watch sexy videos at nza-vids!
truyen teen hay
DoTa Truyền Kỳ
Dota Truyền Kỳ - Game mobile nhập vai chiến thuật số 1 châu Á cực kỳ hấp dẫn
Tải miễn phí
Trang 15 - Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi
Home >
Tìm kiếm

Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi

Chủ đề đã đóng cửa
Mr.Luân™ [Admin] [On]
03/03/26 - 17:26

út hai cây bạch trâm trên đầu, khẽ dùng nội lực xoay phần đuôi trâm, trên đầu trâm xuất hiện một khe hở bên trong là những cây châm mảnh như tóc, dài bằng một bàn tay người có ánh kim lấp lánh.

Kỳ Nhi rút ra bện trong một cây, cây châm khi nhìn đơn độc càng mảnh hơn nếu không nhìn kỹ sẽ rất khó thấy xung quanh tỏa ra ánh kim nhạt, nàng tay vận nội lực làm cho kim châm nóng lên phải giữ ở nhiệt độ như thế đến khi châm vào mới được thả ra.

Cầm Kim châm trong tay Kỳ Nhi đầu đầy mồ hôi gương mặt đã bắt đầu trắng bệch khẽ mỉm cười nhìn Hiên Viên Hạo: “Phu nhân của huynh không có tài diệu thủ hồi xuân như Triệu Tiểu Xuân, cũng không thể giống Mộc Lăng cướp đoạt người từ tay Diêm Vương, lại càng không thể giống lục chủ tử Lâm Tề Dược Vương gật đầu Diêm Vương không dám giữ….”

Kỳ Nhi châm vào huyệt thần đình, lại rút ra thêm hai cây nữa làm nóng rồi châm vào huyệt thái dương và nhĩ môn: ” Nhưng ta dám bảo đảm có ta ở đây Diêm Vương hay ngọc hoàng đại đế cũngđừng hòng mang huynh đi.”

Qua hơn một canh giờ nữa bên ngoài đã sốt sắn đến muốn tông cửa vào, Kỳ Nhi lại thông thả thu châm về bạch trâm, gương mặt nàng đã trắng bệch không còn chút máu đã hao tổn bảy phần nội lực nàng chỉ còn có thể yếu ớt nói: “Tứ Tương… Tiểu… Vy.”

Tiếng nói tuy nhỏ nhưng cũng đủ để cao thủ như Tứ Tương nghe thấy, nàng vẫn luôn chăm chú xem động tĩnh trong phòng vừa nghe phu nhân gọi liền lập tức xông vào: “Phu nhân có chuyện gì,…người làm sao vậy.”

“Ta không…sao.” Kỳ Nhi mỉm cười với Tứ Nương nhưng nụ cười của nàng khó coi vô cùng, rồi thấy Tiểu Vy chạy vào nàng đưa tay vẫy vẫy kêu nha đầu kia lại: “Tiểu Vy đỡ ta về phòng, Tứ Nương cho Hạo Kỳ uống cái hai viên thuốc này, chăm sóc cho cẩn thận.”

“Vâng phu nhân.” Tứ Nương là người đã kinh qua nhiều chuyện nên nếu phu nhân đã không muốn nói nàng thân tôi tớ cũng thể ép hỏi.

Kỳ Nhi được Tiểu Vy đỡ về phòng nàng cũng không nằm xuống mà kêu Tiểu Vy đỡ nàng đến bàn trà đem giấy bút ra, nàng biết một phong thư ghi rõ tình trạng của Hiên Viên Hạo hỏi luôn tình trạng của ca ca và hỏi thăm Lệ Phong tỷ đã đều tra như thế nào.

Kỳ Nhi viết xong tự tay mình buộc vào chân của Tiểu Vũ dặn dò “hâm dọa” nó một trận xong thì trở về giường nằm xuống, nàng cần phải tịnh dưỡng càng nhiều càng tốt Ngân Kim Lộ chỉ có thể bảo trụ kinh mạch hắn trong một trăm ngày, việc truy tìm tin tức của Y Tiên cũng không phải dễ.

* * *

Qua hơn năm ngày sau nàng cuối cùng cũng nhân được thư do Tiểu Vũ đem về: Khi mở thư ra thứ làm nàng kinh ngạc không phải là phương thuốc giải độc nàng trong thư mà là người viết đơn thuốc này chính là đệ tử của Y Tiên Lăng Diệc Thần Tử Dương muội muội của nàng…ha ha ý trời ý trời mà các tỷ muội của nàng xuyên hết rồi hơn nữa ai cũng danh chấn giang hồ.

