Siêu quậy trường K.W
lớn tới gia đình Sandy và nhất là cô ấy và anh cô ấy _Kevin nói tiếp, ánh mắt nhìn xa xăm
_Vậy sau đó thì sao ?_Kyu Min hỏi dồn
_Um..hồi đấy anh trai Sandy bị trầm cảm, tự nhốt mình trong phòng tối k gặp bất kì ai kể cả Sandy vẫn luôn quấn quýt với anh, Sandy đã khóc mấy tháng liền k nghỉ cũng chẳng ăn uống gì vì chị tôi mất lúc đấy lại càng đau hơn khi anh trai mà mình yêu quý k chịu gặp mình….và rồi cô ấy đã bỏ nhà đi khăp nơi để tìm tên giết chị ấy.Nhưng đương nhiên động vào người nhà tôi thì k thể sống sót được nên 1 năm sau hắn chết…vụ đó tivi cũng có đăng tin đấy _Kevin cười_1 nụ cười nhạt
_À!tui nhớ rồi,vụ đấy Koon Ham có gọi tui đi nhưng tối hôm đấy tui phải hộ tống tổng thống Nhật qua Hàn nên k đi được, phải k ?_Ren reo lên khi lục lọi trí nhớ 1 chút mới nhớ ra
_Phải đó _Koon Ham gật đầu
_Vậy thằng khốn đó ai giết? _Ren hỏi, mặt tỉnh bơ như vừa hỏi 1 truyện bình thường ở huyện
_À, hắn là do tui sử nhưng nhát chém đôi người mà thời sự đưa tin là Kevin chém, tui k biết dùng kiếm mà _Koon Ham cười hiền
_Hôm đấy tui có nghe thời sự, thảo nào thui bảo nhìn thấy khuôn mặt Lin ở đâu đó rồi, hóa ra là vậy.Nhưng thời sự đưa vụ đó lần đấy xong cũng thôi luôn à _Mika h mới lên tiếng nói
_Uh, thi có ai giám động tới người nhà họ Qualy chứ? Lại được thêm người đứng đầu thế giới CIA lên tiếng thì dù chính phủ Nhật Bản cũng k giám làm to _Koon Ham nói
_haizzz..tất cả truyện đại khái là như vậy… _Kevin thở dài
_hixx…thật k ngờ là Sandy đã phải chịu 1 quá khư đau thương tới vậy à _Kyu Min nước mắt rưng rưng
_Vậy hóa ra 4 năm trước chị ấy về Việt Nam rồi biệt tích cùng vì lý do này sao? Em thật k ngờ à _Rey siết chặt nắm đấm
_Này Le, mi biết đúng k?Vì vậy mới 1 mực đợi chị ấy đúng k?Sao k nói vơi tụi này hả? _Jey nhìn Leo
_Chị Sandy cấm k cho nói, chị ấy cũng đâu cho tui về cùng đâu; chị ấy bảo nói vs ai hoặc theo chị ấy về thì chị ấy từ mặt luôn _Leo mặt buồn tiu nghỉu
_Haizzz…đúng là Lee Sandy lúc nào cũng ôm đồm _Key thở dài
_Nhưng chẳng phải 2 người nói k biết nhau cơ mà? Sandy có bao h nói là quen Kevin đâu _Mika hỏi
_Tui biết Sandy từ khi Sandy vẫn còn bé cơ, vì tui vẫn luôn theo chị tui sang nhà Sandy mà nhưng lúc ấy Sandy ngoài anh trai mình ra cũng chẳng thèm quan tâm tới ai cả, kể cả lớn hơn chút thì cũng chỉ có Tứ Quỷ thôi…Tui hồi đấy biết nhưng vẫn hay đi cũng anh cô ấy thôi chứ cũng k mấy khi gặp chạm mặt Sandy. Mà mọi người cũng biết trí nhớ Sandy rất tồi nên việc k quen tui là đương nhiên, chị tui mất tui đã sang Nhật sống và vào thế giới đêm luôn mà _Kevin giải thích
….
NHững khúc mắc trong lòng cả lũ đã được giải mã gần hết, mọi người ai cũng biết truyện và h trong lòng 2 cô gái nhỏ bé kia đang nuôi 1 quyết tâm nhất định phải bảo vệ cô bé tên Lee Sandy bằng được….quá khứ là vậy, hiện tại là vậy nhưng chắc chắn tương lai xẽ khác….nó có thể vẫn phải đổ máu, vẫn phải có nước mắt nhưng rồi nhất định mọi thứ xẽ tốt đẹp…….
