Lười phải yêu anh
h sẽ phải chăm non cho Bối Bối… Một lát sau anh đột nhiên phát hiện ra, cho dù cuộc đánh cược của anh và Tô Thiên Thiên còn chưa có kết quả, nhưng trên thực tế, anh đã bắt đầu hiểu được sâu sắc làm sao để trở thành một người giúp việc tiêu chuẩn rồi.
“Mẹ đâu rồi?” Anh hỏi Bối Bối. Bối Bối nghiêng cái đầu nhỏ, lại chớp mắt một cái, thoạt nhìn cũng mê man chẳng khác nào Ninh Xuyên.
Trông chờ lấy được tin tức của chị gái từ trong miệng một đứa trẻ con, Ninh Xuyên cảm thấy mình đã bận đến mức hỏng đầu rồi, ôm Bối Bối đẩy cửa vào phòng hai mẹ con, vali du lịch và túi du lịch đều ở đó, trên giường còn rải rác hai ba bộ đồ, lọ nước hoa trên bàn trang điểm còn chưa đậy kín nắp, nhìn dáng vẻ chắc là vội đi ra ngoài, không phải là định biến mất lâu dài.
Anh ôm lấy Bối Bối bằng một tay, giơ tay kia ra xem đồng hồ, bây giờ đã sắp mười giờ rồi, có hẹn hò đột xuất gì thì giờ này cũng nên về rồi chứ.
Bối Bối ngáp một cái, nhìn qua có vẻ mệt nhọc. Mặc dù lúc này Ninh Xuyên cũng đã mệt đến mức muốn nằm sấp xuống giường mặc kệ tất cả, nhưng vật nhỏ trong lòng vẫn khiến anh không thể không chớp mắt vài cái, để cho con mắt đã khô khốc ướt lên một chút, lên tinh thần, chuẩn bị tắm rửa cho Bối Bối sạch sẽ.
Đặt Bối Bối lên giường bên cạnh mình, vỗ nhẹ cậu bé, trẻ con trở mình mấy cái, chốc lát đã ngủ thiếp đi. Cơn buồn ngủ của Ninh Xuyên dường như đã bị tiêu hao cùng với sự mệt mỏi, tuy mệt vô cùng, lại không ngủ được.
Ninh Xuyên nằm trên giường trở mình, nằm ngửa lên, lấy tay day trán, nhớ lại tình huống khi đi công tác ở thành phố N mấy ngày trước. Sáng sớm dậy anh liền đi lo chuyện của công ty luôn, anh mua vé xe đến gần Trung Ngọ, từ chối buổi liên hoan của Trung Ngọ, anh vốn không thích những hoạt động kiểu này, nhưng cũng không hẳn là người thiếu hòa hợp như vậy, chẳng qua là đến một nơi như thành phố N, tâm tình của anh cũng trở nên nặng nề, bây giờ thực sự không thể làm ra vẻ vui thú mà khi đi liên hoan cần phải có, trái lại còn làm người khác tụt hứng, lại cho rằng anh bất mãn chuyện gì đó.
Cho nên xử lý xong việc, anh liền đi sớm một chút, tính đi đến tiệm cà phê bên cạnh trạm xe ngồi một lúc. Đang đứng trên đường chuẩn bị đón taxi, đột nhiên có một giọng nói không quen thuộc cho lắm gọi anh lại, “Ninh Xuyên!”
Anh xoay người nhìn lại, có hai người già coi như cũng khỏe mạnh, đứng cách anh chừng mười mấy thước đang phất tay với anh, anh chần chừ một chút, đi về phía bên kia, từ từ lại gần nhìn, vẫn cảm thấy rất xa lạ, nhưng nếu hai người này có thể gọi được tên anh, chắc là phải biết anh, anh cẩn thận mở miệng, “Hai người là…”
“Ha ha!” Ông cụ nhìn có vẻ lớn tuổi hơn nở nụ cười, nhìn người bạn già đang đứng bên cạnh mình nói, “Bà xem, mắt tôi vẫn còn tốt! Nhìn một cái đã nhận ra thằng bé!”
Thấy Ninh Xuyên mặt mày mờ mịt, bà cụ nở nụ cười, “Tiểu Xuyên không nhớ chúng ta rồi, là bác Lâm của cháu đây này!”
“Bác Lâm!” Ninh Xuyên cả kinh, lúc này mới nhìn kỹ, quả nhiên là cấp trên của ba khi còn công tác ở Sở Lao động. Mười mấy năm không gặp, nhất thời không nhận ra được. Thủ trưởng Lâm vốn là Cục trưởng sở Lao động, ông đặc biệt tán thưởng và cũng đặc biệt quan tâm đến Ninh Hàng, bởi vì không có con cái, cho nên đối với Ninh Hàng trẻ tuổi đầy hứa hẹn có chút trông đợi của một người ba với con trai, cuối cùng trước khi lui về tuyến hai còn tận lực đề cử Ninh Hàng ngồi lên chức Phó Bộ trưởng của tổ chức, năm đó, Ninh Hàng mới bốn mươi tuổi, thực sự là quá mức chói lọi, bây giờ nghĩ lại, đó thực sự là những ngày tháng huy hoàng nhất trong đời của ông, mới vừa bước vào độ tuổi tứ tuần chững chạc, sự nghiệp lại bắt đầu khởi điểm ở một độ cao mới, đúng vào lúc xắn tay áo, chuẩn bị mở mang khát vọng, lại không ngờ rằng đó đã là đỉnh điểm.
