Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội
mà hắn đã chứng kiến suốt hơn mười năm qua. Bọn họ không bị bất cứ lễ số hay quy củ gì câu thúc, ngôn hành cử chỉ đều sảng khoái, tiêu tiêu sái sái, cảm xúc không bị đè nén, hỉ nộ ái ố hoàn toàn chân thật bộc lộ ra ngoài, tự nhiên như trăng thanh gió mát…Bọn họ sớm hay muộn cũng sẽ trở lại thế giới thuộc về mình thôi…phải vậy không? Đời Đường, đối với bọn họ mà nói, chẳng qua chỉ là một lữ khách.
Ngọc Liên Thành đang chìm đắm trong suy tư vô hạn thì gia đinh báo lại. “Thiếu gia, Nguyễn gia Tam biểu tiểu thư tới. Theo cùng còn có một vị Diêu công tử.”
A! Là hai người bọn họ tới. Cùng đến cùng đi, như bóng với hình, xem ra suy đoán của mình không có sai, Ngọc Liên Thành bất giác cười khổ.
Nguyễn Nhược Nhược và Diêu Kế Tông sóng vai đi tới, “Biểu ca, ra nhà của ngươi lớn như vậy nha! So với Nguyễn phủ của ta còn lớn hơn!”
“So với Diêu phủ ta cũng lớn hơn, xem ra gia sản của Ngọc phủ so với hai nhà chúng ta đều hùng hậu hơn nha!” Diêu Kế Tông hết nhìn đông lại nhìn tây nói ra, cách nói năng của hai người giống nhau như đúc.
Ngọc Liên Thành mỉm cười chào hỏi rồi mời bọn họ vào nhà ngồi, nhưng bọn họ đề nghị ngồi lại nơi tiểu viện đầy hoa tươi ngập tràn tiếng chim hót này. Nguyễn Nhược Nhược giải thích: “Thế kỷ hai mươi mốt của chúng ta bị ô nhiễm nghiêm trọng, cảnh trí tự nhiên bị ảnh hưởng rất nhiều. Vậy nên khi chúng ta đi đến đời Đường, mỗi ngày đều ngửi hương hoa nghe chim hót nhưng đều cảm thấy chưa đủ a!” Thì ra là như vậy, Ngọc Liên Thành phụng bồi bọn họ vào một tiểu viện ngồi. Ngọc Liên Thành một thân bạch y như ngọc, ánh mắt ngưng sâu, phía sau lưng là rừng trúc xanh ngát. Quả thật…đẹp vô cùng a!
Diêu Kế Tông cũng nhịn không được mà ngồi thừ ra, ngây ngốc một hồi mới lắc đầu trấn tĩnh. Một nam nhân mỹ mạo như vậy khó trách Nguyễn Nhược Nhược không dám yêu. Sắc đẹp của hắn chẳng những mê hoặc nữ nhân mà còn có thể mê hoặc nam nhân. Người xinh đẹp thì Diêu Kế Tông đã gặp không ít, nhưng “nam nữ thông sát” như Ngọc Liên Thành đúng là bình sinh mới thấy. Có một mỹ trượng phu như vậy thì thê tử nhất định sẽ đau đầu rồi.
“Ngọc Liên Thành, nếu như ngươi không ngại, ta muốn đi tham quan vườn nhà ngươi một vòng có được không?”
Ngọc Liên Thành biết Diêu Kế Tông muốn để mình và Nguyễn Nhược Nhược ở lại nói chuyện nên mới kiếm cớ né đi, “Xin cứ tự nhiên”.
Nguyễn Nhược Nhược im lặng hồi lâu mới mỉm cười một tiếng, “Biểu ca thông minh như vậy, nhất định biết ta muốn nói gì?”
“Ta hiểu, cho nên những lời khó khăn không cần nói ra.” Ngọc Liên Thành mỉm cười nhẹ nhàng như tâm sen tỏa hương thơm ngát.
Nguyễn Nhược Nhược thở dài một hơi, lời cự tuyệt quả thật khó nói, không ít thì nhiều cũng sẽ làm tổn thương tình cảm của đối phương. Đến lúc đó chỉ sợ không thể thu xếp ổn thõa, ví dụ như…Lý Hơi. Nhưng Ngọc Liên Thành lại tinh ý như vậy khiến nàng có chút hổ thẹn với hắn.
“Biểu ca, chúng ta ở thế kỉ hai mươi mốt cấm cận hôn. Bởi vì nếu chúng ta lấy nhau sẽ không tốt cho thế hệ sau. Các ngươi chưa hiểu quy luật này nhưng chúng ta hiểu, cho nên…” Nguyễn Nhược Nhược mong rằng lý do này sẽ khiến cho hắn cảm thấy nhẹ nhõm một chút.
“Nếu như là bởi vì nguyên nhân này thì cảm giác thất bại của ta đây cũng sẽ thoải mái hơn nhiều”, Ngọc Liên Thành cười bất đắc dĩ.
