watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 30 - Lười phải yêu anh
Home >
Tìm kiếm

Lười phải yêu anh

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
16/03/26 - 21:37

qua cũng chỉ là dựa vào quan hệ của bố vợ mà ngồi vào cái ghế Bộ trưởng thôi, gã đương nhiên là sẽ sợ một Phó Bộ trưởng cực kỳ chăm chỉ như ba cháu ảnh hưởng đến địa vị và hình tượng của Bộ trưởng như gã rồi, cộng thêm ba cháu với đám người đó không phải là cùng một loại người, Triệu Cương cũng đã từng đi tìm ba cháu, gã có một người bà con muốn vào cục thuế, vì kiêng dè nên muốn nhờ ba cháu làm người tiến cử, nhưng lại bị ba cháu cự tuyệt, tặng lễ vật cũng bị trả lại. Sau đó không lâu, nghe nói bố vợ Triệu Cương được thăng chức thành Chủ tịch tỉnh, quan vừa nhậm chức ba cây đuốc, mượn tư tưởng “Chống tham nhũng” của lãnh đạo Trung Ương, liền dẫn đầu làm phần tử tích cực “Chống tham nhũng”, Triệu Cương đương nhiên là tích cực hưởng ứng bố vợ mình, bắt vài kẻ râu ria , vừa hoàn thành chiến công, lại không đắc tội những kẻ có chỗ dựa, thuận tiện loại trừ những người đối lập, dùng Ninh Hàng để khai đao.”
Thủ trưởng Lâm dừng một chút, có chút không cam lòng nói, “Khi đó cậu ta chỉ dám lén nói cho bác biết, vì Triệu Cương lúc ấy vẫn còn tại vị, cậu ta cũng chỉ nghe nói vậy. Nhưng giờ Triệu Cương đã bị tra ra tội tham ô, đang trong thời gian thẩm tra xét xử, trước mắt chính là thời cơ tốt, có điều chuyện của ba cháu đã lâu quá rồi, sợ rằng chưa chắc đã tra ra được, Triệu Cương chắc chắc sẽ không chủ động khai ra rồi, cho nên chuyện này chắc cháu phải tìm cách thôi.”
“Vậy cháu phải làm gì bây giờ?” Đối mặt với sự thật đột nhiên xuất hiện khiến cho anh thực sự kinh hoàng, còn muốn anh nghĩ cách, đầu óc Ninh Xuyền giờ phút này trống rỗng.
Thủ trưởng Lâm thở dài, “Sau khi biết chuyện của Triệu Cương, bác vẫn hỏi thăm tin tức của các cháu, muốn đến tìm mẹ cháu, hỏi xem lúc đó có sót lại chứng cớ gì không, mà giờ cô ấy đã… Cháu và Ninh San có biết được gì không?”
Mặc dù hết sức hy vọng vọng mình có thể biết được điều gì đó, nhưng Ninh Xuyên vẫn chỉ biết lắc đầu, lúc đó anh quá nhỏ, cộng thêm ba qua đời ngay trong kỳ thẩm tra, bọn họ thậm chí còn không thấy được cả mặt ông đã trực tiếp phải đối mặt với thi thể lạnh như băng của ông.
“Cho dù thế nào.” Thủ trưởng Lâm kiên định nói, “Các cháu phải tin, ba các cháu, cậu ấy đã từng là người thế nào thì trước sau vẫn là người như thế.”
Ra khỏi nhà của thủ trưởng Lâm, ngồi xe quay về nhà, Ninh Xuyên vẫn còn cảm thấy tất cả phảng phất như một giấc mộng, tâm trạng mặc dù phức tạp, lại có một loại kích động khó có thể đè nén, ba của anh —- là vô tội! Là bị oan! Nếu như, lời thủ trưởng Lâm nói tất cả đều là thật, nếu như có thể tìm được bằng chứng, nếu như có thể lật lại bản án, như vậy….
Nếu như…
Tim của anh chợt lạnh xuống.
