta viên kẹo đó. Ngày hôm sau, khi người nhìn thấy ta, lại làm động tác vẫy tay giống như vậy, ta vội vàng vui mừng chạy tới, nhưng khi mở tay ra, bên trong chỉ là cục đá.
Tô bá bá sau khi nghe được chuyện này, cảm khái nói: “Đối với nữ nhi của mình còn như thế, Hướng tài thần quả là keo kiệt danh bất hư truyền.”
Còn Tiểu Bạch sau khi biết, lại đến thư phòng bái kiến cha ta, nửa canh giờ sau, hắn mang ra cho ta một hộp kẹo trong suốt.
Dĩ nhiên là ta mừng như điên, mở nắp hộp ăn lấy ăn để, cuối cùng chỉ còn một viên mới nhớ ra, ngượng ngùng ngẩng đầu: “Ai da… Cái này, ngươi có muốn ăn không?”
Ánh mắt Tiểu Bạch nhìn ta lúc đó tựa như cha ta nhìn thấy túi tiền của người khác, vô cùng phức tạp.
Mà cha lúc ấy đang đứng bên cửa sổ thư phòng, nhìn chúng ta, lắc đầu thở dài: “Hướng Tiền ta cả đời khôn khéo, lại sinh ra một nữ nhi mặt mày sáng sủa nhưng lại thực ngốc, bất quá, kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, cổ nhân cũng không gạt ta.”
Ta rất không vui vì cha chê ta ngốc.
Dần dần khi lớn lên, cảm xúc không vui này cũng tăng theo, bởi vì trong lúc vô tình nghe thấy bọn hạ nhân nói cha không truyền lại sản nghiệp của người cho ta, mà muốn truyền cho Tiểu Bạch. Sau đó, Tiểu Bạch từ hôn, tuy rằng cha không nói gì, nhưng tóc bạc càng ngày càng nhiều.
Giờ này phút này, ta ở trong một khách điếm xa la cách nhà trăm dặm, không biết vì sao lại nhớ tới kẹo Thiên Trúc. Có lẽ, ta đúng thật là ngu ngốc mà…
“Công chúa vì sao lại bày trò dối gạt ta như vậy?”
Ánh mắt Tiểu Bạch lóe lên, thấy ta ngẩng đầu nhìn hắn, liền xoay mặt sang hướng khác một chút, thản nhiên nói: “Hiện tại ngươi có được trân bảo mà nữ tử khắp thiên hạ đều mơ tưởng tới. Bọn họ muốn có được trân bảo này, dĩ nhiên bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào cũng sẽ dùng.”
“Liễu Họa Niên là trân bảo sao?”
“Hắn không phải sao?” Tiểu Bạch hỏi lại.
Ta bối rối.
Liễu Họa Niên là một người đẹp, thực sự rất đẹp. Từ nhỏ tới lớn ta chừng thấy qua nam tử nào được như vậy. Tiểu Bạch và hai người ca ca của hắn đều nổi danh là mỹ nam tử của Trung Nguyên, riêng Tiểu Bạch cũng đã làm cho tất cả nha hoàn ở Phượng Hoàng sơn trang phải đánh nhau vì hắn… Có điều, so với Liễu Họa Niên, bọn họ chỉ làm nền mà thôi.
Võ công của hắn cũng thực sự cao cường, đối phương dù mạnh trong nháy mắt cũng bị đánh cho tả tơi, loại điềm tĩnh này, loại công lực này, tuy ta không phải người trong giang hồ, nhưng cũng biết rõ đó là võ công cực cao.
Hắn còn rất cẩn thận ôn nhu, đưa ta đến khách điếm, chỉ cần ta hơi nheo nheo một cọng lông mi, động động ngón tay, hắn có thể đoán được ta muốn làm gì, là ngại gió lớn muốn đóng cửa sổ, hay là đang khát muốn uống nước.
