watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 5 - Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh (Diệp Lạc Vô Tâm)
Home >
Tìm kiếm

Thoát Không Khỏi Ôn Nhu Của Anh (Diệp Lạc Vô Tâm)

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
08/01/26 - 17:12

hông ảnh hưởng quyết định của anh. Anh vỗ vỗ vai Tiểu Úc, chỉ chỉ cái bàn bên cửa kính: "Tiểu Úc, cô trước ngồi bên kia uống chút cà phê, tôi có vài việc phải xử lý một chút."

"Nga, anh đi đi, không cần để ý đến tôi."
Cô nhận ly cà phê từ máy làm cà phê tự động, ngồi ở bên cạnh bàn, nhìn Ivan cởi áo khoác, cởi bỏ mấy cái cúc áo, ngồi ở trước một máy tính, rất nhanh liền chuyển động chuột, gõ bàn phím.

Thấy anh như vậy, Tiểu Úc mới hiểu được, nguyên lai sự nghiệp của Ivan đều không phải thành công như cô tưởng, lại càng không phải cái loại ăn chơi trác táng ngồi trong văn phòng máy lạnh tuỳ tiện ký văn kiện, mắng mỏ cấp dưới. Anh đang làm chứng khoán đầu tư — một loại "trò chơi con số " tùy thời có khả năng trở thành hai bàn tay trắng!

"Toàn bộ cổ phiếu khác đều chiếm giữ, làm quyền chứng!"

Một câu của Ivan, tất cả trong phòng đều kinh hô.

"Cái gì!"

"Ông chủ..."

Ivan căn bản không để ý tới bọn họ biểu hiện ra khó có thể lý giải, quyết đoán nói: "Lập tức chiếm giữ, chuẩn bị chuyển màn!"

Tiểu Úc từng học qua một khoá đầu tư tài sản, đối cổ phiếu cùng chứng khoán cũng biết một ít.

Quyền chứng là một loại chứng khoán phiêu lưu cao, tiền lời cao, tính đầu tư rất mạnh, một khi sai lầm sẽ phải mất hết tiền gốc, cho nên người đầu tư chân chính có ánh mắt lâu dài sẽ không lựa chọn lâu dài.

Cô hiểu được, Ivan sở dĩ lựa chọn cách này, nhất định là gặp phiền toái rất lớn, mới có thể bất đắc dĩ dùng tất cả của mình làm tiền đặt cược.

Biết lâu như vậy, ấn tượng Ivan cho cô là một người thích nói xằng bậy, bất cần đời, thậm chí có phần chơi bời lêu lỏng, hôm nay cô mới phát hiện anh cũng có một mặt khác, lúc làm việc so với bất luận người nào đều cẩn thận quả quyết, bởi vì mỗi một giây, mỗi một con số dao động trên bàn phím, đều đại biểu cho một lần đánh bạc của toàn bộ bản thân....

Hắn như vậy, làm cô có chút không dời được tầm mắt!

Một buổi sáng, Tiểu Úc không nhớ rõ mình uống mấy ly cà phê, cô giống như luôn bưng ly cà phê nhìn bộ dáng làm việc của anh, nhìn anh cau mày với những đồ thị đường cong thay đổi liên tục trong máy tính. Vào giữa trưa, Ivan gọi điện thoại bảo người ta đưa thêm một phần cơm lên, sau khi cho cô một hộp, lại ngồi trở lại trước máy tính cùng mọi người vừa ăn vừa ghi lại những đường cong thay đổi liên tục trong đồ thị.

Ăn cơm xong hắn bắt đầu không ngừng gọi điện thoại: Ngân hàng, bệnh viện, thậm chí là luật sư...Tiểu Úc thật không rõ anh đang gặp phiền toái gì, chỉ cảm thấy nếu cho cô sống một ngày trong cuộc sống áp lực như vậy, cô nhất định biến thành người điên, mà anh giống như lúc nào cũng cười thật ôn hòa, sống thật tiêu sái.

Đợi đến khi xong việc, Ivan đưa cô về trường học mới nói câu thứ hai trong hôm nay: "Tiểu Úc, thật có lỗi, hôm nay không chiếu cố được cô!"

"Mỗi ngày anh đều làm việc như vậy, không thấy áp lực lớn sao?"