Chần chờ một hồi, Nguyễn Nhược Nhược không chịu được đành phải nhẹ nhàng ngồi lại gần hắn, ngẩng đầu gọi, “Ngọc Liên Thành”, nàng gọi tên thật của hắn, đem cả trái tim đặt vào từng câu chữ, “Thật xin lỗi, ta không dám yêu ngươi bởi vì ngươi thật sự…tốt quá. Ngươi giống như một khối ngọc bích mà các chư hầu tranh chấp với nhau, được vô số người mơ ước đoạt được. Nếu như ta lựa chọn ngươi thì mỗi ngày đều phải lo lắng không an. Ta không hy vọng cuộc sống của mình biến thành một trận chiến hoa hồng, ngàn năm chìm ngập trong tình yêu và khói lửa. Chỉ đành…” Nàng không nhịn được đưa tay vuốt lên hàng mi của Ngọc Liên Thành, tựa như muốn nhờ vào đó mà vén lên cả một bức họa đồ, nàng không muốn thấy đôi mắt này phảng phất u buồn. Thật lâu trước kia nàng đã từng muốn làm động tác này, nhưng hôm nay đã quá muộn màng, đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng.
“Yêu là sẽ đau”, ngữ khí dứt khoát như tráng sĩ, vạn phần không nỡ nhưng cũng vạn phần kiên quyết. Đây chính là căn bệnh tình cảm của phần lớn phụ nữ hiện đại, yêu nhiều rồi chia tay cũng nhiều, không giống với các thiếu nữ cổ đại yêu đến điên cuồng, vĩnh viễn không thể biệt ly, sống cùng sống, chết cùng chết. Các nàng sống chết với tình yêu của mình. Nhưng phụ nữ thế kỉ hai mươi mốt thì khác, có đôi khi dũng cảm yêu đương, nhưng cũng luôn luôn cẩn thận giữ lại một phần tình cảm cho mình.
Ngọc Liên Thành không nói gì, chỉ nhẹ nhàng giữ lại đôi bàn tay như ngọc, từ từ chuyển đến môi, đầu cúi thật sâu…Nụ hôn này, vừa giống như một làn gió thoảng qua, vừa giống như một dấu ấn đóng sâu vào trái tim nàng. Vô luận thời gian nước chảy đá mòn như thế nào, tấm chân tình và nụ hôn tuyệt vọng này sẽ vĩnh viễn lưu lại trong tâm trí nàng nguyên vẹn như lúc ban đầu.
“Chúng là vẫn là bằng hữu, đúng không?” Nguyễn Nhược Nhược mặc dù là hỏi, nhưng ngữ khí vô cùng kiên định.
“Dĩ nhiên”, Nàng đoán không sai, Ngọc Liên Thành trả lời dứt khoát. Chương 50
Một buổi chiều mùa hè, Diêu Kế Tông chạy tới điểm hẹn “sau khi hoàng hôn”…
“Nguyễn Nhược Nhược, đi thôi, chúng ta đi bơi lội đi!”
“Được đó, đến đâu bơi lội đây?” Nguyễn Nhược Nhược hăng hái bừng bừng.
“Ngưng Bích hồ đi!” Diêu Kế Tông nói xong chợt nhớ nhớ ra một chuyện, lưỡng lự hỏi, “Còn có chỗ nào…thích hợp hơn không?”
Nguyễn Nhược Nhược suy nghĩ một chút, “Đừng đến Ngưng Bích hồ, không khéo lại gặp Lý Hơi nữa. Ta cùng Thủy Băng Thanh bơi lội một chỗ không sao, nhưng nếu bị hắn bắt gặp ta đi chung với Diêu Kế Tông thì thảm à. Ta sợ hắn sẽ đem tội gian phu dâm phụ chụp lên đầu chúng ta a!”
Ở Đại Đường này, việc nam nữ giữa đêm đi bơi lội với nhau đúng là…quá mức kinh thế hãi tục.
“Sẽ không trùng hợp vậy đâu, bây giờ đang lúc hoàng hôn, hắn nếu ra ngoài thổi tiêu thì cũng phải chờ đến khi “trăng lên cao khỏi đầu” nha! Là ngươi nói đó thôi, tiêu phải thổi dưới trăng mới hòa quyện tâm ý. Nhanh lên một chút, thừa dịp còn thời gian chúng ta đi bơi mấy vòng, chờ khi trời tối liền rút lui tránh đụng đầu hắn.”
Diêu Kế Tông năn nỉ ỉ ôi, Nguyễn Nhược Nhược đành phải mang theo y phục bơi lội của nàng rồi theo hắn đi ra cửa. Ở đại môn, hai người gặp Nguyễn phu nhân cùng Nguyễn Nhược Phượng đang trợn to đôi mắt nhìn mình.
Trông thấy Nguyễn Nhược Nhược sóng vai đi bên cạnh Diêu Kế Tông, Nguyễn phu nhân ngắc ngứ hồi lâu mới nói được, “Đây…cái này…Tam nha đầu tại sao lại cùng họ Diêu ra ra vào vào?”
Nguyễn Nhược Phượng so với mẫu thân nàng còn giật mình hơn, “Nguyễn Nhược Nhược làm cái quỷ gì vậy? Ban đầu một hai tự vẫn không chịu thành thân, bây giờ tốt rồi, cùng ra cùng vào.”