END CHAP 12
1 PHẦN QUÁ KHỨ CỦA SANDY ĐÃ ĐƯỢC HÉ LỘ NHƯNG ĐẤY CHỈ LÀ QUÁ KHỨ VÀ HIỆN TẠI CÒN TƯƠNG LAI PHÍA TRƯỚC CỦA TẤT CẢ XẼ NHƯ THẾ NÀO THÌ XẼ Ở NHỮNG CHAP TIẾP THEO ....VÀ CHAP 13 XẼ LÀ: "TRỞ VỀ - ĐỐI MẶT"
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.mobi chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Chap13: Trở về - Đối mặt
_Oa..a..a.a. mỏi tay quá_Kyu Min vươn vai
_Sữa của em này, uống đi _Koon Ham cười hiền,đặt 1 hộp sữa nhỏ lên bàn Kyu Min
_Hì,thanks anh _Kyu Min cười tươi, uống hết hộp sữa 1 cách ngon lành
_À này Koon ham biết Kevin đâu k ?từ sáng tới h chẳng thấy mặt mũi tên này đâu cả,hay lại sảy ra vụ gì rồi?_Ren hỏi
_Ủa, mà nhắc mới nhớ à Sandy hôm nay cũng nghỉ luôn à?_Kyu Min ngó dáo dác
_À! Chị Sandy cùng với eo về Việt Nam rồi à _Jey từ ngoài bước vào với Key và Rey
_Hả? Về Việt Nam á? Sao ại về vào lúc nay?có truyện gì à? _Kyu Min k khỏi lo lắng
_Cái này em cũng k rõ, sáng sớm nay chị ấy di chuyến sớm nên chỉ bào về Việt Nam có chút việc rồi đêm nay ại bay qua đây ạ _Jey giải thích
_À hay Kevin và Sandy hẹn hò nhỉ?_Ren sau 1 hổi chắp tay lên chán đã phán ra 1 cái suy nghĩ hết sức ấu trĩ và vô cũng vớ vẩn, vẩn vơ
_Vớ vẩn quá, phát ngôn bừa bãi _Mika cho Ren nguyên quyển sách vào đầu vì tội chuyên gia phát ngôn vớ vẩn
_Haha, k phải đâu, ban sáng Kevin có gọi điện dao công việc hôm nay nhờ tui làm còn cậu ấy bận đi viếng ai ý _Koon Ham cười
_Vậy sao? Haizz…hum nay k được nghe Sandy với Kevin cãi nhau cũng buồn thật đấy, thảo nào cứ thấy thiếu thiếu cái gì ý à _Kyu Min mặt xị ra, thở dài thườn thượt
_Ờ phải _Ren hưởng ứng, thở dài theo
******
(tớ k nói nhưng trước h từ chap 1 tới chap này mấy ng họ đều lấy tiếng nhật làm tiếng nói chung nhá; còn ở chap này thì hắn và tên ấy nói là nói tiếng việt nha ^^~ ; h xẽ có 1 số đoạn nói là tiếng Việt or hàn, tới những đoạn đó tớ xẽ ghi rõ còn k ghi gì tức là nói tiếng Nhật nhá, mặc dù tớ oánh là oánh tiếng việt chứ tớ chịu hẻm biết tiếng Nhật đâu, hehe ~^^~)
Tại 1 căn biệt thự lớn,bên trong 1 căn phòng rộng, đồ đạc được vứt 1 cách cực kì bừa bãi với ngổn ngang và giấy tờ, sách báo,….phía sau màn hình máy tính có 1 người đang chúi đầu vào nó cùng đống hồ sơ bày ngổn ngang và có 1 người nữa đang đứng phía sau tấm rèm khẽ ngắm nhìn cảnh vật thiên khiên qua khe hở của tấm rèm……
_Này, định tính như vậy đến bao h vậy hả? _Hắn hỏi
_Sao cớ? _Tên kia đáp 1 cách thơ ngây vô (số) tội
_Nó suýt giết người đấy.!!Định tính bao h mới bước ra khỏi trỗ naỳ đây? _Hắn thở dài
_Chậc, vậy truyện như thế nào? Chắc cậu giải quyết xong rồi hả? _tên kia rời màn hình, xoay ghế hướng về phía hắn
_Thằng đó tính trả thù cho anh trai nó_người đã giết chị ấy, hắn tính nhắm vào con nhóc đấy. Nhưng yên tâm đi, xong rồi, tui k để tay nhóc loi choi đó vấy máu đâu _Hắn nhìn xa xăm
_Chắc nó sock lắm _Tên kia thở dài, mặt k dấu được nỗi lo lắng
_ờ, nhưng k sock bằng tui. Mà này, con nhỏ đó học bắn súng từ bao h vậy? Sao tui k biết? _Hắn quay lại nhìn tên kia cười khổ
_À há? Chưa nói sao? Nó học sau 2 năm cô ấy mất, bố mẹ cũng k chịu đâu nhưng rồi cũng phải nhượng bộ nó _tên kia lắc đầu chán nản
_Vì sao? _Hắn nhìn khó hiểu
_Thì đấy, chẳng biết nó trấn của ai trong nhà khẩu súng nữa, nó tới trước mặt ba má chĩa thẳng khẩu súng vào thái dương ép ba má cho nó học chứ sao? Ba má mà k cho nó học thì nó lấy thân mình làm bia đỡ đạn luôn _Tên kia cười 1 cách kì quặc khi nhớ lại quá khứ hào hùng đầy lẫy lừng của cô em
_Vậy trấn của ai?Thằng ngu đó phải sự tội, chém chết k tha _Hắn nhăn mặt
_Vớ vẩn, chém sao được _Tên kia nhăn mặt theo
_Sao k ? _Hắn quay mặt đối diện với tên kia
_Vì súng đó của tui mà _Tên kia cười đắc trí
“RẦM” hắn nghe xong trượt chân té luôn (=~=)
_Sặc…..