Có lẽ điều duy nhất đáng trách là hắn ra tay quá mức độc ác, nhưng nghĩ kỹ lại, những người đó đều tìm tới hắn để báo thù, nếu hắn võ công không tốt, rơi vào tay họ, rất có khả năng bị chặt tay chặt chân, còn hắn chẳng qua chỉ để lại vết cắt nơi yết hầu của họ. Phụ thân nói, nếu không muốn bị ức hiếp thì trước hết phải ức hiếp người khác. Nói như vậy, hắn cũng không có gì sai…
Thế nhưng… thế nhưng, nhưng…
Hắn không có gì là không tốt, chẳng qua là ta bỗng dưng không muốn gả cho hắn mà thôi.
Dường như nhìn thấu tâm tư của ta, Tiểu Bạch mở miệng nói: “Nếu bây giờ ngươi không muốn gả cho Liễu Họa Niên cũng không sao, chúng ta có thể đổi người khác. Ngươi còn muốn gả cho ai nữa?”
“Này!” Ta trừng hắn, “Đừng nói cái kiểu như ta thủy tính dương hoa(1), gặp ai yêu người đó có được không! Ta làm gì muốn gả cho nhiều người như vậy.”
Tiểu Bạch nhíu mày: “Vậy tại sao ngươi muốn gả cho Liễu Họa Niên?”
“Đương nhiên bởi vì hắn là nam tử nổi danh nhất thiên hạ hiện nay!”
“Giả sử có nam tử khác nổi danh hơn hắn thì sao? Ngươi cũng muốn gả cho người kia sao?”
Ta gục đầu sang một bên, cảm thấy đầu óc ong ong lên.
“Nghĩ kỹ lại đi. Đến tột cùng là ngươi muốn cái gì?” Trong mắt Tiểu Bạch dường như có tiếng thở dài.
Đúng vậy, đến tột cùng là ta muốn gì? Có điều, chính ta cũng không biết mình muốn gì nữa a! “Mặc kệ là thế nào, ta muốn gặp Liễu Họa Niên.” Ta rầu rĩ nói, “Ta muốn hỏi cho rõ, giữa hắn với công chúa đã xảy ra chuyện gì.”
“Sau đó?”
“Sau đó? Sau đó ta nói tạm biệt.”
“Vì vậy?”
“Vì vậy
Trên cổ tay còn đeo bảy chiếc vòng mang màu sắc khác nhau.
Ta từ nhỏ sinh trưởng trong gia đình giàu có, cũng đã được bồi dưỡng không ít kiến thức, liếc mắt một cái liền nhìn ra, mỗi chiếc vòng tay đã có giá trị hơn ngàn lượng vàng.
Mặc dù ta không keo kiệt như cha ta, nhưng thấy ngọc khí quý báu như vậy, tự nhiên trong đầu cũng nảy sinh ý niệm tuyệt đối không thể làm hỏng nó, vội vàng buông cửa ra, kinh ngạc nhìn người mới tới.
Người kia đứng trước cửa, phong tình vạn chủng, thấy cửa mở liền thu tay lại, khẽ vân vê lọn tóc dài, ngưng mắt nhìn ta cười ngọt ngào, ta bỗng thấy như hoa trên thế gian này đều đang nở rộ.
“Xin hỏi, vị cô nương này chính là hôn thê của Liễu huynh sao?”
“Ngươi là…?”
Đèn lồng nữ nhân và cầm kiếm nữ nhân đồng loạt phi thân từ mái nhà xuống, đứng phía sau nàng, càng làm nổi bật vẻ đẹp không gì sánh bằng.
“Vị này là chim sa cá lặn, hoa nhường nguyệt thẹn, hơi thở như hoa lan, răng trắng như ngà, thân hình mảnh mai, mặt mày như sương, mái tóc như mây, huệ chất lan tâm, thiên hương quốc sắc, phong hoa tuyệt đại, khuynh quốc khuynh thành đại đại đại mỹ nhân, chính là tỷ tỷ của ta!”
“Lùn tịt, ngươi nghe cho kỹ đây, đừng để bị dọa, tỷ tỷ của ta chính là đương triều Phượng Nghi công chúa nha!”
