Đọc tiểu thuyết, Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao [[full]
lời phán quyết mà tim đập lên từng hồi, không biết hình phạt dành cho mình là như thế nào, không hiểu sao toàn thân thể nó muốn co quắp lại. Có khi nào là đuổi việc, trừ lương, hay là…trời ơi, trong đầu nó đang nghĩ ra những điều tệ hại nhất, thì bỗng dưng có một giọng nói cắt ngang.
-Bà bà yên tâm đi, việc rớt hạng lần này của Thiên Tư, Thiên Tứ, và cô nhóc này…là do một số rắc rối tình cảm mà ra, cháu sẽ giúp chúng nó giải quyết và mau chóng trở lại bình thường.
Từ nãy giờ thiếu gia Thiên Tử mới lên tiếng. Anh ta quả là rất to gan, dám gọi “bà bà” trước mặt lão phu nhân mà không e dè, đã vậy, còn đứng lên, và tiến thẳng về phía lão phu nhân. Anh ta choàng vai bà bà rồi thì thầm thêm gì đó vào tai của bà bà. Nhưng hành động kì lạ, đầy dửng dưng, không hề sợ sệt của Thiên Tử làm cho Du Du vô cùng ngạc nhiên và càng thêm hiếu kì. Rõ ràng lão phu nhân là một người rất nghiêm khắc, nhưng Thiên Tử vẫn bình thản thể hiện như con người thường ngày của anh ta, quả thật là một người rất huyền bí. Hóa ra nguyên nhân rớt hạng của Thiên Tứ là do có biến cố trong tình cảm, nhưng mà là chuyện gì mà lại gây chấn động mạnh đến cậu ta như vậy. Chẳng lẽ là việc chia tay với Ánh Linh, vì thích người con gái khác như Đại Bảo đã nói, và người con gái kia đã từ chối cậu ta…Thật là…. Quả thật nó rất muốn biết người con gái trong lòng cậu ta lúc này là ai....
Mải suy nghĩ lung tung, bất chợt nó phát hiện ra bà bà đang hướng về nó sau lời thì thầm của đại thiếu gia. Không biết anh ta đã nói gì với lão phu nhân mà ánh mắt hai người họ quả thật rất khó hiểu.
-Lần này ta bỏ qua cho lỗi của cô, công việc kèm Thiên Tư tạm dừng lại, ta sẽ giao cho Thiên Tử. Còn Thiên Tứ, cháu phải tự biết mình sẽ làm gì.
-Dạ vâng thưa bà!
-Cháu không chịu đâu, cháu không học với anh Thiên Tử đâu.
-Ta đã quyết rồi.
NÓi rồi lão phu nhân đứng dậy, và đi về phòng, mặc cho Thiên Tư đã năn nỉ, muốn được tiếp tục học với Du Du. Bà chủ, mẹ của 3 thiếu gia cũng đứng dậy, lắc đầu, vì không thể thay đổi quyết định.
-Các con phải tự biết làm gì, đừng gây rắc rối nữa!
Một người cũng bận bịu không kém lão phu nhân phải hoãn công việc về đây vì kết quả của Thiên Tư và THiên Tứ, làm cho nó cảm thấy lỗi của nó rất lớn. Nếu biết kiềm chế cảm xúc vì chuyện xảy ra với Đông NGhi, nó đã có thể kèm Thiên Tư thi tốt hơn, để không đến nỗi rớt hạng thê thảm như vậy. Nhưng cũng may lần này, có lẽ mọi việc giải quyết êm xuôi được là nhờ một người…
Nó ngước lên nhìn Thiên Tử thì bất chợt bắt gặp ánh mắt của Thiên Tử cũng đang nhìn nó. Nụ cười trên môi anh ta có gì đó rất kì bí, dường như ẩn chứa một kế hoạch gì đó, làm cho nó có cảm giác rất khó chịu, rốt cuộc, anh ta là người như thế nào…
Có lẽ những điều chưa biết về Thiên Tử khá nhiều, nó quyết phải điều tra từ những người lâu năm trong nhà này, là ai, lão Ô, bà Khaly…nhưng mà không thể chờ đợi thêm được nữa, vì nó không thể nào ngủ được nếu không biết thêm gì về anh ta. Đúng rồi, người có thể gặp và hỏi vào lúc đêm khuya như thế này, chỉ có thể là quản gia Pix.
Du Du rón rén đi về phía bếp. Nó mỉm cười, vì nghe tiếng sột soạt ở bếp, chắc chắn rằng quản gia Pix đã có mặt ở đó, nó mò mẫm về phía công tắc điện để mở đèn sáng hơn, vì quản gia Pix luôn chỉ mở một chiếc đèn nho nhỏ .Chiếc đèn vừa được mở lên, nó tươi cười nhìn về phía tủ lạnh…KHuôn mặt nó bỗng dưng thay đổi nhanh chóng, miệng nó há to hết cỡ, trước mắt nó lúc này, không chỉ có quản gia Pix, mà còn có cả…Thiên Tử thiếu gia, cả 2 đang cầm tô mì và… …những cộng mì đang ở lưng chừng, tạm dừng lại vì sự xuất hiện bất ngờ của DU Du….