***
Đến được Ngưng Bích hồ, Nguyễn Nhược Nhược vươn mắt nhìn ra xa, vừa nhìn thấy liền dậm chân nói: “Ta đã nói mà, ta đã nói mà, ta đã nói đừng tới chỗ này mà. Ngươi nhìn đi, Lý Hơi đang ở đằng kia kìa!”
“A! Lúc này là lúc nào a, hắn ra đây là gì chứ?” Diêu Kế Tông bực mình, sau đó liền nhìn kỹ, “Ê, không phải đi một mình đâu. Ngươi mau nhìn, trong khoang thuyền còn có một lục y nữ tử đang đi ra kìa.”
Cơn tức giận của Diêu Kế Tông biến mất, thay vào đó là lòng hiếu kỳ. Hắn nhanh tay kéo Nguyễn Nhược Nhược lặng lẽ “mai phục” gần bờ hồ, cả hai chui vào một bụi rậm rồi nghe ngóng. Nhìn hồi lâu, Diêu Kế Tông mở miệng khen: “Wow, một mỹ nhân cổ đại thật xinh đẹp, tiểu tử Lý Hơi này diễm phúc không cạn nha!”
Hắn đột nhiên phát hiện Nguyễn Nhược Nhược ngồi một bên từ đầu đến cuối không đáp lời nên hướng mắt liếc nhìn, phát hiện nàng đang nhìn chằm chằm nữ tử trên thuyền, trên mặt có điểm ngoài ý muốn. Diêu Kế Tông bật thốt lên: “Ngươi làm sao vậy?” Vừa hỏi xong liền phá ra cười, “Có phải…thấy người tỏ tình với mình nhanh như thế đã có nữ tử khác nên ngươi cảm thấy khó chịu?”
“Đúng”, Nguyễn Nhược Nhược nói thẳng, “Thấy nam nhân từng nói yêu mình quay đầu cùng nữ nhân khác “ước hẹn hoàng hôn” nên ta có chỗ không vừa lòng”.
“Chậc chậc chậc”, Diêu Kế Tông tắc lưỡi chườn ra bộ dáng xem thường, “Nữ nhân thích hư vinh mà”.
Nguyễn Nhược Nhược phản bác nói, “Là con người thì ai chẳng thích hư vinh, đâu phải chỉ mỗi nữ nhân.”
Diêu Kế Tông biết nàng nói có đạo lý, cho nên cũng không muốn tranh luận thêm. Cả hai im lặng nhìn động tĩnh trên thuyền.
“Tốt rồi, ngươi ta ở đằng kia tình thương mến thương, ngươi ở đây ngó trái ngó phải canh giữ làm gì, đi thôi!” Nguyễn Nhược Nhược kéo hắn rời đi.
“Ấy đừng chớ, đừng đừng, để ta xem cổ nhân tỏ tình ra sao.” Diêu Kế Tông một mặt ẩn núp kéo tay Nguyễn Nhược Nhược lại, một mặt rướn cổ lên nhìn. “Ngươi mau nhìn, nữ tử cổ đại đang bê một thanh cầm đi ra kìa. Wow, Lý Hơi cũng rút ra một thanh tiêu! Ra là cầm tiêu hợp tấu nha, tốt quá, tấu một khúc “tiếu ngạo giang hồ” đi.”
Nguyễn Nhược Nhược cười không nổi, “Ngươi tưởng hai người bọn họ là Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh hả? Còn muốn tấu khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ?”
Trong khi bọn họ đang nói chuyền thì tiếng tiêu tiếng đàn đã dằng dặc tấu vang. Tiếng tiêu lạnh lùng u xa, tiếng đàn du dương réo rắt, thanh âm hòa quyện nương theo dòng nước lại càng khiến lòng người mênh mang khó tả. Trong lúc nhất thời Diêu Kế Tông cũng không nói gì nữa, hai người tĩnh tâm một lòng nghe tấu khúc.
Khúc tấu chấm dứt, dư âm vẫn còn đọng lại trong lòng. Diêu Kế Tông nhìn hai người kia, không nhịn được thở dài nói: “Hợp tác hoàn hảo, xem ra Lý Hơi quả nhiên tìm được đối tượng thích hợp của hắn rồi.”
“Lục y nữ tử này đoan trang xinh đẹp, cử chỉ nhàn nhã. Nhìn qua liền biết ngay là đại gia khuê tú, nếu Lý Hơi chọn thế tử phi thì nàng quả thật là người phù hợp. Con dâu hoàng thất phải như vậy, vừa hiểu quy củ vừa tuân thủ quy củ, mọi việc đều lấy phu quân làm trọng”.
“Chỉ là…Lý Hơi có yêu nàng ta không? Giữa bọn họ có tồn tại tại tình yêu hay không?” Diêu Kế Tông mắt lạnh bàng quan, hướng thái độ nhàn nhạt thường ôn của Lý Hơi mà hỏi. Hắn hoàn toàn không giống như lần trước khi ôm Nguyễn Nhược Nhược lên ngựa, lúc đó…quả thật là dung nham núi lửa phun trào.
