Đọc tiểu thuyết, Ngôi Nhà Có Cái Cổng Cao Cao [[full]
Thiên Tư nữa, không hiểu cậu ta có bị ảnh hưởng bởi nó hay không mà hạng của cậu ta cũng rớt đến 31. Thế này thì làm sao nó ăn nói với lão phu nhân. Nó đứng buồn hiu, rồi thở dài quay sang ĐÔng NGhi, cậu ấy đang nhìn tấm bảng đầy lạ lùng, rồi đưa tay chỉ cho nó. Du Du đứng chết lặng và đầy sững sờ…nó không tin vào mắt mình nữa, khi mà cái tên Thiên Tứ được ghi ở vị trí thứ 15…
Phía xa xa từ gốc cây đại thụ của trường, Thiên Tử nhoẻn miệng cười, cậu ta đã xem bảng điểm, và dường như không mấy ngạc nhiên về sự thay đổi này, thậm chí, có lẽ cậu ta cũng biết được nguyên nhân của nó…
Du Du vừa đi vừa suy nghĩ, nhưng có suy nghĩ đến cách mấy cũng không thể tìm ra nguyên do nào làm cho Thiên Tứ tụt hạng như vậy. Nó không thể nào biết được nguyên
nhân đó là do nó. (Các bạn xem lại chương 24 để hiểu nguyên nhân)
Cả 3 đứa thất thểu về lớp, tâm trạng buồn như nhau. Thế mới biết mâu thuẫn trong cuộc sống dễ làm cho con người đi xuống như thế nào. Đang lững thững bước đi, bất chợt cả 3 đứa bị xô lấn bới một đám thanh niên hối hả đi ngược chiều. Có cả những học sinh lớp 10, 11, 12. Bọn họ dường như đang tìm kiếm một ai nào đó. Mà phải rồi, năm nay khối lớp 10, không biết là nhân vật hotboy, hotgirl nào của Itê sẽ xuất hiện, mà chưa được nghe nói tới. Nó quay sang, ánh mắt đặt câu hỏi cho Đông Nghi.
- Năm nay nghe nói là chỉ có một hotgirl đến từ Itê, đó là em của Đại Bảo, Kasumi Tiểu Quỳnh…CHƯƠNG 30: ĐẠI THIẾU GIA KÌ BÍ
Nghe Đông NGhi nói, nó mới chợt nhớ ra, đúng là năm nay Tiểu Quỳnh bắt đầu vào lớp 10, cô bé rất xứng đáng là một hotgirl, dễ thương, baby y hệt Đại Bảo, nhanh nhẹn và năng động nữa. Mà năm nay lại chỉ có một mình cô bé, thể nào cũng trở thành trung tâm của khối lớp 10.
-Nobu không có cảm giác gì với Tiểu Quỳnh à?
-Không, ý cậu là sao?
Du Du im lặng, suy nghĩ “chẳng lẽ cậu ta lại không thấy Tiểu Quỳnh rất giống Đại Bảo hay sao, nhưng sao lại không có cảm giác gì?”. Du Du vừa đi vừa suy nghĩ, nhưng điều mà làm nó cảm thấy rối bời trong lòng lúc này, lại là hạng của Thiên Tứ, tại sao cậu ta lại rớt hạng đến như vậy…
***
-Mắt cậu sao vậy, DU Du?
-À, tại hôm qua không ngủ được chút nào.
-Có chuyện gì à, hay là tại bảng điểm vừa rồi?
-ừ, một phần vì vậy, một phần vì chuyện khác. Thôi bỏ chuyện đó đi, ủa mà ngoài bảng hình như có thông báo mới gì thì phải.
-À, là Hội diễn văn nghệ của trường.
-Vậy lớp mình đã đăng kí tham gia chưa?
-Có mấy cô công chúa kia đăng kí tham gia để tạo hình tượng cho các hotboy đó mà.
-Vậy mỗi lớp có bao nhiêu tiết mục?
-Là 3 tiết mục.
-Mình đăng kí một tiết mục tốp ca cho vui đi.
-Cậu nói gì vậy, DU Du?
-Có phải nếu tham gia thì được miễn vé vào cổng sao?
Đông NGhi và NObu bắt đầu cau mày, 2 người họ cảm nhận được nguồn động lực “free” trong nụ cười đầy nham nhở của Du Du, có lẽ bằng bất cứ giá nào, nó sẽ tham gia buổi biểu diễn văn nghệ để không tốn tiền mua vé.
***
-Mình đã tìm ra bài hát rất ý nghĩa, cần phải có ít nhất 9 người, chia làm 3 tốp để hát thay cho nhau sẽ hay hơn, càng đông lại càng tốt. Mà nghe nói, người hướng dẫn cũng sẽ được miễn vé vào cổng, nên mình sẽ là người hướng dẫn đội văn nghệ của lớp. Là 1 manager của các ca sĩ lớp A2.
-Cậu nghĩ lớp mình ai sẽ chịu thạm gia cơ chứ?
-Mình, cậu, Nobu…
NObu giật bắn mình lên, biết ngay nó sẽ liệt kê tên của cậu ta vào mấy cái trò mất mặt này mà.
-Nếu cậu muốn xem văn nghệ, mình sẽ mua cho cậu cái vé, chứ đừng bắt tôi tham gia vào mấy cái trò này.