Nó quả thật không thể hiểu con người này như thế nào, anh ta rất thẳng thừng, nói chuyện với các cô gái thì toàn những lời có cánh, tính tình lại trẻ con, thêm cái tật ăn khuya có 1 không 2 cùng với quản gia Pix nữa, nhưng lại có gì đó rất lạ, bằng chứng là rất có thế lực trong INNO Gia, hầu như ai cũng phải e dè và nghe lời.
Thiên Tử hút gọn những cộng mì cuối cùng, rồi bắt đầu lên tiếng.
-Không ngờ, không có cháu ở đây, quản gia Pix lại có một người bạn cùng ăn khuya…nè!
(Lại cái kiểu nói kèm theo chữ “nè” dễ ghét, làm cho Du Du cảm thấy bực mình vô cùng).
-Dạ không có đâu, tôi chỉ thỉnh thoảng ra đây thôi ạ!
-Mỗi lần cô bé này ra đây, chắc chắn là có chuyện gì đó để hỏi, phải không Du Du?
Quản gia Pix nói một câu làm nó giật mình. ĐÚng là mỗi lần kiếm
quản gia Pix là những lần nó muốn tâm sự hoặc hỏi việc gì đó. Nhưng lần này là hỏi về đại thiếu gia, bây giờ hắn đang có mặt ở đây, đương nhiên là không thể nào khai thác được thêm thông tin gì. Du Du luống cuống, cười gượng gạo. NÓ lùi lùi về phía tủ lạnh.
-À, không…. Hôm nay cháu…. Cháu chỉ ra đây uống nước.
Du Du lấy ra chai nước rồi rót ra một cốc nước đầy, vừa uống vừa nghe ngóng, ánh mắt cố gắng quan sát Thiên Tử, xem anh ta có đi về phòng hay không, để còn hỏi quản gia Pix vài câu. Nó uống từng chút một, kéo dài thời gian, nhưng mà thật là xuôi xẻo khi tên Đại Thiếu gia này còn tiếp tục lấy trái cây trong tủ lạnh ra ngồi nhấm nháp. Không ngờ một người nhìn vẻ ngoài lãng tử và rất “minh tinh” như anh ta lại có thói quen lạ như vậy. Du Du uống đến ly nước thứ 2 rồi, vậy mà vẫn vô ích. Bất chợt quản gia Pix đứng dậy và chào mọi người.
-Đại Thiếu gia cứ từ từ ăn, tôi về phòng trước đây. Du Du hôm nay ăn gì mà sao uống nhiều nước vậy. Cháu cũng đi ngủ đi nhé!
Vừa nghe câu nói đó xong, DU Du phun ra một đống nước. Tình huống quá bất ngờ, làm cho nó không thể nào nuốt thêm nổi miếng nước nào. Đã không hỏi quản gia Pix được gì, mà bây giờ nó lại còn bị đẩy vào tình huống một thân một mình với cái tên quái gở kia. Nó vội vàng cất ly vào kệ, cất bình vào tủ lạnh. Cánh cửa tủ lạnh vừa đóng lại, thì nó cũng thấy mình bị chặn lại bởi cánh tay của Thiên Tử…
-Nhóc uống xong nước chưa… nè?
-Dạ thưa cậu chủ uống xong rồi!
-Sao lại sợ sệt vậy nè?
-Dạ…không có, chỉ là…chỉ là….buồn ngủ quá…
Tay Thiên Tử chống vào tủ lạnh, khuôn mặt cậu ta dần dần kéo sát vào mặt nó. Du Du cố nghiêng người, và quay mặt sang một bên, tránh không nhìn thẳng vào đôi mắt đầy bí hiểm và thu hút của anh ta.
-Khi đối mặt với anh, Nhóc phải nói thật, nếu trong 3 tiếng đếm, Nhóc mà không trả lời, anh sẽ “mi” Nhóc đó.
-NÓi…nói thật gì cơ ạ?
-Là sợ sệt hay là buồn ngủ?
-Tôi…
-Một…
Sau tiếng đếm, anh ta lại càng sát lại Du Du, làm cho tim nó đập càng mạnh. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Tại sao nó phải nhận hình phạt cho cái trò chơi mà do chính anh ta bày ra. Thật là vô lý, nhưng không hiểu sao nó không thể la lên được. Chỉ trong tích tắc nữa thôi, anh ta sẽ đếm đến 3, và anh ta sẽ hôn nó thật sao, hay là chỉ trêu đùa. Không được, anh chàng này từ nước ngoài về, anh ta dám làm những việc lộ liễu lắm, bằng chứng là lần đầu gặp mặt ở vườn. Đầu óc Du Du rối bung lên những suy nghĩ..
-Hai…
THình thịch…
-B…
-Là sợ….
Du Du nhắm chặt mắt vào và hét lên. Nó biết là khoảng cách của anh ta đã gần đến mức không thể tưởng khi tiếng đếm thứ 3 văng vẳng bên tai nó. Hơi thở dồn dập, chưa có gì đụng vào khuôn mặt nó, ngoại trừ hơi thở của Thiên Tử đang rất nhẹ nhàng gần bên gò má.
