Cổ Vương Xem Ta Thu Phục Ngươi
lưng nàng vỗ nhẹ cho nàng thuận khí.
“Không sao chứ.” Hiên Viên Hạo nhìn nàng, sau khi nghe nàng ta là hoa khôi cái gì đó của Mãn Nguyệt Lâu liền hình như đang cố kiềm chế, hình như là cười.
“Ngươi là hoa khôi Mãn Nguyệt Lâu.” Kỳ Nhi tay run run chỉ nàng ta, thật ra là do nén cười quá nên mới thế nhưng không ngờ Lâm Tú Tú tưởng nàng do sợ hãi nên trên mặt càng thêm đắc ý.
“Phải, ngươi sợ rồi sao khôn hồn thì mau xin lỗi tay niệm tình ngươi không hiểu chuyện ta sẽ cho qua.” Lâm Tú Tú ánh mắt ngạo mạn nhìn thẳng vào Kỳ Nhi cả người đang run rẩy trước mặt mình.
Phải nén, phải nén lại chuyện này thú vị nha phải đùa chết nha đầu kia, không thể cười, Kỳ Nhi vô thức đưa tay nắm lấy vạt áo lại nắm nhầm tay của tay của Hiên Viên Hạo, là do hắn cố ý đưa tay vào cho nàng nắm lấy, Kỳ Nho cũng không buông ra mà còn nắm chắt thêm để nhìn cười nên toàn thân run rẩy hơn nữa nàng hơi cuối đầu không nhìn rõ biểu tình.
Hiên Viên Hạo tưởng là nàng sợ thất bèn đưa một tay ôm lấy nàng nhẹ giọng nói: “Ta sẽ bảo vệ nàng.” Hiên Viên Hạo biết nàng là người của Mãn Nguyệt Lâu nhưng không biết thân phận thực sự, tưởng nàng chỉ là một ca vũ nên khi nghe tin hoa khôi trong lâu của minh tới mà run sợ, hắn nghe nói Mãn Nguyệt Lâu quy tắc rất nghiêm.
Kỳ Nhi chấn kinh ngước lên nhìn hắn, bốn mắt giao nhau trong mắt hắn là ôn nhu cùng lo lắng nhưng lại kiên định dị thường không có một tia do dự, Kỳ Nhi mỉm cười cũng nhẹ giọng đáp trả: “Ta không phải sợ.”
“Mãn Nguyệt Lâu sao, nghe nói rất nổi tiếng trong kinh thành Thùy Thiên Quốc.”
mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao: “Có phải đệ nhất thanh lâu duy nhất bán nghệ không bán thân không.”
“Nghe nói Cẩm Chướng mãn Nguyệt – nhị thư kí mãn nguyệt lâu gết ng ko đổi sắc mặt a~.”
“Ta còn nghe nói đệ nhất sát thủ trong hắc đạo cũng là khách quen nơi ấy có quan hệ rất thân thiết với lão bản trong đó.”
“Thế là gì, ta còn nghe nói đệ tử duy nhất của Y Tiên Lăng Diệc Thần cũng người trong Mãn Nguyệt Lâu.”
“Không chỉ bạch đạo thôi đâu ngày cả hắc đạo cũng có, điển hình là Tả Hộ Pháp Hỏa Phụng cũng chạy đến đó.”
Lâm Tú Tú đắc ý chưa hết thì đã có một câu làm nàng xanh mét mặt mày: “Nhưng ta chưa từng nghe nói trong Mãn Nguyệt Lâu có đệ nhất hoa khôi nha.”
“Đúng vậy, nghe nói trong đó toàn là kỳ nữ trên giang hồ, muốn vào đó phải có tài năng hơn nhưng nữ tử bình thường khác.”
“Trong đó có một Tuần Thú Sư tên cái gì….cái gì Thiên…là Tiểu Thiên Sứ nàng có tài hàn phục bắt kể con thú nào vào tay nàng đều trở nên ngoan ngoãn lạ thường.”
“Nghe nói Trong đó gần đây còn xuất hiện thêm vài nữ nhân tài mạo song toàn nhưng chưa ai biết thực sự lai lịch các nàng là ai cả.”
“Còn Lâm Tú Tú gì đó ta chưa từng nghe tới.”
Mặt mày của Lâm Tú Tú lúc này có thể nói là khó coi đến cực điểm, nàng ta quát lên: “Bọn đầu gỗ các ngươi, không biết phân biệt tốt xấu, có mắt không tròng…”
Không đợi nàng ta nói xong Kỳ Nhi thản nhiên lên tiếng: “Ngươi có chứng cứ gì chứng minh ngươi là người của Mãn Nguyệt Lâu.”
“Ta có giấy bán thân của Lâu.” Lâm Tú Tú đắc y giơ tờ giấy trước mặt Kỳ Nhi mà quơ quơ.
“Vậy ngươi thuộc điện nào cung nào.” Kỳ Nhi không thèm nhìn tờ giấy chỉ cười như không cười nhìn nàng ta.
“Cái gì mà điện nào cung nào?” Lâm Tú tú ánh mắt đầu khó hiểu.
Kỳ Nhi đáy mắt ý cười càng sâu, xem ra nàng này không biết từ đâu có được giấy bán thân của lâu rồi nghe tin Mãn Nguyệt Lâu nổi tiếng nên đem ra khoe khoang, dù sao cũng chỉ là bán nghệ không bán thân nên mới dám làm liều đây mà, hơn nữa nàng ta hình như không có cập nhật tinh tức hay sao ý, từ hơn một tháng trước đã sửa nội quy của lâu rồi mà.
