Tiểu Thuyết,Hữu Duyên Thiên Niên Tương Hội
am nhân xứng đáng hai chữ “nam nhân” mặc dù hết lần này tới lần khác có một số việc xấu hổ ngượng ngùng như nữ tử. Cùng là một người, nhưng phong thái có lúc lại giống như hai người hoàn toàn khác nhau, cương nhu hài hòa. Không ngại nói cho ngươi biết, thật ra ta vô cùng thích nam nhân có thể hài hòa hai tính chất cương và nhu, xét về điểm này mà nói, Lý Hơi quả thật vô cùng phù hợp. Chỉ tiếc là…”
“Tiếc cái gì?” Diêu Kế Tông hỏi tới.
“Tiếc là hắn sinh ở Lý thị vương triều, gia đình bối cảnh như vậy, người bình thường quả thật ăn không tiêu.”
“Cái gì mà ăn không tiêu? Biết bao nữ tử muốn được gả vào gia đình giàu có như vậy, có phúc hưởng mà ngươi cũng không biết!” Diêu Kế Tông vẫn chưa hiểu Nguyễn Nhược suy nghĩ điều gì.
“Hưởng thụ và quyền lợi đi cùng với nghĩa vụ đó lão huynh! Ngươi tưởng phúc khí có thể hưởng không hả? Ngươi vừa bị bọn họ quản lý vừa bó tay bó chân, cá tính hoàn toàn bị triệt tiêu, toàn bộ đều cuộc sống đều nằm trong tay bọn họ. Lúc ban đầu có thể không tệ lắm, ăn ngon mặc đẹp ở nhà cao cửa rộng. Nhưng con người đâu phải chỉ cần đời sống vật chất, tinh thần cũng vô cùng quan trọng. Đến một lúc nào đó ngươi sẽ muốn đem đời sống tinh thần nâng lên cùng cấp độ với đời sống vật chất, để có thể hưởng thụ một cách trọn vẹn. Nhưng có khả năng không? Hoàng tộc nhiều quy củ quản thúc nghiêm ngặt, giống như một cái bao thật lớn đem người ta nhét vào bên trong, mỗi cử động nhấc tay nhấc chân đều bị kiềm chế. Tính cách của ta như thế này làm sao chịu đựng được?”
“Nói cũng có đạo lý nha! Chỉ là, không phải có rất nhiều nữ hài tử hướng tới đời sống vật chất ưu đãi như vậy mà tình nguyện buông tha đời sống tinh thần đó sao? Ngươi tại sao lại không như vậy? Đừng nói với ta ngươi xem tiền tài như cỏ rác nha!”
“Làm gì có! Lời cao thượng như vậy ta nói không ra đâu, ta chính là phàm nhân nha!” Nguyễn Nhược Nhược đầu tiên là cười, sau đó nghiêm nét mặt nói, “Tiền tài…cho tới bây giờ không có nó ta sống không nổi, nói thẳng một câu, ta thích tiền. Cũng giống như bao nhiêu người khác, ta muốn có tiền càng nhiều càng tốt. Có tiền, ta có thể tạo dựng một cuộc sống thoải mái hơn, ngày qua ngày an nhàn tự tại, không cần phải bươn chải trong một cuộc sống quá kham khổ. Chẳng qua là ta mặc dù thích tiền, nhưng không thích vì nó mà bỏ qua tất cả. Nói cách khác, ta chưa tới mức phải vì nó mà buông lơi toàn bộ những thứ khác.”
“Tiền tài không nặng không nhẹ, ngươi muốn nói vậy sao?” Diêu Kế Tông nghe không hiểu lắm.
“Tất nhiên, một người mà cuộc sống không được thành công lắm sẽ rất xem trọng tiền bạc. Chẳng hạn gặp phải tình trạng khẩn cấp phải cần đến tiền để giải quyết, lúc đó không thể không xem trọng nó rồi.”
Nguyễn Nhược Nhược nói xong thấy Diêu Kế Tông lộ ra bộ dáng không hiểu rõ lắm liền lấy ví dụ chứng minh. “Giả sử ta bây giờ là Cô bé lọ lem nha, một cô bé lọ lem đang bị mẹ kế ngược đãi. Lúc này có một hoàng tử đến đây nói yêu ta, ta cũng sẽ không chút do dự mang giày thủy tinh vào rồi theo hắn leo lên xe ngựa dát vàng. Ta mặc kệ tình yêu của hoàng tử có phải là nhất thời ý loạn tình mê hay không, điều này không quan trọng. Đến cả những việc phát sinh sau này cũng không để vào mắt, như là quan hệ trong hoàng cung có phức tạp hay không, các thành viên trong hoàng tộc đối xử với nhau như thế nào…Điều quan trọng chính là ta có thể thoát khỏi cuộc sống kham khổ trước mắt. Vậy nên ta nguyện ý phóng lao theo lao, nhảy vào vận mệnh của mình, tùy cơ ứng biến. Ngay cả thua, ta cũng cam tâm tình nguyện đánh rồi mới thua.”