Thiên Tử mỉm cười đầy đắc chí, anh ta đứng thẳng người dậy.
-Chỉ có trong những tình huống nguy cấp, người ta mới chịu nói ra sự thật, đúng không nè?
Du Du bắt đầu mở mắt ra, và thở dài một cái khi thấy mình được an toàn.
-Có đúng không nè? Một…
-Dạ đúng!
Nó chưa kịp định hình thì anh ta lại kéo sát mặt về phía nó, nó đưa tay lên che mặt, và hét câu trả lời lên. Nó không ngờ đó cũng là một câu hỏi của anh ta. Cách khiến cho người ta phải trả lời thật là kinh dị.
-Không ngờ Nhóc ngây thơ, và đáng yêu thật. Bây giờ tốt nhất Nhóc nên về phòng và ngủ một giấc ngon đi, vì ngày mai sẽ là một ngày dài đối với Nhóc, sẽ có rất nhiều điều thú vị đó…nè.
Thiên Tử bỏ đi, để lại cái nhìn và nụ cười đầy hàm ý. “Điều thú vị” ở đây là gì, và tại sao lại là một ngày dài đối với nó. Anh ta nói vậy, lại càng làm cho nó không thể nào chợp mắt được.
***
-Mắt cậu sao vậy, DU Du?
-À, tại hôm qua không ngủ được chút nào.
-Có chuyện gì à, hay là tại bảng điểm vừa rồi?
-ừ, một phần vì vậy, một phần vì chuyện khác. Thôi bỏ chuyện đó đi, ủa mà ngoài bảng hình như có thông báo mới gì thì phải.
-À, là Hội diễn văn nghệ của trường.
-Vậy lớp mình đã đăng kí tham gia chưa?
-Có mấy cô công chúa kia đăng kí tham gia để tạo hình tượng cho các hotboy đó mà.
-Vậy mỗi lớp có bao nhiêu tiết mục?
-Là 3 tiết mục.
-Mình đăng kí một tiết mục tốp ca cho vui đi.
-Cậu nói gì vậy, DU Du?
-Có phải nếu tham gia thì được miễn vé vào cổng sao?
Đông NGhi và NObu bắt đầu cau mày, 2 người họ cảm nhận được nguồn động lực “free” trong nụ cười đầy nham nhở của Du Du, có lẽ bằng bất cứ giá nào, nó sẽ tham gia buổi biểu diễn văn nghệ để không tốn tiền mua vé.
***
-Mình đã tìm ra bài hát rất ý nghĩa, cần phải có ít nhất 9 người, chia làm 3 tốp để hát thay cho nhau sẽ hay hơn, càng đông lại càng tốt. Mà nghe nói,
người hướng dẫn cũng sẽ được miễn vé vào cổng, nên mình sẽ là người hướng dẫn đội văn nghệ của lớp. Là 1 manager của các ca sĩ lớp A2.
-Cậu nghĩ lớp mình ai sẽ chịu thạm gia cơ chứ?
-Mình, cậu, Nobu…
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)NObu giật bắn mình lên, biết ngay nó sẽ liệt kê tên của cậu ta vào mấy cái trò mất mặt này mà.
-Nếu cậu muốn xem văn nghệ, mình sẽ mua cho cậu cái vé, chứ đừng bắt tôi tham gia vào mấy cái trò này.
-Thôi nào Nobu, cậu phải có tinh thần văn nghệ, và đóng góp cho phong trào của nhà trường một chút, chứ cậu cứ muốn ngồi không giống mấy tên công tử bột lớp mình hả.
Nobu bĩu môi một cái, không nói thêm gì, Đông NGhi thì chắc chắn đồng ý rồi. Việc còn lại là đi vận động mọi người trong lớp một chút. Có lẽ, đây là cơ hội để củng cố tình bạn và tạo thiện cảm cho mọi người, sau những xì căn đan tai hại vừa qua. DU Du cảm thấy hăng hái và có động lực vô cùng. Suốt buổi học hôm đó, nó đến gặp gỡ những người bạn đã từng tham gia kéo co lần trước.
-Dù gì thì chúng ta cũng chỉ học chung với nhau có 2 năm nữa thôi, cũng chưa chắc rằng năm sau sẽ có hội diễn văn nghệ như lần này. Cậu cùng tham gia cho vui nhé!
-Nhớ lần trước kéo co, cảm giác chiến thắng thật là tuyệt vời, vậy lần này, cậu có muốn tạo nên một đội chiến thắng như vậy nữa không?
-Cậu có thể tỏa sáng và thể hiện giọng hát của mình cho mọi người, lại còn có thể tạo ấn tượng trong mắt người mà cậu để ý, đây là một cơ hội rất lớn đó. Tham gia cùng nhóm mình nhé!
-Cậu cũng muốn tạo một kỉ niệm trong quãng thời gian học ở Nhất Kim chứ, cậu có muốn tên cậu được ghi vào sổ sách của Nhất Kim không, có gì đó rất vinh dự đúng không nào?