-Thôi nào Nobu, cậu phải có tinh thần văn nghệ, và đóng góp cho phong trào của nhà trường một chút, chứ cậu cứ muốn ngồi không giống mấy tên công tử bột lớp mình hả.
Nobu bĩu môi một cái, không nói thêm gì, Đông NGhi thì chắc chắn đồng ý rồi. Việc còn lại là đi vận động mọi người trong lớp một chút. Có lẽ, đây là cơ hội để củng cố tình bạn và tạo thiện cảm cho mọi người, sau những xì căn đan tai hại vừa qua. DU Du cảm thấy hăng hái và có động lực vô cùng. Suốt buổi học hôm đó, nó đến gặp gỡ những người bạn đã từng tham gia kéo co lần trước.
-Dù gì thì chúng ta cũng chỉ học chung với nhau có 2 năm nữa thôi, cũng chưa chắc rằng năm sau sẽ có hội diễn văn nghệ như lần này. Cậu cùng tham gia cho vui nhé!
-Nhớ lần trước kéo co, cảm giác chiến thắng thật là tuyệt vời, vậy lần này, cậu có muốn tạo nên một đội chiến thắng như vậy nữa không?
-Cậu có thể tỏa sáng và thể hiện giọng hát của mình cho mọi người, lại còn có thể tạo ấn tượng trong mắt người mà cậu để ý, đây là một cơ hội rất lớn đó. Tham gia cùng nhóm mình nhé!
-Cậu cũng muốn tạo một kỉ niệm trong quãng thời gian học ở Nhất Kim chứ, cậu có muốn tên cậu được ghi vào sổ sách của Nhất Kim không, có gì đó rất vinh dự đúng không nào?
Những lời nói đầy thuyết phục, kèm theo nụ cười như ánh ban mai, DU DU đã thuyết phục được rất nhiều người bạn cùng tham dự, lòng nó cảm thấy sung sướng vô cùng. Cùng với sự giúp đỡ của ĐÔng Nghi và Nobu, mọi chuyện diễn biến còn tốt hơn ngoài dự kiến. Một kế hoạch tập dợt đội hình tham gia văn nghệ hoành tráng nhất ở Nhất Kim từ trước đến giờ, chỉ có thể ở lớp A2.
Giờ về, Du Du cười suốt, nó cảm thấy rất là vui khi những người bạn A2 lại trở nên đáng yêu và thân thiện đến như vậy. Nó thầm cảm ơn người đã đề bạt ra chương trình này, để nó có cơ hội tiếp cận mọi người như vậy.…Cánh cửa cao cao mở ra, chào đón một ngày làm
việc ở INNO đầy sung sức, nó vừa đi vừa nhảy nhót, miệng thì hát vang bài hát nó đã chọn cho lớp.
-Chị Uyển Thanh, sao chị sửa soạn kĩ vậy, hôm nay nhà có khách à?
-Em cũng mau sửa soạn đi, mọi người chuẩn bị tập hợp đó.
-Có chuyện gì vậy chị?
NÓ thấy lạ khi chị Uyển Thanh đang tất bật chuyện gì đó. Không những vậy, lúc vào nhà, nó đã thấy những chị người làm khác cũng có biểu hiện rất lạ, dường như hôm nay mọi người đều trang điểm chút ít, và điệu đà hơn thường ngày.
-Em không biết gì à. Hôm nay đại thiếu gia Thiên Tử sẽ chọn ra một người làm trong nhà để thành một người phục vụ riêng.
-Cái gì?
-Đại thiếu gia ở bất cứ đâu cũng phải có một người hầu gái luôn đi cạnh và phục vụ. Ở bên nước ngoài cũng vậy, khi về đây, cũng phải có một người như vậy, việc này chị cũng đã nghe qua, và hôm nay cậu ấy sẽ chọn một người làm nữ hầu cận.
-Nữ hầu cận?
Du Du không tin vào tai mình nữa. Sao lại có những việc kì lạ với con người lạ kì này. Anh ta giống hệt như một ông hoàng vậy, luôn có hầu gái kề cận để phục vụ riêng ư. Thật là phi lý.
-EM không ra “tuyển chọn” được không?
-Bà chủ có lệnh là ai cũng phải có mặt hết!
Nó thở dài một cái ngao ngán. Hèn chi các chị người làm khác trong nhà lại trang điểm và chau chút hơn, có lẽ là muốn lọt vào mắt của anh ta, và trở thành nữ hầu cận gì gì đó. Linh tính không yên, nó giật mình nhớ lại câu nói ẩn ý của anh ta vào đêm hôm qua, chẳng lẽ việc tuyển chọn đã có kết quả, anh ta sẽ chỉ định….không, không, nhất định không được…Du Du bắt đầu cảm thấy run sợ. Tại sao mọi rắc rối lại vây quanh nó như vậy?