“Nhưng cuộc sống hiện tại của ta không tệ nha! Là Nguyễn gia Tam tiểu thư, ta có cây to bóng mát che chở. Ta ăn sung mặc sướng, có lẽ so sánh với vương phủ chưa bằng, nhưng ta chấp nhận ở bậc dưới chứ không thèm vài phần hơn thua đó, cũng không muốn hy sinh tự do của chính mình. Ta đối với cuộc sống hiện giờ vô cùng thõa mãn, không cần phải rước lo lắng vào mình. Vào vương phủ có cái gì tốt? Vương phi bất quá chỉ là hư danh, huống chi ta còn không được làm vương phi, nếu muốn đi theo Lý Hơi thì chỉ có thể làm trắc phi. Ta cũng là một người, tại sao phải chấp nhận cho hắn lấy thêm lão bà? Mỗi đêm khuya chong đèn cô đơn trong phòng ai biết, chờ đến phiên mình thì hắn mới tới ngủ với ta! Thảm quá nha! Nếu ta cần một nam nhân, ta sẽ phải thâu tóm toàn bộ. Ta sẽ không trở thành một giai đoạn trong cuộc đời người khác, ta sẽ đóng vai chính và diễn từ đầu cho đến cuối bộ phim.”
Diêu Kế Tông nghe đến nhập thần, nhịn không được khen: “Nguyễn Nhược Nhược, ngươi thật sự là nữ nhân lý trí đầu tiên mà ta đến bây giờ mới thấy nha, nhìn vấn đề thấu triệt, tư tưởng chủ quyền, một chút cũng không dối trá, đúng là chân thật đáng yêu.”
“Thật sự ta đối với ngươi nói nhiều cũng vậy, hai chúng ta cùng xuyên qua ngàn năm đi đến Đại Đường này, dù ngươi không phải thân nhân nhưng ta cũng xem ngươi như người nhà, có cái gì cũng sẽ nói hết ra.”
“Nếu ta đây tỏ tình với ngươi, mà ngươi lại không chấp nhận hai tên kia, chi bằng để ta làm “hộ hoa sứ giả” cho, thấy được không?” Diêu Kế Tông nửa đùa nửa thật nói.
“Ngươi!” Nguyễn Nhược Nhược mắc cười, “Quan hệ của chúng ta là chiến hữu vô cùng thuần khiết, ta cũng không muốn để nó pha lẫn tập chất.”
“Làm chiến hữu vô cùng thuần khiết cũng được chứ sao, có cái gì không thể? Nói không chừng sau này chúng ta không thể trở lại thế kỷ hai mươi mốt, khi đó chỉ còn hai chúng ta sống nương tựa lẫn nhau. Ngươi bây giờ không chấp nhận ra, đến lúc đó đừng có hối hận a”.
“Không nên tiến triển thêm. Lưu huynh đệ, ta có thể ở trước mặt ngươi nói tự nhiên như vậy, không chút nào che giấu chính là vì ta hoàn toàn xem ngươi là huynh đệ. Nếu như ta đối với ngươi có tình cảm, ta còn dám nói lung tung như vậy không? Ta sẽ lo lắng lúc nào nói sai trước mặt ngươi, cố gắng giữ hình tượng tốt trước mặt ngươi…Chi bằng như bây giờ, ta và ngươi ở trước mặt nhau muốn nói gì thì nói, hoàn toàn không cấm kỵ hay giả vờ. Chúng ta đều giống nhau, xem đối phương như huynh đệ tỷ muội mà đối đãi, nói như ban nãy, chính là “không phải thân nhân thắng tựa thân nhân.”
Diêu Kế Tông xúc động hồi lâu mới mạnh mẽ gật đầu. “Đúng nha, nhờ ngươi nói ta mới hiểu được, đúng là như vậy. Xem ra chúng ta chỉ có thể tiếp tục giữ vững quan hệ cách mệnh hữu nghị mà thôi.”
“Ta bây giờ chỉ còn một người bằng hữu là ngươi, hai người kia ta đều đắc tội rồi. Ngọc Liên Thành có thể không sao, nhưng ta đoán chừng Lý Hơi đang hận ta đến tận xương. Ta biết hắn trước giờ chưa bao giờ ăn gậy, mà ta đã quất hắn một gậy, không biết tới bao giờ mới có thể trở lại như trước.” Nguyễn Nhược Nhược cười khổ.
***
Tĩnh An vương phủ.
Tại Lưu Tiên Cư, Lý Hơi giam mình trong phòng khóa kín, Vương phi đứng bên ngoài đập cửa, ôn nhu gọi: “Hơi Nhi, ngươi mở cửa đi, là mẫu thân a!”
Trong phòng một hồi không có ai đáp. Tần Mại đứng phía sau Vương phi thấp giọng nói: “Tiểu vương gia cả ngày không chịu mở cửa, không ăn không uống. Bữa sáng cũng còn nguyên, một chút cũng không đụng tới. Vương phi người mau tìm biện pháp đi!”