Những lời nói đầy thuyết phục, kèm theo nụ cười như ánh ban mai, DU DU đã thuyết phục được rất nhiều người bạn cùng tham dự, lòng nó cảm thấy sung sướng vô cùng. Cùng với sự giúp đỡ của ĐÔng Nghi và Nobu, mọi chuyện diễn biến còn tốt hơn ngoài dự kiến. Một kế hoạch tập dợt đội hình tham gia văn nghệ hoành tráng nhất ở Nhất Kim từ trước đến giờ, chỉ có thể ở lớp A2.
Giờ về, Du Du cười suốt, nó cảm thấy rất là vui khi những người bạn A2 lại trở nên đáng yêu và thân thiện đến như vậy. Nó thầm cảm ơn người đã đề bạt ra chương trình này, để nó có cơ hội tiếp cận mọi người như vậy.…Cánh cửa cao cao mở ra, chào đón một ngày làm việc ở INNO đầy sung sức, nó vừa đi vừa nhảy nhót, miệng thì hát vang bài hát nó đã chọn cho lớp.
-Chị Uyển Thanh, sao chị sửa soạn kĩ vậy, hôm nay nhà có khách à?
-Em cũng mau sửa soạn đi, mọi người chuẩn bị tập hợp đó.
-Có chuyện gì vậy chị?
NÓ thấy lạ khi chị Uyển Thanh đang tất bật chuyện gì đó. Không những vậy, lúc vào nhà, nó đã thấy những chị người làm khác cũng có biểu hiện rất lạ, dường như hôm nay mọi người đều trang điểm chút ít, và điệu đà hơn thường ngày.
-Em không biết gì à. Hôm nay đại thiếu gia Thiên Tử sẽ chọn ra một người làm trong nhà để thành một người phục vụ riêng.
-Cái gì?
-Đại thiếu gia ở bất cứ đâu cũng phải có một người hầu gái luôn đi cạnh và phục vụ. Ở bên nước ngoài cũng vậy, khi về đây, cũng phải có một người như vậy, việc này chị cũng đã nghe qua, và hôm nay cậu ấy sẽ chọn một người làm nữ hầu cận.
-Nữ hầu cận?
Du Du không tin vào tai mình nữa. Sao lại có những việc kì lạ với con người lạ kì này. Anh ta giống hệt như một ông hoàng vậy, luôn có hầu gái kề cận để phục vụ riêng ư. Thật là phi lý.
-EM không ra “tuyển chọn” được không?
-Bà chủ có lệnh là ai cũng phải có mặt hết!
Nó thở dài một cái ngao ngán. Hèn chi các chị người làm khác trong nhà lại trang điểm và chau chút hơn, có lẽ là muốn lọt vào mắt của anh ta, và trở thành nữ hầu cận gì gì đó. Linh tính không yên, nó giật mình nhớ lại câu nói ẩn ý của anh ta vào đêm hôm qua, chẳng lẽ việc tuyển chọn đã có kết quả, anh ta sẽ chỉ định….không, không, nhất định không được…Du Du bắt đầu cảm thấy run sợ. Tại sao mọi rắc rối lại vây quanh nó như vậy?
Mọi người hầu nữ trong nhà đã tập trung đông đủ. Công nhận các chị trong nhà trang điểm lên nhìn xinh xắn vô cùng. Có thể đem ra so với các công chúa lớp nó cũng không kém gì. Chỉ có riêng nó và chị Uyển Thanh là bình thường như mọi ngày. Đại thiếu gia Thiên Tử đang ngồi giữa nhà, bên cạnh còn có bà chủ nữa. Xem ra việc này là vô cùng nghiêm túc, và theo như chị Uyển Thanh nói, đó còn là một truyền thống của INNO Gia nữa. Nhịp tim của nó bắt đầu loạn xạ, Thiên Tử đứng dậy và đi một vòng ngắm từng người. Hầu hết các chị người làm đều bẽn lẽn cười và cúi mặt xuống vì xấu hổ, riêng nó, cúi gằm mặt xuống vì sợ, vì run, mong rằng anh ta đừng dừng trước mặt nó,
đừng chọn nó làm gì. Tiếng bước chân của THiên Tử cứ đủng đỉnh chậm rãi như muốn từ từ hành hạ tim nó vậy. Nó không dám ngước mặt lên, chỉ thấy bước chân cậu ta đang đi qua đi lại, mỗi lần cậu ta đi qua hướng khác, nó lại thở dài thoát nạn…
-Con đã chọn xong nữ hầu cận rồi.
-Tốt, ai vậy?
-Là cô gái này…nè!
Du DU thở dài một cái, cả người nhẹ nhõm vô cùng, khi thấy cậu ấy không đứng trước mặt nó. Lúc này nó mới thoải mái và ngẩng đầu lên để nhìn xem nhân vật nào được chọn. Bỗng dưng khuôn mặt nó tái sầm lại, khi mà tất cả mọi người đang nhìn nó, ánh mắt ganh tỵ của các chị người làm, ánh mắt của bà chủ, của quản gia Pix, vì hướng tay chỉ của Thiên Tử là đang nhằm vào nó….
Du DU đứng bất động, không nói lên lời, chẳng lẽ lại từ chối, nhưng nó không có quyền đó. Phải làm gì đây, nó không muốn liên quan gì đến cậu thiếu gia kì bí này, có ai không, cứu nó với….
-Không được!