_haha, tại trước ba đưa súng cho tui k hiểu nó nấp ở đâu mà thấy được nên sau này cuỗm luôn như thế đấy, suy ra tui vô tội _Tên kia cười nham nhở
_Mi chết luôn có phải đỡ khổ ta k? _Hắn vơ quấn sách gần đấy ném thẳng vào cái mẹt đang cười nham nhở của tên kia
_Ầy, sách quý đó, chỉ có 2 quyển trên thế giới này thui à, đừng vứt như vậy chứ? _Tên kia đỡ lấy quấn sách nhanh,gọn, nhẹ
_Hừ, k đùa nữa.Tui về Việt Nam k phải là ngồi tán phét đâu, đi được chưa đây ? _Hắn ngó đồng hồ
_Chậc, ừ thì đi _Tên kia ngán ngẩm
_Chuẩn bị hoa chưa? Vác cái xác k tới tui đạp ông chết luôn đó_Hằm gườm gườm
_Rồi, hoa ly, loài hoa cô ấy thích nhất mà _Tên kia cười, nụ cười như luyến tiếc cái gì đó, mang 1 nét buồn khôn tả
_Tốt _Hắn vỗ vai tên kia
Rồi cả 2 cùng bước ra ngoài,thoát khỏi cái căn phòng tối k có lấy 1 chút ánh sáng nào có thể chàn vào được. H thì có thể thấy rõ hơn cả 2 người: hắn diện 1 bộ vest lịch sự màu đen,áo sơ mi trắng bên trong, tóc hung đỏ, tai khuyên nhỏ màu đen; tên kia thì mặc 1 bộ vest trắng tất:sơ mi trắng, áo vest trắng, quần trắng, giầy da trắng, cùng với nước da trắng cũng k kém khi mà lâu lắm rồi hắn k bước ra ngoài lấy 1 lần….chỉ độc có mái tóc hơi dài của hắn là nổi bật 1 màu nâu hạt dẻ khiến hắn cực kì thu hút người ta kể cả nam lẫn nữ nếu như chỉ cần nhìn thấy dù 1 lần hay chỉ là cái lướt qua….
Cả 2 cùng bước len chiếc limou trắng tới 1 nơi để thăm lại 1 người xưa,1 người quan gái cực kì quan trọng trong cuộc đời của cả 2 ….
Chiếc xe dừng lại trước 1 cánh cổng gỗ lớn nhưng đã bị bạc màu do thơi gian có in biển “Nghia trang Triệu Gia”….Tuy đây là 1 nghĩa trang riêng, bên trong có rất nhiều cây cối mọc xanh um, xào xạc nhưng nó cũng k thể xua đi được cái ảm đạm và nỗi buồn u uất ở nơi đây….Nó dễ dàng kéo ta trở về với quá khứ mang tên của 1 cô gái với nụ cười thiên thần, đôi mắt to tròn thơ ngây, thân hình mảnh mai yếu đuối nhưng tâm hồn lại kiên cường bất khuất, dù cô đã 18 tuổi nhưng con người cô cực kì ngốc nghếch, khờ khạo khiến người ta khi nhìn thấy cô xẽ dấy lên 1 quyết tâm bảo vệ cô khỏi cái đen tối, nhơ nhuốc của xã hội hỗn độn, đầy âm mưu đen tối kia…..
Bước chân nhẹ nhàng tới ngôi mộ máu trắng, bên trong đặt 1 tấm ảnh của 1 cô gái mặc 1 chiếc váy trắng tinh,mái tóc xõa dài đang mỉm cười thật tươi ; cô gái này đã k chỉ may nắm được ông trời phú cho sắc đẹp mà còn ưu ái cho cô đôi mắt biết cười…..Gió nhẹ thoảng qua, làn hương bay nhẹ trong khoảng không những cánh hoa ly trắng đang tỏa hương thơm nhè nhẹ như cố để vơi đi từ bao lâu của ai đó mà tựa như chỉ mới hôm qua thôi…..
_Có người tới trước rồi sao ? _Kevin cất tiếng nói, phá tan k gian im lặng khi thấy trên ngôi mộ đấy là bó hoa ly trắng cùng những nén nhang đang tàn trong gió, ngôi mộ cũng đã được lau sạch xẽ, cỏ được phát quang hết cả….
_um, chắc là Sandy _Tên kia cười, đặt nhẹ bó hoa xuống trước mộ
_Hả? cô ta cũng về sao? _Hắn hơi ngạc nhiên
_Uh, năm nào nó trả về thăm mộ cô ấy vào ngày giỗ thay tui….Nó là đứa hay quyên, và thực ra là chẳng bao h chịu nhớ kể cả ngày sinh nhật của mình…vậy mà k hiểu sao ngày giỗ của cô ấy nó tuyệt đối k bao h quên, dù chỉ chậm 1 ngày _Tên kia cười, nụ cười mang nét buồn khó tả
_Hừ, thế thì mau xuất hiện đi, trước khi cái đầu con nhóc đó nổ tung _Hắn nhăn mặt
_ờ thì cũng phải giải quyết xong mọi việc đã chứ _Tên kia nói
_hừ, lẹ lên. Xong chưa? Về thôi, ta còn ra sân bay nữa _Hắn đã tên kia
_đau, ta đập cho bây h.Roài, về…._Tên kia lườm
Cả 2 cùng bước đi, hắn bước nhanh đi trước còn tên kia bước theo sau,…ngoài lại nhìn người con gái trong ảnh kia 1 lần cuối , mỉm cười thật tươi, tên kia khẽ nói:
_Vợ ơi! Anh đi nhé…..