"Không có cách nào, làm đầu tư chứng khoán chính là như vậy." Anh đậu xe ở ven đường, dụi dụi mày, dựa vào lưng ghế: "Tôi vất vả mới có được đến tất cả đều là con số, mà con số này tùy thời đều khả năng bị mất sạch.... Cô biết không? Rất nhiều lần tôi mơ thấy mình hai bàn tay trắng, loại cảm giác này thật sự rất thất bại......"

"Anh không phải gặp phiền toái gì chứ? Tôi có thể gì giúp không?"

Ivan lắc đầu. "Tôi hiện tại đang thu mua một công ty, nếu ngày mai cổ phiếu kia tiếp tục rớt giá, tài chính trên tay tôi là đủ rồi... Nhưng nếu loại cổ phiếu kia lên giá lại, ta sẽ thất bại trong gang tấc......"

"Đã rớt thành như vậy, sao lại có khả năng tăng giá?"

"Có thể! Bởi vì sau lưng nó có cao thủ chân chính đang khống chế, ý tưởng của hắn không có người khống chế được."

"Ivan......" Nhìn bộ dáng mỏi mệt của anh, Tiểu Úc lại có chút thương cảm, cô tuy rằng không giúp được cái gì, ít nhất cũng có thể ở cạnh giúp anh giảm bớt một chút áp lực: "Hôm nay tôi sẽ cùng anh vượt qua".

Thấy hắn ngồi thẳng lên, ánh mắt ái muội nhìn nàng, Tiểu Úc đột nhiên ý thức được mình nói sai.

Nàng giơ giơ lên hàm dưới, xoay khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng đi chỗ khác. "Nhìn gì chứ? Anh đừng suy nghĩ nhiều..."

"Oh?" Ivan đem một bàn tay khoát lên ghế cô, thân mình nghiêng về phía cô một chút, nhẹ giọng ở bên tai cô hỏi: "Tôi phải nghĩ như thế nào... Mới không phải suy nghĩ nhiều?"

Ngực cô giống như bị cái gì va chạm một chút, lòng đang có một trận đau đớn co rút khác thường sau đó liền mất tri giác. Sự nhanh mồm nhanh miệng của cô hoàn toàn không thể hiện được trong thời khắc này, chỉ có thể lắp bắp nói: "Tôi... Ý của tôi là sẽ cùng anh tâm sự."

Tay kia của anh lại khoát lên vai cô, cố ý lay động lọn tóc quăn của cô, nụ cười xấu xa, ái muội trên mặt càng thêm rõ ràng. "Chỉ là nói chuyện phiếm sao?"

Lòng cô lập tức rối loạn, nhìn ánh mắt mị hoặc của hắn, trong lúc nhất thời quên chính mình đang ở nơi nào, chỉ biết gật đầu lung tung.

"Vậy là tốt rồi!" Ivan ngồi thẳng, ý vị thâm trường nói: "Tôi còn thật lo lắng cô có ý muốn không an phận gì với tôi...."

Ý nghĩ không an phận?! Người này.... Da mặt rốt cuộc làm bằng gì?

"Thừa dịp tôi còn tiền, cô muốn đi đâu?" Hắn hỏi. "Cửa hàng bách hoá? Quán cơm Tây? Hay là......"

"Chúng ta đi leo núi đi!"

"Leo núi?" Ánh mắt anh nhìn cô giống như đang nhìn quái vật, còn là loại quái vật cấp bậc khủng long.

"Anh không phải nói cho tôi biết, anh đòi phải đi từng bước lên chứ?"

"Vô nghĩa!"
Chương 5: Bóng ma khó hiểu trong Quan Tiểu Úc (1)
Sưu tầm
Đi núi đối với một vài người có thể nói là một loại vui sướng khó có thể nói rõ, trải qua con đường đầy bụi gai gập ghềnh, phải đi từng bước một hướng tới đỉnh núi.

Khi đứng trên đỉnh núi nhìn đô thị phồn hoa, phải xem mới biết được thế giới xa hoa trụy lạc kia nhỏ bé bao nhiêu, nhà cao tầng đều có thể dẫm nát dưới chân.