Trong khoảnh khắc cầm chìa khóa mở cửa, trong đầu anh đột nhiên nhảy ra một ý niệm, chuyện này, có thể nói cho Tô Thiên Thiên không? Nói cho cô biết, ba anh bị oan, ông không phải là tội phạm tham ô, mà mẹ của của anh cũng sẽ không phải có kết cục như vậy, như vậy… sự tự ti núp sau vẻ ngoài kiêu ngạo, nằm sâu trong nội tâm anh, có giảm bớt được không?
Nếu như tất cả chân tướng rõ ràng, anh có thể tự tin trả đòn lại kẻ đã từng cho anh một bạt tai kia, đứng trước mặt kẻ đó, bảo người đó thu hồi lại sự nhục nhã không thuộc về anh, cũng không thuộc về ba anh, lấy lại lòng tự ái của anh.
Mà anh, có thể nói cho Tô Thiên Thiên không, nói cho cô biết anh đã từng khó khăn lắm mới buông tay, anh đã từng bồi hồi dưới căn phòng đó bao đêm, nhìn ánh đèn le lói trong đêm hắt lên một bóng hình gầy guộc, anh đã từng cảm thấy mình quá mức hèn yếu, thực sự không có năng lực, cho nên anh cố gắng như vậy, để hy vọng mình có thể trở thành một người tin cậy và đáng để tin cậy….
Nhưng trước khi đi công tác đến thành phố N, anh còn nói với Tô Thiên Thiên tất cả đã qua, đến tột cùng đối với anh mà nói, nguyên nhân khiến anh tự ti chẳng phài chính là ba của anh hay sao? Nhưng anh vẫn tin tưởng ba mình vô tội, tất cả chẳng qua chỉ thiếu một phần chứng thực mà thôi, nếu như tất cả không hề thay đổi, thì cảm giác tự ti phức tạp của anh, đến cùng là thứ gì?
 Cửa xạch một tiếng bật ra, anh ngước mắt, thấy chị gái Ninh San ngồi phịch trên ghế sa lon xem ti vi, “Em về rồi à?” Lời này là Ninh San hỏi, “Hại chị đợi lâu vậy.”
“Lời này phải là em nói mới đúng.” Ninh Xuyên hơi nhíu mày đóng cửa lại, “Chị đi đâu? Sao có thể bỏ Bối Bối một mình ở nhà được chứ?”
“Không phải nó vẫn ổn sao?” Ninh San vặt một quả nhỏ, nhét vào trong miệng Bối Bối, cái miệng xinh xinh của Bối Bối lập tức nhai chóp chép.
“Chị…” Ninh Xuyên muốn nói gì đó, nhưng nói đến miệng lại nuốt trở vào, anh cảm thấy có vấn đề khác quan trọng hơn, “Chị đi đâu vậy?”
“Hải Nam.” Ninh San tùy ý nói, giống như cô chẳng qua chỉ đi xuống lầu dạo phố một chuyến vậy.
“Hải Nam?” Anh la hoảng lên, nhớ tới lần cuối cùng gặp chị ấy là ở trong trung tâm thương mại với một người đàn ông xa lạ, “Chị đi với ai?”
“Bạn thôi.” Ninh San chớp mắt một cái, “Chính là anh chàng chị quen trên máy bay ấy, hôm em đón chị không phải cũng gặp rồi còn gì?”
“Em làm sao mà nhớ được một người gặp trong chớp nhoáng thế!” Ninh Xuyên tức giận quát.
“Rồi rồi.” Ninh San nhún vai, “Vậy bây giờ em biết là được rồi còn gì.”
“Chị, rốt cuộc chị muốn làm gì?” Ninh Xuyên hít sâu một hơi, nghiêm túc hỏi.
Ninh San cũng hít một hơi, nhìn thẳng vào em trai mình, nói, “Bắt đầu từ bây giờ, chị muốn sống vì chính bản thân mình, được không?”
Một câu nói, khiến cho Ninh Xuyên vô lực phản bác, chị đã chưa từng sống vì bản thân, bây giờ muốn sống vì chính mình, có gì mà không thể? Biến cố kinh khủng xảy ra với gia đình bọn họ, mà làm em trai anh chỉ có thể núp dưới sự che chở của chị, chị mới phải gánh chịu khổ nạn nhiều nhất.