“Bọn họ không cần tình yêu, hôn nhân chính trị còn đòi hỏi tình yêu làm gì? Tất cả đều không ngoài quan hệ lợi dụng nhau thôi.”
“Hôn nhân chính trị?” Diêu Kế Tông ngây thơ hỏi.
“Hoàng thất hôn nhân có bao giờ không phải là hôn nhân chính trị? Hoàng tử và Hoàng nữ hơn phân nửa là gả cho tôn tử trọng thần trong triều. Cường cường liên thủ, đảm bảo giang sơn lâu dài mà.”
Diêu Kế Tông im lặng hồi lâu, “Vậy Lý Hơi chẳng phải là rất đáng thương sao, trước kia ta tưởng hắn quá mức lãnh ngạo, nhưng bây giờ phát hiện hắn thật ra là một còn người đầy nhiệt tình. Hắn có thể đón nhận an bày như thế sao?”
“Hắn phải đón nhận, đây là số mệnh của hắn. Bọn họ có trách nhiệm trong người. Thân là hoàng tộc, có đôi khi cũng không thể hạnh phúc như người bình thường. Chẳng qua là…vật chất có thể hưởng thụ nhưng tinh thần thì từ sớm đã bị trói buộc rồi.”
“Hôn nhân không tình yêu, bọn họ có thể sống đến răng long đầu bạc sao?” Diêu Kế Tông nặng nề hỏi.
“Tại sao lại không thể? Hai người chung một chỗ, sinh con đẻ cái, tình cảm từ từ vun đắp. Dựa vào thứ tình cảm này cũng có thể thái bình sống nốt nửa đời còn lại. Lý Hơi có thể đi theo con đường này cũng giống như bao nhiêu tiền bối của hắn vậy thôi. Ngươi không cần quan tâm, chúng ta…về đi thôi. Người ta dưới ánh trăng ngắm cảnh đẹp, chúng ta chui ở bụi rậm này nuôi muỗi a!”
Diêu Kế Tông lắc đầu, chuẩn bị đứng dậy rời đi, “Lý Hơi thật đáng thương! Khó trách ngươi cũng không dám yêu hắn, hắn từ sớm đã bị khống chế trong lòng bàn tay người khác rồi. Ngươi theo hắn quả thật cũng không phải chuyện tốt. Đối với vấn đề tình cảm ngươi thật là sáng mắt a!”
“Dĩ nhiên, ta mà!” Nguyễn Nhược Nhược “đại ngôn bất tàm”, tự dát vàng lên mặt mình.
Diêu Kế Tông nhịn không được mắc cười, “Khen ngươi một câu, ngươi có cần ngẩng mặt lên trời vậy không?” Hắn vừa nói vừa đập vào vai nàng một cái, nào ngờ Nguyễn Nhược Nhược ngồi quá lâu, hai chân đã sớm tê cứng, bị hắn không nhẹ không nặng đập một phát nên chân không chống đỡ được, cả người ngã nhào xuống hồ, bọt nước văng tung tóe khắp nơi.
Trên thuyền, Lý Hơi sau khi thổi xong khúc tiêu liền im lặng một hồi lâu, thần tư mờ ảo. Hoàng hôn đã buông xuống tự khi nào, bầu trời như một dải lụa đen mềm mượt, vầng trăng tròn tỏa sáng lung linh. Đôi mắt dừng trên mặt hồ Ngưng Bích, Lý Hơi không tự chủ nhớ lại tình hình đêm đó gặp gỡ Nguyễn Nhược Nhược tại nơi này. Nàng xinh đẹp như một đóa thủy tiên trong nước, bềnh bồng uyển chuyển. Chính trong lúc ấy, hắn đã nhận ra mình yêu nàng. Vậy mà khi hắn đem tình yêu đầu tiên ngọt ngào đặt dưới chân nàng lại bị cự tuyệt phũ phàng…Nghĩ đến đây, bàn tay cầm tiêu nhất thời kìm hãm không được liền nắm chặc lại, cơ hồ muốn nén chặt nó vào da thịt của mình.
“Tiểu vương gia thổi tiêu thật hay.” Không phát hiện tâm trí Lý Hơi đang xáo động, U Tố mỉm cười nhìn hắn nói.
Cố gắng quên đi nỗi đau trong lòng, Lý Hơi cũng mỉm cười nhìn nàng, “Cầm kỹ của U Tố cô nương cũng tuyệt vang”.
“Tạ Tiểu vương gia khích lệ”, U Tố nhoẻn miệng cười, “Có…có thể…cùng Tiểu vương gia hợp tấu một khúc nữa không?”
“Cũng được!” Lý Hơi cũng muốn kiếm gì đó để phân tán tâm tư của mình, “Tấu khúc gì?”
Mặt U tố nhất thời đỏ ửng như mây chiều, đôi mắt tình ý lưu chuyển dùng ngữ khí vừa nhẹ nhàng vừa kiên quyết, “Tiểu vương gia, khúc “Trường tương thủ” có được không?”