Mọi người hầu nữ trong nhà đã tập trung đông đủ. Công nhận các chị trong nhà trang điểm lên nhìn xinh xắn vô cùng. Có thể đem ra so với các công chúa lớp nó cũng không kém gì. Chỉ có riêng nó và chị Uyển Thanh là bình thường như mọi ngày. Đại thiếu gia Thiên Tử đang ngồi giữa nhà, bên cạnh còn có bà chủ nữa. Xem ra việc này là vô cùng nghiêm túc, và theo như chị Uyển Thanh nói, đó còn là một truyền thống của INNO Gia nữa. Nhịp tim của nó bắt đầu loạn xạ, Thiên Tử đứng dậy và đi một vòng ngắm từng người. Hầu hết các chị người làm đều bẽn lẽn cười và cúi mặt xuống vì xấu hổ, riêng nó, cúi gằm mặt xuống vì sợ, vì run, mong rằng anh ta đừng dừng trước mặt nó, đừng chọn nó làm gì. Tiếng bước chân của THiên Tử cứ đủng đỉnh chậm rãi như muốn từ từ hành hạ tim nó vậy. Nó không dám ngước mặt lên, chỉ thấy bước chân cậu ta đang đi qua đi lại, mỗi lần cậu ta đi qua hướng khác, nó lại thở dài thoát nạn…
-Con đã chọn xong nữ hầu cận rồi.
-Tốt, ai vậy?
-Là cô gái này…nè!
Du DU thở dài một cái, cả người nhẹ nhõm vô cùng, khi thấy cậu ấy không đứng trước mặt nó. Lúc này nó mới thoải mái và ngẩng đầu lên để nhìn xem nhân vật nào được chọn. Bỗng dưng khuôn mặt nó tái sầm lại, khi mà tất cả mọi người đang nhìn nó, ánh mắt ganh tỵ của các chị người làm, ánh mắt của bà chủ, của quản gia Pix, vì hướng tay chỉ của Thiên Tử là đang nhằm vào nó….
Du DU đứng bất động, không nói lên lời, chẳng lẽ lại từ chối, nhưng nó không có quyền đó. Phải làm gì đây, nó không muốn liên quan gì đến cậu thiếu gia kì bí này, có ai không, cứu nó với….
-Không được!
Bỗng dưng có một tiếng nói đầy dứt khoát cắt ngang không khí căng thẳng lúc này. Dường như là vị cứu tinh mà nó mong đợi đã đến, Mọi người hướng mắt về phía giọng nói xen ngang đầy bất ngờ. Cả nó cũng phải ngước lên nhìn về phía cầu thang. Một người đang bước xuống với vẻ mặt rất lạnh lùng và đầy quyết liệt.
-Em nói gì vậy …Thiên Tứ? Tại sao lại không được nè?
Bà chủ dường như cũng không hiểu ý Thiên Tứ, bắt đầu đứng dậy, khoanh tay đứng đợi lời giải thích. Vừa lúc đó, từ phía cổng chính, một thanh niên mở cửa bước vào, và lần này, nhờ Thiên Tử, Du Du mới có thể nhận định được người vừa bước vào là Thiên Tư. Cậu ta vẻ mặt ngơ ngác, không biết đang xảy ra chuyện gì, nhưng rồi cũng muốn đứng tim, bước chân không thể nhích thêm chút nào, bởi lời nói của Thiên Tứ rất to và rõ ràng.
-Vì em đã chọn cô ấy là nữ hầu cận cho em.
Mời các bạn đón đọc chương 31: NỮ HẦU CẬN
A, các bạn giới thiệu giúp kakatiti mấy bộ truyện tranh hay hay, vui vui, và có chuyện tình lãng mạn nha. Kati muốn đọc để có thêm kinh nghiệm viết. Kati mới mua mấy bộ truyện mà dở quá, nên bạn nào đọc qua mấy truyện hay hay, tình cảm, hài hước kiểu “Ngôi nhà có cái cổng cao cao”, thì nhớ chỉ giúp nhé, để kati khỏi mua nhầm mấy bộ truyện kia nữa. Cám ơn các bạn.
Tại lớp A1:
Cả lớp học đều nhìn Thiên Tứ bằng ánh mắt lạ lùng, nhưng tất cả chỉ dám
bàn tán nho nhỏ với nhau. Biểu hiện của cậu ta hôm nay rất lạ. Không ai có thể ngờ, một người giỏi nhất A1, và luôn đứng thứ 2 của trường, kì thi vừa rồi lại rớt ra khỏi topten. Ai cũng nghĩ rằng chắc hẳn phải có nhầm lẫn trong việc chấm bài. Thiên Tứ chỉ ngồi im lặng, không biểu hiện gì là bực bội hay thắc mắc về điểm thi đó, cậu ta đang nhớ lại câu chuyện đã xảy ra với mình trước ngày thi hôm đó…
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)***
Thiên Tứ vào phòng, định đưa cho cậu em mình chiếc máy tính và bộ đồ dùng cần thiết cho kì thi ngày mai. Lần nào cũng vậy, trước khi đi thi, Thiên Tứ luôn chu đáo chuẩn bị cho Thiên Tư, vì biết rằng cậu em trai này không bao giờ quan tâm đến những chuyện đó. Không thấy ai trong phòng, Thiên Tứ để lại đồ dùng trên bàn, rồi quay ra. Nhưng vừa mới ngoảnh đi, bước chân cậu ta bị khựng lại vì nhìn thấy gì đó….
