watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 6 - Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh (Diệp Lạc Vô Tâm)
Home >
Tìm kiếm

Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh (Diệp Lạc Vô Tâm)

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
19/05/26 - 00:46

i tới, bởi vì đó là tiếng chuông anh cài riêng cho Lâm Nhĩ Tích.

Anh ngồi ở sô pha vẫn không nhúc nhích nhìn di động trên bàn bởi vì đang rung mà không ngừng xoay tròn, ánh huỳnh quang màu lam chớp động chung quanh, ánh mắt anh lóe lên đau đớn. Điện thoại vang hơn mười tiếng, gián đoạn một phút đồng hồ, lại tiếp tục vang.
Chương 5: Bóng ma khó hiểu trong Quan Tiểu Úc (2)
Sưu tầm
Anh hít một hơi thật sâu, cầm lấy điện thoại ở trên bàn, bắt điện thoại nhưng không chủ động nói chuyện, bởi anh thật sự không biết nên nói cái gì.

"Y Phàm?!" Lâm Nhĩ Tích hỏi với giọng không chắc chắn.

"Uh!" Anh thản nhiên ý bảo anh đang nghe.

"Anh... Hiện tại không tiện sao? Em có việc tìm anh."

Ivan nhìn Quan tiểu úc đang ngủ say trong lòng mình, áp chế khát vọng đang phát sinh ở trong lòng "Thật xin lỗi, hiện giờ không tiện lắm."

"Chỉ cần một phút đồng hồ..." Lâm Nhĩ Tích chần chờ một lát, nói: "Em đang ở ngoài cửa."

"Ngoài cửa?" Ivan lập tức đem Quan Tiểu Úc thả lại sô pha, đẩy cửa đi ra.

Lâm Nhĩ Tích đứng ở ngoài cửa, nhìn qua cửa đang chậm rãi khép lại nói "Rất khó mà thấy được nữ nhân xuất hiện ở bên cạnh anh hai lần."

Anh cười khổ khép lại điện thoại, gắt gao nắm ở lòng bàn tay. Câu này thật là châm chọc.

Loại xấu hổ đỏ mặt này, Ivan thật sự tìm không thấy vấn đề có thể hàn huyên, đành phải hỏi: "Em không phải nói tìm anh có việc sao? Chuyện gì?"

Lâm Nhĩ Tích bị hỏi sửng sốt, tựa hồ không ngờ anh sẽ trực tiếp đi vào chủ đề như thế, nhưng cô rất nhanh thay một bộ mặt khác hướng anh nói: "Nghe nói anh muốn nhận công ty kia."

"Làm sao em biết?"

"Em nghe gia gia nói."

"Nguyên lai cái gì ông ấy cũng đều biết" Ivan không khỏi thở dài, không hỗ danh là thần thoại trong giới chứng khoáng, không có một cái đường cong biến hóa có thể qua khỏi mắt hắn.

"Gia gia bảo em nói cho anh. Đừng nhúng tay vào chuyện của Lâm gia."

"Việc của Lâm gia anh không có hứng thú xen vào nữa, nhưng chuyện của bằng hữu anh sẽ không thờ ơ đứng nhìn"

"Y Phàm......"

"Xin lỗi, anh còn có việc." Nói xong, anh đẩy cửa ra.

Anh đang muốn đóng cửa liền nghe thấy Lâm Nhĩ Tích nói. "Chúng ta có thể đàng hoàng nói chuyện hay không. Em..."

"Tiểu Úc cần anh chiếu cố...... Anh tuy rằng không hiểu cái gì là yêu, ít nhất còn hiểu cái gì là trách nhiệm."

"Em xin lỗi!" Lâm Nhĩ Tích đột nhiên giữ chặt cánh tay anh, nói: "Ngày đó tâm trạng em không tốt, lời không nên nói cũng dám nói ra... Anh có thể tha thứ cho em không?"

"Anh không trách em!"

Nhìn vẻ mặt áy náy của Lâm Nhĩ Tích, một đôi mắt gần như sắp khóc đến nơi, anh bỗng nhiên phát hiện Lâm Nhĩ Tích nói không sai: "Tình yêu, anh thật sự không hiểu!"