“Ngươi là người trong Mãn Nguyệt Lâu tại sao không biết trong lâu có gì.” Kỳ Nhi cười hỏi.
“Ta,…ta đi ngao du đây đó nên biết trễ là đúng thôi.” Lâm Tú Tú không cho là đúng gân cổ cãi lại.
“Hừ, còn dám giả mạo sao, Mãn Nguyệt Lâu từ hơn một tháng trước đã phân chia ra Ngũ Cung Tứ Điện bao gồm: Kim Cung, Mộc Cung, Thủy cung, Hỏa cung, Thổ cung, Hắc Ám điện, Quang Điện, Lội Điện, Phong Điện, là người của Mãn Nguyệt Lâu còn không cái này còn dám tự xưng sao.” Kỳ Nhi ánh mắt khinh thường nhìn nàng ta.
“Thì ra là giả mạo.”
“Ta biết ngay từ đầu mà người đanh đá như thế làm sao vào được Mãn Nguyệt Lâu.”
“Các ngươi….các ngươi chờ đó ta sẽ còn quay lại.” Lâm Tú Tú thấy mọi chuyện đều quay về minh liền nhanh chân bỏ chạy cùng nha hoàn.
“Nè, đệ nhất hoa khôi cô nương không lấy khúc vải nữa hay sao.” Kỳ Nhi hai tay chấp thành loa để trước miệng hô lớn.
Hiên Viên Hạo nhìn nàng cười lắc đầu, nắm lấy tay nàng kéo đi tiện tay còn cầm theo khúc vải trong tiệm.
Mọi người cười ha ha nhìn nàng ta chạy xong ai cũng lộ ra vẻ mặt khinh thường làm kỹ nữ trong thanh lâu mà cũng giả mạo thật hết biết, nhưng mà kỹ nữ như trong Mãn Nguyệt Lâu muốn không có người giả danh cũng khó, mọi người sực nhớ ra cô nương khi nãy hình như rất rành về Mãn Nguyệt Lâu.
Khi quay lại thì người đã biến mất còn đâu, mọi người tự tản ra ai làm việc đấy phố phường lại trở về khung cảnh náo nhiệt như lúc đầu.
….
“Trời còn sớm chúng ta đi lên núi chơi đi.” Kỳ Nhi tay ôm khúc vải hăng hái nói, cũng may lúc nãy là không có Zổ tỷ và Tử Như tỷ ở đó không thì cho nàng ta nghẹn chết luôn, có Minh Châu muội và Tử Dương muội thì nàng ta thành đầu heo rồi, nghĩ đến đó Kỳ Nhi nhịn không được lại cười ha ha.
Hiên Viên Hạo bất đắc dĩ nhìn nàng cười đến không thở nổi bèn đưa tay tiếp tục thuận khí cho nàng, ôn hòa nói: “Được.”
Kỳ Nhi cảm thấy Hiên Viên Hạo gần đây đối xử với nàng rất tốt không lạnh lùng như lúc đầu nữa, ít ra phu quân như vậy cũng không tồi có thể xem xét lại.
“Muốn ăn gà rừng nướng, huynh đi bắt vài con dùm ta được không.” Kỳ Nhi đi sánh vai cùng Hiên Viên Hạo mỉm cười nhìn hắn, chậc hảo tuấn tú nha.
“Được” Hiên Viên Hạo ôn nhu nhìn lại nàng, bất giác đã xem nàng như thê tử thật sự của mình.
Chương 7.1 Tháng Ngày Hạnh Phúc…Kẻ Giả Mạo
Hai người đi đến chiều tà mới quay về nhà, vừa về tới thì thấy một nam tử cùng một cô nương đang ngồi trong đại sảnh, cô nương kia thanh tú mỹ lệ dáng người nhỏ nhắn nhưng sao gương mặt cô ta nhìn hơi quen nhỉ.
Bên cạnh là Tiểu Vy đang đứng châm trà thấy hai người liền tiến lên nói: “Gia, người này nói đã kiếm được người Gia cần tìm.”
Kỳ Nhi nhìn sang rõ ràng thấy hắn run lên một chút rồi lại trấn tĩnh như thường. Hiên Viên Hạo không nói gì chỉ gật đầu rồi đi lên ghế chủ vị ngồi xuống.
Kỳ Nhi nhìn quanh một chút cảm thấy chuyện không liên quan đến mình liền rời đi
“Ngươi là cổ vương Hạo Kỳ.” Nam tử đứng lên chấp tay với Hiên Viên Hạo.
Hiên Viên Hạo gật đầu nhìn lướt qua nam tử chừng bốn mươi tuổi dáng gầy yếu, nhưng khí độ trầm ổn hẳn là người luyện võ, cô nương bên cạnh thanh tú, đôi mắt sáng ngời bên hông của nàng có đeo một quả cầu nhỏ khá bắt mắt.
Nam Tử thấy Hiên Viên Hạo nhìn vào nữ nhân liền tiến lên nói: “Cổ Vương người ngài muốn tìm chính là nàng ta.”
Hiên Viên Hạo nghe nam tử nói xong thì ngạc nhiên vô cùng ánh mắt vừa rời khỏi cô nương kia lại quay lại đánh giá tỉ mỉ thêm một lần nữa : Hắn chỉ phái Lục Minh đi tìm một người con gái tên Tiểu Kỳ, từng ở căn nhà trúc ở núi Phong Nhai còn tự mình vẽ lại một bức họa của nàng cho dễ tìm, nhưng nữ nhân trước mắt này thật sự là Tiểu Kỳ của hắn sao, tại sao hắn lại không có một chút cảm giác thân thuộc nào, hoàn toàn là một người xa lạ.