*********
BIỆT THỰ NHÀ HỌ TRƯƠNG:
_Cậu chủ _Cô hầu cúi chào lễ phép
_Um…hôm nay Mỹ Hương về nhà phải k?_Tên kia hỏi
_Dạ,cô chủ dẫn cậu Leo về nhà lấy chút đồ rồi qua chào ông chủ bà chủ bảo qua viếng mộ tiểu thư họ Triệu rồi ra sân bay về Nhật luôn rồi ạ _Cô hầu báo lại
_Um, được rồi _Tên kia gật đầu rồi ra hiệu cho cô ra ngoài làm việc tiếp
_haizzz may là k đụng mặt k thì giải thích phiền phức muốn chết à! Thui, tui đi luôn đây _hắn thở dài
_Hở? về sao?Bay chuyến đêm cũng được mà.Đang muốn nhờ cậu mấy chuyện ở công ty đây _Tên kia ngồi vào bàn máy tính và bắt đầu tiếp công việc dang dở của mình lúc nãy
_Chậc, lần nào tui về cũng bóc lột sức lao động cảu tui là sao? Nhớ phải trả công cho tui đó _hắn tiến đến bàn làm việc của tên kia
_Rồi, tui xẽ gả công chúa nhà họ Trương cho cậu là được chứ gì?_Tên kia cười tinh ranh
_Thui đi, lấy con nhỏ nắng mưa thất thương đó để nó oánh cho tui hồn lìa khỏi xác à? K nói truyện đó nữa, làm lẹ tui còn về k cho ông làm mình đó _hắn nhăn mặt, cố dấu đi khuôn mặt đang đỏ lên của mình
_ha, chưa chắc nhé _Tên kia cười, nụ cười chứa đựng đầy ẩn ý…
************************
TRƯƠNG K.W, TẠI CĂNG-TIN
_Của em này Kyu Min _Koon Ham đưa Kyu Min hộp sữa vừa mua
(chú thích là nhỏ này mê sữa lắm ==. Trả bù cho Sandy nhà ta ghét cay ghét đắng sữa =~=)
_A! Cám ơn anh nhiều nha _Kyu Min cười hiền
_Này, tại sao phải ra căng-tin ngồi như thế này chứ? Khó chịu ghê _Mika nhăn mặt khó chịu vì mấy cái ánh mắt đầy trừu mến của mấy thằng con trai và thù hắn của mấy đứa con gái chiếu về phía mình….
_thôi, cố tạm hôm nay đi, tại phòng nghỉ đang sửa mà, biết sao được _Ren cười
_Hừ, tui về trước đây, qua lớp kiếm đọa đây. Koon Ham đưa Kyu Min về nhà giùm tui nha…Nhớ là phải đưa về tận nhà đó _Mika đứng dậy bước đi, k quên dặn dò Koon Ham cẩn thận
_Rùi, biết mà _Koon ham cười
_Um _Mika gật đầu rồi bước đi kéo theo những ánh mắt ghen ghét có, yêu thương có, ngưỡng mộ có nhưng cô cũng chẳng bận tâm mà cứ nói chuyện với Ren như lũ sung quanh chết hết rồi vậy
2 người kia bước đi để 2 người kia ở lại…..dù đã k còn nước mắt để khóc, k thể đau vì quá đau, k thể tỏ ra k yêu khi lại yêu người ta quá nhiều….Kyu Min k thể ngăn mình k nhìn Koon Ham dù hình ảnh Koon Ham trong cô chẳng hề và chưa bao h mờ nhạt đi chút nào dù là hồi bé hay bây h…..Kyu Min tự hỏi tại sao anh lại vẫn đối sử với cô như thế khi cô đã làm anh đau như vậy, khi đã phũ phàng từ trối tình cảm anh dành cho cô bao nhiêu ngày qua như vậy….sao anh lại đối sử với cô ân cầm thế? Quan tâm thế?.....
_Kyu Min…..Kyu Min……_Koon Ham gọi, lôi Kyu Min về với hiện tại
_Hử….a……dạ …….._Kyu Min lúng túng đỏ mặt
_sao vậy ?em mệt ở đâu à ?_Koon Ham lo lắng
_Dạ, k ạ ! có truyện gì thế ạ ? _Kyu Min lăc đầu, k dấu được sự bối rối….
_Hì, em lạ thế? Mình về thôi, Mika với Ren đi qua club rồi hay em muốn ở đây cũng được _Koon Ham cười
_k, về….về thôi ạ _Kyu Min lúng túng đứng dậy đi 1 mạch
Koon Ham theo sau Kyu Min để lại sau bao nhiêu con mắt tiếc nuối, hụt hẫng vì k được ngắm nhìn nụ cười hiếm hoi của anh thêm 1 chút nữa…..Cũng k có gì lạ khi họ lại tiếc nuối tới vậy bởi vì Koon ham vốn là 1 người khá chín chắn,kiệm lời và cũng lạnh lùng máu lạnh y như tên Kevin trong tất cả mắt những cô gái…..nhưng có lẽ chẳng biết từ lúc nào mà cái hàn khí ấy đã biến mất và thay vào đó cho anh là khuôn mặt với nụ cười tuyệt đẹp….Có lẽ cũng là nhờ 1 ai đó yêu anh anh nhưng lại từ chối, lại làm anh đau….nhưng anh đã quyết tâm rằng k bỏ cuộc; đây là quyết tâm từ lúc anh cứa cô bé đó,là cái khi mà anh vào căn phòng bí mật đó trông thấy cô bé luôn gọi tên anh, khi mà cô khóc nấc lên và ôm chặt lấy anh…..