Vương phi vừa tức vừa vội. Ngày hôm qua đang trên đường đi Lâm Viên, Lý Hơi đột nhiên thúc ngựa rời đi, Vương phi liền sai bọn thị vệ đuổi theo. Thứ nhất vì xuất phát chậm hơn, sau là vì tuấn mã của Lý Hơi là ngựa tốt nên bọn họ có đuổi thế nào cũng không kịp. Cuối cùng đành phải thấp thỏm bất an quay về phủ, vừa đợi vừa chờ, cuối cùng một hồi lâu sau Lý Hơi mới trở về. Vừa nhìn mặt con, Vương phi vô cùng sửng sốt, khuôn mặt vốn dĩ như ánh sáng mặt trời rực rỡ giờ phút này u ám như nhật thực, nàng nhịn không được cuống quít hỏi: “Hơi Nhi, ngươi làm sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?”
Lý Hơi im lìm thẫn thờ, một lời cũng không chịu nói, một mạch trở về phòng, đóng cửa, ai gọi cũng không mở. Vương phi lo lắng, rồi lại biết đối với đứa con này không nên dùng biện pháp mạnh. Nàng biết tâm tình của hắn hiện tại rất tệ, không muốn làm cho hắn quá nóng nảy nên đành phải tạm thời để hắn một mình an tĩnh. Nào ngờ từ ngày hôm qua cho tới hôm nay, hắn không chịu ra khỏi phòng, cũng không chịu ăn uống khiến nàng hoảng sợ, nàng nhịn không được vừa đập cửa vừa gọi: “Hơi Nhi, mẫu thân van cầu ngươi, mau mở cửa ra! Hài tử này, tại sao lại tự nhiên không hiểu chuyện như vậy chứ, ngươi muốn chọc giận mẫu thân đúng không?”
Gọi hoài vẫn không mở cửa, Vương phi chỉ còn cách tung đòn sát thủ, “Hơi Nhi, nếu ngươi không mở cửa ra thì ta chỉ còn cách nói cho phụ thân ngươi biết, để người đến đây hỏi cho ra lẽ.”
Tĩnh An vương uy nghiêm, đối với con cái luôn trông nom giáo dục cực nghiêm, Lý Hơi rất kính sợ phụ thân. Lời vừa nói ra, quả nhiên hiệu quả, cửa phòng rốt cuộc cũng đã mở ra.Chương 49
Lý Hơi đứng trước cửa, nét mặt u buồn, dung nhan tiều tụy nhưng đôi mắt vẫn còn chút ánh sáng, “Mẫu thân, ta không có việc gì, bất quá chỉ ngủ nhiều một chút.”
Vương phi cảm thấy tảng đá lớn ngăn trong lòng đã được khai thông nên nhất thời vui sướng, “Hơi Nhi, không có việc gì là tốt, không có việc gì là tốt. Ngươi vẫn chưa ăn gì, chắc là đói bụng rồi. Mẫu thân tự xuống bếp làm cho ngươi một phần bánh bao nhân thịt ngươi thích ăn nhất, được không?”
“Được, chính tay mẫu thân làm dĩ nhiên là được. Ta cũng đang muốn ăn.”
Vương phi vì vậy vội vàng đi xuống bếp rửa tay làm bánh. Lý Hơi xoay người trở về phòng, Tần Mại cân nhắc một chút rồi bước theo vào. Hắn nhìn trộm sắc mặt chủ tử, chỉ thấy vẻ mặt kia chứa đầy nỗi ưu thương nên trong lòng không khỏi cả kinh, Tiểu vương gia bị sao vậy? Đứng trong phòng kinh ngạc một hồi bỗng thấy Lý Hơi lấy ra một vật trong tủ treo quần áo rồi đi thẳng ra khỏi phòng. Tần Mại đuổi theo sau, cuối cùng chỉ thấy bóng dáng Lý Hơi đứng ngẩn ngơ trước bờ ao nước xanh như ngọc. Lý Hơi đứng đó rất lâu không nói lời nào.
Tần Mại đứng phía sau chờ đợi, thở cũng không dám thở mạnh. Lý Hơi đưa tay giữ chặt đồ vật đó trong tay…một thanh âm vang lên như thể có vật gì vừa rơi xuống nước, trên mặt hồ nở rộ một vòng hoa sóng nước. Rất nhanh sau đó mặt hồ lại phẳng lặng như gương tựa như chưa từng phát sinh điều gì cả.
Vương phi mỉm cười đi vào, theo sau là Lô U Tố. Tướng quốc thiên kim Lô U Tố tay cầm một chiếc mâm bạc, trên mâm là những chiếc bánh bao xinh xắn hình hoa mai. Một đôi mắt đẹp như thu thủy liếc nhìn về phía Lý Hơi đầy ý tứ.
“Hơi Nhi, đúng lúc U Tố cô nương vừa tới nên nàng giúp ta xuống bếp chuẩn bị mấy món điểm tâm này, toàn là món ngươi thích, mau nếm thử đi! Hương vị rất ngon nha!” Vương phi lôi kéo Lý Hơi ngồi xuống bàn đá, đem đũa nhét vào trong tay hắn.
“Cám ơn ngươi”, Lý Hơi không giống với thái độ bình thường mà mỉm cười nói với Lô U Tố.