“Trời đất?” Một loạt thành ngữ dài thườn thượt chưa dọa được ta, nhưng cái tên này lại làm ta kinh ngạc hoàn toàn triệt để.
Phượng – Nghi – công – chúa?
Đó không phải là đối tượng thành thân của Tiểu Bạch sao?
11.
Nhập niên tương ước, phụ bối nặc khởi. Thanh mai trúc mã, thủ túc tương y. Hữu tình vô dục, phi ngã sở ký. Kim ngộ giai ngẫu, hữu phượng lai nghi, xuất tự hoàng đình, trường vu cung tây. Nguyện lánh phàn quế, khẩn cầu thối cát. Lượng ngã đa tình, thứ ngã phụ nghĩa.
Vi ước nhân – hạnh bái thượng.
(Hai mươi năm ước hẹn của bậc trưởng bối. Thanh mai trúc mã gắn bó như tay chân. Có tình nhưng không có ý, không phải do ta. Nay gặp giai ngẫu, hữu phượng lai nghi, xuất thân từ hoàng đình, lớn lên ở Tây cung, nguyện lánh công danh, xin được thoái hôn. Lượng ta đa tình, thứ ta phụ nghĩa.
Vi phạm ước hẹn – Hạnh kính bút)(1)
Sáu mươi hai chữ.
Mùa thu năm trước, dùng thể chữ Mễ Nam Cung phóng khoáng thoát tục, viết trên giấy gấm Vân Nam mà ta thích nhất, đưa đến tay ta.
Tô Tiểu Bạch chính là dùng một câu “Hữu phượng lai nghi”(2) kia, thoái hôn với ta. Mà giờ phút này, con người cao quý lớn lên ở Tây cung, xuất thân từ hoàng đình kia, đang đứng trước mặt ta.
Ta nhìn mắt nàng, mi nàng, mũi nàng, tổng thể tất cả, không biết vì sao trong lòng cảm thấy nặng nề, có điểm tự ti, có phần kinh diễm, dường như còn có chút bi thương thoáng ẩn trong lòng.
Mà cuối cùng, toàn bộ những cảm xúc này chuyển thành chán ghét.
Ta lạnh lùng liếc mắt qua hai người hầu phía sau Phượng Nghi công chúa, hơi hếch cằm lên: “Nguyên lai là công chúa điện hạ, nghe danh đã lâu, thất kính thất kính.”
“Ta có thể vào không?” Nàng khách khí hỏi.
Ta khách khí đáp: “Thật có lỗi, phòng ốc sơ sài, sợ không chiêu đãi nổi chim sa cá lặn hoa nhường nguyệt thẹn, hơi thở như hoa lan, răng trắng như ngà, thân hình mảnh mai, mặt mày như sương, mái tóc như mây, huệ chất lan tâm, thiên hương quốc sắc, phong hoa tuyệt đại, khuynh quốc khuynh thành đại đại đại mỹ nhân như người.”
Đèn lồng nữ nhân giận tái mặt, cầm kiếm nữ nhân đặt tay lên kiếm nhìn ta như hổ rình mồi, riêng Phượng Nghi công chúa sắc mặt không đổi, vẫn mỉm cười như trước. Haiz, phụ thân có nói qua, việc buôn bán sợ nhất chính là sắc mặt nham hiểm không lộ ra là vui hay giận, bởi vì đạo hạnh cao thâm như vậy nhất định không phải kẻ đầu đường xó chợ. Bất quá phụ thân cũng nói, khi gặp được loại nhân vật quan trọng này, ngươi không biết nói gì thì cứ cười đi.
Bởi vậy ta híp mắt, giương khóe môi lên cười, cười đến muốn bao nhiêu ngọt ngào có bấy nhiêu ngọt ngào.
Hai người chúng ta cứ giằng co nhìn nhau cười như vậy.