Nhưng người ta có nói “giang sơn khó đổi bản tính khó dời” (hình như vậy =~=) nên nhưng cử chỉ anh ý chỉ yêu thương, chăm sóc, cười đùa anh ý chỉ dành cho 1 mình người tên Kwon Kyu Min thôi nên mấy bạn nữ đừng mơ hão là anh ý xẽ thay tính đôi nết hoàn toàn nhớ…vì dù gì anh ý cũng là anh hai của 1 bang tầm cỡ, là quản lý của cả 1 quán bar to nhất nhì tokyo mà….kakaa, đừng nên mơ mộng nhiều (đấy là Zen nói thẳng sự thật nó hơi phũ phàng tý,bạn nào mà có chót yêu anh Koon Ham thì đừng hy vọng nhớ ,kekee)
Cười nhẹ, Koon Ham bước đi song song với Kyu Min, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé, thanh mảnh đó; Koon Ham nói nhưng khuôn mặt vẫn nhìn thẳng về phía trước…:
_Kwon Kyu Min, em có thể cho anh biết lý do thực sự em từ chối tình cảm của anh được k? 1 lời nói thật lòng, 1 sự thật ý
Kyu Min hơi bất ngờ trước câu hỏi của Koon Ham nhưng cô cũng chỉ biết cúi mặt xuống để dấu đi khuôn mặt đỏ như quả gấc của mình và
_Vậy sau đó thì sao ?_Kyu Min hỏi dồn
_Um..hồi đấy anh trai Sandy bị trầm cảm, tự nhốt mình trong phòng tối k gặp bất kì ai kể cả Sandy vẫn luôn quấn quýt với anh, Sandy đã khóc mấy tháng liền k nghỉ cũng chẳng ăn uống gì vì chị tôi mất lúc đấy lại càng đau hơn khi anh trai mà mình yêu quý k chịu gặp mình….và rồi cô ấy đã bỏ nhà đi khăp nơi để tìm tên giết chị ấy.Nhưng đương nhiên động vào người nhà tôi thì k thể sống sót được nên 1 năm sau hắn chết…vụ đó tivi cũng có đăng tin đấy _Kevin cười_1 nụ cười nhạt
_À!tui nhớ rồi,vụ đấy Koon Ham có gọi tui đi nhưng tối hôm đấy tui phải hộ tống tổng thống Nhật qua Hàn nên k đi được, phải k ?_Ren reo lên khi lục lọi trí nhớ 1 chút mới nhớ ra
_Phải đó _Koon Ham gật đầu
_Vậy thằng khốn đó ai giết? _Ren hỏi, mặt tỉnh bơ như vừa hỏi 1 truyện bình thường ở huyện
_À, hắn là do tui sử nhưng nhát chém đôi người mà thời sự đưa tin là Kevin chém, tui k biết dùng kiếm mà _Koon Ham cười hiền
_Hôm đấy tui có nghe thời sự, thảo nào thui bảo nhìn thấy khuôn mặt Lin ở đâu đó rồi, hóa ra là vậy.Nhưng thời sự đưa vụ đó lần đấy xong cũng thôi luôn à _Mika h mới lên tiếng nói
_Uh, thi có ai giám động tới người nhà họ Qualy chứ? Lại được thêm người đứng đầu thế giới CIA lên tiếng thì dù chính phủ Nhật Bản cũng k giám làm to _Koon Ham nói
_haizzz..tất cả truyện đại khái là như vậy… _Kevin thở dài
_hixx…thật k ngờ là Sandy đã phải chịu 1 quá khư đau thương tới vậy à _Kyu Min nước mắt rưng rưng
_Vậy hóa ra 4 năm trước chị ấy về Việt Nam rồi biệt tích cùng vì lý do này sao? Em thật k ngờ à _Rey siết chặt nắm đấm
_Này Le, mi biết đúng k?Vì vậy mới 1 mực đợi chị ấy đúng k?Sao k nói vơi tụi này hả? _Jey nhìn Leo
_Chị Sandy cấm k cho nói, chị ấy cũng đâu cho tui về cùng đâu; chị ấy bảo nói vs ai hoặc theo chị ấy về thì chị ấy từ mặt luôn _Leo mặt buồn tiu nghỉu
_Haizzz…đúng là Lee Sandy lúc nào cũng ôm đồm _Key thở dài
_Nhưng chẳng phải 2 người nói k biết nhau cơ mà? Sandy có bao h nói là quen Kevin đâu _Mika hỏi
_Tui biết Sandy từ khi Sandy vẫn còn bé cơ, vì tui vẫn luôn theo chị tui sang nhà Sandy mà nhưng lúc ấy Sandy ngoài anh trai mình ra cũng chẳng thèm quan tâm tới ai cả, kể cả lớn hơn chút thì cũng chỉ có Tứ Quỷ thôi…Tui hồi đấy biết nhưng vẫn hay đi cũng anh cô ấy thôi chứ cũng k mấy khi gặp chạm mặt Sandy. Mà mọi người cũng biết trí nhớ Sandy rất tồi nên việc k quen tui là đương nhiên, chị tui mất tui đã sang Nhật sống và vào thế giới đêm luôn mà _Kevin giải thích
….
NHững khúc mắc trong lòng cả lũ đã được giải mã gần hết, mọi người ai cũng biết truyện và h trong lòng 2 cô gái nhỏ bé kia đang nuôi 1 quyết tâm nhất định phải bảo vệ cô bé tên Lee Sandy bằng được….quá khứ là vậy, hiện tại là vậy nhưng chắc chắn tương lai xẽ khác….nó có thể vẫn phải đổ máu, vẫn phải có nước mắt nhưng rồi nhất định mọi thứ xẽ tốt đẹp…….