Lô U Tố nhất thời sắc mặt đỏ như hoa đào, làn thu thủy sóng sánh xuân tình. Vương phi trong lòng cảm thấy an tâm…
***
Cùng lúc đó, Ngọc Liên Thành cũng đang ngồi trong vườn trúc, đôi mắt nhìn đăm đăm bụi trúc đến xuất thần.
Bên dưới bụi trúc này chôn sâu ba thùng thủy châm tuyết mà Nguyễn Nhược Nhược đã hứng tặng. Ngọc Liên Thành thở nhẹ một tiếng, lấy từ trong ngực áo ra một chiếc một chiếc hộp bạc xinh xắn đáng yêu, bên trong là phấn hồng tiên diễm. Món đồ dành cho nữ nhân này…Ngọc Liên Thành tại sao lại mang bên người?
Bên trong hộp chính là phấn hồng được làm từ những cánh hoa đào hái từ Tê Hà Sơn hôm nào. Dùng những cánh hồng đào được lựa chọn cẩn thận nhất rồi chưng cất mà thành. Mẫu thân của Ngọc Liên Thành Ngọc phu nhân cho tới bây giờ đều không dùng phấn son bán ngoài cửa hàng vì sợ không tốt cho da. Hàng năm Ngọc Liên Thành đều lên Tê Hà Sơn hái hoa đào về cho nàng tự chế. Năm nay sau khi chế xong, Ngọc Liên Thành lặng lẽ “cuỗm” một hộp, dự định sẽ tặng cho Nguyễn Nhược Nhược xem như cảm ơn nàng đã giúp đỡ hái hoa. Nhưng chẳng biết tại sao mãi mà không cách nào tặng được. Hắn cứ để trong ngực áo, mỗi lần định lấy ra tặng đều cảm thấy rất khẩn trương, không thể tự nhiên đưa cho nàng. Ngọc Liên Thành chưa bao giờ có cảm giác như vậy. Dần dần hắn mới hiểu ra mình đối với vị “biểu muội” này có tình cảm đặc biệt. Chính vì vậy mà hắn mới lo được lo mất. Giờ thì hay rồi, cuối cùng thì hôm nay cũng biết được nó rơi vào chữ “mất”, hắn không thể có được nàng. Thật là châm chọc! Nữ tử ái mộ hắn nhiều thiên thiên vạn vạn, nữ tử hắn ái mộ chỉ có một người, thế mà hết lần này đến lần khác đều thất bại. Thế sự vốn là vậy, cái cần thì không đến, cái không cần thì cứ có liền tay, muốn vứt cũng không vứt được.
Do dự một lúc lâu, Ngọc Liên Thành ngồi xuống, hai tay đào bới lớp bùn đất bên dưới bụi trúc, đào ra một cái lỗ sâu rồi đem chiếc hộp bạc bỏ vào. Hắn ngồi nhìn một lúc lâu rồi mới chậm rãi nói, “Tam biểu muội, tấm chân tình của ngươi ngày đó ta đã chôn sâu. Còn tình ý của ta…có lẽ cũng sẽ giống như vậy, vĩnh viễn chôn sâu không bao giờ thấy mặt trời”. Ngọc Liên Thành thở dài.
Ngọc liên thành là người vô cùng thông minh nhạy cảm. Ngày hôm qua mặc dù Nguyễn Nhược Nhược chưa từng nói điều gì nhưng hắn hoàn toàn có thể đoán được. Nàng cự tuyệt hắn, nàng đã ôm hắn đắm say nhưng chẳng qua chỉ là một khoảng khắc ngắn ngủi. Chỉ một khắc sau đó, họ là hai người của hai thế giới trên thế gian này. Hắn là hắn, nàng là nàng, giống như hai kẻ cùng trú mưa qua một đêm ngắn ngủi, khi mưa tạnh sẽ lập tức tách ra không còn…quan hệ gì nữa. Bọn họ là hai người thuộc về hai thế giới a!
Khi Lý Hơi từ trước mắt hắn đem Nguyễn Nhược Nhược ôm lên ngựa, hắn chấn động cực kỳ. Lý Hơi đối với Nguyễn Nhược Nhược có tình ý, mặc dù chỉ trong khoảng khắc ngắn ngủi nhưng hắn có thể phát hiện được. Nhưng đối với Tiểu vương gia này, ấn tượng của Ngọc Liên Thành về hắn là không khí phách, thậm chí có điểm xấu hổ như hài tử. Ngọc Liên Thành không nghĩ tới hắn cũng có lúc bị tình cảm chi phối, như lửa bốc lên cao, như dung nham sôi trào. Tình cảm của Ngọc Liên Thành thì khác, lặng lẽ ôn nhu, hàm xúc uyển chuyển như nước. Chẳng qua…vô luận là lửa hay nước đều bị Nguyễn Nhược Nhược cự tuyệt. Khi Lý Hơi mang nàng trở lại, nhìn nét mặt của hắn liền có thể đoán được.