“Thằng bé này giống hệt Ninh Hàng!” Lời của thủ trưởng Lâm để lộ ra sự hoài niệm với Ninh Hàng, nghĩ lại thì năm nay ông cũng đã bảy mươi lăm rồi, dung mạo già nua, cặp mắt vẩn đục, đầu tóc cũng bạc phơ, cho nên nhất thời Ninh Xuyên mới không nhận ra được. Chẳng qua là thủ trưởng Lâm vẫn còn đắm chìm trong hồi tưởng, dường như cũng đang quay lại trong ký ức vậy, cặp mắt cũng sáng bừng lên, “Cặp mắt này, cái mũi này, chậc chậc, giống Ninh Hàng như đúc, giống quá…”
“Cháu quay về rồi? Bây giờ thế nào? Sau khi mẹ cháu ngã bệnh xong thì không thấy tin tức gì của nhà cháu, sau đó lại nghe nói cháu thi đại học ở nơi khác.” Bác gái hỏi.
“…” Đối mặt với trưởng bối trước đây, cùng nhiều vấn đề trực tiếp như vậy, Ninh Xuyên nhất thời không biết nên trả lời thế nào, trong chốc lát trăm mối cảm xúc cứ ngổn ngang.
Thủ trưởng Lâm thấy dáng vẻ này của anh, cũng tự nhiên nhớ đến chuyện của ba anh, có lẽ những vấn đề này, cũng không nên đứng ở chỗ như vỉa hè này mà nói vài ba câu là có thể xong, “Ninh Xuyên này, nhà hai bác ở ngay tiểu khu bên cạnh, vào nhà bác ngồi một chút nhé, cháu có rảnh không?”
Ninh Xuyên ngẩn ra, giơ tay lên nhìn giờ, dư dả thì không có, nhưng ngồi một chút thì có thể. Hai người trước mặt này khiến cho tâm trạng của anh phức tạp vô cùng, gợi lên biết bao hồi ức vừa vui vừa buồn, khi ba vẫn còn sống, bác Lâm rất quan tâm đến nhà bọn họ, hôm nay nhìn ánh mắt trông đợi của hai người, anh cũng không tiện từ chối, “Vậy làm phiền hai bác rồi!”
Có lẽ vì đã lớn tuổi, cho nên nhà của thủ trưởng Lâm bây giờ cũng còn ở cái nơi mà trước kia Ninh Xuyên đã quen thuộc nữa, mà là chuyển đến một tiểu khu gần đường cái, giao thông thuận lợi, dễ dàng đi lại.
Hai chén trà được đặt trên khay, Ninh Xuyên cầm một chén, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, “Vậy… Bác Lâm, chuyện mẹ cháu qua đời, bác vẫn chưa biết?”
“Cô ấy mất rồi?” Sự ra đi này không nghi ngờ gì đã khiến cho thủ trưởng Lâm cực kỳ giật mình, vụ án của Ninh Hàng, thủ trưởng Lâm có liên quan cũng bị cách lý thẩm tra một thời gian, có điều thứ nhất ông quả thực không có vấn đề gì lớn, thứ hai lúc đó ông đã lui về tuyến hai, thẩm tra cũng chỉ cho có lệ mà thôi. Sau khi được thả ra không lâu thì nghe được tin Ninh Hàng tự sát, tuổi đã cao, nghe vậy ông bị ốm nặng một trận, mấy tháng sau mới biết mẹ của Ninh Xuyên đã vào bệnh viện, ông có đến thăm một lần, không lâu sau đó thì Ninh Xuyên và Ninh San được đón về nhà của chú, từ đó cũng mất liên lạc.
Ninh Xuyên cúi đầu, nhìn lá trà nổi lềnh bềnh trong chén, khẽ gật đầu, “Dạ, bệnh của mẹ cháu sau đó tái phát nghiêm trọng, liền, liền nhảy từ trên tầng thượng của bệnh viện xuống…”
“…” Thủ trưởng Lâm hít một hơi lạnh, hé miệng muốn nói gì, nhưng chỉ có cánh môi mấp máy, không phát ra tiếng nào, một lúc lâu, ông mới nặng nề than một tiếng, “Tạo nghiệp mà…”
Ninh Xuyên nhầt thời không lĩnh ngộ nổi ý tứ của ba chữ này, chỉ hỏi, “Bác thì sao ạ? Bác và bác gái vẫn khỏe chứ?” Anh nhìn xung quanh, hai vợ chồng già, không có con cái, có chút cô quạnh.
“Hai bác vẫn thế.” Thủ trưởng Lâm trả lời, “Chị cháu thì sao? Bây giờ cũng kết hôn rồi chứ?”
Dù sao cũng không phải là người quen thân lắm, chuyện của Ninh San không phải vài ba lời có thể nói rõ ràng, huống chi nói đến chuyện này ngọn nguồn lại liên quan đến chuyện của ba anh, thủ trưởng Lâm thoạt nhìn đã bị chuyện của mẹ anh làm cho chấn động, cho nên Ninh Xuyên đành miễn cường cười, “Dạ vâng, con cũng được hơn một tuổi rồi!”
Quả nhiên nhắc đến trẻ con, khiến cho thủ trưởng Lâm lại lộ ra vẻ mặt vui vẻ lúc vừa mới nhìn thấy Ninh Xuyên, “Phải không? Thế là tốt rồi!! Chị cháu là một cô gái tốt, từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, bác nhớ khi đó đến bệnh viện, con bé còn đang bón cơm cho mẹ! Tốt quá, tốt quá…. ba mẹ cháu đều là người tốt, các cháu nhất định phải được phúc báo!”