Mặt ngoài tuy rằng làm ra vẻ tiêu sái, nhưng khi Ivan trở về ghế sô pha trong lòng lại mang theo vài phần buồn bã.

"Đang tìm cái gì?" Anh thấy Tiểu Úc đang mơ mơ màng màng sờ loạn, khó hiểu hỏi.

"Điện thoại của tôi đâu? Tôi giống như nghe thấy điện thoại của tôi vang lên, nhất định là ‘Hung linh đêm khuya’ gọi...."

"Hung linh đêm khuya?" Từ xưng hô này khiến anh thật tò mò, anh tìm ra di động trong giỏ của cô, quả nhiên hiện một loạt "Hung linh đêm khuya", mà số điện thoại đúng là anh. Anh nở nụ cười. Cô gái này lớn lên có tế bào não gì đây? Như thế thật đáng yêu

Anh bỗng dưng kéo cô lên nói. "Đi thôi"

"Đi đâu?"

Anh xấu xa cười. "Đi khách sạn tìm phòng!"

"A!" Ánh mắt cô cũng chưa tỉnh, ghé vào trong trong lòng tiếp tục ngủ...

Ngày hôm sau, ánh nắng xuyên thấu bức màn màu trắng chiếu vào trong phòng hé ra thân thể hai người trên giường, quấy nhiễu mộng đẹp của hai người. Tiểu Úc lấy tay che khuất ánh nắng chói mắt, mở to đôi mắt còn mông lung.

Phòng rất lớn, đập vào mi mắt là căn phòng màu trắng sạch sẽ.

Đây là nơi nào? Đây không phải nhà cô, cũng không phải phòng ngủ của cô

Một trận đau đầu kịch liệt làm cô đột nhiên nhớ tới chuyện tối hôm qua, Ivan mang cô đi một gi­an KTV, nói mình tâm tình không tốt, kêu một chai XO để cô uống cùng. Cô tự cho là tửu lượng tốt, không nghĩ tới mới uống hai ly liền bắt đầu say, sau lại mất trí nhớ. Anh ta sẽ không chiếm tiện nghi của cô chứ? Vội vàng cúi đầu xem quần áo của mình, may quá, quần áo còn mặc ở trên người.

Yên tâm rất nhiều, cô đảo mắt nhìn bên cạnh, Ivan cư nhiên cùng ngủ cùng giường với cô , hơn nữa còn nắm một bàn tay cô ngủ thật say, hương vị thật ngọt ngào. Cô không chút do dự, một cước đá anh từ trên giường lăn xuống.

"A!" Sau khi hét thảm một tiếng, Ivan xoa cánh tay đứng lên, vẻ mặt ủy khuất nhìn cô.

"Em sao mới sáng sớm liền mưu sát chồng?!"

"Anh có biết nam nữ thụ thụ bất thân hay không?!"

"Em mà cũng là nữ nhân sao?" Ivan leo lên giường, ôm gối tiếp tục ngủ.

"Anh!" Cô tức giận cầm lấy cái gối, dùng sức đánh.

"Đừng đánh, đừng đánh!" Anh đoạt lấy cái gối trong tay cô, trịnh trọng nói: "Anh chịu trách nhiệm là được chứ gì?!"

"Anh nằm mơ!"

Cô vừa định nâng tay tiếp tục đánh, không ngờ cổ tay bị anh dùng hai tay nắm lấy, thuận thế kéo ngã lên trên giường. Anh đồng thời đặt thân mình ở trên người cô, làm thân thể của cô không thể cử động được.

Ivan nhẹ nhàng nhìn cô, trên khóe miệng hiện lên một nụ cười xấu xa "Em đến tột cùng muốn anh thế nào?"

"Tôi..."
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Vấn đề này thật đúng là nan giải a, đúng vậy, cô đến tột cùng muốn anh làm thế nào? "Chẳng lẽ...... em muốn......" Anh cười xấu xa hơn, ánh mắt nheo lại, bắt đầu từ trên mặt cô nhìn xuống phía dưới... con ngươi đen láy chợt lưu động.

Gió thổi nhẹ lên bức màn, mùi hương trên người anh nhẹ nhàng lan tỏa. Hơi thở ấm áp của anh phất vào cô, giống như hôn nhưng lại không phải hôn.