Có lẽ bây giờ Ninh San đúng là đang sống một cách buông thả, làm một con người vô trách nhiệm, nhưng dù cô có bao nhiêu sai lầm, Ninh Xuyên cũng không thể nói gì.
Anh gật đầu một cái, “Được thôi.”
Ninh San nhếch khoé miệng lên, nụ cười lại phiếm chút cay đắng, “Đúng rồi, Tô Thiên Thiên đi rồi.”
“À.” Trái tim Ninh Xuyên trầm xuống, không khói có chút khó chịu. Nhưng anh cũng không biểu hiện ra, ngẫm nghĩ một chút thấy còn có chuyện quan trọng hơn phải nói ra, “Bối Bối, con vào trong phòng chơi đi.”
Bối Bối ngẩng đầu nhìn nhìn cậu và mẹ, nhích cái mông trên ghế sa lon, mới tập đi nên bước chân còn chưa vững, chập chững đi vào phòng mình, mặc dù không tính là hiểu chuyện, nhưng bé mơ hồ biết, lúc người lớn bảo mình đi đâu đó, thì thường là lúc bọn họ rất kích động, nói chuyện sẽ rất to, thực sự ồn ơi là ồn!
Thuật lại toàn bộ chuyện gặp Thủ trưởng Lâm ở thành phố N cho chị gái, có điều thái độ của Ninh San không kích động như Ninh Xuyên, càng không có quyết tâm cùng mình lật lại bản án của ba như anh dự đoán.
Cô chỉ nhàn nhạt nói một câu, “Cho dù là Triệu Cương thì sao, cho dù bây giờ ông ta có xui xẻo thì thế nào, ông ta đã nở mày nở mặt, cũng đã hưởng thụ, cái gì cần đều đã có, mà chúng ta thì sao, mất đi rồi, còn có thể bù đắp lại được sao?”
“Nhưng mà…” Bản thân Ninh Xuyên mặc dù cũng cảm thấy hy vọng có chút mong manh, nhưng dù sao vẫn giữ một tia hy vọng.
“Giống lão Triệu Cương kia, cũng đáng giá, chỉ có chúng ta là ngu nhất…” Ninh San hù một tiếng, “Cái gì mà cố gắng phấn đấu sẽ có cuộc sống mới, ngu xuẩn chết đi được!” Dứt lời đứng dậy, nói với Ninh Xuyên, “Em cũng đừng liều mạng cố gắng như vậy làm gì, cẩn thận cấp trên của em lại cho là em muốn thế chỗ họ đấy!”
Cô đi vào phòng của mình, đóng cửa lại.
Ninh Xuyên ngẩn người tại đó, không chỉ bởi vì lời nói tàn khốc mà thực tế của chị gái, mà nhiều hơn là vì sự lạnh lùng của chị, anh đột nhiên nhớ tới người chị đã từng khích lệ anh, ngậm nước mắt mà nói với anh, “Phải kiên cường!” So với chị của ngày hôm nay, tưởng như hai người khác nhau.
Đột nhiên, Ninh Xuyên hiểu ra, tự ti của anh không phải xuất phát từ sự phê phán của dư luận với ba mình, mà là vì sự bất lực của anh, anh đã từng không thể nào rửa sạch được oan khuất cho ba mình, không tài nào chia sẻ áp lực với chị gái, mà bây giờ, có lẽ có thể tự lo được cho bản thân, nhưng không thể nào chửa khỏi vết thương của chị gái, thay đối nhân sinh quan vặn vẹo của chị, thậm chí anh cũng không có dũng khí thẳng thắn với Tô Thiên Thiên, nói cho cô biết lúc đó tại sao anh lại ra đi, thậm chí ngay cả khi cô đã biết tất cả đến trước mặt mình gặng hỏi, anh cũng không thốt ra nổi một câu nào.
Anh hận mình bất lực, làm cho mình cảm thấy tự ti với chính bản thân.