Lúc đi núi xác thực thật là một loại tra tấn, không thể đi xe thể thao nên thay bằng đi bộ. Đỉnh núi nắng hè chói chang mặt trời gay gắt, tất cả mọi góc cạnh đều rất rõ ràng.

"Ivan, anh nhìn nơi đó xem ! Đó là trường học của tôi." Tiểu Úc hưng phấn mà chỉ vào hướng phía trước.

Cảm giác chính mình đang bủn rủn hai chân, Ivan mệt mỏi tìm tảng đá để ngồi sau đó nói: "Quan Tiểu Úc, hỏi thật nghe, nơi này rốt cuộc có cáp treo xuống núi không?

"Đương nhiên là không. Nơi này bất quá là cái núi nhỏ vô danh, ngoại trừ buổi sáng có người leo núi rèn luyện thân thể, nhân tiện đến xem phong cảnh, những người khác căn bản sẽ không đến, sao có thể có cáp treo?"

"Chốc nữa cô cõng tôi đi xuống, bằng không tôi sẽ không xuống núi ."

"Khư! Anh như thế cũng coi là nam nhân sao!?"

"Cô cũng được coi là nữ nhân?!"

Tiểu Úc liếc mắt khinh thường, lôi kéo cánh tay, kéo anh đứng lên từ tảng đá.

"Không có Porsche anh không thể đi bộ? Không lao động tay chân, thời gi­an đối với anh không hề có ý nghĩa? Hay là không mua vàng, không mua kim cương, vốn sẽ không có người yêu anh sao?"

Ivan nhìn cô, bỗng nhiên không biết trả lời như thế nào.

"Không còn tiền, anh sẽ không còn là anh ?!"

"......" Anh thật sự không biết.

" Trước đây, ba ba mang tôi đến núi này, tôo khóc lóc với ông. Ông nói cho tôi biết: ‘Tiểu Úc, ba ba không thể cả đời bảo vệ con, con đường của mình phải tự chính mình đi." Mấy năm nay tôi trưởng thành, người vẫn thích mang tôi đến ngọn núi này, nói với tôi: ‘Tiểu úc, ba ba có nhiều tiền đều là của ba ba, con cái gì đều không có, con đường của con phải chính con đi!’"

Ivan vẫn nhìn cô, thật lâu mới nói: "Cô có một người cha thật tốt!"

"Từ nhỏ đến lớn, tiền tiêu vặt của tôi không thể nhiều hơn bạn bè, quần áo không cần đẹp hơn người khác. Ông không cho tôi đi nước ngoài học tập, để tôi giống như những người khác học tại đại học T, lúc đó tôi còn cho rằng ông đối với tôi không tốt. Sau đó có một lần đến đây, lúc tôi quay đầu liền thấy ông đỡ một thân cây kịch liệt thở, mồ hôi đầm đìa, tôi mới hiểu được ông yêu ta nhiều thế nào."

"Chuyện đời không thể biết trước được. Ông ấy không dám cam đoan có thể cô dựa vào cả đời, cho nên hy vọng cô giống một người con gái bình thường có cuộc sống bình thường, nếu có một ngày ông chỉ còn hai bàn tay trắng, cô cũng có thể có một cuộc sống tốt!".

Tiểu Úc cười vỗ vỗ bờ vai của hắn. "Không sai, lực lĩnh ngộ rất tốt ."

"Quá khen!"

"Kỳ thật, hai bàn tay trắng cũng không có gì. Chúng ta giống nhau có hai tay có thể làm việc, có hai chân có thể bước đi, còn có ánh mắt có thể thấy thế giới phồn hoa,xa hoa, truỵ lạc...... Anh còn sợ điều gì?!".

Ivan về phía trước đi ra từng bước, cùng Tiểu Úc sóng vai nhau đứng.

Xa xa là núi xanh trùng điệp, dưới chân còn có nhà cao tầng gắn bó thành một mảng. Nơi này phong cảnh quả thực rất đẹp.

"Đúng! không có gì đáng sợ." Hắn nói: "Ba tôi từng phá sản, ông ở trong xe ngủ ba tháng, mỗi ngày cầm báo kiếm việc làm. Ông nói cho tôi biết: Vậy cũng không có gì, ngủ rất khá, cũng có thể ăn no, quan trọng nhất là... mẹ tôi luôn bên cạnh ông."