Ninh Xuyên thấy ông vui vẻ như vậy, khóe miệng cũng nhếch lên theo, “Bác và bác gái cũng sẽ có phúc báo.”
“Hai bác ấy à, có lẽ bây giờ không tính là giàu có, nhưng tóm lại là có thể an hưởng tuổi già, tốt hơn nhiều so với đám xấu xa kia!” Thủ trưởng Lâm nhíu mày nói, “Cháu biết Triệu Cương chứ! Chính là Nguyên bộ trưởng của Tổ chức ấy, sau đó không bao lâu thì lên chức thị trưởng của thành phố N, sau lại được làm Bộ trưởng Bộ Nội vụ của Tỉnh ủy, cũng nở mày nở mặt lắm, giờ thì sao! Gặp rủi ro! Bị túm rồi! Lão ấy mới chính là tội phạm tham ô!” Giọng nói của ông càng ngày càng cao, nắm đấm siết chặt, có chút kích động.
Triệu Cương…. Trong đầu Ninh Xuyên bắt đầu nhớ lại người này, so với thủ trưởng Lâm, vị cấp trên của ba này với anh vẫn còn có vẻ quá xa lạ, thứ nhất là vì khi Ninh Hàng vào bộ Nội vụ chưa được bao lâu thì đã xảy ra chuyện, thứ hai là quan hệ của người tên Triệu Cương này với Ninh Hàng cũng không tính là tốt.
Ninh Xuyên nhớ sau khi ba được vào bộ Nội vụ, có một lần anh và chị gái đi theo mẹ đến thăm đơn vị của ông, hôm đó đột nhiên trời lại mưa to, buổi sáng lúc ba đi làm không mang ô, cho nên đến khi sắp tan tầm, mẹ nói muốn mang ô tới cho ba, thuận tiện mang theo chiếc áo khoác, Ninh Xuyên và chị gái vô cùng tò mò về chỗ ba làm việc, hét ầm ĩ lên nhất quyết theo đi bằng được.
Không chịu nổi trước sự cầu khẩn của hai đứa trẻ, bà Ninh mặc áo mưa đi giày cao su cho hai đứa, cầm ô và áo khoác, ba người đạp mưa đi đến đó, gió mang theo nước mưa táp vào mặt, Ninh Xuyên và Ninh San lau nước mưa trên mặt, vừa cười khúc khích vừa đạp nước chơi đùa trên đường. Đi tới trước cửa đơn vị, bà Ninh gõ cửa phòng bảo vệ, vừa định gọi cậu ta mở cửa, bảo vệ đã chạy đến kéo cửa sắt ra, hai chiếc xe đen bóng chậm rãi đi từ trong khu nhà lớn ra, bảo vệ đội mưa đứng ở cổng cười nịnh nọt.
Người trong xe hạ cửa kính xuống, nhìn ba mẹ con đang đứng ở cửa, Ninh Xuyên chớp mắt một cái, gạt nước mưa đọng trên mi xuống mới nhìn rõ được dung mạo người kia, gương mặt vuông vức, mày rậm, mắt nheo lại, chóp mũi tròn, đôi môi dày, mái tóc bóng loáng được vuốt ngược về phía sau, dáng vẻ cực kỳ lãnh đạo, hỏi cậu, “Các người tìm ai?”
“Ninh Hàng.” Bà Ninh chần chừ một chút rồi mở miệng.
“Thì ra là phu nhân của Ninh Hàng.” Người kia nói, “Tôi đã bảo cấp cho cậu ta cái xe, cậu ta lại nói nhà mình gần đơn vị, không cần thiết, lần này trời mưa, còn nhọc người nhà mang ô tới.”
Bà Ninh hơi cúi đầu, “Đúng là không xa lắm.”
Người nọ nhếch miệng, dật ra một nụ cười đầy ẩn ý, “Vậy mọi người vào đi, cậu ta vẫn còn ở trong phòng làm việc đấy.” Dứt lời cánh cửa sổ màu đen từ từ chạy lên, Ninh Xuyên dần dần không thấy khuôn mặt của ông ta nữa.
“Bác đó là ai vậy mẹ?” Ninh San ngẩng đầu hỏi mẹ.
“Ông ấy là Bộ trưởng Triệu!” Bảo vệ cướp lời, nhìn chằm chằm chiếc xe hơi màu đen kia, cho đên khi xe khuất sau ngã rẽ mới thu hồi tầm mắt, quay về phía bà Ninh cười nói, “Thì ra cô là người nhà của Bộ trưởng Ninh à! Mau vào đi, mưa to lắm.”
“Cám ơn!” Bà Ninh gật đầu nói cám ơn, dắt hai đứa bé đi vào trong ký túc xá.
Vào đến phòng làm việc riêng của ông Ninh, ông vội vàng cần chén trà rót nước ấm cho bọn họ, “Lạnh lắm hả, sao còn mang cả con tới làm gì.”
“Bọn con muốn xem đơn vị của ba ba một tí!” Ninh San cười nói, nghiêng đầu nhìn em trai, “Đúng không, Tiểu Xuyên?”
“Dạ!” Tiểu Xuyên có chút hướng nội gật đầu một cái.
“Mau uống hớp nước ấm đi.” Ông Ninh nói với hai đứa trẻ.
