watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 8 - Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh (Diệp Lạc Vô Tâm)
Home >
Tìm kiếm

Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh (Diệp Lạc Vô Tâm)

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
20/05/26 - 02:29

thấy không ổn, thập phần xấu hổ.

Ông lão vẫn chưa nhìn thấy bọn họ, nói với Lâm Nhĩ Tích: "Nhĩ Tích, Quân Dật nó không biết quý trọng con, sau này gia gia lại tìm một nam nhân tốt cho con."

"Không cần đâu, gia gia." Lâm Nhĩ Tích kéo cánh tay ông, nhẹ giọng nói: "Con chỉ muốn ở lại bên cạnh người, quan tâm chăm sóc người."

"Con đó..." Ông ấy ho khan vài tiếng, thở dài nói: "Khi nào thì mới biết nghĩ cho tương lai mình?!"

Lâm Nhĩ Tích dịu dàng lắc đầu, ánh mắt thê lương kia, tan nát cõi lòng kiên cường, khiến người ta đau lòng.

Khi cô buồn bã xoay người, vừa vặn thấy Ivan và Tiểu Úc đứng ở bên hành lang. Cô hơi hơi sửng sốt, lập tức thay bằng nụ cười mỉm bình tĩnh, gật đầu tỏ ý chào với bọn họ một chút, rồi đi qua bên cạnh bọn họ.

Cổ họng Tiểu Úc thanh thanh, cố ý nói lớn một chút để Lâm Nhĩ Tích có thể nghe thấy : "Mẹ tôi nói: Con gái điều gì cũng có thể sai, điều duy nhất không thể sai là để mất nam nhân toàn tâm toàn ý yêu mình."

Bước chân của Lâm Nhĩ Tích dừng một chút, tựa hồ đã nghe hiểu ý nghĩa trong câu nói của cô.

Ivan cố tình nghe không hiểu, còn tự mình đa tình ôm vai cô, cười hỏi: "Nói như vậy, em đã quyết định lấy anh ."

Lúc này đây, Lâm Nhĩ Tích đứng ở chỗ rẽ hành lang, không ngoái đầu nhìn lại, cũng không có rời đi.

Tiểu Úc vụng trộm liếc mắt chỗ rẽ hành lang, giật nhẹ tay áo Ivan, thấp giọng nói: "Cô ấy đang đợi anh. Hiện tại là thời điểm yếu đuối nhất của cô ấy, anh trăm ngàn lần đừng để vuột mất cơ hội."

Cô thấy Ivan nhìn cô đăm đăm, nhíu mày, nghĩ rằng anh không hiểu ý cô, nhỏ giọng giải thích:

"Anh không biết chuyện con gái luôn không biết quý trọng những gì mình có, mất đi mới biết nó quý giá sao..."

Ivan nhìn thoáng qua bóng dáng Lâm Nhĩ Tích, chỉ là liếc mắt một cái mà thôi.

Anh quay tầm mắt lại, gắt gao ôm Tiểu Úc ôm vào trong lòng, dùng thanh âm chỉ có cô mới có thể nghe thấy ôn nhu nói: "Tiểu Úc, cho anh chút thời gian, anh có thể quên cô ấy để toàn tâm toàn ý yêu em...."

Trái tim của cô có chút say, tay chân có chút không chịu khống chế, mấu chốt nhất là đầu óc cũng không nhạy bén. Ai có thể nói cho cô biết, đây là tình trạng gì không?. Khi Ivan buông cô ra, nắm tay cô đi về phía phòng bệnh, Tiểu Úc nhịn không được lại nhìn thoáng qua chỗ rẽ hành lang, nơi đó đã không còn một bóng người...
Chương 7: Quan Tiểu Úc tâm động tư vị (1)
Sưu tầm
Đứng trước cửa kính phòng bệnh Tiểu Úc thiếu chút nữa không nhận ra bạn của Ivan, anh ấy gầy tới mức xương gò má cũng nổi lên, hốc mắt lõm xuống, không thể thấy được vẻ tuấn lãng, cương nghị ngày xưa. Nhưng ánh mắt lại mang thần thái sáng láng, nhìn một cô bé đang ăn kem chuối tiêu trên sô pha, ánh mắt tràn ngập hạnh phúc...