Tiếp xúc gần gũi như thế, tư thế ái muội như thế, một loại khí nóng kì dị xuất hiện, tim Quan Tiểu Úc bắt đầu đập nhanh, lời định nói liền gặp phải chướng ngại, năng lực tự hỏi cũng xuất hiện vấn đề, làm cho cô quên cả cử động tay chân.

Tuy không rõ đây là cảm giác gì, nhưng cô hiểu được loại cảm giác này không gọi là "Chán ghét". Cô thậm chí có điểm chờ mong, muốn thử xem cảm giác đôi môi chạm nhau có thật sự say lòng người như vậy hay không...

Thời cơ tốt ngàn năm một thuở như thế, Ivan lại buông cô ra, đứng dậy xuống giường.

Áp lực trên thân thể đột nhiên biến mất, lòng Tiểu Úc cũng buông lỏng theo, luồng nhiệt trong mạch máu bắt đầu phục hồi lại.

Cô rốt cục hiểu được Ivan luôn miệng muốn theo đuổi cô, không có việc gì cũng quấy rầy cô, không phải là tình yêu. Kỳ thật anh ta chẳng qua là lấy cô ra tiêu khiển, lấp đầy chỗ trống trong lòng mà thôi.

Trong lòng anh ta vẫn chưa quên được nữ nhân kia...Cô cười khổ ở trong lòng một chút, cái gì đều có thể miễn cưỡng, duy nhất có tình cảm là không miễn cưỡng được.

Như vậy, sao cô không tiêu sái một chút, chân thành làm bạn tốt của anh, giúp anh ta đi qua khoảng thời gi­an này.

Tiểu Úc ở trong phòng tắm, rửa mặt sạch sẽ, sửa sang lại quần áo thật tốt mới đi ra, đang chuẩn bị về nhà, phát hiện Ivan ngồi ở sô pha thất thần nhìn dưới sàn nhà.

Cô xem xem sàn nhà không nhiễm một hạt bụi.

"Anh không sao chứ?" Cô hỏi.

"Cổ phiếu vừa bắt đầu phiên gi­ao dịch liền tăng."

"Cái gì?!" Lòng của cô trầm xuống.

Biết rõ tất cả an ủi đều không hề ý nghĩa, cô nửa quỳ ở sô pha, hai tay khoát lên tay vịn vào ghế, ngẩng đầu nhìn anh. "Còn khả năng nào cứu vãn không.... Nói không chừng cổ phiếu buổi chiều sẽ rớt xuống."

"Tôi sớm đã biết trước kết quả này." Ivan ngửa đầu tựa vào sô pha, hô hấp của anh thật sự không tốt, mỗi lần hít vào thở ra đều không có lực, ánh mắt vô hồn. Tiểu Úc thật sự hy vọng anh phát cuồng rống to kêu to, mắng chửi người, hoặc là đập vỡ gì đó, còn hơn anh im lặng như vậy thật sự làm cho người ta đau lòng.

"Vì sao anh không cùng nhóm cổ đông trong công ty đàm phán, từ trong tay bọn họ mua cổ phiếu không phải càng dễ dàng hơn sao?"

"Đương nhiên nói rồi, anh nghĩ hết biện pháp mới từ trong tay bọn họ mua được 20% cổ phần."

"Vậy anh......" Đả kích như vậy thật sự quá lớn, cô rốt cuộc không tìm thấy lời nào có thể an ủi anh.

"Anh không sao. Chỉ là đối với người khác có chút thất vọng."

Anh nhắm mắt lại, mày nhíu càng sâu: "Chính mình không chiếm được..., cho dù phải hủy cũng không để cho người khác có được.... Tội gì phải vậy?"

"Anh lúc đó chẳng phải cũng vậy sao? Biết rõ không chiếm được, còn nhất định phải cố chấp làm gì?"

Mày Ivan buông lỏng, bỗng nhiên mở to mắt, tiêu sái cười với cô: "Em nói rất đúng, cùng lắm thì đem tất cả đều chấm dứt, anh cùng Quân Dật sẽ mở lại một công ty mới."

Tiểu Úc còn chưa kịp thích ứng sự chuyển biến thình lình xảy ra của anh. Anh đã kéo cô đi ra ngoài cửa.

"Đi đâu?"