Cô nương tên Tiểu Kỳ kia ngẩn đầu lên nhìn Hiên Viên Hạo ánh mắt tha thiết lại mang một chút bị thương.
“Có chứng cứ gì?” Hiên Viên Hạo nâng lên chén trà uống một ngụm, nói.
“Điều kiện của nàng ta hoàn toàn phù hợp, gương mặt giống y chan trong bức vẽ, tuổi cũng vừa đúng cũng đã từng ở trong căn nhà tre tại Phong Nhai.” Nam tử gương mặt lấy lòng kéo cô nương kia đến trước mặt Hiên Viên Hạo.
Hiên Viên Hạo nhíu mày tỏ vẻ chán ghét hắn không thích người trung nguyên đến gần mình: “Cởi áo ra.”
Một câu nói khiến cho cả nam tử lẫn cô nương kia đều kinh hãi, nhưng nam tử trấn định lại rất nhanh gương mặt cười hèn mọn nói: “Cô Vương ngài xem nơi đây là đại sảnh, dù ngài có ưng ý thì cũng đừng làm Tiểu Kỳ xấu hổ….”
Không cho nam tử nói hết Hiên Viên Hạo lạnh lùng lên tiếng: “Cởi ra.” Tiếng nói âm hàn khiến người rét run.
Nam tử cho cô nương kia một cái liếc mắt, lui về phía sau một đoạn xoay người lại đưa lưng về phía bọn họ, cô nương kia e thẹn nhìn Hiên Viên Hạo gương mặt ửng hồng mỹ lệ chận rãi đưa tay lên cởi đai lưng rồi đến áo ngoài, áo trong xuống.
Hiên Viên Hạo từ đầu đến cuối chỉ lãnh đạm nhìn nàng ta không một tia biểu tình nào khác, cái hắn muốn xem là trên vai trái của nàng có một cái bớt màu xanh hay không.
Nhưng ngay khi cái áo tuột khỏi vai Hiên Viên Hạo nhíu mày nhìn kĩ vai nàng, thì trong chớp mắt cô nương kia tỏa ra sát khí mãnh liệt nhanh như chớp chụp lấy quả cầu bên hông bốp mạnh rồi ném về phía Hiên Viên Hạo, gương mặt thanh tú biến thành quỷ dạ xoa.
Khoảng cách quá gần hơn nữa tâm trí Hiên Viên Hạo đều tập trung muốn xem cái bớt trên vai nàng nên không hề có phòng bị, bột phấn trong quả cầu toàn bộ đều rơi thẳng vào người hắn, nhưng cũng trong cái chớp mắt đó Hiên Viên Hạo vun tay tung ra một chưởng đánh thẳng vào ngực nữ nhân, nàng văng xa ra ba thước phun ra một ngụm máu lớn rời tuyệt khí.
Nam tử nghe tiếng nổ nhỏ biết là nữ nhân đã hành động liền nhanh tay huy kiếm về Hiên Viên Hạo, Hien Viên Hạo vun tay trái cản kiếm tay phải vận kình lực đánh thẳng vào thiên linh cái của nam nhân, nam nhân bị đánh văng ra lại xoay người ném ám khí về phái Hiên Viên Hạo.
Sau hai lần vận nội lực độc tố của bột phấn đã lan tràn toàn bộ kinh mạch khiến hắn lảo đảo ngã xuống ghế, cũng vì vậy ám khi thay vì nhắm thẳng vào tim và giữa chán lại trúng vào vai và vách tường phía sau, trong cái rủi vẫn có cái may.
Tứ Nương đang định đi hỏi Hiên Viên Hạo về số vải dóc mới chuyển đến thì nghe tiếng nổ nhỏ, lập tức phi thân vào đại sảnh nhìn thấy chính là hai cổ thi thể nằm trên sàn xung quanh là thi thể của các nha hoàn, mà chủ tử của nàng đang bị thương ngồi trên ghế: “Gia ngài không sao chứ.”
“Người đâu, người đâu..” Tứ Nương hét to lên.
Bọn hộ vệ nghe thấy tiếng liền nhanh nhẹn chạy tới, Tiểu Vy thấy vậy lập tức chạy đi báo cho Kỳ Nhi.
Kỳ Nhi sau khi rời khỏi đại sảnh thì nhàn nhã đi dạo vòng vòng trong hoa viên, xung quanh có hoa có bướm ánh trăng nhè nhẹ, dạo xong vài vòng Kỳ Nhi đang định trở về phòng thì.
“Tẩu tẩu đang làm gì vậy?” Giọng nói nhẹ nhàng nũng nịu từ phía sau truyền tới.
Kỳ Nhi quay lại thấy Tuyệt Lâm cùng một nha hoàn đang đi tới chỗ nàng: “Chỉ là đi dạo thôi, còn muội.” Kỳ Nhi lắc đầu ánh mắt bị thu hút bởi một đóa hoa màu xanh, nàng cuối xuống nâng nó lên một hương thơm dịu nhẹ tràn vào trong mũi.
“Thì ra là sống được này.” Tuyệt Lâm cũng đi đến ngồi xuống bên cạnh nàng đưa tay nâng lên một đóa hoa khác.