Bà Ninh nhìn quanh phòng làm việc đơn giản của ông, uống một ngụm nước ấm mới mở miệng, “Phải rồi, vừa nãy gặp bộ trưởng Triệu ở cửa. Có phải bộ trưởng Triệu là cấp trên của anh không?”
“Ừ.” Ông Ninh gật đầu một cái.
Bà Ninh gật gù, giống như có điều suy ngẫm nói, “Nhìn qua cảm giác là người không giống thủ trưởng Lâm.”
“Đúng là vậy.” Ông Ninh có chút bất đắc dĩ cười một cái, “Tiếp xúc nhiều cũng quen thôi.”
“Thời gian anh theo Thủ trưởng Lâm quá lâu.” Bà Ninh cười nói, “Thói quen với tình tình cũng giống bác ấy.”
Ông Ninh ngượng ngập gãi gãi đầu, “Đơn vị đầu tiên của anh là sở Lao Động, làm lâu vậy rồi, đột nhiên chuyển qua bên này có chút không quen.”
“Vậy thì mới phải nhanh chóng làm quen đi mới được.” Bà Ninh có hơi lo lắng, “Đơn vị mới anh chưa quen biết được ai, chúng ta cũng không có ai ở trên, Thủ trưởng Lâm cũng đã lui về, vẫn nên lo liệu quan hệ với cấp trên cho tốt.”
“Ừ.” Ông Ninh gật đầu một cái, “Xem ra hôm nay bọn họ đi ăn bữa cơm anh cũng không nên từ chối.”
Bà Ninh có chút bất đắc dĩ nhìn chồng mình, “Anh lại chuẩn bị ngồi trong phòng làm việc làm thêm giờ chứ gì.”
Ninh Xuyên ngẩng đầu nhìn mẹ, “Ba ba như vậy không phải là vất vả làm việc, là tấm gương sao?”
“Tiểu Xuyên…” Bà Ninh vuốt vuốt đầu cậu bé, “Con đừng có giống ba con, chỉ biết có công việc.”
Ninh Xuyên nhìn ba, lại nhìn mẹ, nhưng không hề gật đầu, trong lòng cậu, một giọng nói nho nhỏ đang vang lên, “Sau này, phải giống như ba ba, luôn luôn cố gắng.”
…
Thủ trưởng Lâm rót thêm nước vào chén cho Ninh Xuyên, “Đường dây của Triệu Cương đều bị tóm gọn, trong nhà gã còn soát ra được sổ tiết kiệm hơn cả ngàn vạn, lên cả Thời sự rồi đấy.”
Hơn ngàn vạn, một con số khổng lồ cỡ nào, Ninh Xuyên không kìm được mà nhớ đến con số nhỏ nhoi mà trên thực tế không hề tồn tại được đính sau tội danh của ba mình, “Ông ta bị bắt rồi ạ…” Đối với Triệu Cương, Ninh Xuyên không có ấn tượng gì đặc biệt.
“Cháu chắc vẫn chưa biết đúng không, ” Thử trưởng Lâm đột nhiên nói, “Vụ án trước kia của ba cháu, có thể chính là do hắn hãm hại.”
“Bác nói.. gì ạ?” Ninh Xuyên có chút kinh ngạc, giống như khó mà tin nổi vào lỗ tai của mình.
“Vụ án của Ninh Hàng ba cháu có thể chính là do Triệu Cương thông đồng với người khác hãm hại.” Ông Lâm lặp lại từng chữ.
“…” Ninh Xuyên mở to hai mắt, “Ý bác là, cháu, ba cháu, ông ấy, thực sự là bị vu oan?”
“Khả năng này rất cao.” Thủ trưởng Lâm nói, “Năm ngoái thì phải, bác gặp lại một cậu trưởng khoa trước kia cũng ở trong Bộ Nội Vụ, cũng bị thẩm tra cùng đợt với ba cháu, cậu ta bị kết án bảy năm, lúc ra mới nói chuyện với bác, ban đầu cậu ta quả thực đã nhận hối lộ, cũng may số lượng cũng không nhiều, cho nên sau khi bị tịch thu tiền tham ô, hình phạt cũng không đến mức nặng. Nhưng mà thời gian cậu ta ở trong tù, có nghe nói chuyện của ba cháu, hình như chiếc nhẫn kia là bị ép phải nuốt vào, miệng cũng bị người ta bịt lại, không phát ra được tiếng nào…”
Chiếc nhẫn kia là bị ép phải nuốt vào, miệng cũng bị người ta bịt lại, không phát ra được tiếng nào…
Những lời này vang lên bên tai Ninh Xuyên, anh bật phắt dậy, Bối Bối đã thiếp đi bên cạnh bị chấn động giật mình một cái, lẩm bẩm mấy tiếng, anh vội vàng vươn tay vỗ vỗ Bối Bối, từ từ nằm xuống.
Không thể nghi ngờ, những lời mà thủ trưởng Lâm nói ngày hôm đó đã khiến cho Ninh Xuyên quá kinh hãi, mặc dù anh vẫn kiên định tin rằng ba mình vô tội, nhưng đối mặt với sự khẳng định quá nhiều từ dư luận, có lúc cũng sẽ không khỏi sinh ra chút nghi ngờ, đến tột cùng chân tướng là những gì mình vốn tin tưởng chắc chắn, hay là giống như lời của đại đa số.
Nhưng lời của Thủ trưởng Lâm khiến cho Ninh Xuyên cảm thấy vô cùng hổ thẹn với một tia nghi hoặc của bản thân trong quá khứ.