Qua khoảng thời gian nửa chén trà, Phượng Nghi công chúa rốt cuộc không cầm cự nổi, lông mày khẽ nhướng lên mắt mở to ra, oa ha ha ha, ta thắng!
Đang thầm đắc ý, lại nghe nàng mở miệng nói: “Tuy rằng nói như vậy thực thất lễ, nhưng mà… ta đã có cốt nhục của Liễu huynh.”
Gì?
Ta nghĩ vẻ mặt của ta lúc này nhất định rất buồn cười, bởi vì đầu óc mơ màng một lúc sau mới có thể phản ứng lại, nghe được giọng nói của chính mình khủng khiếp cỡ nào, tầm mắt theo bản năng liền dời tới bụng công chúa, rõ rằng bằng phẳng mà…
“Cho nên, nếu như trong vòng bảy tháng chàng không cưới ta, danh tiết ta sẽ bị hủy, hoặc là, chỉ có thể kiếm một phò mã khác.”
Lại một đạo sét đánh xuống, điều ta sợ cũng đã tới.
Chẳng lẽ… Tiểu Bạch vì nguyên nhân này mới…
“Thế nhưng Liễu huynh lại một mực trốn tránh ta, hành tung của chàng phiêu bạc bất định, tìm thế nào cũng tìm không thấy. Thật vất vả mới nghe nói xuất hiện tại nơi này, nhưng giờ Tý đêm qua ta mới đến nơi, chàng đã đi rồi.”
“Sao cơ?” Ta ngơ ngác quay đầu nhìn căn phòng bên cạnh, quả nhiên im ắng không một tiếng động. Theo lý mà nói bên này có động tĩnh lớn như vậy, Liễu Họa Niên phải ra từ sớm, chẳng lẽ đã đi thật rồi? Sau khi hiểu rõ chuyện tình, ta lại nhìn sang Phượng Nghi công chúa, địch ý ban đầu hoàn toàn biến mất, ngược lại trở nên vô cùng thông cảm.
Trên mặt Phượng Nghi công chúa không còn nét cười, trong mắt loang loáng nước, nhìn ta, thanh âm mềm mại: “Ta vốn định hứa hẹn, dùng tài phú địa, quan to lộc hậu… để dụ dỗ cô nương rời khỏi Liễu huynh, thế nhưng, khi gặp cô nương lần đầu tiên, ta đã biết, người này không thể mua bằng danh lợi thế tục; ta vốn có thể dùng uy quyền của hoàng tộc bắt ép cô nương, thế nhưng, ta không muốn làm như vậy. Cô nương, ta thấy nàng là người tốt. Thử đặt mình vào hoàn cảnh của người khác, đổi lại nếu nàng là ta, nên làm thế nào cho phải đây?”
Toàn thân ta cứng đờ lui về sau vài bước, lúng túng không nói nên lời: “Vô luận… như thế nào, vào trong trước đã.”
Phượng Nghi công chúa cứ thế mà vào.
Sau đó đã kể một chuyện kỳ thực là đáng xấu hổ, nhưng ta vẫn bị cảm động bởi tình yêu trong đó.
Nghe nói Phượng Nghi công chúa thích tự do, nữ cải nam trang ra ngoài ngao du học hỏi, tình cờ gặp được Liễu Họa Niên, trò chuyện với nhau rất vui vẻ, xưng huynh gọi đệ, cùng lưu lạc giang hồ, không gì thích hơn. Một đêm đi chơi thuyền trên Thái Hồ, sau khi uống say, thất thố gây ra sai làm nghiêm trọng. Cả hai đều xấu hổ, định xem như không xảy ra việc gì, ai ngờ công chúa lại mang thai. Họ Liễu vô tình, không chịu trách nhiệm mà còn trốn tránh. Công chúa tuy là thiên chi kiêu nữ, trời sinh tính tình đằm thắm, không thể dùng vũ lực, bởi vậy một người trốn một người tìm, dẫn đến cục diện ngày hôm nay.