Hắn không phải không biết Nguyễn Nhược Nhược vốn không thuộc về thời đại này, nàng cự tuyệt tình yêu của hắn cũng có thể giải thích được. Có lẽ…Diêu Kế Tông, không, là Lưu Đức Hoa mới chân chính là đối tượng của nàng! Bọn họ ở chung một chỗ vui vẻ như vậy. Hai người kia hoàn toàn bất đồng với những gì
“Tiếc cái gì?” Diêu Kế Tông hỏi tới.
“Tiếc là hắn sinh ở Lý thị vương triều, gia đình bối cảnh như vậy, người bình thường quả thật ăn không tiêu.”
“Cái gì mà ăn không tiêu? Biết bao nữ tử muốn được gả vào gia đình giàu có như vậy, có phúc hưởng mà ngươi cũng không biết!” Diêu Kế Tông vẫn chưa hiểu Nguyễn Nhược suy nghĩ điều gì.
“Hưởng thụ và quyền lợi đi cùng với nghĩa vụ đó lão huynh! Ngươi tưởng phúc khí có thể hưởng không hả? Ngươi vừa bị bọn họ quản lý vừa bó tay bó chân, cá tính hoàn toàn bị triệt tiêu, toàn bộ đều cuộc sống đều nằm trong tay bọn họ. Lúc ban đầu có thể không tệ lắm, ăn ngon mặc đẹp ở nhà cao cửa rộng. Nhưng con người đâu phải chỉ cần đời sống vật chất, tinh thần cũng vô cùng quan trọng. Đến một lúc nào đó ngươi sẽ muốn đem đời sống tinh thần nâng lên cùng cấp độ với đời sống vật chất, để có thể hưởng thụ một cách trọn vẹn. Nhưng có khả năng không? Hoàng tộc nhiều quy củ quản thúc nghiêm ngặt, giống như một cái bao thật lớn đem người ta nhét vào bên trong, mỗi cử động nhấc tay nhấc chân đều bị kiềm chế. Tính cách của ta như thế này làm sao chịu đựng được?”
“Nói cũng có đạo lý nha! Chỉ là, không phải có rất nhiều nữ hài tử hướng tới đời sống vật chất ưu đãi như vậy mà tình nguyện buông tha đời sống tinh thần đó sao? Ngươi tại sao lại không như vậy? Đừng nói với ta ngươi xem tiền tài như cỏ rác nha!”
“Làm gì có! Lời cao thượng như vậy ta nói không ra đâu, ta chính là phàm nhân nha!” Nguyễn Nhược Nhược đầu tiên là cười, sau đó nghiêm nét mặt nói, “Tiền tài…cho tới bây giờ không có nó ta sống không nổi, nói thẳng một câu, ta thích tiền. Cũng giống như bao nhiêu người khác, ta muốn có tiền càng nhiều càng tốt. Có tiền, ta có thể tạo dựng một cuộc sống thoải mái hơn, ngày qua ngày an nhàn tự tại, không cần phải bươn chải trong một cuộc sống quá kham khổ. Chẳng qua là ta mặc dù thích tiền, nhưng không thích vì nó mà bỏ qua tất cả. Nói cách khác, ta chưa tới mức phải vì nó mà buông lơi toàn bộ những thứ khác.”
“Tiền tài không nặng không nhẹ, ngươi muốn nói vậy sao?” Diêu Kế Tông nghe không hiểu lắm.
“Tất nhiên, một người mà cuộc sống không được thành công lắm sẽ rất xem trọng tiền bạc. Chẳng hạn gặp phải tình trạng khẩn cấp phải cần đến tiền để giải quyết, lúc đó không thể không xem trọng nó rồi.”
Nguyễn Nhược Nhược nói xong thấy Diêu Kế Tông lộ ra bộ dáng không hiểu rõ lắm liền lấy ví dụ chứng minh. “Giả sử ta bây giờ là Cô bé lọ lem nha, một cô bé lọ lem đang bị mẹ kế ngược đãi. Lúc này có một hoàng tử đến đây nói yêu ta, ta cũng sẽ không chút do dự mang giày thủy tinh vào rồi theo hắn leo lên xe ngựa dát vàng. Ta mặc kệ tình yêu của hoàng tử có phải là nhất thời ý loạn tình mê hay không, điều này không quan trọng. Đến cả những việc phát sinh sau này cũng không để vào mắt, như là quan hệ trong hoàng cung có phức tạp hay không, các thành viên trong hoàng tộc đối xử với nhau như thế nào…Điều quan trọng chính là ta có thể thoát khỏi cuộc sống kham khổ trước mắt. Vậy nên ta nguyện ý phóng lao theo lao, nhảy vào vận mệnh của mình, tùy cơ ứng biến. Ngay cả thua, ta cũng cam tâm tình nguyện đánh rồi mới thua.”