Trường tương thủ, nội dung cũng như tên, là khúc nhạc tình tương tư. Nam nữ đời Đường khi tỏ tình sẽ dùng những tấu khúc có nội dung như thế này, cũng giống như nam nữ thời hiện đại gào thét nhưng lời yêu đương như “Ta yêu ngươi, yêu mãi ngươi, tựa như chuột yêu gạo”. Rốt cuộc xuân
Ngọc Liên Thành đang chìm đắm trong suy tư vô hạn thì gia đinh báo lại. “Thiếu gia, Nguyễn gia Tam biểu tiểu thư tới. Theo cùng còn có một vị Diêu công tử.”
A! Là hai người bọn họ tới. Cùng đến cùng đi, như bóng với hình, xem ra suy đoán của mình không có sai, Ngọc Liên Thành bất giác cười khổ.
Nguyễn Nhược Nhược và Diêu Kế Tông sóng vai đi tới, “Biểu ca, ra nhà của ngươi lớn như vậy nha! So với Nguyễn phủ của ta còn lớn hơn!”
“So với Diêu phủ ta cũng lớn hơn, xem ra gia sản của Ngọc phủ so với hai nhà chúng ta đều hùng hậu hơn nha!” Diêu Kế Tông hết nhìn đông lại nhìn tây nói ra, cách nói năng của hai người giống nhau như đúc.
Ngọc Liên Thành mỉm cười chào hỏi rồi mời bọn họ vào nhà ngồi, nhưng bọn họ đề nghị ngồi lại nơi tiểu viện đầy hoa tươi ngập tràn tiếng chim hót này. Nguyễn Nhược Nhược giải thích: “Thế kỷ hai mươi mốt của chúng ta bị ô nhiễm nghiêm trọng, cảnh trí tự nhiên bị ảnh hưởng rất nhiều. Vậy nên khi chúng ta đi đến đời Đường, mỗi ngày đều ngửi hương hoa nghe chim hót nhưng đều cảm thấy chưa đủ a!” Thì ra là như vậy, Ngọc Liên Thành phụng bồi bọn họ vào một tiểu viện ngồi. Ngọc Liên Thành một thân bạch y như ngọc, ánh mắt ngưng sâu, phía sau lưng là rừng trúc xanh ngát. Quả thật…đẹp vô cùng a!
Diêu Kế Tông cũng nhịn không được mà ngồi thừ ra, ngây ngốc một hồi mới lắc đầu trấn tĩnh. Một nam nhân mỹ mạo như vậy khó trách Nguyễn Nhược Nhược không dám yêu. Sắc đẹp của hắn chẳng những mê hoặc nữ nhân mà còn có thể mê hoặc nam nhân. Người xinh đẹp thì Diêu Kế Tông đã gặp không ít, nhưng “nam nữ thông sát” như Ngọc Liên Thành đúng là bình sinh mới thấy. Có một mỹ trượng phu như vậy thì thê tử nhất định sẽ đau đầu rồi.
“Ngọc Liên Thành, nếu như ngươi không ngại, ta muốn đi tham quan vườn nhà ngươi một vòng có được không?”
Ngọc Liên Thành biết Diêu Kế Tông muốn để mình và Nguyễn Nhược Nhược ở lại nói chuyện nên mới kiếm cớ né đi, “Xin cứ tự nhiên”.
Nguyễn Nhược Nhược im lặng hồi lâu mới mỉm cười một tiếng, “Biểu ca thông minh như vậy, nhất định biết ta muốn nói gì?”
“Ta hiểu, cho nên những lời khó khăn không cần nói ra.” Ngọc Liên Thành mỉm cười nhẹ nhàng như tâm sen tỏa hương thơm ngát.
Nguyễn Nhược Nhược thở dài một hơi, lời cự tuyệt quả thật khó nói, không ít thì nhiều cũng sẽ làm tổn thương tình cảm của đối phương. Đến lúc đó chỉ sợ không thể thu xếp ổn thõa, ví dụ như…Lý Hơi. Nhưng Ngọc Liên Thành lại tinh ý như vậy khiến nàng có chút hổ thẹn với hắn.
“Biểu ca, chúng ta ở thế kỉ hai mươi mốt cấm cận hôn. Bởi vì nếu chúng ta lấy nhau sẽ không tốt cho thế hệ sau. Các ngươi chưa hiểu quy luật này nhưng chúng ta hiểu, cho nên…” Nguyễn Nhược Nhược mong rằng lý do này sẽ khiến cho hắn cảm thấy nhẹ nhõm một chút.
“Nếu như là bởi vì nguyên nhân này thì cảm giác thất bại của ta đây cũng sẽ thoải mái hơn nhiều”, Ngọc Liên Thành cười bất đắc dĩ.