Ta cầm khăn tay lau nước mắt, giận dữ nói: “Đúng là cặn bã! Nam tử hán đại trượng phu, dám làm không dám nhận, để một nữ tử yếu đuối như vậy phải bôn ba bất lực, thật đáng giận!”
Phượng Nghi công chúa rũ mắt xuống, lông mi dài đẹp in bóng tầng tầng trên mặt: “Ta tuy là hoàng nữ(3), nhưng gặp phải chuyện này… cũng không biết nên nói với ai. Nếu để dân chúng biết được, thể diện hoàng tộc mất hết. Ta, ta, không bằng dùng một thước vải trắng…”
Ta vội vàng nắm lấy tay nàng nói: “Không được! Tuyệt đối không được! Người không thể phí hoài thân mình, một xác hai mạng nha! Tuy rằng Liễu Họa Niên vô tình, nhưng hài tử vô tội! Người phải kiên cường!”
Phượng Nghi công chúa rơi lệ nhìn ta, nắm tay ta nói: “Ta quả nhiên không nhìn lầm, cô nương là người tốt. Chẳng những không trách cứ mà còn an ủi ta…”
Mặt ta đỏ bừng, ngượng ngùng rút tay lại nói: “Chuyện này… thôi… đều là nữ tử, nữ tử không giúp nữ tử, thì còn có thể giúp ai.”
“Về phần Liễu huynh…”
“Hừ! Hắn dám làm ra chuyện bạc tình vô sỉ như vậy, ta muốn giết hắn còn không xong, nói gì gả cho hắn. Phì phì phì, không lấy chồng! Người yên tâm, công chúa, ta nhất định đòi lại công bằng cho người!”
Phượng Nghi công chúa đứng dậy hành đại lễ với ta: “Nếu vậy, Phượng Nghi bái tạ đại ân của cô nương.”
Ta vỗ ngực thề thốt rồi chia tay công chúa, cả người đắm chìm trong căm phẫn, hận không thể lập tức đi bắt Liễu Họa Niên, hành hiệp trượng nghĩa. Đang tự vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp đó, có người gõ nhẹ lên cửa sổ vài cái, quay đầu nhìn lại đúng là Tiểu Bạch!
Ta chớp chớp mắt, lại chớp chớp mắt, tin chắc lần này tuyệt đối không phải nằm mơ, lập tức nhảy lên chạy qua đó: “Tiểu Bạch!”
Hắn linh hoạt trườn vào từ cửa sổ như cá đang bơi, đứng cười cười trước mặt ta: “Ừm.”
Sau đó ta lại kêu lên một tiếng: “Tiểu Bạch!”
“Ừm.”
Mắt ta đỏ lên, bay qua ôm cổ hắn: “Tiểu Bạch Tiểu Bạch Tiểu Bạch!”
“Được rồi được rồi, ta ở đây, phì muội.”
“Tiểu Bạch, rốt cuộc ngươi cũng chịu xuất hiện, ngươi ở đây thật tốt quá, tên Liễu Họa Niên kia hắn không phải người tốt mà!” Ta ôm hắn, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng khóc lóc kể lể một phen: “Hắn đùa bỡn tình cảm của người khác, hại người ta mang thai, lại không chịu trách nhiệm, bội tình bạc nghĩa…”
Ta càng nói càng cảm thấy Liễu Họa Niên tội ác tày trời, tội lỗi chồng chất, quả thật là làm cho người thần đều phẫn nộ, nên bị thiên lôi đánh. Lúc này, Tiểu Bạch bỗng nhiên mở miệng, giọng nói thanh thanh lạnh lùng từ đỉnh đầu thổi tới: “Ta hỏi ngươi, ta và công chúa đính hôn là khi nào?”
“Sao cơ?” Ta ngây người một chút, ngẩng đầu: “Là sau khi ngươi từ hôn với ta không lâu. Tháng mười năm ngoái? Hay là tháng mười một nhỉ?”
“Vậy hiện tại là tháng mấy?”
“Tháng tư.”
“Cho nên?” Hắn nhướng nhướng mày.