“Nhưng cuộc sống hiện tại của ta không tệ nha! Là Nguyễn gia Tam tiểu thư, ta có cây to bóng mát che chở. Ta ăn sung mặc sướng, có lẽ so sánh với vương phủ chưa bằng, nhưng ta chấp nhận ở bậc dưới chứ không thèm vài phần hơn thua đó, cũng không muốn hy sinh tự do của chính mình. Ta đối với cuộc sống hiện giờ vô cùng thõa mãn, không cần phải rước lo lắng vào mình. Vào vương phủ có cái gì tốt? Vương phi bất quá chỉ là hư danh, huống chi ta còn không được làm vương phi, nếu muốn đi theo Lý Hơi thì chỉ có thể làm trắc phi. Ta cũng là một người, tại sao phải chấp nhận cho hắn lấy thêm lão bà? Mỗi đêm khuya chong đèn cô đơn trong phòng ai biết, chờ đến phiên mình thì hắn mới tới ngủ với ta! Thảm quá nha! Nếu ta cần một nam nhân, ta sẽ phải thâu tóm toàn bộ. Ta sẽ không trở thành một giai đoạn trong cuộc đời người khác, ta sẽ đóng vai chính và diễn từ đầu cho đến cuối bộ phim.”
Diêu Kế Tông nghe đến nhập thần, nhịn không được khen: “Nguyễn Nhược Nhược, ngươi thật sự là nữ nhân lý trí đầu tiên mà ta đến bây giờ mới thấy nha, nhìn vấn đề thấu triệt, tư tưởng chủ quyền, một chút cũng không dối trá, đúng là chân thật đáng yêu.”
“Thật sự ta đối với ngươi nói nhiều cũng vậy, hai chúng ta cùng xuyên qua ngàn năm đi đến Đại Đường này, dù ngươi không phải thân nhân nhưng ta cũng xem ngươi như người nhà, có cái gì cũng sẽ nói hết ra.”
“Nếu ta đây tỏ tình với ngươi, mà ngươi lại không chấp nhận hai tên kia, chi bằng để ta làm “hộ hoa sứ giả” cho, thấy được không?” Diêu Kế Tông nửa đùa nửa thật nói.
“Ngươi!” Nguyễn Nhược Nhược mắc cười, “Quan hệ của chúng ta là chiến hữu vô cùng thuần khiết, ta cũng không muốn để nó pha lẫn tập chất.”
“Làm chiến hữu vô cùng thuần khiết cũng được chứ sao, có cái gì không thể? Nói không chừng sau này chúng ta không thể trở lại thế kỷ hai mươi mốt, khi đó chỉ còn hai chúng ta sống nương tựa lẫn nhau. Ngươi bây giờ không chấp nhận ra, đến lúc đó đừng có hối hận a”.
“Không nên tiến triển thêm. Lưu huynh đệ, ta có thể ở trước mặt ngươi nói tự nhiên như vậy, không chút nào che giấu chính là vì ta hoàn toàn xem ngươi là huynh đệ. Nếu như ta đối với ngươi có tình cảm, ta còn dám nói lung tung như vậy không? Ta sẽ lo lắng lúc nào nói sai trước mặt ngươi, cố gắng giữ hình tượng tốt trước mặt ngươi…Chi bằng như bây giờ, ta và ngươi ở trước mặt nhau muốn nói gì thì nói, hoàn toàn không cấm kỵ hay giả vờ. Chúng ta đều giống nhau, xem đối phương như huynh đệ tỷ muội mà đối đãi, nói như ban nãy, chính là “không phải thân nhân thắng tựa thân nhân.”
Diêu Kế Tông xúc động hồi lâu mới mạnh mẽ gật đầu. “Đúng nha, nhờ ngươi nói ta mới hiểu được, đúng là như vậy. Xem ra chúng ta chỉ có thể tiếp tục giữ vững quan hệ cách mệnh hữu nghị mà thôi.”
“Ta bây giờ chỉ còn một người bằng hữu là ngươi, hai người kia ta đều đắc tội rồi. Ngọc Liên Thành có thể không sao, nhưng ta đoán chừng Lý Hơi đang hận ta đến tận xương. Ta biết hắn trước giờ chưa bao giờ ăn gậy, mà ta đã quất hắn một gậy, không biết tới bao giờ mới có thể trở lại như trước.” Nguyễn Nhược Nhược cười khổ.
***
Tĩnh An vương phủ.
Tại Lưu Tiên Cư, Lý Hơi giam mình trong phòng khóa kín, Vương phi đứng bên ngoài đập cửa, ôn nhu gọi: “Hơi Nhi, ngươi mở cửa đi, là mẫu thân a!”
Trong phòng một hồi không có ai đáp. Tần Mại đứng phía sau Vương phi thấp giọng nói: “Tiểu vương gia cả ngày không chịu mở cửa, không ăn không uống. Bữa sáng cũng còn nguyên, một chút cũng không đụng tới. Vương phi người mau tìm biện pháp đi!”
Vương phi vừa tức vừa vội. Ngày hôm qua đang trên đường đi Lâm Viên, Lý Hơi đột nhiên thúc ngựa rời đi, Vương phi liền sai bọn thị vệ đuổi theo. Thứ nhất vì xuất phát chậm hơn, sau là vì tuấn mã của Lý Hơi là ngựa tốt nên bọn họ có đuổi thế nào cũng không kịp. Cuối cùng đành phải thấp thỏm bất an quay về phủ, vừa đợi vừa chờ, cuối cùng một hồi lâu sau Lý Hơi mới trở về. Vừa nhìn mặt con, Vương phi vô cùng sửng sốt, khuôn mặt vốn dĩ như ánh sáng mặt trời rực rỡ giờ phút này u ám như nhật thực, nàng nhịn không được cuống quít hỏi: “Hơi Nhi, ngươi làm sao vậy, đã xảy ra chuyện gì?”