“Nó là Mạn Liên sao.” Kỳ Nhi quay sang nhìn Tuyệt Lâm thấy nàng cũng đang nhìn mình.
“Tẩu tẩu nơi này ban đêm sẽ có côn trùng chúng ta vào phòng nói tiếp, muội kể cho tỷ nghe truyền thuyết về nó.” Tuyệt Lâm đứng vậy kéo tay nàng đi.
Hai người đang định bước vào phòng thí có tiếng bước chân chạy gấp tới: Kỳ Nhi than khổ hôm nay là ngày kị với cái phòng hay sao mà cứ muốn bước vào phòng là có người tìm nàng.
Tiếng bước chân gấp gáp người chạy tới là Tiểu Vy hình như nhìn thấy hai người thì khẩn cấp hô to: “Phu nhân, gia gặp chuyện rồi.”
Kỳ Nhi đưa tay đỡ lấy nàng vuốt lưng cho thuận khí: “Hạo Kỳ thế nào?”
Tiểu Vy bắt lấy tay nàng hít sâu một hơi nói: “Gia bị hai người vừa đến ám toán, được Tứ Nương và vài nha định đưa vào thư phòng rồi…”
Buông nàng ra Kỳ Nhi chạy như bay đến thư phòng, phía sau Tuyệt Lâm cũng nhăn mày nhíu mặt chạy theo.
Đẩy cửa thư phòng ra bên trong đã có không ít người đang đứng, Hiên Viên Hạo nằm trên trường kỹ gương mặt xám đen hiển nhiên là trúng độc, bên cạnh là Tứ Nương và đại phu đang ngồi bắt mạch.
Mọi người thấy Kỳ Nhi vào liền hành lễ: “Phu nhân.” Kỳ Nhi chỉ gật đầu cùng mọi người rồi đi đến ngồi xuống giường nhìn chăm chú gười chỉ mới cùng nàng từ trên núi về chưa được một canh giờ.
“Đại phu mạch như thế nào?” Kỳ Nhi đưa tay kéo chăn lại cho Hiên Viên Hạo.
“Phu nhân thứ lỗi lão phu học nghệ không tinh, không tìm ra đây là loại độc gì!” Đại phu chấp tay đứng vậy cáo từ.
“Tứ Nương ngươi lấy cho ta một chậu nước ấm đi, mọi người cũng ra ngoài hết đi.” Kỳ Nhi quay sang cười nhìn Tứ Nương, nàng muốn tự mình kiểm tra.
Đợi mọi người đi rồi nàng kéo tấm chăn ra bắt đầu kiếm tra cổ và ngực của hắn tất cả đều bình thường không có gì cả, nhưng khi nàng kiểm tra tay thì các móng đều là màu đen và bắt đầu rỉ máu, khi nàng ngẩn đầu lên thì bắt gặp đôi mắt của hắn cũng đang chảy máu.
Nàng đưa tay bắt mạch cho hắn khi huyết hỗn loạn mạch lúc có lúc không, mặt hắn càng ngày càng đen lại, Kỳ Nhi đang định kiểm tra miệng hắn thì cửa bị đẩy vào là Tứ Nương.
“Phu nhân nước nóng đây, Phu nhân đừng lo lắng chúng ta có thể cho người đi tìm Y Tiên Lăng Diệc Thần.” Tứ Nương đặt chậu nước bên chiếc bàn cạnh giường Tứ Nương nhẹ giọng an ủi.
Y Tiên Lăng Diệc Thần…Y Tiên….đúng rồi tại sao nàng lại không nghĩ ra cơ chứ nàng có thể gửi thư về nhờ tỷ muội tìm giúp, Kỳ Nhi đứng vậy quay qua Tứ Nương: “Tứ Nương lấy cho ta một bộ y châm.” Việc nàng cần làm bây giờ là giữ cho độc tính không được phát tác ra thêm nữa.
Tứ Nương nghe xong nhanh nhẹn chạy ra ngoài không bao lâu đã mang một bao châm gần ba mươi đưa cho Kỳ Nhi: “Phu Nhân châm đây.”
Kỳ Nhi nhận lấy bảo nàng ra ngoài và dặn mọi người ai cũng không được vào trong này, trong phòng chỉ còn lại nàng và hắn, Kỳ Nhi mở bao châm ra bên trong có các loại châm dài, ngắn, lớn, nhỏ khác nhau, rút ra một cây tương đối dài mảnh châm vào ngay huyệt bách hội của Hiên Viên Hạo.
Cứ châm như vậy qua hơn nửa canh giờ, mọi người đa phần đã tập trung hết ngoài cửa phòng lo lắng nhìn chằm chằm vào trong.
“Tẩu tẩu đã trong đó hơn nửa canh giờ rồi.” Tuyệt Lâm lo lắng đi qua đi lại.
“Tiểu thư yên tâm đi, phu nhân làm vậy hẳn là có nguyên nhân mà.” Tiểu Vy hai tay nắm chặt lấy nhau cũng lo lắng không kém.
“Phu nhân chắc chắn sẽ cứu được Gia.” Tứ Nương tiến lên vỗ vai hai nha đầu đang lo lắng đi qua đi lại làm nàng cũng chóng mặt.
Kỳ Nhi bên trong cũng chả khá hơn bọn họ, mồ hôi đã thấm ướt áo của nàng trên đầu, vai, tay, ngực của Hiên Viên Hạo đã đầy các kim châm.