Anh vươn tay ôm lấy Bối Bối, hơi ấm truyền đến từ bàn tay khiến cho anh có chút bình tĩnh lại, “Bối Bối…” Anh nghĩ, có lẽ người mình có thể thay đổi, có thể bảo vệ, có thể gieo hy vọng, chỉ có Bối Bối chăng.
Không bùng nổ trong áp lực, thì sẽ trở nên biến thái trong phiền muộn.

Tô Thiên Thiên và bà Tô đã bỏ nhà ra đi được năm ngày, ông Tô ngồi trong phòng ăn vừa ăn bữa sáng của mình ——- Bánh bao và củ cải muối khô, vừa tính toán cho cuộc sống.
Năm ngày…
Thật sự đã năm ngày rồi!
Khó khăn lắm ông mới đi công tác về, thế mà hai mẹ con nhà này lại dám bỏ nhà ra đi!
Bà Tô đi đâu ông đại khái cũng nắm được, nhất định là đến nhà chị cả ở thành phố N, cô cháu ngoại Cố Nhược sinh con, hai người bọn họ cũng bởi vì chuyện này mới xảy ra tranh chấp, thực ra thì thứ như tiền bạc việc gì cần phải tính toán chi li chứ, lì xì hai trăm ngàn đã là nhiều lắm rồi còn gì! Hồi ông còn bé, tiền mừng tuối mà được hai đồng thôi là đã vui đến mức ngủ cũng tỉnh như sáo rồi! Mà lần này đã tăng gấp vạn lần rồi còn gì!
Nhưng mà vì hai trăm ngàn, bà ấy lại dám cầm thẻ đến ngân hàng rút tiền! Lại còn để rút được nhiều tiền hơn, không tiếc rút vượt mức! Rút vượt mức đấy! Phí thủ tục một lần là năm mươi đấy! Rút bốn lần là mất toi hai trăm rồi!
Đừng nghĩ đến đề tài này nữa đừng nghĩ nữa, vừa nghĩ tới là đau lòng đau đầu đau toàn thân!
Nghĩ cái khác thôi, nghĩ cái khác thôi, bà ấy đi thành phố N, vậy Tô Thiên Thiên đi đâu nhỉ? Con bé ầm ĩ với mình xong liền không về nhà, vậy là đi đâu đây? Trên người nó cũng đâu có tiền…
Mình đã làm quá rồi sao? Ông cũng vì muốn tốt cho cô mà thôi, huống chi chuyện đã lâu vậy rồi, sao đột nhiên con bé lại biết chuyện này? Chẳng lẽ nó lại đụng phải thằng nhóc Ninh Xuyên kia, nếu không sao lại biết được. Nhưng nếu thằng nhóc kia mà muốn nói cho Tô Thiên Thiên thì bốn năm trước đã sớm nói rồi.
“…” Ông Tô nhíu mày, sao chỉ mỗi vấn đề như vậy thôi cũng khiến ông nhức đầu được chứ!
Ông đặt đũa xuống, nhìn dì Lâm đang đứng ở một bên, “Sao chị không ăn cùng đi?”
“Tôi… không đói bụng.” Dì Lâm cúi đầu, ăn bánh bao chay mấy ngày liền, bà thực sự là không thấy ngon lành gì nữa, chờ ông chủ đi rồi, bà, bà phải đi mua ngay cái bánh rán ăn!
“Nếu mà không đói thì ngàn vạn lần đừng có miễn cưỡng bản thân ăn uống.” Ông Tô nghiêm túc nói, trong lòng thở hắt một tiếng, thế là lại tiết kiệm được một phần ăn, tiền của ông cực khổ lắm mới kiếm được đó! Hai người phụ nữ kia, căn bản là không hiểu, căn bản là không hiểu!
Hai mẹ con nó đúng là sống trong phúc mà không biết phúc!
Tốt nhất là quay về sớm một chút cho ông, nếu không, ông sẽ khiến cho bọn họ biết, có những thứ mất đi rồi mới thấy hối hận thì đã quá muộn!