Thiên Tứ nhìn về phía giường ngủ, là chiếc khung hình mà Du Du đã mua trả lại cho Thiên Tư. Cách đây đã lâu không còn thấy nó trên bàn học nữa. Cả Du Du và Thiên Tứ đều nghĩ rằng cậu ta vẫn còn giận, vì không thể có chiếc khung hình thứ 2 nào thay thế được. Chiếc gối hơi lệch so với vị trí cũ, nên Thiên Tứ có thể nhìn thấy nó ở bên dưới. Thiên Tứ nhấc chiếc gối ra và cầm chiếc khung hình đó lên, khuôn mặt cậu ta như đóng băng lại. Tấm hình trong khung đã được thay đổi, không còn là Nhật Thy và THiên Tư, cô gái trong tấm hình không ai khác, lại là Ling Du Du…
***
Thiên Tứ đã nhận ra tình cảm của Thiên Tư từ ngày hôm đó, cậu ta mải suy nghĩ về những mâu thuẫn, rắc rối sắp phải đối mặt, đúng như cậu ta cảm nhận ngay từ ban đầu, Thiên Tư đã thích Du Du. Đó cũng chính là lý do tại sao Thiên Tứ không thể nào tập trung vào bài thi hôm đó.
Còn Thiên Tư cũng im lặng ngồi nhìn anh trai, cậu ta cũng không biết nguyên nhân vì sao anh lại tụt hạng như vậy. THứ hạng của THiên Tư bao lâu nay người ta không chú ý cho lắm, cho nên việc cậu ta bị rớt hạng cũng không to tát gì. Đằng này, anh Thiên Tứ lại là một super về thành tích học tập, nên việc không lọt vào top ten của trường sẽ là một tin chấn động nhất. Có lẽ lúc này không nên hỏi han gì. Thiên Tư thở dài, ánh mắt cũng nhìn đi xa xăm, hạng của Du Du cũng không tốt, có lẽ là do mâu thuẫn với cô bạn Đông NGhi. Còn cậu ta cũng vì Du Du mà không thể nào tập trung vào bài thi, khi mà biết rằng Du Du và Thiên Tứ đã dành tình cảm cho nhau.
Ánh mắt của Ánh Linh đang hướng về 2 anh em INNO, có lẽ cô ta nhận ra được nguyên nhân mà không ai có thể nhìn ra…
Du Du thất thểu bước trên con đường hướng về ngôi nhà có cái cổng cao cao. Hôm nay suốt ngày ở lớp nó toàn nghe bàn tán về việc THiên Tứ bị rớt xuống hạng thứ 15. Mọi người tranh nhau đưa ra nguyên nhân của việc này, nhưng xem chừng chẳng có lý do nào thuyết phục. Có lẽ mình chọc cười cho cậu ấy, chứ không nên hỏi về nguyên nhân của kết quả lần này thì tốt hơn. Du Du hít một hơi thật mạnh rồi bước qua cánh cổng. Nó tiến về phía ngôi nhà đồ sộ trong một tâm trạng vô cùng căng thẳng, dường như có linh tính chuyện gì đó sắp xảy ra trong căn nhà này….
Không khí nặng nề đang bao trùm ngay từ phía cửa INNO Gia. Du Du bước vào chậm rãi. Người làm trong nhà đang có mặt đầy đủ và xếp vào hàng ngay ngắn. Du Du hướng mắt về phía gian nhà chính, có mặt cả 3 anh em nhà INNO đang ngồi đó, vẻ mặt đều đang rất nghiêm túc, và căng thẳng. Bên cạnh là bà chủ, chủ nhân của INNO Gia, đang công tác ở nước ngoài cũng đã về đây từ lúc nào. Du Du vội vàng nhìn về phía ghế đối diện, người trước mặt họ bây giờ là ..bà bà.
***
-Ta không ngờ kết quả của 2 cháu lại tệ đến như vậy.
-Cháu xin lỗi!
-Không chăm lo đến chúng nó là lỗi của con!
Thiên Tứ và cả bà chủ đều cúi gập đầu xuống xin lỗi lão phu nhân. Không khí của căn nhà trở nên căng thẳng. Lão phu nhân vẻ mặt vô cùng giận dữ. Không ngờ lão phu nhân luôn bận bịu với trăm công nghìn việc của INNO Gia, nhưng vẫn luôn theo dõi tình hình học tập của 2 cậu chủ ở đây. Quả là một người bà chu đáo. Du Du nghĩ đến đó thì chợt nhớ ra nguy hiểm của chính mình. Trách nhiệm kèm Thiên Tư, và để cho cậu ấy tăng hạng bây giờ đã không hoàn thành, chắc chắn nó cũng sẽ là một trong những nhân vật sắp bị đem ra “xử” trong ngày hôm nay.
-Thiên Tứ, tại sao ngay cả cháu cũng bị rớt hạng, từ trước đến giờ, đâu có xảy ra chuyện này, là gì mà đã ảnh hưởng đến cháu như vậy?
-Không có gì đâu bà ạ, chỉ là do lần này cháu không tập trung…
-Cô bé kia lại đây.
Ánh mắt lão phu nhân bất chợt hướng về phía Du Du làm cho nó giật mình, vội vàng cúi mặt xuống.
-Dạ chào lão phu nhân!