Chần chờ một hồi, Nguyễn Nhược Nhược không chịu được đành phải nhẹ nhàng ngồi lại gần hắn, ngẩng đầu gọi, “Ngọc Liên Thành”, nàng gọi tên thật của hắn, đem cả trái tim đặt vào từng câu chữ, “Thật xin lỗi, ta không dám yêu ngươi bởi vì ngươi thật sự…tốt quá. Ngươi giống như một khối ngọc bích mà các chư hầu tranh chấp với nhau, được vô số người mơ ước đoạt được. Nếu như ta lựa chọn ngươi thì mỗi ngày đều phải lo lắng không an. Ta không hy vọng cuộc sống của mình biến thành một trận chiến hoa hồng, ngàn năm chìm ngập trong tình yêu và khói lửa. Chỉ đành…” Nàng không nhịn được đưa tay vuốt lên hàng mi của Ngọc Liên Thành, tựa như muốn nhờ vào đó mà vén lên cả một bức họa đồ, nàng không muốn thấy đôi mắt này phảng phất u buồn. Thật lâu trước kia nàng đã từng muốn làm động tác này, nhưng hôm nay đã quá muộn màng, đây là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng.
“Yêu là sẽ đau”, ngữ khí dứt khoát như tráng sĩ, vạn phần không nỡ nhưng cũng vạn phần kiên quyết. Đây chính là căn bệnh tình cảm của phần lớn phụ nữ hiện đại, yêu nhiều rồi chia tay cũng nhiều, không giống với các thiếu nữ cổ đại yêu đến điên cuồng, vĩnh viễn không thể biệt ly, sống cùng sống, chết cùng chết. Các nàng sống chết với tình yêu của mình. Nhưng phụ nữ thế kỉ hai mươi mốt thì khác, có đôi khi dũng cảm yêu đương, nhưng cũng luôn luôn cẩn thận giữ lại một phần tình cảm cho mình.
Ngọc Liên Thành không nói gì, chỉ nhẹ nhàng giữ lại đôi bàn tay như ngọc, từ từ chuyển đến môi, đầu cúi thật sâu…Nụ hôn này, vừa giống như một làn gió thoảng qua, vừa giống như một dấu ấn đóng sâu vào trái tim nàng. Vô luận thời gian nước chảy đá mòn như thế nào, tấm chân tình và nụ hôn tuyệt vọng này sẽ vĩnh viễn lưu lại trong tâm trí nàng nguyên vẹn như lúc ban đầu.
“Chúng là vẫn là bằng hữu, đúng không?” Nguyễn Nhược Nhược mặc dù là hỏi, nhưng ngữ khí vô cùng kiên định.
“Dĩ nhiên”, Nàng đoán không sai, Ngọc Liên Thành trả lời dứt khoát. Chương 50
Một buổi chiều mùa hè, Diêu Kế Tông chạy tới điểm hẹn “sau khi hoàng hôn”…
“Nguyễn Nhược Nhược, đi thôi, chúng ta đi bơi lội đi!”
“Được đó, đến đâu bơi lội đây?” Nguyễn Nhược Nhược hăng hái bừng bừng.
“Ngưng Bích hồ đi!” Diêu Kế Tông nói xong chợt nhớ nhớ ra một chuyện, lưỡng lự hỏi, “Còn có chỗ nào…thích hợp hơn không?”
Nguyễn Nhược Nhược suy nghĩ một chút, “Đừng đến Ngưng Bích hồ, không khéo lại gặp Lý Hơi nữa. Ta cùng Thủy Băng Thanh bơi lội một chỗ không sao, nhưng nếu bị hắn bắt gặp ta đi chung với Diêu Kế Tông thì thảm à. Ta sợ hắn sẽ đem tội gian phu dâm phụ chụp lên đầu chúng ta a!”
Ở Đại Đường này, việc nam nữ giữa đêm đi bơi lội với nhau đúng là…quá mức kinh thế hãi tục.
“Sẽ không trùng hợp vậy đâu, bây giờ đang lúc hoàng hôn, hắn nếu ra ngoài thổi tiêu thì cũng phải chờ đến khi “trăng lên cao khỏi đầu” nha! Là ngươi nói đó thôi, tiêu phải thổi dưới trăng mới hòa quyện tâm ý. Nhanh lên một chút, thừa dịp còn thời gian chúng ta đi bơi mấy vòng, chờ khi trời tối liền rút lui tránh đụng đầu hắn.”
Diêu Kế Tông năn nỉ ỉ ôi, Nguyễn Nhược Nhược đành phải mang theo y phục bơi lội của nàng rồi theo hắn đi ra cửa. Ở đại môn, hai người gặp Nguyễn phu nhân cùng Nguyễn Nhược Phượng đang trợn to đôi mắt nhìn mình.
Trông thấy Nguyễn Nhược Nhược sóng vai đi bên cạnh Diêu Kế Tông, Nguyễn phu nhân ngắc ngứ hồi lâu mới nói được, “Đây…cái này…Tam nha đầu tại sao lại cùng họ Diêu ra ra vào vào?”
Nguyễn Nhược Phượng so với mẫu thân nàng còn giật mình hơn, “Nguyễn Nhược Nhược làm cái quỷ gì vậy? Ban đầu một hai tự vẫn không chịu thành thân, bây giờ tốt rồi, cùng ra cùng vào.”
***
Đến được Ngưng Bích hồ, Nguyễn Nhược Nhược vươn mắt nhìn ra xa, vừa nhìn thấy liền dậm chân nói: “Ta đã nói mà, ta đã nói mà, ta đã nói đừng tới chỗ này mà. Ngươi nhìn đi, Lý Hơi đang ở đằng kia kìa!”