Bỗng dưng có một tiếng nói đầy dứt khoát cắt ngang không khí căng thẳng lúc này. Dường như là vị cứu tinh mà nó mong đợi đã đến, Mọi ngườ
-Bà bà yên tâm đi, việc rớt hạng lần này của Thiên Tư, Thiên Tứ, và cô nhóc này…là do một số rắc rối tình cảm mà ra, cháu sẽ giúp chúng nó giải quyết và mau chóng trở lại bình thường.
Từ nãy giờ thiếu gia Thiên Tử mới lên tiếng. Anh ta quả là rất to gan, dám gọi “bà bà” trước mặt lão phu nhân mà không e dè, đã vậy, còn đứng lên, và tiến thẳng về phía lão phu nhân. Anh ta choàng vai bà bà rồi thì thầm thêm gì đó vào tai của bà bà. Nhưng hành động kì lạ, đầy dửng dưng, không hề sợ sệt của Thiên Tử làm cho Du Du vô cùng ngạc nhiên và càng thêm hiếu kì. Rõ ràng lão phu nhân là một người rất nghiêm khắc, nhưng Thiên Tử vẫn bình thản thể hiện như con người thường ngày của anh ta, quả thật là một người rất huyền bí. Hóa ra nguyên nhân rớt hạng của Thiên Tứ là do có biến cố trong tình cảm, nhưng mà là chuyện gì mà lại gây chấn động mạnh đến cậu ta như vậy. Chẳng lẽ là việc chia tay với Ánh Linh, vì thích người con gái khác như Đại Bảo đã nói, và người con gái kia đã từ chối cậu ta…Thật là…. Quả thật nó rất muốn biết người con gái trong lòng cậu ta lúc này là ai....
Mải suy nghĩ lung tung, bất chợt nó phát hiện ra bà bà đang hướng về nó sau lời thì thầm của đại thiếu gia. Không biết anh ta đã nói gì với lão phu nhân mà ánh mắt hai người họ quả thật rất khó hiểu.
-Lần này ta bỏ qua cho lỗi của cô, công việc kèm Thiên Tư tạm dừng lại, ta sẽ giao cho Thiên Tử. Còn Thiên Tứ, cháu phải tự biết mình sẽ làm gì.
-Dạ vâng thưa bà!
-Cháu không chịu đâu, cháu không học với anh Thiên Tử đâu.
-Ta đã quyết rồi.
NÓi rồi lão phu nhân đứng dậy, và đi về phòng, mặc cho Thiên Tư đã năn nỉ, muốn được tiếp tục học với Du Du. Bà chủ, mẹ của 3 thiếu gia cũng đứng dậy, lắc đầu, vì không thể thay đổi quyết định.
-Các con phải tự biết làm gì, đừng gây rắc rối nữa!
Một người cũng bận bịu không kém lão phu nhân phải hoãn công việc về đây vì kết quả của Thiên Tư và THiên Tứ, làm cho nó cảm thấy lỗi của nó rất lớn. Nếu biết kiềm chế cảm xúc vì chuyện xảy ra với Đông NGhi, nó đã có thể kèm Thiên Tư thi tốt hơn, để không đến nỗi rớt hạng thê thảm như vậy. Nhưng cũng may lần này, có lẽ mọi việc giải quyết êm xuôi được là nhờ một người…
Nó ngước lên nhìn Thiên Tử thì bất chợt bắt gặp ánh mắt của Thiên Tử cũng đang nhìn nó. Nụ cười trên môi anh ta có gì đó rất kì bí, dường như ẩn chứa một kế hoạch gì đó, làm cho nó có cảm giác rất khó chịu, rốt cuộc, anh ta là người như thế nào…
Có lẽ những điều chưa biết về Thiên Tử khá nhiều, nó quyết phải điều tra từ những người lâu năm trong nhà này, là ai, lão Ô, bà Khaly…nhưng mà không thể chờ đợi thêm được nữa, vì nó không thể nào ngủ được nếu không biết thêm gì về anh ta. Đúng rồi, người có thể gặp và hỏi vào lúc đêm khuya như thế này, chỉ có thể là quản gia Pix.
Du Du rón rén đi về phía bếp. Nó mỉm cười, vì nghe tiếng sột soạt ở bếp, chắc chắn rằng quản gia Pix đã có mặt ở đó, nó mò mẫm về phía công tắc điện để mở đèn sáng hơn, vì quản gia Pix luôn chỉ mở một chiếc đèn nho nhỏ .Chiếc đèn vừa được mở lên, nó tươi cười nhìn về phía tủ lạnh…KHuôn mặt nó bỗng dưng thay đổi nhanh chóng, miệng nó há to hết cỡ, trước mắt nó lúc này, không chỉ có quản gia Pix, mà còn có cả…Thiên Tử thiếu gia, cả 2 đang cầm tô mì và… …những cộng mì đang ở lưng chừng, tạm dừng lại vì sự xuất hiện bất ngờ của DU Du….
Nó quả thật không thể hiểu con người này như thế nào, anh ta rất thẳng thừng, nói chuyện với các cô gái thì toàn những lời có cánh, tính tình lại trẻ con, thêm cái tật ăn khuya có 1 không 2 cùng với quản gia Pix nữa, nhưng lại có gì đó rất lạ, bằng chứng là rất có thế lực trong INNO Gia, hầu như ai cũng phải e dè và nghe lời.