Du Du bước lại theo lời yêu cầu của lão phu nhân, người nó như không còn tự chủ được nữa, chỉ đi theo mệnh lệnh, mặc dù rất
muốn biến khỏi nơi này ngay tức khắc.
-Việc hạng của Thiên Tư lần này bị rớt xuống làm ta vô cùng thất vọng, đó cũng một phần là trách nhiệm của cô, vì vậy….
Nó nghe
Phía xa xa từ gốc cây đại thụ của trường, Thiên Tử nhoẻn miệng cười, cậu ta đã xem bảng điểm, và dường như không mấy ngạc nhiên về sự thay đổi này, thậm chí, có lẽ cậu ta cũng biết được nguyên nhân của nó…
Du Du vừa đi vừa suy nghĩ, nhưng có suy nghĩ đến cách mấy cũng không thể tìm ra nguyên do nào làm cho Thiên Tứ tụt hạng như vậy. Nó không thể nào biết được nguyên
nhân đó là do nó. (Các bạn xem lại chương 24 để hiểu nguyên nhân)
Cả 3 đứa thất thểu về lớp, tâm trạng buồn như nhau. Thế mới biết mâu thuẫn trong cuộc sống dễ làm cho con người đi xuống như thế nào. Đang lững thững bước đi, bất chợt cả 3 đứa bị xô lấn bới một đám thanh niên hối hả đi ngược chiều. Có cả những học sinh lớp 10, 11, 12. Bọn họ dường như đang tìm kiếm một ai nào đó. Mà phải rồi, năm nay khối lớp 10, không biết là nhân vật hotboy, hotgirl nào của Itê sẽ xuất hiện, mà chưa được nghe nói tới. Nó quay sang, ánh mắt đặt câu hỏi cho Đông Nghi.
- Năm nay nghe nói là chỉ có một hotgirl đến từ Itê, đó là em của Đại Bảo, Kasumi Tiểu Quỳnh…CHƯƠNG 30: ĐẠI THIẾU GIA KÌ BÍ
Nghe Đông NGhi nói, nó mới chợt nhớ ra, đúng là năm nay Tiểu Quỳnh bắt đầu vào lớp 10, cô bé rất xứng đáng là một hotgirl, dễ thương, baby y hệt Đại Bảo, nhanh nhẹn và năng động nữa. Mà năm nay lại chỉ có một mình cô bé, thể nào cũng trở thành trung tâm của khối lớp 10.
-Nobu không có cảm giác gì với Tiểu Quỳnh à?
-Không, ý cậu là sao?
Du Du im lặng, suy nghĩ “chẳng lẽ cậu ta lại không thấy Tiểu Quỳnh rất giống Đại Bảo hay sao, nhưng sao lại không có cảm giác gì?”. Du Du vừa đi vừa suy nghĩ, nhưng điều mà làm nó cảm thấy rối bời trong lòng lúc này, lại là hạng của Thiên Tứ, tại sao cậu ta lại rớt hạng đến như vậy…
***
-Mắt cậu sao vậy, DU Du?
-À, tại hôm qua không ngủ được chút nào.
-Có chuyện gì à, hay là tại bảng điểm vừa rồi?
-ừ, một phần vì vậy, một phần vì chuyện khác. Thôi bỏ chuyện đó đi, ủa mà ngoài bảng hình như có thông báo mới gì thì phải.
-À, là Hội diễn văn nghệ của trường.
-Vậy lớp mình đã đăng kí tham gia chưa?
-Có mấy cô công chúa kia đăng kí tham gia để tạo hình tượng cho các hotboy đó mà.
-Vậy mỗi lớp có bao nhiêu tiết mục?
-Là 3 tiết mục.
-Mình đăng kí một tiết mục tốp ca cho vui đi.
-Cậu nói gì vậy, DU Du?
-Có phải nếu tham gia thì được miễn vé vào cổng sao?
Đông NGhi và NObu bắt đầu cau mày, 2 người họ cảm nhận được nguồn động lực “free” trong nụ cười đầy nham nhở của Du Du, có lẽ bằng bất cứ giá nào, nó sẽ tham gia buổi biểu diễn văn nghệ để không tốn tiền mua vé.
***
-Mình đã tìm ra bài hát rất ý nghĩa, cần phải có ít nhất 9 người, chia làm 3 tốp để hát thay cho nhau sẽ hay hơn, càng đông lại càng tốt. Mà nghe nói, người hướng dẫn cũng sẽ được miễn vé vào cổng, nên mình sẽ là người hướng dẫn đội văn nghệ của lớp. Là 1 manager của các ca sĩ lớp A2.
-Cậu nghĩ lớp mình ai sẽ chịu thạm gia cơ chứ?
-Mình, cậu, Nobu…
NObu giật bắn mình lên, biết ngay nó sẽ liệt kê tên của cậu ta vào mấy cái trò mất mặt này mà.
-Nếu cậu muốn xem văn nghệ, mình sẽ mua cho cậu cái vé, chứ đừng bắt tôi tham gia vào mấy cái trò này.
-Thôi nào Nobu, cậu phải có tinh thần văn nghệ, và đóng góp cho phong trào của nhà trường một chút, chứ cậu cứ muốn ngồi không giống mấy tên công tử bột lớp mình hả.