“A! Lúc này là lúc nào a, hắn ra đây là gì chứ?” Diêu Kế Tông bực mình, sau đó liền nhìn kỹ, “Ê, không phải đi một mình đâu. Ngươi mau nhìn, trong khoang thuyền còn có một lục y nữ tử đang đi ra kìa.”
Cơn tức giận của Diêu Kế Tông biến mất, thay vào đó là lòng hiếu kỳ. Hắn nhanh tay kéo Nguyễn Nhược Nhược lặng lẽ “mai phục” gần bờ hồ, cả hai chui vào một bụi rậm rồi nghe ngóng. Nhìn hồi lâu, Diêu Kế Tông mở miệng khen: “Wow, một mỹ nhân cổ đại thật xinh đẹp, tiểu tử Lý Hơi này diễm phúc không cạn nha!”
Hắn đột nhiên phát hiện Nguyễn Nhược Nhược ngồi một bên từ đầu đến cuối không đáp lời nên hướng mắt liếc nhìn, phát hiện nàng đang nhìn chằm chằm nữ tử trên thuyền, trên mặt có điểm ngoài ý muốn. Diêu Kế Tông bật thốt lên: “Ngươi làm sao vậy?” Vừa hỏi xong liền phá ra cười, “Có phải…thấy người tỏ tình với mình nhanh như thế đã có nữ tử khác nên ngươi cảm thấy khó chịu?”
“Đúng”, Nguyễn Nhược Nhược nói thẳng, “Thấy nam nhân từng nói yêu mình quay đầu cùng nữ nhân khác “ước hẹn hoàng hôn” nên ta có chỗ không vừa lòng”.
“Chậc chậc chậc”, Diêu Kế Tông tắc lưỡi chườn ra bộ dáng xem thường, “Nữ nhân thích hư vinh mà”.
Nguyễn Nhược Nhược phản bác nói, “Là con người thì ai chẳng thích hư vinh, đâu phải chỉ mỗi nữ nhân.”
Diêu Kế Tông biết nàng nói có đạo lý, cho nên cũng không muốn tranh luận thêm. Cả hai im lặng nhìn động tĩnh trên thuyền.
“Tốt rồi, ngươi ta ở đằng kia tình thương mến thương, ngươi ở đây ngó trái ngó phải canh giữ làm gì, đi thôi!” Nguyễn Nhược Nhược kéo hắn rời đi.
“Ấy đừng chớ, đừng đừng, để ta xem cổ nhân tỏ tình ra sao.” Diêu Kế Tông một mặt ẩn núp kéo tay Nguyễn Nhược Nhược lại, một mặt rướn cổ lên nhìn. “Ngươi mau nhìn, nữ tử cổ đại đang bê một thanh cầm đi ra kìa. Wow, Lý Hơi cũng rút ra một thanh tiêu! Ra là cầm tiêu hợp tấu nha, tốt quá, tấu một khúc “tiếu ngạo giang hồ” đi.”
Nguyễn Nhược Nhược cười không nổi, “Ngươi tưởng hai người bọn họ là Lệnh Hồ Xung và Nhậm Doanh Doanh hả? Còn muốn tấu khúc Tiếu Ngạo Giang Hồ?”
Trong khi bọn họ đang nói chuyền thì tiếng tiêu tiếng đàn đã dằng dặc tấu vang. Tiếng tiêu lạnh lùng u xa, tiếng đàn du dương réo rắt, thanh âm hòa quyện nương theo dòng nước lại càng khiến lòng người mênh mang khó tả. Trong lúc nhất thời Diêu Kế Tông cũng không nói gì nữa, hai người tĩnh tâm một lòng nghe tấu khúc.
Khúc tấu chấm dứt, dư âm vẫn còn đọng lại trong lòng. Diêu Kế Tông nhìn hai người kia, không nhịn được thở dài nói: “Hợp tác hoàn hảo, xem ra Lý Hơi quả nhiên tìm được đối tượng thích hợp của hắn rồi.”
“Lục y nữ tử này đoan trang xinh đẹp, cử chỉ nhàn nhã. Nhìn qua liền biết ngay là đại gia khuê tú, nếu Lý Hơi chọn thế tử phi thì nàng quả thật là người phù hợp. Con dâu hoàng thất phải như vậy, vừa hiểu quy củ vừa tuân thủ quy củ, mọi việc đều lấy phu quân làm trọng”.
“Chỉ là…Lý Hơi có yêu nàng ta không? Giữa bọn họ có tồn tại tại tình yêu hay không?” Diêu Kế Tông mắt lạnh bàng quan, hướng thái độ nhàn nhạt thường ôn của Lý Hơi mà hỏi. Hắn hoàn toàn không giống như lần trước khi ôm Nguyễn Nhược Nhược lên ngựa, lúc đó…quả thật là dung nham núi lửa phun trào.
“Bọn họ không cần tình yêu, hôn nhân chính trị còn đòi hỏi tình yêu làm gì? Tất cả đều không ngoài quan hệ lợi dụng nhau thôi.”
“Hôn nhân chính trị?” Diêu Kế Tông ngây thơ hỏi.