“Ba cháu năm đó ở trong Bộ Nội vụ làm việc cẩn trọng, mặc dù là do bác tận lực tiến cử, nhưng cậu ấy quả thực có bản lĩnh này, mà Triệu Cương chẳng
“Mẹ đâu rồi?” Anh hỏi Bối Bối. Bối Bối nghiêng cái đầu nhỏ, lại chớp mắt một cái, thoạt nhìn cũng mê man chẳng khác nào Ninh Xuyên.
Trông chờ lấy được tin tức của chị gái từ trong miệng một đứa trẻ con, Ninh Xuyên cảm thấy mình đã bận đến mức hỏng đầu rồi, ôm Bối Bối đẩy cửa vào phòng hai mẹ con, vali du lịch và túi du lịch đều ở đó, trên giường còn rải rác hai ba bộ đồ, lọ nước hoa trên bàn trang điểm còn chưa đậy kín nắp, nhìn dáng vẻ chắc là vội đi ra ngoài, không phải là định biến mất lâu dài.
Anh ôm lấy Bối Bối bằng một tay, giơ tay kia ra xem đồng hồ, bây giờ đã sắp mười giờ rồi, có hẹn hò đột xuất gì thì giờ này cũng nên về rồi chứ.
Bối Bối ngáp một cái, nhìn qua có vẻ mệt nhọc. Mặc dù lúc này Ninh Xuyên cũng đã mệt đến mức muốn nằm sấp xuống giường mặc kệ tất cả, nhưng vật nhỏ trong lòng vẫn khiến anh không thể không chớp mắt vài cái, để cho con mắt đã khô khốc ướt lên một chút, lên tinh thần, chuẩn bị tắm rửa cho Bối Bối sạch sẽ.
Đặt Bối Bối lên giường bên cạnh mình, vỗ nhẹ cậu bé, trẻ con trở mình mấy cái, chốc lát đã ngủ thiếp đi. Cơn buồn ngủ của Ninh Xuyên dường như đã bị tiêu hao cùng với sự mệt mỏi, tuy mệt vô cùng, lại không ngủ được.
Ninh Xuyên nằm trên giường trở mình, nằm ngửa lên, lấy tay day trán, nhớ lại tình huống khi đi công tác ở thành phố N mấy ngày trước. Sáng sớm dậy anh liền đi lo chuyện của công ty luôn, anh mua vé xe đến gần Trung Ngọ, từ chối buổi liên hoan của Trung Ngọ, anh vốn không thích những hoạt động kiểu này, nhưng cũng không hẳn là người thiếu hòa hợp như vậy, chẳng qua là đến một nơi như thành phố N, tâm tình của anh cũng trở nên nặng nề, bây giờ thực sự không thể làm ra vẻ vui thú mà khi đi liên hoan cần phải có, trái lại còn làm người khác tụt hứng, lại cho rằng anh bất mãn chuyện gì đó.
Cho nên xử lý xong việc, anh liền đi sớm một chút, tính đi đến tiệm cà phê bên cạnh trạm xe ngồi một lúc. Đang đứng trên đường chuẩn bị đón taxi, đột nhiên có một giọng nói không quen thuộc cho lắm gọi anh lại, “Ninh Xuyên!”
Anh xoay người nhìn lại, có hai người già coi như cũng khỏe mạnh, đứng cách anh chừng mười mấy thước đang phất tay với anh, anh chần chừ một chút, đi về phía bên kia, từ từ lại gần nhìn, vẫn cảm thấy rất xa lạ, nhưng nếu hai người này có thể gọi được tên anh, chắc là phải biết anh, anh cẩn thận mở miệng, “Hai người là…”
“Ha ha!” Ông cụ nhìn có vẻ lớn tuổi hơn nở nụ cười, nhìn người bạn già đang đứng bên cạnh mình nói, “Bà xem, mắt tôi vẫn còn tốt! Nhìn một cái đã nhận ra thằng bé!”
Thấy Ninh Xuyên mặt mày mờ mịt, bà cụ nở nụ cười, “Tiểu Xuyên không nhớ chúng ta rồi, là bác Lâm của cháu đây này!”
“Bác Lâm!” Ninh Xuyên cả kinh, lúc này mới nhìn kỹ, quả nhiên là cấp trên của ba khi còn công tác ở Sở Lao động. Mười mấy năm không gặp, nhất thời không nhận ra được. Thủ trưởng Lâm vốn là Cục trưởng sở Lao động, ông đặc biệt tán thưởng và cũng đặc biệt quan tâm đến Ninh Hàng, bởi vì không có con cái, cho nên đối với Ninh Hàng trẻ tuổi đầy hứa hẹn có chút trông đợi của một người ba với con trai, cuối cùng trước khi lui về tuyến hai còn tận lực đề cử Ninh Hàng ngồi lên chức Phó Bộ trưởng của tổ chức, năm đó, Ninh Hàng mới bốn mươi tuổi, thực sự là quá mức chói lọi, bây giờ nghĩ lại, đó thực sự là những ngày tháng huy hoàng nhất trong đời của ông, mới vừa bước vào độ tuổi tứ tuần chững chạc, sự nghiệp lại bắt đầu khởi điểm ở một độ cao mới, đúng vào lúc xắn tay áo, chuẩn bị mở mang khát vọng, lại không ngờ rằng đó đã là đỉnh điểm.