Tô Thiên Thiên có hối hận chút nào không, tạm thời còn chưa xác định, có điều dường như bà Tô rất hưởng thụ lần bùng nổ này, cả vật chất lẫn tinh thần đều vui vẻ, hiển nhiên là không có chút hối hận nào.
“Mợ à…” Chị họ cả Cố Nhược nằm trên giường ở cữ gọi bà Tô đang trêu chọc em bé, “Mấy ngày rôi, mợ không muốn gọi điện thoại báo cho cậu mợ đang ở đây sao?”
“Không cần đâu!” Bà Tô khinh thường nói, “Ông ấy dùng đầu ngón chân cũng đoán ra được mợ đang ở đây, thế mà còn không tới đón mợ, điều này nói lên cái gì, thứ nhất, ông ta không nỡ bỏ tiền lộ phí, thứ hai, ông ta không chuẩn bị nhượng bộ mà chuẩn bị đón nhận khiêu chiến!”
Cố Nhược nhìn trời suy ngẫm một chút, nhớ đến ông cậu kinh trời đất, khiếp quỷ thần của mình, còn nhớ hồi còn nhỏ lúc đến nhà cậu chơi, không được ăn lấy một viên kẹo, lúc cô móc trong túi áo mình ra một cái kẹo còn dư, lại thấy cô em họ dùng ánh mắt kiểu như một kẻ sắp chết khát trong sa mạc nhìn thấy nguồn nước để nhìn mình, giọng nói non nớt hơi run rẩy, “Chị, chị họ cả, đây là kẹo sao?” Cố Nhược nuốt nước miếng, nhét kẹo vào tay Tô Thiên Thiên, “Cho em đấy, ăn đi.” Tô Thiên Thiên chụm hai tay lại nâng cái kẹo lên, thần thánh bóc giấy gói kẹo ra…
Cố Nhược lắc đầu một cái, nói, “Mợ ở đây tiêu tốn nhiều tiền như vậy, cậu không phát điên sao…”
“Mợ chẳng qua là tiêu số tiền vốn thuộc về mợ thôi, chẳng lẽ không đúng sao?” Bà Tô nhìn cô nghiêm túc nói, “Cũng phải hai mươi mấy năm rồi ấy, mấy ngày sao bù lại được!”
Cố Nhược nhìn mười mấy túi đồ trẻ con bên cạnh giường, chắc là mấy năm tới, cô không cần mua đồ cho bé cưng rồi,… “Đúng rồi, Thiên Thiên thì sao ạ, Thiên Thiên dạo này có chuyện gì không ạ?”
“Nó à…” Bà Tô đặt cái lắc chuông nhỏ xuống, nghiêng đầu ngẫm nghĩ một chút, “Dạo này có rất nhiều chuyện ấy chứ, tự mình đi làm, đụng phải mối tình đầu, bắt đầu đi xem mặt, lại gây gổ với ba nó vì anh chàng bạn trai cũ, bỏ nhà ra đi với mợ…”
“Woa!” Cố Nhược kêu lên, “Em ấy mà làm được nhiều chuyện thế sao!”
“Aiz…” Nói đến đề tài này, bà Tô dường như có chút lo lắng cho con gái, “Tiểu Nhược à, mợ chẳng hiểu suy nghĩ của mấy đứa trẻ tụi con nữa, con nói xem rốt cuộc là sức quyến rũ của mối tình đầu lớn, hay là đối tượng hẹn hò dịu dàng lại lắm tiền đáng tin hơn đây?”
Cố Nhược suy nghĩ một chút, giảo hoạt chớp chớp mắt, “Mợ à, vấn đề này hai mươi mấy năm trước không phải mợ đã có câu trả lời rồi sao?”
“…” Bà Tô đỏ mặt, “Cái con bé này! Có điều…” Bà chép miệng, “Xem tình hình trước mặt, mợ thực sự có điểm hối hận ban đầu đã cự tuyệt đối tượng hẹn hò vừa dịu dàng lại nhiều tiền kia rồi!”
Cố Nhước cười hì hì, “Cậu con bây giờ cũng nhiều tiền còn gì?”
Bà Tô thở dài một hơi, “Trước đây mợ quả thực không quan tâm ông ấy có tiền hay không, chỉ để ý xem ông ấy có quyết tâm tích cực cầu tiến hay không, nhưng mà mợ quên mất, ông ấy không tích cực, mà là tích tiền, từng đồng một!”
“Nhưng mà…” Cố Nhược suy nghĩ một chút, “Người giống như cậu, khụ, thực sự là rất hiểm có, mẹ con với dì hai cũng đâu có giống cậu tí nào, không biết là do ngày trước đột biến gen , hay là do sau này bị kích thích nữa?”
“Sau này bị kích thích…” Bà Tô bị mấy chữ này đột nhiên làm cho cả kinh, dựng thẳng người, có chút cứng ngắc xoay cổ lại, “Cái này, ông ấy có thể thực sự là bị câu nói chê ông ấy nghèo của ba mợ kích thích…”
“Quả nhiên kích thích gì đó, ngày một ngày hai khó có thể bình phục được.” Cố Nhược cảm thán, “Nhưng mà hình như khoảng thời gian này cũng hơi bị lâu quá rồi thì phải.”
Suy nghĩ của bà Tô cũng bắt đầu trôi nổi từ chỗ ông Tô, nếu như lời nói khi xưa của ba bà đã kích thích tính tích cực cầu tiến và keo kiệt của chồng bà, như vậy ông ấy l
<<1 ... 2829303132 ... 37>>

Tag:

,Lười,phải,yêu,anh

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện teen,Bad Boy Full
[ 4542 ngày trước - Xem: ]
» Truyện teen Anh thua vì anh yêu em
[ 4607 ngày trước - Xem: ]
» Tình yêu tuổi teen - tình yêu cấp 3
[ 4609 ngày trước - Xem: ]
» Truyện Teen - Gấu Ơi! Về với Em...
[ 4609 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 65