Tiểu Thuyết | Hoài Niệm Tuổi Mười Tám
i, nàng cười tủm tỉm, ngoắc tôi lại gần, tôi chưa kịp phản ứng, nàng đã chạy ngay đến, kéo giật tôi ngồi xuống ghế, giọng nàng hí hửng:[br">- Đêm qua vui ác chiến, nếu không phải tên "khỉ trắng" sinh sự thì chắc còn vui nữa[br">Nàng nói tự nhiên như chưa từng có gì xảy ra, cả một cuộc tranh chấp như chưa từng diễn ra. Tôi ngỡ ngàng, chuyện tối qua tới giờ vẫn còn cảm giác buồn, tôi lạ lẫm ngó Thủy, rồi thành thật bảo:[br">- Ta nghĩ mi nên xin lỗi Triều, chạm tự ái của cu cậu quá nhiều rồi đó