“Thằng bé này giống hệt Ninh Hàng!” Lời của thủ trưởng Lâm để lộ ra sự hoài niệm với Ninh Hàng, nghĩ lại thì năm nay ông cũng đã bảy mươi lăm rồi, dung mạo già nua, cặp mắt vẩn đục, đầu tóc cũng bạc phơ, cho nên nhất thời Ninh Xuyên mới không nhận ra được. Chẳng qua là thủ trưởng Lâm vẫn còn đắm chìm trong hồi tưởng, dường như cũng đang quay lại trong ký ức vậy, cặp mắt cũng sáng bừng lên, “Cặp mắt này, cái mũi này, chậc chậc, giống Ninh Hàng như đúc, giống quá…”
“Cháu quay về rồi? Bây giờ thế nào? Sau khi mẹ cháu ngã bệnh xong thì không thấy tin tức gì của nhà cháu, sau đó lại nghe nói cháu thi đại học ở nơi khác.” Bác gái hỏi.
“…” Đối mặt với trưởng bối trước đây, cùng nhiều vấn đề trực tiếp như vậy, Ninh Xuyên nhất thời không biết nên trả lời thế nào, trong chốc lát trăm mối cảm xúc cứ ngổn ngang.
Thủ trưởng Lâm thấy dáng vẻ này của anh, cũng tự nhiên nhớ đến chuyện của ba anh, có lẽ những vấn đề này, cũng không nên đứng ở chỗ như vỉa hè này mà nói vài ba câu là có thể xong, “Ninh Xuyên này, nhà hai bác ở ngay tiểu khu bên cạnh, vào nhà bác ngồi một chút nhé, cháu có rảnh không?”
Ninh Xuyên ngẩn ra, giơ tay lên nhìn giờ, dư dả thì không có, nhưng ngồi một chút thì có thể. Hai người trước mặt này khiến cho tâm trạng của anh phức tạp vô cùng, gợi lên biết bao hồi ức vừa vui vừa buồn, khi ba vẫn còn sống, bác Lâm rất quan tâm đến nhà bọn họ, hôm nay nhìn ánh mắt trông đợi của hai người, anh cũng không tiện từ chối, “Vậy làm phiền hai bác rồi!”
Có lẽ vì đã lớn tuổi, cho nên nhà của thủ trưởng Lâm bây giờ cũng còn ở cái nơi mà trước kia Ninh Xuyên đã quen thuộc nữa, mà là chuyển đến một tiểu khu gần đường cái, giao thông thuận lợi, dễ dàng đi lại.
Hai chén trà được đặt trên khay, Ninh Xuyên cầm một chén, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, “Vậy… Bác Lâm, chuyện mẹ cháu qua đời, bác vẫn chưa biết?”
“Cô ấy mất rồi?” Sự ra đi này không nghi ngờ gì đã khiến cho thủ trưởng Lâm cực kỳ giật mình, vụ án của Ninh Hàng, thủ trưởng Lâm có liên quan cũng bị cách lý thẩm tra một thời gian, có điều thứ nhất ông quả thực không có vấn đề gì lớn, thứ hai lúc đó ông đã lui về tuyến hai, thẩm tra cũng chỉ cho có lệ mà thôi. Sau khi được thả ra không lâu thì nghe được tin Ninh Hàng tự sát, tuổi đã cao, nghe vậy ông bị ốm nặng một trận, mấy tháng sau mới biết mẹ của Ninh Xuyên đã vào bệnh viện, ông có đến thăm một lần, không lâu sau đó thì Ninh Xuyên và Ninh San được đón về nhà của chú, từ đó cũng mất liên lạc.
Ninh Xuyên cúi đầu, nhìn lá trà nổi lềnh bềnh trong chén, khẽ gật đầu, “Dạ, bệnh của mẹ cháu sau đó tái phát nghiêm trọng, liền, liền nhảy từ trên tầng thượng của bệnh viện xuống…”
“…” Thủ trưởng Lâm hít một hơi lạnh, hé miệng muốn nói gì, nhưng chỉ có cánh môi mấp máy, không phát ra tiếng nào, một lúc lâu, ông mới nặng nề than một tiếng, “Tạo nghiệp mà…”
Ninh Xuyên nhầt thời không lĩnh ngộ nổi ý tứ của ba chữ này, chỉ hỏi, “Bác thì sao ạ? Bác và bác gái vẫn khỏe chứ?” Anh nhìn xung quanh, hai vợ chồng già, không có con cái, có chút cô quạnh.
“Hai bác vẫn thế.” Thủ trưởng Lâm trả lời, “Chị cháu thì sao? Bây giờ cũng kết hôn rồi chứ?”
Dù sao cũng không phải là người quen thân lắm, chuyện của Ninh San không phải vài ba lời có thể nói rõ ràng, huống chi nói đến chuyện này ngọn nguồn lại liên quan đến chuyện của ba anh, thủ trưởng Lâm thoạt nhìn đã bị chuyện của mẹ anh làm cho chấn động, cho nên Ninh Xuyên đành miễn cường cười, “Dạ vâng, con cũng được hơn một tuổi rồi!”
Quả nhiên nhắc đến trẻ con, khiến cho thủ trưởng Lâm lại lộ ra vẻ mặt vui vẻ lúc vừa mới nhìn thấy Ninh Xuyên, “Phải không? Thế là tốt rồi!! Chị cháu là một cô gái tốt, từ nhỏ đã rất hiểu chuyện, bác nhớ khi đó đến bệnh viện, con bé còn đang bón cơm cho mẹ! Tốt quá, tốt quá…. ba mẹ cháu đều là người tốt, các cháu nhất định phải được phúc báo!”