“Cho nên?” Ta cũng hoang mang nhướng nhướng mày theo, nhưng tiếp theo lập tức hiểu ra “A!”
“Nghĩ ra rồi sao?”
“Khoan đã! Ngươi cùng công chúa đính hôn vào tháng mười một, công chúa lại nói tháng một năm nay có quan hệ thân mật với Liễu Họa Niên, như vậy… Mùa đông tháng một thời tiết khắt nghiệt, bọn họ còn đi chơi thuyền trên Thái Hồ? Còn nữa… đại hôn của công chúa sắp đến, còn có thể xuất cung bước chân vào giang hồ sao?”
Tô Tiểu Bạch nháy mắt với ta một cái mang ý “Ngươi rốt cuộc cũng chịu suy nghĩ cẩn thận.”
Vì thế tay ta bắt đầu run run rẩy rẩy, nửa ngày sau, mới túm lấy áo hắn, sợ hãi mở miệng: “Ta… bị… lừa…?”
Tô Tiểu Bạch thở dài, không nói gì, chỉ xoa xoa đầu ta.
Ta rơi lệ đầy mặt.
—
(1) Dịch đại haha, thứ lỗi cho vốn ngôn ngữ của mình, cho dù có hiểu cũng không tìm được cách dịch tương đương.
(2) Ý nghĩa của câu này trong Hồng Lâu Mộng là có chim phượng đến múa, ý nói là điềm lành.
(3) Hoàng nữ: con vua
12.
Ta nhớ lúc trước, có người khách từ Thiên Trúc đến, mang theo một loại kẹo kỳ lạ. Phụ thân thấy ta đứng một bên chảy nước miếng, liền lấy ra một viên, giấu ở trong tay, hướng về phía ta vẫy vẫy tay, ta chạy ào tới, người cho ta viên kẹo đó. Ngày hôm sau, khi người nhìn thấy ta, lại làm động tác vẫy tay giống như vậy, ta vội vàng vui mừng chạy tới, nhưng khi mở tay ra, bên trong chỉ là cục đá.
Tô bá bá sau khi nghe được chuyện này, cảm khái nói: “Đối với nữ nhi của mình còn như thế, Hướng tài thần quả là keo kiệt danh bất hư truyền.”
Còn Tiểu Bạch sau khi biết, lại đến thư phòng bái kiến cha ta, nửa canh giờ sau, hắn mang ra cho ta một hộp kẹo trong suốt.
Dĩ nhiên là ta mừng như điên, mở nắp hộp ăn lấy ăn để, cuối cùng chỉ còn một viên mới nhớ ra, ngượng ngùng ngẩng đầu: “Ai da… Cái này, ngươi có muốn ăn không?”
Ánh mắt Tiểu Bạch nhìn ta lúc đó tựa như cha ta nhìn thấy túi tiền của người khác, vô cùng phức tạp.
Mà cha lúc ấy đang đứng bên cửa sổ thư phòng, nhìn chúng ta, lắc đầu thở dài: “Hướng Tiền ta cả đời khôn khéo, lại sinh ra một nữ nhi mặt mày sáng sủa nhưng lại thực ngốc, bất quá, kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc, cổ nhân cũng không gạt ta.”
Ta rất không vui vì cha chê ta ngốc.
Dần dần khi lớn lên, cảm xúc không vui này cũng tăng theo, bởi vì trong lúc vô tình nghe thấy bọn hạ nhân nói cha không truyền lại sản nghiệp của người cho ta, mà muốn truyền cho Tiểu Bạch. Sau đó, Tiểu Bạch từ hôn, tuy rằng cha không nói gì, nhưng tóc bạc càng ngày càng nhiều.
Giờ này phút này, ta ở trong một khách điếm xa la cách nhà trăm dặm, không biết vì sao lại nhớ tới kẹo Thiên Trúc. Có lẽ, ta đúng thật là ngu ngốc mà…
“Công chúa vì sao lại bày trò dối gạt ta như vậy?”