Trong thư viết là chỉ cần tìm đủ vị thuốc chia làm ba lần cho người trúng Hắc Diện Độc uống sẽ khỏi hoàn toàn, thì ra là Hắc Diện Độc à, trong thư viết Tử Dương sẽ thay nàng tìm các dược liệu còn lại riêng Hàn Liên Thảo phải do nàng tự lấy vì nàng ta cũng không có cách nào lấy được.

Hàn Liên Thảo toàn thân một màu đen, hoa đen nhưng nhụy lại màu trắng, thân mềm dẻo gai mộc đầy thân nhựa của nó cũng là kịch độc, Hàn Liên Thảo sống trong Hàn Đàm tại phía bắc Miêu Cương bên dưới vực Đoạn Trường.

Hàn Đàm lạnh thấy xương, cả cái Hàn Đàm đều là màu đen sâu không biết đáy, vì chưa ai dám xuống đó, tuy bên dưới có Hàn Liên Thảo là dược quý hiếm nhưng cũng không ai muốn mạo hiểm tính mạng của mình.

Tử Dương đưa cho nàng Viêm Liệt dược để chống hàn chỉ có thể duy trì nửa canh giờ, và thuốc mỡ bôi toàn thân để hạn chế độc của nhựa Hàn Liên, nàng viết thêm một lá thư gửi cho Tử Dương: Muội cứ tìm dược, khi nào tìm đủ hãy đưa cho Tiểu Vũ nó sẽ biết tìm tỷ ở đâu, tỷ sẽ xuất phát đi Hàn Đàm cám ơn dược của muội…



Sắc mặt của hắn đã không còn tái đen như trước nữa, nhờ Kim Ngân Lộ mà Hiên Viên Hạo đã khá hơn rất nhiều, sau lần thi châm đó hắn cũng thanh tỉnh đôi ba phần chỉ là cặp mắt không thể nhìn thấy nữa.

Kỳ Nhi bước vào phòng tay cầm một ít cháo thịt bằm do nàng nấu đem đến bên giường: “Huynh đã khỏe hơn chưa ăn chút cháo đi, ba ngày sau chúng ta đi Hàn Đàm tìm Hàn Liên Thảo.”

“uk, cám ơn nàng.” Hiên Viên Hạo đón lấy chén cháo nàng đưa qua tự cầm lấy ăn.

Kỳ Nhi thấy hắn ăn mà cũng vất vả như vậy liền đoạt lại chén cháo trong tay hắn: “đưa đây huynh ăn như vậy đến khi nào mới xong.” Kỳ Nhi múc một muỗng thổi nguội đưa qua cho hắn.

Hiên Viên Hạo cũng không phản đối ăn hết chén cháo cầm lấy khăn tay nàng đưa lau miệng xing mới hỏi: “Khi nào xuất phát.”

“Ba ngày sau.” Kỳ Nhi thu dọn chén bát bước ra ngoài.

“Tứ Nương.” Hiên Viên Hạo ngồi trên giường hướng ra cửa gọi.

“Gia có gì phân phó.” Tứ Nương từ ngoài bước vào đến trước giường.

“Ta phải rời khỏi một thời gian, mọi chuyện sẽ giao lại cho ngươi.” Hiên Viên Hạo lạnh lùng nói, rút ra một con ấn của người thay quyền đưa cho Tứ Nương.

Tứ Nương cung kính nhận lấy quỳ xuống đáp: “Vâng, Gia yên tâm Tứ Nương không để ngài thất vọng.”

Tứ Nương nói xong đứng vậy bước ra ngoài chưa được bao lâu thì Kỳ Nhi đã đi vào phòng tay cầm theo một đĩa hoa quả do chính tay nàng ốp lạnh: “Huynh xem…à huynh ăn thử coi ngon không.”

Gương mặt lạnh lùng khi nãy nhìn Tứ Nương đã thay bằng nụ cười ấm áp ôn nhu: “Ta không sao nàng không cần kiêng kị như vậy.”

“Ân, huynh mau ăn thử xem.” Vừa nói vừa đứt một miếng lê vào miệng hắn.

“Rất ngọt.” Hiên Viên Hạo mỉm cười đưa tay sang ôm lấy eo Kỳ Nhi.

“Đừng nháo, mau nghĩ ngơi đi ba ngày sau phải lên đường rồi.” Kỳ Nhi cười cũng không đẩy bàn tay hắn ra chỉ đánh khẽ.