“Được một phần ba rồi, bắt đầu từ giây phút này mới là giai đoạn quan trọng nhất.” Kỳ Nhi nhẹ nhàng thu lại số châm trên người Hiên Viên Hạo r
“Không sao chứ.” Hiên Viên Hạo nhìn nàng, sau khi nghe nàng ta là hoa khôi cái gì đó của Mãn Nguyệt Lâu liền hình như đang cố kiềm chế, hình như là cười.
“Ngươi là hoa khôi Mãn Nguyệt Lâu.” Kỳ Nhi tay run run chỉ nàng ta, thật ra là do nén cười quá nên mới thế nhưng không ngờ Lâm Tú Tú tưởng nàng do sợ hãi nên trên mặt càng thêm đắc ý.
“Phải, ngươi sợ rồi sao khôn hồn thì mau xin lỗi tay niệm tình ngươi không hiểu chuyện ta sẽ cho qua.” Lâm Tú Tú ánh mắt ngạo mạn nhìn thẳng vào Kỳ Nhi cả người đang run rẩy trước mặt mình.
Phải nén, phải nén lại chuyện này thú vị nha phải đùa chết nha đầu kia, không thể cười, Kỳ Nhi vô thức đưa tay nắm lấy vạt áo lại nắm nhầm tay của tay của Hiên Viên Hạo, là do hắn cố ý đưa tay vào cho nàng nắm lấy, Kỳ Nho cũng không buông ra mà còn nắm chắt thêm để nhìn cười nên toàn thân run rẩy hơn nữa nàng hơi cuối đầu không nhìn rõ biểu tình.
Hiên Viên Hạo tưởng là nàng sợ thất bèn đưa một tay ôm lấy nàng nhẹ giọng nói: “Ta sẽ bảo vệ nàng.” Hiên Viên Hạo biết nàng là người của Mãn Nguyệt Lâu nhưng không biết thân phận thực sự, tưởng nàng chỉ là một ca vũ nên khi nghe tin hoa khôi trong lâu của minh tới mà run sợ, hắn nghe nói Mãn Nguyệt Lâu quy tắc rất nghiêm.
Kỳ Nhi chấn kinh ngước lên nhìn hắn, bốn mắt giao nhau trong mắt hắn là ôn nhu cùng lo lắng nhưng lại kiên định dị thường không có một tia do dự, Kỳ Nhi mỉm cười cũng nhẹ giọng đáp trả: “Ta không phải sợ.”
“Mãn Nguyệt Lâu sao, nghe nói rất nổi tiếng trong kinh thành Thùy Thiên Quốc.”
mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao: “Có phải đệ nhất thanh lâu duy nhất bán nghệ không bán thân không.”
“Nghe nói Cẩm Chướng mãn Nguyệt – nhị thư kí mãn nguyệt lâu gết ng ko đổi sắc mặt a~.”
“Ta còn nghe nói đệ nhất sát thủ trong hắc đạo cũng là khách quen nơi ấy có quan hệ rất thân thiết với lão bản trong đó.”
“Thế là gì, ta còn nghe nói đệ tử duy nhất của Y Tiên Lăng Diệc Thần cũng người trong Mãn Nguyệt Lâu.”
“Không chỉ bạch đạo thôi đâu ngày cả hắc đạo cũng có, điển hình là Tả Hộ Pháp Hỏa Phụng cũng chạy đến đó.”
Lâm Tú Tú đắc ý chưa hết thì đã có một câu làm nàng xanh mét mặt mày: “Nhưng ta chưa từng nghe nói trong Mãn Nguyệt Lâu có đệ nhất hoa khôi nha.”
“Đúng vậy, nghe nói trong đó toàn là kỳ nữ trên giang hồ, muốn vào đó phải có tài năng hơn nhưng nữ tử bình thường khác.”
“Trong đó có một Tuần Thú Sư tên cái gì….cái gì Thiên…là Tiểu Thiên Sứ nàng có tài hàn phục bắt kể con thú nào vào tay nàng đều trở nên ngoan ngoãn lạ thường.”
“Nghe nói Trong đó gần đây còn xuất hiện thêm vài nữ nhân tài mạo song toàn nhưng chưa ai biết thực sự lai lịch các nàng là ai cả.”
“Còn Lâm Tú Tú gì đó ta chưa từng nghe tới.”
Mặt mày của Lâm Tú Tú lúc này có thể nói là khó coi đến cực điểm, nàng ta quát lên: “Bọn đầu gỗ các ngươi, không biết phân biệt tốt xấu, có mắt không tròng…”
Không đợi nàng ta nói xong Kỳ Nhi thản nhiên lên tiếng: “Ngươi có chứng cứ gì chứng minh ngươi là người của Mãn Nguyệt Lâu.”
“Ta có giấy bán thân của Lâu.” Lâm Tú Tú đắc y giơ tờ giấy trước mặt Kỳ Nhi mà quơ quơ.
“Vậy ngươi thuộc điện nào cung nào.” Kỳ Nhi không thèm nhìn tờ giấy chỉ cười như không cười nhìn nàng ta.
“Cái gì mà điện nào cung nào?” Lâm Tú tú ánh mắt đầu khó hiểu.
Kỳ Nhi đáy mắt ý cười càng sâu, xem ra nàng này không biết từ đâu có được giấy bán thân của lâu rồi nghe tin Mãn Nguyệt Lâu nổi tiếng nên đem ra khoe khoang, dù sao cũng chỉ là bán nghệ không bán thân nên mới dám làm liều đây mà, hơn nữa nàng ta hình như không có cập nhật tinh tức hay sao ý, từ hơn một tháng trước đã sửa nội quy của lâu rồi mà.