Nobu bĩu môi một cái, không nói thêm gì, Đông NGhi thì chắc chắn đồng ý rồi. Việc còn lại là đi vận động mọi người trong lớp một chút. Có lẽ, đây là cơ hội để củng cố tình bạn và tạo thiện cảm cho mọi người, sau những xì căn đan tai hại vừa qua. DU Du cảm thấy hăng hái và có động lực vô cùng. Suốt buổi học hôm đó, nó đến gặp gỡ những người bạn đã từng tham gia kéo co lần trước.
-Dù gì thì chúng ta cũng chỉ học chung với nhau có 2 năm nữa thôi, cũng chưa chắc rằng năm sau sẽ có hội diễn văn nghệ như lần này. Cậu cùng tham gia cho vui nhé!
-Nhớ lần trước kéo co, cảm giác chiến thắng thật là tuyệt vời, vậy lần này, cậu có muốn tạo nên một đội chiến thắng như vậy nữa không?
-Cậu có thể tỏa sáng và thể hiện giọng hát của mình cho mọi người, lại còn có thể tạo ấn tượng trong mắt người mà cậu để ý, đây là một cơ hội rất lớn đó. Tham gia cùng nhóm mình nhé!
-Cậu cũng muốn tạo một kỉ niệm trong quãng thời gian học ở Nhất Kim chứ, cậu có muốn tên cậu được ghi vào sổ sách của Nhất Kim không, có gì đó rất vinh dự đúng không nào?
Những lời nói đầy thuyết phục, kèm theo nụ cười như ánh ban mai, DU DU đã thuyết phục được rất nhiều người bạn cùng tham dự, lòng nó cảm thấy sung sướng vô cùng. Cùng với sự giúp đỡ của ĐÔng Nghi và Nobu, mọi chuyện diễn biến còn tốt hơn ngoài dự kiến. Một kế hoạch tập dợt đội hình tham gia văn nghệ hoành tráng nhất ở Nhất Kim từ trước đến giờ, chỉ có thể ở lớp A2.
Giờ về, Du Du cười suốt, nó cảm thấy rất là vui khi những người bạn A2 lại trở nên đáng yêu và thân thiện đến như vậy. Nó thầm cảm ơn người đã đề bạt ra chương trình này, để nó có cơ hội tiếp cận mọi người như vậy.…Cánh cửa cao cao mở ra, chào đón một ngày làm
việc ở INNO đầy sung sức, nó vừa đi vừa nhảy nhót, miệng thì hát vang bài hát nó đã chọn cho lớp.
-Chị Uyển Thanh, sao chị sửa soạn kĩ vậy, hôm nay nhà có khách à?
-Em cũng mau sửa soạn đi, mọi người chuẩn bị tập hợp đó.
-Có chuyện gì vậy chị?
NÓ thấy lạ khi chị Uyển Thanh đang tất bật chuyện gì đó. Không những vậy, lúc vào nhà, nó đã thấy những chị người làm khác cũng có biểu hiện rất lạ, dường như hôm nay mọi người đều trang điểm chút ít, và điệu đà hơn thường ngày.
-Em không biết gì à. Hôm nay đại thiếu gia Thiên Tử sẽ chọn ra một người làm trong nhà để thành một người phục vụ riêng.
-Cái gì?
-Đại thiếu gia ở bất cứ đâu cũng phải có một người hầu gái luôn đi cạnh và phục vụ. Ở bên nước ngoài cũng vậy, khi về đây, cũng phải có một người như vậy, việc này chị cũng đã nghe qua, và hôm nay cậu ấy sẽ chọn một người làm nữ hầu cận.
-Nữ hầu cận?
Du Du không tin vào tai mình nữa. Sao lại có những việc kì lạ với con người lạ kì này. Anh ta giống hệt như một ông hoàng vậy, luôn có hầu gái kề cận để phục vụ riêng ư. Thật là phi lý.
-EM không ra “tuyển chọn” được không?
-Bà chủ có lệnh là ai cũng phải có mặt hết!
Nó thở dài một cái ngao ngán. Hèn chi các chị người làm khác trong nhà lại trang điểm và chau chút hơn, có lẽ là muốn lọt vào mắt của anh ta, và trở thành nữ hầu cận gì gì đó. Linh tính không yên, nó giật mình nhớ lại câu nói ẩn ý của anh ta vào đêm hôm qua, chẳng lẽ việc tuyển chọn đã có kết quả, anh ta sẽ chỉ định….không, không, nhất định không được…Du Du bắt đầu cảm thấy run sợ. Tại sao mọi rắc rối lại vây quanh nó như vậy?
Mọi người hầu nữ trong nhà đã tập trung đông đủ. Công nhận các chị trong nhà trang điểm lên nhìn xinh xắn vô cùng. Có thể đem ra so với các công chúa lớp nó cũng không kém gì. Chỉ có riêng nó và chị Uyển Thanh là bình thường như mọi ngày. Đại thiếu gia Thiên Tử đang ngồi giữa nhà, bên cạnh còn có bà chủ nữa. Xem ra việc này là vô cùng nghiêm túc, và theo như chị Uyển Thanh nói, đó còn là một truyền thống của INNO Gia nữa. Nhịp tim của nó bắt đầu loạn xạ, Thiên Tử đứng dậy và đi một vòng ngắm từng người. Hầu hết các chị người làm đều bẽn lẽn cười và cúi mặt xuống vì xấu hổ, riêng nó, cúi gằm mặt xuống vì sợ, vì run, mong rằng anh ta đừng dừng trước mặt nó, đừng chọn nó làm gì. Tiếng bước chân của THiên Tử cứ đủng đỉnh chậm rãi như muốn từ từ hành hạ tim nó vậy. Nó không dám ngước mặt lên, chỉ thấy bước chân cậu ta đang đi qua đi lại, mỗi lần cậu ta đi qua hướng khác, nó lại thở dài thoát nạn…
-Con đã chọn xong nữ hầu cận rồi.