Lý Hơi im lìm thẫn thờ, một lời cũng không chịu nói, một mạch trở về phòng, đóng cửa, ai gọi cũng không mở. Vương phi lo lắng, rồi lại biết đối với đứa con này không nên dùng biện pháp mạnh. Nàng biết tâm tình của hắn hiện tại rất tệ, không muốn làm cho hắn quá nóng nảy nên đành phải tạm thời để hắn một mình an tĩnh. Nào ngờ từ ngày hôm qua cho tới hôm nay, hắn không chịu ra khỏi phòng, cũng không chịu ăn uống khiến nàng hoảng sợ, nàng nhịn không được vừa đập cửa vừa gọi: “Hơi Nhi, mẫu thân van cầu ngươi, mau mở cửa ra! Hài tử này, tại sao lại tự nhiên không hiểu chuyện như vậy chứ, ngươi muốn chọc giận mẫu thân đúng không?”
Gọi hoài vẫn không mở cửa, Vương phi chỉ còn cách tung đòn sát thủ, “Hơi Nhi, nếu ngươi không mở cửa ra thì ta chỉ còn cách nói cho phụ thân ngươi biết, để người đến đây hỏi cho ra lẽ.”
Tĩnh An vương uy nghiêm, đối với con cái luôn trông nom giáo dục cực nghiêm, Lý Hơi rất kính sợ phụ thân. Lời vừa nói ra, quả nhiên hiệu quả, cửa phòng rốt cuộc cũng đã mở ra.Chương 49
Lý Hơi đứng trước cửa, nét mặt u buồn, dung nhan tiều tụy nhưng đôi mắt vẫn còn chút ánh sáng, “Mẫu thân, ta không có việc gì, bất quá chỉ ngủ nhiều một chút.”
Vương phi cảm thấy tảng đá lớn ngăn trong lòng đã được khai thông nên nhất thời vui sướng, “Hơi Nhi, không có việc gì là tốt, không có việc gì là tốt. Ngươi vẫn chưa ăn gì, chắc là đói bụng rồi. Mẫu thân tự xuống bếp làm cho ngươi một phần bánh bao nhân thịt ngươi thích ăn nhất, được không?”
“Được, chính tay mẫu thân làm dĩ nhiên là được. Ta cũng đang muốn ăn.”
Vương phi vì vậy vội vàng đi xuống bếp rửa tay làm bánh. Lý Hơi xoay người trở về phòng, Tần Mại cân nhắc một chút rồi bước theo vào. Hắn nhìn trộm sắc mặt chủ tử, chỉ thấy vẻ mặt kia chứa đầy nỗi ưu thương nên trong lòng không khỏi cả kinh, Tiểu vương gia bị sao vậy? Đứng trong phòng kinh ngạc một hồi bỗng thấy Lý Hơi lấy ra một vật trong tủ treo quần áo rồi đi thẳng ra khỏi phòng. Tần Mại đuổi theo sau, cuối cùng chỉ thấy bóng dáng Lý Hơi đứng ngẩn ngơ trước bờ ao nước xanh như ngọc. Lý Hơi đứng đó rất lâu không nói lời nào.
Tần Mại đứng phía sau chờ đợi, thở cũng không dám thở mạnh. Lý Hơi đưa tay giữ chặt đồ vật đó trong tay…một thanh âm vang lên như thể có vật gì vừa rơi xuống nước, trên mặt hồ nở rộ một vòng hoa sóng nước. Rất nhanh sau đó mặt hồ lại phẳng lặng như gương tựa như chưa từng phát sinh điều gì cả.
Vương phi mỉm cười đi vào, theo sau là Lô U Tố. Tướng quốc thiên kim Lô U Tố tay cầm một chiếc mâm bạc, trên mâm là những chiếc bánh bao xinh xắn hình hoa mai. Một đôi mắt đẹp như thu thủy liếc nhìn về phía Lý Hơi đầy ý tứ.
“Hơi Nhi, đúng lúc U Tố cô nương vừa tới nên nàng giúp ta xuống bếp chuẩn bị mấy món điểm tâm này, toàn là món ngươi thích, mau nếm thử đi! Hương vị rất ngon nha!” Vương phi lôi kéo Lý Hơi ngồi xuống bàn đá, đem đũa nhét vào trong tay hắn.
“Cám ơn ngươi”, Lý Hơi không giống với thái độ bình thường mà mỉm cười nói với Lô U Tố.
Lô U Tố nhất thời sắc mặt đỏ như hoa đào, làn thu thủy sóng sánh xuân tình. Vương phi trong lòng cảm thấy an tâm…
***
Cùng lúc đó, Ngọc Liên Thành cũng đang ngồi trong vườn trúc, đôi mắt nhìn đăm đăm bụi trúc đến xuất thần.