“Ngươi là người trong Mãn Nguyệt Lâu tại sao không biết trong lâu có gì.” Kỳ Nhi cười hỏi.
“Ta,…ta đi ngao du đây đó nên biết trễ là đúng thôi.” Lâm Tú Tú không cho là đúng gân cổ cãi lại.
“Hừ, còn dám giả mạo sao, Mãn Nguyệt Lâu từ hơn một tháng trước đã phân chia ra Ngũ Cung Tứ Điện bao gồm: Kim Cung, Mộc Cung, Thủy cung, Hỏa cung, Thổ cung, Hắc Ám điện, Quang Điện, Lội Điện, Phong Điện, là người của Mãn Nguyệt Lâu còn không cái này còn dám tự xưng sao.” Kỳ Nhi ánh mắt khinh thường nhìn nàng ta.
“Thì ra là giả mạo.”
“Ta biết ngay từ đầu mà người đanh đá như thế làm sao vào được Mãn Nguyệt Lâu.”
“Các ngươi….các ngươi chờ đó ta sẽ còn quay lại.” Lâm Tú Tú thấy mọi chuyện đều quay về minh liền nhanh chân bỏ chạy cùng nha hoàn.
“Nè, đệ nhất hoa khôi cô nương không lấy khúc vải nữa hay sao.” Kỳ Nhi hai tay chấp thành loa để trước miệng hô lớn.
Hiên Viên Hạo nhìn nàng cười lắc đầu, nắm lấy tay nàng kéo đi tiện tay còn cầm theo khúc vải trong tiệm.
Mọi người cười ha ha nhìn nàng ta chạy xong ai cũng lộ ra vẻ mặt khinh thường làm kỹ nữ trong thanh lâu mà cũng giả mạo thật hết biết, nhưng mà kỹ nữ như trong Mãn Nguyệt Lâu muốn không có người giả danh cũng khó, mọi người sực nhớ ra cô nương khi nãy hình như rất rành về Mãn Nguyệt Lâu.
Khi quay lại thì người đã biến mất còn đâu, mọi người tự tản ra ai làm việc đấy phố phường lại trở về khung cảnh náo nhiệt như lúc đầu.
….
“Trời còn sớm chúng ta đi lên núi chơi đi.” Kỳ Nhi tay ôm khúc vải hăng hái nói, cũng may lúc nãy là không có Zổ tỷ và Tử Như tỷ ở đó không thì cho nàng ta nghẹn chết luôn, có Minh Châu muội và Tử Dương muội thì nàng ta thành đầu heo rồi, nghĩ đến đó Kỳ Nhi nhịn không được lại cười ha ha.
Hiên Viên Hạo bất đắc dĩ nhìn nàng cười đến không thở nổi bèn đưa tay tiếp tục thuận khí cho nàng, ôn hòa nói: “Được.”
Kỳ Nhi cảm thấy Hiên Viên Hạo gần đây đối xử với nàng rất tốt không lạnh lùng như lúc đầu nữa, ít ra phu quân như vậy cũng không tồi có thể xem xét lại.
“Muốn ăn gà rừng nướng, huynh đi bắt vài con dùm ta được không.” Kỳ Nhi đi sánh vai cùng Hiên Viên Hạo mỉm cười nhìn hắn, chậc hảo tuấn tú nha.
“Được” Hiên Viên Hạo ôn nhu nhìn lại nàng, bất giác đã xem nàng như thê tử thật sự của mình.
Chương 7.1 Tháng Ngày Hạnh Phúc…Kẻ Giả Mạo
Hai người đi đến chiều tà mới quay về nhà, vừa về tới thì thấy một nam tử cùng một cô nương đang ngồi trong đại sảnh, cô nương kia thanh tú mỹ lệ dáng người nhỏ nhắn nhưng sao gương mặt cô ta nhìn hơi quen nhỉ.
Bên cạnh là Tiểu Vy đang đứng châm trà thấy hai người liền tiến lên nói: “Gia, người này nói đã kiếm được người Gia cần tìm.”
Kỳ Nhi nhìn sang rõ ràng thấy hắn run lên một chút rồi lại trấn tĩnh như thường. Hiên Viên Hạo không nói gì chỉ gật đầu rồi đi lên ghế chủ vị ngồi xuống.
Kỳ Nhi nhìn quanh một chút cảm thấy chuyện không liên quan đến mình liền rời đi
“Ngươi là cổ vương Hạo Kỳ.” Nam tử đứng lên chấp tay với Hiên Viên Hạo.
Hiên Viên Hạo gật đầu nhìn lướt qua nam tử chừng bốn mươi tuổi dáng gầy yếu, nhưng khí độ trầm ổn hẳn là người luyện võ, cô nương bên cạnh thanh tú, đôi mắt sáng ngời bên hông của nàng có đeo một quả cầu nhỏ khá bắt mắt.
Nam Tử thấy Hiên Viên Hạo nhìn vào nữ nhân liền tiến lên nói: “Cổ Vương người ngài muốn tìm chính là nàng ta.”
Hiên Viên Hạo nghe nam tử nói xong thì ngạc nhiên vô cùng ánh mắt vừa rời khỏi cô nương kia lại quay lại đánh giá tỉ mỉ thêm một lần nữa : Hắn chỉ phái Lục Minh đi tìm một người con gái tên Tiểu Kỳ, từng ở căn nhà trúc ở núi Phong Nhai còn tự mình vẽ lại một bức họa của nàng cho dễ tìm, nhưng nữ nhân trước mắt này thật sự là Tiểu Kỳ của hắn sao, tại sao hắn lại không có một chút cảm giác thân thuộc nào, hoàn toàn là một người xa lạ.