END CHAP 12
1 PHẦN QUÁ KHỨ CỦA SANDY ĐÃ ĐƯỢC HÉ LỘ NHƯNG ĐẤY CHỈ LÀ QUÁ KHỨ VÀ HIỆN TẠI CÒN TƯƠNG LAI PHÍA TRƯỚC CỦA TẤT CẢ XẼ NHƯ THẾ NÀO THÌ XẼ Ở NHỮNG CHAP TIẾP THEO ....VÀ CHAP 13 XẼ LÀ: "TRỞ VỀ - ĐỐI MẶT"
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại yeutruyen.mobi chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Chap13: Trở về - Đối mặt
_Oa..a..a.a. mỏi tay quá_Kyu Min vươn vai
_Sữa của em này, uống đi _Koon Ham cười hiền,đặt 1 hộp sữa nhỏ lên bàn Kyu Min
_Hì,thanks anh _Kyu Min cười tươi, uống hết hộp sữa 1 cách ngon lành
_À này Koon ham biết Kevin đâu k ?từ sáng tới h chẳng thấy mặt mũi tên này đâu cả,hay lại sảy ra vụ gì rồi?_Ren hỏi
_Ủa, mà nhắc mới nhớ à Sandy hôm nay cũng nghỉ luôn à?_Kyu Min ngó dáo dác
_À! Chị Sandy cùng với eo về Việt Nam rồi à _Jey từ ngoài bước vào với Key và Rey
_Hả? Về Việt Nam á? Sao ại về vào lúc nay?có truyện gì à? _Kyu Min k khỏi lo lắng
_Cái này em cũng k rõ, sáng sớm nay chị ấy di chuyến sớm nên chỉ bào về Việt Nam có chút việc rồi đêm nay ại bay qua đây ạ _Jey giải thích
_À hay Kevin và Sandy hẹn hò nhỉ?_Ren sau 1 hổi chắp tay lên chán đã phán ra 1 cái suy nghĩ hết sức ấu trĩ và vô cũng vớ vẩn, vẩn vơ
_Vớ vẩn quá, phát ngôn bừa bãi _Mika cho Ren nguyên quyển sách vào đầu vì tội chuyên gia phát ngôn vớ vẩn
_Haha, k phải đâu, ban sáng Kevin có gọi điện dao công việc hôm nay nhờ tui làm còn cậu ấy bận đi viếng ai ý _Koon Ham cười
_Vậy sao? Haizz…hum nay k được nghe Sandy với Kevin cãi nhau cũng buồn thật đấy, thảo nào cứ thấy thiếu thiếu cái gì ý à _Kyu Min mặt xị ra, thở dài thườn thượt
_Ờ phải _Ren hưởng ứng, thở dài theo
******
(tớ k nói nhưng trước h từ chap 1 tới chap này mấy ng họ đều lấy tiếng nhật làm tiếng nói chung nhá; còn ở chap này thì hắn và tên ấy nói là nói tiếng việt nha ^^~ ; h xẽ có 1 số đoạn nói là tiếng Việt or hàn, tới những đoạn đó tớ xẽ ghi rõ còn k ghi gì tức là nói tiếng Nhật nhá, mặc dù tớ oánh là oánh tiếng việt chứ tớ chịu hẻm biết tiếng Nhật đâu, hehe ~^^~)
Tại 1 căn biệt thự lớn,bên trong 1 căn phòng rộng, đồ đạc được vứt 1 cách cực kì bừa bãi với ngổn ngang và giấy tờ, sách báo,….phía sau màn hình máy tính có 1 người đang chúi đầu vào nó cùng đống hồ sơ bày ngổn ngang và có 1 người nữa đang đứng phía sau tấm rèm khẽ ngắm nhìn cảnh vật thiên khiên qua khe hở của tấm rèm……
_Này, định tính như vậy đến bao h vậy hả? _Hắn hỏi
_Sao cớ? _Tên kia đáp 1 cách thơ ngây vô (số) tội
_Nó suýt giết người đấy.!!Định tính bao h mới bước ra khỏi trỗ naỳ đây? _Hắn thở dài
_Chậc, vậy truyện như thế nào? Chắc cậu giải quyết xong rồi hả? _tên kia rời màn hình, xoay ghế hướng về phía hắn
_Thằng đó tính trả thù cho anh trai nó_người đã giết chị ấy, hắn tính nhắm vào con nhóc đấy. Nhưng yên tâm đi, xong rồi, tui k để tay nhóc loi choi đó vấy máu đâu _Hắn nhìn xa xăm
_Chắc nó sock lắm _Tên kia thở dài, mặt k dấu được nỗi lo lắng
_ờ, nhưng k sock bằng tui. Mà này, con nhỏ đó học bắn súng từ bao h vậy? Sao tui k biết? _Hắn quay lại nhìn tên kia cười khổ
_À há? Chưa nói sao? Nó học sau 2 năm cô ấy mất, bố mẹ cũng k chịu đâu nhưng rồi cũng phải nhượng bộ nó _tên kia lắc đầu chán nản
_Vì sao? _Hắn nhìn khó hiểu
_Thì đấy, chẳng biết nó trấn của ai trong nhà khẩu súng nữa, nó tới trước mặt ba má chĩa thẳng khẩu súng vào thái dương ép ba má cho nó học chứ sao? Ba má mà k cho nó học thì nó lấy thân mình làm bia đỡ đạn luôn _Tên kia cười 1 cách kì quặc khi nhớ lại quá khứ hào hùng đầy lẫy lừng của cô em
_Vậy trấn của ai?Thằng ngu đó phải sự tội, chém chết k tha _Hắn nhăn mặt
_Vớ vẩn, chém sao được _Tên kia nhăn mặt theo
_Sao k ? _Hắn quay mặt đối diện với tên kia
_Vì súng đó của tui mà _Tên kia cười đắc trí
“RẦM” hắn nghe xong trượt chân té luôn (=~=)
_Sặc…..
_haha, tại trước ba đưa súng cho tui k hiểu nó nấp ở đâu mà thấy được nên sau này cuỗm luôn như thế đấy, suy ra tui vô tội _Tên kia cười nham nhở
_Mi chết luôn có phải đỡ khổ ta k? _Hắn vơ quấn sách gần đấy ném thẳng vào cái mẹt đang cười nham nhở của tên kia
_Ầy, sách quý đó, chỉ có 2 quyển trên thế giới này thui à, đừng vứt như vậy chứ? _Tên kia đỡ lấy quấn sách nhanh,gọn, nhẹ
_Hừ, k đùa nữa.Tui về Việt Nam k phải là ngồi tán phét đâu, đi được chưa đây ? _Hắn ngó đồng hồ
_Chậc, ừ thì đi _Tên kia ngán ngẩm
_Chuẩn bị hoa chưa? Vác cái xác k tới tui đạp ông chết luôn đó_Hằm gườm gườm
_Rồi, hoa ly, loài hoa cô ấy thích nhất mà _Tên kia cười, nụ cười như luyến tiếc cái gì đó, mang 1 nét buồn khôn tả
_Tốt _Hắn vỗ vai tên kia
Rồi cả 2 cùng bước ra ngoài,thoát khỏi cái căn phòng tối k có lấy 1 chút ánh sáng nào có thể chàn vào được. H thì có thể thấy rõ hơn cả 2 người: hắn diện 1 bộ vest lịch sự màu đen,áo sơ mi trắng bên trong, tóc hung đỏ, tai khuyên nhỏ màu đen; tên kia thì mặc 1 bộ vest trắng tất:sơ mi trắng, áo vest trắng, quần trắng, giầy da trắng, cùng với nước da trắng cũng k kém khi mà lâu lắm rồi hắn k bước ra ngoài lấy 1 lần….chỉ độc có mái tóc hơi dài của hắn là nổi bật 1 màu nâu hạt dẻ khiến hắn cực kì thu hút người ta kể cả nam lẫn nữ nếu như chỉ cần nhìn thấy dù 1 lần hay chỉ là cái lướt qua….