"Đi ăn cơm trước, sau đó đi giải quyết chuyện công trường"

"Oh!"

"Anh phá sản rồi, hôm nay em mời khách. Đúng rồi, tiền phòng đêm qua em trả."

"Không phải chứ?! Bây giờ em tuyệt gi­ao với anh có kịp không"

"Không còn kịp rồi !"

*******************

Lúc ăn cơm, di động Ivan ở trên bàn kêu lên chấn động cả bàn ăn, anh cũng không thèm để ý đến, cứ tiếp tục ăn miếng thịt bò thơm ngon của mình.

Tiểu Úc rốt cục chịu được không được liền nhắc nhở: "Ê, điện thoại của anh kìa."

"Uh!"

Anh ăn xong miếng thịt bò của mình, lấy miếng thịt bò của Tiểu Úc cắt một miếng rồi tiếp tục ăn.

Cô nhìn lướt qua điện thoại thấy tên người gọi là — Lâm Nhĩ Tích.

"Anh không nghe máy, vậy em nghe đó?"

"Uh! Nghe đi."

"Anh muốn em nói gì?

"Tùy em, muốn nói cái gì cũng được." Ivan lại cắt miếng thịt bò đặt vào miệng chậm rãi ăn.

Cô bĩu môi. "Sao không nghe máy?"

"Ở trước mặt em nghe điện thoại của cô ấy, anh không làm em thất vọng à?"

"Khư! Đâu có liên quan tới em, anh cũng không phải ông xã của em."

Anh thuận miệng nói: "Sớm muộn gì cũng sẽ là ..."

Tay cầm dĩa thức ăn của Tiểu Úc chợt run lên, nước trên dĩa thịt bò có vài giọt rơi xuống, cô vội vàng cầm lấy khăn tay xoa xoa, dùng hết toàn lực sát, nhưng làm như thế nào cũng không hết được.

Ivan giương mắt nhìn cô, tắt điện thoại đi, sau đó cầm lấy di động xoa xoa vài cái, vừa nhìn cũng biết đang thiết lập chức năng gì.

"Điện thoại có thể không nghe, lòng của anh cũng có thể tắt máy sao?" Cô nhìn anh, thu hồi nụ cười, tức giận mắng. "Em biết anh vì muốn lợi dụng em, để em bên cạnh anh là để chính mình không có thời gi­an dư thừa nghĩ đến cô ấy. Nhưng anh có nghĩ tới hay không: lỡ đâu em ngu một chút, xem những lời anh nói là thật thì làm sao bây giờ"

"Em?!" Sắc mặt Ivan có điểm lạnh. "Anh không thèm nghĩ đến cô ấy nữa, đem toàn bộ tâm tư đặt trên người em, em còn không vừa lòng? Vậy anh phải làm như thế nào em mới vừa lòng?"

"Cảm tình anh đối với cô ấy...... Không cần nhớ tới, cũng vĩnh viễn sẽ không quên!"

Anh khẽ cắn môi, cúi đầu tiếp tục ăn.

"Ivan, em làm bạn tốt của anh! Anh cần giúp đỡ em sẽ giúp. Nhưng em sẽ không yêu anh, cũng như anh sẽ không yêu em!"

Cô đứng lên, bỏ lại chiếc khăn trong tay rời đi, đi tới cửa vẫn không quên tính tiền xong mới rời đi.

Trong trí nhớ của cô, đó là lần bước đi đẹp nhất trong cuộc đời cô từ trước tới na

Chương 6: Tiểu Úc để lỡ tình yêu? (1)
Sưu tầm
Mười một giờ tối, di động lại vang lên đúng giờ, Tiểu Úc tiện tay cầm lấy di động đặt ở bên gối, trên màn hình rõ ràng hiện bốn chữ: Hung linh đêm khuya

Trong điện thoại vẫn là thanh âm tràn ngập từ tính, lại mang theo vài phần nhẹ nhàng. "Có phải đang đợi điện thoại của anh không?"

"Anh một ngày không gọi điện thoại quấy rầy em, là anh chết hả?"

"Không thể... Nhưng, anh sợ em chịu không nổi."

"Xin anh đổi phương thức tiêu khiển có tiêu chuẩn chút được không? Anh làm em mỗi ngày trước mười một giờ đều không dám ngủ."