Cô bé rất đáng yêu, một mái tóc quăn như búp bê, lông mi thật dài vụt sáng, một đôi mắt to, khờ dại được khảm trên gương mặt trắng noãn tựa như bánh bơ ngọt, làm cho người ta nhìn thấy đều chảy nước miếng.

Cô bé quay đầu nhìn anh ấy, đi lại sô pha, đem kem đưa đến miệng, cười nói: "Ba ba.... Có muốn ăn không?"

Anh ấy lắc đầu, cười nhẹ. "Tư Tư, hiện tại ba ba không thể ăn, con cất giùm ba ba ......

"Dạ!" Cô bé ngoan ngoãn đem kem chuối tiêu đã ăn hết một nửa đặt trên bàn bên cạnh, còn có chút tiếc nuối lại nhìn một cái.

Người vợ xinh đẹp của anh ấy liếc một cái nói "Anh lớn như vậy còn bắt nạt một đứa nhỏ ?"

"Thoạt nhìn cảm thấy ăn rất ngon.... lần đầu tiên con gái mời anh mà..."

"Em sẽ cất giùm cho anh." Vợ anh ấy cúi người dùng bông thấm chút nước, nhẹ nhàng chậm trên đôi môi khô nứt của anh ấy, mỗi một cái đều thật mềm nhẹ. Anh chuyển chủ đề, bắt lấy tay cô, đặt ở bên môi hôn...

Trong ánh mắt đều là quyến luyến vô hạn...

Xem ra muốn lãng mạn, thật sự không cần phải có ánh trăng.

Ivan rất không có lòng tốt cắt ngang cảnh đẹp, gõ cửa, lôi kéo Tiểu Úc đi vào: "Quân Dật, không có việc gì cũng đừng ở trên giường giả chết, nhanh đứng lên cho tớ cái phòng ở."

"A...." Lâm phu nhân vừa mở miệng, Lâm Quân Dật đúng lúc ngắt lời: "Ivan, đã khởi công rồi à?"

"Mọi chuyện đều xử lý xong, ngày mai có thể tiếp tục thi công."

Lâm phu nhân vẫy tay con gái.

Cô bé lập tức bước đến, rất lễ phép chào hỏi Tiểu Úc: "Chào chị!"

Nghe xong cô mở cờ trong bụng, ôm lấy cô bé trước mắt bắt đầu điên cuồng hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn: "Cô bé rất đáng yêu a!"

Con gái thích nhất là khi có người nhỏ tuổi hơn kêu mình là chị, chứng tỏ cô vẫn còn trẻ, nhưng có người cố tình không hiểu, còn thay cô đính chính.

"Tư Tư, sau này kêu là thím, biết không?"

"Dạ chào thím!" Tư Tư nắm tay cô, đặc biệt vui vẻ chỉ chỉ Lâm Quân Dật nằm ở trên giường, ngọt ngào nói: "Thím đó là ba ba của con."

Đứa nhỏ thực ngoan a!

Không hiểu sao không khí trong phòng bệnh lập tức trở nên thương cảm. Nhất là Lâm Quân Dật, vẻ mặt anh ấy trầm xuống.

Tiểu úc thừa dịp đi ra ngoài mua hoa quả, vụng trộm hỏi Ivan: "Tư Tư không phải con ruột của Lâm Quân Dật sao?"

"Đương nhiên là con ruột !"

"Nhưng.... Em vẫn cảm thấy bọn họ có gì đó là lạ ."

"Úc!" Ivan nói: "Cậu ta gần đây mới biết Tư Tư là con gái mình..."

"Sao lại như vậy?"

"Rất phức tạp, trong một lúc nói không rõ được."

Tiểu úc luôn mãi truy vấn nên Ivan rốt cục nói cho cô biết sự tình.

Thì ra Lâm Quân Dật và Lâm phu nhân lớn lên cùng nhau ở trong cô nhi viện, thanh mai trúc mã. Đáng tiếc ông trời trêu người, hai người ly ly hợp hợp nhiều lần trắc trở, cuối cùng bởi vì em gái Lâm Nhĩ Tích cố ý châm ngòi mà hiểu lầm lẫn nhau. Lâm Quân Dật nản lòng thoái chí trở về Mỹ, mà Lâm phu nhân lại mang thai nhận hết mọi khổ sở. Không lâu sau, hai người lại gặp lại lần nữa, Lâm Nhĩ Tích vì không muốn cho bọn họ bên nhau, liền nghĩ cách chia rẽ bọn họ, thậm chí không tiếc lợi dụng Ivan...