Cả 2 cùng bước len chiếc limou trắng tới 1 nơi để thăm lại 1 người xưa,1 người quan gái cực kì quan trọng trong cuộc đời của cả 2 ….
Chiếc xe dừng lại trước 1 cánh cổng gỗ lớn nhưng đã bị bạc màu do thơi gian có in biển “Nghia trang Triệu Gia”….Tuy đây là 1 nghĩa trang riêng, bên trong có rất nhiều cây cối mọc xanh um, xào xạc nhưng nó cũng k thể xua đi được cái ảm đạm và nỗi buồn u uất ở nơi đây….Nó dễ dàng kéo ta trở về với quá khứ mang tên của 1 cô gái với nụ cười thiên thần, đôi mắt to tròn thơ ngây, thân hình mảnh mai yếu đuối nhưng tâm hồn lại kiên cường bất khuất, dù cô đã 18 tuổi nhưng con người cô cực kì ngốc nghếch, khờ khạo khiến người ta khi nhìn thấy cô xẽ dấy lên 1 quyết tâm bảo vệ cô khỏi cái đen tối, nhơ nhuốc của xã hội hỗn độn, đầy âm mưu đen tối kia…..
Bước chân nhẹ nhàng tới ngôi mộ máu trắng, bên trong đặt 1 tấm ảnh của 1 cô gái mặc 1 chiếc váy trắng tinh,mái tóc xõa dài đang mỉm cười thật tươi ; cô gái này đã k chỉ may nắm được ông trời phú cho sắc đẹp mà còn ưu ái cho cô đôi mắt biết cười…..Gió nhẹ thoảng qua, làn hương bay nhẹ trong khoảng không những cánh hoa ly trắng đang tỏa hương thơm nhè nhẹ như cố để vơi đi từ bao lâu của ai đó mà tựa như chỉ mới hôm qua thôi…..
_Có người tới trước rồi sao ? _Kevin cất tiếng nói, phá tan k gian im lặng khi thấy trên ngôi mộ đấy là bó hoa ly trắng cùng những nén nhang đang tàn trong gió, ngôi mộ cũng đã được lau sạch xẽ, cỏ được phát quang hết cả….
_um, chắc là Sandy _Tên kia cười, đặt nhẹ bó hoa xuống trước mộ
_Hả? cô ta cũng về sao? _Hắn hơi ngạc nhiên
_Uh, năm nào nó trả về thăm mộ cô ấy vào ngày giỗ thay tui….Nó là đứa hay quyên, và thực ra là chẳng bao h chịu nhớ kể cả ngày sinh nhật của mình…vậy mà k hiểu sao ngày giỗ của cô ấy nó tuyệt đối k bao h quên, dù chỉ chậm 1 ngày _Tên kia cười, nụ cười mang nét buồn khó tả
_Hừ, thế thì mau xuất hiện đi, trước khi cái đầu con nhóc đó nổ tung _Hắn nhăn mặt
_ờ thì cũng phải giải quyết xong mọi việc đã chứ _Tên kia nói
_hừ, lẹ lên. Xong chưa? Về thôi, ta còn ra sân bay nữa _Hắn đã tên kia
_đau, ta đập cho bây h.Roài, về…._Tên kia lườm
Cả 2 cùng bước đi, hắn bước nhanh đi trước còn tên kia bước theo sau,…ngoài lại nhìn người con gái trong ảnh kia 1 lần cuối , mỉm cười thật tươi, tên kia khẽ nói:
_Vợ ơi! Anh đi nhé…..
*********
BIỆT THỰ NHÀ HỌ TRƯƠNG:
_Cậu chủ _Cô hầu cúi chào lễ phép
_Um…hôm nay Mỹ Hương về nhà phải k?_Tên kia hỏi
_Dạ,cô chủ dẫn cậu Leo về nhà lấy chút đồ rồi qua chào ông chủ bà chủ bảo qua viếng mộ tiểu thư họ Triệu rồi ra sân bay về Nhật luôn rồi ạ _Cô hầu báo lại
_Um, được rồi _Tên kia gật đầu rồi ra hiệu cho cô ra ngoài làm việc tiếp
_haizzz may là k đụng mặt k thì giải thích phiền phức muốn chết à! Thui, tui đi luôn đây _hắn thở dài
_Hở? về sao?Bay chuyến đêm cũng được mà.Đang muốn nhờ cậu mấy chuyện ở công ty đây _Tên kia ngồi vào bàn máy tính và bắt đầu tiếp công việc dang dở của mình lúc nãy
_Chậc, lần nào tui về cũng bóc lột sức lao động cảu tui là sao? Nhớ phải trả công cho tui đó _hắn tiến đến bàn làm việc của tên kia
_Rồi, tui xẽ gả công chúa nhà họ Trương cho cậu là được chứ gì?_Tên kia cười tinh ranh
_Thui đi, lấy con nhỏ nắng mưa thất thương đó để nó oánh cho tui hồn lìa khỏi xác à? K nói truyện đó nữa, làm lẹ tui còn về k cho ông làm mình đó _hắn nhăn mặt, cố dấu đi khuôn mặt đang đỏ lên của mình
_ha, chưa chắc nhé _Tên kia cười, nụ cười chứa đựng đầy ẩn ý…
************************
TRƯƠNG K.W, TẠI CĂNG-TIN
_Của em này Kyu Min _Koon Ham đưa Kyu Min hộp sữa vừa mua
(chú thích là nhỏ này mê sữa lắm ==. Trả bù cho Sandy nhà ta ghét cay ghét đắng sữa =~=)
_A! Cám ơn anh nhiều nha _Kyu Min cười hiền
_Này, tại sao phải ra căng-tin ngồi như thế này chứ? Khó chịu ghê _Mika nhăn mặt khó chịu vì mấy cái ánh mắt đầy trừu mến của mấy thằng con trai và thù hắn của mấy đứa con gái chiếu về phía mình….