"Vậy tại sao em không tắt máy?"

"Tắt máy.... Em tắt máy lỡ người khác có chuyện quan trọng tìm em không được thì làm sao?"

Lăng Lăng đang ở trước máy tính viết chương trình nghe cô nói vậy, quay đầu nháy mắt mấy cái, nhìn cô bằng một ánh mắt ái muội.

Tiểu Úc quay sang, làm bộ như không phát hiện.

"Anh có chuyện muốn nói với em. Buổi chiều hôm nay cổ phiếu đột nhiên rớt xuống."

"Thật không!?" Cô kinh hỉ nắm chặt điện thoại, ngay cả thanh âm cũng vì hưng phấn mà trở nên bén nhọn: "Anh nói thật không?"

"Uh! Hiện tại cổ phần công ty trong tay anh đã đủ, ngày mai phải cùng nhóm đại cổ đông ở công ty kia đàm phán. Aizz! Những lão già đó ai cũng khó chơi."

Tiểu Úc cầm điện thoại nằm trên giường, một giọt lệ chảy xuống bên gối. Cô cũng không biết vì cái gì, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng chua xót. Anh nói: "Đúng rồi, ngày hôm qua thật sự cám ơn em, chờ nhà cửa sửa sang xong anh nhất định cho em bước vào đầu tiên!"

"Không cần, anh gửi một tin nhắn báo em là được!"

"Em thích phong cách trang hoàng gì? Anh miễn phí trang hoàng cho em."

"Vậy anh cần phải có chút nhân tính dùng màu xanh biếc như bảo vệ môi trường để trang hoàng đi."

"Em cứ việc yên tâm, anh không vì em suy nghĩ, cũng phải thay anh suy nghĩ tiếp chứ?"

Tiểu Úc đột nhiên ngồi lên. "Anh nói vậy là có ý gì?"

"Ý trong chữ."

Tiểu Úc sờ sờ hai má hồng hồng, giận dữ nói: "Em đã thấy nhiều nam nhân, chỉ chưa thấy qua người có da mặt dày như anh."

"Anh còn nghĩ em sẽ cúp điện thoại."

Cô đang do dự có nên cúp điện thoại hay không, thanh âm thản nhiên tự đắc của Ivan truyền đến: "Không muốn cúp điện thoại của anh? Em không không phải thích anh rồi chứ ?"

"Tự kỷ điên cuồng!"

"Người thích anh rất nhiều, đây không phải chuyện gì dọa người, đừng ngại nói."

Cô rốt cục không thể nhịn được nữa cúp điện thoại.

.................

Trên bàn, chiếc điện thoại màu xanh biếc ở dưới ánh đèn trắng nổi lên màu tím sáng bóng, giống như tình yêu lâu dài mà thâm trầm.

Tiểu Úc bỗng nhiên phát hiện điện thoại xanh biếc cũng không quá dung tục! Tiểu Úc dời tầm mắt khỏi màu lam yêu cơ, vừa vặn phát hiện Lăng Lăng cười đến thật đáng ghét. "Mùa xuân, mùa yêu đương! Động lòng xuân?"

Cô làm bộ như khinh thường giương đầu: "Thôi đi, theo đuổi con gái có ai có trình độ như anh ta, tớ còn cảm thấy bi ai thay anh ta."

"Không có trình độ? Theo tớ thấy anh ta nếu không phải cao thủ tình trường, thì sau lưng cũng có cao nhân chỉ điểm."

"Là sao?"

Lăng Lăng đứng lên, lười biếng nhún nhún vai: "Người như cậu tuyệt đối không thể vì mấy bó hoa tươi, vài trò lãng mạn nhỏ có thể đả động, tớ đoán nếu anh ta ở dưới lầu thắp mấy trăm ngọn nến, lớn tiếng nói yêu cậu cả đời không thay đổi, cậu một chút cũng không thèm để ý! Trái lại, anh ta mỗi ngày một cuộc điện thoại, lựa chọn lúc đêm dài yên tĩnh, lòng người cô độc
<<1 ... 45678 ... 15>>

Tag:

Thoát,Không,Khỏi,Ôn,Nhu,Của,Anh,0

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4672 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4694 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 41