Thiên Tử hút gọn những cộng mì cuối cùng, rồi bắt đầu lên tiếng.
-Không ngờ, không có cháu ở đây, quản gia Pix lại có một người bạn cùng ăn khuya…nè!
(Lại cái kiểu nói kèm theo chữ “nè” dễ ghét, làm cho Du Du cảm thấy bực mình vô cùng).
-Dạ không có đâu, tôi chỉ thỉnh thoảng ra đây thôi ạ!
-Mỗi lần cô bé này ra đây, chắc chắn là có chuyện gì đó để hỏi, phải không Du Du?
Quản gia Pix nói một câu làm nó giật mình. ĐÚng là mỗi lần kiếm
quản gia Pix là những lần nó muốn tâm sự hoặc hỏi việc gì đó. Nhưng lần này là hỏi về đại thiếu gia, bây giờ hắn đang có mặt ở đây, đương nhiên là không thể nào khai thác được thêm thông tin gì. Du Du luống cuống, cười gượng gạo. NÓ lùi lùi về phía tủ lạnh.
-À, không…. Hôm nay cháu…. Cháu chỉ ra đây uống nước.
Du Du lấy ra chai nước rồi rót ra một cốc nước đầy, vừa uống vừa nghe ngóng, ánh mắt cố gắng quan sát Thiên Tử, xem anh ta có đi về phòng hay không, để còn hỏi quản gia Pix vài câu. Nó uống từng chút một, kéo dài thời gian, nhưng mà thật là xuôi xẻo khi tên Đại Thiếu gia này còn tiếp tục lấy trái cây trong tủ lạnh ra ngồi nhấm nháp. Không ngờ một người nhìn vẻ ngoài lãng tử và rất “minh tinh” như anh ta lại có thói quen lạ như vậy. Du Du uống đến ly nước thứ 2 rồi, vậy mà vẫn vô ích. Bất chợt quản gia Pix đứng dậy và chào mọi người.
-Đại Thiếu gia cứ từ từ ăn, tôi về phòng trước đây. Du Du hôm nay ăn gì mà sao uống nhiều nước vậy. Cháu cũng đi ngủ đi nhé!
Vừa nghe câu nói đó xong, DU Du phun ra một đống nước. Tình huống quá bất ngờ, làm cho nó không thể nào nuốt thêm nổi miếng nước nào. Đã không hỏi quản gia Pix được gì, mà bây giờ nó lại còn bị đẩy vào tình huống một thân một mình với cái tên quái gở kia. Nó vội vàng cất ly vào kệ, cất bình vào tủ lạnh. Cánh cửa tủ lạnh vừa đóng lại, thì nó cũng thấy mình bị chặn lại bởi cánh tay của Thiên Tử…
-Nhóc uống xong nước chưa… nè?
-Dạ thưa cậu chủ uống xong rồi!
-Sao lại sợ sệt vậy nè?
-Dạ…không có, chỉ là…chỉ là….buồn ngủ quá…
Tay Thiên Tử chống vào tủ lạnh, khuôn mặt cậu ta dần dần kéo sát vào mặt nó. Du Du cố nghiêng người, và quay mặt sang một bên, tránh không nhìn thẳng vào đôi mắt đầy bí hiểm và thu hút của anh ta.
-Khi đối mặt với anh, Nhóc phải nói thật, nếu trong 3 tiếng đếm, Nhóc mà không trả lời, anh sẽ “mi” Nhóc đó.
-NÓi…nói thật gì cơ ạ?
-Là sợ sệt hay là buồn ngủ?
-Tôi…
-Một…
Sau tiếng đếm, anh ta lại càng sát lại Du Du, làm cho tim nó đập càng mạnh. Chuyện gì đang xảy ra thế này? Tại sao nó phải nhận hình phạt cho cái trò chơi mà do chính anh ta bày ra. Thật là vô lý, nhưng không hiểu sao nó không thể la lên được. Chỉ trong tích tắc nữa thôi, anh ta sẽ đếm đến 3, và anh ta sẽ hôn nó thật sao, hay là chỉ trêu đùa. Không được, anh chàng này từ nước ngoài về, anh ta dám làm những việc lộ liễu lắm, bằng chứng là lần đầu gặp mặt ở vườn. Đầu óc Du Du rối bung lên những suy nghĩ..
-Hai…
THình thịch…
-B…
-Là sợ….
Du Du nhắm chặt mắt vào và hét lên. Nó biết là khoảng cách của anh ta đã gần đến mức không thể tưởng khi tiếng đếm thứ 3 văng vẳng bên tai nó. Hơi thở dồn dập, chưa có gì đụng vào khuôn mặt nó, ngoại trừ hơi thở của Thiên Tử đang rất nhẹ nhàng gần bên gò má.
Thiên Tử mỉm cười đầy đắc chí, anh ta đứng thẳng người dậy.
-Chỉ có trong những tình huống nguy cấp, người ta mới chịu nói ra sự thật, đúng không nè?