Hai người trò chuyện thêm một lát Kỳ Nhi liền một khuyên hai dọa hắn mới chịu ngoan ngoãn mà nằm ngủ, nàng cũng không có việc gì bèn đi ra ngoài dạo, phía sau Tuyệt Vũ Lâu có một dãy đất trống nàng trồng một ít thảo dược, nên định ra đó hái vài cây đem vào sắc cho Hiên Viên Hạo uống xem có khá hơn chút nào không.
Chương 8.1: Miêu Nhi nhớ ta không….Chuyến Đi Hạnh Phúc….Hàn Đàm
Lúc Kỳ Nhi đi tới khu vườn nhỏ của nàng thì trời cũng tối rồi cũng may là có đem theo đèn lồng, vườn này cũng nhỏ thôi rộng chừng bốn mét vuông dài chừng sáu mét à, nhỏ không nhỏ mà lớn thì cũng không quá lớn.

“Hửm,…Hắc Tu nở hoa rồi thật tốt nha, cái này có mùi thơm có thể đuổi côn trùng chuyến đi này rất cần nó a~~~.” Kỳ Nhi đặt đèn lồng xuống một bên đưa tay hái mấy đóa Hắc Tu vừa nở, hoa này chỉ nở khi trời vừa sập tối qua thêm một canh giờ liền tàn.

“wǒ zǒu guò le nǐ de shēn…..” Kỳ Nhi vừa hái dược vừa ngâm nga bài Hồng Tuyết Liên, “sột soạt” một tiếng động nhẹ truyền đến cái tai của nàng giật giật nghe thấy động tĩnh phát ra.

Kỳ Nhi ngẩn đầu nhìn về phía một bụi cây nằm bên trái khu vườn, anh mắt không tự giác nhíu lại, bất cẩn quá rồi có người ẩn nấp lấu như vậy mà nàng cũng không hay biết nếu là sát thủ của người ta phái đến giết nàng vậy mười cái mạng cũng mất lâu rồi, dạo gần đây toàn bận tâm chuyện của hắn khiến nàng cũng hoảng luôn.

Kỳ Nhi giả vờ như cũ đang hái dược, tay nàng nhẹ đặt cái giỏ xuống đất lắng nghe tiếng động khi nãy, “sột soạt” xác định được phương hướng Kỳ Nhi bất giờ vun tay, trong tay nàng là Phệ Hồn Tiên đỏ như máu lao ra thẳng tiến vào bụi cây trước mặt.

“Ai ra đây mau?” một bóng đen từ trong bụi cây nhưng do trời tối nàng không nhìn rõ khuôn mặt, người kia dóc dáng hơi nhỏ có lẽ là một nữ nhân.

Kỳ Nhi không để nàng ta ngừng lại tiếp tục vun lên trường tiên, như có sinh khí, vụt tới hướng bóng đen trước mặt, người kia tránh né trường tiên một cách có hơi vất vả ít nhất Kỳ Nhi nghĩ vậy, trường tiên còn trên không Kỳ Nhi chuyển tay về phía người đang chạy trốn kia, trường tiên vụt mạnh bắt được thắt lưng của người kia quấn hai ba vòng, nhấc lên, đem người đó kéo lại.

“Ai nha.” Người được kéo đến trước mặt kêu đau một tiếng nhưng còn ra sức giãy giụa muốn trốn, Kỳ Nhi vun tay trường tiên đang nằm ở thắt lưng chuyển lên cổ của người đó siết lấy cổ nàng ta.

Lúc này Kỳ Nhi mới nhìn kĩ thì ra là một cô nương, gương mắt thanh tú, mái tóc tùy ý buộc đang bồng bềnh theo mỗi cái lắc đầu, đôi mắt sang ngời như sao đang mở to ra, hai má nàng ta hồng hồng có lẽ do thiều dưỡng khí.

“Ngươi là ai?” Kỳ Nhi lạnh giọng hỏi, đột nhập vào Tuyết Vũ Lâu vào ban đêm không biết có mục đích gì, hay là xem phu quân nàng chết chưa sao?. Kỳ Nhi trong lòng cười lạnh nếu là thật người này hôm nay sẽ chết không toàn thây.

Cô nương kia đã nghẹn đến không thể thở chỉ lấy tay chỉ vào cái trường tiên quấn trên cổ mình, Kỳ Nhi thu tay nhưng không thu Phệ Hồn Tiên lại để nó nằm trên mặt đất.

Cô nương kia được thả ra đang cố thu lấy dưỡng khi quý báu xung quanh miệng còn lẩm bẩm, thấy nàng ta không có dấu hiệu trả lời Kỳ Nhi lại lạnh giọng hỏi: “Ngươi là ai vào đây có mục đích gì?”

