Tiểu Thuyết | Hoài Niệm Tuổi Mười Tám
rồi, Xuyên hồn nhiên, Xuyên ngây thơ, Xuyên vẫn còn là tờ giấy trắng, Xuyên có đủ lý do để phản đối chuyện tình cảm. Còn Du...Chàng ngẩng đầu ngó lên vòm trời cao, tuyệt vọng chàng buông thỏng một câu nhẹ nhàng - Thôi, mình về, Du sẽ đưa Xuyên về, mai mình lại gặp nhau ở trường.[br">Chàng dựng người tôi đứng dậy, lầm lũi chàng dắt xe đạp tôi ra, đặt người chàng lên yên xe, tôi cũng nhẹ vén vạt áo dài ngồi sau, chiếc xe chầm chậm lướt trên hè phố. Chàng trên suốt con đường đưa tôi về, chẳng nói với tôi lời nào, chàng làm thế tôi càng thấy day dứt, tôi hiểu, chàng giờ đây đang mang đầy thương tổn.
Tôi cho xe vào bãi gửi trước trường. Xa xa hai cô bạn đứng chờ, vừa bắt gặp tôi cả hai đã vẫy tay kêu lên mừng rỡ, rồi chạy ào lại, hồ hởi lôi kéo tôi đi thẳng tới căn tin. Chưa kịp đoán biết chuyện gì, nhỏ Phương đã tuyên bố:[br">-Hôm nay nhóm ta có tin vui