Những ngọn đèn đường sáng lên, một loạt nhà lầu sáng đèn, ngọn đèn trên cầu cũng nối liền với ánh sáng long lanh...

Ivan thật sâu nhìn bên cạnh Tiểu ÚC. Thì ra, bỗng nhiên khi quay đầu, người đứng ở ngọn đèn mờ nhạt mới chính là người anh vẫn tìm kiếm.

Đường vốn gập ghềnh bởi vì đêm tối càng trở nên khó đi hơn.

Ivan nắm chặt tay Tiểu Úc, giúp đỡ cô chậm rãi đi xuống núi. Đi đến sườn núi cô không cẩn thận bước lên một cành cây, dưới chân vừa trượt, suýt nữa té ngã, may thay được anh đỡ lấy kịp lúc.

"Không sao chứ? Chân có bị thương không?"

Cô giật giật mắt cá chân, có chút đau, một chút mà thôi, nhưng anh lại kiên trì muốn cõng cô trên lưng.

Phải cõng một người khác trên lưng nên đường càng lúc càng khó đi, Ivan lôi kéo cỏ dại bên người, từng bước tường bước đi về phía dưới. Mồ hôi rất nhanh ướt đẫm áo sơ­mi của anh, cành khô cũng cào phá quần dài của anh...

Cô hỏi anh: "Anh có mệt hay không?"

Anh nói: "Cho dù tôi chỉ còn hai bàn tay trắng, tôi cũng có thể mang cô đi như vậy."

Cô cười ghé vào trên lưng anh, trên người anh có hương vị mồ hôi nhàn nhạt, trong lòng cô bỗng xuất hiện một loại cảm giác không tên. Có chua, có ngọt, cũng có một chút say mê.

*********************************
Ánh đèn u ám, tình ca uyển chuyển.

Rượu nguyên chất trong miệng, mỹ nhân trong ngực.

Đối với một người nam nhân mà nói, đây đều là một loại dụ hoặc trí mạng, huống chi là là loại công tử phong lưu, phong lưu đã thành tánh như anh?!

Ivan mỉm cười nhìn trong lòng, mùi thơm từ thân thể của cô bay ra, đó không phải là mùi của nước hoa, mà là một loại hương thơm đặc thù của cô gái.

"Ivan, anh nhất định sẽ không thất bại...." Cô sớm thấy đầu óc choáng váng, vẫn tựa vào trên vai anh như cũ, vẫn cố gắng an ủi hắn: "Tôi tin tưởng anh nhất định có thể vượt qua cửa ải khó khăn lần này.... Chờ căn nhà của anh xử lý xong rồi, tôi nhất định sẽ mua một cái nhà... cho tôi......"

Anh nhìn gương mặt tinh khiết, không tỳ vết của cô, ngón tay nhẹ vén những sợi tóc mềm mại của cô, nhẹ giọng hỏi: "Nếu tôi thu mua thất bại, đêm mai cô có thể ở bên người ta hay không?"

"Nói thừa, chúng ta là bạn bè mà!" Cô hiên ngang khẩu khí lẫm liệt nói: "Cùng lắm thì ngày mai tôi mời khách......"

Anh nhìn cô, ánh mắt càng ngày trở nên càng nhu hòa, càng ngày càng triền miên: "Tiểu Úc...."

"Anh còn trẻ, cho dù hai bàn tay trắng cũng có thể bắt đầu một lần nữa!"

"Đứa ngốc, Cô là cô gái ngốc nhất tôi từng gặp......" Anh nắm cánh tay cô thật chặt đặt bên hông, làm cho thân thể cô hoàn toàn bị anh ôm ấp.

Cô rất choáng váng, dễ dàng tin tưởng người ngay cả tên cũng không biết như thế, dễ dàng ngã vào trong lòng một người nam nhân như thế....

Nhưng là anh ta lại cố tình thích sự ngốc nghếch của cô!

Anh biết Tiểu Úc đã từ rất lâu rồi, đó là một ngày mùa hè trong sáng không mây, trong hoa viên hoa đang nở rộ, có một cô bé ngồi ở trong bụi hoa đếm đóa hoa, đếm thật nồng nhiệt. Khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu, đôi mắt to sáng ngời, đôi môi mượt mà, hơn nữa còn có mái tóc dài uốn cong, giống một con búp bê đáng yêu. Khi đó, ba anh mỉm cười hỏi: "Xinh đẹp không? Về sau lấy về nhà làm vợ đi?"