“Hoàng thất hôn nhân có bao giờ không phải là hôn nhân chính trị? Hoàng tử và Hoàng nữ hơn phân nửa là gả cho tôn tử trọng thần trong triều. Cường cường liên thủ, đảm bảo giang sơn lâu dài mà.”
Diêu Kế Tông im lặng hồi lâu, “Vậy Lý Hơi chẳng phải là rất đáng thương sao, trước kia ta tưởng hắn quá mức lãnh ngạo, nhưng bây giờ phát hiện hắn thật ra là một còn người đầy nhiệt tình. Hắn có thể đón nhận an bày như thế sao?”
“Hắn phải đón nhận, đây là số mệnh của hắn. Bọn họ có trách nhiệm trong người. Thân là hoàng tộc, có đôi khi cũng không thể hạnh phúc như người bình thường. Chẳng qua là…vật chất có thể hưởng thụ nhưng tinh thần thì từ sớm đã bị trói buộc rồi.”
“Hôn nhân không tình yêu, bọn họ có thể sống đến răng long đầu bạc sao?” Diêu Kế Tông nặng nề hỏi.
“Tại sao lại không thể? Hai người chung một chỗ, sinh con đẻ cái, tình cảm từ từ vun đắp. Dựa vào thứ tình cảm này cũng có thể thái bình sống nốt nửa đời còn lại. Lý Hơi có thể đi theo con đường này cũng giống như bao nhiêu tiền bối của hắn vậy thôi. Ngươi không cần quan tâm, chúng ta…về đi thôi. Người ta dưới ánh trăng ngắm cảnh đẹp, chúng ta chui ở bụi rậm này nuôi muỗi a!”
Diêu Kế Tông lắc đầu, chuẩn bị đứng dậy rời đi, “Lý Hơi thật đáng thương! Khó trách ngươi cũng không dám yêu hắn, hắn từ sớm đã bị khống chế trong lòng bàn tay người khác rồi. Ngươi theo hắn quả thật cũng không phải chuyện tốt. Đối với vấn đề tình cảm ngươi thật là sáng mắt a!”
“Dĩ nhiên, ta mà!” Nguyễn Nhược Nhược “đại ngôn bất tàm”, tự dát vàng lên mặt mình.
Diêu Kế Tông nhịn không được mắc cười, “Khen ngươi một câu, ngươi có cần ngẩng mặt lên trời vậy không?” Hắn vừa nói vừa đập vào vai nàng một cái, nào ngờ Nguyễn Nhược Nhược ngồi quá lâu, hai chân đã sớm tê cứng, bị hắn không nhẹ không nặng đập một phát nên chân không chống đỡ được, cả người ngã nhào xuống hồ, bọt nước văng tung tóe khắp nơi.
Trên thuyền, Lý Hơi sau khi thổi xong khúc tiêu liền im lặng một hồi lâu, thần tư mờ ảo. Hoàng hôn đã buông xuống tự khi nào, bầu trời như một dải lụa đen mềm mượt, vầng trăng tròn tỏa sáng lung linh. Đôi mắt dừng trên mặt hồ Ngưng Bích, Lý Hơi không tự chủ nhớ lại tình hình đêm đó gặp gỡ Nguyễn Nhược Nhược tại nơi này. Nàng xinh đẹp như một đóa thủy tiên trong nước, bềnh bồng uyển chuyển. Chính trong lúc ấy, hắn đã nhận ra mình yêu nàng. Vậy mà khi hắn đem tình yêu đầu tiên ngọt ngào đặt dưới chân nàng lại bị cự tuyệt phũ phàng…Nghĩ đến đây, bàn tay cầm tiêu nhất thời kìm hãm không được liền nắm chặc lại, cơ hồ muốn nén chặt nó vào da thịt của mình.
“Tiểu vương gia thổi tiêu thật hay.” Không phát hiện tâm trí Lý Hơi đang xáo động, U Tố mỉm cười nhìn hắn nói.
Cố gắng quên đi nỗi đau trong lòng, Lý Hơi cũng mỉm cười nhìn nàng, “Cầm kỹ của U Tố cô nương cũng tuyệt vang”.
“Tạ Tiểu vương gia khích lệ”, U Tố nhoẻn miệng cười, “Có…có thể…cùng Tiểu vương gia hợp tấu một khúc nữa không?”
“Cũng được!” Lý Hơi cũng muốn kiếm gì đó để phân tán tâm tư của mình, “Tấu khúc gì?”
Mặt U tố nhất thời đỏ ửng như mây chiều, đôi mắt tình ý lưu chuyển dùng ngữ khí vừa nhẹ nhàng vừa kiên quyết, “Tiểu vương gia, khúc “Trường tương thủ” có được không?”
Trường tương thủ, nội dung cũng như tên, là khúc nhạc tình tương tư. Nam nữ đời Đường khi tỏ tình sẽ dùng những tấu khúc có nội dung như thế này, cũng giống như nam nữ thời hiện đại gào thét nhưng lời yêu đương như “Ta yêu ngươi, yêu mãi ngươi, tựa như chuột yêu gạo”. Rốt cuộc xuân