Cô nương tên Tiểu Kỳ kia ngẩn đầu lên nhìn Hiên Viên Hạo ánh mắt tha thiết lại mang một chút bị thương.
“Có chứng cứ gì?” Hiên Viên Hạo nâng lên chén trà uống một ngụm, nói.
“Điều kiện của nàng ta hoàn toàn phù hợp, gương mặt giống y chan trong bức vẽ, tuổi cũng vừa đúng cũng đã từng ở trong căn nhà tre tại Phong Nhai.” Nam tử gương mặt lấy lòng kéo cô nương kia đến trước mặt Hiên Viên Hạo.
Hiên Viên Hạo nhíu mày tỏ vẻ chán ghét hắn không thích người trung nguyên đến gần mình: “Cởi áo ra.”
Một câu nói khiến cho cả nam tử lẫn cô nương kia đều kinh hãi, nhưng nam tử trấn định lại rất nhanh gương mặt cười hèn mọn nói: “Cô Vương ngài xem nơi đây là đại sảnh, dù ngài có ưng ý thì cũng đừng làm Tiểu Kỳ xấu hổ….”
Không cho nam tử nói hết Hiên Viên Hạo lạnh lùng lên tiếng: “Cởi ra.” Tiếng nói âm hàn khiến người rét run.
Nam tử cho cô nương kia một cái liếc mắt, lui về phía sau một đoạn xoay người lại đưa lưng về phía bọn họ, cô nương kia e thẹn nhìn Hiên Viên Hạo gương mặt ửng hồng mỹ lệ chận rãi đưa tay lên cởi đai lưng rồi đến áo ngoài, áo trong xuống.
Hiên Viên Hạo từ đầu đến cuối chỉ lãnh đạm nhìn nàng ta không một tia biểu tình nào khác, cái hắn muốn xem là trên vai trái của nàng có một cái bớt màu xanh hay không.
Nhưng ngay khi cái áo tuột khỏi vai Hiên Viên Hạo nhíu mày nhìn kĩ vai nàng, thì trong chớp mắt cô nương kia tỏa ra sát khí mãnh liệt nhanh như chớp chụp lấy quả cầu bên hông bốp mạnh rồi ném về phía Hiên Viên Hạo, gương mặt thanh tú biến thành quỷ dạ xoa.
Khoảng cách quá gần hơn nữa tâm trí Hiên Viên Hạo đều tập trung muốn xem cái bớt trên vai nàng nên không hề có phòng bị, bột phấn trong quả cầu toàn bộ đều rơi thẳng vào người hắn, nhưng cũng trong cái chớp mắt đó Hiên Viên Hạo vun tay tung ra một chưởng đánh thẳng vào ngực nữ nhân, nàng văng xa ra ba thước phun ra một ngụm máu lớn rời tuyệt khí.
Nam tử nghe tiếng nổ nhỏ biết là nữ nhân đã hành động liền nhanh tay huy kiếm về Hiên Viên Hạo, Hien Viên Hạo vun tay trái cản kiếm tay phải vận kình lực đánh thẳng vào thiên linh cái của nam nhân, nam nhân bị đánh văng ra lại xoay người ném ám khí về phái Hiên Viên Hạo.
Sau hai lần vận nội lực độc tố của bột phấn đã lan tràn toàn bộ kinh mạch khiến hắn lảo đảo ngã xuống ghế, cũng vì vậy ám khi thay vì nhắm thẳng vào tim và giữa chán lại trúng vào vai và vách tường phía sau, trong cái rủi vẫn có cái may.
Tứ Nương đang định đi hỏi Hiên Viên Hạo về số vải dóc mới chuyển đến thì nghe tiếng nổ nhỏ, lập tức phi thân vào đại sảnh nhìn thấy chính là hai cổ thi thể nằm trên sàn xung quanh là thi thể của các nha hoàn, mà chủ tử của nàng đang bị thương ngồi trên ghế: “Gia ngài không sao chứ.”
“Người đâu, người đâu..” Tứ Nương hét to lên.
Bọn hộ vệ nghe thấy tiếng liền nhanh nhẹn chạy tới, Tiểu Vy thấy vậy lập tức chạy đi báo cho Kỳ Nhi.
Kỳ Nhi sau khi rời khỏi đại sảnh thì nhàn nhã đi dạo vòng vòng trong hoa viên, xung quanh có hoa có bướm ánh trăng nhè nhẹ, dạo xong vài vòng Kỳ Nhi đang định trở về phòng thì.
“Tẩu tẩu đang làm gì vậy?” Giọng nói nhẹ nhàng nũng nịu từ phía sau truyền tới.
Kỳ Nhi quay lại thấy Tuyệt Lâm cùng một nha hoàn đang đi tới chỗ nàng: “Chỉ là đi dạo thôi, còn muội.” Kỳ Nhi lắc đầu ánh mắt bị thu hút bởi một đóa hoa màu xanh, nàng cuối xuống nâng nó lên một hương thơm dịu nhẹ tràn vào trong mũi.
“Thì ra là sống được này.” Tuyệt Lâm cũng đi đến ngồi xuống bên cạnh nàng đưa tay nâng lên một đóa hoa khác.
“Nó là Mạn Liên sao.” Kỳ Nhi quay sang nhìn Tuyệt Lâm thấy nàng cũng đang nhìn mình.