Du Du bắt đầu mở mắt ra, và thở dài một cái khi thấy mình được an toàn.
-Có đúng không nè? Một…
-Dạ đúng!
Nó chưa kịp định hình thì anh ta lại kéo sát mặt về phía nó, nó đưa tay lên che mặt, và hét câu trả lời lên. Nó không ngờ đó cũng là một câu hỏi của anh ta. Cách khiến cho người ta phải trả lời thật là kinh dị.
-Không ngờ Nhóc ngây thơ, và đáng yêu thật. Bây giờ tốt nhất Nhóc nên về phòng và ngủ một giấc ngon đi, vì ngày mai sẽ là một ngày dài đối với Nhóc, sẽ có rất nhiều điều thú vị đó…nè.
Thiên Tử bỏ đi, để lại cái nhìn và nụ cười đầy hàm ý. “Điều thú vị” ở đây là gì, và tại sao lại là một ngày dài đối với nó. Anh ta nói vậy, lại càng làm cho nó không thể nào chợp mắt được.
***
-Mắt cậu sao vậy, DU Du?
-À, tại hôm qua không ngủ được chút nào.
-Có chuyện gì à, hay là tại bảng điểm vừa rồi?
-ừ, một phần vì vậy, một phần vì chuyện khác. Thôi bỏ chuyện đó đi, ủa mà ngoài bảng hình như có thông báo mới gì thì phải.
-À, là Hội diễn văn nghệ của trường.
-Vậy lớp mình đã đăng kí tham gia chưa?
-Có mấy cô công chúa kia đăng kí tham gia để tạo hình tượng cho các hotboy đó mà.
-Vậy mỗi lớp có bao nhiêu tiết mục?
-Là 3 tiết mục.
-Mình đăng kí một tiết mục tốp ca cho vui đi.
-Cậu nói gì vậy, DU Du?
-Có phải nếu tham gia thì được miễn vé vào cổng sao?
Đông NGhi và NObu bắt đầu cau mày, 2 người họ cảm nhận được nguồn động lực “free” trong nụ cười đầy nham nhở của Du Du, có lẽ bằng bất cứ giá nào, nó sẽ tham gia buổi biểu diễn văn nghệ để không tốn tiền mua vé.
***
-Mình đã tìm ra bài hát rất ý nghĩa, cần phải có ít nhất 9 người, chia làm 3 tốp để hát thay cho nhau sẽ hay hơn, càng đông lại càng tốt. Mà nghe nói,
người hướng dẫn cũng sẽ được miễn vé vào cổng, nên mình sẽ là người hướng dẫn đội văn nghệ của lớp. Là 1 manager của các ca sĩ lớp A2.
-Cậu nghĩ lớp mình ai sẽ chịu thạm gia cơ chứ?
-Mình, cậu, Nobu…
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)NObu giật bắn mình lên, biết ngay nó sẽ liệt kê tên của cậu ta vào mấy cái trò mất mặt này mà.
-Nếu cậu muốn xem văn nghệ, mình sẽ mua cho cậu cái vé, chứ đừng bắt tôi tham gia vào mấy cái trò này.
-Thôi nào Nobu, cậu phải có tinh thần văn nghệ, và đóng góp cho phong trào của nhà trường một chút, chứ cậu cứ muốn ngồi không giống mấy tên công tử bột lớp mình hả.
Nobu bĩu môi một cái, không nói thêm gì, Đông NGhi thì chắc chắn đồng ý rồi. Việc còn lại là đi vận động mọi người trong lớp một chút. Có lẽ, đây là cơ hội để củng cố tình bạn và tạo thiện cảm cho mọi người, sau những xì căn đan tai hại vừa qua. DU Du cảm thấy hăng hái và có động lực vô cùng. Suốt buổi học hôm đó, nó đến gặp gỡ những người bạn đã từng tham gia kéo co lần trước.
-Dù gì thì chúng ta cũng chỉ học chung với nhau có 2 năm nữa thôi, cũng chưa chắc rằng năm sau sẽ có hội diễn văn nghệ như lần này. Cậu cùng tham gia cho vui nhé!
-Nhớ lần trước kéo co, cảm giác chiến thắng thật là tuyệt vời, vậy lần này, cậu có muốn tạo nên một đội chiến thắng như vậy nữa không?
-Cậu có thể tỏa sáng và thể hiện giọng hát của mình cho mọi người, lại còn có thể tạo ấn tượng trong mắt người mà cậu để ý, đây là một cơ hội rất lớn đó. Tham gia cùng nhóm mình nhé!
-Cậu cũng muốn tạo một kỉ niệm trong quãng thời gian học ở Nhất Kim chứ, cậu có muốn tên cậu được ghi vào sổ sách của Nhất Kim không, có gì đó rất vinh dự đúng không nào?
Những lời nói đầy thuyết phục, kèm theo nụ cười như ánh ban mai, DU DU đã thuyết phục được rất nhiều người bạn cùng tham dự, lòng nó cảm thấy sung sướng vô cùng. Cùng với sự giúp đỡ của ĐÔng Nghi và Nobu, mọi chuyện diễn biến còn tốt hơn ngoài dự kiến. Một kế hoạch tập dợt đội hình tham gia văn nghệ hoành tráng nhất ở Nhất Kim từ trước đến giờ, chỉ có thể ở lớp A2.