Sau khi nghe xong, Tiểu Úc thật sự sợ ngây người.

"Cô ấy lợi dụng anh thế mà anh còn yêu cô ấy?" Ivan sao lại yêu một người như vậy, một nữ nhân tâm cơ thâm trầm, còn cam tâm tình nguyện bị lợi dụng.

"Việc này anh cũng về sau mới biết được ."

"...!" Cũng may, anh ta không phải ngu ngốc. "Vậy giờ anh có phải rất hận cô ấy không?"

Ivan lắc đầu, bình tĩnh nói: " Anh không hận cô ấy. Cô ấy từ nhỏ ăn nhờ ở đậu, nên cô ấy không biết làm sao. Dù là kẻ nào ở trong hoàn cảnh này lớn lên đều đã mất đi chính mình...... Hiện tại, anh chỉ hy vọng cô ấy có thể hiểu được chính mình cần thứ gì, tìm được một người có thể cho cô ấy hạnh phúc."

Cô thích đáp án này của anh, đạc biệt thích!

Thích sự khoan dung, thích sự lạnh nhạt...Yêu cùng hận, trước giờ là tương sinh tương khắc. Không hận...... Mới là chân chính không yêu!

Bất tri bất giác, Ivan nắm chặt tay cô. Cô muốn rút ra, anh càng cầm thật chặt.

"Tiểu Úc......" Taykia của anh thì chuyển qua bên hông cô, con ngươi đen chứa đựng chân thành chưa bao giờ có: "Hãy yêu anh, giống như anh yêu thương em!"

Kinh điển a! Kinh điển đến mức cô muốn tìm quyển sổ để ghi lại.

Anh nắm lấy thắt lưng, tay ôm chặt thêm, thân thể cô một chút cũng không thể cử động. "Bởi vì đây là ý trời, chúng ta đều không thể kháng cự..."

Lời ngon tiếng ngọt từ miệng anh, thật sự ngọt đến tận trong lòng, có thể lừa chết người không đền mạng.

"Anh là thật lòng yêu ..."

Chưa kịp nói hết, cô liền bị một đôi môi mềm mại ngăn chặn...

Đôi môi chạm nhau, làm trời đất đảo lộn. Trong nháy mắt sự kinh ngạc của cô lập tức bị nụ hôn nồng nhiệt chôn vùi, cô không tự chủ được nhắm mắt lại, dùng lòng mình thể nghiệm sự đụng chạm mỹ lệ của môi và môi trong lúc đó....

Mới đầu anh hôn mềm nhẹ trằn trọc, càng hôn càng cuồng nhiệt. Cuối cùng, đôi tay anh gắt gao ôm cô, lưỡi linh hoạt thâm nhập vào khuôn miệng của cô.... Đầu lưỡi vừa đụng chạm, nụ hôn nồng nhiệt liền hóa thành nụ hôn khiêu khích, hoàn toàn không khống chế được cuồng nhiệt phá hủy phòng bị trong lòng cô.

Nụ hôn dài vừa chấm dứt, anh ôm lấy thân thể cô, điều chỉnh hô hấp cùng nhịp tim đập dồn dập một chút. "Chúng ta chính thức kết gi­ao đi?"

Mọi thứ bắt đầu rất đột ngột, làm cô có chút loạn, không, là rất loạn! Cô cần bình tĩnh suy nghĩ một chút! Đầu óc cô hiện giờ dường như trống rỗng.

"Có thể cho em thời gi­an để suy nghĩ không?"

"Được! Bao lâu?"

Cô nghĩ nghĩ nói: "Chờ em có đáp án em sẽ gọi điện thoại cho anh, em đi trước... Em hy vọng anh đừng quấy rầy !"

Cô nghe thấy tiếng thở dài rất nhỏ, cảm giác được anh không được vui.

Sau ngày đó, anh không xuất hiện nữa, cũng không gọi điện thoại cho cô.

Chương 7: Quan Tiểu Úc tâm độngtư vị (2)
Sưu tầm
Tháng năm, mùa cây anh đào nở rộ.

Cây anh đào trước phòng ngủ trong một đêm liền nở rộ, ở trong gió lay động thật hoa mỹ xán lạn....