-Tốt, ai vậy?
-Là cô gái này…nè!
Du DU thở dài một cái, cả người nhẹ nhõm vô cùng, khi thấy cậu ấy không đứng trước mặt nó. Lúc này nó mới thoải mái và ngẩng đầu lên để nhìn xem nhân vật nào được chọn. Bỗng dưng khuôn mặt nó tái sầm lại, khi mà tất cả mọi người đang nhìn nó, ánh mắt ganh tỵ của các chị người làm, ánh mắt của bà chủ, của quản gia Pix, vì hướng tay chỉ của Thiên Tử là đang nhằm vào nó….
Du DU đứng bất động, không nói lên lời, chẳng lẽ lại từ chối, nhưng nó không có quyền đó. Phải làm gì đây, nó không muốn liên quan gì đến cậu thiếu gia kì bí này, có ai không, cứu nó với….
-Không được!
Bỗng dưng có một tiếng nói đầy dứt khoát cắt ngang không khí căng thẳng lúc này. Dường như là vị cứu tinh mà nó mong đợi đã đến, Mọi người hướng mắt về phía giọng nói xen ngang đầy bất ngờ. Cả nó cũng phải ngước lên nhìn về phía cầu thang. Một người đang bước xuống với vẻ mặt rất lạnh lùng và đầy quyết liệt.
-Em nói gì vậy …Thiên Tứ? Tại sao lại không được nè?
Bà chủ dường như cũng không hiểu ý Thiên Tứ, bắt đầu đứng dậy, khoanh tay đứng đợi lời giải thích. Vừa lúc đó, từ phía cổng chính, một thanh niên mở cửa bước vào, và lần này, nhờ Thiên Tử, Du Du mới có thể nhận định được người vừa bước vào là Thiên Tư. Cậu ta vẻ mặt ngơ ngác, không biết đang xảy ra chuyện gì, nhưng rồi cũng muốn đứng tim, bước chân không thể nhích thêm chút nào, bởi lời nói của Thiên Tứ rất to và rõ ràng.
-Vì em đã chọn cô ấy là nữ hầu cận cho em.
Mời các bạn đón đọc chương 31: NỮ HẦU CẬN
A, các bạn giới thiệu giúp kakatiti mấy bộ truyện tranh hay hay, vui vui, và có chuyện tình lãng mạn nha. Kati muốn đọc để có thêm kinh nghiệm viết. Kati mới mua mấy bộ truyện mà dở quá, nên bạn nào đọc qua mấy truyện hay hay, tình cảm, hài hước kiểu “Ngôi nhà có cái cổng cao cao”, thì nhớ chỉ giúp nhé, để kati khỏi mua nhầm mấy bộ truyện kia nữa. Cám ơn các bạn.
Tại lớp A1:
Cả lớp học đều nhìn Thiên Tứ bằng ánh mắt lạ lùng, nhưng tất cả chỉ dám
bàn tán nho nhỏ với nhau. Biểu hiện của cậu ta hôm nay rất lạ. Không ai có thể ngờ, một người giỏi nhất A1, và luôn đứng thứ 2 của trường, kì thi vừa rồi lại rớt ra khỏi topten. Ai cũng nghĩ rằng chắc hẳn phải có nhầm lẫn trong việc chấm bài. Thiên Tứ chỉ ngồi im lặng, không biểu hiện gì là bực bội hay thắc mắc về điểm thi đó, cậu ta đang nhớ lại câu chuyện đã xảy ra với mình trước ngày thi hôm đó…
(bạn đang đọc truyện tại ,chúc các bạn vui vẻ)***
Thiên Tứ vào phòng, định đưa cho cậu em mình chiếc máy tính và bộ đồ dùng cần thiết cho kì thi ngày mai. Lần nào cũng vậy, trước khi đi thi, Thiên Tứ luôn chu đáo chuẩn bị cho Thiên Tư, vì biết rằng cậu em trai này không bao giờ quan tâm đến những chuyện đó. Không thấy ai trong phòng, Thiên Tứ để lại đồ dùng trên bàn, rồi quay ra. Nhưng vừa mới ngoảnh đi, bước chân cậu ta bị khựng lại vì nhìn thấy gì đó….