Giờ về, Du Du cười suốt, nó cảm thấy rất là vui khi những người bạn A2 lại trở nên đáng yêu và thân thiện đến như vậy. Nó thầm cảm ơn người đã đề bạt ra chương trình này, để nó có cơ hội tiếp cận mọi người như vậy.…Cánh cửa cao cao mở ra, chào đón một ngày làm việc ở INNO đầy sung sức, nó vừa đi vừa nhảy nhót, miệng thì hát vang bài hát nó đã chọn cho lớp.
-Chị Uyển Thanh, sao chị sửa soạn kĩ vậy, hôm nay nhà có khách à?
-Em cũng mau sửa soạn đi, mọi người chuẩn bị tập hợp đó.
-Có chuyện gì vậy chị?
NÓ thấy lạ khi chị Uyển Thanh đang tất bật chuyện gì đó. Không những vậy, lúc vào nhà, nó đã thấy những chị người làm khác cũng có biểu hiện rất lạ, dường như hôm nay mọi người đều trang điểm chút ít, và điệu đà hơn thường ngày.
-Em không biết gì à. Hôm nay đại thiếu gia Thiên Tử sẽ chọn ra một người làm trong nhà để thành một người phục vụ riêng.
-Cái gì?
-Đại thiếu gia ở bất cứ đâu cũng phải có một người hầu gái luôn đi cạnh và phục vụ. Ở bên nước ngoài cũng vậy, khi về đây, cũng phải có một người như vậy, việc này chị cũng đã nghe qua, và hôm nay cậu ấy sẽ chọn một người làm nữ hầu cận.
-Nữ hầu cận?
Du Du không tin vào tai mình nữa. Sao lại có những việc kì lạ với con người lạ kì này. Anh ta giống hệt như một ông hoàng vậy, luôn có hầu gái kề cận để phục vụ riêng ư. Thật là phi lý.
-EM không ra “tuyển chọn” được không?
-Bà chủ có lệnh là ai cũng phải có mặt hết!
Nó thở dài một cái ngao ngán. Hèn chi các chị người làm khác trong nhà lại trang điểm và chau chút hơn, có lẽ là muốn lọt vào mắt của anh ta, và trở thành nữ hầu cận gì gì đó. Linh tính không yên, nó giật mình nhớ lại câu nói ẩn ý của anh ta vào đêm hôm qua, chẳng lẽ việc tuyển chọn đã có kết quả, anh ta sẽ chỉ định….không, không, nhất định không được…Du Du bắt đầu cảm thấy run sợ. Tại sao mọi rắc rối lại vây quanh nó như vậy?
Mọi người hầu nữ trong nhà đã tập trung đông đủ. Công nhận các chị trong nhà trang điểm lên nhìn xinh xắn vô cùng. Có thể đem ra so với các công chúa lớp nó cũng không kém gì. Chỉ có riêng nó và chị Uyển Thanh là bình thường như mọi ngày. Đại thiếu gia Thiên Tử đang ngồi giữa nhà, bên cạnh còn có bà chủ nữa. Xem ra việc này là vô cùng nghiêm túc, và theo như chị Uyển Thanh nói, đó còn là một truyền thống của INNO Gia nữa. Nhịp tim của nó bắt đầu loạn xạ, Thiên Tử đứng dậy và đi một vòng ngắm từng người. Hầu hết các chị người làm đều bẽn lẽn cười và cúi mặt xuống vì xấu hổ, riêng nó, cúi gằm mặt xuống vì sợ, vì run, mong rằng anh ta đừng dừng trước mặt nó,
đừng chọn nó làm gì. Tiếng bước chân của THiên Tử cứ đủng đỉnh chậm rãi như muốn từ từ hành hạ tim nó vậy. Nó không dám ngước mặt lên, chỉ thấy bước chân cậu ta đang đi qua đi lại, mỗi lần cậu ta đi qua hướng khác, nó lại thở dài thoát nạn…
-Con đã chọn xong nữ hầu cận rồi.
-Tốt, ai vậy?
-Là cô gái này…nè!
Du DU thở dài một cái, cả người nhẹ nhõm vô cùng, khi thấy cậu ấy không đứng trước mặt nó. Lúc này nó mới thoải mái và ngẩng đầu lên để nhìn xem nhân vật nào được chọn. Bỗng dưng khuôn mặt nó tái sầm lại, khi mà tất cả mọi người đang nhìn nó, ánh mắt ganh tỵ của các chị người làm, ánh mắt của bà chủ, của quản gia Pix, vì hướng tay chỉ của Thiên Tử là đang nhằm vào nó….
Du DU đứng bất động, không nói lên lời, chẳng lẽ lại từ chối, nhưng nó không có quyền đó. Phải làm gì đây, nó không muốn liên quan gì đến cậu thiếu gia kì bí này, có ai không, cứu nó với….
-Không được!
Bỗng dưng có một tiếng nói đầy dứt khoát cắt ngang không khí căng thẳng lúc này. Dường như là vị cứu tinh mà nó mong đợi đã đến, Mọi ngườ