Tiểu Úc rất thích cây anh đào, cô nói cây anh đào tựa như tình yêu, hoa nở hoa rơi tuyệt mỹ trong chốc lát...

Lăng Lăng lại không thích cây anh đào, cô nói cây anh đào rất thương cảm, đóa hoa như mưa bay lả tả, khi bay múa đầy trời, ý nghĩa đã chấm dứt...

Nhưng hôm nay, Lăng Lăng lại nghiêng người ngồi ở cửa sổ, nhìn cây anh đào nở rộ dưới lầu đến ngẩn người. Gió thổi qua khẽ lay động mái tóc đen dài, cũng lay động ưu thương cô che dấu đã lâu......

Tiểu Úc biết, cô ấy đang nhớ đến một người, một người cô ấy vẫn yêu nhưng chưa từng thấy mặt. Bọn họ quen biết trên mạng, hiểu nhau, nhưng lại chưa bao giờ gặp mặt.

Bởi vì người kia sống tại Mĩ, anh ta có ước mơ vĩ đại đang theo đuổi, Lăng Lăng không muốn trở thành sự ràng buộc của anh ta, không muốn anh ta vì cô mà buông tha cho ước mơ đang theo đuổi.

Lăng Lăng nói: Tình yêu của bọn họ, như cây anh đào, nhật nguyệt tinh hoa sinh ra thân cây tráng kiện, không biết khi nào hoa tươi nở rộ, cũng không biết khi nào hoa cỏ khô...

Nếu nhất định không có kết quả, cô ấy đơn giản không nên đi bắt đầu...

Tiểu Úc không đồng ý, chỉ cần hai người yêu nhau, có cái gì khó khăn không vượt qua được, có cái gì không thể từ bỏ?

Muốn biết quen có kết quả hay không, trước bắt đầu rồi nói sau!

Giữa trưa Lăng Lăng nhìn đồng hồ rồi thu dọn đồ đạc, rửa mặt, lấy ít đồ dùng, quần áo, còn có chút đồ ăn vặt, ra khỏi cửa.

Hôm nay giáo sư Dương Lam Hàng của cô mời tất cả sinh viên trong tổ đề tài của anh và một vài tổ khác đi làng du lịch chơi.

Lăng Lăng đi rồi, căn phòng vốn không lớn, nhất thời trở nên trống trải.

Tiểu Úc nhàm chán nhìn thời khoá biểu, hôm nay lại không có tiết học thật là làm cho người ta buồn bực. Cô lấy di động ra gọi cho vài người bạn đã lâu không gặp, nhưng các bạn mỗi người đều bề bộn nhiều việc, không phải vội vàng cùng bạn trai hẹn hò, thì là vội vàng đi dạo phố.

Cô đành gọi về nhà, tiếp điện thoại là Quan phu nhân: "Tiểu Úc a, mẹ đang muốn gọi điện thoại cho con đây!"

Cô cảm động muốn nói hai câu thật tình cảm với me thì Quan phu nhân nói tiếp: "Tối nay nhà mình hẹn bác Âu Dương ăn cơm, con về sớm một chút! Lần này không được trốn đi, nếu trốn nữa mẹ đánh gãy chân con!"

"Mẹ à, mẹ giết con đi!"

"Mẹ sao lại sinh ra một nha đầu không lương tâm như con chứ! Con không trở về thử xem xem!!!" Quan phu nhân nói xong liền dập điện thoại.

Cô khóc không ra nước mắt, trong lúc vô ý thì thấy tên "Hung linh đêm khuya" trên điện thoại, trong lòng run lên, nhiều ngày nay vẫn chưa hạ được quyết tâm, đột nhiên lại trở nên kiên định.

Điện thoại vừa nối, đối phương lập tức nhận, anh thấp giọng hỏi: "Tiểu Úc?"

Nghe anh nói chuyện thấy không tiện lắm, Tiểu Úc nói nhanh: "Anh ở đâu? Chờ anh xong việc rồi nói sau."

"Chờ một chút!" Một lát sau mới tiếp tục nói: "Không sao, đang cùng luật sư bàn luận phương án xác nhập công ty."

"Em sợ làm lỡ công việc của anh ."

"Có chuyện gì quan trọng hơn chuyện của em chứ?"

Thật rất muốn mắng anh vài câu, suy nghĩ thật lâu, vẫn nói: "Cám ơn!"

Trong lòng rất ấm áp, cảm giác được coi trọng thật tốt!