_thôi, cố tạm hôm nay đi, tại phòng nghỉ đang sửa mà, biết sao được _Ren cười
_Hừ, tui về trước đây, qua lớp kiếm đọa đây. Koon Ham đưa Kyu Min về nhà giùm tui nha…Nhớ là phải đưa về tận nhà đó _Mika đứng dậy bước đi, k quên dặn dò Koon Ham cẩn thận
_Rùi, biết mà _Koon ham cười
_Um _Mika gật đầu rồi bước đi kéo theo những ánh mắt ghen ghét có, yêu thương có, ngưỡng mộ có nhưng cô cũng chẳng bận tâm mà cứ nói chuyện với Ren như lũ sung quanh chết hết rồi vậy
2 người kia bước đi để 2 người kia ở lại…..dù đã k còn nước mắt để khóc, k thể đau vì quá đau, k thể tỏ ra k yêu khi lại yêu người ta quá nhiều….Kyu Min k thể ngăn mình k nhìn Koon Ham dù hình ảnh Koon Ham trong cô chẳng hề và chưa bao h mờ nhạt đi chút nào dù là hồi bé hay bây h…..Kyu Min tự hỏi tại sao anh lại vẫn đối sử với cô như thế khi cô đã làm anh đau như vậy, khi đã phũ phàng từ trối tình cảm anh dành cho cô bao nhiêu ngày qua như vậy….sao anh lại đối sử với cô ân cầm thế? Quan tâm thế?.....
_Kyu Min…..Kyu Min……_Koon Ham gọi, lôi Kyu Min về với hiện tại
_Hử….a……dạ …….._Kyu Min lúng túng đỏ mặt
_sao vậy ?em mệt ở đâu à ?_Koon Ham lo lắng
_Dạ, k ạ ! có truyện gì thế ạ ? _Kyu Min lăc đầu, k dấu được sự bối rối….
_Hì, em lạ thế? Mình về thôi, Mika với Ren đi qua club rồi hay em muốn ở đây cũng được _Koon Ham cười
_k, về….về thôi ạ _Kyu Min lúng túng đứng dậy đi 1 mạch
Koon Ham theo sau Kyu Min để lại sau bao nhiêu con mắt tiếc nuối, hụt hẫng vì k được ngắm nhìn nụ cười hiếm hoi của anh thêm 1 chút nữa…..Cũng k có gì lạ khi họ lại tiếc nuối tới vậy bởi vì Koon ham vốn là 1 người khá chín chắn,kiệm lời và cũng lạnh lùng máu lạnh y như tên Kevin trong tất cả mắt những cô gái…..nhưng có lẽ chẳng biết từ lúc nào mà cái hàn khí ấy đã biến mất và thay vào đó cho anh là khuôn mặt với nụ cười tuyệt đẹp….Có lẽ cũng là nhờ 1 ai đó yêu anh anh nhưng lại từ chối, lại làm anh đau….nhưng anh đã quyết tâm rằng k bỏ cuộc; đây là quyết tâm từ lúc anh cứa cô bé đó,là cái khi mà anh vào căn phòng bí mật đó trông thấy cô bé luôn gọi tên anh, khi mà cô khóc nấc lên và ôm chặt lấy anh…..
Nhưng người ta có nói “giang sơn khó đổi bản tính khó dời” (hình như vậy =~=) nên nhưng cử chỉ anh ý chỉ yêu thương, chăm sóc, cười đùa anh ý chỉ dành cho 1 mình người tên Kwon Kyu Min thôi nên mấy bạn nữ đừng mơ hão là anh ý xẽ thay tính đôi nết hoàn toàn nhớ…vì dù gì anh ý cũng là anh hai của 1 bang tầm cỡ, là quản lý của cả 1 quán bar to nhất nhì tokyo mà….kakaa, đừng nên mơ mộng nhiều (đấy là Zen nói thẳng sự thật nó hơi phũ phàng tý,bạn nào mà có chót yêu anh Koon Ham thì đừng hy vọng nhớ ,kekee)
Cười nhẹ, Koon Ham bước đi song song với Kyu Min, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé, thanh mảnh đó; Koon Ham nói nhưng khuôn mặt vẫn nhìn thẳng về phía trước…:
_Kwon Kyu Min, em có thể cho anh biết lý do thực sự em từ chối tình cảm của anh được k? 1 lời nói thật lòng, 1 sự thật ý
Kyu Min hơi bất ngờ trước câu hỏi của Koon Ham nhưng cô cũng chỉ biết cúi mặt xuống để dấu đi khuôn mặt đỏ như quả gấc của mình và