Cô nương kia nhìn nàng tựa hồ như đánh giá, sau đó lại cười vài tiếng mới nói: “Ta đến tìm người, xem người đó còn sống hay đã chết a..” Nàng ta chưa nói xong trường tiên lại như linh xà xuất động quấn lên cổ nàng một lần nữa, Kỳ Nhi kéo mạnh tay nàng ta căn bản không phòng bị, bị kéo mạnh về phía trước đôi mặt cùng chủ nhân của trường tiên.

Quả nhiên là vậy đến xem người còn sống hay đã chết sao, ta cho ngươi hôm nay không có mặt mà về báo tin, trên mặt Kỳ Nhi hiện ra nụ cười lạnh khiến người rợn cả sống lưng, nàng kia run lên một chút rồi lại vun tay đánh về phía Kỳ Nhi.

Kỳ Nhi cười càng thêm lạnh phất tay trường tiên hất nàng ta lên không trung, nàng kia đáp xuống chưa kịp thở lại thấy trường tiên màu đỏ vung về phía mình hoảng đến độ la lên: “Kỳ Nhi chết tiệt, nàng ở đâu mau ra đây cứu ta.” nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh trường tiên lướt qua mặt nàng tạo ra tiếng rít gió cắt đứt vài sợi tóc.

Kỳ Nhi trong lúc nguy ngàn cân treo sợi tóc nghe nàng ta gọi tên mình liền vận lực chuyển hướng của trường tiên qua bên cạnh, nếu không một roi kia đủ lấy nửa cái mạng của cô nương kia rồi.

Kỳ Nhi cố gắng nhin kĩ nhưng không nhớ trong lâu có người này, hay là tỷ muội mới xuyên không sao, hay là người mà Cua tỷ phái tới hỗ trợ nàng, nếu là người của Mãn Nguyệt Lâu sẽ không dám chửi nàng, chỉ có tỷ muội thôi.

“Nàng là?” Kỳ Nhi thu lại Phệ Hồn Tiên, trường tiên quay về quấn quanh thắt lưng của nàng nhìn qua như một vật trang trí hơn là một món vũ khí, châm rãi bước lại gần cô nương đang ngồi bệch dưới đất mà mắng chửi kia.

“Tiểu Miêu.” Cô nương kia đưa ra gương mặt oán khí liếc nàng có lẽ biết chạy không được nàng không trốn nữa mà ngồi im lại.

“Cái gì?” Kỳ Nhi nhịn không được hét lên một tiếng, rồi lại vui mừng hớn hở nhào qua ôm lấy người đang giận hờn kia: “Miêu nhi, Miêu nhi nhớ ta không Kỳ Nhi nà, muội đây nà…Tỷ sao không nói sớm chứ, xuyên lúc nào? sao thấy khác quá là xuyên hồn sao, sống ở đâu nha, về lâu chưa? sao biết muội ở đây vậy….” Kỳ Nhi líu ra líu ríu nói huyên thuyên các câu hỏi.

“Dừng lại.” Ngươi kia nhịn không được nữa hét lên cản nàng lại, ánh mắt chăm chú nhìn nàng.

“Nàng nói nàng là Kỳ Nhi?” Miêu Nhi của nàng lại đa nghi rồi, ánh mắt nghi ngờ nhìn về phía nàng dò xét, chậc chậc.

“Là muội a, Kỳ Nhi nà, uhm cho tỷ xem cái này.” Kỳ Nhi rút trên đầu ra cái Huyết Thảo trâm đưa cho Tiểu Miêu: “Tỷ biết nó không, là của Zổ tỷ đó, Huyết Thảo Trâm, còn có…” Kỳ Nhi lại đưa tay lục lọi trong áo một phen, khiến vạt áo mở rộng nàng nghe rõ ràng người đối diện nuốt một ngụm nước bọt nhưng lại không hiểu chuyện gì, lúc một hồi mới lấy ra được cái lá thư nàng Su gửi cho nàng: “Tỷ xem là của Tử Dương gửi nè.”

Kỳ Nhi ngẩn đầu lên, thấy nàng ta không còn dùng ánh mắt khó hiểu nhìn nàng nữa nhưng lại thay thế bằng ánh mắt của…”sắc nữ.” vâng chính sát là sắc nữ luôn, tại vì ánh mắt này nàng luôn luôn được nhìn thấy, Kỳ Nhi ban đầu con ngu ngơ sao đó lại nhìn chính mình thấy vạt áo mở rộng lộ ra đôi vai tuyết trắng, một phần bộ ngực sữa cũng lột ra tại vì nàng mặc áo lót tự thiết kế nên mới thấy a….