“Tẩu tẩu nơi này ban đêm sẽ có côn trùng chúng ta vào phòng nói tiếp, muội kể cho tỷ nghe truyền thuyết về nó.” Tuyệt Lâm đứng vậy kéo tay nàng đi.
Hai người đang định bước vào phòng thí có tiếng bước chân chạy gấp tới: Kỳ Nhi than khổ hôm nay là ngày kị với cái phòng hay sao mà cứ muốn bước vào phòng là có người tìm nàng.
Tiếng bước chân gấp gáp người chạy tới là Tiểu Vy hình như nhìn thấy hai người thì khẩn cấp hô to: “Phu nhân, gia gặp chuyện rồi.”
Kỳ Nhi đưa tay đỡ lấy nàng vuốt lưng cho thuận khí: “Hạo Kỳ thế nào?”
Tiểu Vy bắt lấy tay nàng hít sâu một hơi nói: “Gia bị hai người vừa đến ám toán, được Tứ Nương và vài nha định đưa vào thư phòng rồi…”
Buông nàng ra Kỳ Nhi chạy như bay đến thư phòng, phía sau Tuyệt Lâm cũng nhăn mày nhíu mặt chạy theo.
Đẩy cửa thư phòng ra bên trong đã có không ít người đang đứng, Hiên Viên Hạo nằm trên trường kỹ gương mặt xám đen hiển nhiên là trúng độc, bên cạnh là Tứ Nương và đại phu đang ngồi bắt mạch.
Mọi người thấy Kỳ Nhi vào liền hành lễ: “Phu nhân.” Kỳ Nhi chỉ gật đầu cùng mọi người rồi đi đến ngồi xuống giường nhìn chăm chú gười chỉ mới cùng nàng từ trên núi về chưa được một canh giờ.
“Đại phu mạch như thế nào?” Kỳ Nhi đưa tay kéo chăn lại cho Hiên Viên Hạo.
“Phu nhân thứ lỗi lão phu học nghệ không tinh, không tìm ra đây là loại độc gì!” Đại phu chấp tay đứng vậy cáo từ.
“Tứ Nương ngươi lấy cho ta một chậu nước ấm đi, mọi người cũng ra ngoài hết đi.” Kỳ Nhi quay sang cười nhìn Tứ Nương, nàng muốn tự mình kiểm tra.
Đợi mọi người đi rồi nàng kéo tấm chăn ra bắt đầu kiếm tra cổ và ngực của hắn tất cả đều bình thường không có gì cả, nhưng khi nàng kiểm tra tay thì các móng đều là màu đen và bắt đầu rỉ máu, khi nàng ngẩn đầu lên thì bắt gặp đôi mắt của hắn cũng đang chảy máu.
Nàng đưa tay bắt mạch cho hắn khi huyết hỗn loạn mạch lúc có lúc không, mặt hắn càng ngày càng đen lại, Kỳ Nhi đang định kiểm tra miệng hắn thì cửa bị đẩy vào là Tứ Nương.
“Phu nhân nước nóng đây, Phu nhân đừng lo lắng chúng ta có thể cho người đi tìm Y Tiên Lăng Diệc Thần.” Tứ Nương đặt chậu nước bên chiếc bàn cạnh giường Tứ Nương nhẹ giọng an ủi.
Y Tiên Lăng Diệc Thần…Y Tiên….đúng rồi tại sao nàng lại không nghĩ ra cơ chứ nàng có thể gửi thư về nhờ tỷ muội tìm giúp, Kỳ Nhi đứng vậy quay qua Tứ Nương: “Tứ Nương lấy cho ta một bộ y châm.” Việc nàng cần làm bây giờ là giữ cho độc tính không được phát tác ra thêm nữa.
Tứ Nương nghe xong nhanh nhẹn chạy ra ngoài không bao lâu đã mang một bao châm gần ba mươi đưa cho Kỳ Nhi: “Phu Nhân châm đây.”
Kỳ Nhi nhận lấy bảo nàng ra ngoài và dặn mọi người ai cũng không được vào trong này, trong phòng chỉ còn lại nàng và hắn, Kỳ Nhi mở bao châm ra bên trong có các loại châm dài, ngắn, lớn, nhỏ khác nhau, rút ra một cây tương đối dài mảnh châm vào ngay huyệt bách hội của Hiên Viên Hạo.
Cứ châm như vậy qua hơn nửa canh giờ, mọi người đa phần đã tập trung hết ngoài cửa phòng lo lắng nhìn chằm chằm vào trong.
“Tẩu tẩu đã trong đó hơn nửa canh giờ rồi.” Tuyệt Lâm lo lắng đi qua đi lại.
“Tiểu thư yên tâm đi, phu nhân làm vậy hẳn là có nguyên nhân mà.” Tiểu Vy hai tay nắm chặt lấy nhau cũng lo lắng không kém.
“Phu nhân chắc chắn sẽ cứu được Gia.” Tứ Nương tiến lên vỗ vai hai nha đầu đang lo lắng đi qua đi lại làm nàng cũng chóng mặt.
Kỳ Nhi bên trong cũng chả khá hơn bọn họ, mồ hôi đã thấm ướt áo của nàng trên đầu, vai, tay, ngực của Hiên Viên Hạo đã đầy các kim châm.
“Được một phần ba rồi, bắt đầu từ giây phút này mới là giai đoạn quan trọng nhất.” Kỳ Nhi nhẹ nhàng thu lại số châm trên người Hiên Viên Hạo r