"Chút nữa anh cùng luật sư bàn công việc xong, liền đến trường học đón em." Anh trầm mặc trong chốc lát, nói: "Buổi tối anh muốn dẫn em tham gia một buổi tiệc xã gi­ao."

"Không được, buổi tối em phải cùng ăn cơm với vị hôn phu."

"Uhm."

Tiểu Úc rõ ràng là muốn chọc tức anh, không biết vì cái gì khi nói ra lại thấy có điều bất thường. Nhất là nghe thấy anh thản nhiên "uhm" một tiếng.

"Anh thật lòng thích em sao?"

"Đúng."

"Anh tin ý trời không?"

"Uh"

"Em cho anh một cơ hội, nếu hôm nay trước mười hai giờ anh có thể tìm được em, em chấp thuận làm bạn gái anh!"

"Được!" Anh rất thoải mái đồng ý , ngay cả cơ hội đổi ý cũng không cho cô

Sau khi cúp điện thoại, Tiểu Úc tắt luôn điện thoại, bỏ vào ngăn kéo.

Cô không muốn lấy một công tử đào hoa như Âu Dương Y Phàm, cũng không muốn dễ dàng nhận tình yêu, cho nên tình nguyện tin tưởng ý trời — hôm nay, là sinh nhật 23 tuổi của cô, cô tin tưởng ông trời sẽ để cô gặp được chân mệnh thiên tử của chính mình.

***********************************
Vừa ra khỏi phòng, Tiểu Úc liền bắt đầu nhìn xung quanh, hy vọng có thể thấy chiếc Porsche quen thuộc, đáng tiếc nhìn hoài mà vẫn chưa thấy.

Dọc theo đường đi, cô ngồi trong taxi không ngừng nhìn xuyên qua cửa kính xe tìm kiếm...

Mỗi một chiếc xe thể thao chạy qua đều làm cho lòng cô run lên, dần dần cô phát hiện: Kỳ thật so với chiếc Porsche, người lái xe thể thao càng khó nhìn hơn.

Về nhà, mặc vào lễ phục mẹ đã chuẩn bị cho, im lặng chờ người khác trang điểm cho mình, cô muốn cười, lại cười không nổi.

Nhắm mắt lại, gương mặt tươi cười của anh đã khắc thật sâu ở trong tâm trí của cô, từ trước đến nay anh đều trực tiếp thổ lộ, bây giờ nhớ tới vẫn thấy cảm động.

Không thể tưởng được, cô để ý đến anh như thế. Phút phút giây giây trôi qua thật nhanh, đảo mắt đã đến giờ ăn cơm chiều.

Ngồi ở bàn ăn xoay tròn trên đỉnh khách sạn, quan sát kiến trúc nhỏ bé bên ngoài, Tiểu Úc tưởng tượng thấy Ivan đang ở khắp tìm cô!

Theo thời gi­an trôi qua, cảnh vật ở bên ngoài cửa sổ sát đất, chậm rãi di động, chậm rãi biến hóa, giống như năm tháng trôi qua, tất cả đều đang thay đổi, duy chỉ có sự chờ mong của cô với anh đã thành vĩnh hằng.

Cô cúi đầu uống một ngụm trà, bắt đầu hối hận quyết định của chính mình.

Ý trời? Ông trời sao lại có thể nói cho Ivan: cô đang ngồi ở đây chờ anh?

Cô đây không phải cho anh cơ hội, mà là tuyệt đường hy vọng của anh, lại tuyệt đường hy vọng của chính mình.

Thời gi­an chầm chậm trôi, lòng cô giống như bị lửa đốt, đến hít thở cũng không thông.

"Tiểu Úc, con không có việc gì chứ?" Mẹ Quan liền hỏi cô: "Sao nhìn đồng hồ suốt vậy?"

"Không có gì!"

Mẹ Quan thấy bộ dáng mất hồn mất vía của cô, nhẹ nhàng ôm bả vai cô, ôn nhu khuyên nhủ: "Mẹ biết con không thích Y Phàm, ngại nó là một công tử đào hoa, con còn trẻ nên nhìn vấn đề thoáng một chút. Đứa nhỏ
<<1 ... 678910 ... 15>>

Tag:

Thoát,Không,Khỏi,Ôn,Nhu,Của,Anh,0

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4673 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4695 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 47