Anh hoàn toàn không hiểu vì sao lòng anh tràn đầy vui mừng liền gật đầu nói "Dạ được!"

Sau này anh trưởng thành, ra nước ngoài du học ba lại hỏi anh: "Con còn nhớ Quan Tiểu Úc không?"

"Con gái bác Quan?"

"Đúng vậy, các con nên gặp mặt trước đã."

Anh do dự một chút. Khi đó anh đúng là còn trẻ tuổi hết sức lông bông, đối với loại môn đăng hộ đối này cảm thấy thật buồn cười, nhưng anh tôn trọng ý kiến của ba, càng tôn trọng Bác Quan.

Bởi vì từng có một năm, tài chính Mỹ chịu ảnh hưởng của gió lốc, kinh tế thế giới xuất hiện đất lỡ, rất nhiều công ty vì lần đó mà có nguy cơ tuyên cáo phá sản đóng cửa. Công ty của Âu Dương Cẩm Hoa cũng bởi vì tài chính quay vòng bất lợi, gần lâm vào tình trạng đóng cửa. Vào thời kì này, tất cả mọi người còn không lo được cho chính mình, không ai nguyện ý cho ông vay tiền, chỉ có Quan Thiên Nguyên bạn học thời đại học lấy công ty thực phẩm của mình ra thế chấp cho ông mượn tiền, giúp ông giải quyết khoản tiền quay vòng. Tiền mặc dù không nhiều lắm, cũng giải quyết không được vấn đề căn bản, lại khiến cho ông ở trong giới thương trường lạnh lùng tìm thấy người bạn chân chính. Nhưng, cuối cùng công ty ông vẫn là tuyên cáo phá sản.... Đúng nhờ là lần đó thất bại, nên ông mới có thành tựu như ngày hôm nay.

Nghĩ vậy, Ivan gắng gượng nói: "Được. Con đem buổi tối xã gi­ao gi­ao cho ba ."

Anh lại không nghĩ rằng ông đẩy cho bằng hữu xã gi­ao, chân thành mời Tiểu Úc, mà cô lại một lời từ chối, một chút mặt mũi cũng không cho anh.

Có lẽ là ngẫu nhiên, cũng có lẽ là thiên ý an bài, đêm đó anh một người đi PUB chơi, vừa vặn nghe thấy có người kêu "Quan Tiểu Úc" nên anh tò mò tìm thanh âm đó. Dưới ánh sáng mờ mờ, nhìn thấy cặp mắt linh động, đáng yêu, và mái tóc quăn, anh nhận ra được đó là cô bé năm đó. Cô vẫn đáng yêu như vậy, nhất là ngồi ở PUB nhìn vũ nữ thoát y vừa ăn kem chuối tiêu, bộ dáng càng đáng yêu hơn!

......

"Ivan?" Thân thể mềm mại của Tiểu Úc ở trong lòng anh cọ cọ, mắt nửa nhắm nửa mở ngửa đầu nhìn anh. Bàn tay nhỏ bé mảnh khảnh đưa đến trên mặt anh, mặt nhăn lại nói. "Anh đừng lúc ẩn lúc hiện, để tôi nhìn kỹ xem, tôi phát hiện anh rất giống một người..."

Cô lại để sát vào chút, nheo lại ánh mắt đã mờ mịt, gương mặt không đánh một chút phấn nào cũng phiếm hồng, đôi môi đỏ mộng, đôi môi mượt mà yêu kều của cô thoạt nhìn thật đẹp, với mùi hương XO còn lưu lại, Không thể suy nghĩ được làm cho anh nhịn không được muốn nhấm nháp, càng nhiều...

Ivan nhất thời thất thần, không khống chế được cúi xuống đôi môi, sắp chạm tới thì âm thanh điện thoại đánh gãy ý loạn tình mê của anh, anh không cần xem số điện thoại cũng biết là ai g
<<1 ... 34567 ... 15>>

Tag:

Thoát,Không,Khỏi,Ôn,Nhu,Của,Anh,0

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4542 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4564 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 55