Ánh mắt Tiểu Bạch lóe lên, thấy ta ngẩng đầu nhìn hắn, liền xoay mặt sang hướng khác một chút, thản nhiên nói: “Hiện tại ngươi có được trân bảo mà nữ tử khắp thiên hạ đều mơ tưởng tới. Bọn họ muốn có được trân bảo này, dĩ nhiên bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào cũng sẽ dùng.”
“Liễu Họa Niên là trân bảo sao?”
“Hắn không phải sao?” Tiểu Bạch hỏi lại.
Ta bối rối.
Liễu Họa Niên là một người đẹp, thực sự rất đẹp. Từ nhỏ tới lớn ta chừng thấy qua nam tử nào được như vậy. Tiểu Bạch và hai người ca ca của hắn đều nổi danh là mỹ nam tử của Trung Nguyên, riêng Tiểu Bạch cũng đã làm cho tất cả nha hoàn ở Phượng Hoàng sơn trang phải đánh nhau vì hắn… Có điều, so với Liễu Họa Niên, bọn họ chỉ làm nền mà thôi.
Võ công của hắn cũng thực sự cao cường, đối phương dù mạnh trong nháy mắt cũng bị đánh cho tả tơi, loại điềm tĩnh này, loại công lực này, tuy ta không phải người trong giang hồ, nhưng cũng biết rõ đó là võ công cực cao.
Hắn còn rất cẩn thận ôn nhu, đưa ta đến khách điếm, chỉ cần ta hơi nheo nheo một cọng lông mi, động động ngón tay, hắn có thể đoán được ta muốn làm gì, là ngại gió lớn muốn đóng cửa sổ, hay là đang khát muốn uống nước.
Có lẽ điều duy nhất đáng trách là hắn ra tay quá mức độc ác, nhưng nghĩ kỹ lại, những người đó đều tìm tới hắn để báo thù, nếu hắn võ công không tốt, rơi vào tay họ, rất có khả năng bị chặt tay chặt chân, còn hắn chẳng qua chỉ để lại vết cắt nơi yết hầu của họ. Phụ thân nói, nếu không muốn bị ức hiếp thì trước hết phải ức hiếp người khác. Nói như vậy, hắn cũng không có gì sai…
Thế nhưng… thế nhưng, nhưng…
Hắn không có gì là không tốt, chẳng qua là ta bỗng dưng không muốn gả cho hắn mà thôi.
Dường như nhìn thấu tâm tư của ta, Tiểu Bạch mở miệng nói: “Nếu bây giờ ngươi không muốn gả cho Liễu Họa Niên cũng không sao, chúng ta có thể đổi người khác. Ngươi còn muốn gả cho ai nữa?”
“Này!” Ta trừng hắn, “Đừng nói cái kiểu như ta thủy tính dương hoa(1), gặp ai yêu người đó có được không! Ta làm gì muốn gả cho nhiều người như vậy.”
Tiểu Bạch nhíu mày: “Vậy tại sao ngươi muốn gả cho Liễu Họa Niên?”
“Đương nhiên bởi vì hắn là nam tử nổi danh nhất thiên hạ hiện nay!”
“Giả sử có nam tử khác nổi danh hơn hắn thì sao? Ngươi cũng muốn gả cho người kia sao?”
Ta gục đầu sang một bên, cảm thấy đầu óc ong ong lên.
“Nghĩ kỹ lại đi. Đến tột cùng là ngươi muốn cái gì?” Trong mắt Tiểu Bạch dường như có tiếng thở dài.
Đúng vậy, đến tột cùng là ta muốn gì? Có điều, chính ta cũng không biết mình muốn gì nữa a! “Mặc kệ là thế nào, ta muốn gặp Liễu Họa Niên.” Ta rầu rĩ nói, “Ta muốn hỏi cho rõ, giữa hắn với công chúa đã xảy ra chuyện gì.”
“Sau đó?”
“Sau đó? Sau đó ta nói tạm biệt.”
“Vì vậy?”
“Vì vậy