Ninh Xuyên thấy ông vui vẻ như vậy, khóe miệng cũng nhếch lên theo, “Bác và bác gái cũng sẽ có phúc báo.”
“Hai bác ấy à, có lẽ bây giờ không tính là giàu có, nhưng tóm lại là có thể an hưởng tuổi già, tốt hơn nhiều so với đám xấu xa kia!” Thủ trưởng Lâm nhíu mày nói, “Cháu biết Triệu Cương chứ! Chính là Nguyên bộ trưởng của Tổ chức ấy, sau đó không bao lâu thì lên chức thị trưởng của thành phố N, sau lại được làm Bộ trưởng Bộ Nội vụ của Tỉnh ủy, cũng nở mày nở mặt lắm, giờ thì sao! Gặp rủi ro! Bị túm rồi! Lão ấy mới chính là tội phạm tham ô!” Giọng nói của ông càng ngày càng cao, nắm đấm siết chặt, có chút kích động.
Triệu Cương…. Trong đầu Ninh Xuyên bắt đầu nhớ lại người này, so với thủ trưởng Lâm, vị cấp trên của ba này với anh vẫn còn có vẻ quá xa lạ, thứ nhất là vì khi Ninh Hàng vào bộ Nội vụ chưa được bao lâu thì đã xảy ra chuyện, thứ hai là quan hệ của người tên Triệu Cương này với Ninh Hàng cũng không tính là tốt.
Ninh Xuyên nhớ sau khi ba được vào bộ Nội vụ, có một lần anh và chị gái đi theo mẹ đến thăm đơn vị của ông, hôm đó đột nhiên trời lại mưa to, buổi sáng lúc ba đi làm không mang ô, cho nên đến khi sắp tan tầm, mẹ nói muốn mang ô tới cho ba, thuận tiện mang theo chiếc áo khoác, Ninh Xuyên và chị gái vô cùng tò mò về chỗ ba làm việc, hét ầm ĩ lên nhất quyết theo đi bằng được.
Không chịu nổi trước sự cầu khẩn của hai đứa trẻ, bà Ninh mặc áo mưa đi giày cao su cho hai đứa, cầm ô và áo khoác, ba người đạp mưa đi đến đó, gió mang theo nước mưa táp vào mặt, Ninh Xuyên và Ninh San lau nước mưa trên mặt, vừa cười khúc khích vừa đạp nước chơi đùa trên đường. Đi tới trước cửa đơn vị, bà Ninh gõ cửa phòng bảo vệ, vừa định gọi cậu ta mở cửa, bảo vệ đã chạy đến kéo cửa sắt ra, hai chiếc xe đen bóng chậm rãi đi từ trong khu nhà lớn ra, bảo vệ đội mưa đứng ở cổng cười nịnh nọt.
Người trong xe hạ cửa kính xuống, nhìn ba mẹ con đang đứng ở cửa, Ninh Xuyên chớp mắt một cái, gạt nước mưa đọng trên mi xuống mới nhìn rõ được dung mạo người kia, gương mặt vuông vức, mày rậm, mắt nheo lại, chóp mũi tròn, đôi môi dày, mái tóc bóng loáng được vuốt ngược về phía sau, dáng vẻ cực kỳ lãnh đạo, hỏi cậu, “Các người tìm ai?”
“Ninh Hàng.” Bà Ninh chần chừ một chút rồi mở miệng.
“Thì ra là phu nhân của Ninh Hàng.” Người kia nói, “Tôi đã bảo cấp cho cậu ta cái xe, cậu ta lại nói nhà mình gần đơn vị, không cần thiết, lần này trời mưa, còn nhọc người nhà mang ô tới.”
Bà Ninh hơi cúi đầu, “Đúng là không xa lắm.”
Người nọ nhếch miệng, dật ra một nụ cười đầy ẩn ý, “Vậy mọi người vào đi, cậu ta vẫn còn ở trong phòng làm việc đấy.” Dứt lời cánh cửa sổ màu đen từ từ chạy lên, Ninh Xuyên dần dần không thấy khuôn mặt của ông ta nữa.
“Bác đó là ai vậy mẹ?” Ninh San ngẩng đầu hỏi mẹ.
“Ông ấy là Bộ trưởng Triệu!” Bảo vệ cướp lời, nhìn chằm chằm chiếc xe hơi màu đen kia, cho đên khi xe khuất sau ngã rẽ mới thu hồi tầm mắt, quay về phía bà Ninh cười nói, “Thì ra cô là người nhà của Bộ trưởng Ninh à! Mau vào đi, mưa to lắm.”
“Cám ơn!” Bà Ninh gật đầu nói cám ơn, dắt hai đứa bé đi vào trong ký túc xá.
Vào đến phòng làm việc riêng của ông Ninh, ông vội vàng cần chén trà rót nước ấm cho bọn họ, “Lạnh lắm hả, sao còn mang cả con tới làm gì.”
“Bọn con muốn xem đơn vị của ba ba một tí!” Ninh San cười nói, nghiêng đầu nhìn em trai, “Đúng không, Tiểu Xuyên?”
“Dạ!” Tiểu Xuyên có chút hướng nội gật đầu một cái.
“Mau uống hớp nước ấm đi.” Ông Ninh nói với hai đứa trẻ.
Bà Ninh nhìn quanh phòng làm việc đơn giản của ông, uống một ngụm nước ấm mới mở miệng, “Phải rồi, vừa nãy gặp bộ trưởng Triệu ở cửa. Có phải bộ trưởng Triệu là cấp trên của anh không?”