Kỳ Nhi đưa tay kéo lại cái áo thầm mắng: mấy cái bộ cổ trang này thật rắc rối mà, chi đâu mà nhiều lớp thế không biết để đồ vào trong người rồi cứ phải lục tung mới lấy ra được, bây giờ nàng cũng có phần thông cảm với các diễn viên cổ trong rồi.

“Muội thật là Kỳ Nhi.” Tiểu Miêu nheo mắt lại nhìn nàng.

“Vâng, tỷ đã thấy chứng cứ rồi đó.” Kỳ Nhi cười meo meo sắp lại gần chuẩn bị ăn đậu hủ.

“Kỳ Nhi chết tiết.” Chỉ thấy nàng kia đang ngồi đột nhiên bật dậy đè Kỳ Nhi xuống, Kỳ Nhi không phòng bị để nàng kia bắt lấy hai tay đặt ở đỉnh đầu, khóa ngồi trên người nàng, người ngoài nhìn vào không biết có bao nhiêu ám muội.

“Dám lấy roi đánh tỷ cho muội chết này.” Tiểu Miêu một tay đè hai tay Kỳ Nhi một tay cù nàng, Kỳ Nhi không dám dùng nội lực đầy Miêu nhi của nàng ra, chỉ dám né trái né quay uốn éo cái thân hình như rắn.

Nháo một hồi cũng mệt mỏi, hai người nằm dai ra khoảng đất trồng dược thảo mà ngắm trăng, khụ…cái đó hình như chỉ có mây không có trăng, hai người nằm một lát lại chui vào phòng Kỳ Nhi sưởi ấm Miêu Cương đang vào mùa động nằm ra đó không lạnh chết mới lạ đó.

“Miêu nhi xuyên lúc nào nha?” Kỳ Nhi rót cho nàng một chén trà nóng, hai ngươi leo vào bằng cửa sổ nên cũng không ai biết, vì sao cửa chính không đi mà đi cửa sổ lí do có trời mới biết.

“Ta không xuyên là kiếp trước của Tiểu Miêu hiện đại mà các nàng nói ấy” Tiểu Miêu nhận lấy chén trà uống một ngụm cho ấm người mới thong thả nói.

“Tỷ …” Kỳ Nhi đang định nói gì thì thấy nàng ta đưa tay lên mặt xé miếng mặt nạ da người ra khiến Kỳ Nhi sợ đến chút nữa la toáng lên.

“Thế nào sợ không.” cái nhân bì diện cụ được bỏ ra bên trong là khuôn mặt đậm chất ngây thơ như con nai tơ, khiến Kỳ Nhi chỉ muốn xong vào cắn một ngụm, chậc Kỳ Nhi càng ngày càng có tính lưu manh giống Tư Đồ rồi.

“Đáng yêu chết đi được, mỹ nhân đến cho đại gia ta hôn cái.” Kỳ Nhi hắc hắc cười tiến qua nâng cằm của Tiểu Miêu lên giả bộ cuối xuống định hôn.

“Rầm” một tiếng cửa bị đạp mạnh mở ra, một nam từ tuấn mĩ tà mị xông vào, thân hình chuẩn không cần chỉnh đang tiếc trên đôi mắt bị băng vải trắng.

“Huynh tại sao không ở trong phòng dưỡng bệnh.” Kỳ Nhi đi đến đỡ lấy Hiên Viên Hạo để hắn ngồi vào bàn.

Hiên Viên Hạo khi bên ngoài chỉ nghe thấy bên trong có hai giọng nói nữ nhân thì cũng không để ý lắm, nhưng khi nghe nàng nói câu kia lại nhịn không được mà đạp văng cửa phòng, nàng có biết khuê nữ là gì không là nữ nhân lại đi đùa giỡn như lưu manh.

Hiên Viên Hạo không nói gì nhưng lại tỏa ra khí tức bực bội cùng oán khí khiến Tiểu Miêu tò mò hỏi: “Là tên nam nhân này sao?”

Kỳ Nhi gật đầu: “Phải.”

“Tỷ nghe nói muội muốn đi….” Lời còn chưa nói xong đã bị
<<1 ... 1314151617 ... 37>>

Tag:

Cổ,Vương,Xem,Ta,Thu,Phục,Ngươi

đọc truyện teen hay , tiểu thuyết hay nhất

Truyện Cùng Chuyên Mục

» Truyện Tiểu Thuyết - Bà xã chớ giở trò
[ 4596 ngày trước - Xem: ]
» Tiểu Thuyết,Ông xã ăn dấm chua
[ 4618 ngày trước - Xem: ]
U-ON - 2053