Thiên Tứ nhìn về phía giường ngủ, là chiếc khung hình mà Du Du đã mua trả lại cho Thiên Tư. Cách đây đã lâu không còn thấy nó trên bàn học nữa. Cả Du Du và Thiên Tứ đều nghĩ rằng cậu ta vẫn còn giận, vì không thể có chiếc khung hình thứ 2 nào thay thế được. Chiếc gối hơi lệch so với vị trí cũ, nên Thiên Tứ có thể nhìn thấy nó ở bên dưới. Thiên Tứ nhấc chiếc gối ra và cầm chiếc khung hình đó lên, khuôn mặt cậu ta như đóng băng lại. Tấm hình trong khung đã được thay đổi, không còn là Nhật Thy và THiên Tư, cô gái trong tấm hình không ai khác, lại là Ling Du Du…
***
Thiên Tứ đã nhận ra tình cảm của Thiên Tư từ ngày hôm đó, cậu ta mải suy nghĩ về những mâu thuẫn, rắc rối sắp phải đối mặt, đúng như cậu ta cảm nhận ngay từ ban đầu, Thiên Tư đã thích Du Du. Đó cũng chính là lý do tại sao Thiên Tứ không thể nào tập trung vào bài thi hôm đó.
Còn Thiên Tư cũng im lặng ngồi nhìn anh trai, cậu ta cũng không biết nguyên nhân vì sao anh lại tụt hạng như vậy. THứ hạng của THiên Tư bao lâu nay người ta không chú ý cho lắm, cho nên việc cậu ta bị rớt hạng cũng không to tát gì. Đằng này, anh Thiên Tứ lại là một super về thành tích học tập, nên việc không lọt vào top ten của trường sẽ là một tin chấn động nhất. Có lẽ lúc này không nên hỏi han gì. Thiên Tư thở dài, ánh mắt cũng nhìn đi xa xăm, hạng của Du Du cũng không tốt, có lẽ là do mâu thuẫn với cô bạn Đông NGhi. Còn cậu ta cũng vì Du Du mà không thể nào tập trung vào bài thi, khi mà biết rằng Du Du và Thiên Tứ đã dành tình cảm cho nhau.
Ánh mắt của Ánh Linh đang hướng về 2 anh em INNO, có lẽ cô ta nhận ra được nguyên nhân mà không ai có thể nhìn ra…
Du Du thất thểu bước trên con đường hướng về ngôi nhà có cái cổng cao cao. Hôm nay suốt ngày ở lớp nó toàn nghe bàn tán về việc THiên Tứ bị rớt xuống hạng thứ 15. Mọi người tranh nhau đưa ra nguyên nhân của việc này, nhưng xem chừng chẳng có lý do nào thuyết phục. Có lẽ mình chọc cười cho cậu ấy, chứ không nên hỏi về nguyên nhân của kết quả lần này thì tốt hơn. Du Du hít một hơi thật mạnh rồi bước qua cánh cổng. Nó tiến về phía ngôi nhà đồ sộ trong một tâm trạng vô cùng căng thẳng, dường như có linh tính chuyện gì đó sắp xảy ra trong căn nhà này….
Không khí nặng nề đang bao trùm ngay từ phía cửa INNO Gia. Du Du bước vào chậm rãi. Người làm trong nhà đang có mặt đầy đủ và xếp vào hàng ngay ngắn. Du Du hướng mắt về phía gian nhà chính, có mặt cả 3 anh em nhà INNO đang ngồi đó, vẻ mặt đều đang rất nghiêm túc, và căng thẳng. Bên cạnh là bà chủ, chủ nhân của INNO Gia, đang công tác ở nước ngoài cũng đã về đây từ lúc nào. Du Du vội vàng nhìn về phía ghế đối diện, người trước mặt họ bây giờ là ..bà bà.
***
-Ta không ngờ kết quả của 2 cháu lại tệ đến như vậy.
-Cháu xin lỗi!
-Không chăm lo đến chúng nó là lỗi của con!
Thiên Tứ và cả bà chủ đều cúi gập đầu xuống xin lỗi lão phu nhân. Không khí của căn nhà trở nên căng thẳng. Lão phu nhân vẻ mặt vô cùng giận dữ. Không ngờ lão phu nhân luôn bận bịu với trăm công nghìn việc của INNO Gia, nhưng vẫn luôn theo dõi tình hình học tập của 2 cậu chủ ở đây. Quả là một người bà chu đáo. Du Du nghĩ đến đó thì chợt nhớ ra nguy hiểm của chính mình. Trách nhiệm kèm Thiên Tư, và để cho cậu ấy tăng hạng bây giờ đã không hoàn thành, chắc chắn nó cũng sẽ là một trong những nhân vật sắp bị đem ra “xử” trong ngày hôm nay.
-Thiên Tứ, tại sao ngay cả cháu cũng bị rớt hạng, từ trước đến giờ, đâu có xảy ra chuyện này, là gì mà đã ảnh hưởng đến cháu như vậy?
-Không có gì đâu bà ạ, chỉ là do lần này cháu không tập trung…
-Cô bé kia lại đây.
Ánh mắt lão phu nhân bất chợt hướng về phía Du Du làm cho nó giật mình, vội vàng cúi mặt xuống.
-Dạ chào lão phu nhân!
Du Du bước lại theo lời yêu cầu của lão phu nhân, người nó như không còn tự chủ được nữa, chỉ đi theo mệnh lệnh, mặc dù rất
muốn biến khỏi nơi này ngay tức khắc.
-Việc hạng của Thiên Tư lần này bị rớt xuống làm ta vô cùng thất vọng, đó cũng một phần là trách nhiệm của cô, vì vậy….
Nó nghe