“Ừ.” Ông Ninh gật đầu một cái.
Bà Ninh gật gù, giống như có điều suy ngẫm nói, “Nhìn qua cảm giác là người không giống thủ trưởng Lâm.”
“Đúng là vậy.” Ông Ninh có chút bất đắc dĩ cười một cái, “Tiếp xúc nhiều cũng quen thôi.”
“Thời gian anh theo Thủ trưởng Lâm quá lâu.” Bà Ninh cười nói, “Thói quen với tình tình cũng giống bác ấy.”
Ông Ninh ngượng ngập gãi gãi đầu, “Đơn vị đầu tiên của anh là sở Lao Động, làm lâu vậy rồi, đột nhiên chuyển qua bên này có chút không quen.”
“Vậy thì mới phải nhanh chóng làm quen đi mới được.” Bà Ninh có hơi lo lắng, “Đơn vị mới anh chưa quen biết được ai, chúng ta cũng không có ai ở trên, Thủ trưởng Lâm cũng đã lui về, vẫn nên lo liệu quan hệ với cấp trên cho tốt.”
“Ừ.” Ông Ninh gật đầu một cái, “Xem ra hôm nay bọn họ đi ăn bữa cơm anh cũng không nên từ chối.”
Bà Ninh có chút bất đắc dĩ nhìn chồng mình, “Anh lại chuẩn bị ngồi trong phòng làm việc làm thêm giờ chứ gì.”
Ninh Xuyên ngẩng đầu nhìn mẹ, “Ba ba như vậy không phải là vất vả làm việc, là tấm gương sao?”
“Tiểu Xuyên…” Bà Ninh vuốt vuốt đầu cậu bé, “Con đừng có giống ba con, chỉ biết có công việc.”
Ninh Xuyên nhìn ba, lại nhìn mẹ, nhưng không hề gật đầu, trong lòng cậu, một giọng nói nho nhỏ đang vang lên, “Sau này, phải giống như ba ba, luôn luôn cố gắng.”
…
Thủ trưởng Lâm rót thêm nước vào chén cho Ninh Xuyên, “Đường dây của Triệu Cương đều bị tóm gọn, trong nhà gã còn soát ra được sổ tiết kiệm hơn cả ngàn vạn, lên cả Thời sự rồi đấy.”
Hơn ngàn vạn, một con số khổng lồ cỡ nào, Ninh Xuyên không kìm được mà nhớ đến con số nhỏ nhoi mà trên thực tế không hề tồn tại được đính sau tội danh của ba mình, “Ông ta bị bắt rồi ạ…” Đối với Triệu Cương, Ninh Xuyên không có ấn tượng gì đặc biệt.
“Cháu chắc vẫn chưa biết đúng không, ” Thử trưởng Lâm đột nhiên nói, “Vụ án trước kia của ba cháu, có thể chính là do hắn hãm hại.”
“Bác nói.. gì ạ?” Ninh Xuyên có chút kinh ngạc, giống như khó mà tin nổi vào lỗ tai của mình.
“Vụ án của Ninh Hàng ba cháu có thể chính là do Triệu Cương thông đồng với người khác hãm hại.” Ông Lâm lặp lại từng chữ.
“…” Ninh Xuyên mở to hai mắt, “Ý bác là, cháu, ba cháu, ông ấy, thực sự là bị vu oan?”
“Khả năng này rất cao.” Thủ trưởng Lâm nói, “Năm ngoái thì phải, bác gặp lại một cậu trưởng khoa trước kia cũng ở trong Bộ Nội Vụ, cũng bị thẩm tra cùng đợt với ba cháu, cậu ta bị kết án bảy năm, lúc ra mới nói chuyện với bác, ban đầu cậu ta quả thực đã nhận hối lộ, cũng may số lượng cũng không nhiều, cho nên sau khi bị tịch thu tiền tham ô, hình phạt cũng không đến mức nặng. Nhưng mà thời gian cậu ta ở trong tù, có nghe nói chuyện của ba cháu, hình như chiếc nhẫn kia là bị ép phải nuốt vào, miệng cũng bị người ta bịt lại, không phát ra được tiếng nào…”
Chiếc nhẫn kia là bị ép phải nuốt vào, miệng cũng bị người ta bịt lại, không phát ra được tiếng nào…
Những lời này vang lên bên tai Ninh Xuyên, anh bật phắt dậy, Bối Bối đã thiếp đi bên cạnh bị chấn động giật mình một cái, lẩm bẩm mấy tiếng, anh vội vàng vươn tay vỗ vỗ Bối Bối, từ từ nằm xuống.
Không thể nghi ngờ, những lời mà thủ trưởng Lâm nói ngày hôm đó đã khiến cho Ninh Xuyên quá kinh hãi, mặc dù anh vẫn kiên định tin rằng ba mình vô tội, nhưng đối mặt với sự khẳng định quá nhiều từ dư luận, có lúc cũng sẽ không khỏi sinh ra chút nghi ngờ, đến tột cùng chân tướng là những gì mình vốn tin tưởng chắc chắn, hay là giống như lời của đại đa số.
Nhưng lời của Thủ trưởng Lâm khiến cho Ninh Xuyên cảm thấy vô cùng hổ thẹn với một tia nghi hoặc của bản thân trong quá khứ.
“Ba cháu năm đó ở trong Bộ Nội vụ làm việc cẩn trọng, mặc dù là do bác tận lực tiến cử, nhưng cậu ấy quả thực có bản lĩnh này, mà Triệu Cương chẳng