Bên dưới bụi trúc này chôn sâu ba thùng thủy châm tuyết mà Nguyễn Nhược Nhược đã hứng tặng. Ngọc Liên Thành thở nhẹ một tiếng, lấy từ trong ngực áo ra một chiếc một chiếc hộp bạc xinh xắn đáng yêu, bên trong là phấn hồng tiên diễm. Món đồ dành cho nữ nhân này…Ngọc Liên Thành tại sao lại mang bên người?
Bên trong hộp chính là phấn hồng được làm từ những cánh hoa đào hái từ Tê Hà Sơn hôm nào. Dùng những cánh hồng đào được lựa chọn cẩn thận nhất rồi chưng cất mà thành. Mẫu thân của Ngọc Liên Thành Ngọc phu nhân cho tới bây giờ đều không dùng phấn son bán ngoài cửa hàng vì sợ không tốt cho da. Hàng năm Ngọc Liên Thành đều lên Tê Hà Sơn hái hoa đào về cho nàng tự chế. Năm nay sau khi chế xong, Ngọc Liên Thành lặng lẽ “cuỗm” một hộp, dự định sẽ tặng cho Nguyễn Nhược Nhược xem như cảm ơn nàng đã giúp đỡ hái hoa. Nhưng chẳng biết tại sao mãi mà không cách nào tặng được. Hắn cứ để trong ngực áo, mỗi lần định lấy ra tặng đều cảm thấy rất khẩn trương, không thể tự nhiên đưa cho nàng. Ngọc Liên Thành chưa bao giờ có cảm giác như vậy. Dần dần hắn mới hiểu ra mình đối với vị “biểu muội” này có tình cảm đặc biệt. Chính vì vậy mà hắn mới lo được lo mất. Giờ thì hay rồi, cuối cùng thì hôm nay cũng biết được nó rơi vào chữ “mất”, hắn không thể có được nàng. Thật là châm chọc! Nữ tử ái mộ hắn nhiều thiên thiên vạn vạn, nữ tử hắn ái mộ chỉ có một người, thế mà hết lần này đến lần khác đều thất bại. Thế sự vốn là vậy, cái cần thì không đến, cái không cần thì cứ có liền tay, muốn vứt cũng không vứt được.
Do dự một lúc lâu, Ngọc Liên Thành ngồi xuống, hai tay đào bới lớp bùn đất bên dưới bụi trúc, đào ra một cái lỗ sâu rồi đem chiếc hộp bạc bỏ vào. Hắn ngồi nhìn một lúc lâu rồi mới chậm rãi nói, “Tam biểu muội, tấm chân tình của ngươi ngày đó ta đã chôn sâu. Còn tình ý của ta…có lẽ cũng sẽ giống như vậy, vĩnh viễn chôn sâu không bao giờ thấy mặt trời”. Ngọc Liên Thành thở dài.
Ngọc liên thành là người vô cùng thông minh nhạy cảm. Ngày hôm qua mặc dù Nguyễn Nhược Nhược chưa từng nói điều gì nhưng hắn hoàn toàn có thể đoán được. Nàng cự tuyệt hắn, nàng đã ôm hắn đắm say nhưng chẳng qua chỉ là một khoảng khắc ngắn ngủi. Chỉ một khắc sau đó, họ là hai người của hai thế giới trên thế gian này. Hắn là hắn, nàng là nàng, giống như hai kẻ cùng trú mưa qua một đêm ngắn ngủi, khi mưa tạnh sẽ lập tức tách ra không còn…quan hệ gì nữa. Bọn họ là hai người thuộc về hai thế giới a!
Khi Lý Hơi từ trước mắt hắn đem Nguyễn Nhược Nhược ôm lên ngựa, hắn chấn động cực kỳ. Lý Hơi đối với Nguyễn Nhược Nhược có tình ý, mặc dù chỉ trong khoảng khắc ngắn ngủi nhưng hắn có thể phát hiện được. Nhưng đối với Tiểu vương gia này, ấn tượng của Ngọc Liên Thành về hắn là không khí phách, thậm chí có điểm xấu hổ như hài tử. Ngọc Liên Thành không nghĩ tới hắn cũng có lúc bị tình cảm chi phối, như lửa bốc lên cao, như dung nham sôi trào. Tình cảm của Ngọc Liên Thành thì khác, lặng lẽ ôn nhu, hàm xúc uyển chuyển như nước. Chẳng qua…vô luận là lửa hay nước đều bị Nguyễn Nhược Nhược cự tuyệt. Khi Lý Hơi mang nàng trở lại, nhìn nét mặt của hắn liền có thể đoán được.
Hắn không phải không biết Nguyễn Nhược Nhược vốn không thuộc về thời đại này, nàng cự tuyệt tình yêu của hắn cũng có thể giải thích được. Có lẽ…Diêu Kế Tông, không, là Lưu Đức Hoa mới chân chính là đối tượng của nàng! Bọn họ ở chung một chỗ vui vẻ như vậy. Hai người kia hoàn toàn bất đồng với những gì

